Chiều hôm đó, tại căn biệt thự nhỏ nằm ở ngoại ô của Tinh Á, cả ba cặp mở tiệc ăn mừng. Tinh Á, Đan, An thì ở trong bếp làm
mấy món chiên, xào, hấp còn ba chàng hào hoa thì ở ngoài vườn nướng thịt. Tuy nhiên chỉ có Quân và Phong đảm nhiệm công việc nướng thịt chứ giao cho Nam thì cá chắc một trăm phần trăm là thịt cháy thành than ngay.
- Phong, cậu thạo công việc bếp núc này từ khi nào vậy?- Nam chống cằm hỏi, trông vô cùng thiểu não.
- Từ khi yêu Tinh Á đó, đến nay tay nghề cũng khá lắm, hahaha.- Phong vừa lật vỉ nướng vừa nói.
- Trông cậu không được khỏe đó Nam.- Hồng Quân hỏi.
- Cậu nghĩ mình khỏe thế nào được khi có cái người nào đó bám chặt bên cạnh chứ?- Nam ngán ngẩm.
- Honey của em, anh mệt ở đâu à? Có cần em mát-xa không?- An đặt đĩa há cảo nhân tôm lên bàn sau đó tiến lại gần Nam, vẻ mặt lo lắng.
- Thôi, thôi, không cần, tôi khỏe, cô đi vào phụ việc hai người kia đi, nhìn cô tôi chỉ mệt thêm.- Nam đứng dậy rồi lùi ra xa.
- Ha, vậy anh còn phải mệt dài dài, anh là của em và em sẽ không buông tha cho anh đâu.- An cười rồi quay vào bếp.
- Các cậu thấy không? Con gái gì mà thẳng thắn vậy chứ? Chẳng có chút gì gọi là thục nữ cả.- Nam nói.
- Mình thấy kiểu người như vậy rất hợp với cậu, thẳng thắn cũng tốt.-
Quân gật gù.
- Mình thật sự ghen tỵ với cậu đấy Nam, mình cũng muốn Tinh Á như An, nhất là cái cách quan tâm ngọt ngào đó, mình chưa bao giờ được trải nghiệm.- Phong cười.
- Anh muốn em quan tâm anh như thế nào đây?- Tinh Á đi từ trong bếp đi ra, đến bên Phong rồi bất thình lình hỏi.
- Thôi, anh thấy em như vậy là ổn nhất rồi.- Phong giật mình trả lời.
- Ừm, vậy mà em cứ tưởng anh thích kiểu mật ngọt chết ruồi đó.- Cô nhéo tay anh một cái cảnh cáo trước khi quay trở lại bếp.
- Hai cô nàng này cứ bất thình lình xuất hiện như ma vậy, sống mà cứ giật mình kiểu này chắc vỡ tim mà chết quá.- Nam lắc đầu.
- Hai cậu khổ rồi.- Quân cười.
- Quân, anh chú tâm một chút đi, nếu nướng thịt mà không chú tâm thì có thể thịt sẽ chín không đều đó.- Đan cau mày nói.
- Ừm, anh sẽ chú ý hơn.- Quân nhẹ nhàng nói.
- Này Nam, anh đừng có ăn không ngồi rồi như thế, mau xiên trái cây vào que đi, em đã bóc vỏ và tách ra từng miếng rồi đó.- Đan quay sang nói.
- Ừk thì anh làm, em có cần phải cáu vậy không?- Nam hỏi lại
- À, em quên, anh thích kiểu ngọt ngào của Khiết An.
- Thôi dẹp đi, thà cô ta mà cáu như em có khi anh còn thích hơn là cái kiểu ngọt ngào mà lạnh toát sống lưng đó.
Một lúc sau, mọi người nhập tiệc, nói chuyện vui vẻ, An luôn
gắp cho Nam những món ngon khiến Nam có hơi dao động, mặc dù không thích cô lắm nhưng hình như trái tim anh không cưỡng lại nổi sự quan tâm đó của An.
- Tinh Á, em ăn nhiều vô.- Phong gắp cho Tinh Á, Quân cũng gắp cho Đan, hai cặp này khá là hạnh phúc. Một lúc sau Nam cũng gắp lại cho An khiến cô vui vô cùng.
Đang ăn thì điện thoại reo, Tinh Á liền bắt máy.
Chị Khả Tâm: Tinh Á, em nhớ ngày mai phải đến bệnh viện kiểm tra lại đó.
Tinh Á: Em nhớ mà, chị làm như em đãng trí lắm vậy.
Chị Tâm: Em không đãng trí nhưng cứng đầu.
Tinh Á: Rồi, em nhớ rồi, mai gặp lại chị sau.
- Ai vậy?- Phong hỏi.
- Chị Khả Tâm đó mà, chị ấy nhắc em mai nhớ đi kiểm tra tổng quát lại đó mà.
- Mai anh sẽ đưa em đi.
- Uhm, à, quên hỏi, anh đã giới thiệu Đan với mẹ chưa?- Cô quay sang
hỏi Quân làm Đan nghẹn luôn.
- Uhm, chưa, anh muốn cả hai hiểu nhau hơn và để mối quan hệ này vững chắc hơn đã. Ba cũng không thích anh yêu lung tung rồi bồ bịch lăng nhăng đâu.- Quân nói. Lần này đến lượt Nam nghẹn. Mỗi lời Quân nói ra nghe có vẻ không nhắm vào ai nhưng lại khiến ai có tật thì phải giật mình.
- Anh khỏi nói, ngày mai cậu đến thăm mẹ chồng tương lai đi nhé Đan,mình sẽ gọi cậu bằng chị.- Tinh Á cười.
- Thôi, mình chưa có đủ dũng khí.- Đan từ chối làm mọi người cùng cười.
Ai cũng có cặp có đôi, có một nửa của riêng mình, hạnh phúc liệu có mỉm cười với họ sau bao nhiêu việc kinh khủng xảy ra?
“Hạnh phúc không phải là tranh giành hay chiếm đoạt……
Bởi vì chỉ cần người mình yêu hạnh phúc…….
Thì mình cũng sẽ hạnh phúc……
Không cần tranh giành hay tìm kiếm……
Nhất định sẽ có lúc……
Hạnh phúc đén bên cạnh…..”
Chương 12: NGƯỜI BẠN TRỞ VỀ.
Kỳ thi cuối kỳ sắp đến, Tinh Á và Đan đều lao đầu vô học, mọi năm cả hai đều đi học đều nên lúc thi cử không cần ôn vẫn làm
bài ngon ơ nhưng năm nay thì Tinh Á nghỉ học liên tục, Đan cũng lo phụ giúp Tinh Á nhiều việc nên dẫu có đến trường thì cũng chẳng có bao nhiêu chữ chịu lọt vào đầu thành ra bây giờ cả hai đều chung cảnh ngộ là chỉ biết vắt chân lên cổ mà học.
Hôm nay, Tinh Á ngồi ở nhà học bài, bà Minh Châu có mang canh gà hầm nhân sâm đến bồi bổ cho cô.
- Cục cưng của mẹ, con học vừa thôi, nhớ ăn uống đầy đủ đó.- Bà Minh Châu căn dặn.
- Dạ, con biết rồi.- Cô đáp lại nhưng mắt vẫn dán vào quyển vở và tập tài liệu mới được Đan gửi qua cho, cô bận tối mắt tối mũi đến khi bà
Minh Châu về, Thần Phong phải thay mặt cô đi ra tiễn bà. Ngồi trong phòng, anh cứ nhìn cô miết nhưng cô chẳng hề đoái hoài. Một lúc sau, khi cô thấy đói bụng rồi mới quay sang nhìn anh, mắt chớp chớp.- Anh à, em đói rồi, có gì cho em ăn không?
Anh vẫn nhìn cô không chớp mắt.- Chỉ khi em cần thì mới nhớ đến anh à?
- Hửm ~.- Cô nhìn anh không hiểu ý của anh là gì.
- Nãy giờ em có biết đến sự hiện diện của anh trong căn phòng này không vậy?- Phong hỏi.
- Uhm, thì nãy giờ anh vẫn ngồi đó mà, có đi đâu đâu.- Cô đáp lại.
- Em đang giả bộ phải không? Ý anh không phải vậy.- Anh tức giận tiến lại gần ôm cô bế thẳng lên phòng ngủ, đặt cô lên giường rồi đè lên
người cô.
- Ack, anh làm cái gì thế? Người anh nặng chết, đè em kiểu đó, thì có khác gì giết em đâu chứ?- Cô vùng vẫy.
- Tinh Á, anh muốn….- Anh bỏ luôn vế sau, nở một nụ cười cực kỳ gian tà, nhìn thẳng vào cô.
- Phong à, không được đâu, bây giờ không phải là lúc muốn hay không đâu.- Cô cố gắng đẩy anh ra nhưng thân thể mảnh khảnh của cô chắc gì đã chống cự được anh mỗi khi anh không thể kìm chế cái thứ đang bộc phát bên trong con người anh.
- Em nghĩ vớ vẩn gì thế hả? Cái gì mà bây giờ không phải lúc muốn hay không muốn? Ý anh nói là anh muốn em nghỉ ngơi kìa.- Phong đứng dậy rồi cười.
- Hả? – Cô quê một cục bự chảng luôn.
- Hay là em muốn anh…làm chuyện đó…vào lúc này?- Anh nở một nụ cười đầy ẩn ý.
- Gì chứ? Em không bị điên. Mà em đang đói đó, anh có cho em ăn không?- Cô phụng phịu chuẩn bị dỗi.
- Được rồi, anh lấy canh gà nhân sâm cho em ăn nha?- Anh khẽ vuốt má cô dỗ dành.
- Ừm.- Cô gật đầu như con lật đật.
Trong khi đó tại căn hộ của Đan, cô nàng cũng đang chăm chú học bài. Tiếng chuông cửa reo lên, cô bực bội ném cây bút lên bàn rồi
đi ra mở cửa.
- Ơh, dạ, cháu chào bác.- Cô cúi đầu chào, nhưng không hiểu tại sao bà Minh Châu lại đến đây.
- Cháu đang bận học à?- Bà Minh Châu mỉm cười nhân hậu.
- Dạ? Bác vào nhà đi ạ.
- Ừm.- Bà Minh Châu gật đầu, bước vào.
- Bác ngồi chơi ạ, cháu đi pha trà…
- Không cần đâu, bác có việc đi ngang qua nên ghé vô thăm cháu thôi, chà cháu cũng giống Tiểu Tinh Á, hai đứa đang học à?
- Dạ.
- Àh hôm nay bác có làm canh gà hầm nhân sâm bồi bổ cho hai đứa đây.
Cháu ăn đi rồi hãy học nhé?- Bà Minh Châu đặt hộp canh gà lên bàn.
- Ơh, sao lại hai đứa là sao ạ?
- Thì làm cho Tiểu Tinh Á và cháu đó. Dù mấy đứa không nói nhưng bác biết hết. Cháu và Hồng Quân đang trong quá trình tìm hiểu phải không?-
Bà Minh Châu cười.
- Ơh, dạ…
- Bác thật lòng ưng thuận cháu đó Đan à. Hồng Quân vốn chững chạc và thực tế, tính nó cũng trầm lặng nữa, nếu có một cô bạn gái hoạt bát, vui vẻ, đơn giản như cháu thì sẽ khiến nó cởi mở hơn. Hy vọng hai năm nữa, bác sẽ nghe con gọi bác là mẹ.- Bà Minh Châu cười rồi đi về để Đan đơ ra như tượng. Gọi mẹ chẳng lẽ ý bác ấy là coi Đan là con dâu ák? Điên rồi, chuyện này điên rồi. Đan vội vã lấy máy gọi cho Tinh Á.
Tinh Á: Có chuyện gì vậy Đan?
Đan: Mẹ cậu, bà ấy vừa đến nhà mình….
Tinh Á: Thì sao?
Đan: Bác ấy mang canh gà đến rồi còn bảo rất ưng thuận mình, lại còn hy vọng hai năm sau sẽ được nghe mình gọi bác ấy là mẹ đấy?
Tinh Á: (phụt luôn ngụm canh và miếng thịt gà trong miệng ra ngoài) Sax, cái gì?
Đan: Chuyện này là thế nào? Mình chẳng hiểu gì cả.
Tinh Á: Ack, sao mẹ biết hay thế?
Đan: Mình đang định hỏi cậu câu đó đấy.
Tinh Á: Nhưng mà vậy cũng hay, cậu được xem là con dâu rồi đấy.
Đan: Điên.(cúp máy luôn)
- Haha….- Tinh Á ôm bụng cười
- Chuyện gì vậy?- Phong vừa lau dọn canh và thịt gà mà Tinh Á vừa phun ra vừa hỏi.
- Mẹ em biết chuyện anh Quân và Đan rồi. Lại còn xem Đan là con dâu nữa.
- Chuyện này đúng là hay thật, lát nữa nên chọc tên Quân một chút,
haha- Phong cười.
Tinh Á lăn trên giường cười như điên mà không thèm để ý đến Đan nhà ta đang nổ não, học không vô còn Quân thì vẫn chưa biết gì.
Hahahahahahahahaha. Sắp có chuyện vui để xem rồi.
Ngày mai là thi rồi mà hôm nay cô và Đan vẫn chưa học hết bài, thực sự lúc này mà nói thì cả hai bận tối tăm mặt mũi, ăn
uống cũng không có thời gian.
- Ah, Đan, lấy được thêm thông tin chưa?- Tinh Á cuống lên.
- Số liệu cụ thể không có.- Đan ngồi dán mắt vào màn hình của cái laptop, gõ liên tục.
- Mạng lưới thông tin của cậu chết ở xó nào rồi hả?- Cô điên tiết quát lên.
- Ai mà biết được, bọn họ cũng đang cuống cuồng lên để thu thập và xử lí thông tin kìa, cậu làm như dễ lắm ák.- Đan cũng không thể bình tĩnh nổi.
- Ủa, những thông tin này…của bọn họ gửi hả?- Tinh Á vừa mở e-mail ra vừa hỏi.
- Ai? Tên người gửi là ai?- Đan quay sang hỏi.
- Người gửi là “V16″.- Tinh Á đáp.
- Oh, trong mạng lưới thông tin của mình không đặt tên kiểu này. Ai lại gửi đến thứ thông tin bổ ích này nhỉ? Mà lại phân thành hai bài
cho cậu và mình. Hay là bà chằn Khiết An đó.- Đan thắc mắc.
- An còn bận hơn mình và cậu, hôm nay bên trường của An thi mà. Chắc giờ cô nàng đó đang ngồi trong phòng thi cắn bút làm bài chứ làm gì có thời gian mà gửi những thông tin này cho chúng ta.
- Nhìn xem, rõ ràng những thông tin này được xử lí cẩn thận trước khi gửi đến hơn nữa cách trình bày của hai bài thực sự khác nhau, rất có
sức thuyết phục, qua đó chứng tỏ cho chúng ta thấy người gửi cái này đến chắc chắn phải tìm tòi thông tin và chỉnh sửa nhiều lắm mới hoàn hảo được như thế này.- Đan đưa ra nhận xét rất thực tế.
- Hay Phong và Quân gửi, họ học cùng khoa với chúng ta mà.- Tinh Á bỗng nhiên thốt lên.
- Thưa tiểu thư Âu Tinh Á, tiểu thư không nhớ là bây giờ họ đang ngồi trong phòng thi hay sao ạ?- Đan thật sự rất muốn cốc vào đầu Tinh Á
một cái.
- Mình không nhớ, thật sự thì mấy ngày nay Phong làm gì, ở đâu mình cũng không biết. Chuyện khi nào anh ấy thi mình cũng không để ý.
- Cậu mà cứ như vậy, có ngày người ta cướp mất Phong cho mà xem. Lúc đó đừng có hối hận.
- Nếu Phong thích người đó hơn mình, yêu người đó hơn mình thì mình sẽ để cho anh ấy đến với người đó. Không cần thiết phải níu giữ một thứ mà vốn dĩ nó không thuộc về mình.- Cô khẽ nhếch môi.
- Hửm? Nghe triết lí quá nhưng quan trọng là cậu có làm được không hay lúc đó ngồi gào khóc, níu kéo anh ấy?
- Mình có tôn nghiêm của mình. Vả lại mình không lụy tình đến mức đó.- Cô cười.
Đan cũng không nói gì nữa. Xung quanh Tinh Á đâu có thiếu những chàng doanh nhân trẻ, chỉ cần cô nháy mắt hoặc mỉm cười thôi cũng khiến những người đó đổ gục rồi. Cô yêu Phong nhưng cũng có thể bỏ Phong nếu điều đó có lợi cho công việc của cô, vì thế cô không sợ mất Phong một chút nào cả.
Sáng hôm sau, cô và Đan vừa đến trường thì thấy một cô nàng tóc vàng đang ôm hôn Phong ngay trước hành lang dẫn lên phòng thi của cô
và Đan. Đan dừng lại định nói nhưng thấy Tinh Á vẫn vô tình đi lên nên đành nhịn, vả lại cũng có Quân và Nam đứng đó nên Đan cũng hơi ngại.
- Ơh, honey.- Nam giữ tay Tinh Á lại.- Đây là bạn học của bọn anh mới từ Mĩ trở về….- Nam lên tiếng giải thích thay Phong còn Phong thì
đẩy cô nàng tóc vàng ra, miệng mấp máy định lên tiếng thì Tinh Á đã lướt qua một cách vô tình.- Tôi không rảnh rỗi để quan tâm đến mấy
người. Muốn làm gì thì làm.- Nói xong, cô đi lên cầu thang.
- Không phải như em nghĩ đâu.- Phong nói nhưng cô vẫn bước đi. Lần này thì cô giận thật rồi.
- Cậu không sao chứ?- Đan hỏi trước khi giám thị phát giấy và đề làm bài.
- Không. Làm nhanh rồi ra sớm, An hẹn đó.- Cô nói một cách bình thản.Nhờ thông tin được xử lí và gửi đến từ “V16″ nên cô và Đan làm bài khá nhanh hơn nữa kết hợp với những thông tin mà cô và Đan có trong suốt mấy ngày ôn tập cấp tốc nên chỉ mất một nửa thời gian trong thời gian quy định là xong. Đọc lại bài một lần nữa rồi cả hai quyết định nộp bài sau đó đi ra khỏi phòng thi. Đề thi tương đối khó vậy mà đối với họ chỉ là bình thường.
- Ban nãy cậu không bị chi phối chứ?- Đan hỏi.
- Không. Cậu quên là mình thuộc tuýp người không dễ bị yếu tố bên ngoài chi phối, ảnh hưởng à?
- Nếu là mình thì hôm nay chắc bỏ thi rồi.- Đan cười ngượng ngùng.
- Hai bé, thi được không?- An chạy đến rồi chen vào giữ hai người hỏi han.
- Cậu nghĩ bọn mình là ai?- Đan hỏi.
- Kaka, vậy là làm bài tốt đúng không?
- Dĩ nhiên.- Đan đáp.
- Tinh Á, sao im lặng như người câm vậy?- An hỏi.
- Mình đang suy nghĩ một chuyện.- Cô đáp lại.
- Chuyện gì?- Cả hai cùng hỏi.
- Ha, mình biết rồi.- Cô khẽ cười.
An nhìn Đan, Đan nhìn An, cả hai nhìn nhau nhưng không hiểu gì cả.
- Mình biết “V16″ là ai rồi.- Cô nói.
- “V16″ là thằng nào?- An hỏi.
- Là ai vậy?- Đan nhảy ra trước mặt Tinh Á, hỏi.
- Cộng sự của cậu đấy. Lôi Vỹ đó.
- HẢ? LÀ LÔI VỸ SAO?- Đan không thể tin nổi những gì Tinh Á nói.
- Chính xác là baby boy làm đó, phong cách trình bày đó mình thấy quen lắm. Vừa nãy làm bài mới nhớ ra.
- Thật sự là không tài nào qua nổi mắt chị gái xinh đẹp của em.- Lôi Vỹ từ phía sau đi ra trước mặt ba mỹ nhân.
- WOW! – Cả ba trố mắt.
- Công nhận baby boy của chị ngày càng đẹp trai ra nha.- Đan nhào tới ôm hôn lên má của Lôi Vỹ.
- Ack, tiếc thật nếu chị đây quen biết em sớm thì chị yêu em luôn rồi đó.- An cũng khẽ nhéo má Lôi Vỹ một cái. Anh chàng đau lắm nhưng cố chịu đựng vì khuôn mặt baby của mình. Đúng lúc đó, Phong, Nam, Quân cùng cô bạn tóc vàng đi từ căn-tin ra, tiếng chuông báo hiệu hết giờ làm bài cũng đồng thời vang lên.
- Trở về từ Mĩ, chúng ta nên chào nhau theo kiểu của người Mĩ chứ nhỉ?- Tinh Á nói xong liền đến bên Lôi Vỹ khẽ hôn lên môi cậu nhóc một cái.
- Phong….- Cả Đan lẫn An đều há hốc miệng, bọn họ đã nhìn thấy sao? Đôi môi của Tinh Á cũng rời khỏi đôi môi của Lôi Vỹ, cô quay lại nhìn anh rồi mỉm cười.
- Anh về nhà trước đi nha, hôm nay em đi chơi với “tình yêu” đã. Đan và An cũng đi với họ đi, bọn này đánh lẻ một bữa a.- Nói xong, cô kéo Lôi Vỹ lên xe.
- Em đang trả đũa anh phải không.- Anh kéo Tinh Á lại, gằn giọng, thực sự lúc này anh vô cùng tức giận.
- Xin lỗi anh, hôm nay bạn gái anh thuộc về em.- Lôi Vỹ kéo cô đi lên xe, khuôn mặt baby của cậu càng làm cho Phong điên tiết.
Chiếc xe phóng đi ngay trước tầm mắt của họ. Một tin nhắn được gửi vào điện thoại của Đan: “Đừng nói gì với họ, nếu cậu nói thì cậu không còn là bạn của mình nữa”.
Phong phát điên lên vì ghen. Cô không hiểu gì cả tại sao lại vội trả đũa anh vậy chứ? Rốt cuộc cô có yêu anh thật lòng không hay tình cảm
của cô dành cho anh chỉ là giả dối, chỉ là trò đùa nhất thời của cô??????????
Tại quán coffee Rine. Cô và Lôi Vỹ ngồi đối diện nhau. Cô chỉ hỏi tình hình ở bên đó, cả ba đứa sống thế nào, Lôi Vỹ chỉ biết
trả lời mà không dám hỏi gì thêm.
- Mà sao có mình nhóc về, hai cô nhóc kia đâu?- Cô hỏi.
- Ở lại bên đó học rồi ạ. Vả lại chỉ có mình em được nghỉ lâu nên mới về thăm hai chị thôi.
- Ừm.
- Chị, anh đó là bạn trai của chị phải không?
- Ừm, anh ấy là người chị rất yêu và cũng là người duy nhất trên thế giới này mà chị đem lòng yêu.
- Chị đã nói là không yêu vậy mà bây giờ lại yêu.
- Chị cũng không kiểm soát được tình cảm, bỗng dưng nó đến khiến chị không kịp từ chối. Lôi Vỹ, em vẫn yêu chị sao?
- Dạ, nhưng tình yêu em dành cho chị chỉ là tình yêu mà một người em trai dành cho chị gái của mình thôi. Em biết cho dù em có yêu chị thì chị mãi mãi không đáp lại tình cảm của em được. Nếu ta cứ mãi yêu một người mà ta thừa biết người đó chẳng bao giờ thuộc về mình, như vậy chẳng phải lãng phí thời gian lắm sao? Em đã học được điều đó….khi rời xa chị….- Lôi Vỹ trầm ngâm.
Cô hoàn toàn ngạc nhiên, mới đi hơn nửa năm mà Lôi Vỹ đã trưởng thành hơn rất nhiều, cậu nhóc không còn là một cậu nhóc mà cô và Đan từng biết nữa, hình như có cái gì đó sụp đổ trong lòng cô.
- Lôi Vỹ, nhóc trưởng thành thật rồi.
- Nhờ chị nên mới có Lôi Vỹ của ngày hôm nay đó. Chị và anh ấy hạnh phúc chứ?
- Hạnh phúc thì cũng có nhưng giận nhau miết àk.- Cô cười.
- Nụ cười tươi này bây giờ hình như không phải là dành riêng cho ba
đứa tụi em nữa phải không? Chị cũng cười với anh ấy như vậy đúng
không?
- Ừm…
- Hình như chị Đan cũng thay đổi, trông nữ tính hơn và cũng có bạn trai rồi.
- Àk, cái vụ nữ tính đó, chị hại nhóc rồi.
- Tại chị hết, chị làm chị Đan sạc cho tụi em một trận ớn luôn. Chắc sau này không dám phê bình chị ấy nữa, thật nguy hiểm.- Lôi Vỹ cười.
- Giờ nhóc phê bình thoải mái đi, Đan hiền lắm.
- Thôi chị đừng bày dại em, chị Đan mà hiền thì không còn là chị Đan nữa.
Tối hôm đó tại quán bar Louis, Phong nốc hết chai rượu whisky rồi lại chuyển qua vodka. Anh đang điên, điên vì ghen. Anh không thể
làm gì, lúc đó anh lại dễ dàng để thằng nhóc đó kéo cô đi. “Xin lỗi anh, hôm nay bạn gái anh thuộc về em”. Thằng nhóc đó giống như đang
cười nhạo anh. Chết tiệt.
- Hình như kiểu chào của tôi làm cô nàng xinh đẹp ấy hiểu lầm rồi.- Cô nàng tóc vàng nói.
- Tinh Á không trẻ con như vậy đâu.- Đan nói.
- Hửm?- Nam và Quân nhìn Đan.
- Anh Phong, em nói cái này anh đừng giận nha. Em đã hỏi Tinh Á rằng cô ấy có sợ người khác cướp mất anh không? Tinh Á nói nếu anh thích và yêu một người khác hơn cô ấy thì cô ấy sẽ để anh đến với người đó.Tinh Á yêu anh nhưng cũng có thể bỏ anh bất cứ lúc nào. Vì cô ấy không yêu bằng lí trí. Em sợ sau này anh tổn thương nên mới nói trước.- Đan cúi đầu nói.
- Trái tim của Tinh Á đã tổn thương quá nhiều nên không có gì chắcchắn là cô ấy sẽ không thay đổi.- An cũng nói thêm vào.
Phong thì không còn đủ tỉnh táo để nghe nữa, anh say đến nổi nằm luôn cả ra ghế sofa.
- Điên vì ghen rồi.- Nam khẽ cười.
Sau đó, Quân phải đưa Phong về nhà của cậu ấy. Say đến nổi không thể đi nổi nữa.
Sáng hôm sau, khi vừa tỉnh dậy thì điện thoại cũng vừa đổ chuông, anh mệt mỏi nhấc máy.
Phong: Alo.
Lôi Vỹ: Tôi muốn gặp anh, anh rảnh không Triệu thiếu gia?
Phong: Cậu là ai?
Lôi Vỹ: Tôi đợi anh ở quán coffee Rine.(cúp máy)
Anh vội vã tắm rửa cho tỉnh táo rồi đi đến chỗ hẹn. Từ xa anh đã thấy một cậu nhóc có khuôn mặt baby đang nhìn ra bên ngoài. Anh tiến đến chỗ đó.
- Có phải chính cậu đã gọi cho tôi?- Anh ngồi xuống, gọi đồ uống rồi hỏi.
- Tôi là Lôi Vỹ.
- Sao? Cậu muốn gọi tôi ra đây để làm gì?- Phong nhướn mày hỏi. Giữa anh và cậu là sự chênh lệch rất lớn.
- Tôi và anh, hai chúng ta ở hai tầng lớp khác nhau. Anh xuất thân trong một gia đình danh giá, tôi xuất thân từ cô nhi viện. Tôi được
chị Đan và chị Tinh Á giúp đỡ nên mới được như thế này. Tôi đã từng yêu chị Tinh Á nhưng lúc đó chị ấy không yêu tôi và cũng chẳng yêu một ai cả. Tôi biết mình không xứng đáng nhưng tình cảm vốn là thứ rất khó kiểm soát. Bây giờ tôi đã không còn yêu chị ấy nữa, chị ấy thuộc về anh, anh hãy giữ lấy.
- Cậu đang nhường cho tôi sao? Cậu nghĩ cậu thắng được tôi sao?- Phong cười nhạt.
- Tôi đã thắng anh. Tôi đã được nhìn thấy chị ấy cười tươi trước khi chị ấy dành nụ cười tươi đó cho anh. Tôi đã được ôm chị ấy trước khi
chị ấy ôm anh. Chị ấy cũng hôn tôi trước khi hôn anh. Dù rằng tình cảm chị ấy dành cho tôi lúc đó không phải là tình yêu nhưng đối với tôi, như vậy là đủ rồi. Hôm qua tôi hỏi chị ấy rằng anh là bạn trai của chị ấy phải không? Chị ấy trả lời rằng anh là người chị ấy rất yêu và cũng là người duy nhất trên thế giới này mà chị ấy đem lòng yêu. Chị ấy là của anh, vì vậy anh hãy yêu và làm chị ấy hạnh phúc.
- Tại sao cậu lại chấp nhận buông tay như vậy?
- Vì cho dù tôi có yêu chị ấy nhiều bao nhiêu thì chị ấy cũng chẳng bao giờ thuộc về tôi. Buông tay cũng là một hạnh phúc mà. Chỉ cần chị
ấy hạnh phúc, tôi cũng sẽ hạnh phúc.- Nói xong, Lôi Vỹ đứng lên rồi đi về.
Chị ấy thuộc về anh, anh hãy giữ lấy.
Anh là người chị ấy rất yêu và cũng là người duy nhất trên thế giới này mà chị ấy đem lòng yêu.
Chị ấy là của anh, vì vậy anh hãy yêu và làm chị ấy hạnh phúc.
Chị ấy chẳng bao giờ thuộc về tôi.
Buông tay cũng là một hạnh phúc.
Chỉ cần chị ấy hạnh phúc, tôi cũng sẽ hạnh phúc……………..
Cũng trong buổi sáng hôm đó, cô nàng tóc vàng cũng hẹn Tinh Á ra quán coffee để giải thích mọi chuyện. Hôm qua nhìn Thần
Phong ghen như vậy thực sự cô ta rất tò mò về cô nàng xinh đẹp có khả năng khiến một kẻ kiêu ngạo chưa bao giờ ngó ngàng đến con gái như Phong phải ghen tuông thì quả là không tầm thường một chút nào. Ngồi đối diện với Tinh Á, cô nàng tóc vàng này cũng khá bất ngờ. Khuôn mặt xinh đẹp, dáng vóc kiêu sa, khí chất toát ra khiến người ta cảm thấy bản thân mình thật nhỏ bé và tầm thường trong mắt cô.
- Tôi là Chương Diệu Vân.- Cô nàng tóc vàng tự giới thiệu.
- Còn tôi là Âu Tinh Á. Cô muốn nói chuyện gì với tôi?- Tinh Á không có nhiều thời gian rảnh rỗi để ngồi tán hươu tán vượn ở đây, trước giờ cô vốn không thích chơi trò vòng vo tam quốc.
- Cô thật là thẳng tính quá.
- Nếu cô gọi tôi ra chỉ để giải thích mối quan hệ giữa cô và Thần Phong thì tôi nghĩ không cần thiết đâu.
- Ít nhất thì cô cũng nên dành cho tôi một chút thời gian chứ? Tuy là không cần thiết đối với cô nhưng tôi cũng không muốn có người hiểu lầm tôi.
- Ok, tôi cho cô 30 phút, nói ngắn gọn thôi. Hôm nay tôi rất bận.-Tinh Á nói một cách miễn cưỡng.
- Hôm qua không phải là chúng tôi…
- Cái hôn đó là cách chào người quen của người Mĩ chứ gì? Cậu nhóc hôm qua tôi hôn cũng từ Mĩ về, vấn đề đó đơn giản không cần giải thích tôi cũng tự hiểu.- Cô cắt ngang.
- Chúng tôi là bạn thân từ nhỏ nên hay thân mật như vậy mong cô không không hiểu lầm.
- Còn gì nữa?
- Vậy tại sao cô lại giận Phong?
- Tôi không giận và cũng không trả đũa anh ấy như anh ấy nghĩ. Tôi muốn dành thời gian đi chơi với cậu em từ Mĩ mới về không được sao?
- Nhưng cách nói của cô dành cho Phong giống như là đang rất tức giận vậy.
- Tôi thường nói như vậy, trước giờ vẫn thế, họ nghe nhiều cũng quen chỉ có những người lần đầu tiếp xúc như cô thì dĩ nhiên sẽ hiểu là tôi
đang tức giận.
- Cô yêu Phong không?
- Cô hỏi hay thật đấy. Vậy theo cô nghĩ thì tôi có yêu anh ấy không?-Tinh Á nhướn mày hỏi lại.
- Tôi đã yêu Phong từ hồi còn học cấp hai, nhưng lúc ra nước ngoài thì tôi nghĩ tình yêu đó của tôi sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và tôi chấp nhận từ bỏ Phong sau đó thì nghe Nam nói Phong đã có bạn gái, tôi cũng muốn biết cô bạn gái của Phong là người như thế nào, ai ngờ lại là cô nàng xinh đẹp tiểu thư Âu Tinh Á. Bố mẹ tôi cũng làm kinh doanh, họ rất khâm phục cô. Và bây giờ tôi cũng rất khâm phục cô.
- Nếu cô nói xong rồi thì tôi xin phép đi trước.- Nói xong, cô đứng dậy rồi đi nhưng vừa ra cửa thì đã gặp Phong.
- Tinh Á…
- Bây giờ em bận, có gì tối về nhà nói.- Cô nói rồi lên xe đi ngay.
“Sao em cứ giận anh vậy chứ?”
Tại trụ sở của tập đoàn Âu Đình.
- Tinh Á, cháu định phá nát tập đoàn này sao?
- Tại bà không chịu thua nên cháu càng có tham vọng muốn thắng.
- Tham vọng của cháu, cháu có biết tập đoàn này là công sức của ông nội và ba cháu không hả, đồ bất hiếu.
- Công sức thì sao? Bà chiếm cổ phần của mẹ tôi, bức mẹ tôi phải bỏ tôi mà đi, số cổ phần đó bà độc chiếm, bây giờ tôi trả lại cho mẹ tôi
thì sai sao? Cái thứ công sức mà bà nói đó căn bản là chiếm lấy cổ phần của người khác làm cổ phần của mình, bà nói tôi bất hiếu mà bà
không biết ngượng sao? Bao nhiêu năm qua bà điều khiển tôi như con rối chỉ để đem lại nguồn lợi cho bà. Bà có tư cách gì mà nói tôi chứ? Tôi quyết không nhượng bộ bà đâu.
- Cãi lời ta cháu sẽ nhận lấy hậu quả.
- Được, tôi chết thì cũng không chết mọt mình đâu, tôi sẽ kéo theo bà và Âu Đình. Chính bà đã đẩy tôi tới mức đường cùng, tôi không buông tha cho bà đâu.- Cô nói rồi đứng lên bỏ về.
Cả ngày hôm đó, cô lên kế hoạch sẵn, chỉ cần cô muốn thì Âu Đình sẽ phá sản ngay lập tức, chỉ là bây giờ muốn chơi với bà nội đáng
kính đó một chút trước khi cho bà ta nếm trải mùi vị thua cuộc thôi.
Buổi tối, sau khi bàn kế hoạch xong, cô trở về nhà. Căn nhà luôn có hình ảnh, bóng dáng, tiếng nói của Phong. Thực sự nói là nói
vậy thôi chứ nhìn Phong bên người con gái khác cô rất bực mình, phải,bực mình vì ghen. Phong là của cô, chỉ khi cô chấp nhận bỏ anh thì cô mới không ghen.
- Em về rồi sao? Đi đâu cả ngày vậy? Đi tắm đi rồi ăn cơm tối.- Phong từ bếp đi ra nói, trên người anh còn mặc cái tạp dề. Cô bất giác bật
cười.
- Em cười cái gì thế?
- Không, nhìn anh dễ thương nên em mới cười thôi.
Sau khi ăn cơm tối, cô nằm trên ghế sofa, trông dáng vẻ rất chi là lười biếng.
- Sáng nay anh có gặp cậu nhóc baby boy tình yêu của em đó.
- Em thì lại gặp cô bạn thân tóc vàng của anh.
- Thật sự lúc đó em trả đũa anh phải không?
- Không, em đang ghen nên mới làm vậy.
- Hả?- Phong tròn mắt, anh có nghe nhầm không? Cô mà cũng ghen sao?Đúng là chuyện lạ.
- Anh nói yêu em mà để cho người con gái khác hôn, anh biết lúc đó en điên lắm không, thật sự lúc đó em rất muốn tát cho anh và cô bạn thân tóc vàng của anh mỗi người một cái.
- Ack, em ghen vậy sao trước giờ anh không biết nhỉ?
- Hứ. Em rất giận anh.
Anh bế bổng cô lên phong ngủ, đặt cô lên giường một cách nhẹ nhàng, anh khom lưng, chống hai tay xuống giường.- Anh nguyện chung thủy với em đến chết đó, sau này đừng vì ghen mà giận vậy nữa.
- Thôi đi, anh đi tắm đi.- Cô đẩy anh ra rồi mở tủ lấy váy ngủ đi vào phòng tắm thay, thực sự gần đây thi cử rồi công việc khiến cô vô cùng
mệt mỏi. Một lúc sau bước ra thì anh cũng đã tắm xong (nhà có hai phòng tắm mà), đang ngồi trên giường chơi game. Cô leo lên giường rồi đắp mền.-
Ngủ thôi, em mệt quá.
- Vậy để anh chăm sóc cho em nha?- Anh để điện thoại qua một bên rồi quay sang ôm lấy cô. Mùi hương trên cơ thể cô khiến anh không thể kìm chế nổi. Đã bao nhiêu đêm nằm bên cô, anh đã kìm chế khổ sở thế nào?Cánh tay anh lại khẽ vươn ra, ôm lấy cô, đôi môi nóng bỏng khẽ chạm lên vành tai cô rồi cứ như thế dịch chuyển xuống phía dưới. Dây áo ngủ của cô xuất hiện trước mắt anh, thật sự là không kìm chế nổi.
- Phong à, em thật sự rất mệt. Em muốn…
Hai từ “muốn ngủ” của cô bị nụ hôn của anh nuốt trọn. Sau khi hôn cô chán chê rồi anh mới chịu yên phận ôm cô mà ngủ.
Mọi chuyện hiểu lầm, giận hờn chỉ sau một ngày là xóa bỏ hết chỉ còn lại hạnh phúc dành cho cô và anh………….
Ngày hôm sau, Tinh Á và Đan thi môn cuối còn Quân,Phong, Nam thì đã tốt nghiệp ra trường rồi. Tối hôm đó, sau khi ăn tối
xong, Tinh Á và Phong đã đi xả hơi sau mấy ngày thi căng thẳng vừa qua, dĩ nhiên hai cặp kia cũng đi.
- Nghỉ hè rồi có kế hoạch gì không?- Nam hào hứng hỏi.
- Chưa biết.- Quân đáp.
- Các anh ra trường rồi thì lo làm việc kiếm tiền đi chứ chơi bời gì?
Mai mốt cưới tụi em về làm vợ rồi lấy gì nuôi tụi em đây?- Đan chọc.
- Em không phải lo bò trắng răng. Bọn anh mà không nuôi nổi mấy em thì đã không dại gì mà yêu.- Nam đáp lại.
- Honey của em, anh nuôi nổi em không?- An âu yếm hỏi.
- Người như em thì anh chẳng muốn nuôi đâu, tốn tiền lắm.- Nam cũng âu yếm đáp lại.
- Hứ, ghét.
- Ghét mà cứ bám lấy người ta a.
- Thôi, hai người đi chỗ khác mà âu yếm nhau, ở đây làm bọn này ngứa mắt quá.- Quân nói.
- Mà sao hôm nay hai người im như tượng vậy?- An cười rồi hỏi Phong và Tinh Á.
- Nãy giờ nhìn hai người âu yếm nhau thì nói gì nữa?- Tinh Á đáp.
- Hình như cậu không khỏe.- Đan lo lắng.
- Ừm, mình đi giải quyết vấn đề chút.- Cô đứng lên rồi đi vào WC.
- Này Phong, cậu không…đừng nói cậu và Tinh Á…đã….- Nam nghi hoặc.- Vớ vẩn, cậu nghĩ Tinh Á dễ dãi như mấy cô nàng tình một đêm của cậu chắc. Mình và cô ấy không hề làm những chuyện vớ vẩn đó đâu nhé.-Phong nói.
Một lúc sau cô đi ra, thấy cô loạng choạng, anh chạy ra đỡ.
- Em không sao chứ?- Giờ thì Phong có chút lo lắng.
- Em hơi đau bụng thôi. Dạo này em hơi mệt, chắc bị đau dạ dày đó mà.- Cô nói.
- Các cậu ở lại chơi, mình đưa cô ấy về đã.- Phong nói.
- Sao vậy?- Quân hỏi.
- Đau dạ dày.- Nói xong Phong vội vã đưa cô về nhà.
Về đến nhà, cô lao lên phòng, lấy thuốc ra uống sau đó đi tắm rồi leo lên giường nằm nghỉ. Mấy ngày nay cô có nhiều việc phải xử lí nên một lượng áp lực tích tụ lại, bây giờ hoành hành trong người cô. Anh tắm xong rồi lên giường ôm lấy cô.
- Anh phải lau khô đầu đi chứ?- Cô ngồi dậy, với lấy cái khăn bông ở đầu giường lau cho anh. Một lúc sau, chiếc khăn bông nhẹ nhàng rơi
xuống đất, cô nằm gọn trong vòng tay anh.
- Tinh Á,…..
- Hửm?
- Anh muốn em khỏe mạnh mà sao em cứ bệnh hoài vậy?
- Em cũng có muốn…- Vế sau của cô đã bị nụ hôn của anh chặn lại. Bờ môi anh nóng bỏng khiến cô ngây ngất, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể cô khiến toàn thân cô run lên nhè nhẹ. Một lúc sau, đôi môi anh trượt dần xuống dưới cổ cô.
- Phong, em đang mệt mà….
- Ừ, anh biết. Anh sẽ không “bắt nạt” em vào lúc này đâu.- Anh nhìn cô bằng ánh mắt âu yếm.
- …….Phong, em….thật sự rất vui….khi có anh bên cạnh…- Cô âu yếm vuốt má anh.
- Em sao vậy?- Anh ôm cô, khẽ thì thầm bên tai cô.
- Uhm, không có gì.
- Tinh Á, chủ nhật tuần này là sinh nhật anh, em định tặng quà gì cho anh đây?
- Hả? Sao bây giờ anh mới nói?
- Còn ba ngày nữa mà, có gì trễ đâu?
- Thật là….anh không chịu nói sớm trước một tuần, sao em chuẩn bị quà được?
- Thì không cần tặng quà, em có thể tặng thứ em có sẵn cũng được mà.-
Anh cười nham hiểm.
- Thứ em có sẵn là thứ gì?- Cô ngây người hỏi lại.
- Em có cần giả nai vậy không?
- Em không biết thật mà.
- Vậy anh sẽ cho em biết.- Vừa dứt lời anh lại cúi xuống hôn cô. Đôi môi bị anh chiếm hữu đang dần sưng tấy lên. Cô có đẩy ra cũng vô ích.
Thân thể cường tráng của anh đã đè lên người cô, đôi môi nóng bỏng của anh lại tiếp tục trượt xuống cổ cô. Dây váy ngủ bị anh kéo tuột ra
khỏi vai. Cô hốt hoảng đẩy anh ra, cô thật sự không muốn chuyện đó xảy ra.
- Phong, anh nói là không “bắt nạt” em mà.
Nghe cô nói vậy, anh liền nhìn lại mình. Anh thật không thể kiểm soát bản thân nếu cứ ở gần cô như thế này nhưng cô lại rất vui khi anh ở
bên cạnh, anh kéo lại dây váy ngủ cho cô rồi ôm cô thật chặt.
- Tinh Á, hứa với anh, em hãy ở mãi bên trong thế giới của anh được không?
- Em không hứa được đâu.
- Tại sao?
- Em không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, em sợ mình sẽ thất hứa với anh.
- Chuyện gì xảy ra thì em cũng phải ở bên anh được không?
- Em không biết mà.
- Anh thực sự không thể sống thiếu em được, em hiểu không?
- Phong, anh không được sống lệ thuộc vào em, nếu như vậy, một ngày nào đó em không còn bên cạnh anh nữa, anh sẽ đau khổ lắm, em không muốn anh đau khổ đâu.
- Vậy thì đừng bao giờ rời xa anh.
- Anh cứng đầu thật. Tốt nhất sau này con của chúng ta nên giống em thì tốt hơn.
- Giống em mà tốt hơn mới lạ, nếu con chúng ta mà giống em thì chắc chảnh lắm.
- Ý anh là em chảnh chứ gì?
- Không, em không chảnh, chỉ là quá chảnh thôi, còn kiêu ngạo nữa.
- Anh cũng kiêu ngạo chứ bộ.
- Vẫn không bằng em.
- Vậy không nên sinh con.
- Càng tốt.
- Không có con mà anh bảo tốt à?
- Có con thì tốt gì, chỉ thêm chướng ngại vật cản trở chuyện vợ chồng.
- Anh trẻ con thật.- Cô cười.
- Vẫn không trẻ con bằng em.
- Sao? Em mà trẻ con?
- Chứ không à? Đi tắm cũng do anh pha nước, ăn cơm cũng do anh bưng lên tận miệng, uống thuốc cũng do anh lấy….không trẻ con thì là gì?
- Hứ, em trẻ con vậy đấy, không nói với anh nữa, em ngủ đây.- Cô giận dỗi.
- Không cãi lại được là dỗi, không biết làm sao với em nữa.- Anh thì thầm vào tai cô, vòng tay anh siết chặt eo cô.
Một đêm bên nhau……vui vầy với hạnh phúc khi người mình yêu ở bên cạnh mình.
“Âu Tinh Á, chính cháu đã ép ta đến vực, không còn lối thoát, đã vậy ta cũng không tha cho cháu đâu”.
Cô không hứa sẽ mãi mãi ở bên anh vì cô biết…..
Cô sắp phải rời xa anh…..
Và…..
Có thể….
Không ở bên anh được nữa…….
Ngắm nhìn khuôn mặt điển trai của anh, trái tim cô cứ đập rộn ràng, anh đang chìm trong giấc ngủ say mà không hề hay biết
ngày mai cô sẽ rời xa anh.
- Thần Phong, tuy em không yêu anh bằng cả trái tim lẫn lí trí nhưng tình cảm em dành cho anh là thật lòng, xưa nay em chưa bao giờ tin
tưởng vào một người con trai nào. Anh có biết rằng anh đã khiến em lệ thuộc vào anh không hả? Phong à, em yêu anh nhiều lắm nhưng nếu cứ mãi dựa vào anh, em sẽ không còn là Âu Tinh Á nữa, anh nói đúng, em chảnh và kiêu ngạo. Chính vì em là một cô gái kiêu ngạo nên những thứ tình cảm yêu đương chỉ nên để trong tim, em yêu anh, không muốn rời xa anh cũng không muốn nhường anh cho ai, em muốn anh là của em, của riêng em thôi.- Cô thì thâm bên tai anh rồi đặt lên môi anh một nụ hôn thật nhẹ trước khi rời khỏi giường ngủ.
Sáng hôm sau, anh thức đậy hơi muộn so với mọi ngày, theo thói quen, anh đưa tay qua chỗ bên cạnh nhưng chỗ bên cạnh đó không phải là thân thể ấm áp của người con gái anh yêu mà thay vào đó là một chỗ trống lạnh ngắt không chút hơi ấm. Anh choàng tỉnh, căn phòng im ắng đến lạ thường, anh vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, thay đồ rồi đi xuống dưới nhà. Căn nhà không có lấy một tiếng động khác ngoài tiếng bước chân của anh, hồ bơi cũng không có, trong garage cũng không thấy xe của cô. Anh vội vã chạy vào trong nhà, lấy điện thoại gọi cho cô nhưng lại không liên lạc được. Cô đi đâu? Tại sao không nghe điện thoại của anh? Anh ôm đầu ngồi xuống sofa, anh đâu có làm cô giận gì đâu, mới hôm qua anh và cô còn hạnh phúc vậy mà sáng nay cô bỗng mất tích, không để lại chút gì. Tiếng chuông cổng reo lên, anh vui mừng chạy ra mở cổng, chắc cô đi siêu thị mới về đây mà. Nhưng nụ cười trên môi anh chưa kịp nở ra thì đã tắt ngay, trước mặt anh là hai cặp đôi kia.
- Tinh Á đâu? Còn ngủ hả?- Quân hỏi.
- Vào nhà đi.- Phong mở rộng cửa ra cho hai xe vào. Đan và An thì xách mấy túi thực phẩm đi vào bếp.
- Có chuyện gì mà sầu não vậy? Hai người lại giận nhau à?- Nam cười hỏi.
- Không, Tinh Á đi đâu rồi ấy, cô ấy không nói gì với mình cả.- Phong đáp.
- Điện thoại để tế à, lấy ra mà gọi.- Nam nói.
- Nếu gọi được mình đã không sầu não thế này.- Phong ôm đầu thiểu não. Đan nghe thế thì lấy điện thoại ra gọi nhưng cũng chẳng có kết quả gì. Bây giờ thì đúng là lo lắng thật. Cô nàng này cứ thoắt ẩn thoắt hiện như ma quỷ vậy.
- Sáng nay mình thức dậy thì đã không thấy cô ấy đâu.- Phong nói.
- Hay cô ấy đi khám bệnh.- An đưa ra suy nghĩ của mình.
- Đúng rồi, gọi cho chị Khả Tâm đi.- Đan phụ họa thêm vào.An lấy điện thoại ra gọi cho chị Khả Tâm.
Tâm: Alo. Xin hỏi ai vậy ạ?
An: Chị Tâm, tụi em là bạn của Tinh Á đây, Tinh Á có đến chỗ chị không ạ? Tâm: Không, chị đang muốn tìm cô nhóc đó đem đến bệnh viện khám đây,dặn rồi mà cứ cứng đầu, chẳng thấy đâu.
An: Dạ, nếu cô ấy có đến chỗ chị thì chị gọi cho tụi em nhé.
Tâm: Ừm.
- Sao rồi?- Quân hỏi.
- Không có.- Đan lắc đầu.
- Vậy thì honey đi đâu được nhỉ?- Nam chống cằm suy nghĩ.
- Hay là đi với Mạnh phu nhân rồi?- Đan sực nhớ ra bà mẹ chồng tương lai của mình.
- Cậu gọi cho bác ấy đi Quân.- Phong nói.
Năm phút sau, Quân quay trở lại phòng khách khẽ lắc đầu. Trong lúc Quân gọi cho Mạnh phu nhân thì Đan cũng gọi đến Louis xem Tinh Á có đến đó không nhưng kết quả thì chẳng thu được gì. Mọi người bắt đầu lo lắng, có khi nào cô bị bọn xấu bắt đi không?
“Xin lỗi vì em đi mà không nói gì, nhất định em sẽ về mà, đừng lo lắng gì nhé. Phong à, mới xa anh một buổi sáng thôi sao mà em thấy nhớ anh quá đi, em lệ thuộc vào anh mất rồi, nhất định em sẽ về. Tin em đi, em nhất định sẽ về, em yêu anh, yêu anh nhiều lắm”.
Trong khi mọi người đang lo lắng thì tập đoàn Âu Đình cũng điêu đứng, cổ phiếu rớt giá thảm hại, các cổ đông lớn cũng thu
hồi vốn và chuyển sang đầu tư một tập đoàn khác ở nước ngoài. Tình hình của Âu Đình lúc này thực sự căng thẳng, người chịu trách nhiệm là Âu Tinh Á nhưng do cô không hề có chút cổ phần nào trong tập đoàn nên chính xác thì người chịu trách nhiêm là bà Đình chứ không phải cô, Âu Bảo Ngọc cũng có cổ phần nên cũng bị ảnh hưởng trong khi cô thì thản nhiên làm việc khác mà không lo dính dáng đến Âu Đình. Toàn bộ cổ phần của cô đều đã chuyển khoản sang tập đoàn Mạnh Triết nên dĩ nhiên cô không bị sao cả.
- Con ranh con, mày được lắm Âu Tinh Á.- Bà Đình rít lên căm giận. Bây giờ nếu muốn, chỉ cần cô nói một tiếng thì toàn bộ tập đoàn Âu
Đình sẽ tiêu tan ngay nhưng mà những nhân viên kia sẽ thất nghiệp, đợi sau khi Đan thu xếp công việc cho họ xong xuôi thì cô mới dứt điểm luôn, để coi bây giờ bà nội đáng kính của cô sẽ xoay sở ra làm sao khi không còn cô bên cạnh để lợi dụng nữa.
Đây là cái giá phải trả cho những gì bà ta đã làm, cho dù có là người một nhà thì cô cũng không thể tha thứ cho bà được, chính bà ta đã
tuyên chiến trước mặc dù cô đã cảnh báo rồi, nếu cứ cố tình phản kháng thì sẽ chịu thiệt thôi.
Dạo chân trên một đất nước mới, cô hít thở không khí trong lành nơi đây. Đây là nơi cô sẽ sống cùng Phong, sau khi tốt nghiệp, ra
trường, cô sẽ qua đây làm việc và sinh sống.
- Thưa cô chủ, đã đến giờ về công ty rồi ạ.- Người trợ lý da trắng người Mĩ gốc Trung nói với cô bằng tiếng trung quốc, tuy nói không rõ
lắm nhưng có thể tạm chấp nhận.
- Ừm.
- Xin chào cô chủ.- Người thay cô quản lí trực tiếp ở đây cung kính chào theo phong cánh trung quốc.
- Được rồi, đưa một số báo cáo lên đây cho tôi xem nào.- Cô nói.Một lúc sau cô xem xong thì gật nhẹ một cái mà người ta hiểu là cái
gật đó là sự hài lòng. Mọi nhân viên trong công ty này ai cũng biết mặt vị giám đốc trẻ vài tháng mới qua đây kiểm tra tình hình một lần,
cô cũng rất thân thiện khiến các nhân viên làm việc vô cùng thoải mái và không hề bị áp lực, không khí trong công ty lúc nào cũng dễ chịu.
- Liên lạc với chị Lozey cho tôi.- Cô nói với trợ lý của mình.
- Vâng.
Chiều hôm đó sau khi triển khai kế hoạch và mục tiêu mới cho công ty, cô đến ngay quán coffee gặp người thiết kế thời trang của
riêng mình: Chị Lozey Dellay. Chị ấy là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, những bộ đồ cô mặc trên người là do chị ấy thiết kế, chỉ cần cô
mặc và đem ra bán đấu giá thì thương hiệu LD của chị sẽ nổi như cồn, có nhiều nhà thiết kế muốn trở thành nhà thiết kế riêng cho cô nhưng cô chỉ chọn chị Lozey mà thôi. Loạt hàng của LD thì nổi và hot khỏi chê rồi.
- Dạo này không thấy em. Cứ tưởng em quên chị rồi.- Chị dùng tiếng trung quốc nói với cô, giọng chị rất vui nhưng ít ra thì chị nói cũng
được, không đến nổi khó nghe.
- Em bận.- Cô dùng tiếng Mĩ đáp lại.
Và từ đây thì cuộc trò chuyện từ tiếng trung quốc chuyển sang tiếng Mĩ luôn.
- Em muốn chị thiết kế cho em…………
…………………………………………………
- Ok, chị sẽ làm trong thời gian nhanh nhất để em kịp mang về nước, đỡ phải gửi qua.
- Ok, cảm ơn chị nhiều. Còn cái đó em sẽ chuyển vào tài khoản cho chị.
- Không cần, coi như chị tặng quà.
- Không, chị mà cứ vậy thì em “tạm biệt” chị luôn.
- Okay, okay.
Tối hom đó, cô lượn một vòng quanh New York, không khí ban đêm ở đây cũng nhộn nhịp không kém gì ở Bắc Kinh. Trong khi đó, ở nhà thì có biết bao nhiêu người lo lắng cho cô, họ không biết làm gì ngoài việc điều tra, tìm kiếm nhưng kết quả vẫn chỉ là zero.
Lại một ngày nữa trôi qua, Tinh Á thì vẫn bặt vô âm tín, Đan thì chạy ngược chạy xuôi lo công ăn việc làm cho nhân viên
của tập đoàn Âu Đình trước khi tập đoàn tuyên bố phá sản, dù gì họ cũng chỉ là nhân viên làm theo lệnh cấp trên, nếu tập đoàn phá sản
chẳng phải họ sẽ thành kẻ thất nghiệp sao, họ không có lỗi gì mà bị đối xử như vậy thì quá bất công. An và Nam thì hao tâm tốn sức đi tìm
cô bạn Âu Tinh Á kia, còn Phong thì bất mãn, anh cũng không biết cô đang ở đâu? Đang làm gì? Chỉ cần cô nói là cô đi đâu là anh yên tâm
rồi, ít nhất anh cũng biết được vị trí của cô còn hơn lúc này anh hoàn toàn không biết một chút gì cả.
Hôm nay là chủ nhật, là ngày sinh nhật của anh, họ Triệu, họ Mạnh và họ Bảo chung tay chi tiền ra tổ chức buổi sinh nhật và đồng
thời cũng là mừng cho tam đại thiếu gia vừa tốt nghiệp ra trường. Rất nhiều quan khách cấp cao, nhiều doanh nhân trong giới kinh doanh được mời tham dự. Họ sẽ di du thuyền trên biển để đến hòn đảo du lịch nổi tiếng nhất nước, đại tiệc được tổ chức ở một nhà hàng năm sao, quy mô lớn. Tuy tiệc tùng vui vẻ nhưng tâm trạng của tam đại thiếu gia điển trai thì u ám và chán chường. Mọi quan khách đã lên du thuyền lớn và bắt đầu khởi hành ra đảo. Bốn rưỡi chiều, trời mát, đi trên du thuyền quả là dễ chịu, người lớn thì nói chuyện làm ăn, xã giao, những vị tiểu thư, công tử nhà giàu lại diễn cái màn làm quen rồi khoe coi đồ ai đẹp hơn, những cảnh tượng này thật quá quen thuộc, không có gì mới lạ cả. An, Đan, Nam, Quân thì cầm ly rượu vang rồi tựa lưng vào lan can của du thuyền, không ai nói với ai câu nào, một sự im lặng đáng sợ khác hẳn với không khí của bên đám cậu ấm cô chiêu nhà giàu kia.
- Phong, sao mẹ không thấy con dâu tương lai của mẹ đâu vậy? Hai đứa giận nhau à? Thật là…hôm nay mẹ định giới thiệu luôn ai ngờ con
không dẫn con dâu tương lai của mẹ theo.- Triệu phu nhân tiếc rẻ. Vợ chồng bà xưa giờ không thể quản nổi cậu con trai quý tử này nên chỉ
mong cậu có bạn gái để bạn gái có thể quản được cậu. Từ lúc biết cậu và Âu Tinh Á- một nữ thiên tài trong giới kinh doanh cặp bồ nhau mà Phong lại còn sống chung với cô gái ấy nữa thì vợ chồng bà hiểu ra vấn đề và rất ưng thuận cô gái có khả năng quản lí cậu con trai qúy tử này, hôm nay họ định nhân cơ hội này thông báo luôn nhưng không ngờ nàng dâu tương lai lại không tham dự.
- Không phải tụi con giận nhau mà là cô ấy mất tích hơn hai ngày nay rồi.- Phong nói với giọng vô cùng thiểu não.
- Sao? Con nói cái gì?
- Tinh Á mất tích hơn hai ngày nay tụi con không tài nào tìm ra cô ấy được.- Phong nhắc lại
Đang định lên tiếng nói thì người quản gia đã đến nói với bà là ngài chủ tịch đang đợi.
- Mẹ đi đi, con không sao đâu.
- Ừm.- Bà quay đi, chưa bao giờ bà thấy Phong nói với bà bằng giọng ấm áp lễ phép đến vậy, đúng là Âu Tinh Á, bà quả là đã không nhìn lầm người.
- Ồ, chào Triệu chủ tịch và Triệu phu nhân, thật vinh hạnh quá, chẳng hay Triệu thiếu gia đâu mà lại để đích thân chủ tịch và phu nhân ra
chào khách thế ạ?- Chủ tịch Chu lên tiếng, ông cũng là một doanh nhân có tiếng, ông ta có cô con gái tên Chu Lam Phương, cô ta nhỏ hơn Thần phong một tuổi nhưng cũng đã phụ cha quản lí một công ty con của tập đoàn Chu Vận. Cô ta cũng được nhiều doanh nhân trông giới làm ăn biết đến nhưng danh tiếng của cô ta cũng là nhờ người cha gây dựng lên, khác với tiểu thư Âu Tinh Á, Tinh Á thì tự tạo nên danh tiếng của mình mà không cần ai chống lưng nâng đỡ, so với Âu Tinh Á thì Chu Lam Phương còn phải học hỏi nhiều.
- Dạ, cháu chào chủ tịch và phu nhân, cháu là Chu Lam Phương.- Lam Phương cúi chào một cách cung kính ra vẻ là con nhà gia giáo. Triệu phu nhân khẽ gật đầu nhưng trong suy nghĩ của bà thì cô nàng này vẫn chẳng bằng nàng dâu tương lai của bà được.
- Chúng ta ra tiếp khách thôi, cứ ngồi sầu não như vậy cũng chẳng được gì cả.- Nam nói.
Quân gật đầu và Phong cũng chẳng phản đối, dù gì trước mặt quan khách chúng ta cũng nên tỏ chút thành ý tôn trọng họ. An khoác tay Nam đi ra chào khách, Quân và Đan cũng vậy còn Phong thì đi tới chỗ cha mẹ, khẽ chào chủ tịch Chu một tiếng cho phải đạo, nhìn dáng vẻ điển trai phong độ của Triệu thiếu gia, trái tim của tiểu thư Lam Phương đập thình thịch, cảm giác rung động mãnh liệt, cô ta không đẹp như An và Đan, lại càng không thể bằng Tinh Á nhưng trong đám tiểu thư nhà giàu suốt ngày ăn chơi, chải chuốt kia thì cô ta cũng tạm coi là được nhất.
- Lam Phương, cháu có thấy Thần Phong nhà bác thế nào, hai đứa rất xứng đôi đấy.- Chủ tịch Triệu hỏi đùa, ông cũng khá dễ tính nhưng
trong vấn đề làm ăn thì không dễ tính chút nào. – Dạ, chủ tịch sao lại nói thế ạ, cháu thấy mình không xứng đáng với
Triệu thiếu gia một chút nào cả.- Lam Phương đáp lại mọt cách khách sáo. Những kiểu đối đáp này khiến Phong cảm thấy mất hết thiện cảm nhưng khi nghe Tinh Á nói thì anh cảm nhận được trong lời nói khánh sáo đó là một ẩn ý nhằm cảnh báo đối phương chứ không hề sáo rỗng như những lời khách sáo thông thường.
- Ba à, ba nói vậy làm con trai ba hổ thẹn quá chừng, Chu tiểu thư đây tài sắc hơn người, kẻ hèn mọn như con sao dám xứng đôi.- Phong cũng nể nang mà đáp lại cho nó trọn kịch bản.
Du thuyền vào đảo từ lúc sáu giờ, mọi người về khách sạn nghỉ ngơi một chút trước khi dự đại tiệc chính thức ở đại sảnh của nhà
hàng lớn. Phong về phòng, thả mình vô bồn nước mát lạnh, mắt nhắm nghiền lại, anh không thể chịu nổi được nữa. Tại sao cô lại bỏ đi vào
ngày sinh nhật của anh chứ? Cô nói có anh ở bên cạnh, cô cảm thấy vui vậy sao lại biến mất không để lại dấu vết vậy chứ? Cô rời xa anh thì
có thấy vui không?
- Phong, đến giờ dự tiệc rồi đó.- Quân gõ cửa phòng của Phong.
- Ừ, mình ra giờ đó.- Vừa nói xong thì Phong bước ra, thật là không từ gì có thể miêu tả vẻ đẹp của ba vị thiếu gia này.
- Wow, ba người đẹp trai thế này làm sao bọn em nổi bật được?- An và Đan cười.
- Hai em đẹp nhất đó, nổi bật gì nữa?- Phong cũng gượng cười một cái cho bạn bè khỏi mất hứng.
Quả thật, ngoài tam đại thiếu gia đẹp trai phong độ thì hai cô nàng kia cũng rất nổi bật. An mặc chiếc váy màu tím sen trông vô cùng
thục nữ, Đan thì mặc chiếc váy màu trắng trông rất dễ thương. Ai cũng đẹp và nổi trội. Bước vào phòng tiệc, mọi người ồ lên kinh ngạc, Mạnh thiếu gia và Bảo thiếu gia đều có người đẹp đi bên cạnh, trông họ rất đẹp đôi chỉ có Triệu thiếu gia là đi một mình nhưng lại khiến người ta thấy anh là nổi trội nhất.
- Đại sảnh hôm nay quả thực rất lộng lẫy.- Đan khẽ mỉm cười hài lòng. Nhà hàng này do cô và Tinh Á làm chủ, tuy nhiên dạo này bận rộn, không đến xem tình hình thế nào chắc Âu Tinh Á thay cô kiểm kê sổ sách rồi. Cô tính sau này sẽ bàn giao lại cho chị Kiều Oanh quản lí còn quán bar Louis thì cho cô nàng Bích Trâm quản lí.
- Không biết ai là chủ nhà hàng- khách sạn này vậy nhỉ?- An tò mò hỏi.
- Em hỏi làm gì?- Nam nhíu mày hỏi lại.
- Mình và Tinh Á làm chủ.- Đan nói.
- Hả? Em không đùa đấy chứ?- Quân hỏi lại
- Em không đùa đâu, em đang nghĩ chắc là Tinh Á biến mất mấy ngày nay là để đến đây chuẩn bị đó.- Đan cười.
- Thật không?- Phong hỏi.
- Em không chắc, chỉ là đang nghĩ vậy thôi, nếu như đúng là Tinh Á đến đây thật thì người quản lí đã báo cáo với em rồi.- Đan nói nghiêm túc. Vừa nãy chỉ là suy đoán của cô thôi, quả thật nếu Tinh Á đến đây thì không lí gì Đan lại không biết.
Ở trong một phòng nghỉ của khách sạn, một nhân viên lễ tân đã lên báo với cô gái lạ mặt đang ngồi trong phòng trang điểm.
- Thưa cô, đã đến giờ bữa tiệc bắt đầu rồi ạ. – Được rồi, tôi xuống liền.- Cô gái vừa ngắm mình trong gương lần cuối
rồi đi ra khỏi phòng. Trông cô gái ấy rất đẹp, một vẻ đẹp kiêu sa…………….
Cánh cửa phòng tiệc chuẩn bị khép lại để tránh sự phá đám của một số thành phần không đáng có ở bên ngoài thì lại mở
rộng ra để đón chào một đại mỹ nhân. Cô gái mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ tươi, dạng vải phi bóng, có đính những viên kim cương cực nhỏ nhưng lại làm nổi bật lên nét quyến rũ của một mỹ nhân, tóc được búi lên đầy kiểu cách, phần tóc mái che đi một phần nhỏ của khuôn mặt trông lôi cuốn vô cùng, tay đeo dây lắc đính kim cương, trên cổ là một sợi dây chuyền cũng làm bằng kim cương siêu mỏng nhưng rất bền, toàn thân lấp lánh thứ ánh sáng dịu nhẹ, chiếc áo lông thú màu đen được cởi ngay ra khi cô đặt chân bước vào phòng tiệc, làn da trắng hồng, khuôn mặt xinh đẹp, một vẻ kiêu sa đài các mà không phải tiểu thư nào cũng có được, môi tô son bóng màu đỏ tươi, hàng mi cong vút lôi cuốn, ngay cả đến đôi giày cao gót của cô cũng được đính kim cương thì quả thật cô không phải là dân chịu chơi bình thường. Mọi người nhìn cô không chớp mắt, so với cô thì đám tiểu thư kia chỉ là sỏi đá bên đường. Đám công tử nhà giàu nhìn cô bằng ánh mắt khao khát được đến bên sánh bước cùng người đẹp còn đám tiểu thư thì ganh ghét vô cùng.
- Đó có phải Tinh Á không vậy?- Quân, Nam, An, Đan cùng khẽ mấy môi hỏi nhau.
- Trời, tiểu Tinh Á, có thật con bé là con gái của mình không vậy trời?- Bà Minh Châu cũng không tin nổi vào mắt mình nữa.
- Phu nhân, đó là con dâu tương lai của chúng ta sao?- Chủ tịch Triệu cũng mơ hồ hỏi vợ mình mặc dù ảnh của cô ông đã xem qua rồi nhưng quả thực ngoài đời thì thật không ngôn từ gì miêu tả được. Còn Triệu phu nhân thì ngây người ra không biết mình có bị ảo giác hay không? Triệu Thần Phong định thần nhìn kỹ lại thì thấy rõ ràng đó là Âu Tinh Á của anh. Cô bước từng bước thật chậm tiến về phía Thần Phong, sao anh lại đứng ngây người nhìn cô như thế? Quả thực bộ váy cô mặc trên người vô cùng khiêu gợi, phía trước ngắn tới nửa đùi còn phía sau thì dài chạm đất như đuôi của loài chim phượng hoàng phía trên để lộ khoảng lưng trần trắng trẻo mịn màng thật khiến người ta muốn phạm tội. Anh sải bước xuống gần cô, nâng lấy bàn tay cô lên và khẽ đặt một nu hôn lên bàn tay ngọc ngà đó. Cô mỉm cười, khoác tay anh đi lên phía bục trên nơi tuyên bố bữa tiệc bắt đầu.
- Rất cảm ơn các vị khách quý đã bớt chút thời gian tham dự đại tiệc này của chúng tôi, lí do thì hẳn các vị ở đây cũng đã biết rồi nên tôi
cũng không nhắc lại tránh làm phiền đến thời gian quý báu của các vị. Nhân dịp đại tiệc đông đủ các vị khách quý thế này tôi cũng muốn giới thiệu luôn. Người đang đứng bên cạnh tôi chính là bạn gái của tôi, tiểu thư Âu Tinh Á.- Phong dõng dạc nói, cánh tay anh choàng qua eo cô kéo sát cô lại bên mình. Cả hai mỉm cười rồi đi xuống bên dưới, cô kính cẩn đến chào chủ tịch Triệu và Triệu phu nhân rồi mới đi qua chỗ khác.
Bên dưới mọi người vỗ tay và bàn tán về cô bạn gái của Triệu thiếu gia, thật quả là con mắt nhà họ Triệu rất biết nhìn người. Âu
Tinh Á, có doanh nhân nào mà không biết cô chứ? Tài năng, sắc đẹp của cô đã khuấy đảo giới kinh doanh trong nước. Họ còn mệnh danh cô là nữ hoàng kiêu hãnh chọc trời khuấy nước. Tập đoàn nhà họ Triệu vốn là lớn mạnh nhất nước và có quy mô mở rộng ra toàn thế giới, Thần Phong thì chưa rõ năng lực thế nào nhưng có người đẹp tài năng bên cạnh chẳng khác gì rồng mọc thêm cánh tha hồ tung hoành ngang dọc cũng chẳng ai dám cản đường.
- Cô ta là Âu Tinh Á mà ta đã nói với con đấy, con đã thấy chưa? Con cho dù có cố gắng mười năm cũng chưa bằng một góc của cô ta. Cô ta có khả năng xoay chuyển tình thế rất đáng kinh ngạc, không thể xem thường được đâu. Nếu công ty hay tập đoàn nào dám tuyên chiến với cô ta thì ắt hẳn công ty, tập đoàn đó chán sống rồi. Những doanh nhân lão luyện như cha cũng nể nang cô ta nữa đó. Con nên cẩn thận.- Chủ tịch Chu nói với Lam Phương.
- Trời, cô ấy là Âu Tinh Á sao? Bây giờ là bạn gái của Triệu thiếu gia à? Nếu vậy thì tập đoàn nhà họ Triệu là vua trong giới làm ăn hay sao?
- Tài sắc vẹn toàn quả là chinh phục được Triệu thiếu gia.
- Honey à, hôm nay em đẹp quá đó.- Nam nói.
- Dĩ nhiên, bạn gái mình lúc nào chẳng đẹp.- Thần Phong nói với giọng đầy tự hào.
- Mèo khen mèo dài đuôi.- Quân nói.
- Này…
- Thôi, tụi em có việc.- Tinh Á cười rồi quay đi, kéo cả Phong theo.
- Em lôi anh đi đâu vậy, anh còn chưa xử tội em đó.
- Phong, anh nên nhớ đây không phải là buổi tiệc bình thường, anh nên tranh thủ làm quen dần với những vị quan khách lớn ở đây để tiện cho việc làm ăn sau này.- Cô cắt ngang lời anh. Phong dần hiểu ra tại sao ba mẹ mình lại mời nhiều khách vip đến vậy, thì ra là muốn anh làm quen, học hỏi. Tinh Á quả là không tầm thường, cô cũng có thể đoán ra được ý nghĩa của buổi tiệc này. Anh thật quá trẻ con, không biết gì cả.
Sau một hồi chào hỏi các vị quan khách, Thần phong mệt đừ người, thật là nhảm nhí nhưng anh cũng khâm phục cô, ở đây có cả mấy
chục quan khách cấp cao rồi doanh nhân vậy mà cô lại nắm bắt tình hình của tất cả công ty, tập đoàn khiến họ đơ người. Cô đúng là người rất có tư chất kinh doanh, thật đáng ngưỡng mộ, anh còn phải học tập cô nhiều.
- Con thấy rõ rồi chứ? Qua cuộc trò chuyện với cô ta, chứng tỏ cô ta không hề coi trọng con, con không là gì trong mắt cô ta cả, tình hình
của tập đoàn chúng ta đã nằm gọn trong lòng bàn tay cô ta rồi đó, nếu manh động, cô ta sẽ không nhẹ tay đâu.- Chủ tịch Chu nói. Thật sự thì ông vừa nể cô vừa sợ cô.
- Cô ta quả thực rất đáng sợ.- Lam Phương nói. Đứng trước Âu Tinh Á,cô chẳng qua chỉ là một hạt bụi, không đáng để Âu Tinh Á bận tâm. Con mồi của cô ta là những tập đoàn lớn mạnh nhưng tập đoàn lớn mạnh nhất là tập đoàn nhà họ Triệu đã nằm trong tay cô ta rồi thì cô ta chẳng ngán ai cả. Nhất là Thần Phong, nhìn cái kiểu anh ta nâng niu cô ta như vậy chứng tỏ không phải là mối quan hệ tình cảm vì lợi ích kinh doanh. Thật không thể liều mạng để tham gia cuộc chơi sinh tử với cô ta.
- Anh đã thấy chưa? Nên xem thử ai đáng tin cậy để hợp tác và ai không đáng tin cậy để loại trừ.- Cô nói.
- Ừ, anh biết rồi.- Anh đáp
Nãy giờ đi cùng cô, tiếp xúc với nhiều người, anh cũng dần hiểu ra được những ai xứng đáng để hợp tác trong kinh doanh rồi.
- Mình thấy không, con bé rất có năng lực, nó đang chỉ dẫn cho Thần phong nhà chúng ta đó.- Triệu phu nhân nói với chồng mình.
- Đúng vậy.
Trong đầu cô đã sắp sẵn kế hoạch gì thì chẳng ai biết được, họ chỉ biết là nên cẩn thận nếu chỉ lơ là một chút thôi thì rất có thể
bom sẽ dội xuống đầu từ lúc nào không biết……………….Đúng là nữ hoàng kinh doanh.
Đại tiệc kết thúc, các vị quan khách cũng về phòng
nghỉ ngơi chỉ còn lại những cậu ấm cô chiêu là vẫn còn lưu luyến với
đại tiệc, họ còn nán lại để trò chuyện làm quen, Triệu phu nhân đến
bên cô, khẽ ôm lấy cô.
- Tinh Á, con làm con dâu của bác nha?
- Triệu phu nhân, bác đang đùa phải không ạ?- Cô hỏi lại.
- Bác rất ưng ý con.
- Chuyện đó để sau hãy nói đi bác, con qua chỗ anh Phong một chút đã.-
Cô bước đến bên Phong.
- Honey, em ăn mặc vậy, bao nhiêu tên nhìn muốn lé mắt luôn a.- Nam cười.
- Trong đó có anh chứ gì?- An nhéo tay Nam, ánh mắt lóe lên nhưng tia
nhìn ghen tuông.
- An à, mình không cướp Nam của cậu đâu.- Tinh Á cười.
- Tiểu thư Âu, tôi có thể mời cô một ly được không?- Chu Lam Phương
đưa một ly rượu vang cho Tinh Á.
- Cảm ơn Chu tiểu thư đã mời nhưng hôm nay tôi không uống được.- Tinh
Á đáp lại. Khóe môi nở ra một nụ cười rất đẹp.
- Oh, vậy cô không nể tôi rồi.- Lam Phương tỏ vẻ thất vọng.
- Được rồi, tôi uống ly của Thần Phong vậy.- Cô quay sang, cầm ly rượu
vang vốn đã gần hết của Phong lên uống một ngụm cạn luôn.
- Âu tiểu thư quả là tài sắc hơn người.
- Chu tiểu thư quá khen, tôi vẫn không bằng Chu tiểu thư, trẻ tuổi thế
mà đã quản lí một công ty rồi.
- Ôi, Âu tiểu thư khiêm tốn quá, chẳng phải cô cũng khiến cho nhiều
tập đoàn phải tuyên bố phá sản đó sao? Tôi còn phải học hỏi cô nhiều.
Người ngoài nhìn vào cũng thừa biết họ đang thăm dò nhau qua từng lời
nói để xem tầm hiểu biết của ai rộng hơn. Từng lời nói của Lam Phương
toàn đả kích Tinh Á nhưng cô cũng vẫn bình thản đáp lại. Thậm chí
trong vẻ bình thản của Tinh Á, ai cũng nhìn thấy rõ sự ngạo mạn hiện
trên khuốn mặt kiêu sa kia. Ánh mắt của Tinh Á cũng nhìn Lam Phương
một cách khinh thường.
- Nếu Chu tiểu thư đã nói thế thì tôi cũng nên chấp nhận thành quả của
mình thôi, nếu sau này có dịp cạnh tranh trên thương trường, tôi hy
vọng chúng ta sẽ cạnh tranh một cách đàng hoàng.- Tinh Á mỉm cười rồi
quay đi.
Ai cũng nghe rõ ý của câu nói đó là một sự khiêu chiến và cũng là một
sự cảnh báo trước, nếu đối đầu với cô mà không biết lượng sức mình thì
chỉ có thiệt thòi mà thôi. Lam Phương tuy trong lòng vô cùng tức vì
thái độ khinh người đó của Tinh Á nhưng cũng phải ngậm bồ hòn làm
ngọt, không dám chọc giận Tinh Á vì cô hiểu rõ năng lực của bản thân
mình. Cô không thể bằng Tinh Á lại càng không xứng đáng đứng trên
thương trường để cạnh tranh với Tinh Á. Năm 18 tuổi, cô mới chập chững
bước vô kinh doanh dưới sự chỉ dạy tận tình của cha nhưng Tinh Á thì
đã bước vào giới linh doanh từ năm 16 tuổi rồi, hai năm làm trong giới
dĩ nhiên tầm nhìn và kinh nghiệm cũng phong phú và sâu rộng hơn cô.
Chưa kể là sau lưng Tinh Á không biết có bao nhiêu thế lực hậu thuẫn,
mạng lưới thông tin sâu rộng của họ Khương, nguồn cổ đông lớn của họ
Đàm, chưa kể bây giờ còn có tập đoàn nhà họ Triệu và nhà họ Mạnh bên
cạnh, Tinh Á tha hồ hô phong hoán vũ cũng chẳng ai làm gì được. Với
lực lượng hậu thuẫn hùng mạnh kết hợp với tài năng của Tinh Á thì
chuyện làm bá chủ trong giới kinh doanh chỉ là vấn đề thời gian. Chẳng
qua là bây giờ Tinh Á còn đang hứng thú chơi bời thôi chứ nếu như Tinh
Á chính thức đặt chân vào giới kinh doanh thì không ít công ty, tập
đoàn chuẩn bị tinh thần phá sản đi là vừa.
- Tinh Á, chị còn tâm trạng vui chơi sao, tập đoàn nhà chúng ta sắp
phá sản đó, chị mau về đi.- Bảo Ngọc lôi cô ra phía ngoài đại sảnh rồi
năn nỉ.
- Em biết lo lắng từ khi nào vậy em gái?- Tinh Á nhướn mày hỏi.
- Nếu phá sản, tôi sẽ yên thân mà sống được chắc?
- Oh, vậy trước giờ quen dựa giẫm rồi, đã đến lúc em nên tự thân vận
động được rồi đó. Chị đã không còn dính dáng gì đến Âu Đình, em nghĩ
chị có điên không mà đâm đầu vô chỗ chết?
- Ý chị là chị bỏ rơi Âu Đình vì chị không có cổ phần chứ gì? Được,
tôi sẽ chuyển cho chị số cổ phần của tôi.
- Em nghĩ chị ham số cổ phần ít ỏi của Âu Đình sao? Em đang hiểu sai
vấn đề rồi đó, chị có 40% cổ phần thì ham gì nữa? Nhưng 40% cổ phần đó
đã chuyển qua tập đoàn Mạnh Triết có nghĩa là chị không còn dính dáng
gì đến Âu Đình. Em nên cao chạy xa bay trước khi phải sống trong sự
truy đuổi của các con nợ đi.
- Chị nỡ nhìn em gái chị chết sao?
- Lúc cần thì mới coi tôi là chị sao? Âu Bảo Ngọc, cô vốn chẳng là gì
đối với tôi cả. Bao nhiêu năm qua tôi đã lầm, tôi cứ ngỡ là do ba tôi
lầm lỡ mới có con riêng bên ngoài ai ngờ đâu sự chào đời của cô chỉ là
cái lí do nằm trong cái kế hoạch chiếm đoạt cổ phần của mẹ tôi do bà
già đó làm chủ mưu, báo hại tôi phải sống những ngày tháng đau khổ, bà
ta nuôi dưỡng tôi cũng chẳng phải vì thương yêu gì, tôi chỉ là công cụ
kiếm tiền về cho bà ta và cô ăn xài, thử xem bao nhiêu năm qua tôi làm
việc như điên để được cái gì? Bà ta lợi dụng tôi thì tôi cũng sẽ bắt
bà ta phải trả giá. Cô nên cầu xin người khác giúp đỡ, tôi không phải
là chị của cô nữa, bộ phim giả tạo của cô nên hạ màn ở đây đi là vừa
rồi đó.- Tinh Á nói.
- Nói đi nói lại thì chị cũng không quay về cứu Âu Đình chứ gì?
- Ừ.
- Người trả giá sẽ là chị đó.
- Được, tôi sẽ giương mắt nhìn cô và bà già đó làm gì được tôi. Nếu
muốn tôi cũng có thể khiến Âu Đình phá sản ngay trong đêm nay đó cô
tin không? Nhưng mà thôi, tôi dành thời gian cho cô cao chạy xa bay
đó, nên tận dụng cơ hội này đi vì tôi không cao thượng đâu.- Nói xong,
Tinh Á quay vô bên trong đại sảnh tiếp tục dự tiệc như không có chuyện
gì.
“Tôi nhất định sẽ bắt chị phải trả giá vì tất cả…..”
- Em đi đâu mà nãy giờ anh tìm không thấy vậy?- Phong đi đến ôm lấy
cô. Hương thơm trên người cô thật sự đang quyến rũ mọi cảm quan của
anh, lúc này anh không thể kìm chế được. Bao nhiêu nam nhân nhìn chằm
chằm vào cô thật làm anh muốn móc hết mắt họ ra cho họ khỏi nhìn cô
được nữa.
- Phong, làm gì vậy? Thả em ra.- Cô đẩy anh ra rôi ngồi xuống ghế uống rượu.
- Ban nãy em nói không uống được mà.- Quân nói.
- Ban nãy chỉ là cái cớ để từ chối cô nàng Lam Phương đó thôi, tửu
lượng của em cao hơn anh là cái chắc đó Quân.- Cô đáp lại.
- Đã đau dạ dày còn uống nhiều.- Đan cáu lên.
- Sau này còn phải đau dài dài, tập trước, sau này sẽ quen.- Tinh Á
thản nhiên đáp.
- Mà mấy ngày nay mất tích ở đâu vậy?- An hỏi.
- Mất tích đâu, đi tìm quà cho Triệu thiếu gia.
- Hả? Em biết em làm anh lo gần chết không?- Phong cau mày nói
- Em thấy anh còn khỏe chán, chưa chết được đâu.- Cô lém lỉnh đáp lại.
- Vậy hả? Dĩ nhiên là nhìn thấy em, anh có muốn chết cũng không được.
Vậy quà của anh đâu?- Phong hỏi.
- Không có ở đây.
- Chậc, IQ của cậu kém thế Phong, ý của honey là tí nữa lên phòng
nghỉ, cô ấy sẽ đeo một cái nơ thật to vào người và tặng chính bản thân
cho cậu đấy.- Nam nói mà không thèm suy nghĩ.
- Cái đó, chỉ phù hợp với hai người, bọn này không chơi nhé.- Tinh Á
lắc đầu, nói.
- Ai mà biết được…..- An phụ họa thêm một câu.
- Uhm, sói và thỏ ở cùng hang, không làm gì mới là lạ.- Đan cười.
- Tôi thật muốn điên với mấy người luôn.- Tinh Á thật sự không thể nói lại được.
- Mấy người tung hứng khá ăn ý đấy.- Quân bồi thêm một câu.
Phong thì nhìn Tinh Á một cách say đắm. Không nói lấy một câu nào.
- Nhìn lâu mà không chớp mắt là mỏi lắm đó nha.- Tinh Á lên tiếng cảnh
báo cái người nào đó đang nhìn mình.
- Nhìn em thì chẳng bao giờ anh mỏi mắt đâu.- Phong không sợ mà còn
hồn nhiên đáp lại………………
Hơn tám rưỡi, đại tiệc mới hoàn toàn kết thúc, ai về
phòng nấy. Phong ôm eo Tinh Á đi vào phòng nghỉ. Sau khi cô vừa đặt
chân vào thì tiếng khóa cửa cũng vang lên “cạch” một tiếng rõ ràng. Cô
mở cái ví của mình ra, lấy ra một viên thuốc màu trắng, đưa lên miệng
uống rồi mới ngồi xuống bên bàn trang điểm bắt đầu tháo kẹp tóc xuống.
- Chà, Quân, Nam, An, Đan đã đặt quà vào đây từ lúc nào thế nhỉ?-
Phong cởi áo khoác ngoài ra rồi bắt đầu mở quà. Hai hộp quà của Quân
và Nam thì anh không nói tiếng nào chỉ riêng đến hộp quà của An và Đan
thì anh mới khẽ cười, gọi cô lại gần.
- Em lại đây một chút đi.
Nghe tiếng Phong gọi, cô đi lại gần, nụ cười trên môi chợt tắt ngay
khi thấy hai món quà Phong đã mở sẵn. Hai cô bạn thân bây giờ đều bắt
tay hợp tác mua quà cái kiểu này thì…..thật là muốn nổ não luôn.
- Em thấy sao?- Phong hỏi, nụ cười trên môi anh thật nham hiểm.
- Anh còn hỏi được à?- Nói xong cô tức giận cầm hai hộp quà đi thẳng
vào trong nhà tắm. Một người tặng đồ lót, một người tặng váy ngủ, thật
không thể chịu nổi, mà khổ hơn là cái váy ngủ có mặc cũng không khác
gì là không mặc cả. Hai người này…………..Tinh Á nghiến răng
nguyền rủa. Một lúc sau, cô bước ra, trên người là món quà An và Đan
tặng. Anh ngước mặt lên nhìn rồi nhanh chóng quay đi. Thật sự là quá
gợi cảm, gợi cảm hơn những bộ đồ ngủ ở nhà của Tinh Á. Chiếc váy ngủ
vừa ngắn vừa mỏng lại còn màu trắng ngà làm nổi bật bộ đồ lót bằng ren
màu đen bên trong, hương thơm trên người cô choáng ngập hết không khí
trong phòng. Hai má cô ửng hồng, ngay cả cái nhìn cũng ngượng ngập, cô
lại lấy máy sấy tóc rồi quay sang nói với anh.- Anh đi tắm đi.
Phong nghe vậy cũng nhanh chóng bước vào phòng tắm xối nước ào ào. Cô
biết anh đang cố kìm chế cái thứ đang bộc phát trong cơ thể anh. Một
lúc sau anh bước ra, chỉ mặc mỗi cái quần thun dài, rộng bình thường
còn nửa thân trên thì để trần, body sáu múi thật là lôi cuốn. Không
khí có vẻ ngượng ngập, một lúc sau cô mới lên tiếng.- Để em sấy tóc
cho. Sau khi sấy tóc xong, cô đưa cho anh một hộp quà.- Anh mở ra xem
đi.
- Vì món quà này mà em bỏ anh một mình cả hai ngày trời sao?- Phong mở
ra, bên trong là sợi thắt lưng có đính kim cương đàng hoàng mà cái mẫu
thắt lưng này là độc quyền, anh chưa thấy nó xuất hiện trên thị trường
thời trang bao giờ.- Cái này là mẫu độc quyền sao?
- Uhm.- Cô bước lại gần đưa cho anh một ly rượu vang.
- Hôm nay em uống nhiều quá đó.
- Vậy em không uống nữa.- Cô cầm hai ly rượu vang để lên bàn nhưng
chưa kịp quay người lại thì đã có cảm giác toàn thân được nhấc bổng,
đặt nhẹ lên chiếc giường êm ái. Phong nhìn cô, ánh mắt trở nên đờ đẫn,
thân thể cường tráng của anh đè lên trên thân thể mảnh khảnh của cô,
đôi môi nóng bỏng tiến lại gần môi cô, tiếp xúc nhẹ nhàng, dần dần
tiến sâu vào bên trong, chiếc lưỡi ẩm ướt bắt đầu mở chiến dịch càn
quét khoang miệng, hai bờ môi dây dưa đến tấy đỏ. Bàn tay anh không
chịu yên phận mà luồn vào bên trong váy ngủ, vuốt ve làn da trắng mịn.
Chiếc váy ngủ dần tuột khỏi người cô, rơi xuống đất nhẹ nhàng không
gây ra một tiếng động nào, không khí xung quanh như nóng lên nhất là
giữa hai thân thể đang tiếp xúc nhau. Một lúc sau khi đùa giỡn bờ môi
ngọt ngào đến chán chê rồi anh mới nhìn cô, cất giọng khàn khàn.- Anh
đã kìm chế bao nhiêu đêm rồi em có biết không?
- Ưm, làm sao em biết được, anh vốn kìm chế rất giỏi mà.- Hai má cô đỏ
lên trông rất dễ thương.
- Nhưng em nên biết cái gì cũng có giới hạn của nó.- Phong đáp lại.
Cảm giác được chạm vào thân thể kia khiến anh không thể kìm chế nổi
bản thân mình được nữa.
- Phong, em yêu anh.- Cô choàng tay qua ôm lấy cổ anh rồi khẽ đặt lên
môi anh một nụ hôn thật nhẹ
- Vẫn như những lần trước nhé, anh sẽ dừng lại ở chỗ cần phải dừng.- Anh nói.
- ……….- Cô thật sựu không biết đối đáp thế nào nhưng nếu anh đã
vạch ra ranh giới cho bản thân thì có lẽ cô cũng không nên cứng nhắc
quá. Cuối cùng cô đã gật đầu.
Những nụ hôn của anh rơi trên thân thể cô, để lại những vết tích màu
đỏ hồng, hai thân thể nóng bừng quấn lấy nhau không để lộ một khe hở
nào. Anh với tay tắt đi chiếc đèn ngủ đang phát ra thứ ánh sáng vàng
nhạt, làn môi nóng bỏng chạm vào thân thể mảnh khảnh kia làm nóng lên
những nơi mà môi tiếp xúc với da. Tuy là trong cơn hưng phấn nhưng
cũng công nhận là anh thuộc tuýp người nói là làm, kiên quyết không
đụng chạm đến lãnh địa nhạy cảm mà nguy hiểm kia. Sau một hồi hạnh
phúc bên nhau, anh đã dìu cô vào phòng tắm, tắm cho trôi hết những
giọt mồ hôi nóng hổi rồi lại tiếp tục nhưng khi anh chuẩn bị cúi xuống
hôn cô thì cô lại đẩy anh ra và lao vào phòng tắm nôn thốc nôn tháo.
- Em sao vậy?- Anh nhào tới hỏi ngay khi cô vừa bước ra khỏi phòng tắm.
- Em…- Chưa nói được câu nào cô đã ngã vào vòng tay anh.
Đặt cô lên giường, anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của cô.
- Phong…..- Vừa mở mắt cô đã gọi ngay tên anh bằng giọng yếu ớt.
- Anh đây.- Anh ôm lấy cô.- Em bị sao vậy?
- Em cũng không biết nữa, chắc tại cả ngày nay em không ăn gì, lại còn
xoay như chong chóng nên mới bị vậy đó.
- Mấy ngày qua em đi đâu?
- Em nói rồi mà, đi mua quà cho anh đó.
- Vậy sao anh gọi mà không liên lạc được là sao?
- Chắc lúc đó em đang ở trên máy bay. Hơn bốn giờ chiều mới đặt chân
xuống sân bay, về là thu dọn đồ rồi bắt tàu ra đây luôn, lâu rồi không
đi tàu nên em say sóng đó mà, lúc ở trên tàu em tưởng mình chết luôn
trên tàu đó.
- Trời, em đừng có hành hạ bản thân như thế chứ.- Phong khẽ trách.
- Uhm….
Nhìn cô mảnh khảnh thế lại còn bỏ bữa liên tục, làm việc thì như điên
khiến anh đau xót vô cùng. Trước giờ trong mắt mọi người cô là một cô
gái giỏi giang, tài năng nhưng họ đâu biết rằng để đạt được những
thành công mà khiến người ta phải nể nang đó cô đã phải bỏ ra biết bao
nhiêu công sức, thậm chí quên ăn, quên ngủ để làm.
- Ah, mà anh thấy em hình như rất thích kim cương, đồ của em hầu như
đều thấy có sự xuất hiện của những viên kim cương. Giàu như nữ hoàng
người ta cũng không dám chơi sang như em.- Anh khẽ nhéo mũi cô.
- Anh nghĩ em thiếu tiền chắc. Khách sạn- nhà hàng này, quán bar
Louis, bán đấu giá những bộ đồ có giá lên tới bạc triệu, chơi chứng
khoán…..những nguồn lợi nhuận đó dĩ nhiên dư sức để em chơi hàng kim
cương rồi.
- Anh thật phục em và Đan luôn đó.
- Có gì đâu mà phục, tụi em phải đầu tư thì mới thu lợi nhuận chứ.
Kinh doanh là thế mà.
- Chắc sau này em còn phải chỉ dẫn cho anh nhiều.- Phong cười.
- Anh phải tự thân vươn lên chứ? Tụi em cũng liều lĩnh và mạo hiểm lắm
mới được như ngày nay, lúc đó có ai chỉ dẫn đâu.
- Em thì giỏi rồi….- Anh lại cúi xuống hôn lấy cô…….hai người
lại tiếp tục chìm vào hạnh phúc màu hồng đó……..Những nụ hôn rơi
đầy trên thân thể đốt cháy lên những vết tích ban nãy còn chưa dịu
hẳn.
Họ không hề hay biết tương lai u ám đang chờ trước mặt…………..
» Xem Tiếp