Bảy giờ sáng, mặt trời lên cao rồi Phong mới thức
dậy, trong vòng tay anh là thân thể mảnh khảnh của cô, cô vẫn nằm đó,
hương thơm trên người cô vẫn phảng phất trong phòng, tràn ngập mọi cảm
quan của anh. Cô lúc nào cũng vậy, cứ đột nhiên mất tích rồi lại bất
ngờ xuất hiện trước mặt khiến anh không biết phải làm sao. Thấy cô
đang ngủ ngon nên anh cũng không nỡ đánh thức, mà hôm qua cô cũng mệt
nữa, anh bước xuống giường một cách nhẹ nhàng, làm gì cũng nhẹ nhàng
tránh để cô thức dậy. Vừa bước xuống đại sảnh thì thấy mọi quan khách
đang dùng điểm tâm sáng, nhóm Quân thì ngồi một bàn, đang nhâm nhi
coffee.
- Dậy rồi à? Cô vợ của cậu đâu?- Nam hỏi một cách cợt nhã.
- Vẫn đang ngủ.- Phong đáp.
- Hôm qua chắc hai người mây mưa vũ bão quá nên sáng nay có một người
không lết nổi xuống giường chứ gì?- An châm chọc.
- Hơi mệt thôi.- Phong nói rồi gọi một tách coffee.- Ơh, mà sao không
thấy Đan đâu?- Phong nhìn đi nhìn lại cũng chỉ thấy Quân, Nam, An và
anh mà không thấy Đan đâu.
- Xin lỗi, bọn anh bận công việc nên đến trễ, bỏ qua nhé?- Anh Khương
Tân cùng chị Kiều Oanh, khoác tay nhau đi tới.
- Em tưởng hai người quên bọn em rồi.- Nam lém lỉnh đáp.
- Đâu có, anh chị bận thật mà.- Chị Kiều Oanh cố thanh minh.
- Mà sao có mấy đứa vậy? Tinh Á với Đan đâu? Nghe nói Tinh Á về rồi
mà.- Anh Tân hỏi.
- Hai người họ mà đi tới đâu là thành lập địa bàn đến đó mà anh không
biết sao? Khách sạn- nhà hàng này là của hai người đó, dĩ nhiên phải
lo kiểm tra tình hình rồi.- An nói rồi chỉ qua phía quần tiếp tân, nơi
mà cô nàng nhân viên trông quầy đang bị Đan khiển trách.
- Tôi nói bao nhiêu lần rồi hả? Rốt cuộc là cô không hiểu hay cố tình
không hiểu vậy? Có mỗi chuyện chai rượu vang cũng để khách hàng không
hài lòng. Sổ sách thì ghi chép cho đàng hoàng rõ ràng chứ viết không
đâu vào đâu thế này nếu để cô chủ Âu kiểm tra thì cô có biết sẽ có bao
nhiêu người bị vạ lây không hả?- Đan nghiêm mặt nói.
- Dạ, tôi….tôi…
- Cô làm sao? Lo chấn chỉnh lại tình hình đi, cô chủ Âu không dễ tính
như tôi đâu. Nếu làm việc cái kiểu đó thì sớm muộn gì thì cũng bị sa
thải thôi, lúc đó tôi cũng không cứu nổi cô đâu.- Đan nói xong quay
sang dặn dò người quản lí rồi quay lại bàn.
- Có chuyện gì vậy?- Quân hỏi.
- Không có gì, cũng may là Tinh Á không kiểm tra sổ sách chứ nếu không
thì em dám chắc hôm nay không ít nhân viên sẽ bị sa thải mà không cần
giải thích lí do đó.- Đan nói.
- Tinh Á dữ vậy á hả?- Nam ngạc nhiên hỏi.
- Không phải dữ mà là rất nghiêm túc trong công việc, em là bạn mà còn
bị cô ấy hành lên hành xuống chứ chẳng sung sướng gì đâu. Không tin
thì các anh cứ hỏi bất kỳ một nhân viên nào đó đi, trong hai cô chủ,
họ sợ ai nhất?
- Đan, cậu rảnh rỗi quá hay sao mà ngồi đó tán hươu tán vượn? Hôm nay
có nhiều quan khách cấp cao, không lo tiếp đãi chu đáo đi mà ngồi đó
chơi a?- Tinh Á bước từ trên lầu xuống, khẽ nghiêm mặt. Các nhân viên
đang túm tụm bàn tán thấy thế thì không dám ho he lấy nửa lời, cắm cúi
làm việc. Đan nghe cô nói vậy thì đứng lên đi đến bàn của các vị khách
quý, hỏi han xem họ có cần thêm gì không.
- Em dậy rồi sao?- Phong hỏi.
- Anh tưởng em bị tên Phong này hút cạn sinh lực rồi.- Nam cười nham nhở.
- Tôi thật không hiểu mấy người suy nghĩ cái gì trong đầu nữa.- Cô
nhún vai rồi quay sang chỗ mẹ, bác Mạnh, bác Triệu, Triệu phu nhân,
bác Bảo, Bảo phu nhân chào hỏi sau đó mới đi làm việc.
- Con bé thật tài giỏi.- Bác Bảo nói.
- Trẻ tuổi vậy mà đã làm chủ nhà hàng- khách sạn lớn thế này rồi.-
Triệu phu nhân mỉm cười hài lòng.
- Đúng là chỉ có cô bé đó mới quản được Phong nhà chúng ta.- Bác Triệu
cũng gật đầu hài lòng như vợ của mình.
- Tinh Á đúng là không phải là người thường, làm gì có người nào làm
việc như vậy mà vẫn khỏe chứ? Trên khuôn mặt đó không bao giờ hiện lên
vẻ mệt mỏi cả.- Chị Kiều Oanh nói.
Mọi người thì nghĩ thế nhưng họ đâu biết sau những ngày làm việc như
vậy, đến tối, cô chỉ lăn ra ngủ để bù lại sức lực chứ không có thời
gian mà ăn uống luôn. Phong nhìn thấy bạn gái mình như vậy trong lòng
không khỏi đau xót. An hiểu Tinh Á quay cuồng trong mớ công việc bận
rộn để chạy trốn nỗi cô đơn trong lòng, với những người muốn chết
nhưng không chết được như Tinh Á thì công việc bận rộn là lý do duy
nhất để họ sống. Sau khi tiễn các vị khách lên tàu để họ trở về thành
phố làm việc, Tinh Á bắt đầu ngồi xuống xem sổ sách. Nam, An, Quân,
chị Oanh, anh Tân, Phong thì mới bắt đầu dùng bữa sáng (nãy giờ ngồi
uống coffee với nói chuyện không à). Đan thì không thể ngồi im mà nuốt
nổi, trong lòng cứ thấp thỏm lo âu, Tinh Á mà kiểm tra thì chết, dù
chỉ là một sơ suất nhỏ thôi cũng khiến nhân viên bị sa thải. Đan thì
còn bỏ qua chứ Tinh Á thì không bao giờ có chuyện đó.
Ngồi trên ghế sofa, chân trái gác lên chân phải trông Tinh Á rất quyền
uy, người quản lý đọc bản báo cáo, cô im lặng lắng nghe rồi vạch ra
từng điểm cần phải chấn chỉnh, rồi bàn về phong cách phục vụ mới khiến
những vị khách khó tính nhất cũng phải hài lòng.
- Anh có thấy gì đáng lo lắng đâu.- Anh Tân nói.
- Cứ từ từ mà xem, ack, ack, chết chết, giờ tử thần đến rồi.- Đan bắt
đầu thấy sợ sệt.
Các nhân viên lần lượt xếp hàng nghe Tinh Á nhận xét. Điều đặc biệt là
tuy không ở đây giám sát 24/24 nhưng hành động hay sai sót của từng
nhân viên bị Tinh Á nói trúng phóc, không sai chút nào. Đúng là giờ
khắc tử thần mà.
- Sao, có ai muốn giải thích thì bước lên một bước, nói cho tôi một lý
do để tôi có thể tạm chấp nhận bỏ qua sai sót này của mọi người đi.-
Tinh Á lạnh lùng nói.
Các nhân viên nhìn nhau, không ai có gan bước lên để nói, mà càng nói
thì càng dại, từng lời nói dù giả hay thật cũng bị cô nhìn thấu thôi.
Cuối cùng có một cô gái trẻ đã dũng cảm bước lên trên, nói thật ra mọi
suy nghĩ của mình. Tinh Á ngồi nghe nhưng không có phản ứng gì.
- Dạ thưa cô chủ Âu, tôi nói xong rồi ạ
- Rất tốt, cô làm tôi hài lòng đấy. Tuy nhiên lý do nghe thì có vẻ
thuyết phục nhưng sai lầm vẫn là sai lầm, không phải cứ đưa ra một lý
do là có thể thay đổi sai lầm thành không có sai lầm nào. Tạm thời tôi
sẽ không sa thải ai nhưng tất cả mọi nhân viên đều bị trừ đi 30% tiền
lương tháng này. Người nào lỗi nặng hơn thì trừ 50% tiền lương. Có ai
phản đối gì không?
Cô chủ đã nói vậy thì đến trời cũng chẳng dám phản đối huống hồ là mấy
nhân viên này. Họ thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì không bị sa thải là
may mắn lắm rồi.
Tinh Á ra hiệu cho họ đi làm tiếp công việc rồi lướt qua Đan, khẽ thì
thầm vào tai cô bạn.- Cậu nên suy nghĩ kỹ đi, xem phải viết bản kiểm
điểm như thế nào đây? Bỏ qua quá nhiều sai phạm của nhân viên, nghĩ
xem lỗi đó là lỗi gì?- Nói xong cô bỏ lên phòng nằm nghỉ, dạo này cô
thật sự cảm thấy mình hay mệt mỏi.
- Em biết ngay mà, bạn bè cô ấy cũng không tha, huhuhu, anh Phong, anh
nể tình hôm qua em tặng quà cho anh, một đêm ngây ngất bên Tinh Á mà
năn nỉ cô ấy bỏ qua cho em đi.- Đan quay sang cầu cứu Phong.
- Một đêm ngây ngất gì, mọi người…từ sáng giờ đều suy nghĩ như vậy á
hả? Tối hôm qua Tinh Á mệt vì cả ngày không ăn uống gì lại say sóng do
đi tàu nên lăn ra ngủ thôi chứ ngây ngất gì?- Phong nói.
- HẢ? SAO LẠI THẾ ĐƯỢC?- Đan và An nhảy dựng lên.
- Thế tối qua, anh bóc quà chưa?- An hỏi.
- Rồi.- Phong gật đầu.
- Quà của tụi em, gợi cảm thế mà không ngây ngất là sao?- An gào lên.
- Vỡ mộng.- Quân cười.
Cả đám ôm bụng cười. Đúng là An và Đan vỡ mộng, cứ tưởng được một phen
chọc Tinh Á ai ngờ không có cái gì hết. (không có em chết liền á ^o^)
Tinh Á ngủ một mạch đến tận 8 giờ tối, lúc mở mắt ra thì Phong đã nằm bên cạnh.
- Anh về rồi à?- Cô mơ màng hỏi.
- Em nghĩ anh có tâm trạng vui chơi không khi bạn gái mình nằm liệt
giường thế này.- Phong vuốt nhẹ má cô.
- Uhm…
- Dậy đi, anh gọi cái gì đó cho em ăn nhé?
- Em không muốn ăn.- Cô lắc đầu.
Tinh Á chỉ dễ thương, trẻ con khi ở bên anh mà thôi còn đối với những
người khác, việc khác, cô luôn lạnh lùng.
Phong lại cúi xuống hôn cô, nụ hôn nóng bỏng cướp hết không
khí trong buồng phổi của cô, rồi lại đốt cháy lên những vùng da nhạy
cảm. Một lúc sau, anh mới buông tha cho cô.
- Phong, sau này, dù em có rời xa anh thì anh cũng phải đi tìm em nha.
- Sao vậy? Sao anh phải tìm em?
- Vì anh yêu em trước khi em yêu anh.- Cô đáp. Một lý do đơn giản, trẻ
con và vô cùng chính xác.
- Em nói hay thật đấy. Vậy sau này em muốn sống với anh như thế nào đây?
- Ừm, sau này em muốn sống cùng anh trong một ngôi nhà kiểu phong cách
châu âu cổ điển, có vườn hoa rộng, có hồ bơi, có hồ phun nước, có suối
nhân tạo….
- Chắc lúc đó em là nữ hoàng quá.
- ……sao? Không được à?
- Anh có nói là không được sao?
- Để coi còn thiếu cái gì nữa….- Cô vừa nói đến đó thì anh lại cúi
xuống hôn cô, làn da tiếp xúc với nhau nóng bừng lên như lửa đốt,
chiếc váy ngủ bị kéo tuột ra khỏi người cô để lại tấc da mịn màng
quyến rũ Phong chìm vào trong cơn say mê…… tuy vậy anh vẫn tuân
thủ quy tắc giữa cô và anh mặc dù vẫn biết rằng rất khó kiểm soát
nhưng phải công nhận là anh kìm chế giỏi……..
Hạnh phúc như vậy liệu kéo dài được bao lâu khi con đường anh và cô
chung đôi không hề bằng phẳng…….????????????
Sáng hôm sau, cô thức dậy khá muộn, chín giờ sáng mới
mở mắt, Phong nằm bên cạnh đang ôm chặt cô, hôm nay anh cũng không
muốn dậy sớm.
Cô khẽ cựa mình nhưng cũng làm anh thức giấc.
- Em dậy rồi à?
- Uhm, anh vẫn còn buồn ngủ hả?
- Không, ban nãy dậy rồi nhưng hai cặp kia đi chơi với nhau, có mình
anh đơn lẻ nên nằm lại với em. Không được sao?- Anh vừa nói vừa đi vào
đánh răng, rửa mặt rồi lại quay ra nằm ôm cô.
- Sao anh không gọi người đẹp nào đó đi chung cho khỏi đơn lẻ.- Cô trêu chọc.
- Thôi nha, anh không đùa kiểu đó nha.
- Ha, giận em hả?
- Ừk giận.- Anh không ôm cô nữa, quay qua ôm gối ôm.
Cô khẽ cười rồi đi vào nhà tắm, đánh răng, rửa mặt, lúc sau bước ra
anh vẫn ôm gối, mắt nhắm nghiền. Chết thật, anh giận thật rồi, chắc
phải dùng ma lực nước mắt mới mong anh hết giận. Nghĩ thế, cô liền
giật gối ôm trong tay anh ra rồi lách mình vào vòng tay ấy, vùi đầu
vào lồng ngực anh, bắt đầu giở trò khóc lóc.
- Hic, hic, anh không yêu em nữa sao? Anh không còn cần em bên cạnh
nữa sao? Phong, anh cũng không thèm ôm em nữa ư? Hic, hic, anh hết yêu
em rồi, huhuhu.
Anh biết cô đang giả bộ, làm gì có người nào khóc mà không có nước mắt
chứ? Nhưng mà anh không thể không yêu cô, không thể không cần cô,
không thể không ôm cô, nhiều lần anh biết cô nói vậy chỉ chọc anh thôi
nhưng cái trò giận dỗi này của anh chẳng được bao lâu, chỉ cần cô sà
vào lòng anh, giả bộ khóc lóc thôi là trái tim anh không tài nào giận
nổi. Anh ôm lấy cô, bắt đầu dỗ dành.
- Tinh Á, anh chưa bao giờ thắng em và cũng chẳng bao giờ thắng được
em. Anh không thể giận em được lâu, em có biết không?
- Ah~, anh hết giận rồi a.- Cô ngước mặt lên cười toe toét, anh biết
ngay mà, trên mặt cô chẳng hề có giọt nước mắt nào.
- Dám giả bộ khóc nè.- Anh nhéo má cô cảnh cáo.
- Ahhhhhhhhh, đau.- Cô khẽ rên sau đó cũng không chịu yên phận, lại
giở trò cắn, cào, cấu.
- Em to gan thật đấy.- Anh tức giận đè lên người cô.
- Hic, lại cái trò đè người.- Cô lè lưỡi khiêu chiến.
- Được, em….giỏi….rất…giỏi…- Anh gằn từng chữ rồi cúi xuống
cắn lên xương quai sanh của cô, sau đó lại di chuyển lên vành tai nhỏ
nhắn đáng ghét kia.
- Đau, anh, buông em ra.
- Biết sợ chưa?
- Dạ rồi.
- Ngoan.- Anh lại định hôn cô nhưng cô lại vùng dậy được. Cô cười rồi
đi lại tủ lấy đồ, bỏ vào phòng tắm thay. Một lúc sau đi ra thì thấy
anh đã thay đồ chỉnh tề, chiếc thắt lưng đính kim cương mà cô tặng cho
anh, thật là hợp với mọi trang phục, mà cho dù không hợp thì anh mặc
cái gì vô chẳng đẹp.
- Sao mà nhìn anh không chớp mắt vậy?
- Hứ, ai thèm nhìn anh, em nhìn thắt lưng của anh chứ có nhìn anh đâu.
- Thôi em đừng có tự lừa mình, lừa người, nhìn thì cứ nói là nhìn đi,
có cần phải che giấu vậy không?
- Anh lây bệnh tự tin thái quá của anh Nam từ khi nào vậy?- Cô nhướn mày hỏi.
- Còn anh thì lại muốn hỏi em rằng em chuyển sang gọi Tấn Nam là anh
Nam từ khi nào vậy?
- Sao?- Cô vênh mặt trêu ngươi anh
- Lại còn sao? Sao là sao hả?- Anh bắt đầu cáu.
- Oh, oh, có người đang ghen, thảo nào ngửi thấy mùi chua.
- Ai thèm ghen?
- Ơh, em có nói là anh ghen đâu, tự anh nhận là anh ghen nha, hahaha.-
Cô vênh mặt đắc ý.
- Dĩ nhiên là anh ghen, anh thừa nhận là anh ghen nhưng ghen của anh
khác ghen của ai đó, thấy bạn của người ta hôn người ta mà cũng ghen
dữ dội a.- Anh cũng không chịu thua.
- Ừk, còn đỡ hơn ai đó ghen ngay với cả cậu em trai của người yêu nhỉ?
Thú thật là đến nước này thì anh đành nhượng bộ, cứ nói qua nói lại
kiểu này chắc điên luôn. Cô thấy anh đã im lặng nhượng bộ nên cũng
không đùa dai nữa. Cả hai đi xuống ăn sáng (ôi mẹ ơi, nói chuyện đùa
giỡn nãy giờ cũng đến mười rưỡi rồi, ăn trưa luôn chứ không phải ăn
sáng nữa, em lạy hai người này luôn a).
- Có bạn bè nào kiểu này không trời, làm gì cũng đánh lẻ, không gọi
bọn này được một tiếng.- Nam, An, Quân, Đan đi lại gần bàn ăn của cô
và anh, tự nhiên gọi món và tự nhiên dùng bữa.
- Mình biết các cậu tự nhiên nên không gọi, vậy được chưa?- Phong
không nể nang mà đáp lại.
- Đan à, có những việc không thể không nhớ a, bản kiểm điểm đâu?- Tinh
Á không buông tha, đến lúc ăn mà cũng lôi công việc vào được làm Đan
đang ăn cũng nghẹn luôn. Đúng là ác mà.
- Tinh Á, thà cậu phạt cái gì thì phạt chứ bắt viết bản kiểm điểm thì
hơi bị trẻ con a.- Đan năn nỉ.
- Oh, vậy phạt cậu mất 50% lương tháng này nhé?
- Hỏi hiểm thật.- An xen vào.
- Phạt cái khác đi mà.- Đan cố nài nỉ.
- Vậy phạt cậu mất 100% lương tháng này a?
- Thì nói thẳng ra là trừ hết tiền lương luôn đi.- Nam phụ họa.
- Anh Quân, anh là anh trai của Tinh Á mà, anh giúp em đi.- Đan quay
sang cầu cứu Quân.
- Theo anh thấy thì em nên chọn một trong hai cách: viết bản kiểm điểm
hoặc bị trừ 50% lương tháng này đi.- Quân bình thản nói.
- Huhuhu, bạn trai kiểu gì thế này? Thôi thà bị trừ 50% lương tháng
còn hơn là ngồi cầm bút viết bản kiểm điểm.- Đan rầu rĩ trông vô cùng
thảm hại.
Cả nhóm lại ôm bụng cười (mấy anh chị này kỳ ghê a, cười trên nỗi đau
của người khác, thật là chơi xấu nha).^o^.
Trưa hôm đó ai cũng uống bia trừ cô vì đang đau dạ dày nên chỉ uống
nước khoáng. Về đến phòng, cả ba thiếu gia lăn ra ngủ, Đan và An cũng
ngủ luôn, tại sáng đi chơi khí thế quá mà. Nhìn Phong ngủ, khóe môi cô
khẽ nhếch lên một nụ cười. Trông anh Phong lúc ngủ thật là lôi cuốn
nha, nhìn là muốn hôn liền à.
Trong lúc cô vui vẻ ở đây thì tập đoàn Âu Đình cũng đang
náo loạn cả lên, tình hình ngày càng xuống dốc thảm hại, cổ phiếu rớt
giá trầm trọng, các cổ đông thì cố gắng thu hồi vốn rồi chuyển sang
công ty khác góp vốn đầu tư, lần này Tinh Á không nhúng tay vào nữa
nên họ không lo sợ như lần trước. Bà Đình đau đầu chỉ biết nghiến răng
nghiến lợi mà không biết phải làm gì, bao nhiêu khó khăn trước giờ đều
do một tay Tinh Á lo liệu, thu xếp, lần này bà đã sai rồi, trứng chọi
đá làm sao mà không vỡ cho được. Nhưng bây giờ có cầu xin cũng không
được gì. Tinh Á đã chấp nhận từ bỏ thì đừng mong cô nhúng tay vào một
lần nữa. Nếu chết thế này thì bà không cam tâm, bà sai nhưng bà cũng
quyết không quay đầu lại, nhất định bà cũng không để cô yên ổn mà sống
đâu. Không còn đường lui, buộc bà phải mang tiếng ác, tại cô không
thua nên bà cũng không để cho cô thắng dễ dàng như vậy. Nhất định bà
sẽ không chịu chết một mình đâu………………..
“Tôi nhất định sẽ bắt chị phải trả giá”
“Tôi nhất định sẽ bắt chị phải trả giá”
“Nhất định……sẽ phải….trả giá”
Ngồi trong phòng một lúc cũng chán, cô đi xuống spa trong
khách sạn, ngâm mình trong hồ nước mát lạnh, vô cùng dễ chịu, sau đó
còn được massage toàn thân nữa.(ôi, sướng thật ^o^)
Tầm năm rưỡi chiều, hoàng hôn buông xuống, mặt biển trở nên
đẹp một cách lạ lùng, cảnh hoàng hôn trên biển quả là rất đẹp và rất
lãng mạn nhưng rất tiếc là chỉ có một mình cô đứng trên mỏm đá cao sát
biển ngắm mặt trời lặn, từ độ cao này mà rớt xuống thì chắc không bơi
vào bờ nổi, xung quanh toàn đá lởm chởm, sóng đập vào liên tục, dữ
dội……
Thủy triều dần dâng lên, bãi cát ngập nước, cảnh hoàng
hôn cũng dần bị màn đêm che phủ. Những cơn sóng đập vào bờ dữ dội, báo
hiệu một điềm không lành. Tinh Á đứng trên mỏm đá cao ngắm nhìn màn
đêm dần che đi ánh chiều tà của cảnh hoàng hôn lãng mạn. Những tiếng
bước chân vang lên, cô quay lại, trong nhá nhem tối, cô không nhìn rõ
được người mặc đồ đen đang tiến lại gần cô. Chiếc nhẫn bạc tỏa sáng
lấp lánh trên ngón tay áp út của cô khiến người đó dễ dàng xác định
được vị trí cô đang đứng, bên dưới kia, sóng vẫn đập vào bờ dữ dội như
đang tức giận vậy.
- Ai vậy?- Tinh Á lên tiếng hỏi nhưng không nhận được câu trả lời.
Người đó lao đến đẩy cô ngã xuống bên dưới. Trong phút chốc vì quá bất
ngờ cô đã không kịp kháng cự, toàn thân bất lực rơi xuống bên dưới.
Sóng càng gầm lên dữ dội hơn nữa, cô không kêu cứu vì trong tình hình
này không ai có thể cứu được cô, nơi này trước đây có rất nhiều người
tìm đến tự vẫn nhưng từ khi phát triển thành địa điểm du lịch thì
không còn ai đến tìm cái chết nữa. Lần này rớt xuống, cô có hơi bất
ngờ nhưng cô đã biết người mặc đồ đen đó là ai, ai là người đứng sau
vụ này…..
- Phong, đến giờ thì em có thể nói một câu thật lòng của mình, câu nói
mà em định để sau này khi trở thành vợ của anh em mới nói nhưng mà có
lẽ như em không thể trở thành vợ của anh, cũng không thể sống cùng anh
trong ngôi nhà kiểu châu âu cổ điển được nữa: “Phong, em đã yêu anh,
yêu bằng cả trái tim lẫn lý trí”. Hy vọng, không có em bên cạnh, anh
vẫn luôn vui khỏe và hạnh phúc, hãy hạnh phúc thay phần của em, anh
nhé! Lần cuối cùng em muốn nói EM YÊU ANH. EM YÊU ANH MÃI
MÃI…………- Nói xong, trên khóe môi cô vừa nở ra một nụ cười mãn
nguyện thì cũng là lúc thân thể cô tiếp xúc với làn nước lạnh buốt,
sóng ập lên cuốn thân thể đó xa bờ…..
- Phong, anh có biết hoa bạch trinh có ý nghĩa gì không?- Tinh Á cười hỏi.
- Không, trước giờ anh chưa nghe tên loài hoa đó bao giờ.- Phong nhìn
cô, khẽ đáp.
- Hoa bạch trinh còn được gọi là loài hoa của sự chia ly. Khi lá tàn
thì hoa mọc và khi hoa tàn, lá mới sẽ mọc lên, người xưa nói loài hoa
này là hóa thân từ một chuyện tình của một đôi nam nữ, đến cuối cùng
hai người yêu nhau cũng không thể ở bên nhau.
- Sao em lại nói với anh về loài hoa chia ly này?
- Vì có thể sau này, chúng ta cũng có thể sẽ giống họ…..- Tinh Á
nhoẻn miệng cười rồi cứ thế dần dần rời xa anh.
- Tinh Á, anh không thích giống họ.
- Không thích hay thích thì cũng không thay đổi được gì đâu, tốt nhất
anh nên học cách chấp nhận tất cả những gì xảy đến….- Âm thanh của
Tinh Á càng lúc càng nhỏ dần, bóng dáng của cô cũng mờ dần, mờ dần đến
khi chỉ còn là một bóng trắng mờ nhạt trước mắt anh…..
- ÂU TINH Á.- Phong gọi rồi bật dậy nhìn xung quanh căn phòng. Căn
phòng không có bóng dáng quen thuộc của Tinh Á. Anh hoảng hốt, gọi
điện thoại cho cô nhưng điện thoại của cô đang ở trên bàn. Cơn ác mộng
ban nãy khiến anh rùng mình. Một luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng
khiến anh cảm thấy lạnh toát. Anh chạy sang gõ cửa phòng Quân và Nam,
hai người cùng ra mở cửa, mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ mệt mỏi.
- Có chuyện gì vậy Phong?- Quân hỏi.
- Tự nhiên không ôm Tinh Á ngủ mà chạy qua đây làm phiền bọn này làm
gì?- Nam khẽ trách.
- Tinh Á mất tích rồi.
- Thôi đi, mất tích rồi lại xuất hiện, cậu đừng có lo lắng quá.- Nam xua tay.
- Chắc cô ấy đi đâu đó rồi lại về thôi.- Quân nói.
- Nhưng cô ấy không mang điện thoại theo.- Phong cố gắng nói.
- Không mang điện thoại theo với mang điện thoại theo mà không liên
lạc được thì có khác nhau bao nhiêu đâu.- Nam nhảy vô nói.
- Khoan đã, đi đâu thì đi chứ bây giờ hơn bảy giờ tối rồi mà chưa về
thì hơi lo thật.- An từ trong phòng nhảy ra nói.
- Để mình đi hỏi ông quản lí xem có thấy Tinh Á không?- Đan lách mình
qua cửa rồi đi xuống dưới quầy tiếp tân.
Một lúc sau, bốn người kia cũng ăn mặc chỉnh tề rồi đi xuống.
- Thưa cô chủ Đàm, cô chủ Âu hồi chiều có đi ngâm mình thư giãn và
massage ở spa sau đó thì đi lên hướng mỏm đá đến giờ vẫn chưa thấy về.
À ban nãy vị khách nữ ở phòng 205 đã trả phòng và đi về rồi ạ mà trước
khi đi về cô ấy còn đi lên hướng mỏm đá giống cô chủ Âu nhưng không
biết là lên đó làm gì.- Người quản lí nói.
- Cô ta về trước hay sau khi cô chủ Âu lên mỏm đá?- Đan hỏi.
- Dạ cô ấy trả phòng trước rồi ngồi uống cappuchino đến khi thấy cô
chủ Âu đi lên hướng mỏm đá, cô ấy liền trả tiền và đi lên theo.
- Trông cô ta có gì khác lạ không?
- Dạ, toàn thân mặc một màu đen hết, lại còn đội mũ lưỡi trai che gần
hết mắt nữa.
Lúc đó, mọi người quay ra nhìn nhau, có vẻ như lần này không phải là
đùa. Phong kể lại cơn ác mộng ban nãy cho mọi người nghe. Chuyện này
quá trùng hợp. Lần trước tinh Á cũng mất tích mà có thấy ác mộng gì
đâu.
- Không được rồi, chúng ta chia nhau ra tìm thôi. Em hiểu rõ đường đi
lối lại ở đây hơn nên để em lên chỗ mỏm đá cho.- Đan lo lắng.
- Một mình em đi không an toàn, anh sẽ đi cùng em.- Quân nói.
Nếu những lúc bình thường mà Quân nói câu này chắc Đan rơi nước mắt vì
cảm động nhưng vào lúc này thì không có thời gian để cảm động đâu.
Cùng lúc đó tại một ngôi biệt thự nhỏ khác trên đảo, cách
khu du lịch vài cây số…
- Cậu chủ định đi ngay tối nay hay sao?
- Tôi mua vé máy bay rồi, chuẩn bị đi.
- Dạ vâng.
“Tôi sẽ đưa em đi, ngủ ngon nhé”.
- Không tìm thấy, chúng ta phải huy động lực lượng tìm kiếm thôi.- An
cuống cuồng lên.
- Trong lúc này mọi người phải bình tĩnh.- Quân trấn an.
- Có khi nào Tinh Á chơi tụi mình không?
- Không đâu, bây giờ đã hơn mười rưỡi rồi, trước giờ Tinh Á chưa bao
giờ đùa dai kiểu đó.- Đan nói.
- Khoan đã, hôm lên tàu, trong số các vị khách không hề có Bảo Ngọc,
hình như con nhỏ đó nán lại đây chơi.- Nam sực nhớ ra.
- Đúng là con nhỏ đó, phòng 205 là phòng nó ở mà.- Đan đập bàn rồi đứng dậy.
- Chiều nay mới trả phòng, thôi xong rồi.- Nam nói
- Xong cái gì mà xong?- An hỏi lại.
- Chẳng phải trước giờ nghe nói hai người họ không được hòa thuận lại
thêm chuyện Bảo Ngọc yêu đơn phương Thần Phong nữa, có khi nào con nhỏ
đó muốn hại chết Tinh Á để đoạt lấy Phong không?- Nam chống cằm.
- Có thể lắm.- Đan gật gù.- Nhưng con nhỏ đó không có gan làm vậy đâu,
chắc chắn là con người nham hiểm đó đã sai khiến Bảo Ngọc ép nó phải
ra tay.
- Ai?
- Ngày mai em về, em sẽ đích thân xử vụ này còn ba người ở lại đây
ráng tìm cho ra Tinh Á, lục soát bất kì chỗ nào thậm chí xới nát hòn
đảo này lên cũng được. Sống thì phải thấy người, chết thì phải thấy
xác, Tinh Á là con người, là một thực thể không thể mất tích kiểu đó
được.- Đan nghiến răng nghiến lợi nói, bàn tay nắm chặt lại thành hình
nắm đấm. Có lẽ cô đã đoán ra được ai là chủ mưu vụ này.
Phong về lại phòng, lúc nào cũng vậy, cô luôn biến mất rồi lại
xuất hiện mà không nói rõ một lý do nào, cứ nhắm mắt lại rồi mở mắt ra
là không thấy cô đâu nữa. Anh thật sự không muốn chuyện tình của cô và
anh cứ tiếp diễn như thế này. Nếu cô muốn đi đâu thì cũng có thể nói
với anh một tiếng để anh yên tâm chứ có phải là anh cản cô không được
đi đâu mà sao cứ phải biến mất trong khi anh chẳng hề hay biết gì
cả……………………….
……..
…………………………….Hoa bạch trinh còn được gọi là loài
hoa của sự chia ly. Khi lá tàn thì hoa mọc và khi hoa tàn thì lá mới
sẽ mọc lên. Người xưa nói loài hoa này là hóa thân từ một chuyện tình
của một đôi nam nữ, đến cuối cùng, hai người yêu nhau cũng không được
ở bên nhau…………………………
Suốt những ngày sau đó, cho dù có huy động bao
nhiêu lực lượng cũng không tìm được cô, Phong thì đã suy sụp hoàn
toàn. Tin Âu Tinh Á mất tích đã lên trang nhất các tờ báo. Chủ tịch
Triệu và Triệu phu nhân vô cùng đau khổ. Họ cứ nghĩ có cô gái tài sắc
vẹn toàn ở bên cạnh thì Thần Phong sẽ nhanh chóng bước chân vào giới
kinh doanh mà không cần phải chỉ dạy nhiều nhưng bây giờ, cô gái đó
đâu còn bên cạnh con trai của họ nữa. Vài ngày sau đó, tin tập đoàn Âu
Đình tuyên bố phá sản cũng gây sốt giới kinh doanh trong nước. Bà Đình
sau khi biết tập đoàn phá sản đã lên cơn đau tim mà chết còn tiểu thư
Âu Bảo Ngọc bắt đầu sống trong những ngày trốn chui trốn lủi những con
nợ, nhan sắc của cô ta mới có mấy ngày đã mất đi vẻ đẹp tiểu thư, thay
vào đó là một khuôn mặt lúc nào cũng lo lắng. Hằng ngày phải làm nhân
viên trong một tiệm coffee, ban đêm thì lui đến cái quán bar làm nhân
viên phục vụ. Từ một tiểu thư danh giá bây giờ trở thành một thường
dân bình thường, cái giá đó vẫn còn quá rẻ so với hành động cô ta đã
làm.
Một tháng…..hai tháng…..ba tháng……trôi qua, Thần Phong
suốt ngày chìm trong men rượu, nhắm mắt thì thôi chứ cứ mở mắt ra là
gào thét tên cô như một kẻ điên, Triệu phu nhân đã chán khuyên can, bà
biết trong lòng anh, cô là tất cả, không có cô bên cạnh, anh cũng
không thiết sống nữa. Quân, Nam, anh Tân ai cũng buồn nhưng cũng chẳng
giúp được gì cho Phong. Bà Minh Châu nghe tin đó cũng ốm liệt giường
luôn, mẹ con bà mới đoàn tụ, vui vầy bên nhau chưa bao lâu vậy mà cô
đã ra đi. Mà không biết cô còn sống hay đã chết?
- Phong, con thôi đi, ba tháng qua đủ rồi đó, bây giờ đứng lên làm
việc cho đàng hoàng đi, cô bé đó đã không còn nữa con cứ như vậy cũng
chẳng được gì đâu.- Ông Triệu (chủ tịch Triệu) khuyên nhủ.
- Ba thì biết cái gì? Ai nói cô ấy đã chết chứ?- Anh gầm lên như một
con thú điên.
- Lo làm ăn đi, không cưới được người con yêu thì cưới người yêu con,
có gì đâu.-Ông Triệu nói.
- Hahaha, người yêu con thì không thiếu, ra ngoài đường thấy đầy nhưng
rất tiếc khi con phải nói với ba điều này. Con đã yêu Tinh Á và không
cưới ai ngoài cô ấy cả. Nếu theo như ba nói là cô ấy đã không còn nữa
thì từ giờ đến chết con cũng chẳng cưới ai hết. Con chỉ cưới người con
yêu thôi.- Anh cười một cách đau đớn. Cô đã ra đi tại sao còn mang
theo trái tim của anh? Tại sao bước vào thế giới của anh rồi lại rời
bỏ anh như thế?
- Mày điên rồi, tại sao phải lụy tình như vậy? Bộ trên trái đất này
hết gái đẹp rồi hay sao mà mày mê mẩn con bé đó vậy?- Ông Triệu bực
mình quát.
- Giờ ba mới biết con điên sao? Con yêu cô ấy không phải vì sắc đẹp
như mọi người thường nghĩ đâu, theo ba thì ở cô ấy có gì đặc biệt mà
ngay từ khi xem ảnh, chưa tiếp xúc trực tiếp ba mẹ đã ưng thuận cô ấy
rồi? Chẳng lẽ ba mẹ nghĩ con mê mẩn sắc đẹp của cô ấy sao? Ba mẹ có
biết với một cô gái mới 16 tuổi đã đặt chân vào giới kinh doanh và
khuấy đảo thương trường trong nước đến nổi bao nhiêu tập đoàn khác
cũng nể sợ thì tài năng và tư chất đặc biệt ấy thuộc hạng hiếm rồi. Ở
con người đó có nhiều điều bí mật khác mà người ngoài không thể hiểu
rõ. Cô ấy đặc biệt vì thế con mới yêu.
- Mày tỉnh trí lại đi. Tuần sau đến tập đoàn làm việc đi.- Ông Triệu
nói xong liền bỏ về.
Thời gian dần trôi qua, thoắt cái đã gần một năm, Âu
Tinh Á thì vẫn bặt vô âm tín. Thần Phong bây giờ hiện đang là tổng
giám đốc của tập đoàn Triệu Lâm, một doanh nhân trẻ được giới kinh
doanh trong và ngoài nước biết đến. Hồng Quân và Tấn Nam cũng nối
nghiệp gia đình giống như Phong. An cũng vậy. Đan thì vẫn tiếp quản
khách sạn- nhà hàng ở đảo và quá bar Louis.
Một ngày chủ nhật đẹp trời, An và Đan có rủ nhau đi uống
coffee rồi hàn huyên chuyện cũ.
- Đồ uống của quý khách đây ạ.- Bảo Ngọc đặt hai tách cappuchino lên
bàn, nhìn hai cô gái xinh đẹp mà ngạc nhiên.
- Quản lí.- Đan gọi.
- Dạ. Cô chủ Đàm gọi tôi có việc gì ạ?- Người quản lí chạy ra.
- Nhân viên này có thể ngồi nói chuyện với tôi một lát không?- Đan hỏi.
- Dạ, dĩ nhiên là được.- Ông quản lí nói rồi quay sang ra hiệu cho Bảo
Ngọc. Thì ra quán coffee này là của Đan.
- Ngồi xuống đi.- An hất hàm.
Bảo Ngọc im lặng ngồi xuống.
- Chưa hết một năm mà trông có vẻ già hẳn đi nhỉ?- An lên tiếng trước.
- Cô nên biết chuyện này. Việc làm của cô và âm mưu của bà lão nham
hiểm đó tôi biết hết nhưng không muốn truy cứu thôi. Dù sao bà ta cũng
chết rồi, tôi cũng không muốn đày đọa cô.- Đan nói.
Bảo Ngọc chỉ biết cúi đầu, dù sao thì bây giờ cũng không còn gì để vênh váo nữa.
- Nợ nần khi nào trả xong?- An cười.
- Có người trả hết rồi.- Bảo Ngọc lí nhí như một con thú nhỏ đáng thương.
- Ai?- Đan hỏi.
- Là bác. Con có ý kiến gì sao Đan?- Bà Minh Châu đi đến khẽ mỉm cười,
trông bà ấy gầy đi rất nhiều.
- Sao bác có thể tha cho nó dễ dàng thế? Bác có biết chính nó đã xô
Tinh Á ngã xuống biển không?- Đan gào lên.
- Cái gì?- An, bà Minh Châu ngạc nhiên.
- Tinh Á là do nó hại, bây giờ không rõ sống chết trong khi nó nhởn
nhơ sống một cuộc sống yên bình.- Đan rưng rưng nước mắt, mỗi lần nhắc
đến Tinh Á là nước mắt lại trào ra. Bất lực khi không biết Tinh Á giờ
ra sao? Cảm giác đó thật sự rất khó chịu.
- Tôi bị ép, tôi cầu xin chị ta giúp đỡ nhưng chị ta không giúp nên bà
nội mới ép tôi phải ra tay nếu không bà ấy cũng cho người hại tôi.-
Bảo Ngọc nói.
- Mày, tao giết mày.- An nhào tới như hổ vồ mồi, mắt long lên sòng sọc.
- Thôi đi, việc cô làm, cô sẽ phải trả một cái giá tương xứng, cho dù
có là lí do gì cũng không thể chấp nhận hành động đó của cô, ít nhất
là Tinh Á cũng bảo vệ cô vậy mà cô trả ơn Tinh Á như vậy? Tôi đã không
giết được cô nhưng tôi cũng không để cô sống thanh thản như vậy đâu.-
Đan nói rồi đứng lên chào bà Minh Châu, trả tiền rồi về. An cũng đi
theo. Chuyện này trước giờ Đan giấu mọi người, làm mọi người cứ nghĩ
Tinh Á mất tích là do nguyên nhân khác. Bà Minh Châu cũng lên xe về
nhà nằm nghỉ. “Sao bác có thể tha cho nó dễ dàng thế? Bác có biết
chính nó đã xô Tinh Á ngã xuống biển không?” câu nói của Đan cứ văng
vẳng trong đầu bà, bà không hề biết gì cả.
Tại Los Angeles, sau một năm trời nằm bất động trên
giường sống cuộc sống thực vật, người con gái xinh đẹp đã tỉnh lại, cơ
thể dần khôi phục lại các chức năng cơ bản.
- Em tỉnh rồi sao?- Jimmy hỏi.
- Anh là ai?
- Anh là Jimmy Clodi. Ba anh là người trung quốc, mẹ anh là người Mĩ
nhưng mà ba anh mất sớm nên anh qua sống với mẹ.
- Dài dòng văn tự.- nói xong, cô gái nhìn lên tấm lịch tường, qua năm
mới rồi, cô đã nằm im một chỗ suốt một năm qua. Tệ thật, đến phút cuối
cũng không được toại nguyện.
- Cảm ơn anh trong suốt thời gian qua. Nơi này đâu vậy?
- Los Angeles.
- Đọc địa chỉ cho tôi được không?
- abc/tuv/xyz. Los Angeles.
- Cho tôi mượn điện thoại.
Jimmy không hiểu nhưng vẫn lấy điện thoại cho cô. Một lúc sau cô trả
lại cho anh.
Tối hôm đó, có một đám người mặc đồ vest đen, thắt carvat chỉnh tề đến
ngay trước nhà anh đón cô.
- Cảm ơn anh nhiều nhưng có lẽ tôi không thể ở đây lâu dài được. Ơn
này tôi sẽ không quên.- Cô cố gắng cười rồi lên xe ô tô, chiếc xe
phóng đi trong khi anh gặng hỏi tên cô thì nhất quyết là không trả
lời.
Về phần Bảo Ngọc, sau cái ngày gặp Đan hôm đó thì bắt
đầu có nhiều chuyện kéo đến, nào là bị quản lí nhắc nhở vì tác phong
phục vụ còn chậm chạp, thi thoảng vẫn làm bể ly tách nên bị trừ lương,
ở quán bar thì bị mấy lão dê già sàm sỡ. Tối, sau khi đi từ quán bar
về, qua con hẻm tối dẫn vào nhà trọ thì cô bị một đám bụi đời đè ra
cưỡng bức, mấy hôm trước cũng có một cô gái bị cưỡng bức nhưng cô ta
vẫn còn sống, bây giờ đi đâu thì không ai biết. Tiếng kêu cứu thất
thanh trong con hẻm tối vang lên nhưng không ai dám ra cứu vì hẻm này
toàn gái gọi và mấy thằng bụi đời, giang hồ nên chẳng ai ra giúp vì
biết đâu vạ lây thì khổ. Bọn người đó sau khi thỏa mãn thú tính thì bỏ
đi, để lại cô nằm trên đó, con hẻm tối tăm nhơ nhớp. Đời cô coi như
mất hết, có lẽ cái giá phải trả nó đắt như thế đấy, nhưng cô thực sự
chưa muốn chết, cô muốn sống để gặp lại mẹ đẻ của mình. Cô thất thểu
mặc lại bộ quần áo xộc xệch, đi lang thang ra đường, lúc băng qua
đường để đến phòng khám tư nhân thì một chiếc xe lao đến, đụng phải
cô, cô nằm bất động trên vũng máu, nhưng đã được đưa đến bệnh viện cứu
sống. Hắn là tài xế lái xe cho chủ doanh nghiệp kinh doanh đồ gỗ, có
uống rượu trước khi lái xe nên không làm chủ được tốc độ thành ra tông
phải người qua đường.
Cái gì cũng có cái giá tương xứng của nó, cô đã ác với người
chị cùng cha khác mẹ thì người đời chắc gì đã tốt với cô. Cuộc đời của
một tiểu thư quen ăn trắng mặc trơn đã có một kết thúc như vậy, có lẽ
cô sẽ gặp lại mẹ đẻ của mình vào một ngày nào đó không
xa……………còn chuyện tình của Âu Tinh Á và Triệu Thần Phong có
lẽ sẽ giống như loài hoa bạch trinh, đến cuối cùng, hai người yêu
nhau…..cũng không thể ở bên nhau……………….nhưng nếu như có
một kỳ tích xảy ra, có thể sẽ thay đổi một kết cục khác cho hai người
họ….
Chương 14: EM LÀ DUY NHẤT.
Chị Kiều Oanh và anh Tân đã tổ chức đám cưới, mọi
người đều chúc mừng cho họ. Rời bỏ thế giới ngầm để sống một cuộc sống
mới, có lẽ đó cũng là một cái kết đẹp cho cặp đôi này sau sáu năm yêu
nhau.
- Còn mấy đứa định khi nào lập gia đình đây?- Anh Tân cười.
- Tụi em còn trẻ, là người yêu thú vị hơn là vợ chồng. Chị Oanh, chị
nhớ quản anh trai em nha, ảnh mà “hám của lạ” chị cứ xử thẳng tay, em
ủng hộ cả hai tay hai chân.- Đan nói.
- Chúc anh chị trăm năm hạnh phúc.- Phong nâng ly sâm-panh lên uống
cạn rồi mỉm cười quay đi. Anh không thể nán lại lâu được, người ta có
cặp có đôi, còn anh, lúc nào cũng đơn lẻ, hơn một năm qua, có rất
nhiều người đẹp quan tâm đến anh nhưng trái tim anh dường như đã chết
từ cái ngày người con gái anh yêu rời xa anh. Không yêu thì cưới nhau
cũng chỉ là miễn cưỡng, mà anh thì không muốn miễn cưỡng bên những
người con gái khác ngoại trừ Âu Tinh Á. Chỉ cần là cô thì anh có thể
gạt bỏ mọi nguyên tắc.
- Phong vẫn như thế. Không thể quên được Âu Tinh Á.- Quân nói, trong
lòng anh cũng không vui vẻ gì. Mẹ anh thì nằm liệt giường, còn cô em
gái tuy không chung huyết thống nhưng chưa bao giờ anh nghe cô gọi anh
hai tiếng “anh trai”.
- Nói đi nói lại thì sự ra đi của Tinh Á vẫn là một cú shock lớn đối
với cậu ấy. Mà chuyện tình của họ sao thấy chông gai, thử thách quá,
cuối cùng cũng không được ở bên nhau, cái kết như vậy thực sự rất đau
buồn.- Nam nói, giọng anh cũng không còn vui vẻ như trước, có lẽ sự ra
đi của cô đã thay đổi họ, ai cũng trở nên lãnh đạm, lạnh lùng. Thật
đáng tiếc cho một bông hoa hồng tài sắc, xinh đẹp, tài giỏi nhưng lại
có một kết thúc buồn đến thế.
- Thôi, hai anh chị đi tiếp khách đi, tụi em cũng về đây. Hai người
nhớ phải hạnh phúc đến khi đầu bạc, răng long đó.- An cười.
- Cảm ơn các em.- Chị Oanh cười một cách hạnh phúc.
Có những hạnh phúc rất dễ dàng nhưng cũng có những hạnh phúc dường như
rất khó với tới. Hạnh phúc….cũng….thật…..mong manh….
Ba tháng sau, Đan và An nhận được một email mời qua
New York làm việc cho một tập đoàn mới nổi. Ban đầu cứ nghĩ là trò đùa
của bọn người bịp bợm lừa đảo nhưng sau khi đọc đi đọc lại thì thấy
văn phong, ngôn từ rất quen. Cả hai quyết định thân hành qua đó một
chuyến mặc cho Quân và Nam can ngăn.
- Lời anh nói không có giá trị gì với em sao?- Nam đập bàn quát.
- Nam, em đi rồi sẽ trở về mà.- An nói.
- Trở về? Đừng nói hai chữ đó với anh, Tinh Á và Thần Phong là quá đủ
rồi, anh không muốn rơi vào bi kịch đó giống họ, em hiểu không? Chỉ
cần rời xa nhau thì sẽ mất nhau. Anh thật sự không muốn.- Nam ôm đầu
nói.
- Em sẽ không bỏ anh như Tinh Á bỏ anh Phong đâu, tin em đi được
không?- An năn nỉ.
- Anh thấy mình chẳng khác Thần Phong là bao, lời nói của anh và cậu
ấy mãi mãi không thay đổi được quyết định của em và Tinh Á. Thôi được
rồi, em đi đi, đừng trở về nữa.- Nam bất mãn nói sau đó đứng lên quay
đi nhưng An đã ôm lấy anh thật chặt.
- Em yêu anh, anh hãy hiểu cho em.- An hôn lên môi Nam một cái rồi
quay lưng xách hành lí, lên taxi ra sân bay.
- Cuối cùng, em cũng ra đi.- Nam cười khẩy.
Trong khi đó tại sân bay, tình hình của Quân và Đan cũng chẳng khá hơn.
- Nếu em đã quyết định, anh có cản thì cũng không thay đổi được quyết
định của em. Anh để cho em đi đó, nhưng, chúng ta hãy tạm chia tay một
thời gian đi.- Quân lạnh lùng nói.
- Anh…
- Sắp đến giờ máy bay cất cánh đó, em đi làm thủ tục đi.- Nói xong,
anh quay lưng về văn phòng.
Đan đứng đó nhìn theo nhưng An đã kéo Đan vào phòng làm thủ tục. Họ,
ba người con gái không thể vì tình yêu mà thay đổi quyết định của bản
thân. Sự nghiệp, bạn bè, tình yêu, đến phút cuối, sự nghiệp và bạn bè
vẫn được đặt lên vị trí số một, thật đau đớn nhưng tình yêu chỉ đứng
vị trí thứ hai mà thôi. Phụ nữ tuy mềm yếu nhưng cũng có những lúc rất
cứng rắn. Họ, ba người đàn ông giờ đã thành đạt, trên phương diện công
việc, tiếng nói của họ rất có trọng lượng nhưng trên phương diện tình
cảm, dù là mềm mỏng hay cứng rắn cũng không thay đổi được quyết định
của người con gái mà họ yêu.
Chiếc máy bay đó mang em đi xa anh…..
Còn biển xanh, sóng bạc cuốn em ra khỏi thế giới của anh…..
Tại sao???????????
Bước vào thế giới của anh…..
Khiến anh phải yêu em điên cuồng…..
Rồi đột ngột bước ra khỏi thế giới của anh……
Đau đớn nhưng không có cách nào quên em được……
Không thể quên đi thực thể đó để rồi tự hỏi mình: “Em là ai?”
Là thiên thần hay ác quỷ????????
Tại sao lại khiến anh yêu em nhiều như thế??????
Yêu em đến mức nhìn đâu cũng thấy hình ảnh thân thuộc của em……
Yêu em đến nổi lúc nào cũng nghe thấy tiếng nói của em vang vọng bên tai…..
Yêu em đến độ không thể yêu thêm một người con gái nào khác mặc dù em
đã bước ra khỏi thế giới của anh, rời khỏi vòng tay của anh…….
New York, tại trụ sở của tập đoàn JK. Trên tầng cao nhất
của tòa nhà, một người con gái mặc váy ống màu đen có đính một hàng
kim cương nhỏ xíu, lấp lánh, bên ngoài khoác một chiếc áo vest lửng,
quay lưng về phía Đan và An.
- Hoan nghênh hai người đã nhận lời mời của tôi mà đích thân qua đây.
Xin tự giới thiệu tôi là Jydemi Kastle. Cứ gọi tôi là Jy.- Người con
gái có chất giọng trong trẻo đó quay lại. Đan và An bất giác lùi lại
phía sau.
- Trên bàn đã có những thông tin căn bản về tập đoàn JK của tôi, hai
người có thể xem qua.
Đan và An thực sự shock tại chỗ, tại sao lại có người giống Tinh Á đến
vậy? Nhưng mà rất tiếc ánh mắt người này quá ư lạnh lùng, chưa bao giờ
Tinh Á nhìn họ bằng ánh mắt lạnh băng như thế, khóe môi cũng không nở
nụ cười nhạt nhẽo vô vị đến vậy.
- Tôi mời hai người làm phó chủ tịch tập đoàn này. Một người chuyên
quản lí công việc của tập đoàn, một người quản lí thông tin, kế hoạch,
hợp đồng mật thiết của tập đoàn. Hai người tự xét khả năng của mình và
thảo luận để chọn công việc phù hợp.- Tuy nói là mời nhưng khẩu khí
thì không khác gì là đang ra lệnh cho người khác vậy. Khí chất toát ra
từ người đó khiến người khác không thể phản đối lại.
Về mặt thông tin thì hẳn nhiên là Đan rành hơn An nên không cần bàn cũng biết.
- Tôi chịu trách nhiệm quản lí thông tin, kế hoạch, hợp đồng mật thiết
của tập đoàn.- Đan nói.
- Rất tốt, rất nhanh gọn, okay, thư ký gọi trợ lý Lôi Vỹ lên đây cho tôi.
Cô thư ký Ái Lan gọi Trợ lý Lôi Vỹ lên. Không quá năm phút sau, Lôi Vỹ
đã có mặt. Lần này thì An và Đan shock tiếp tập hai.
- Tuy là trợ lý nhưng cậu ấy là thiên tài máy tính của tập đoàn, cậu
ấy có thể giúp đỡ cô trong quá trình làm việc.- Jy nói.
- Còn về phần cô, trợ lý Tuệ Linh sẽ giúp đỡ.- Jy quay sang nói với
An.- À, hai người sẽ đến nhà tôi ở vì giờ tôi cũng chỉ sống một mình
lại ít khi về nhà nên hai người hãy về đó sống, okay?
- Được ở với CEO là mong ước của nhiều người, dĩ nhiên chúng tôi không
thể từ chối.- An đáp lại một cách khách sáo.
- Tại sao cô biết chúng tôi?- Đan mạnh dạn hỏi.
- Có những điều tưởng như biết lại hóa ra là không biết và cũng có
những điều đáng lí là không biết nhưng thực chất lại biết rất rõ.
Trước một câu trả lời này thì cả An và Đan đều nhìn nhau, lắc đầu
không hiểu lắm. Cách nói này cũng không giống với Âu Tinh Á nhưng
phong thái, giọng nói thì không khác gì Âu Tinh Á. Rốt cuộc con người
này là ai? Tại sao lại biết về họ? Mà đặc biệt là bộ ba 16T (Lôi Vỹ,
Ái Lan, Tuệ Linh) lại đều làm việc ở đây? Thật không hiểu nổi.
Một cuộc sống mới, một con người mới…..liệu có còn liên
quan đến quá khứ?????????
Một năm nữa lại trôi qua, thời gian cứ lặng lẽ trôi
đi nhưng vết thương trong lòng ai đó vẫn không thể xóa nhòa. Andy (là
tên nước ngoài của An) và Kelly (tên nước ngoài của Đan) đã sống bên
Jydemi Kastle được tròn một năm, tuy vẻ ngoài giống Tinh Á nhưng bản
chất lại không giống. Cách nói kiệm lời hơn, lạnh lùng một cách đáng
sợ thế nhưng có những cái vẫn rất giống với Âu Tinh Á như là chỉ dùng
một loại sữa tắm của nhãn hiệu đó, loại nước hoa cũng chỉ là một loại
đó, trang phục đi làm hay đi dự tiệc đều xuất hiện những viên kim
cương, trang sức cũng kim cương. Đã có lúc họ nghĩ Jy là Tinh Á nhưng
sự thật thì không giống lắm, Tinh Á có thay đổi cũng không thay đổi
nhiều đến thế. Sống và làm việc chung với nhau nên họ cũng dần trở nên
thân thiết. Hóa ra Jy bằng tuổi với họ nên cách xưng hô cũng không bị
gò ép trong khuôn khổ cấp trên cấp dưới, có thể xưng hô như bạn bè
bình thường. Nhưng có một vấn đề không tài nào hiểu nổi, tuy Jy cũng
khá thoải mái nhưng ngoài phạm vi công việc thì khó mà tìm hiểu về đời
riêng tư của cô chủ này. Đi bên cạnh Jy là một loạt vệ sĩ đều có vóc
dáng cao lớn, thân hình rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn, ba người đứng vòng
tròn quanh Jy thì đố loại máy ảnh hay tay săn ảnh nào chụp được hình
của Jy.
Một năm làm tại JK, họ mới thấy rõ sự cường thịnh của tập đoàn
này, thu nhập hàng tháng lúc nào cũng lên tới con số hàng tỉ dollar,
tiền thưởng cuối năm cũng cao gấp đôi, gấp ba các tập đoàn khác. Không
khí làm việc trong tập đoàn vô cùng thoải mái, các nhân viên tuy đến
từ nhiều nước khác nhau nhưng giữa họ vẫn có tiếng nói chung, chưa bao
giờ có xung đột hay hiềm khích. Điều đặc biệt là hầu như các nhân tài
thiên về lĩnh vực kinh doanh đều tập trung về JK làm việc dưới quyền
của Jy. Tuy là người lãnh đạo tập đoàn nhưng đa phần đều do Andy và
Kelly quản lí, Jy suốt ngày đi công tác nhưng vẫn kiểm soát tình hình
chặt chẽ.
Thoắt cái đã ba năm trôi qua kể từ cái ngày Âu Tinh Á mất tích,
JK càng ngày càng phát triển, có Andy và Kelly làm trợ thủ đắc lực
cộng thêm thiên tài máy tính Lôi Vỹ, JK từ một tập đoàn đứng vị trí
thứ 7 trong top 20 các tập đoàn lớn nhất thế giới đã leo vọt lên vị
trí thứ nhất, các tập đoàn khác không cách nào lật đổ được JK đặc biệt
là không tài phép nào lật đổ được sự kiêu hãnh, ngạo mạn của Chủ tịch
tập đoàn JK là cô Jydemi Kastle. Một cô gái tài ba, tự tin đến ngạo
mạn, ngoài sắc đẹp dễ dàng đánh gục đàn ông trong cái nháy mắt đầu
tiên kết hợp với tài năng kinh doanh và kinh nghiệm dày dạn đã đưa
được JK lên vị trí thứ nhất, khẳng định vị trí của mình trên thương
trường thế giới.
- Jy à, cậu có thể ký loạt giấy tờ này không? Bây giờ đang cần gấp.- Andy nói.
- Đưa đây.- Jy nói nhưng ánh mắt không rời khỏi mà hình máy tính, tuy
câu trả lời ngắn gọn nhưng nghe ra thì không có gì là cộc lốc cả, đấy
là cách nói kiệm lời của Jy, nhân viên trong tập đoàn nghe nhiều cũng
quen rồi. Năm phút sau, mớ giấy tờ có chữa ký của Jy đã được trả về
tay Andy.
- Cậu không đọc qua mà đã ký rồi sao?- Andy ngạc nhiên.
- Hai năm làm việc ở đây, cậu vẫn không hiểu sao?- Lần này thì Jy nhướn mày hỏi.
- Hửm? Gì?
- Chẳng phải trước lúc mớ giấy tờ đó đến tay tôi thì đã qua sự kiểm
soát của trợ lý Lôi Vỹ hay sao?
- Ừ nhưng thế thì sao?
- Chẳng lẽ một người được gọi là thiên tài máy tính lại chỉ có thể
kiểm soát giấy tờ đơn giản như thế?
Andy vẫn nghệch mặt ra, không hiểu gì cả.
- Trong lúc kiểm soát giấy tờ, cậu ta đã nhanh chóng tóm gọn nội dung
rồi gửi lên đây cho tôi, khi cậu mang giấy tờ lên tới nơi thì tôi đã
biết hết nội dung rồi.
Đúng là thiên tài máy tính, trợ lý vip của Jy, trí óc quả là cao siêu.
Phục sát đất. Mà cũng phải thôi, một tập đoàn lớn thế này, bắt buộc
phải có nhưng bộ óc đa tài như thế.
- Thì ra cậu cũng có thể nói được câu dài như thế.- Andy cười.
- Tùy.
Đấy! Vừa khen được tí đã trở lại là con người tiết kiệm lời nói trong
mọi hoàn cảnh.
Jy đứng lên, nhìn qua bên ngoài cửa sổ, dáng vẻ trầm tư, bóng
dáng ấy khiến người ta cảm thấy u ám đến thê lương. Sau khi giải quyết
mớ giấy tờ, Andy và Kelly lên phòng Jy nói chuyện bâng quơ, thực chất
họ muốn điều tra thử xem Jy có phải là Âu Tinh Á thật hay không?
- Hoa bạch trinh, cậu có biết loài hoa đó không Jy?- Andy hỏi.
- Tôi dư thời gian lắm sao?- Jy khẽ nhấp một ngụm vang trắng.
- Nghe nói loài hoa đó còn được gọi là loài hoa của sự chia ly. Nó
giống như là hóa thân của một chuyện tình nam nữ, đến phút cuối, hai
người yêu nhau cũng không thể ở bên nhau.- Kelly nói.
- Vậy sao?
- Ừ. Jy, hỏi thật nhé, cậu đã từng yêu ai chưa?- Andy hỏi.
Cô đã từng yêu ai chưa? Câu hỏi hay lắm nhưng rất tiếc, không
có câu trả lời thật lòng cho câu hỏi đó.
- Chưa.
- Thật là chưa sao?- Andy vẫn tiếp tục.- Hình như là cậu đang nói dối.
- Nếu tôi nói thật lòng? Liệu các cậu có tin?
- Nói đi. Chỉ cần là sự thật thì không thể không tin.
- Tiền.
- Gì?
- Tôi nói tôi yêu tiền.
- Thôi đi Jy.- Kelly tức giận.
- Các cậu muốn biết mà, dĩ nhiên, tôi phải nói.
- Cậu là Âu Tinh Á, thừa nhận đi.- Andy kết lại một câu.
- Ngay từ đầu tôi đã nói tôi là Jydemi Kastle. Các cậu không hiểu hay
cố tình không hiểu vậy?
- Cậu đừng làm khổ Phong nữa.- Kelly nói.
- Thôi đủ rồi, tôi không muốn bàn luận về vấn đề nhảm nhí chẳng liên
quan gì đến tôi nữa. Các cậu đi mà tìm cái cô Tinh Á nào đó mà nói
chuyện đi, tôi không rảnh.
- Bà Đình đã chết, tập đoàn Âu Đình sụp đổ, Bảo Ngọc bị cưỡng bức, mẹ
cậu ốm liệt giường, Phong đau đớn khổ sở, cậu nhẫn tâm đến mức không
thèm quan tâm đến họ sao?- Andy nói.
- Tôi có liên quan đến những người đó sao?
- Dĩ nhiên có rồi.- Kelly gật đầu.
- Các cậu nhầm rồi, tôi không biết gì về họ cả. Tôi là trẻ mồ côi,
không có cha mẹ, người thân, bạn bè gì cả.
- Cậu khác quá Tinh Á.
- Đã bảo tôi không phải là Tinh Á mà.- Jy tức giận ném ly rượu vang
xuống sàn, vỡ toang, khuôn mặt bùng lên sự giận dữ đáng sợ, ánh mắt
lạnh lẽo quét ngang khiến Andy và Kelly rùng mình. Có lẽ họ đang nhầm,
người này không phải là Tinh Á quen thuộc của họ nữa.
Tại Bắc Kinh………
- Ba năm rồi, vẫn không có liên lạc gì?- Nam than thở.
- Buông tay là mất mà, giờ đã hiểu cảm giác người mình yêu rời xa mình
chưa?- Phong cười nhạt.
- Cậu cũng vậy hả Quân?- Nam hỏi.
- Bọn mình tạm chia tay nhau mà, liên lạc gì nữa.- Quân đáp.
- Hả? Tại sao lại chia tay?- Nam ngạc nhiên.
- Nếu chia tay thì không ai bị gò bó trong cái vòng tình yêu luẩn quẩn
với mấy cái lời hứa vô vị. Giả sử cô ấy qua bên đó, nảy sinh tình cảm
với người đàn ông khác, cô ấy cũng có thể tự do thoải mái đến với
người đàn ông đó mà không bị gượng ép bởi tình cảm của mình dành cho
cô ấy.
- Cậu chấp nhận buông tay sao?- Nam tiếp tục hỏi.
- Níu giữ không có kết quả gì thì buông tay để cả hai nhẹ nhõm không
phải là cách tốt nhất cho cả hai hay sao?- Quân nhướn mày hỏi lại. Câu
này anh cũng đã tự hỏi mình biết bao nhiêu lần trong suốt hai năm qua
nhưng câu trả lời thì vẫn chưa có.
- Mẹ cậu thế nào rồi?- Phong hỏi.
- Vẫn thế. Im lặng suốt.
Hai phương trời xa cách, không biết người đó đang làm gì, sống ra sao?
cảm giác chờ đợi một người thực sự rất khó chịu.
Sau khi ném vỡ ly rượu, Jy nhìn thấy Andy và Kelly
đang sợ hãi vì hành động của mình. Cô đã không kìm chế nổi bản thân,
cứ hễ ai nhắc đến những điều không liên quan đến mình cô lại cảm thấy
bực bội. Những thứ họ nói thì liên quan gì đến cô chứ?
- Xin lỗi.- Cô nói rồi quay lại bàn làm việc tiếp tục làm tiếp công
việc còn đang dang dở.
- Jy…cậu thật sự là không sao chứ?- Kelly lấy hết can đảm mới dám mở
miệng ra hỏi.
- Không sao.- Cô đáp.
- Vậy mình về phòng làm việc đây.- Andy nói rồi kéo Kelly ra khỏi
phòng làm việc của Jy.
Một lúc sau có người lên dọn dẹp. Lôi Vỹ vừa đem hồ sơ lên cho Jy
xem thì bị Kelly giữ lại.
- Lôi Vỹ, em nói thật đi, Jy là Âu Tinh Á phải không?
- Chị điên à? Cô chủ Jy mà là Âu Tinh Á thì em đã mừng. Ban đầu được
vô đây làm việc em cũng có suy nghĩ giống mấy chị nhưng mà dần dần thì
lại thấy cô chủ Jy không hề giống chị Tinh Á.- Lôi Vỹ nói.
- Nhưng tại sao lại nổi nóng khi bọn chị nhắc lại quá khứ của Âu Tinh Á chứ?
- Thế em cứ liên tục nói chị là chị Andy thì chị có tức không?
- Tức chứ sao không?
- Vậy thì cô chủ Jy cũng tức thôi. Cô chủ rõ ràng là Jydemi Kastle như
thế mà các chị cứ bảo cô chủ là Âu Tinh Á hỏi sao cô chủ không tức cho
được. Mà thôi, từ giờ các chị đừng nhắc đến chuyện chị Tinh Á nữa, tụi
em đây cũng đau lòng lắm rồi. Tuệ Linh và Ái Lan từ khi được chị cho
hay biết tin đó đã khóc đến cạn cả nước mắt suýt chút nữa là bỏ học
may mà em động viên được, tụi em chưa báo đáp gì được mà chị ấy
đã….- nói đến đó Lôi Vỹ im lặng. Có lẽ vế sau là nhưng từ mà không
ai muốn nói ra cũng không muốn nhắc lại. Vết thương trong lòng lại
nhói lên, Kelly chạy vào WC khóc, Andy đi bên cạnh cũng đành chấp nhận
sự thật. Jydemi Kastle là Jydemi Kastle chứ không phải là Âu Tinh Á.
- Đã bao lần mình cứ nghĩ Jy là Tinh Á, nếu thật sự Jy là Tinh Á thì
mình vui lòng rồi, chỉ cần là Tinh Á thì cô ấy không quay về bên Phong
cũng được, chỉ cần biết là Tinh Á còn sống, thế là đủ nhưng có lẽ mình
phải học cách chấp nhận sự thật thôi.- Kelly khóc.
- Chúng ta phải chấp nhận sự thật này thôi, Jy không bao giờ là Tinh
Á. Tinh Á không bao giờ có những hành động như vậy. Jy đẹp hơn Tinh Á
nhiều, cậu có thấy thế không?
- Đẹp hơn, lạnh hơn. Nhưng tại sao lại cho phép chúng ta sống chung nhà chứ?
- Mình không hiểu và cũng không muốn hiểu nữa.
Thời gian cứ dần trôi qua một cách lặng lẽ, sau vụ việc
Jy tức giận hầu như Andy và Kelly không nhắc đến chuyện đó nữa. Vào
một ngày nọ, trong lúc dùng điểm tâm sáng, tin tức trên tờ báo New
Billionaires khiến họ ngạc nhiên.
BA TẬP ĐOÀN HÙNG MẠNH HỢP TÁC THÀNH MỘT TẬP ĐOÀN: DK.
Tập đoàn Triệu Lâm, tập đoàn Mạnh Triết và tập đoàn Bảo Trung đã liên
kết lại thành tập đoàn DK, chủ nhân của tập đoàn mới là Ken Doulyn,
David Kevin, Dyan Kyd. Trong đó Ken Doulyn nắm quyền lãnh
đạo……………..
Lại thêm một tập đoàn hùng mạnh lọt vào top 20 các tập đoàn lớn nhất
thế giới và tập đoàn DK đã đứng ngay vị trí số một ngang hàng với tập
đoàn JK. Liệu JK có chịu để một tập đoàn mới nổi đứng ngang hàng với
mình ở vị trí số một?……
Gấp tờ báo lại, Jy thản nhiên dùng bữa sáng mà không đề cập tới tin
tức này, Kelly và Andy đưa mắt nhìn nhau rồi quyết định nói.
- Jy, cậu không quan tâm đến DK sao?- Andy hỏi.
- Tại sao phải quan tâm?
- Chúng ta mất ba năm trời cố gắng mới lên vị trí số một và giữ vững
vị trí số một cho đến lúc này, cậu không sợ bị đạp qua một bên sao?-
Kelly nói.
- Vậy chứ tôi mời hai người qua làm cảnh à?
- Không phải…
- Nếu muốn đạp đổ JK ra khỏi vị trí số một thì ít ra họ cũng phải nghĩ
đến công sức của hai cô người yêu bỏ họ đi trong suốt ba năm qua để
xây dựng lên một JK như thế này chứ?
- Cậu biết tất cả?
- Không ít cũng không nhiều, chỉ là đủ để hiểu.
- Cậu điều tra?
- Hai người là con át chủ bài của tôi, đến phút cuối mới nên tung ra
cho họ thấy.
- Nói vậy là cậu lợi dụng chúng tôi?
- Thì sao?
Nhìn dáng vẻ không chút lo âu cộng với ánh mắt lạnh như sát thủ đó
thực sự có muốn phản kháng cũng không được.
- Tôi sẽ nghỉ làm.
- Tùy.
- Cậu không sợ?
- Chỉ sợ nói mà không làm được.
- Jy, cậu nói năng đàng hoàng một chút đi, rốt cuộc bọn tôi là gì của cậu?
- Có óc để làm gì? Nếu không trở thành đồng minh thì cứ thử đi theo
con đường đối đầu nhau cho tôi xem nào?
Cái này giống Tinh Á. Rất giống Tinh Á ở điểm này.
- Nếu bỏ đi thì hơi uổng phí, vả lại bọn tôi cũng muốn có một kết thúc khác.
- Tùy.- Nói xong, Jy quay lưng bỏ đi.
Tuy nhiên là nói thì nói thế chứ Andy và Kelly quyết bám trụ ở
JK, không phải vì sợ mà là muốn tìm hiểu rõ hơn về con người tự tin
đến ngạo mạn đó, cái con người không hề biết sợ mà lại luôn khiến
người khác không thể phản kháng. Bao nhiêu tập đoàn hùng mạnh cũng
phải kiêng dè.
Sau khi đàm phán làm ăn xong, Andy vô tình gặp lại Dyan Kyd
(tên nước ngoài của Nam) nên ngồi lại nói chuyện.
- Ba năm rồi, em đã hứa những gì?- Dyan Kyd hỏi.
- Nam, em xin lỗi.- Andy nói.
- Tôi không còn là Bảo Tấn Nam của em nữa.
- Anh…giận em sao?
- Cho dù em là người yêu cũ của tôi hay là phó chủ tịch của JK thì DK
cũng không nể nang đâu, em nên cố tìm cách giữ vững vị trí của JK đi.
- Anh không còn yêu em nữa đúng không?
- ……….
- DK cũng chỉ là do ba tập đoàn hợp lại mới đạt được vị trí đó, căn
bản là không có tư cách đứng ngang hàng với JK. Chúng tôi từ một công
ty nhỏ phát triển trong ba năm mới lên được vị trí số một, các người
chỉ việc chung tay hợp tác thì có gì đáng tự hào. Nếu anh muốn tôi quỳ
xuống cầu xin anh nương tay cho JK thì tôi không còn là chính mình
nữa. Thật sai lầm khi ba năm qua tôi không yêu ai chỉ vì tình yêu tôi
dành cho anh vẫn còn vẹn nguyên, chỉ vì lời hứa sẽ trở về, nếu đã
không cần nhau thì kết thúc tại đây đi.- Nói xong Andy quay lưng bỏ
đi. Những giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Tại sao anh lại nói như
vậy với cô? Cô vẫn yêu anh, suốt ba năm qua, tình yêu đó vẫn không hề
thay đổi. Bây giờ anh nói cô là người yêu cũ, vậy là anh đã có người
khác bên cạnh, trong trái tim anh không còn vị trí nào dành cho cô
nữa, đau lòng quá. Biết yêu là đau mà vẫn dại dột lao vào yêu điên
cuồng như thiêu thân lao vào lửa. Cô thật ngốc nghếch, lãng phí tình
yêu suốt ba năm trời để giờ đây nhận lấy đắng cay.
- Em không hiểu, em không hiểu tôi. Em nghĩ tôi có thể đối xử với em
như đối xử với đối thủ của mình chắc? Tôi không làm được.- Dyan Kyd
ngồi nhìn theo bóng dáng Andy, khẽ nói một mình.
Andy đâu hề biết người đàn ông đó vẫn còn yêu cô nhiều lắm, Dyan là
viết ngược của Andy, trong cả cái tên người đó cũng khéo léo lồng ghép
tên cô vào, tại sao cô không nhận ra điều đó. Tuy lời nói tuyệt tình
nhưng cô có thấy được ánh mắt trìu mến vui mừng mà anh dành cho cô
đâu. Thấy cô vẫn khỏe mạnh thậm chí là xinh đẹp hơn trước anh vui lắm
chứ. Lại càng vui hơn khi biết cô vẫn yêu anh, ba năm qua cô vẫn yêu
anh và anh cũng vậy, tại sao bây giờ lại kết thúc thế này? Thật sự anh
chỉ muốn đùa giỡn cô một chút thôi mà, tại sao cô không nhận ra? Tại
sao?
“Cuối cùng cũng đã đến lúc….
Nên cho một kết thúc mới….
Một dấu chấm cuối cùng….”
Trở về văn phòng, Andy mệt mỏi ngã người lên ghế
sofa. Kelly nhìn thấy bèn lên tiếng hỏi.
- Sao vậy? Công việc không thuận lợi à?- Kelly nghiêng đầu khỏi màn
hình máy tính, hỏi.
- Công việc trước giờ qua tay mình thì có bao giờ không thuận lợi đâu.
Tối nay đi uống rượu đi.
- Okay, mình cũng đang chán nản đây.
Tối hôm đó, Andy và Kelly đến quán bar uống rượu, cả hai
người đẹp đều uống một mình, giống như hai kẻ thất tình vậy. Bao nhiêu
tên đến gần đều bị đuổi ra xa. Từ phía bàn đối diện, ba chàng trai
phong độ hào hoa cũng ngồi uống rượu nhưng ánh mắt họ đều hướng về
phía hai cô gái đó. Bên đây có ba người con trai. Bên đó chỉ có hai
người con gái, còn một người, một người kia đang ở chốn nào?
- Nam, cậu thôi đi, Khiết An cũng không khá hơn cậu là bao đâu.- Quân ngăn cản.
- Cứ để cậu ấy uống đi, rượu là một cách giải sầu mà.- Phong hững hờ.
Trước đây, lúc Tinh Á đột ngột mất tích, anh cũng nhờ vào rượu sống
qua ngày. Chỉ cần say thì sẽ không thấy đau nữa.
- Đan à, mình đau lắm. Tại sao anh ấy lại nói với mình như thế?- An vật vã.
- Mình chưa nói với cậu chuyện này phải không, mình và anh Quân đã
chia tay nhau đấy.
- Tại sao? Lúc nào?
- Tại sân bay, trước lúc chúng ta vào phòng làm thủ tục đấy.
- Thà là như thế còn tốt.
- Mình, cậu và Tinh Á đều có kết thúc buồn như nhau. Có lẽ tại chúng
ta quá kiêu hãnh, không hề quan tâm đến nửa kia.
Uống thêm vài ly rượu nữa, cả hai người đẹp đều ngã ra ghế,
nhân lúc đó có vài tên háo sắc đến bên nhưng chưa kịp chạm tay vào
thân thể gợi cảm kia thì đã có hai người khác bế đi mất.
- Cô chủ, chúng ta về được rồi.
- Okay, về thôi. “Cuối cùng các cậu cũng trở về bên người các cậu yêu.
Hạnh phúc nhé! Tôi chúc phúc cho hai người.”
Nhìn khuôn mặt của An, trong lòng Nam dâng trào lên thứ cảm
xúc lạ lùng, cảm xúc hạnh phúc sau ba năm xa cách. Người con gái anh
yêu cuối cùng cũng thuộc về anh. Còn về phần Quân, anh lặng lẽ ngắm
nhìn cô, xinh đẹp nhưng sao u buồn quá, có phải lời chia tay của anh
làm cô tổn thương đến thế?
Sáng hôm sau, khi bình minh lên, An cảm thấy có một vòng tay
ấm áp ôm lấy mình, cô quay mặt sang. Là anh. Là người đàn ông cô yêu.
Sao cô lại ở bên cạnh anh thế này? Trên người cô đang mặc mỗi một
chiếc áo sơ-mi rộng thùng thình của anh.
- Em dậy rồi sao?
- Anh…chuyện điên gì thế này?- Cô hất tay anh ra nhưng anh lại càng
ôm chặt hơn.
- Hôm qua anh đùa thôi mà em bỏ đi thật. Làm anh tổn thương rồi tính
không bồi thường à?- Nam cười.
- Gì? Đùa?
- Ừ, em bảo sẽ không bao giờ buông tha cho anh vậy mà lại bỏ đi.
- Đồ điên, anh đùa như thế à? Có biết em đau lòng lắm không?
- Về với anh đi.
- Không, em không thể quay lưng lại với Jy.
- Jy là thằng nào? Em….thì ra em….- Nam bất thình lình nổi cơn ghen.
- Điên à? Jy là chủ nhân của tập đoàn JK, cô ấy rất đẹp.
- Con gái á?
- Ừ, xinh đẹp hơn cả Tinh Á nhưng lạnh khủng khiếp.
- Đẹp hơn cả Tinh Á sao? Thế thì cô ta không phải là người rồi. Tinh Á
đẹp như thế mà còn có người đẹp hơn.
- Ôi, bảy giờ kém rồi sao? Đưa đồ đây cho em, em mà đến trễ thì Jy
giết chết em.- An cuống cuồng.
- Em bình tĩnh đi nào.
- Em là nhân viên, không phải là boss như anh.
- Thì anh cũng là nhân viên dưới quyền Phong, đến trễ cũng khó lòng mà
sống yên ổn với cậu ấy.
Trong lúc đó tại nhà riêng của Quân. Đan tỉnh dậy, thay đồ,
đánh răng rửa mặt rồi đi xuống dưới tầng một.
- Sao không ngủ thêm chút nữa?- Quân bỏ tờ báo xuống bàn, hỏi.
- Quân, em hỏi anh một câu duy nhất này thôi. Anh có còn yêu em và cần
em bên cạnh nữa không?
- Anh cũng đang định hỏi em câu đó.
- Chưa bao giờ em nghĩ em có thể yêu một người đàn ông khác ngoài anh.
Em cần anh và em thừa nhận em yêu anh, cần anh nhưng em không thể lúc
nào cũng đặt tình yêu lên trên sự nghiệp và tình bạn được. Anh có hiểu
điều đó không? Em yêu anh, đó là thứ tình cảm xuất phát từ đáy lòng,
nhưng em không thể bỏ rơi bạn của em.
- Bạn của em là ai? Là ông chủ của JK à?
- Không biết thực lực của JK mà cũng dám đối đầu, phong cách làm việc
này sẽ đem lại nhiều thiệt thòi hơn cho các anh đó. Chủ nhân của JK
không phải là đàn ông mà là một cô gái trẻ tuổi.
- Thôi được rồi, sau ba năm anh xa em, anh đã nghĩ anh có thể sống mà
không cần em bên cạnh nhưng đáng tiếc anh lại không thể yêu ai ngoài
em. Câu trả lời của anh, chắc em đã hiểu.
- Dài dòng, tóm lại là thế nào? Em sẽ đau khi không thể quay lại bên
anh nhưng nỗi đau đó có thể xóa nhòa theo thời gian. Không được bên
anh, em sẽ sống độc thân. Đơn giản thôi, em không muốn gượng ép bản
thân.
- Tái hợp.
- Ý anh là chúng ta quay lại?
- Nãy giờ anh có nói là không muốn quay lại sao?
- Không, em đi làm đây, hẹn gặp lại anh vào buổi tối.
Ngày hôm đó, đồ đạc của An đã được chuyển đến nhà Nam, còn đồ đạc của
Đan thì chuyển đến nhà Quân. Sau ba năm cuối cùng cũng có thể sum vầy
hạnh phúc.
- Nếu hai người đã quyết định thì tôi sẽ phê chuẩn đơn xin thôi việc
cho hai người.- Jy lạnh lùng nói.
- Ai nói với cậu là chúng tôi bỏ JK hả? Công sức ba năm trời của chúng
tôi không bị đàn ông phá vỡ đâu.- Andy nói.
- Tình bạn, sự nghiệp và tình yêu, cái nào quan trọng với cậu?- Kelly hỏi.
- Sự nghiệp.
- Còn tình bạn?- Kelly tiếp tục hỏi.
- Nếu cần thì vẫn phải từ bỏ thôi.
- Tình yêu?- Andy tiếp lời.
Jy nhướn mày nhìn họ, trong ánh mắt lạnh lùng đó vốn không có chỗ cho
sự ấm áp và trái tim băng giá kia, không cần nói cũng biết là chẳng có
chỗ nào cho tình yêu.
- Tình bạn tôi còn bỏ được thì tình yêu chẳng là gì cả.
Andy và Kelly nhún vai trở về phòng làm việc. Vốn dĩ Jy không phải là
Tinh Á nên dĩ nhiên tình yêu, tình bạn chẳng có giá trị gì cả.
- Sao? Hôm qua các cậu giải quyết xong vấn đề tình cảm rồi chứ?- Ken Doulyn hỏi.
- Xong rồi và còn thu thập thêm một ít thông tin nữa.- Dyan Kyd nói.
- Thông tin gì?- Ken hỏi.
- Chủ nhân tập đoàn JK là con gái.
- Vậy mà mình nghĩ là con trai, con gái gì mà tài giỏi thế chứ?- Ken
cười nhạt. Trong mắt anh người con gái giỏi nhất chỉ có thể là cô ấy.
Người con gái anh yêu thương nhất trên thế giới này nhưng đáng tiếc,
người con gái ấy đã rời khỏi thế giới của anh.
Tình yêu.
Không phải không quan trọng.
Nhưng.
Chắc chắn sẽ có một kết thúc khác.
Bây giờ.
Chỉ là đang chờ đợi kết thúc đó mà thôi.
Tuy tập đoàn DK đang đứng ngang hàng với vị trí số
một của tập đoàn JK nhưng chủ nhân của JK lại không quan tâm, nếu là
một tập đoàn khác thì đã bị JK đạp xuống vị trí thứ hai từ lúc nào rồi
ấy. Chuyện này khiến giới kinh doanh lẫn đám phóng viên ngạc nhiên và
vô cùng thắc mắc. Ngay cả Andy và Kelly cũng cảm thấy khó hiểu, với
tính cách của Jy thì không đời nào lại chịu để một tập đoàn mới nổi
đứng ngang hàng với mình. Quả nhiên sau một tháng đứng ngang hàng với
JK, tập đoàn DK đã tụt xuống hạng hai.
- Jy, cậu đã làm cách gì mà DK tụt hạng vậy?- Andy tò mò hỏi.
- Không làm gì cả.
- Thế thì sao DK đang làm ăn ngon lành lại tụt hạng chứ?
- Muốn biết thì phải hỏi người mà các cậu yêu chứ sao hỏi tôi? Tôi
cũng tò mò muốn biết tại sao họ lại kém cỏi đến thế? Tôi chưa ra tay
mà đã tụt hạng.- Jy cười nhạt.
- Nói vậy là cậu chưa ra tay chứ không phải là không ra tay?
- Chuyện đó còn tùy thuộc vào khả năng và thực lực của DK, có xứng
đáng để tôi phải đích thân ra tay không hay là những tập đoàn khác ra
tay?- Jy nói một cách bình thản.
- Jy, tôi không hiểu, tại sao cậu lại để họ đứng ngang hàng như thế?
- Tại các cậu làm vướng tay.
- Gì chứ? Bọn tôi có phản bội JK đâu.
- Đó là người các cậu yêu, tôi không nỡ để các cậu phải đau lòng khi
thấy tập đoàn của người mình yêu bị tập đoàn của chủ nhân mình đạp
xuống.- Jy lại cười nhạt.
- Này, bọn tôi yêu thì yêu chứ kinh doanh thì không nhân nhượng đâu nhé.
- Ai biết được.- Nói xong, Jy đứng lên đi ra ngoài.
Trong khi đó tại tập đoàn DK, cả ba vị lãnh đạo đều ngạc
nhiên, quả là không dễ dàng để đứng ngang hàng với JK.
- Chủ nhân của JK quả là không tầm thường.- Dyan Kyd nói.
- Chúng ta đã đánh giá thấp đối thủ rồi. Cô ta không tầm thường chút
nào.- David cũng đồng tình với câu nói của Dyan.
- An nói DK căn bản là không đủ tư cách đứng ngang hàng với JK. Họ mất
ba năm trời mới đạt được vị trí này, chưa kể là trước đó đã gặp rất
nhiều đối thủ mạnh nhưng nghe nói là chủ nhân của JK đều có cách để
đạt được mong muốn của mình. Trên thế giới có biết bao nhiêu tập đoàn,
lọt vào được top 20 cũng phải gọi là rất bản lĩnh rồi vậy mà giữ vị
trí số một, không ai đạp đổ được thì thật là một đối thủ đáng gờm.-
Dyan Kyd tiếp tục nói.
Ken chỉ ngồi nghe, chủ nhân của JK trước giờ vốn ít khi xuất
hiện trên báo chí, thậm chí cũng ít người biết mặt, đa số toàn Andy
thay mặt xuất hiện trên báo chí. Anh ngồi chống cằm suy nghĩ, bất giác
lại nhớ đến Âu Tinh Á, vết thương trong lòng lại nhói lên.
Buổi trưa, David, Dyan, Ken, Andy, Kelly cùng đi ăn với nhau tại
một nhà hàng. Một cô gái xinh đẹp người châu á đến bên bàn họ đưa
menu.
- Xin hỏi quý khách dùng gì ạ?
- Hả? Tinh…Tinh Á…???????- Dyan Kyd khẽ thốt lên.
Mọi người cùng nhìn lên. Đúng là cô rồi, đúng là Âu Tinh Á bằng da
bằng thịt. Kelly lao đến ôm lấy cô.
- Tinh Á, cuối cùng cậu đã sống….
- Mình có chết đâu. Mọi người nhìn khác quá.- Cô nở một nụ cười thật
tươi nhưng lại không đẹp như trước. Bốn năm trời mà nhìn cô khác quá,
trông có vẻ trưởng thành hơn nhưng vẻ đẹp không còn xinh như trước
nữa.
- Sao không trốn tiếp đi?- Ken ngước lên hỏi, tuy ngữ điệu có lạnh
lùng nhưng ánh mắt lại thấp thoáng niềm vui. Cuối cùng anh đã gặp lại
cô.
- Em có trốn đâu.
- Sao trông cậu khác thế?- Andy cười hỏi.
- Bốn năm rồi mà không khác mới lạ.
- Em cũng biết là bốn năm sao? Anh đã sống bốn năm trời mà không biết
em còn sống hay đã chết em có biết không hả?- Ken gằn từng chữ.
- Em tưởng chết nhưng cuối cùng có người cứu rồi qua đây sinh sống, vả
lại em cũng biết cuối cùng anh sẽ gặp lại em mà.
- Tại sao không trở về nước?- Kelly hỏi.
- Không muốn.- Cô đáp.
- Em đang làm gì ở đây vậy?- David hỏi.
- Làm quản lý.
Mọi người đơ ra nhìn nhau, Tinh Á trước giờ vốn không bao giờ thích
làm dưới quyền người khác, tại sao bây giờ lại chấp nhận làm một quản
lý hèn kém thế này?
- Cậu, tính kiêu ngạo của cậu vứt đâu rồi hả? Sao lại làm nghề này?
- Kiêu ngạo thì được cái gì? Mình đã thay đổi rồi, không còn là một Âu
Tinh Á kiêu ngạo như trước nữa.- Cô nói.
Sau bữa ăn, Ken đã đùng đùng lôi cô về nhà, người anh yêu sao lại thay
đổi nhiều đến thế? Andy và Kelly thì vui vẻ vì đã gặp lại được Tinh Á
nhưng họ cũng thắc mắc tại sao Jy cũng giống Tinh Á nhưng lại đẹp hơn,
giỏi hơn, lạnh hơn. Còn Tinh Á thật thì lại quá khác xưa, một sự thay
đổi khó mà chấp nhận được.
- Nói đi, tại sao em lại thay đổi nhiều như vậy? Con người trước kia
của em đâu rồi?- Phong gào lên.
- Chết rồi.- Cô lạnh lùng đáp.
- Em nói sao?
- Âu Tinh Á ngày xưa đã chết rồi, anh hãy chấp nhận sự thật này đi,
gặp lại nhau mà như thế này sao, em thực sự đau lòng quá, anh cũng
khác mà.
- Tại em khiến anh ra như vậy đấy.
- Tại em, là em đã rời xa anh, anh tưởng em muốn rời xa anh sao?
- Tinh Á, chúng ta đừng như thế này nữa, được không?- Anh ôm lấy cô,
nhưng mùi hương trên người cô cũng không còn giống trước nữa. Cô đã
thay đổi quá nhiều rồi.
- Phong, em…xin lỗi….
- Hãy dọn đồ đến nhà anh đi. Sau khi giải quyết công việc ổn thỏa,
chúng ta sẽ kết hôn.
- Tại sao lại phải gấp gáp đến vậy?
- Vì anh đã đợi bốn năm rồi.
- Em biết rồi.
Buổi chiều, sau khi họp hành xong, David mới lên tiếng. Linh
cảm mách bảo anh rằng người con gái đó không phải là Âu Tinh Á.
- Ken, mình thấy cô ấy không phải là Tinh Á, cô ấy không đeo nhẫn của
cậu, vóc dáng cũng khác Tinh Á quá nhiều. Tính cách cũng khác.- David
nói.
- Mình cũng biết nhưng có lẽ cô ấy đã thay đổi. Mình sẽ kết hôn với cô
ấy.- Ken kiên quyết. Anh đã đợi cô trong vô vọng cả bốn năm trời, lần
này anh không muốn vuột mất cô một lần nữa.
- Mình chắc chắn cô ấy không phải là Âu Tinh Á.- David khẳng định.
- Cậu thì hiểu cô ấy hơn mình sao?
- Mình thấy cô ấy có thay đổi thì cũng có sao đâu, vẫn là Âu Tinh Á
thôi.- Dyan nói thêm vào.
- Được thôi, tùy các cậu nhưng trước sau gì thì mình cũng chắc chắn cô
ấy không phải là Âu Tinh Á.- David vẫn không thay đổi suy nghĩ của
mình. Anh dám chắc đó không phải là Tinh Á. Con người Tinh Á không dễ
dàng thay đổi như thế? Tính cách kiêu ngạo vốn là đặc điểm riêng biệt
của Tinh Á.
Bốn năm trời, không biết xảy ra bao nhiêu chuyện, một con
người thay đổi cũng chẳng có gì là lạ. Cô đã thay đổi, đúng, bốn năm
trời sống một thân một mình ở xứ người, ít nhiều gì cũng thay đổi,
điều đó là điều đương nhiên…………
Có lẽ phải chấp nhận một con người mới…..
Dù sao cũng là Âu Tinh Á, thay đổi bao nhiêu cũng vẫn là Âu Tinh Á…………..
» Xem Tiếp