watch sexy videos at nza-vids!
Ban dang ghe tham vao trang wap http://truyendochay.sextgem.com/ trang wap truyen teen hay hay nhat moi thoi dai.... o day ban co the tha ho doc truyen teen hay va nhieu nhung tieu thuyet hay tuoi teen .....
chúc các bạn đọc truyện vui vẻ... và hãy ghé thăm wap thường xuyên các bạn nhé
Tìm Trong Trang:
• Truyện Teen Ngắn

Truyện Teen Hay Ai hiểu được lòng em

Chương 49: Nụ cười cuối cùng

“Ồ, chúng ta thật đúng là chị em. Chị bị thương ở tay, còn em bị thương ở chân.” Giang Nhân Đình nhìn bàn tay băng bó của Giang Nhân Ly thì than ngắn thở dài.

“Thật đúng là nhàn rỗi, sao còn không mau chóng thực hiện kế hoạch tán tỉnh anh rể của cô đi.” Giang Nhân Ly ngồi đối diện Giang Nhân Đình, ngay cả một chút vẻ mặt hòa nhã cũng lười bày ra.

“Không phải tôi vừa nói sao? Chân tôi bị thương đó.” Giang Nhân Đình dừng lại nhìn Giang Nhân Ly đang cười: “Sao chị không hỏi vì sao em lại bị thương? Tốt xấu gì chúng ta cũng là chị em mà.”

Giang Nhân Ly không nói lời nào, cô thực sự không rõ Giang Nhân Đình muốn làm gì. Nhưng cô biết cô ta tuyệt đối không có ý tốt.

Giang Nhân Đình không hề tỏ ra e ngại thái độ của Giang Nhân Ly: “Haizz… Hôm qua em và anh Tu Lăng đi ra ngoại ô, lúc em bị thương, anh ấy vô cùng cẩn thận chăm sóc em, đưa em đi bệnh viện, sau đó còn đưa em đi ăn, cuối cùng còn đến công viên ngồi chơi một lát.”, Giang Nhân Đình kể lể: “Cái ôm của anh ấy thật ấm áp, ở trong lòng anh ấy thật sự là một chút cũng không muốn rời ra.”

Giang Nhân Ly khẽ cắn môi: “Nếu như cô chỉ là muốn có người đến nghe cô nói về tâm tình đi chơi một ngày của cô thì thứ lỗi cho tôi không thể chia dẻ cùng cô được rồi.”

Diệp Tư Đình ưu nhã khuấy tách cà phê, nhìn Giang Nhân Ly đứng dậy, cô ta nói: “Cô đi đi, tôi đảm bảo cả đời này cô sẽ không biết được sự thật.”

Giang Nhân Ly vẫn không có ý ở lại, cô không cần ý tốt của Giang Nhân Đình.

Giang Nhân Đình mạnh mẽ ném xuống một gói thuốc: “Giang Nhân Ly, không phải cô muốn có một đứa con sao? Cô không muốn biết nguyên nhân vì sao cho đến giờ cô vẫn không thể có con ư?”

Đây là chuyện Giang Nhân Ly vẫn luôn cảm thấy khó hiểu. Cô dừng lại, ngồi xuống ghế: “Đơn giản là cô chỉ muốn tôi và Mạc Tu Lăng xuất hiện khoảng cách, sau đó mọi chuyện sẽ theo ý cô.”

Giang Nhân Đình cũng không kiêng kỵ: “Khoảng cách đó đã xuất hiện rồi.” Cô ta vui vẻ tươi cười: “Cô nên cảm ơn vì tôi đã bị thương ở chân, nếu không thì bí mật này người bình thường sao có thể phát hiện ra.”

“Cô có thể nói ngay vào vấn đề chính được rồi.”

“Vấn để chính là Giang Nhân Ly – cô đã quá si tâm ảo tưởng rồi. Anh Tu Lăng căn bản là không muốn để cô mang thai, nói cách khác, chính là anh ấy không muốn cô sinh con cho anh ấy.”

“Cô nói láo.”

Giang Nhân Đình cầm tập bệnh án đặt lên bàn: “Cô tự mình xem đi, đây cũng không phải do tôi làm giả. Anh Tu Lăng sau khi kết hôn với cô nửa tháng đã đến bệnh viện làm tiểu phẫu thắt ỗng dẫn tinh. Cô nói xem, đây không phải là anh ấy không muốn có con với cô thì là cái gì?”

Giang Nhân Ly sắc mặt trắng bệch, nói không ra lời. Cái gì cô cũng không nhìn được, nhưng trực giác nói cho cô biết những lời Giang Nhân Đình nói là thật. Cô nhớ tới phản ứng của Mạc Tu Lăng khi cô nói ra cái mong muốn có con của mình. Anh rõ ràng là không muốn, tuy rằng không mở miệng cự tuyệt nhưng phản ứng của anh rõ ràng đã chứng minh rõ.

Giang Nhân Ly ngăn chặn tâm tình mình hoảng loạn. Thật buồn cười, chuyện hèn mọn như vậy lại từ chính miệng Giang Nhân Đình nói ra cô mới biết được.

Nhưng cô vẫn chưa đến nỗi không khống chế được bản thân, cô cầm tệp bệnh án ném sang một bên: “Những chuyện này cùng lắm cũng chỉ là cô suy đoán. Chuyện vợ chồng chúng tôi không cần đến một người ngoài như cô quản. Cho dù cô có nỗ lực thế nào cùng chỉ là bên thứ ba. Muốn tôi giải thích thế nào là bên thứ ba không? Chính là cái người không được yêu mới gọi là bên thứ ba đấy.”

Trong mắt Giang Nhân Đình lóe lên một tia quang mang, cô ta thật muốn vỗ tay khen ngợi: “Giang Nhân Ly! Cô hai mươi mấy năm nay đều không hiểu rõ sao? Vĩnh viễn bố thí cho tôi một vẻ mặt kiêu căng như vậy. Kiêu ngạo, không coi ai ra gì. Thật đúng là cái kẻ đáng ghét luôn đối đầu với tôi.”

“Vừa lúc, tôi cũng ghét cô. Rất công bằng.”

“Vẫn là cái bộ dạng thanh cao đó. Rõ ràng sinh ra đã có điều kiện tốt hơn người khác, lại còn có tài năng thiên phú khiến người khác phải ước ao. Vậy mà cô mãi mãi không biết quý trọng, thậm chí còn cho rằng mình có lợi thế, muốn người khác phải coi mình như nữ hoàng.” Giang Nhân Đình không che giấu vẻ mặt căm ghét: “Mỗi khi cô đứng trên bục giảng trả lời bài, cô đều tỏ ra vẻ mặt thản nhiên này, thật khiến cho người khác buồn nôn. Tôi nằm mơ cũng muốn thấy cô từ trên cao ngã xuống.”

“Những người thua kém người khác lúc nào trong đầu cũng nghĩ như vậy. Nhiều năm qua tôi cũng đã quen rồi.” Giang Nhân Ly ngẩng đầu: “Cô nên tin tôi. Tôi cũng không hy vọng mình có tài năng thiên phú như vậy để khiến người khác phải đố kỵ đâu. Tôi thật vô cùng ngại.”

Trên mặt Giang Nhân Đình đã có chút hồng: “Cô cứ tiếp tục sống dưới đáy giếng đi, cứ tiếp tục huyễn tưởng thế giới hoàn mỹ của cô đi.”

“Cô không cần kích tôi, vô dụng.”

Giang Nhân Đình cười to: “Cô thật nên hiểu rõ vì sao anh Tu Lăng lại kết hôn với cô!”

“Cô biết cái gì?”

“Anh Tu Lăng ngay từ đầu đã cự tuyệt cuộc hôn nhân này, lẽ nào cô không tò mò lý do vì sao anh ấy đột nhiên đồng ý? Cô thật sự cho rằng bố mẹ anh ấy thích cô? Đừng có nực cười như vậy Giang Nhân Ly! Nếu như cô không phải là con gái Uông Tố Thu, tôi dám cam đoan, anh Tu Lăng ngay cả liếc mắt cũng không để ý đến cô. Cô có tất cảm cũng không phải là do cô nỗ lực làm nên, mà tất cả chỉ là do thân phận của cô mà thôi. Cô có bao nhiêu thứ tốt để kiêu ngạo nhưng lại chưa từng dùng đến thì có tư cách gì mà hưởng thụ? Cô không cố gắng giành lấy thì sao có thể biết quý trọng.”

Giang Nhân Ly không hề tỏ yếu kém: “Cho dù là vì lý do gì, Mạc Tu Lăng cuối cùng vẫn kết hôn với tôi. Cũng còn hơn cô quỳ gối trước cửa nhà người khác mà cũng không được.”

Giang Nhân Đình tức giận đứng lên, động đến cái chân bị thương. Cô ta chỉ vào Giang Nhân Ly: “Tôi sẽ xem cô còn có thể kiêu ngạo được bao lâu.”

Giang Nhân Ly nhìn Giang Nhân Đình bước nhanh ra ngoài quán. Thật tốt, như vậy rất công bằng, cô không để tôi hài lòng, tôi cũng không để cô thỏa mãn, chúng ta đều là người ích kỷ, dựa vào cái gì dễ dàng để cho người khác được như ý.

Cô ngồi lại hồi lâu.

Năm đó cô phản đối cuộc hôn nhân này, Mạc Tu Lăng cũng vậy. Cô thờ ơ, anh phản đối như vậy cũng tốt. Nhưng lúc cô thoa rhieejp anh vậy mà cũng chấp nhận. Lúc đó đã xảy ra chuyện gì, trong đó có bí mật gì không muốn cho người khác biết?

Mạc Tu Lăng vì sao đột ngột đồng ý kết hôn với cô?

Cô vẫn cho rằng Mạc Tu Lăng cự hôn là bởi vì Giang Nhân Đình, kết hôn cũng là vì Giang Nhân Đình. Dù sao lúc ấy Giang Nhân Đình giả chết rời đi, anh có cố gắng cũng không có ý nghĩa gì nữa. Nhưng hình như sự thật không phải đơn giản như vậy.

Người thứ nhất cô tìm gặp chính là cậu cô, Uông Túc Lỗi.

Uông Túc Lỗi thấy Giang Nhân Ly đến công ty tìm mình đã đoán được chuyện gì, vì cô chưa bao giờ đến tận công ty tìm ông.

Cô không hề vòng vo: “Cháu muốn biết, năm đó vì sao Mạc Tu Lăng đồng ý kết hôn với cháu?”

Uông Túc Lỗi lơ đễnh nhìn cô: “Chuyện này cháu nên đi hỏi chồng cháu, sao lại đến tìm cậu?”

“Cậu, cậu rõ ràng hiểu ý của cháu.”

“Nhưng cậu cũng hiểu là cậu không biết.” Uông Túc Lỗi lắc đầu: “Cậu còn tưởng rằng là cháu gái tới thăm cậu, hóa ra là đến kết tội cậu, cậu thật là đáng thương.”

Giang Nhân Ly cảm thấy nhức đầu: “Cậu, năm đó thực sự là không có chuyện gì trao đổi lợi ích?”

“Không có.” Uông Túc Lỗi dứt khoát: “Hai anh cháu sắp về, chúng ta cùng nhau đi ăn nhé.”

Giang Nhân Ly gật đầu.

Đều không phải cô hoài nghi cậu mình, mà là cô nghĩ sự thật không hề giản đơn như vậy.

Lúc ăn cơ xong cô liền hỏi Uông Trạch Quân. Lựa chọn này của cô là có chủ ý. Anh hai Uông Trạch Vũ khá tinh tế, tính tình lại khá già dặn, không như anh cả. Cô cảm thấy Uông Trạch Quân có thể dùng hai từ “thẳng thắn” để hình dung.

Nhưng với những người thẳng thắn cũng không thể dùng cách hỏi trực diện được.

Uông Trạch Quân thấy vẻ mặt phiền muộn của Giang Nhân Ly thì lo lắng hỏi: “Nhân Ly có chuyện gì cứ nói với anh. Cần anh giúp gì anh nhất định sẽ dốc sức.”

“Gần đây công ty của Tu Lăng xảy ra chút vấn đề.”

“Sao có thể, công ty của nó chẳng phải vẫn hoạt động tốt sao?” Uông Trạch Quân có chút không tin.

“Đó đều là những điều người ngoài nhìn vào tưởng thế. Anh ấy đâu phải người ồn ào. Cũng không phải vấn đề gì quá lớn, nhưng vòng quay tài chính không tốt lắm. Cho nên em đang rất lo lắng.”

“Chuyện đó có gì đáng lo, em giúp cậu ta là được rồi.”

“Em giúp thế nào được?”

“Trực tiếp dùng nguồn tài chính của tập đoàn Nhân Á là được. Cũng không có gì, sau này có thể hoàn trả.”

Tập đoàn Nhân Á từ sau khi Uông Tố Thu bị bệnh đều do Uông Túc Lỗi điều hành, cô làm sao có quyền gì.

“Em làm sao làm thế được, em không hiểu?”

“Đúng là ngốc.” Uông Trạch Quân lắc đầu: “Đi tìm luật sư mà xem, năm đó bác Tố Thu trao quyền thừa kế cho em, toàn bộ cổ phần của công ty đều lấy tên trên danh nghĩa là tên em. Hơn nữa trong tương lai chồng em cũng sẽ nhận được một nửa số cổ phần công ty mà mẹ em để lại cho em.”

Giang Nhân Ly nắm chặt tay, cô lắc đầu: “Quên đi, Tu Lăng rất sĩ diện, rất nhiều việc đều muốn tự mình giải quyết. Em cũng tin tưởng anh ấy. Cho nên anh đừng nói với người khác chuyện này, em cũng chỉ là quá lo lắng mới tìm anh nói chuyện.”

“Đương nhiên rồi, anh tuyệt đối sẽ kín miệng.”

(ẹc. Anh mà kín miệng được á? Đúng là dễ bị lừa ^^)

Giang Nhân Ly ngẩng đầu nhìn bầu trời. Giang Nhân Đình nói không hề sai. Nếu như cô không phải con gái Uông Tố Thu, có thể tất cả mọi thứ đều không thuộc về cô.

Hoá ra đây mới là nguyên nhân Mạc Tu Lăng đồng ý kết hôn với cô.

Anh chấp nhận cưới cô, nhưng không muốn có con với cô.

Anh thật là tàn nhẫn. Tự chuẩn bị một đường lui cho mình. Cho dù sau này anh có dứt ra cũng không có chuyện gì. Anh vẫn có thể có cổ phần trong công ty, có thể phát triển Bắc Lâm vững mạnh hơn. Cô hóa ra chỉ là một quân cờ, nhưng lại tưởng rằng mình có thể sống tự do, thật là nực cười.

Lòng cô hoảng loạn, nhưng không tìm được ai chia sẻ.

Cô nên làm gì bây giờ?

 

Chương 50: Nước lửa dung hòa

Ăn cơm xong, dù Uông Túc Lỗi kiên quyết giữ Giang Nhân Ly ở lại cô cũng không chịu. Cô không phải một người lựa chọn trốn tránh mọi chuyện. Một khi đã biết sự thật này, cô không thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì. Sớm muộn gì cũng phải đối mặt, vậy thì giờ không cần lãng phí thời gian nữa.

Uông Trạch Vũ chủ động xin đi giết giặc, anh muốn đưa cô về nhà.

Mười lăm năm trước, cô và Uông Trạch Quân, Uông Trạch Vũlớn lên bên nhau. Uông Trạch Vũ lớn hơn cô hai tuổi, Uông Trạch Quân hơn cô bốn tuổi. Nhưng thực ra Uông Trạch Vũ ra dáng anh cả hơn, chơi trò gì cũng đều do anh chỉ huy. Mỗi khi cô làm chuyện gì Uông Trạch Quân cũng không hỏi lý do liền chiều theo cô, còn Uông Trạch Vũ lại khác, anh luôn hỏi rõ nguyên nhân rồi mới quyết định.

Giang Nhân Ly thậm chí có đôi khi nghĩ, anh hai rất hiểu cô. Bởi vì cô thật sự không phải đứa trẻ ngoan như người lớn vẫn nghĩ.

“Có chuyện gì với Mạc Tu Lăng sao?” Uông Trạch Vũ nhàn nhạt mở miệng, tay trái đặt trên vô lăng, tay phải tùy ý cầm lấy điếu thuốc, nhưng không hút.

Cô cũng ghét đàn ông hút thuốc nhưng cô không thích trong không gian chật chội bí bách này ngửi thấy mùi khói thuốc.

“Không có, sao anh lại hỏi vậy.”

Uông Trạch Vũ không biết là có nghe câu trả lời của cô hay không nhưng vẫn không nhìn thẳng cô: “Lúc đầu anh tuyệt đối không xem trọng hai đứa.”

Giang Nhân Ly biết sau câu nói này còn có vế sau nên tiếp tục yên lặng nghe.

“Nhưng hiện tại, anh cảm thấy hai đứa kết hôn quả thật không tồi.”

“Cái gì khiến anh thay đổi suy nghĩ?” Cô rất hứng thú.

“Cả hai đứa đều là người thích đặt suy nghĩ và cảm nhận của mình lên hàng đầu. Những người giống nhau đều sẽ khó mà bù đắp cho nhau được, bởi vì không ai chịu nhường ai.” Uông Trạch Vũ giọng điệu lười nhác: “Nhưng gặp qua Mạc Tu Lăng vài lần, anh lại cảm thấy cậu ta chín chắn hơn em, biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, hơn nữa cậu ra có chủ kiến của mình, một khi đã quyết định thì sẽ rất khó thay đổi.”

Giang Nhân Ly nhìn anh: “Vậy thì sao?”

“Anh chỉ mong em làm chuyện gì cũng suy nghĩ kĩ ba lần, đừng có nóng vội.”

“Em còn tưởng em đã rất bình tĩnh rồi.”

“Chỉ là bình tĩnh ở mức sơ cấp mà thôi.” Anh không do dự đả kích.

Cô cũng thừa nhận, sự thật là như vậy.

“Lái xe nhanh như vậy làm gì.” Cô bĩu môi.

Uông Trạch Vũ cười: “Nếu như không muốn về nhà, sao vừa rồi mọi người giữ lại em còn không nghe?”

“Ai nói em không muốn về nhà?”

Cô vừa dứt lời, anh liền tăng tốc độ: “Em đã muốn về nhà như vậy, đương nhiên anh phải đi nhanh một chút rồi.”

Giang Nhân Ly nghiến răng nghiến lợi, cô vốn muốn anh lái chậm lại để muộn mới về nhà. Rõ ràng cô biết mình không nên như vậy nhưng trong lòng cô rất mâu. Uông Trạch Vũ thực sự là đáng ghét, hiểu rõ suy nghĩ trong lòng cô mà còn làm như vậy…

Xe rất nhanh đã đến khu nhà của cô, Uông Trạch Vũ nói: “Rất nhanh đúng không? Biết người nhà sốt ruột…”

Giang Nhân Ly miễn cưỡng nhìn anh trai: “Sao anh lại hiểu rõ em như vậy chứ? Nếu như không phải anh là anh trai em, em nhất định sẽ lấy anh.”

Điếu thuốc trong tay anh rơi xuống. Anh liếc cô một cái, cúi xuống nhặt điếu thuốc lên. Cô trừng mắt lườm anh, làm mặt quỷ, sau đó mới lên nhà.

Trận ồn ào vừa rồi quả thực giúp cô bớt sầu não hơn rất nhiều. Đương nhiên cô cũng biết, đó cũng là chủ ý Uông Trạch Vũ. Từ nhỏ đến lớn, anh tuy rằng không nói nhiều nhưng lại là người hiểu rõ cô nhất.

Cô khẽ thở dài, đi vào thang máy.

Chỉ có một mình cô trong thang máy. Cô bỗng cảm thấy quỷ dị. Lúc này mong muốn của cô rất đơn giản, chỉ cần thang máy đừng có đột ngột xảy ra vấn đề gì là tốt lắm rồi. Cho nên lúc cô bình an ra khỏi thang máy, mở cửa vào phòng thì cô cảm thấy vô cùng may mắn. Thế nhưng vừa trông thấy bóng dáng ai kia ngồi trên sô pha, cô liền hối hận, lẽ ra nên cầu cho thang máy gặp trục trặc để cô bị nhốt luôn trong đó không phải về nhà nhìn thấy Mạc Tu Lăng.

Cô đứng ở cửa, không động đậy mà chỉ nhìn chằm chằm anh.

“Anh đâu có bị biến dạng!” Anh rõ ràng không quay đầu, khẩu khí không hề thấy có gì không tốt.

Cô quan sát anh nửa ngày mới đi đến bên cạnh anh: “Hôm nay em đến nhà cậy ăn cơm.”

“Em không cần nói với anh em đã làm những gì, anh cũng không cần điều tra.” Giọng anh vô cùng bình tĩnh.

Cô vốn định làm như bình thường, đi tắm rửa rồi đi ngủ, nhưng mới đi được hai bước, cô liền phủ định ý nghĩ của mình. Cuộc sống ngày qua ngày này là mong muốn của cô sao?

Cô ngồi đối diện anh, thuận tiện tắt TV đi: “Mạc Tu Lăng, chúng ta nói chuyện.”

Vẻ mặt của anh nghiêm túc lại: “Nói chuyện gì?”

“Năm đó tại sao kết hôn với em?”

Anh cười, dường như cười cô không biết gì: “Vậy sao em không hỏi chính mình tại sao lại đồng ý kết hôn?”

Cái loại phản vấn này cô đã bị anh làm hàng chục lần rồi.

Cô nuốt nước miếng: “Em chỉ không muốn ầm ĩ, quá mất mặt.”

“Lẽ nào em nghĩ anh muốn ầm ĩ sao?” Anh cầm lấy một điếu thuốc, không kiếng kị gì mà châm lửa, “Em cứ nói thẳng suy nghĩ của em ra là tốt rồi. Anh đang nghe.”

Thái độ này của anh có phần kích cô, những cô vẫn khiến mình bình tĩnh: “Năm đó anh rõ ràng cự tuyệt vậy tại sao đột nhiên lại đổi ý?”

“Lúc đó là em nguyện ý kết hôn.” Anh nhìn cô: “Nhưng anh biết vì sao, nếu như câu hỏi không thể thay câu hỏi thì vì sao anh phải trả lời em? Lúc đó em thất tình, bị bạn trai vứt bỏ rồi đi Mỹ, em cảm thấy mình không thể đi theo. Giang gia em không thể trở về, Uông gia lại càng không muốn mọi người biết chuyện, cho nên em buộc phải lấy anh. Như vậy có thể khôi phục tâm tình thất tình của em, lại có thể có một nơi tránh sóng gió, em nói xem, có đúng hay không?”

Lòng của cô lạnh lẽo, anh biết hết.

“Vậy vì sao anh…”

“Vì sao kết hôn với em?” Anh hút một hơi thuốc, “Em thông minh lắm cơ mà, lẽ nào không biết nguyên nhân?”

Tay cô run lên một chút, nhưng cô biết, hiện tại đã không thể chạy thoát: “Là bởi vì Giang Nhân Đình? Anh không muốn kết hôn với em là vì cô ta, nhưng vì cô ta gặp chuyện không may, cho nên anh không còn lựa chọn nào khác mà chấp nhận phương án thứ hai là cưới em?”

“Nếu như suy đoán như vậy có thể khiến em vui vẻ, thì cứ coi là như vậy đi!” Anh thở ra một làn khói.

“Suy đoán?” Cô nhíu mày: “Em còn phải cảm kích anh, cho dù anh chưa từng cho em một cuộc sống vợ chồng bình thường nhưng cũng không vì chuyện này mà dằn vặt em. Em cũng coi như có đủ tự do.” Cô dừng một chút: “Thực ra, anh sớm đã định sẵn thời điểm để kết thúc cuộc hôn nhân này đúng không?”

“Sao?” Anh cau mày: “Nói cao kiến của em đi!”

“Bởi vì anh đã sớm nghĩ sẽ buông tay, cho nên anh đã lên kế hoạch tất cả. Anh không muốn để em có con, đúng hay không?”

Cô đột nhiên phát hiện, thực ra bản thân mình rất quan tâm, thực sự rất quan tâm.

Anh mạnh mẽ nhìn cô: “Em biết cái gì?”

“Cũng không có gì, em tiếp thu tin tức quá muộn. Nhưng như vậy cũng đủ rồi. Sau khi kết hôn anh đã đến bệnh viện thắt ống dẫn tinh đúng không?” Cô khẽ cắn răng cố gắng cười: “Trong lúc em rất muốn có một đứa con, anh có phải cảm thấy em rất ngu xuẩn hay không? Tất cả đều được định sẵn trong kế hoạch của anh, làm sao em có thể có con. Anh hẳn là đang cười thầm trong bụng đúng không? Cả đời này, em đúng là rất hiếm bị người ta lừa gạt như vậy.”

Anh cười, không rõ có phải là nụ cười ngụy trang hay không: “Em có thể tiếp tục.”

Anh không hề có một chút phản bác.

Cô nhắm mắt, cô hối hận rồi. Vì sao cô lại lựa chọn ngả bài? Nếu không nói ra, biết đâu còn có thể bình yên?

“Anh chưa từ bỏ cuộc hôn nhân này là vì chưa tìm được người nào khác. Có điều, rất may mắn là lúc này người đó đã xuất hiện, diện mạo còn rất giống Giang Nhân Đình.” Cô quan sát anh, “Anh bây giờ có thể kết thúc được rồi. Còn có được trong tay cố phần của Nhân Á, chúc mừng anh, tất cả đều thuận theo kế hoạch của anh.”

“Nói xong rồi?”

Cô gật đầu: “Nhiều quá, nhất thời không nghĩ ra hết.”

“Giờ đến lượt anh rồi chứ? Thật đúng là phải khen ngợi bản lĩnh của em, vừa ăn cướp vừa la làng mà vẫn rất ung dung, bình tĩnh. Cái gì mà kết thúc hôn nhân? Cái gì mà mục đích kết hôn? Cái gì mà người kia xuất hiện?” Anh cười nhạt: “Những thứ này đều là từ miệng em nói ra. Xin hỏi từ đầu tới cuối, anh đã nói với em chũng ta sẽ ly hôn chưa?”

(haha, xin lỗi mọi người chứ, thực sự là đọc cái câu “vừa ăn cướp vừa la làng” của anh Lăng mà mình buồn cười quá đi!!!)

“Đúng vậy! Anh không cần phải nói, nhưng vẫn có thể buộc em phải nói ra.”

Anh lắc đầu: “Anh vẫn còn thua kém em. Em tìm nhiều lý do như vậy cùng chỉ là muốn nói cuộc hôn nhân này đều là vết thương của em. Em cần gì phải phiền phức như vậy. Trực tiếp nói với anh một câu là được rồi. Đâu cần phải suy nghĩ nhiều lý do như vậy.”

“Anh… sao anh có thể nói như vậy.”

“Vậy anh nên nói cái gì? Nói những gì em nói đều đúng, nói em thực rất thông minh ư, đoán gì cũng trúng?.” Anh dụi điếu thuốc vào gạc tàn, thuận tay ném cái gạc tàn ra. Một tiếng va chạm trên tường vang lên.

Cô không mở miệng.

“Thế nào, không nói nữa sao?” Anh đang cười, nụ cười quỷ dị: “Gần đây em điều tra anh, hỏi anh nhiều vấn đề, đã ra được gì rồi? Anh nhẫn nhịn em đủ rồi. Em chỉ cần nói thẳng ra cho anh biết, bạn trai cũ của em đã về, hai người như gió thu ngọc lộ nhất tương phùng, em muốn ở trong vòng tay anh ta, cho nên cuộc hôn nhân này bị tình chàng ý thiếp của hai người cản trở. Anh không phải người không hiểu đạo lý, chỉ cần em thành thật nói, anh cũng sẽ buông tha để em đi.”

“Mạc Tu Lăng, anh quá đáng.”

“Tôi quá đáng? Là ai trắng bệch mặt ở ngày họp lớp? Là ai một đêm không về đã ở lại nhà bạn trai? Tất cả là tôi sắp đặt sao? Nếu như vậy, tôi xin lỗi.”

Cả người cô run rẩy, cô nhìn anh: “Anh đúng là lật ngược trắng đen.”

“Từ này hình dung về em không sai lắm. Nói chuyện con cái đi! Giang Nhân Ly tiểu thư, em mới hai tư tuổi, đâu phải ba tư tuổi, em muốn vội vã có con làm gì?” Anh mỉm cười: “Có điều, như vậy cũng không tồi, bởi vì nếu có con, nó sẽ mang đến không ít điều có lợi.”

“Anh có ý gì?”

“Nói trắng ra thật vô nghĩa.” Anh nằm xuống sô pha dáng vẻ mệt mỏi: “Em cảm thấy mệt mỏi muốn chết, cho nên đang tìm một đường giải thoát. Có điều, nhìn em như vậy, tôi cũng mệt mỏi muốn chết.”

Cô lắc đầu: “Anh không cần phải nói những lời này. Anh không muốn tôi có con, đó là sự thật. Anh thích Giang Nhân Đình, đó cùng là sự thật. Mạc Tu Lăng, anh dám phủ nhận không?”

Sắc mặt anh trắng bệch: “Thật không ngờ trí nhớ của em tốt như vậy.”

Cô hơi ngẩng đầu, không muốn để nước mắt rơi xuống. Cô không muốn đau khổ như vậy: “Đúng vậy, trí nhớ tôi tốt, bằng không làm sao nhớ rõ những lời anh đã thổ lộ với Giang Nhân Đình.”

Anh gắt gao nắm chặt tay: “Chúng ta không có gì hay để nói.”

“Đương nhiên còn. Em phải chúc mừng anh. Một Diệp Tư Đình xuất hiện, hẳn là có thể bù đắp thiếu hụt tình cảm của anh với thanh mai trúc mã. Một chút cũng không sai.” Cô tự dừng lại, cực kỳ cố sức.

“Tôi cũng phải chúc mừng em. Hai năm trước Tả Dật Phi không đưa em đi, nhưng hôm nay anh ta có thể.”

Nói đến thế này hình như đã không còn gì nói được nữa.

Cô nhớ tới một chuyện rất buồn cười. Một đôi vợ chồng cãi nhau nhưng sống với nhau cả đời, một đôi khác tương kính như tân nhưng lại ly hôn sau một lần cãi cọ. Mà cô và anh, hình như chính là đôi thứ hai. Bọn họ sống với nhau dù không thoải mái nhưng cũng không cãi nhau, chỉ cần một lần như vậy liền chia tay. Cuộc hôn nhân này thật bấp bênh.

“Mạc Tu Lăng, chúng ta ly hôn!”

“Em vội vàng như vậy sao?”

“Anh có thể yên tâm được rồi, cho dù chúng ta ly hôn, mẹ tôi cũng sẽ không thiếu anh một phần cổ phần nào.”

Mạc Tu Lăng cười: “Giang Nhân Ly, em thật đúng là nên đi làm diễn viên, mới có thể diễn như thật vậy.”

Cô không để ý tới lời châm chọc: “Tôi ghét Giang Nhân Đình, ghét Diệp Tư Đình, nhưng anh luôn mang theo mùi vị của bọn họ trở về. Tôi thực sự rất chán ghét. Có điều, thật tốt, sau này sẽ không phải thấy nữa.”

Anh nhìn cô, im lặng, cũng không biết suy nghĩ cái gì: “Em đi đi! Nói nhiều như vậy, tìm nhiều lý do như vậy, không phải là để bỏ đi sao?”

“Đúng.” Cô thừa nhận, đây là những điều cô dự liệu, nhưng còn có một dự liệu khác, cô mong muốn anh giải thích, nhưng đã không có cơ hội như vậy.

“Vậy em đi mau cho tôi!”

Giọng nói của anh rất lớn, cô lại càng hoảng sợ, thực sự đứng dậy bỏ đi.

 

Chương 51: Ước ao ư ?

Cô không thể trở về biệt thự Giang gia vì Diệp Tư Đình có thể đang ở đó. Cô cũng không về Uông gia, chắc chắn cậu cô sẽ nghi ngờ. Trời đã khuya, cô cầm điện thoại gọi cho Tần Ngả Trữ.

Lúc cô đến nhà Tần Ngả Trữ, hai người lớn tuổi đi ra. Cô biết, đó là cha mẹ của Ngô Vĩnh Diễn. Hai người bọn họ vừa nhìn thấy Giang Nhân Ly, liền nhỏ nhẹ nói với cô: “Cháu giúp ta khuyên nhủ Ngả Trữ, Vĩnh Diễn bị con yêu nữ kia làm cho mê muội mất rồi. Nó không tỉnh táo ra. Nhà họ Ngô chúng ta mãi mãi chỉ chấp nhận Ngả Trữ là con dâu. Con yêu nữ kia, cửa vào cũng đừng mong.”

Giang Nhân Ly đáy lòng đã biết xảy ra chuyện gì, cô chỉ gật đầu: “Hai bác yên tâm, cháu sẽ khuyên nhủ cô ấy.”

Hai người bọn họ đi rồi, trong ngực cô đã cảm thấy đau. Chuyện cô sợ nhất đã xảy ra, Ngô Vĩnh Diễn đã bỏ rơi Ngả Trữ.

Tình cảm nhiều năm như vậy hóa ra cũng bị phá vỡ bởi một người khác.

Thế giới này thực sự có thiên trường địa cửu sao?

Cô đẩy cửa vào, can phòng trống trải. Cô nhìn xung quanh, đi vào phòng ngủ của Tần Ngả Trữ.

Tần Ngả Trữ nằm ở trên giường, không hề khóc lóc đau thương, chỉ nhìn trần nhà.

Cô đi vào: “Ngả trữ…”

Tất cả đều không nói gì, Tần Ngả Trữ nhìn cô, không khóc, rất bình tĩnh nỏi: “Anh ấy không yêu mình.”

Thiên ngôn vạn ngữ cũng chỉ có một câu, anh ta không yêu, hay là đã từng có yêu, nhưng cũng chỉ là “từng”, hôm nay đã không còn yêu nữa.

Giang Nhân Ly không biết nên nói cái gì an ủi, chỉ có thể tiến lên ôm chặt lấy Tần Ngả Trữ: “Ngả trữ…”

Tần Ngả Trữ khóe miệng run rẩy: “Khi anh ấy gặp tai nạn, mình biết anh ấy không yêu mình. Thực sự không yêu mình.” Tần Ngả Trữ gắt gao nắm chặt ga giường, ga giường xuất hiện vô số nếp uốn, giống như lòng của cô.

“Ngả trữ…” Giang Nhân Ly thực sự không biết nên nói cái gì, nhưng cô nghĩ, không yêu nữa, ba chữ này so với “chưa từng yêu” thực sự tốt hơn nhiều. Có lẽ, Mạc Tu Lăng chưa từng bao giờ yêu cô. Cô thật đáng buồn đúng không?

Tần Ngả Trữ đẩy Giang Nhân Ly, nhìn chằm chằm vào cô, lúc này trong ánh mắt rốt cục có một tia trong suốt: “Mình quen biết cậu nhiều năm như vậy, chưa bao giờ đố kỵ với cậu. Cậu biết vì sao không?”

Giang Nhân Ly lắc đầu, chỉ nhìn Tần Ngả Trữ.

“Cậu có điểm ưu tú của cậu, có cái đặc biệt của cậu. Nhưng mình nghĩ thế giới này luôn công bằng, người này có cái này thì người kia sẽ được cái khác. Cậu dường như có tất cả, nhưng thực ra cũng không phải. Sau khi cậu và Tả Dật Phi chia tay, mình cảm thấy đó là điều tất nhiên, ông trời đương nhiên sẽ không đem tất cả moit thứ tốt đẹp cho một người, đó chính là công bằng.” Cô không ngẩng đầu: “Hạnh phúc lớn nhất của mình chính là Ngô Vĩnh Diễn, nhiều năm như vậy, mình chưa bao giờ oán giận, chưa bao giờ sầu não, bởi vì mình nghĩ đó là lễ vật trời ban. Mình và anh ta quen biết từ nhỏ, nhiều năm duyên phận như vậy, dường như đã được đính sẵn. Cho nên, mình không hề đố kỵ với cậu, vì về chuyện này cậu không được bằng mình.”

Giang Nhân Ly nhắm mắt lại quay đầu đi, cô nói không ra lời.

Tần Ngả Trữ nước mắt rốt cục rơi xuống: “Nhưng lúc này, mình lại ước ao được như cậu. Cho dù cậu không có Tả Dật Phi, cậu vẫn có thể kiêu ngạo như chim công, còn có thể tiếp tục giữ gìn điệu bộ hoàn mỹ. Sau đó cùng Mạc Tu Lăng kết hôn, cuộc sống mỹ mãn. Còn mình, không còn anh ấy, thực sự đã mất tất cả, cái gì cũng không có.”

Giang Nhân Ly cả đêm kfm nén nước mắt cũng nhịn không được nữa, cô nhớ tới năm đó sau khi Tả Dật Phi bỏ đi, cô đã nản lòng thoái chí, cô nhớ tới lúc cô đi tìm anh mà anh vẫn nhất quyết ra đi, cô nhớ tới hình ảnh thống khổ của mình ở bệnh viện lúc anh rời đi, cô nhớ tới lúc bản thân thỏa hiệp kết hôn với Mạc Tu Lăng, những điều này, đều đáng ao ước sao?

Giang Nhân Ly lau nước mắt, sau đó kéo Tần Ngả Trữ: “Ngô Vĩnh Diễn anh ta…”

“Mình không trách anh ấy, chỉ có thể hận số phận.” Tần Ngả Trữ vẻ mặt kiên quyết: “Mình hận số phận của mình quá trầm luân, hận số phận của mình khiến cho mình tỉnh ngộ.”

Giang Nhân Ly nhìn cô, tay cô run lên.

Giang Nhân Ly lập tức cầm tay Tần Ngả Trữ, rất lạnh. Cô cố sức xoa tay Tần Ngả Trữ, mong tay cô có thể ấm lên.

“Thực ra mình còn hận bản thân mình hơn. Nếu như mình không quá nhu nhược như vậy, mình sẽ không mất đi anh ấy.”

Giang Nhân Ly thân thể cứng đờ, nhu nhược? Cô thương xót nở nụ cười.

Tần Ngả Trữ im lặng một hồi: “Đã trễ thế này, cậu tìm mình có chuyện gì?”

Cô vốn dĩ muốn ở lại đây một đêm nhưng không thể nữa rồi: “Không có gì.”

“Cãi nhau với chồng ư?” Tần Ngả Trữ nhìn cô: “Còn có thể cãi nhau, thật tốt.”

Giang Nhân Ly khóe miệng giật giật nhưng không có mở miệng.

“Về sớm một chút đi, anh ta cũng lo lắng.”

Giang Nhân Ly gật đầu, cô không biết Mạc Tu Lăng có lo lắng hay không, nhưng cô biết, cô không trở về được.

Cô đi vài bước, nghe được Tần Ngả Trữ nói: “Đừng lo lắng, mình sẽ không sao.”

Giang Nhân Ly dừng lại một chút, nước mắt từ trên mặt chảy xuống. Cô biết, lúc này cô không thể ở lại nhà Tần Ngả Trữ, vì Tần Ngả Trữ cần một mình yên tĩnh.

Đây có đúng đây là cảm giác người thân hay không? Cả hai người bọn họ cũng lúc gặp chuyện không tốt.

Cô biết, nếu như vừa cô nói cho Tần Ngả Trữ biết chuyện của mình, Tần Ngả Trữ nhất định sẽ cảm thấy áy náy vì đã nói những lời kia, cô không muốn Tần Ngả Trữ thêm phiền não.

Đi ra khỏi nhà Tần Ngả Trữ, cô mới biết là cảm giác không thể cảm nhận được.

Gió lạnh thổi tới khiến cho tóc cô bay loạn.

Trái, phải, cô nên đi hướng nào?

Ngoại trừ một chiếc di động bên người, cô không còn gì cả. Nhân duyên của cô thật không gì bằng, ngoại trừ Tần Ngả Trữ, cô cũng không còn ai có thể giúp mình.

Cô rốt cục bấm số điện thoại không muốn gọi nhất.

“Em ở đó, anh lập tức sễ đến.” Tả Dật Phi nhận được điện thoại liền lập tức lái xe ra ngoài.

(ôi không…)

Giang Nhân Ly đứng chờ. Cô chính là cái người mà người khác nói kêu ngạo ư? Vì sao cô không cảm thấy vậy, cô chỉ cảm thấy mình rất hèn mọn.

Lần thứ hai đến nhà Tả Dật Phi, cô có chút buồn cười, rõ ràng lần trước lúc rời đi cô đã tự nói với bản thân nhất định không quay lại nơi này. Vậy mà…

“Anh không hỏi vì sao ư?” Cô nhìn anh.

Anh lắc đầu: “Không cần hỏi.”

Cô có thể gọi điện thoại cho anh, khẳng định đã cùng đường rồi. Anh hiểu rõ cô, rõ ràng là cô không còn cách nào khác.

Giang Nhân Ly trong lòng bỗng rùng mình, hoá ra trên thế giới này người hiểu rõ cô nhất là anh.

“Anh đi mua áo ngủ, em ngồi nghỉ đi.”

“Em đi cùng anh.” Cô không muốn chờ đợi.

Bọn họ cùng nhau mua rất nhiều đồ, còn mua rất nhiều nho.

Cô trong lòng càng sầu não, Mạc Tu Lăng chưa bao giờ đưa cô ra ngoài, lại càng không có mua đồ về. Giữa bọn họ thiếu tình cảm.

Tả Dật Phi đã nhìn ra tâm tình của cô không tốt, nhưng anh cũng không hỏi nhiều.

Giang Nhân Ly ăn nho, từng quả từng quả, rõ ràng là ngọt như vậy nhưng lại khiến trong lòng cô lại cảm thấy đắng ngắt.

“Em sẽ ly hôn.”

Giọng của cô không lớn, nhưng lại vô cùng vang.

“Vì sao?” Tả Dật Phi hiểu ánh mắt của cô, anh đoán được hai người bọn họ cãi nhau nhưng tuyệt đối không nghĩ lại nghiêm trọng như vậy.

“Không hợp.”

“Giang Nhân Ly, em không còn nhỏ nữa, không thể coi chuyện này như trò đùa được.”

“Đúng vậy, em không còn nhỏ.” Cô tựa vào sô pha: “Cho nên sẽ không muốn níu kéo nữa, sau này vĩnh viễn sẽ không thỏa hiệp.”

“Có chuyện gì?” Anh luôn cảm thấy cô không phải là một người dễ xúc động như vậy.

“Có thể, ngay từ đầu em không nên kết hôn với anh ta. Độc thân là tốt nhất, hà tất phải dùng hôn nhân để trói chặt mình.”

“Em nghĩ đây là chuyện chỉ bằng một câu nói là xong sao?” Tả Dật Phi lắc đầu: “Mạc gia và Giang gia tuy rằng không hợp tác rõ ràng, nhưng không phải là không có liên quan. Đám cưới thương trường, hợp thì dễ, tan thì khó.”

“Cái gì với em cũng không quan trọng.” Giang Nhân Ly tức giận.

Tả Dật Phi cười: “Vì sao em không nghĩ có thể bù đắp.”

“Vì sao còn muốn bù đắp?” Cô xoay người đi không nhìn anh.

Tả Dật Phi cũng không để ý thái độ của cô: “Được rồi! Thực ra anh cảm thấy rất vinh hạnh, em có thể tìm anh lúc cùng đường bất đắc dĩ.”

“Đó là bởi vì anh đã từng khiến em phải lâm vào đường cùng, bây giờ cho anh một cơ hội bù đắp cho em.”

Tả Dật Phi sửng sốt, thì ra cô có bản lĩnh như vậy, thà khiến cho người khác hận đến nghiến răng nghiến lợi chứ không hề cho người ta được một điểm có lợi. Nếu ai đó khiến cô bị tổn thương, cho dù cô không thể gây tổn thương lại, cô cũng sẽ khiến cho người đó phải khó chịu. Nói chung cô tuyệt đối sẽ không để cho người đó sống tốt.

 

Chương 52: Cho anh ba quân!

Tâm tình Mạc Tu Lăng không tốt, đội ngũ nhân viên chủ quan đi ra từ phòng của anh ai cũng nhận thấy.

Sau đó, nhân viên quản lý tài vụ cầm tập tài liệu quan trọng đi vào trong phòng, anh ta chuẩn bị tâm lý mới dám đi vào. Mạc Tu Lăng đối với nhân viên không quá khắt khe, chỉ cần lỗi không lớn thì sẽ bỏ qua. Bởi vậy cho nên chuyện đuổi việc Bạch Hiểu Hiểu khiến mọi người rất tòm mò. Nhưng bây giờ biểu hiện của anh khiến tất cả mọi người đều phải giữ khoảng cách.

Chương Tâm Dật vô cùng hối hận vì đã quay về công ty vào lúc này. Đây là lần đầu tiên cô chứng kiến mạc tu lăng tức giận. Mấu chốt chính là anh không thèm cảm kích chút nào, cô sau khi sinh còn đã lập tức quay lại công ty, hiện tại là cuối năm, coont y vô cùng bận rộn, cô tuyệt đối không muốn thiếu người vào lúc này.

Diệp Tư Đình ngồi ở bàn làm việc dáng vẻ suy tư. Cô ta cũng không nghĩ tới Mạc Tu Lăng sẽ phản ứng mạnh như vậy.

Chương Tâm Dật vốn có cảm tình với Diệp Tư Đình, xinh đẹp lại không kiêu ngạo, làm việc rất tốt. Cô tìm Diệp Tư Đình thương lượng một chút, sau đó quyết định hủy bữa tiệc ngày hôm nay.

Hầu như suốt buổi sáng, toàn bộ nhân viên đã xốc lại tinh thần hoàn toàn, không dám để sai phạm một chút.

Mạc Tu Lăng đi tới, anh nhìn thoáng qua Chương Tâm Dật, anh đã định bảo cô đi nhưng nghĩ cô mới làm mẹ nên lại chuyển hướng nhìn Diệp Tư Đình, “Cô theo tôi đến đại học C dự hoạt động.”

Diệp Tư Đình lập tức gật đầu, Chương Tâm Dật thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Mạc Tu Lăng tự mình lái xe, Diệp Tư Đình chú ý tới sắc mặt anh cực kỳ xấu, viền mắt thâm quầng, hẳn là đêm qua anh nghỉ ngơi không tốt. Thực ra, suốt đêm qua anh chưa hề chợp mắt. Anh ngồi ở sô phan cho đến sáng.

Suốt dọc đường anh không hề mở miệng nói một câu, Diệp Tư Đình cũng im lặng. Sắc mặt anh trầm ngưng, ánh mắt lạnh lùng.

Hiệu trưởng đại học C đích thân tới đón Mạc Tu Lăng. Anh cười bắt chuyện với hiệu trưởng. Diệp Tư Đình nhìn anh, trong ngực bớt vài phần lo lắng, chí ít anh không đến mức không khống chế được bản thân.

Hóa ra Mạc Tu Lăng đã tặng cho trường đại học này không ít trang thiết bị giảng dạy. Hiệu trưởng rất cảm kích nên mời anh làm khách quý trong buổi tiệc tối. Anh cũng không tránh được yêu cầu của hiệu trưởng muốn anh có một bài diễn thuyết với sinh viên. Chuyện này cũng phải trách Diệp Húc Đình, lần trước anh ta tới đây diễn thuyết, sau đó sinh viên liền có nhiệt tình học tập chưa từng thấy. Cho nên hiệu trưởng kiên quyết mời Mạc Tu Lăng đến đây diễn thuyết để cho bọn họ có tích cực mà học tập.

Đến lúc nước tới chân mới nhảy, anh cũng không cảm thấy quá lo lắng. Từng hành động nhấc chân dưa tay của anh cũng hết sức thong dong. Diệp Tư Đình ở dưới cũng phải bội phục anh, dáng vẻ hoàn mỹ, biểu hiện không chê vào đâu được. Trong lòng cô ta có một tia kiêu hãnh, nhưng cũng có một chút buồn. Anh ưu tú như vậy nhưng cũng khiến cô ta cảm thấy xa lạ.

Mạc Tu Lăng xuống đài liền thấy Diệp Tư Đình đang nhìn mình đánh giá, anh không mở miệng, thực ra là anh không muốn nói.

Diệp Tư Đình đi sau anh, anh không muốn bị người khác quấy rầy thì cô ta cũng sẽ im lặng đứng sau, chỉ cần anh quay đầu là có thể nhìn thấy cô ta.

Đột nhiên anh dừng bước chân, Diệp Tư Đình nhìn theo ánh mắt anh. Trong gian phòng tự học, một đôi nam nữ đang chơi cờ vậy. Mạc Tu Lăng đứng ngoài cửa sổ, anh nhìn rất rõ bàn cờ vây.

Nam sinh kia có phần luống cuống, còn nữ sinh lại tương phản, vô cùng bình tĩnh thong dong, dáng vẻ rất tự tin.

Mạc Tu Lăng khoanh tay trước ngực, dường như rất khó thấy được cảm xúc của anh.

Nhìn biểu hiện của đôi nam nữ kia có thể thấy rõ ràng nam sinh tài nghệ không cao, còn cô gái kia thì rõ ràng rất giỏi.

“Nếu như cậu có thể hạ mình một ván, mình sẽ đồng ý làm bạn gái của cậu.” Cô gái nhìn cậu bạn đối diện nói.

Người con trai mặt hơi đỏ: “Như vậy không công bằng, mình làm sao có thể đánh thắng được cậu.”

Cô gái bất mãn: “Còn chưa đánh, sao đã biết nhất định sẽ thua?”

Cô gái không thèm để tâm đến thái độ của chàng trai, trực tiếp hạ quân cờ. Chàng trai không còn cách nào khác đành phải chơi.

Chỉ chốc lát sau, trên bàn cờ đã chật kín. Sắc mặt hai người bọn họ biến đổi. Cô gái mặt ửng đỏ, còn chàng trai vẻ mặt vô cùng chăm chú, cẩn thận nhìn đi từng nước cò.

Rốt cục, anh ta hưng phấn kêu to lên, “Cậu thua, cậu là bạn gái tôi.”

Cô gái cúi đầu: “Ngốc.”

Tài năng đánh cờ của cô gái không hề kém, nhưng không nhất định là cô sẽ thắng, bởi vì, cô có thể để cho anh ta thắng.

Mạc Tu Lăng mỉm cười, hiện giờ tài nghệ đánh cờ của anh đã rất giỏi. Anh đương nhiên nhìn ra cô gái kia đã nhường chàng trai, còn là nhường ba bước!

Mạc Tu Lăng tâm tình tốt lên rất nhiều, trong đầu anh hiện lên một đoạn ký ức rất ngắn, rất lộn xộn, nhưng anh nhớ rõ ràng.

(mỉm cười mãn nguyện ^^)

Diệp Tư Đình đuổi kịp anh, có thể cảm nhận được tâm tình anh đã biến đổi: “Mạc tổng, anh có chuyện gì không thoải mái sao.”

Mạc Tu Lăng quay lại nhìn: “Có thể đi theo tôi một lát được không?”

Bọn họ đi đến sân vận động. Tầm này chạng vạng đã bắt đầu có những đôi nam nữ ra đậy hẹn hò, ngồi nói chuyện, tay nắm tay.

Diệp Tư Đình suy nghĩ, “Nhìn bọn họ, mới biết được, mình là bắt đầu già rồi.”

“Cuối cùng ai cũng già.” Chỉ là tâm tình có thể sẽ già nhanh hơn.

“Khi còn bé luôn khát vọng có thể lớn nhanh lên một chút, trưởng thành rồi lại mong muốn có thể bé lại không phải lo nghĩ chuyện gì. Nhưng mà điều thứ nhất có thể thực hiện, chứ điều thư hai thì hoàn toàn không.”

“Có thể, con người luôn ước ao những điều không thuộc về mình.” Anh dừng một chút, sắc mặt hơi tái. Câu nói này, là anh tự nói cho bản thân mình. Không thuộc về mình, ước ao đến mấy cũng không được.

Diệp Tư Đình nghiêng đầu, “Rất khó tưởng tượng Mạc tổng sẽ không chiếm được cái gì.” Bởi vì không chiếm được, cho nên mới ước ao!

“Đương nhiên là có.” Anh thong dong, “Tuy rằng rất ít, nhưng có, có điều chỉ là mong muốn.”

“Bởi vì không chiếm được cho nên mới là tốt nhất.”

Anh lắc đầu, “Không phải vậy. Đều không phải vì không chiếm được mới là tốt nhất, mới càng muốn đạt được. Chỉ đơn giải là muốn đạt được, không có nguyên nhân khác.”

Diệp Tư Đình nói không ra lời, cô ta hít một hơi sâu: “Vậy có thể mạo muội hỏi Mạc tổng vì sao hôm nay lại không khống chế được bản thân không?”

Anh không đáp, cô ta có chút bất an, càng ngày khoảng cách càng xa.

Cô ta ngượng ngùng mở miệng, “Xin lỗi.”

“Phải là tôi cảm ơn cô, đã theo tôi đến đây. Hiện tại tâm tình tôi rất tốt.”

Cô gật đầu, “Buông tay được thì buông, như vậy sẽ sống tốt hơn.”

“Có lẽ vậy!”

Mạc Tu Lăng tuy rằng tâm tình không tốt, nhưng đưa Diệp Tư Đình về nhà cô ta sau đó mới về.

Diệp Tư Đình nhìn chiếc xe xa dần, trong ngực đột nhiên có chút buồn, phía trước là ánh rạng đông, vì sao một điểm cô ta cũng không thấy?

Mạc Tu Lăng có chút kích động, anh nhanh chóng lái xe về nhà. Khi anh trở về đến nhà, anh cảm thấy mình thật nực cười. Đã ở cái tuổi này rồi, anh còn có thời khắc kích động như vậy.

Anh đi đến bên cạnh TV, ngồi xổm xuống kéo ngăn tủ lấy ra một bàn cờ vây.

Đã qua nhiều năm như vậy, lâu như vậy, nhưng anh vẫn chưa từng quên màn thua thảm hại kia.

Anh đặt bàn cở lên bàn trà, dựa vào ký ức năm đó đem xếp từng quân cờ lên. Lúc này, anh không còn là cái người đi học đánh cờ năm xưa nữa. Anh cẩn thận đặt từng quân cờ, cuối cùng cũng đã y nguyên như bàn cờ năm xưa.

Anh ngã vào sô pha.

Chính là thế này, năm ấy, anh đã thua bởi Giang Nhân Ly. Khi đó, anh chỉ là ảo não, còn có xấu hổ không nói nên lời.

Nhưng hiện tại, anh rõ ràng hiểu ra, anh tuy rằng thua, nhưng cô cũng đã nhường anh vài nước.

Hơn nữa. Không nhiều không ít, vừa lúc ba bước.

 

» Xem Tiếp


Tags:
truye doc hay truyen doc hay
___TruyenDocHay.Sextgem.Com___
S2___Truyện Đọc Hay___S2
sitemap.xml