watch sexy videos at nza-vids!
Ban dang ghe tham vao trang wap http://truyendochay.sextgem.com/ trang wap truyen teen hay hay nhat moi thoi dai.... o day ban co the tha ho doc truyen teen hay va nhieu nhung tieu thuyet hay tuoi teen .....
chúc các bạn đọc truyện vui vẻ... và hãy ghé thăm wap thường xuyên các bạn nhé
Tìm Trong Trang:
• Truyện Teen Ngắn

Truyện Teen Hay Hãy để anh nói: Anh yêu em

Buổi chiều, sau khi tan sở, Ken trở về nhà. Ngôi nhà
được thiết kế theo kiểu Châu Âu cổ điển, có sân vườn rộng, hồ phun
nước, suối nhân tạo, phía ban công tầng ba anh còn cho làm một vườn
hoa giống y như vườn treo của Babylone, anh biết sức khỏe của Tinh Á
vốn không được tốt nên cứ để cô hòa hợp với thiên nhiên coi như cũng
là một cách chữa bệnh. Cho xe vào garage, sau đó anh mới lên phòng
khách. Từ phòng khách nhìn qua phòng ăn, anh thấy Tinh Á đang loay
hoay làm bữa tối. Cử chỉ chậm chạp hơn so với trước. Trong lòng anh
thoáng một chút thất vọng. Gặp lại cô đáng lí ra anh phải vui mới đúng
nhưng sao lại thấy buồn thế này? Có lẽ vì anh không thích con người
lúc này của cô, thay đổi nhiều đến vậy, đã đánh mất cái nét gì đó đặc
biệt trong cô, cái nét đặc biệt chỉ có ở cô, cái nét đặc biệt mà anh
đã từng yêu ấy nay còn đâu?
- Anh về rồi sao? Anh đi tắm đi rồi ăn cơm tối.- Cô nở một nụ cười
thật tươi nhưng nụ cười đó không đẹp như trước, cả cách nói năng cũng
quá nhu mì, anh thật sự không quen. Cũng là một câu nói đơn giản như
vậy nhưng nếu là trước đây sẽ khiến trái tim anh rộn ràng, vui mừng
hạnh phúc nhưng bây giờ chỉ thấy khó mà chấp nhận chứ chẳng thấy hạnh
phúc gì.
- Anh sao vậy? Sao nhìn em?- Cô ngây người ra hỏi.
- Không có gì.- Nói xong, anh bỏ lên phòng.
Một lúc sau khi tắm xong, anh đi xuống, thấy bữa tối đã được
bày sẵn trên bàn, cô thì đang tháo tạp dề ra treo lên.
- Ăn cơm thôi.- Anh nói rồi ngồi xuống gắp thử một miếng bò xào sả ớt
còn đang nghi ngút khói, bò ăn nóng, thơm thơm cay cay thì đúng là
miễn chê rồi nhưng khi miếng bò vừa chạm vào lưỡi anh đã thất vọng, cố
gắng ăn hết miếng bò đã gắp, tuyệt nhiên là không nói một tiếng nào.
Miếng bò thường thì thái mỏng đằng này lại thái dày mà lại không mềm,
sả không thơm, ớt cũng không cay, thật sự cô cứ đưa anh đi hết từ thất
vọng này đến thất vọng khác. Bốn năm qua anh mong gặp lại cô, được
nhìn cô nấu nướng trong bếp như một nàng nữ công gia chánh thực thụ,
món ăn của cô lại mang hương vị đặc biệt mà những món ăn khác chưa
chắc đã ngon bằng, lúc cô nấu anh luôn lượn lờ xung quanh, giả vờ là
học hỏi nhưng chủ yếu là để nếm thử món ăn và tiện thể thì “nếm” luôn
môi cô. Nhưng bây giờ, nhìn xem, anh chán nản đến nổi nuốt cũng không
trôi nữa.
- Không ngon sao anh?- Cô hỏi.
- Anh không muốn ăn, em ăn xong rồi đi nghỉ sớm đi.- nói xong, anh bỏ
lên phòng đánh răng sau đó vào phòng làm việc tiếp tục xử lí giấy tờ.
Dạo này anh lơ đễnh nên để tụt hạng, may mà JK không ra tay chứ nếu mà
ra tay để chiếm vị trí đó làm độc quyền sở hữu thì có mơ DK cũng không
đặt chân lên nổi vị trí đó. Anh muốn cho cô thấy bốn năm qua anh đã nổ
lực như thế nào. Anh muốn bản thân mình giỏi giang hơn, thành đạt hơn
để có thể xứng đáng với cô. Vậy mà giờ đây cô thay đổi, từ một cô gái
kiêu ngạo trở thành một cô gái nhu mì. Tất cả mọi thay đổi ở cô làm
anh vô cùng thất vọng.
Hơn mười một giờ đêm, anh trở về phòng ngủ, đi ra thì thấy cô
đang ngồi trên ghế sofa xem phim.
- Em chưa ngủ sao?
- Em không biết chúng ta ngủ như thế nào?
- Thế nào là thế nào? Chúng ta ngủ riêng, khi nào kết hôn rồi thì ngủ
chung.- Anh lạnh nhạt nói.
- Phong, em thấy anh thay đổi quá nhiều, anh không còn yêu em nữa
sao?- Cô tắt ti vi rồi lao đến ôm anh.
- Em thay đổi thì được còn anh thì không sao?- Anh hỏi lại, ánh mắt
anh nhìn cô, nhưng chiếc nhẫn bạc anh tặng cô, không còn ở trên ngón
tay áp út của cô nữa.- Nhẫn anh tặng em đâu rồi? Sao không đeo?
- Em…em xin lỗi,…em làm mất rồi….
Mất? Cô có thể nói là mất một cách đơn giản vậy sao? Chiếc nhẫn anh
tặng cô thì có thể mất trong khi đó chiếc đồng hồ cô tặng anh thì nó
vẫn nằm trên cổ tay anh, bốn năm trôi qua nó vẫn yên vị trên đó.
- Em…
- Thôi đủ rồi, bây giờ anh không muốn nghe gì nữa. Em về phòng ngủ đi.
Mai đến chỗ anh làm việc, không làm chỗ nhà hàng đó nữa.- Anh gỡ tay
cô ra.
- Tại sao em phải nghe lời anh chứ?
- Sau này kết hôn rồi em cũng phải đến chỗ anh làm việc, bây giờ đến
làm quen trước có gì là không được?
Cô lặng lẽ đi về phòng, anh ở trong phòng khẽ thở dài. Cô trở nên
ngoan ngoãn nghe lời người khác từ lúc nào vậy chứ? Anh cần thời gian,
thời gian để chấp nhận con người lúc này của cô, bởi vì cô đã thay đổi
quá nhiều, thay đổi đến nỗi anh không thể gật đầu, nhắm mắt chấp nhận
trong một sớm một chiều được.
Trong khi đó tại nhà Mr. Kevin, Đan gối đầu lên tay Quân khẽ
thở dài, anh thì mải suy nghĩ về Tinh Á, anh khẳng định suy nghĩ của
mình là đúng nhưng Phong không chịu nghe.
- Em thật không hiểu tại sao Tinh Á lại không trở về nước nhỉ?- Đan hỏi.
- Jy là người thế nào vậy?- Quân chợt hỏi sang vấn đề khác.
- Anh đang thăm dò tình hình đối thủ thông qua em à? Em không tiết lộ
được đâu. Mọi thông tin về Jy được xem như là tuyệt mật, em không thể
tìm ra được. Nói thật thì em chỉ biết mỗi tên cô ấy là Jydemi Kastle,
năm nay 22 tuổi. Chỉ vậy thôi!- Đan nói.
- Không, ý anh là ngoại hình trông thế nào?
- Trời, đẹp miễn bàn, đẹp hơn Tinh Á trước đây luôn.
- Vậy sao?
- Ừm, em là con gái nhìn còn thấy đẹp nữa là….nhưng mà mặt hơi giống Tinh Á.
- Hơi giống Tinh Á?
- Ừm mà không phải là hơi giống đâu nha, quá giống luôn nhưng mà đẹp hơi nhiều.
- Đan, em làm với Jy lâu như vậy có thấy cô ấy có điểm gì đó giống Tinh Á không?
- Giống nhiều. Sữa tắm, nước hoa, kim cương, xe xịn…em chỉ biết chừng đó thôi.
- Thôi, ngủ thôi.- Anh ôm cô, khẽ mỉm cười. Thì ra anh đã nhìn nhận ra
vấn đề thực tế một cách nhanh chóng như vậy……
Sáng hôm sau mọi nhân viên trong DK ngạc nhiên khi thấy thư
ký của chủ tịch đến làm. Trong tập đoàn này, chức vụ thư ký có từ khi
nào thế nhỉ? Ngày đầu còn bỡ ngỡ nhưng những ngày sau chỉ là sự lặp
lại như một vòng tuần hoàn, không có gì đặc biệt. Andy sau khi hoàn
thành công việc, lảng qua chỗ Kelly bắt đầu nói chuyện. Nhưng Kelly
thì đang làm cái gì đó, chẳng ai hiểu, khuôn mặt dần biến sắc, Andy tò
mò hỏi.
- Cậu đang làm cái gì vậy?
- Làm gì đâu.
Cuối cùng Kelly đã tìm ra sự thật.
Một sự thật mãi mãi không thể thay đổi.
Trên thế giới này chỉ có một, duy nhất một mà thôi.
Trưa hôm đó, ba cặp lại đi ăn trưa tại nhà hàng hôm trước.
Trong lúc Tinh Á và Andy đang xem menu thì Kelly chỉ ngồi cười nhạt.
David nhìn thấy nhưng không hiểu được nụ cười đó là mang hàm ý gì.
- Tinh Á, cậu không đeo nhẫn của anh Phong tặng à?- Kelly hỏi.
- Mình làm mất rồi.
- A~, hình như cậu không thích kim cương nữa thì phải?- Kelly tiếp tục hỏi.
- Ừ, chán rồi.
- Oh, chán nhanh vậy?
- Đan, cậu nói kiểu gì mà nghe shock óc người khác vậy?- Andy khẽ nhăn mặt.
- Mình thấy bình thường mà.
- Anh thấy không bình thường đó.- Ken lên tiếng bênh vực cho Tinh Á.
- Không bình thường? Ha ha, em không bình thường sao? Anh mới là người
không bình thường đó. Phong, em nói thật nhé, anh sai lầm rồi đó.- Nói
xong Kelly giận dữ đứng dậy bỏ về văn phòng. Cô không thể chấp nhận
được điều đó. Không thể chấp nhận, không thể tha thứ được, con người
nham hiểm đó, đúng là loài rắn độc đội lốt người chứ chẳng phải người
nữa rồi……………..

 

Những ngày sau đó, ai cũng thấy rõ thái độ khác lạ
mà Đan dành cho Tinh Á. Chỉ cần là ở gần nhau thì thế nào Đan cũng
buông mấy câu nghe rất là shock óc. An không hiểu nên khó chịu về thái
độ đó của Đan, mới gặp lại Tinh Á sau mấy năm, chưa vui mừng được bao
lâu Đan đã thay đổi thái độ của mình.
- Đan, cậu bị làm sao thế hả? Không nói thì thôi chứ nói là shock óc
người khác ai mà chịu được.- An cau có.
- Không đụng đến cậu là được rồi.- Đan nói.
- Nhưng mà nghe rất khó chịu.
- Khó chịu thì bịt tai lại, đừng nghe.
- Đan, mình cũng không hiểu tại sao cậu lại có thái độ đó với mình?
Trước đây cậu đâu có như vậy?- Tinh Á nói.
- Oh, cậu cũng biết con người của tôi trước đây sao?- Đan cười khẩy.
- Đan, anh cũng thấy dạo này em hơi khác đó.- Nam lên tiếng phụ họa.
- Dĩ nhiên là khác, em biết rõ điều đó nhưng mà cái gì cũng có nguyên
do của nó, bản tính em trước giờ chỉ Tinh Á mới hiểu rõ, vậy mà bây
giờ em mới buông mấy câu nghe hơi khó chịu một tí đã bảo là không chịu
được rồi. Tinh Á đâu có vậy. Trước đây em và cô ấy cũng hay nói như
thế, bây giờ Tinh Á lại khó chịu, thế thì vấn đề là ở Tinh Á chứ sao
lại trách em?- Đan lí luận.
- Em muốn nói gì thì nói thẳng ra đi.- Phong bực mình, nói. Phải rồi,
người con gái mình yêu bị cô bạn thân đối xử như thế ai mà chịu được.
- Nói ra thì chắc gì mọi người đã tin, em cần phải tìm kiếm thêm thông
tin thật chắc chắn rồi mới dám đưa cho anh xem. Thôi, em chỉ nói vậy,
ai tự cảm thấy hổ thẹn với lương tâm thì tự xem lại chính mình. Nhưng
mà em có một lời khuyên thế này. Nên tự thú thì sẽ được khoan hồng còn
nếu ngoan cố thì……em không dám nói trước. Tháng sau có cuộc họp
hội nghị cấp cao các tỉ phú giàu nhất thế giới, em cá chắc mọi người
sẽ phải ngạc nhiên đấy. Không tin thì cứ chờ xem.- Nói xong Đan đứng
dậy bỏ về văn phòng.

- Quân, cậu xem lại Đan nhà cậu đi.- Phong nói.
- Mình thì lại thấy người cần phải xem lại chính là các cậu đấy.- Quân
nói rồi đứng lên. Đi về văn phòng làm việc luôn.
- Hai người đó bị làm sao thế nhỉ?- Nam hỏi.
An nãy giờ ngồi im lắng nghe, cô đã mơ hồ đoán ra được ẩn ý trong câu
nói của Đan và Quân. Nhưng rốt cuộc nói thế là ý gì? Thật sự không
hiểu được.
- Đi ăn trưa với phu quân mà sao mặt mũi hằm hằm vậy?- Jy vừa cầm ly
rượu vang vừa ngồi trên ghế sofa, chân trái gác lên chân phải, lên
tiếng hỏi.
- Cậu bắt đầu quan tâm đến tôi từ khi nào thế?- Kelly nhướn mày hỏi lại.
- Không quan tâm thì bảo tôi lạnh lùng, tiết kiệm lời nói, quan tâm
đến thì lại hỏi kiểu đó, thế rốt cuộc là cậu muốn tôi phải làm sao thì
mới hài lòng?- Jy nói.
- Ừm, sao cũng được, mà cậu định phá dạ dày hay sao mà suốt ngày uống
rượu vậy? Chưa bao giờ tôi thấy cậu ăn uống nha.
- Tôi cũng chẳng biết, không muốn ăn.
- Jy, thực sự cậu trông rất giống cô bạn thân của tôi. Tôi rất nhớ cô
ấy.- Kelly nói.
- Sao?
- Jy, cậu đã bao giờ có bạn thân chưa?
- Hình như vấn đề này đã vượt quá giới hạn rồi. Nếu đã ăn trưa xong
thì đem tài liệu lên đây cho tôi xem.
- Sao cậu không trả lời, tại sao cậu cứ trốn tránh những câu hỏi đó
của tôi?- Kelly gào lên.
- Kelly, tôi nhớ là giữa chúng ta không có mối quan hệ gì thân mật cả.
Tại sao tôi bắt buộc phải trả lời những câu hỏi đó của cậu?
Dường như ý thức được rằng mình không bình tĩnh, hỏi những cái
không liên quan đến Jy, nếu Jy mà tức giận như lần trước, liệu ly rượu
đó có trúng thẳng mặt cô hay không? Nghĩ vậy, Kelly bèn đứng lên, đi
về phòng làm việc của mình, lấy tài liệu đem lên cho Jy. Trong khi đó
tại DK, Tinh Á ngồi chống cằm, vẻ mặt có vẻ buồn buồn.
- Em sao vậy?- Phong hỏi.
- Đan càng lúc càng khác, em thật không hiểu nổi cô ấy nữa.
- Em khác thì dĩ nhiên người ta cũng được quyền khác, có gì đâu mà
buồn, chắc có lẽ dạo này tình hình ở JK không tốt hoặc là do cô chủ
của Đan hay khiển trách khiến cô ấy bực bội trong người thành ra trút
giận vu vơ vậy thôi.- Phong nói. Anh chỉ là đang tìm cách khiến cô
không phải suy nghĩ nhiều thôi chứ thực chất JK làm gì có vấn đề gì,
cô chủ của JK anh cũng chưa hề nghe qua là cô ấy đã khiển trách ai.
Trước giờ không khí trong tập đoàn JK vốn rất thoải mái, chưa bao giờ
có xung đột nội bộ, tình hình làm ăn cũng thuận lợi, thế thì làm gì có
cái gì để khiển trách nhân viên. Vả lại Đan giỏi thế, khiển trách cô
ấy có mà được à?
- Anh Quân cũng thế còn gì? Ở DK cũng có chuyện gì khiến anh ấy bực
mình đâu, em thấy từ khi em xuất hiện, mọi người ai cũng thay đổi cả.
- Em đừng có bận tâm, coi như mọi chuyện đều bình thường đi.
- Thật chán quá. Haiz!
Tối hôm đó, Đan đưa cho Quân xem những thông tin mà mình tìm
kiếm được. Đọc xong, anh gật đầu, quả là phải khâm phục tài năng tìm
kiếm thông tin và cả mạng lưới thông tin rộng lớn của Đan. Chỉ với ưu
điểm này của Đan, JK có thể nắm được tình hình của các tập đoàn khác
trong lòng bàn tay, thảo nào có thể đạp đổ một tập đoàn mà không cần
phí nhiều sức lực. Nhưng cô chủ của JK tại sao có thể biết được ưu
điểm này của Đan mà mời cô ấy qua làm việc dưới quyền mình chứ? Ưu
điểm này ngoại trừ Eagle thì trước giờ rất ít người biết vả lại Đan
cũng không bao giờ chịu làm việc dưới quyền người khác ngoại trừ người
đó. Còn cả An nữa, một con người như An mà cũng chịu làm cho JK chứng
tỏ cô chủ của JK phải biết rất rõ về ưu điểm của hai người này và tài
năng của cô chủ phải giỏi lắm mới khiến An và Đan trở thành trợ thủ
đắc lực và làm việc ở JK lâu dài. Ngay cả anh, Nam cũng không thay đổi
được quyết định và cũng không tìm kiếm được thông tin gì về JK. Vậy
thì cô chủ của JK chỉ có thể là người đó, ngoài ra thì không ai có khả
năng đó cả. Vậy là ngay từ lúc gặp Tinh Á, suy nghĩ của anh là đúng
nhưng rất tiếc lại không có bằng chứng thuyết phục, giờ thì khỏi lo
rồi.
- Nhưng em có biết Tinh Á thật sự đang ở đâu không? Đang làm gì? Có
khỏe không?- Quân hỏi.
- Em không chắc lắm, cần một thời gian nữa mới biết được.
- Mà em nói mọi người phải ngạc nhiên trong cuộc họp hội nghị cấp cao
các tỉ phú giàu nhất thế giới là thế nào vậy?
- Em không tiết lộ đâu, như thế thì còn gì là bất ngờ hay ngạc nhiên
nữa.- Đan cười.
Có lẽ bộ phim cũng nên kết thúc thôi, nếu tiếp tục kéo dài sẽ không hay nữa.
Hạ màn sớm thì không ai có thể đoán trước được kết thúc là thế nào?
Như thế thì mới hay……….

 

Một tuần sau đó, có vẻ như Đan đã tìm kiếm được tất cả
nhưng thông tin mình cần. Thì ra ngay từ đầu cô và An đã đúng, người
đó không dễ dàng gì lại chịu mất tích như thế, một người có tài năng
như vậy làm gì có chuyện chết đơn giản thế được. Thì ra cô ấy luôn ở
bên cạnh cô và An vậy mà cô lại không biết, cứ ép mình phải quên đi
cái tên Âu Tinh Á. “Mình đã biết mọi chuyện, đợi mình hạ màn xong mình
sẽ quay sang xử lí cậu, bạn bè kiểu đó à, cậu đùa giỡn nhầm đối tượng
rồi. Làm mình đau khổ suốt bốn năm trời, cậu được lắm.”- Kelly khẽ
cười.
- Cậu bị thần kinh rồi.- Andy nói.
- An, cậu biết gì về con người Tinh Á?- Kelly vui vẻ hỏi.
- Hửm? Sao lại hỏi về Tinh Á?
- Thì cứ nói đi.
- Mình ở với Tinh Á cũng không lâu bằng cậu, tính tình thay đổi thế
nào cũng không rõ lắm, chỉ biết ngày còn nhỏ, ngoài vẻ ngoài lạnh lùng
nhưng bên trong thì cô ấy cũng khá trẻ con, dễ thương nữa, nhiều lúc
nhìn cô ấy mà mình không kìm chế nổi nên nhào tới “mi” lên má cô ấy
một cái, lúc đó Tinh Á tức giận, trông rất dễ thương.- Andy cười, nhớ
lại ký ức đẹp thời thơ ấu cùng Tinh Á.
- Tính tình cô ấy vẫn không thay đổi, lớn lên vẫn vậy.- Kelly cười.
- Nhưng dạo này mình thấy cậu đối xử với Tinh Á không được….tốt như trước.
- Con ranh con đó cần quái gì phải đối xử tốt, thời gian qua mình để
cho nó diễn phim tình cảm với anh Phong, cũng đến lúc phim nên kết
thúc rồi.- Kelly cười khẩy.
- Mình không hiểu, cái gì mà con ranh con, rồi diễn phim tình cảm là
thế nào????- Andy nhíu mày.
- Mình định sau khi hạ màn bộ phim tình cảm này mới cho cậu biết nhưng
mà sợ cậu trách mình sao không nói trước nên mình nói luôn.- Kelly để
một tập thông tin mà cô tìm kiếm được lên trước mặt Andy. Andy cầm
lấy, chăm chú đọc không bỏ sót chữ nào, gương mặt dần dần biến sắc.
Ánh mắt lộ rõ sự phẫn nộ, gân xanh nổi lên.
- Thế là thế nào? Con ranh con chết tiệt, dám lừa cả mình. Được, tao
sẽ cho mày biết hậu quả của việc lừa tao là thế nào.- Andy nghiến
răng, mắt long lên những tia nhìn giận dữ.
- Cậu bình tĩnh đi, tức giận thì tối nay xả sau, bây giờ đi xác định
sự thật đã.- Kelly nói xong liền thì thầm vào tai Andy một kế hoạch.
- Okay.- Andy lập tức hạ hỏa.
Vừa đi công tác về, Jy về thẳng văn phòng luôn chứ không về
nhà nghỉ ngơi. Cánh cửa thang máy vừa mở ra, cô đã thấy Andy và Kelly
đứng sẵn bên ngoài đợi, gương mặt ai cũng tươi tắn, còn cười toe toét
nữa.
- Hai người bị bệnh à?- Cô nhíu mày hỏi.
Bỗng nhiên Andy lao đến “mi” lên má cô một cái rồi cười. Còn khuôn mặt
cô thì dần dần đỏ hồng lên, vẻ tức giận này bao nhiêu năm vẫn dễ
thương như thế.
- Hai người bị điên à?- Cô bực mình quát.
- Jy à, bọn mình không điên, cậu nên kết thúc trò đùa này tại đây đi.-
Kelly nghiêm túc nói.
- Tôi thật không hiểu hai người nói cái gì nữa.- Cô nhún vai rồi lách
mình qua giữa họ nhưng Kelly đã nắm tay cô kéo lại.
- Thôi đủ rồi đó, cậu mà không hiểu thì mình cắm đầu xuống đất đó. Cứ
cho là không hiểu hay không biết gì cả đi thì cậu cũng bị lộ rồi, bạn
bè mà đùa dai như thế à? Cậu diễn rất khéo nhưng sự thật thì cho dù có
che đậy khéo léo thế nào cũng bị lôi ra ngoài thôi. Cây kim trong bọc
cũng có ngày lòi ra mà.- Nói xong Kelly và Andy bỏ về phòng làm việc
nhưng lại khựng lại vì lời nói của Jy.
- Nếu mình muốn giấu thì cho dù mạng lưới thông tin của cậu có cao
siêu cỡ nào hay năng lực của cậu có uyên thâm đến đâu cũng không bao
giờ tìm ra sự thật được đâu. Mình đã cố tình để lộ đấy, làm gì có
chuyện cậu dễ dàng tìm được thông tin như thế? Nếu dễ dàng tìm được
thì có lẽ cậu đã tìm ra từ ba năm trước rồi Đan à.- Cô lạnh lùng bước
vào phòng làm việc.
Cuối cùng cô ấy cũng thừa nhận. Hai tiếng “Đan à” vừa nãy, quả thật đã
mấy năm rồi mới được nghe lại. Con người đó trước giờ chưa bao giờ
thay đổi, cho dù bao nhiêu năm trôi qua, bao nhiêu chuyện xảy ra, bản
tính đó vẫn vẹn nguyên, chưa hề thay đổi dù chỉ là một chút thôi. Con
người đó mới thật sự là……………..
Tối hôm đó, Phong mở tiệc tại phòng vip của một nhà hàng
cao cấp, đây là lễ đính hôn của anh với Tinh Á, bố mẹ anh cũng có mặt,
bố mẹ Quân, bố mẹ Nam, anh Khương Tân và chị Kiều Oanh cũng đến chúc
mừng. Sau bao nhiêu năm gặp lại nhưng trong lòng họ không có cảm xúc
gì với Tinh Á, nhất là Mạnh phu nhân, bà chỉ lặng im không nói tiếng
nào. Bốn năm xa cách giờ gặp lại con gái, trong tim bà không có lấy
một chút cảm xúc gì. Lúc Phong chuẩn bị đeo nhẫn cho Tinh Á thì Đan và
An đến.
- Khoan hãy đeo nhẫn.- An lên tiếng.
- Sao vậy?- Nam hỏi.
An đến bên Tinh Á, đẩy Phong qua một bên rồi dùng hết sức lực, tát
thẳng vào mặt Tinh Á. Mọi người ngạc nhiên, máu từ khóe miệng Tinh Á
trào ra, khuôn mặt tái nhợt.
- Phản ứng chậm như vậy sao?- An cười khẩy.
- An, em làm cái gì vậy?
- Đến cả Tinh Á mà anh cũng không thể phân biệt được thật giả sao?- Đan hỏi.
- Ý em là sao?
- Băng Hạ, cô còn định đóng phim đến bao giờ? Cô nghĩ cô có thể là
Tinh Á sao? Cô nghĩ ngoại hình giống Tinh Á là được à? Rất tiếc phải
nói cho cô biết, cho dù cô có phẫu thuật thành Âu Tinh Á thì mãi mãi
cô cũng không thể là Tinh Á được. Tính cách của Tinh Á vốn không thể
bắt chước, thói quen, cách ứng xử, phản ứng của cô ấy cô đâu có làm
giống. Thay đổi. Lý do đó cô nghĩ có thể qua mắt bọn tôi sao? Sai lầm
rồi. Để tôi nói cho mọi người hay nhé. Tinh Á vốn là một con người
kiêu ngạo, trước giờ cô ấy chưa bao giờ thay đổi. Bây giờ vẫn vậy.- An
nói.
- Phong, em nói là khi thu thập được thông tin chắc chắn thì em sẽ cho
anh biết. Anh đọc cái này đi.- Đan đưa ra tập hồ sơ. Anh đọc xong, mắt
tối sầm lại, sắc mặt cực kỳ xấu. Anh lao đến, bóp cổ Băng Hạ.
- Cô….cô dám giả mạo cô ấy…..- Anh gằn từng chữ.
- Anh còn muốn kết hôn với cô ta nữa không?- Đan cười nhạt hỏi.
- Đan, vậy giờ Tinh Á thật sự đang ở đâu, có khỏe không?- Mạnh phu nhân hỏi.
- Cô ấy ạ? Cô ấy vẫn khỏe? Vẫn sống tốt.- Đan cười đáp lại.
- Sao không đưa Tinh Á đến đây?- Triệu phu nhân hỏi.
- Triệu phu nhân, bác nghĩ cô con dâu tương lai của bác dễ dàng để
người ta muốn đem đi đâu thì đem sao? Cô ấy vốn kiêu ngạo, lời tụi con
nói chẳng là cái gì với cô ấy đâu.- Đan nói.
- Phẫu thuật lại gương mặt thật của cô đi, nếu để Tinh Á thấy khuôn
mặt này dám chắc cô sẽ phải ngồi tù đó. Tinh Á không cho phép kẻ nào
phẫu thuật thành cô ấy đâu.- An nói với Băng Hạ.
- Sao?- Anh Tân và chị Oanh ngạc nhiên.
- Một người thích chơi hàng kim cương, tiền xài không hết, kiêu ngạo,
đạp đổ biết bao nhiêu tập đoàn, vậy thì dĩ nhiên có quyền giữ độc
quyền cho ngoại hình của mình rồi.- Đan thản nhiên giải thích.
- Phong, cơ hội không đến nhiều lần đối với một người đâu, Tinh Á giữ
ngoại hình của mình như vậy là để chờ anh tìm đến cô ấy đó. Cô ấy đã ở
nguyên một chỗ, chờ đợi suốt bốn năm trời để anh tìm đến nhưng tại sao
anh không tìm?- An nói như đang trách móc Phong vậy.
- Em nói gì?- Phong hỏi, bây giờ tâm trí anh đang rối tung cả lên.
- Em vẫn luôn đợi anh nhưng sao anh không chịu tìm em lại phải để em
tìm đến anh như thế này? -Tiếng nói trong veo vang lên nhưng tìm hoài
không thấy người nói, chợt thấy một cô gái người châu á, dáng vóc mảnh
khảnh, giống Âu Tinh Á đang quay lưng đi ra phía cửa nhà hàng, cứ ngỡ
là Âu Tinh Á, Phong lao ra túm lấy tay cô gái nhưng khuôn mặt đó không
phải là Âu Tinh Á của anh.
Bên ngoài nhà hàng, một chiếc xe Ferrari màu đen phóng vèo lên
phía đường cao tốc, sự xuất hiện ban nãy chỉ là để báo cho Phong
biết….
Âu Tinh Á vẫn luôn yêu và chờ anh.
Hy vọng anh sẽ đến tìm em…..
Đừng để em phải khóc…
Anh nhé….

 

Phong trở lại phòng tiệc, vẻ mặt vô cùng thảm, tại sao
đã đến đây rồi còn không cho anh thấy mặt, tại sao lại bắt anh phải đi
tìm em trong khi anh đã đợi em suốt bốn năm trời không có lấy một tia
hy vọng? Anh cũng đã tìm em trong suốt thời gian qua, nhưng, biển
người như vậy, anh thật sự không thể tìm ra em được.
- Nói đi, tại sao cô lại lừa chúng tôi hả?- An gào lên.
- Khiết An, em bình tĩnh đi nào.- Nam cố gắng xoa dịu cơn điên nổi lên
trong người An.
- Anh tránh ra, hôm nay em phải xử con nhỏ này, nó dám lừa chúng ta
trong suốt thời gian qua. Làm em tin nó mà không lo tìm hiểu về Tinh
Á.- An hất tay Nam ra.
- Tại bà Đình, bà ấy nói nếu tôi chịu làm theo yêu cầu của bà ấy thì
bà ấy sẽ chu cấp tiền viện phí cho mẹ tôi chữa bệnh tim. Ban đầu tôi
không hiểu nên cũng từ chối, sau đó thì thấy bệnh tình mẹ càng ngày
càng nguy kịch cho nên tôi đã nhận lời. Thực ra bà ấy cũng chẳng nói
rõ đầu đuôi câu chuyện với tôi, bà ấy chỉ đưa tấm hình của Triệu thiếu
gia, Khương tiểu thư, Mạnh thiếu gia, Bảo thiếu gia và Đàm tiểu thư
cho tôi xem rồi dặn tôi những thứ cơ bản để trở thành Âu Tinh Á. Lúc
đó tôi chỉ biết vâng lời rồi tôi nhớ là bà ấy còn nói nếu Bảo Ngọc ra
tay không thành công thì sẽ đến lượt tôi diễn kế hoạch B. Tôi không
hiểu gì cả nên chỉ biết làm theo những gì bà ấy nói.- Băng Hạ nói.
- Cái gì? Bà lão đó có còn là người không vậy? Hại ngay cả cháu mình
sao?- Bảo phu nhân kêu lên.
- Cháu? Bà lão đó có đời nào coi Tinh Á là cháu đâu, bà ta nuôi nấng
Tinh Á rồi gieo rắc vào tâm trí Tinh Á những chuyện không có thật để
cô ấy căm ghét Mạnh phu nhân. Bà ta còn tham vọng cả tập đoàn Triệu
Lâm nữa, bà ta muốn Tinh Á và anh Phong kết hôn sớm để Tinh Á có thể
thâu tóm quyền lực của tập đoàn Triệu Lâm nhưng kế hoạch bất thành,
bởi vì Tinh Á cho dù có kết hôn với anh Phong thì cô ấy cũng sẽ không
tham gia vào công việc của Triệu Lâm.- Đan nói.
- Quân, thì ra ngay từ đầu cậu đã đúng.- Phong nói.
- Tuy mình không hiểu Tinh Á lắm nhưng với cái vẻ tự tin đến ngạo mạn
đó thì không phải ai cũng có. Có bản lĩnh thì mới có thể ngạo mạn được
huống hồ Tinh Á đã quen kiểu làm chủ thì sao mà có chuyện chấp nhận
làm một người quản lý kém cỏi thế được.- Quân giải thích.
- Thôi dù gì mọi chuyện đến đây cũng nên kết thúc đi, Phong, em nên đi
tìm Tinh Á càng sớm càng tốt thì hơn là ngồi đây đó.- Anh Tân khuyên
nhủ.
Buổi lễ đính hôn hôm đó coi như hủy bỏ hết, Băng Hạ đã phẫu
thuật lại gương mặt thật sự của mình và trở về nước. Vài ngày sau đó
Quân và Nam cũng quyết định tổ chức đám cưới. Tin này đã gây shock đối
với giới kinh doanh. Ai cũng biết Kelly và Andy là hai trợ thủ đác lực
dưới quyền của Jydemi, nếu họ kết hôn với David và Dyan của DK thì
chẳng phải tạo điều kiện tốt để JK và DK bắt tay hợp tác hay sao? Lúc
đó thì tập đoàn nào đánh đổ được hai tập đoàn đó? Mà sao trong vụ này
Jydemi chẳng có phản ứng gì? Chẳng lẽ cô ta kiêu ngạo đến mức không lo
bị hai trợ thủ đắc lực quay ra phản bội sao?
- Lễ cưới chuẩn bị đến đâu rồi?- Jy hỏi.
- Thì cũng ổn nhưng mà đồ cưới thì chưa có thời gian để đi thử.- Đan
và An cùng nói.
- Tối nay hai người ở nhà chứ?
- Ừ, sao? Cậu đến chơi hả? Hay đến thăm nhà?- Đan và An vui sướng thay
nhau hỏi dồn dập.
- Không, ở nhà thì tốt, bây giờ đưa hồ sơ đây.
- Này, cậu đúng là không còn là Âu Tinh Á nữa.
- Mình có nói mình là Âu Tinh Á với các cậu sao? Bây giờ mình là Jy.
- Thôi đi, Jy Jy gì ở đây, cậu cũng đã thừa nhận rồi còn gì?
- Hỏi lần cuối có đưa hồ sơ đây không?
- Okay, đưa thì đưa làm gì căng thẳng vậy?
Tối hôm đó, trang phục cưới của cô dâu, chú rể đều được gửi
đến cả nhà Nam và nhà Quân. Thì ra đây là món quà cưới mà Jydemi
Kastle tặng. Người thiết kế là Lozey Della với thương hiệu thời trang
LD nổi tiếng. Từng chi tiết cũng nói lên sự sắc sảo, vừa vặn với vóc
dáng người mặc, kiểu dáng mới lạ, tinh tế. Quả là chủ nhân JK thật
chơi sang nha!
- Phong, cậu chưa tìm ra cô ấy à?- Quân hỏi.
- Cậu bảo mình phải tìm ở đâu đây?- Phong hỏi ngược lại.
- Mà thôi, cậu cũng sắp gặp cô ấy rồi, không cần phải phí sức mà tìm
đâu. Lúc gặp thì ra sức tóm lấy đem về nhà cậu rồi nhốt cô ấy trong
phòng, lúc đó cô ấy có mọc cánh cũng không thoát ra được.- Nam nói.
- Sao?- Phong nhíu mày.
- Đám cưới của hai cô bạn thân, cô ấy không đến có mà được à?- Nam hỏi lại.
Cuối tuần, tại nhà hàng cao cấp nhất của NewYork, nghe đồn
nhà hàng này toàn đón chào những quan chức cấp cao và nghị sĩ cấp cao,
giới thượng lưu đâu phải ai cũng có điều kiện đặt chân vào đây, đã
diễn ra lễ cưới linh đình của hai cặp là Kelly-David Kevin và
Andy-Dyan Kyd. Chủ nhân DK cũng đến chúc mừng nhưng lại không thấy chủ
nhân của JK đến. Tuy nhiên lý do thì chỉ có Kelly và Andy biết, ngay
tối hôm qua Jy đã có chuyến bay đi Los Angeles có việc cần phải gải
quyết, đến tối thứ hai mới về được nên dĩ nhiên không thể có mặt tại
lễ cưới để chúc mừng. Nhưng họ không hề biết trên phía tầng trên, có
một người đã đứng xem lễ cưới từ nãy giờ.
“Cuối cùng các cậu cũng đã hạnh phúc, mình chúc các cậu luôn luôn hạnh
phúc bên phu quân của các cậu”.
Cô mỉm cười rồi quay lưng đi, cô đến trong âm thầm và ra đi trong lặng
lẽ, không ai biết được. Hôm nay dù là trong đám đông cô vẫn thấy anh
nổi bật, anh vẫn đeo chiếc đồng hồ cô tặng, chiếc đồng hồ vẫn sáng,
đẹp như chưa từng bị phai mờ theo thời gian, chiếc thắt lưng bằng có
đính kim cương cô tặng anh trong dịp sinh nhật anh, nó vẫn còn được
anh đeo bên người, anh vẫn còn nâng niu trân trọng những thứ cô tặng
anh, còn cô, cô có trân trọng tình yêu của anh không? Tại sao lúc nào
cô cũng kiêu ngạo, bắt anh phải nhượng bộ cô, phải đi tìm cô trong khi
cô là người bỏ rơi anh?
Triệu Thần Phong….
Anh hãy tìm đến em đi….
Cho dù có mất thêm bao nhiêu thời gian….
Thì em vẫn sẽ đợi anh…..
Đợi anh tìm đến em….

 

Hôm nay là ngày diễn ra hội nghị cấp cao các tỉ
phú giàu nhất thế giới, tổ chức tại New York. Các vị tỉ phú giàu đều
hồi hộp, đây là dịp họ có thể nhìn thấy tận mặt chủ nhân của các tập
đoàn lớn. Thường thì trước giờ toàn do phó chủ tịch thay mặt nhưng lần
này thì có cả các vị chủ tịch và phó chủ tịch đến dự nên ai cũng hào
hứng. Đặc biệt là họ rất chú ý đến chủ tịch của JK. Ngồi hai bên là
Kelly và Andy, còn người ngồi giữa là một cô gái trẻ nhưng lại chăm
chú vào tập hồ sơ nên không nhìn rõ mặt. Lãnh đạo của DK bước vào và
ngồi đối diện với JK, đúng lúc đó, Jydemi ngước mặt lên, ánh mắt cô vô
tình chạm phải ánh mắt Ken Doulyn, trong giây phút đó, trên mặt Ken
hiện lên vẻ ngạc nhiên rõ rệt còn trong mắt cô vẫn chỉ là một núi băng
lạnh lùng, lạnh hơn cả trước đây. David và Dyan cũng ngạc nhiên tột
độ, quả là Kelly nói không sai mà. Các vị lãnh đạo khác cũng tò mò, JK
và DK đối diện nhau như thế, lại còn hai cặp mới kết hôn nữa, không
biết chuyện gì sẽ xảy ra.
- Xin hỏi cuộc họp khi nào bắt đầu?- Jydemi lạnh lùng hỏi người chủ
trì, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vô chỉ thấy một núi băng.
- À, vâng, bắt đầu bây giờ,- Người chủ trì bị ánh mắt lạnh lẽo đó quét
ngang nên cũng hơi lúng túng. Khí chất toát ra từ người đó khiến mọi
người cảm thấy bất an. Quả nhiên là chủ nhân của JK, lạnh lùng, uy
quyền. Nhìn con người đó, ai cũng cảm thấy bản thân mình run lên, họa
là có những người điên mới liều lĩnh đối đầu với cô. Ken ngạc nhiên
đến nổi trong cuộc họp không câu nói nào lọt vào tai anh được, là cô
ấy, vẫn lạnh lùng, kiêu ngạo, thậm chí có phần vượt bậc hơn trước. Khí
chất và bản lĩnh này thật đúng như lời Quân nói, không phải ai cũng
có, cho nên, cô kiêu ngạo cũng là lẽ thường tình.
Cuộc họp kết thúc, cô đi ra thang máy vip ít người ra vào, vừa
đặt chân vào thì đã thấy Ken Doulyn đứng một mình trong đó, cô ngập
ngừng nhưng cũng quyết định bước vào, có gì phải trốn tránh chứ? Cô là
Jydemi Kastle chứ không phải là Âu Tinh Á ngày xưa của anh nữa. Cô
bước vào, đứng cách anh khoảng hai gang tay, không khí trong thang máy
lặng lẽ, không một tiếng động đến nổi có thể nghe được nhịp đập của
trái tim trong lồng ngực hai người và hơi thở nghe cũng rõ nữa. Ken
bước lên ấn vào nút đóng thang máy. Cô ngạc nhiên, nút đó chẳng phải
là nút đóng thang máy khiến thang máy không thể hoạt động sao? Anh ấn
vào nút đó để làm gì?
- Anh chịu thua rồi.- Anh nhìn cô nói.
-……….- Cô im lặng.
- Bao nhiêu năm trôi qua, anh vẫn không thể thắng em dù chỉ một lần.
-…….
- Tại sao em lại kiêu ngạo đến thế?
-…….
- Tại sao không trở về với anh mà lại bắt anh đi tìm em?
-…….
- Em luôn chuyển động không ngừng, không theo một quỹ đạo, trong khi
anh chỉ mãi đứng im một chỗ, chờ em, tại sao em không thể gạt bỏ tính
kiêu ngạo của mình qua một bên dù chỉ một lần thôi hả?
-……
- Em kiêu ngạo như vậy mà cũng biết chờ đợi anh đến tìm sao?- Anh cố
kìm nén cơn giận, khuôn mặt lạnh lùng, kiêu ngạo đó khiến anh bực
mình. Cô im lặng để mình anh độc thoại như thế mà coi được sao? Anh
đẩy cô sát vào tường, cúi xuống hôn cô mặc cho cô vùng vẫy, đánh đập
vào anh không chút thương tiếc. Bờ môi cô sau bốn năm vẫn luôn ngọt
như trước, mùi hương trên cơ thể vẫn không thay đổi. Môi anh bắt đầu
trượt xuống cái cổ thon dài trắng trẻo kia, anh chợt khựng lại khi
thấy chiếc nhẫn bạc anh tặng cô được lồng vào sợi dây chuyền đính kim
cương lấp lánh. Chiếc nhẫn đó cô vẫn luôn đem theo bên mình, trong
lòng cô vẫn còn có anh sao?
Anh lặng lẽ buông cô ra, đang định mở miệng nói lời xin lỗi thì
ăn trọn cái tát của cô kèm theo ánh mắt lạnh lùng tức giận.
- Sao? Sau khi thử xong anh đã hài lòng rồi chứ?- Cô hất hàm hỏi.
- Âu Tinh Á, em không thấy em đã quá nhẫn tâm với anh sao?- Anh đau khổ hỏi lại.
- Tôi không phải Âu Tinh Á của anh, anh nhầm người rồi.
Nghe cô nói vậy anh lại tức lên, kéo cô vào và cưỡng hôn một lần nữa,
lần này cô không vùng vẫy, mặc cho anh muốn làm gì thì làm. Dường như
nhận thấy vẻ thờ ơ của cô, anh lại cảm thấy tim mình nhói đau, chẳng
lẽ thời gian đã khiến cô trở nên thờ ơ như vậy? Con người của cô đâu
rồi?
- Tôi xin lỗi, tôi nhận nhầm người.- Anh tức giận, buông cô ra, đưa
tay ấn nút thang máy cho nó hoạt động bình thường.
Trở về văn phòng, khuôn mặt cô vẫn một phong thái lạnh lùng
không đổi còn anh thì vô cùng tức giận. Quân và Nam thấy rõ nhưng
không hỏi, trong lúc này mà hỏi thì thế nào cũng cãi nhau cho xem.
Tối hôm đó, cô kéo Lôi Vỹ đi quán bar uống rượu, Phong cũng bị
cô bạn tóc vàng Chương Diệu Vân kéo đến quán bar đó uống rượu giải
sầu.
- Chị Tinh Á, chị đừng uống nữa, chị uống nhiều rồi đó.- Lôi vỹ ngăn cản.
- Anh ấy đã hết yêu chị rồi, anh ấy nói chị nhẫn tâm, chị kiêu ngạo,
bắt anh ấy phải chờ đợi. Anh ấy cũng có biết chị đã đợi anh ấy cả bốn
năm trời đâu, chị đã từ chối biết bao nhiêu người đàn ông thành đạt để
chung tình với anh ấy vậy mà giờ đây anh ấy nghĩ chị như vậy. Em đừng
có cản chị nữa.- Cô vật cã trong cơn say.
- Chị say rồi, chúng ta về thôi.
- Chị chưa say, em muốn về thì về trước đi, cứ mặc kệ chị.- Cô say là
say vì tình chứ không phải vì rượu, bộ dạng này chỉ vì tình yêu mà ra.
- Chị điên à, sao em dám bỏ chị lại chứ?
- Anh ấy luôn nghĩ chị chỉ yêu anh ấy bằng trái tim, thực sự chị đã
yêu anh ấy bằng cả lý trí, chị đã công nhận sự nổ lực của anh ấy nên
mới cố tình để lộ thông tin cho Đan biết. Chị đã rất đau khi nhìn thấy
anh ấy làm lễ đính hôn với cô gái khác, dù cô ta mang ngoại hình của
chị, cảm giác đau đó trước giờ chưa tồn tại trong chị, chị đã quá yêu
anh ấy rồi.- Nước mắt cô trào ra. Cô đã khóc, chẳng nhẽ đó là vô tình,
nhẫn tâm, kiêu ngạo sao? Nước mắt cô rơi là vì ai hả? Vì anh. Là vì
anh đó. Anh có biết không?
Ngồi bên bàn bên cạnh, anh nghe rất rõ, cô yêu anh đến vậy sao còn bỏ
anh? Tại sao? Tại sao cô luôn làm theo ý mình để bây giờ cả hai cùng
đau thế này?
- Cậu thấy chưa? Cô ấy yêu cậu như thế mà.- Diệu Vân nói.
- Mình không nghĩ có lúc cô ấy cũng yếu đuối thế này?
- Hai người cũng nên chọn một kết thúc khác đi, cứ thế này không hay
chút nào cả.
- Mình đang nghĩ vậy đấy.- Nói xong anh đến bên cô, cô đã say đến nổi
ngã gục luôn vào người Lôi Vỹ.
- Anh Phong????- Lôi Vỹ ngạc nhiên.
- Để anh.- Anh nói rồi bế cô lên, đưa ra xe ô tô của mình.
Có lẽ anh và cô sẽ chọn một kết thúc khác……….
Đêm nay….
Anh sẽ khiến cô thuộc về anh…..
Cô là của anh….
Nhất định….
Anh sẽ không để vuột mất cô…
Một lần nào nữa đâu….

 

Đặt Tinh Á nằm lên giường, anh nhẹ nhàng vuốt ve
gươgn mặt cô. Quả là có xinh đẹp hơn trước nhiều nhưng bù lại sự lạnh
lùng kiêu ngạo cũng tăng lên gấp đôi. Cô mơ màng mở mắt ra, đập vào
mắt cô lúc đó là khuôn mặt đẹp trai, gần gũi của Phong. Đây là thực
hay mơ đây? Nếu là mơ thì hãy để cho cô có một giấc mơ hạnh phúc, ngọt
ngào bên anh. Còn nếu là thực thì anh đừng rời xa cô hãy ở bên cô cho
đến khi cô thức giấc.
- Tinh Á…
Tiếng anh gọi sao nghe quen quá, hình như không phải là cô đang mơ,
anh đang ở bên cô mà. Cô cố gắng mở mắt ra nhìn rõ hơn, quả là anh
đang nằm bên cạnh cô mà.
- Phong….- Cô bất giác gọi tên anh.
- Anh đang ở bên cạnh em đây này, em có nhìn thấy không?
- Là thật hay mơ đây?- Cô đưa tay lên vuốt má anh để xác định rằng anh
là có thật chứ không phải do cô mơ. Gương mặt đẹp trai sau bốn năm vẫn
không đổi.
Anh cúi xuống hôn cô, nụ hôn trong cơn say mang theo mùi vị
rượu và hương thơm ngọt ngào quyến rũ trên người cô. Bàn tay anh không
chịu yên phân một chỗ, liên tục chuyển động không ngừng. Bộ váy trên
người cô rơi nhẹ nhàng xuống sàn, đôi giày cao gót cũng được anh cởi
ra, đặt xuống sàn thật nhẹ. Thân thể cô vẫn quyến rũ anh, thật là muốn
dẫn dắt con người ta phạm tội mà! Ánh sáng trong phòng đã bị bóng tối
nuốt chửng. Nụ hôn nóng bỏng của anh rơi khắp thân thể cô để lại dấu
ấn trên từng vị trí mà môi tiếp xúc với da, cô vẫn mơ màng không biết
cái cảm giác kia có thực sự là do anh đem lại hay không? Nhưng cho dù
anh có làm gì, say đắm đến đâu thì giới hạn mà anh tự đặt ra cho mình
vẫn không thay đổi. Đến lãnh địa nhạy cảm là dừng lại. Bốn năm rồi, dù
xác định là thế nào thì cuối cùng cô cũng thuộc về anh nhưng anh thực
sự muốn dành cái quý giá đó cho đêm tân hôn của mình.
Tầm hai giờ sáng, anh tỉnh giấc sau một đêm say đắm bên cô, ánh
sáng màu vàng nhạt phát ra từ chiếc đèn ngủ cũng tỏa khắp căn phòng
rộng rãi, anh đưa mắt nhìn xuống sàn nhà, xung quanh giường rải rác
quần, áo, váy, giày,dép lộn xộn. Trong vòng tay anh, người đó đang say
giấc nồng, đôi môi, hàng mi, rồi từng đường nét cong cong quyến rũ, cô
ấy đã thuộc về anh rồi. Lần này nhất định anh sẽ không cho phép cô rời
xa anh nữa. Anh đi vào phòng tắm, tắm rửa, thay đồ rồi bưng một chậu
nước ấm có pha tinh dầu thơm, nhúng khăn, vắt khô rồi lau người cho
cô. Lau người xong xuôi, anh đi lại tủ đồ, lấy một chiếc áo sơ-mi rộng
ra mặc cho cô rồi thận trọng đặt cô lên ghế sofa, nhanh chóng thay ra
giường, áo gối và mền mới bù lại bộ ra giường nhăn nhúm, áo gối và mền
vương lại mùi mồ hôi. Đem tất cả bỏ xuống phòng tắm dưới nhà để sáng
người giúp việc đến giặt giũ, anh lại trở lên, bế cô đặt lên giường,
đắp mền và tiếp tục ôm cô ngủ tới khi trời sáng hẳn.
Ánh sáng của ngày mới chiếu qua khe cửa, xuyên qua tấm rèm đến
đánh thức anh và cô. Khẽ cựa mình, tỉnh giấc, cô phát hiện ra có một
vòng tay của ai đó đang ôm lấy mình. Quay sang nhìn, thì ra đó là anh,
cả đêm qau anh và cô ở bên nhau sao? Lại còn thế này nữa, cô đang mặc
trên người chiếc áo sơ-mi rộng, đầu tóc rối xù, toàn thân hơi nhức.
Hỏng rồi, hỏng rồi, hôm qua cô say nên không biết đã làm gì rồi.
- Em dậy rồi sao?- Anh cũng ngồi dậy, rót nước đưa cho cô uống.
- Anh….chuyện này là thế nào?
- Theo em nghĩ là thế nào? Trai chưa vợ, gái chưa chồng, hai người qua
đêm cùng nhau trên một chiếc giường. Thế thì chuyện gì sẽ xảy ra?- Anh
nhìn cô bằng ánh mắt tinh nghịch.
- Anh….dám….
- Cả hai cùng say, dĩ nhiên không thể tự chủ được……nhưng mà em yên
tâm, tôi là người dám làm dám chịu, nếu có hậu quả thì tôi sẽ gánh
vác, tôi không phải loại sở khanh đâu mà lo.- Anh càng nói càng trêu
ngươi cô.
- Câm miệng đi.- Cô giận dữ ném chiếc gối vào mặt anh nhưng anh đã
nhanh chóng né được. Anh cười rồi kéo cô ngã xuống giường.
- Lần này cho dù em có mọc cánh cũng không thoát khỏi tay anh đâu cho
nên, đừng có tức giận làm gì cho mệt thân.- Anh trêu ghẹo cô.
- Thả tôi ra.- Cô vùng vẫy.
- Tinh Á, anh nói anh thua rồi mà.
- Anh đi mà cưới cái cô Tinh Á gì đó của anh, tôi không phải là Tinh Á
của anh đâu.
- Tất nhiên anh biết em là Jydemi Kastle nhưng mà đêm hôm qua, cơ thể
em đã nói cho tôi biết, em chính là Âu Tinh Á.
Nghe anh nói, gương mặt cô thoáng ửng hồng lên, đêm qua chẳng
biết đã làm gì rồi? Phen này người chịu thua là cô chứ không phải anh.
- Về với anh đi, đừng rời xa anh nữa.- Anh tha thiết.
- ………..
- Thôi mà, em đừng kiêu ngạo nữa. Em mà còn kiêu ngạo, không chừng
chút nữa không có sức lết xuống giường đâu.
- Tại anh không đến tìm em mà.- Cô giận dỗi.
- Ai bảo em thích bỏ anh nên anh tức, không thèm tìm em nữa.
- Hôm qua anh còn nói em nhẫn tâm mà, anh hết yêu em rồi, em không cần
anh nữa.- Cô phụng phịu.
- Tại em lạnh lùng quá.
- Trước giờ vẫn vậy. Đó, trước đây anh đâu có nói vậy, anh không yêu
em nữa thì nói đại đi.
- ANH XIN CHỊU THUA EM ĐÓ.
- ……….
- Không có em anh đã không muốn sống nữa nhưng anh đã nghĩ lại, nếu em
bỏ anh thì anh phải hạnh phúc cho em hối hận vì đã bỏ anh.
- Anh dám đeo nhẫn cho người con gái khác, anh cũng từng ôm ấp cô ta
trên chiếc giường này chứ gì?
- Xin lỗi đi, em là người con gái đầu tiên anh ôm ấp trên chiếc giường
này đấy nha. Trước đây anh và cô ta ngủ riêng mà.
- Ai mà tin được…..
- Tinh Á, chúng ta kết hôn đi.
- Không có chuyện nhanh thế đâu, anh đừng có mà mơ.
- Thôi mà, kết hôn rồi em muốn xử sao cũng được.
- Không.
- Tinh Á…..anh năn nỉ đó. (ôi mọi người ơi có ai kết hôn mà phải năn
nỉ như anh Phong không vậy trời, chị Tinh Á ơi, chị kiêu ngạo quá rồi)
- Không, anh có năn nỉ cũng thế thôi.
- Nhẹ nhàng không muốn em lại thích bạo lực chứ gì? Sao? Bây giờ kết
hôn với anh hay là để mang tiếng không chồng mà có con đây?
- Anh làm thật à?
- Chứ em nghĩ anh giỡn chắc, đã bảo là hôm qua cả hai cùng say mà….
- Vậy thì phải kết hôn mau thôi.- Cô cuống lên.
- Ừ, phải kết hôn thật mau. – Anh cười vẻ đắc thắng. (chậc, anh Phong
biết dụ người zữ a)
Cô nhìn thấy vẻ mặt của anh chợt nghĩ lại, làm gì anh có gan to
đến thế. Chưa được sự đồng ý của cô, anh dám xông vào lãnh địa đó à?
- Kết hôn thật mau để anh được ăn thịt em sớm chứ gì? Khuya đi nha.- Cô cười.
- Tùy em thôi.- Anh nhún vai.
- Anh không dụ được em vào bẫy đâu.- Cô cười một cái thật mãn nguyện
rồi đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, tiện thể tắm luôn. Lúc sau cô
quấn khăn bông đi ra thì đã thấy anh để đồ sẵn trên giường. Cầm bộ đồ
lên mặc vào người, cô cũng phải gật gù trước con mắt thẩm mĩ của anh
nha. Biết chọ size vừa và kiểu dáng rất phù hợp với cô.
Ăn sáng xong, anh lái xe đưa cô đến văn phòng JK, khẽ trao nhau
một nụ hôn phớt nhẹ rồi anh mới cho cô ra khỏi xe. Hanhh phúc sau bốn
năm cuối cùng cũng đã mỉm cười với anh và cô.
Nhưng họ đâu biết bên kia đường, một ánh mắt căm hận lóe lên,
quyết tâm phá hỏng cái hạnh phúc khó khắn lắm mới có được đó.
Có lẽ hạnh phúc, không dễ dàng đến với cô và anh như thế?
Một màu đen bao trùm lấy hạnh phúc màu hồng của cô và anh….
Liệu hạnh phúc đó cuối cùng có mỉm cười với cô và anh không???????

 

Chương 15: HẠNH PHÚC MONG MANH.

Bước vào phòng làm việc, cô đã bị An và Đan chặn lại, bắt đầu cái màn tra hỏi cũ rích.
- Hôm qua hai người thế nào?- An cười hỏi.
- Vậy theo các cậu thì bọn mình thế nào?- Cô mỉm cười hỏi lại.
- Oh, chắc chắn là ngủ chung phòng, chung giường, đắp chung mền, anh Phong ôm cậu còn sau đó có làm gì thì chỉ có hai người mới biết chứ bọn mình làm sao mà biết được.- Đan nói một cách mờ ám mà ai cũng hiểu cái “làm gì” mà Đan nói là làm cái gì ấy.
- Mấy cái đầu thì đúng thật nhưng cái ‘làm gì” mà cậu nói ấy thì ngay đến cả bản thân mình cũng không biết nữa, tối qua cả hai đều say mà.-
Vừa nói, cô vừa lật hồ sơ ra ký.
- HẢ? ACK, ACK.CẢ HAI ĐỀU SAY Á?- Đan và An trợn tròn mắt.
- Ừm.
- Cả hai đều say dĩ nhiên là không thể tự chủ, mà biết đâu…, hỏng hỏng, Tinh Á, cậu phải kết hôn gấp với anh Phong ngay, nếu không baby
ra đời là không được đâu.- An cuống lên như lửa cháy đến mông vậy Trời mấy người này nghĩ theo cái nghĩa nào vậy trời? Cô với anh cho dù là có say thật nhưng mà bảo đảm 100% là không thể nào làm cái chuyện mà để baby chào đời được.
- Các cậu nghĩ vớ vẩn gì vậy hả?- Cô bực mình quát.
- Thế cậu bảo bọn mình phải nghĩ thế nào đây?- Đan nhún vai hỏi lại.
- Ôi trời ơi! Mình thật không nghĩ mình lại có hai người bạn kiểu này.Mà thôi, có nói cũng chưa chắc các cậu đã tin thế nên, hiểu sao thì
tùy. Mình không giải thích.
- Đùa chút cho vui vậy thôi chứ bọn mình thừa biết đêm qua hai người dẫu có làm thì cũng dừng lại ở điểm giới hạn thôi.- Nói xong hai người họ trở về phòng làm việc, cô trút một hơi thở dài, hai người này còn khiến cô đau đầu còn hơn là áp lực công việc nữa. Trong khi đó tại DK thì Nam cũng không buông tha Phong.
- Sao? Một đêm ân ái mặn nồng bên mỹ nhân thấy cảm giác thế nào?- Nam
hỏi một cách cợt nhã.
- Giống như cậu ở bên An ấy.- Phong đáp lại.
- Ack, thế là làm à?- Nam ngây thơ hỏi lại. (haha, anh Nam dại rùi,
cái này gọi là không đánh mà khai nè)
- Nam, mình nhớ sáng nay cậu có chuyến bay đến San Francisco mà.- Quân lên tiếng cắt ngang cái vấn đề ấy.
- Ừ nhỉ? Quên mất, mình đi đây.- Nam sực nhớ ra.
- Ừ, đi đi, không ai giữ đâu.- Phong đuổi.
- Khỏi đuổi.- Nam quay phắt đi luôn.
Hôm đó, cô chuyển đồ đến nhà Phong còn giao ngôi nhà của cô lại cho bộ ba 16T ở. Buổi chiều, sau khi tan sở, cô đã đi siêu thị tổ
chức tiệc tại nhà. Một bữa tối bên cạnh những người bạn sau mấy năm xa cách, không gặp, thật sự rất vui.
- Hai người định khi nào làm đám cưới đây?- Quân hỏi.
- Để xong đợt bận này rồi mới tính.- Phong đáp.
- Vậy đồ cưới có cần bọn mình giúp không?- Đan và An hăm hở.
- Có chị Lozey lo rồi.- Cô nói.
- À, nói đến vụ đồ cưới, cảm ơn em nhiều nhé Tinh Á.- Nam cười.
- Có gì đâu, quà cưới em tặng mà.
- Khi nào rảnh rỗi, em về thăm mẹ đi.- Quân nói.
- Để dịp làm đám cưới em mời mẹ qua luôn, giờ em bận lắm.
Tối, cô nằm trong vòng tay ấm áp của anh, sau bao nhiêu năm vòng tay ấm áp ấy vẫn không thay đổi.
- Chuyện em ngã xuống biển là do Bảo Ngọc làm à?
- Ừm, nhưng em biết là nó bị bà nội ép phải làm thôi.
- Vậy, ai cứu em?
- Một chàng trai trẻ, tên là Jimmy, cậu ta sống ở Los Angeles.
- Tại sao không chịu về nước mà lại ở bên này?
- Để chờ anh đến tìm.
- À, lúc em ở đây, lấy tiền đâu mà thành lập tập đoàn?
- Anh hỏi hay thật, cái gì thì cũng phải có nền móng chứ? Thực ra em thành lập công ty JK từ khi Âu Đình đang đứng bên bờ vực phá sản kìa, dịp sinh nhật anh cũng là em qua đây để kiểm tra tình hình làm ăn của JK tiện thể đặt làm dây thắt lưng cho anh luôn. Lúc được cứu, em đã bất tỉnh nhân sự một năm trời sau đó mới tỉnh lại và trở về New York phát triển JK từ một công ty thành một tập đoàn.
- Em đúng là giỏi thật.- Anh cúi xuống hôn cô.
- Lại nữa sao trời?- Cô than vãn.
- Hôm qua một mình anh, không hứng thú lắm, hôm nay em phải “hợp tác làm ăn chứ”?- Anh với tay tắt điện.
Căn phòng tối om, cô không thể thoát được khỏi vòng tay rắn chắc của anh đành chấp nhận để mặc anh muốn làm gì thì làm, toàn thân
cô bị thân thể cường tráng của anh đè lên, đôi môi nóng bỏng lướt trên da thịt cô tạo ra những vị khoái cảm, cảm giác bùng cháy giữa hai thân thể không có vật cản khiến anh không thể kiểm soát nổi bản thân mình,thấy không được an toàn lắm, anh đành buông cô ra, cắn răng nguyền rủa cái thứ cảm giác đáng ghét bộc phát bên trong người mình.Còn cô tuy có hơi mệt nhưng vẫn thích trêu ghẹo anh. Bờ môi ngọt của cô khẽ đùa giỡn bờ môi anh nhưng không ngờ lại bị anh đè xuống “trừngphạt”.
- Em có biết hậu quả của việc đùa giỡn đàn ông là thế nào không hả? Có thể sẽ phải dùng thân trả giá đó.
- Anh dám thì làm thử coi.- Cô khiêu khích.
- Dám chứ, nhưng mà, sói lúc bắt được thỏ, tất nhiên là không muốn ăn thịt thỏ một cách vội vàng rồi, từ từ nhấm nháp ngon hơn.
- Ack, lại còn cái kiểu ấy sao?- Cô chán nản. Thà làm nhanh gọn một lần rồi tha cho người ta chứ cái kiểu dây dưa này mệt chết đi được.
- Hahaha…- Anh cười rồi tiếp tục “nhấm nháp con thỏ yếu ớt không có khả năng tự vệ” đang nằm ngoan ngoãn trong vòng tay anh.
- Cười cái gì mà cười.
- Anh thích cười em cấm được à?- Anh khiêu khích.
- Thôi, thôi, em chịu thua được chưa? Tha cho em đi mà.- Cô xuống nước năn nỉ.
- Biết sợ rồi à?
- Dạ, em sợ rồi.
- Biết điều sớm thì có lẽ chẳng phải chịu khổ nhỉ?
- Dạ.- Cô ngoan ngoãn đáp lại.
- Được rồi, tối nay nhấm nháp thế thôi, để dành phần cho tối mai.- Anh cười.
- Thôi mà anh.
- Em bắt đầu trở nên ngọt ngào từ khi nào thế?
- Hứ, em ngủ đây, mệt quá.
Anh vòng tay qua ôm cô, cả hai chìm vào giấc ngủ bình yên.
Họ không hề biết rằng một đám mây đen đang kéo đến bao trùm lấy bầu trời bình yên của họ
Hạnh phúc của họ sao mong manh quá?
Sau bao thăng trầm biến cố liệu họ có được hưởng hạnh phúc như bao cặp tình nhân khác trên thế giới này không?
Câu trả lời không thể đoán trước được………

 

» Xem Tiếp


Tags:
truye doc hay truyen doc hay
___TruyenDocHay.Sextgem.Com___
S2___Truyện Đọc Hay___S2
sitemap.xml