Thành phố C mùa đông càng giáp tết càng lạnh. Giang Nhân Ly nằm ở sô pha vừa ném vào miệng thứ gì đó vừa nhìn giá vẽ, vẽ người là việc cô thích gần đây. Theo như Tả Dật Phi nói, cô chính là một trạch nữ chính hiệu, có thể yên tĩnh trong phòng là sẽ không chịu rời đi. Đương nhiên, không tính những lúc không yên tĩnh.
Tả Dật Phi nhìn cô nửa ngày, rốt cục ho khan quấy rối, “Em không sợ mốc meo lên sao?”
“Anh không thấy em rất vui vẻ sao?”
Anh thở dài một hơi, “Em nên đi mua quần áo, không thể mặc đồ ngủ như vậy.”
Cô nhu thuận gật đầu, “Được. Em vay tiền anh”
Anh đáp ứng, “Không thành vấn đề.”
“Quả nhiên đại gia.” Cô chế nhạo.
Anh từ chối cho ý kiến, nhưng anh thích như vậy, bọn họ giống như trước đây, chưa từng rời xa. Tất cả vẫn như xưa. Chỉ đáng tiếc, đó chỉ là hy vọng xa vời của anh.
“Nhanh đi thay quần áo, anh đi cùng em.”
Cô bỏ miếng khoai cũng cùng vào trong miệng, sau đó với đi vào trong phòng. Anh nhìn cô đi chân trần, khóe miệng lơ đễnh cười.
Thay quần áo xong liền đi ra, cô vừa muốn mở miệng, liền cấp tóc chạy vào trong toilet nôn mửa.
Tả Dật Phi lo lắng chạy tới, thấy cô nôn thốc nôn tháo. Sắc mặt anh nghi hoặc rồi trở nên trắng bệch. Anh nhìn cô, chìm trong suy nghĩ tư lự.
Cô súc miệng, sau đó rửa mặt. Xong xuôi, cô mới nhìn Tả Dật Phi đang hoài nghi: “Anh làm gì vậy?”
“Em mang thai ư?”
Cô một trận, sắc mặt biến đổi rất khó nhìn, gần như nghiến răng nghiến lợi, “Em không có vụng trộm, sao có thai chứ.”
Cô vừa dứt lời, hai người liền xấu hổ.
Hồi lâu, anh đánh vỡ im lặng, “Đi thôi!”
Mới ra khỏi cửa cô liền cảm thấy lạnh, thật đúng do trong phòng điều hòa đã quen, không ngờ bên ngoài lạnh vậy
Cô có chút buồn chán, “Không phải công ty đều bề bộn nhiều việc sao? Anh không đi làm à?”
“Anh là kẻ hàn môn tất nhiên cứ thong thả” Anh hời hợt. Thế nhưng, rõ ràng là nói xạo.
Cô bĩu môi, sau đó mở cửa xe ngồi vào: “Giờ này chắc chắn rất nhiều người ra khỏi cửa, cậu ấm nhà nghèo như anh nên lái xe cẩn thận một chút.”
“Đương nhiên.”
Kết quả đúng như lời cô, nhiều người, xe cũng nhiều, kẹt xe rất nghiêm trọng. Hai người bọn họ đến siêu thị thì đã mất mấy tiếng, lại còn chẳng dễ dàng gì.
Hiển nhiên, những người có suy nghĩ giống bọn họ rất nhiều. Siêu thị rất đông người, người đi tới đi lui. Rất ít người đi một mình, phần lớn đều là đi theo tốp vài ba người.
Tả Dật Phi đi theo sau Giang Nhân Ly, bọn họ giống như một đôi tình nhân thân mật. Bọn họ nổi bật giữa rất đám đông, không ít người dừng lại nhìn mà cảm thán. Con người thật kì lạ, nếu như xuất hiện ở đây là một đôi nam bình thường nữ không đặc biệt thì chắc chắn sẽ bị nhìn với ánh mắt khinh bỉ, nếu như nữ xinh đẹp mà nam không ưa nhìn thì lập tức sẽ bị nhìn với ánh mắt dành cho người đẹp và quái vật, nhưng mà nếu là một đôi vừa mắt chắc chắn trong lòng bọn họ sẽ cảm thấy xứng đôi.
Đương nhiên là người quan sát thỉnh thoảng cũng có những ánh mắt hỗn tạp như vậy, hèn mọn và khinh miệt. Như lúc này, Ngô Thúc Nguyên đang ở trong đám đông cùng bạn gái anh ta quan sát Tả Dật Phi và Giang Nhân Ly. Miệng anh ta nhếch lên, cảm tình đối với Giang Nhân Ly trực tiếp tụt xuống con số không.
Cô thích màu trắng nhưng mùa đông mặc quần áo màu trắng rất thiếu độ sáng, cho nên cô lấy một chiếc áo khoác màu vàng: “Anh thấy sao?”
Tả Dật Phi gật đầu, cầm lấy túi xách trong tay cô: “Đi thử đi.”
Cô gật đầu, cầm áo vào phòng thử đồ.
Tả Dật Phi đứng bên ngoài đợi.
Lúc Giang Nhân Ly đi tới, Tả Dật Phi vừa nhìn liền giật mình. Anh biết cô dù là ở chỗ nào cũng đều nổi bật. Năm đó cũng chính vì ý nghĩ như vậy mà anh muốn sau khi tốt nghiệp kết hôn với cô, anh sẽ đi làm kiếm tiền, để cô ở nhà không phải đi đâu cả. Tốt nhất vẫn là cô cứ ở nhà, mỗi ngày chờ anh trở về. Anh đã nghĩ như vậy, đã mong muốn đem cô cất giữ chỉ thuộc về riêng mình. Mỗi lần anh rảnh rỗi sẽ cùng cô ra ngoài mua sắm, đi siêu thị, sau đó cùng nhau làm cơm.
Nguyện vọng đơn giản như vậy, nhưng hôm nay đã biến thành mơ ước xa xỉ.
Vì quá hiểu rõ cô cho nên anh biết mình không còn cơ hội.
Giang Nhân Ly đứng trước gương quay người ngắm mình trong gương. Nhân viên bán hàng liên tục khen cô mặc rất đẹp. Cô trong lòng nghĩ, chỉ cần mua đồ ở đây thì ai cũng thành có khí chất hết.
“Thế nào?”
Anh gật đầu, “Không tồi.”
“Vậy trả tiền đi!”
Cô hôm nay đã thu hoạch được tương đối, cái gì cũng mua rồi. Tâm tình đã tốt lên rất nhiều: “Chúng ta leo núi Đông Á đi!”
Anh gật đầu.
Núi Đông Á tuyết dày một mảnh, vẫn giống như năm xưa.
Cô nhìn tuyết trắng cành cây, trắng cả núi, mọi thứ dường như vẫn y nguyên, nhưng con người thì không thể.
Anh đem áo khoác khoác lên người cô: “Cẩn thận cảm lạnh.”
Tay cô lạnh đến ửng hồng, nhưng cô lại rất hưng phấn. Cô cúi người bốc một nắm tuyết ném lên cổ anh. Anh không kịp phản ứng, hoàn toàn bị ném trúng. Qua một hồi lâu, anh mới bắt đầu ném trả, có điều không còn như xưa. Giang Nhân Ly không quan tâm cứ bốc tuyết lên ném anh, nhưng mà anh thì lại chỉ nhằm vào chỗ quần áo dày bao bọc cô mà ném, rất cẩn thận.
Rốt cục bọn họ đều chạy mệt, liền tìm một chỗ ngồi nghỉ.
Bởi vì chạy quá mệt mà hơi thở ra ngoài không khí liền biến thành hơi nước, giống như mưa lất phất.
Tay cô lạnh cứng. Anh vươn tay ra muốn nắm lấy nhưng cuối cùng lại thu về.
Đột nhiên, cô đứng lên, hai tay đặt ở bên miệng, cô hô to, đem bao nhiêu ấm ức trong lòng cho ra ngoài hết. Một hồi âm thanh vang lên, cô thở mạnh, không chú ý đến ánh mắt khó hiểu của người khác.
Có cái gì đáng ngại chứ. Cô đi nhanh lên trước, cô nhớ tới những lời này đột nhiên nở nụ cười: “Chúng ta đi bộ về đi?”
Rõ ràng là câu nghi vấn nhưng anh biết cô sớm đã quyết định. Anh mà không đồng ý không chừng cô sẽ không để anh lái xe lại.
“Được rồi!” Câu trả lời vô nghĩa.
Đi bộ trong tuyết, rõ ràng gần mà lại thành xa. Bọn họ là bọn họ, nhưng thực ra đã sớm không còn là bọn họ.
Hai người cùng nhau đi, vẫn theo con đường đó, cũng không lên xe công cộng. Thực ra nơi này đến đường lớn cũng không xa, chỉ mất một giờ đồng hồ. Nhưng cô kiên trì muosn đi bộ.
“Tả Dật Phi, cho anh đoán một chuyện.” Cô đột nhiên nói.
Anh gật đầu.
“Anh nói xem nếu chọn một phương tiện để về nhà em sẽ chọn cái gì? A là phương tiện công cộng, B là xe máy, C là ô tô.”
Tả Dật Phi suy nghĩ sâu xa một chút, “C!” Bởi vì anh cảm thấy phương tiện này thuận tiện nhất.
Giang Nhân Ly cười: “Anh sai rồi.” Cô vẫn cười, có chút cô đơn, “Em sẽ lựa chọn đi bộ về nhà. Từng bước một thong dong.”
Tả Dật Phi trong ngực đau xót, cô căn bản là không muốn cho anh lựa chọn. Cho dù anh chọn đáp án nào cũng vĩnh viến không có được đáp án chính xác. Có thể cô cho tới bây giờ cũng không anh được lựa chọn quyền lợi, cô cũng sẽ không cho anh cơ hội trả lời.
Anh hiểu ý tứ của cô, thậm chí anh tự hận mình đã quá hiểu cô như vậy.
Rốt cục cũng đi tới đường lớn. Ở đây có rất nhiều phương tiện cong cộng. Không giống như ở dưới chân núi chỉ có một chiếc xe duy nhất.
Cô lên xe, anh cũng đuổi kịp. Hình ảnh vô cùng quen thuộc, anh nhớ kỹ, anh vẫn luôn giữ chặt cô bên người, không cho cô lại gần người khác. Rõ ràng như vậy, xa lạ như vậy…
Trên xe không có quá nhiều người, có thể là vì đây là trạm đầu, bọn họ đều có chỗ ngồi. Trên mặt cô còn mang theo nụ cười, còn anh, thế nào anh cũng không cười nổi.
Hoá ra, cảm giác mất đi chính là hoang vắng như vậy.
Mạc Tu Lăng và Bạch Sơ Tuấn cùng một đám người bước vào “Non-sleep City”, vẫn là nơi tụ tập quen thuộc. Mạc Tu Lăng rất không muốn đi, nhưng bị Ngô Thúc Nguyên liên tục oanh tạc điện thoại cho nên cuối cùng cũng phải đầu hàng. Lần này tụ hội, chủ yếu là bởi vì kẻ luôn luôn không màng đến hôn nhân – Lý Khánh Anh tiên sinh sắp cáo biệt cuộc sống độc thân, chuẩn bị bước vào “nấm mồ hôn nhân”. Đối với bọn họ, giá trị thật của hôn nhân quá ít, chỉ là vì gia tộc mà kết hôn với một người môn đăng hậu đối, nếu may mắn thì cưới được một người hiểu lý lẽ, còn nếu không may thì cả đời này chịu ai oán.
Tân lang Lý Khánh Anh không bi quan như vậy, vẻ mặt như giáo viên chủ nhiêm mà nói: “Các cậu cũng nên thay đổi cái nhìn về hôn nhân đi. Dù sao cũng vẫn phải lấy vợ, không bằng tự tìm cho mình một người tính cách hợp mà sớm hạ thủ. Trước tiên phải biết rõ ràng gia thế đối phương, đến lúc đó hai nhà biết nhau cũng sẽ vui vẻ. Như vậy rất tốt, vừa được tránh được mâu thuẫn, mà trong lòng cũng dễ chịu không ít.”
Bạch Sơ Tuấn yếu ớt cười: “Hoá ra là cậu chủ động tấn công tiểu thư nhà họ Trương.”
Lý Khánh Anh vẻ mặt khinh bỉ: “Chúng mình là tự do yêu đương.”
“Khoác lác!” Ngô Thúc Nguyên cũng lắc đầu, thứ hôn nhân này, có thể không đi gặp mặt thì tốt nhất đừng đi.
Bọn họ không hẹn mà cùng nhìn về phía người duy nhất đã có gia đình: “Phát biểu cảm nhận một chút đi chứ! Cậu là người duy nhất có tư cách lên tiếng đấy.”
Mạc Tu Lăng sờ cằm: “Uống rượu đi!”
Lý Khánh Anh hèn mọn nhìn hắn: “Thật không nể tình. Không thể cho mình một chút ý kiến sao?”
Mạc Tu Lăng uống một ngụm rượu lớn: “Mình có ý kiến thất bại, cậu muốn nghe không?”
Lý Khánh Anh đã nhận ra điểm không tốt, nhìn Bạch Sơ Tuấn và Ngô Thúc Nguyên: “Cậu ta có ý gì thế?”
Bạch Sơ Tuấn tỏ ra không liên quan: “Sao mình biết được.”
Ngô Thúc Nguyên nhìn Mạc Tu Lăng, lúc này mới ngồi vào bên cạnh Mạc Tu Lăng: “Không phải phụ nữ duy nhất, đáng không?”
Bạch Sơ Tuấn cảm thấy hứng thú, nhưng không dám mở miệng. Lý Khánh Anh không giống, cảm thấy hứng thú đương nhiên sẽ mở miệng: “Đang nói ai vậy? Ai có thể khiến cho thiếu gia của chúng ta phải mượt rượu tiêu sầu?”
Mạc Tu Lăng cũng không để ý tới bọn họ: “Các cậu thế nào đều vây bắt mình? Uống đi!”
Ngô Thúc Nguyên nhìn không được: “Thật không biết cậu nghĩ gì nữa. Năm đó sao lại cưới Giang Nhân Ly chứ? Diện mạo xinh đẹp thì làm được cái quái quỷ gì. Trái tim vẫn đặt lên người khác. Hôm qua mình trông thấy cô ta và Tả Dật Phi đi dạo phố, không khác gì một đôi tình nhân. Mình còn đi theo bọn họ, thấy bọn họ vào một căn hộ, hình như là chung cư. Người ta ở đó vui vẻ còn cậu ở đây uống rượu. Mạc Tu Lăng, cậu còn tiếp tục như vậy mình thực không dám nhận là quen biết cậu. Thật không có tiền đồ.”
Lý Khánh Anh vừa nghe, nhất thời tá hỏa: “Là tên tiểu từ nào không muốn sống vậy? Bà xã của Mạc Tu Lăng cũng dám mơ tưởng. Chúng ta phải cho hắn biết tay mới được, cho hắn biết trời cao đất dày là gì. Chúng ta không làm thì thôi, đã làm thi fphari làm đến nơi đến chốn, khiến hắn phá sản là được rồi, khiến hắn khóc cũng không tìm ra được nguyên nhân.”
“Vậy là quá dễ dàng cho hắn rồi.” Bạch Sơ Tuấn lắc đầu: “Tìm một người đưa hắn đi giải quyết, đỡ phiền phức.”
Ba người bọn họ suy nghĩ nửa ngày, đột nhiên phát hiện mình đúng là đang hát kịch. Ngược lại, Mạc Tu Lăng vẫn ngồi thong dong uống rượu: “Các cậu tiếp tục đi.”
Ngô Thúc Nguyên bao nhiêu hào hứng đều bị một câu của Mạc Tu Lăng lau khô: “Cậu rốt cuộc muốn như thế nào, để mấy anh trai này còn nghĩ cách chứ?”
“Mình muốn gì?” Mạc Tu Lăng đột nhiên có chút cô đơn, anh cười: “Cô ấy hai năm trước không được như ý muốn, bây giờ sẽ thành toàn cho ấy! Để cô ấy đi, để cô ấy đi tìm cuộc sống cô ấy muốn.”
Ngô Thúc Nguyên và Lý Khánh Anh đều cảm thấy khó tin.
Bạch Sơ Tuấn nhìn phản ứng của Mạc Tu Lăng, thoáng ra vài phần lý trí: “Chắc chắn giữa hai người có chuyện nên mới như vậy?” Anh lại suy nghĩ một chút: “Thật đúng là kỳ lạ, bên này xuất hiện một Diệp Tư Đình chẳng biết từ đâu ra, bên kia cũng lại xuất hiện Tả Dật Phi. Ông trời dường như rất muốn hai người đối địch nhau.”
Ngô Thúc Nguyên cũng cảm thấy Bạch Sơ Tuấn nói có lý, anh ghé sát vào Mạc Tu Lăng: “Em Đình đó tôi cũng rất thích, không yếu ớt, không kiêu ngạo, vẻ đẹp rất đáng yêu. Thật đáng tiếc. Có điều hiện tại có một Diệp Tư Đình cũng không tồi.”
(Đúng là sở thích của những kẻ tầm thường! Mờ mắt vì cái vẻ nhu mì giả tạo của con gái mà không biết!)
Mạc Tu Lăng trừng mắt: “Đừng nói lung tung, Đình là Đình, Diệp Tư Đình là Diệp Tư Đình, bọn họ không giống nhau.”
“Không giống, không giống.” Bạch Sơ Tuấn lập tức phụ họa.
Mạc Tu Lăng cảm thấy mất hứng: “Các cậu toàn vây bắt chuyện mình. Bỏ đi, tâm tình muốn uống rượu cũng bị các cậu làm biến mất sạch rồi.” Anh đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Ngô Thúc Nguyên còn muốn ngăn, nhưng bị Bạch Sơ Tuấn kéo lại.
Mạc Tu Lăng đi hai bước liền xoay người nhìn bọn họ: “Chuyện của mình, các cậu không cần lo.”
Đây là anh tỏ thái độ để bọn họ không ra tay với Tả Dật Phi.
Mạc Tu Lăng đi rồi, Ngô Thúc Nguyên mới nhìn Bạch Sơ Tuấn: “Cậu vừa rồi sao lại ngăn mình chứ?”
Ngay cả Lý Khánh Anh đều đã nhìn ra, anh lắc đầu: “Cậu không thấy tâm tình không cậu ta không tốt sao? Cậu đề cập đến Diệp Tư Đình làm cái gì chứ, còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn sao?”
“Tu Lăng không phải luôn đối xử với Đình rất đặc biệt sao?”
Lý Khánh Anh vẻ mặt hiểu rõ, anh lắc đầu: “Đặc biệt cũng không phải là tình yêu.”
(yeah! Em thích anh Khánh Anh rồi à nha :X)
“Có ý gì?”
“Mình nghĩ Tu Lăng không hẳn thích Đình, cậu ấy đối tốt với cô ta là một chuyện, nhưng thích thì không phải. Cậu ấy không bao giờ giữ khoảng cách với Đình, giống như em gái vậy. Nhưng các cậu xem, vừa rồi cậu ta như vậy, Giang Nhân Ly và Tả Dật Phi ở cùng một chỗ, cậu ta còn có thể thong dong không sợ hãi, một là vì không bận tâm, hai là vì quá yêu. Mình nghĩ, cậu ấy là loại thứ hai.”Lý Khánh Anh phân tích một hồi. (Oa, anh Lý Khánh Anh, wo ai ni a~~~)
Bạch Sơ Tuấn rất tán thành: “Đúng vậy. Nếu như là người khác, trước mặt mọi người bị nói ra chuyện vợ hắn đi cùng một người đàn ông khác chắc chắn sẽ nổi giận. Đó là tôn nghiêm tối thiểu. Nhưng Tu Lăng thái độ như vậy là sao chứ? Ý của cậu ta là Giang Nhân Ly hai năm trước không thể cùng Tả Dật Phi, nếu bây giờ cô muốn đi, cậu ta sẽ thành toàn giúp bọn họ. Làm được việc này, chứng tỏ tình cảm cất giữ trong lòng cậu ta cũng đủ sâu lắm rồi.”
Ngô Thúc Nguyên vẫn còn không hiểu: “Vẫn không hiểu, chẳng lẽ là sau khi kết hôn tình cảm nảy sinh?”
Cái này, Bạch Sơ Tuấn nở nụ cười: “Không hẳn. Các cậu còn nhớ rõ bộ dạng Tu Lăng trước đây không? Chính là bộ dạng ngây ngô dễ xấu hổ. Rõ ràng không giống hiện tại. Cậu ta trước đây luôn không dám nói chuyện về Giang Nhân Ly, sợ bị người khác phát hiện tình cảm này. Nếu cậu không thích người kia thì tốt rồi, tùy tiện nói cái gì cũng sẽ không đỏ mặt, cảm thấy đương nhiên.”
“Tên này cậu đúng là hiểu chuyện.” Ngô Thúc Nguyên cười nhạt nhưng hoàn toàn đồng ý: “Cũng đúng, cậu nói làm mình nhớ tới Tu Lăng vì Giang Nhân Ly mà còn chơi mộ trận bóng rổ, lúc đó thật không hiểu nổi cậu ta. Giờ thì hiểu rồi.”
Lý Khánh Anh cũng gật đầu: “Ba người chúng ta hình như thành chuyên gia phân tích tình cảm Tu Lăng mất rồi, vậy mới nói, hôn nhân đều không đáng sợ như vậy. Tìm một người phụ nữ phù hợp rồi kết hôn thôi.”
“Chính một mình cậu là đủ rồi, đừng lôi bọn mình vào.”
Lý Khánh Anh khinh bỉ: “Luật hôn nhân mới bổ sung thêm điều lệ, các cậu không động tâm sao?”
“Đâu phải mới chứ? Cũng phải để cho cậu tiên phong thử nghiệm mới được…”
Lý Khánh Anh uống rượu, tìm bọn họ ra đây đúng là sai lầm.
Chương 55: Lý do hoàn hảo
Giang Nhân Ly lất toàn bộ quần áo ra, xếp từng bộ từng bộ vào trong va ly. Mấy ngày nay cô sống rất thoải mái, tuy rằng trong lòng luôn có những con sóng nhỏ, nhưng cô rất cảm kích Tả Dật Phi, cho dù anh có mục đích gì khi giúp cô đi chăng nữa.
Người khác đối tốt với cô, bọn họ sẽ nhớ kỹ. Ai đối với cô không tốt, cô sẽ nhớ ký. Đó chính là con người của cô.
Tả Dật Phi vẫn chưa đi làm, anh đứng trong phòng khách, trong tay cầm một điếu thuốc. Giang Nhân Ly nhìn anh, bừng tỉnh, cô chưa bao giờ biết, hoá ra anh cũng học hút thuốc. Hồi còn học đại học, bởi vì cô không thích khói thuốc cho nên anh trở thanh nam sinh duy nhất không hút thuốc.
Cũng đúng, bọn họ sớm không còn như trước, anh học hút thuốc cũng có thể hiểu.
“Em muốn đi?” Tả Dật Phi vẻ mặt không nhìn ra có gì xấu.
Cô gật đầu: “Đã quấy rầy anh lâu rồi.”
Bọn họ đã giống như là bạn tốt nhiều năm, trong mắt không có một chút xấu hổ, chỉ thản nhiên nhìn đối phương.
Anh liếc nhìn va ly trong tay cô, anh hỏi: “Em thực sự muốn rời bỏ Mạc Tu Lăng?”
Giang Nhân Ly dừng một chút: “Đúng vậy.”
Tả Dật Phi nở nụ cười: “Vậy ở lại đây đi.”
“Hứ”. Cô không lên tiếng.
“Bởi vì, anh sẽ là lý do hoàn hảo cho em.”
Cô giật mình, cô biết anh nói đúng. Nếu như cô muốn rời bỏ Mạc Tu Lăng, thì Tả Dật Ph chính là lý do. Tin tưởng lý do này không chỉ có Uông Túc Lỗi, mà ngay cả Giang Thánh Minh cũng tin. Cho dù trước đây bọn họ đã từng chia ly.
Giang Nhân Ly dừng lại nhìn anh: “Vậy sẽ mang lại phiền phức rất lớn cho anh.”
“Không sao.” Anh nheo mi: “Cho dù chúng ta không thể ở cùng một chỗ, anh cũng muốn giúp em một lần.”
“Được, em giúp anh thành toàn.”
Giang Nhân Ly ở lại nhà Tả Dật Phi. Cô căn bản không cần cố ý ra hiệu. Cô tin nghĩ, không lâu sau Uông Túc Lỗi sẽ chủ động tìm cô nói chuyện, sau đó là cha cô, có lẽ còn có rất nhiều, rất nhiều người. Mới nghĩ tới đó là cô đã cảm thấy đau đầu. Có điều muốn làm được thì cần phải cố gắng.
Suy đoán một lát cô biết ngay Giang Nhân Mạn gọi điện thoại tới là vì cái gì. Cô trực tiếp tháo pin ra, cô không muốn cả vú lấp miệng em nói qua loa một câu.
Cuộc sống bình thản, coi như là buồn chán đi! Tả Dật Phi kỳ thực bề bộn nhiều việc, ban ngày căn bản không có thời gian rảnh. Giang Nhân Ly cũng không quấn quít lấy anh, cô tự mình tìm việc mà làm, một mình chơi cờ vây. Đến lúc cô cảm thấy thật sụ buồn chán, cô mới tìm Tả Dật Phi nói muốn đi ra ngoài chơi.
Tả Dật Phi thấy cô như vậy, cũng không có suy nghĩ nhiều liền đồng ý.
Cô một mình đi đến vùng ngoại ô trước đây, hoá ra tâm tình thay đổi, ngay cả cảnh vật cũng khác lạ. Hai bên đường cây cối đủ loại, có loại trơ trụi, lại có loại sum xuê xanh biếc, không khí trong lành, nhưng lại lạnh lẽo.
Vẫn may, mọi người ở đây rất hiếu khách, cũng có người còn nhớ cô, mời cô vào nhà chơi. Cô cũng không có khách khí, cùng ngồi quanh bếp sưởi với mọi người. Ở đây không có lò sưởi mà chỉ dùng chậu than, chính là bỏ than vào trong chậu, rất nhiều người ngồi quanh sưởi ấm. Có cảm giác nguyên thủy nhng cô rất thích.
“Vì sao cô đi một mình? Lần trước cô có đi cùng chồng mà?”
Giang Nhân Ly cười cười: “Anh ấy bề bộn nhiều việc.”
Bác nông dân này lập tức vào trong nhà lấy ra một quả bưởi dùng dao bổ. Loại quả này thật phiền phức, vỏ thì dày, ruột thì ít. Nếu là cô, có lẽ cô đã lười bổ mà không ăn nữa.
Bọn họ đưa cho cô nếm thử.
Cô nhận lấy, tách từng múi ra, giống như là xe bì thịt lợn vậy, chính là ruột quả.
(hự. Bó tay chị Ly! Đúng là tiểu thư >_<)
Loại quả cũng không ngọt lắm, nhưng có mùi vị đặc biệt: “Cảm ơn, rất ngon.”
Tất cả mọi người vui vẻ cười nói, cùng nhau nói rất nhiều chuyện. Giang Nhân Ly phát hiện nói chuyện rất thẳng thắn, thích kể chuyện người khác, sau đó phát biểu nhận xét của mình, có chính xác, cũng có lêch lạc, dù sao cũng không ai truy cứu. Cô cũng rất nhẫn nại nghe bọn họ nói chuyện, người này ly hôn, người kia bỏ con, người nào đó bị tống giam… Bọn họ dường như rất thích nói chuyện phiếm như vậy.
Giang Nhân Ly nghe hết một tiếng đồng hồ, lúc này yếu ớt cầm một cái chậu đi ra ngoài.
Dựa vào trí nhớ, cô có thể nhận ra cái chậu năm đó cô và Mạc Tu Lăng đã dùng.
Nước rất lạnh, rất buốt. Thậm chí buốt đến xương. Tay vô vừa chạm xuống liền giật mình thu lại.
Nhưng cô nhìn một lúc lâu sau đó liền tự mình xắn quần lên cao, run run chạm vào nước. Thực sự là rất lạnh, cô không khỏi cảm thán. Một tay cô bám vào cây cỏ, một tay cô thả cái chậu xuống.
Chân cô rất trắng, trắng đến nỗi chạm vào nước lạnh liền đỏ ửng lên. Áo khoác cô đã cởi ra, tay áo cũng đã tùy tiện xắn lên. Cô khuấy tay trong nước, tảng đá quanh năm chìm trong nước, rêu xanh mởn, sờ tay vào rất thích.
Hình như ốc nước ngọt đã biến đi mất tiêu rồi, có điều vẫn còn một ít. Cô mò được vài con mà thấy vô cùng hài lòng. Sau đó cô tiến lên từng bước, vừa đi vừa vớt ốc, cô rất chú tâm, chí ít cũng đã quên mất nước rất lạnh. Trán cô thậm chí đổ mồ hôi.
Đột nhiên, cô nhìn thấy một con cua. Cô dự một chút, mùa đông cua không ngủ đông sao? Cô suy nghĩ một chút, hẳn là vậy rồi! Sau đó cô liền bắt đầu tập kích: “Con cua ngoan ngoãn, đừng nhúc nhích.”
(sặc sụa!!!!!)
Hiển nhiên con cua không chịu nghe lời của cô, tay cô vừa đụng vào liền bị kẹp lấy.
Thực sự là đau.
Con cua rớt xuống nước, nhưng ngón tay cô đã bị thương, máu hồng chảy ra.
Cô muốn khóc, không rõ vì sao. Bởi vì cũng không phải quá đau, nhưng cô lại rất muốn khóc. Không có ai nhắc cô cua có thể kẹp đến bị thương, cho nên cô mới bị như vậy. Cô không cam tâm, gắng sức bỏ qua vết thương, tiếp tục vớt ốc, không trêu vào con cua kia nữa!
Cô sờ soạng được hơn phân nửa chậu thì cuối cũng hồi phủ!
Muốn ăn ốc luộc lại phải đợi vài này. Cô lại phải ở lại đây. Thậm chí vài ngày này sẽ không được tắm, cô khó chịu.
Toàn bộ công việc cô làm hết. Trước tiên ngâm ốc vào nước để chúng nhả hết cát, sau đó dùng kìm đập vào vỏ ốc. Thực sự rất tanh, cô sợ mình sẽ nôn mửa nhưng cuối cùng vẫn tốt, cô khắc phục được hết. Lúc luộc có một dì hướng dẫn cô, hòa nước chấm với hạt tiêu, ớt, tỏi, hành tây… Cô đột nhiên có cảm giác đạt được thành tựu, dường như đến đây nghỉ ngơi mấy ngày là để ăn bọn ốc kia.
Một đám người lại quây quần ngồi ăn, đúng là hơi loạn, sau đó cùng nhau quét tước dọn dẹp. Cô ăn rất nhiều, cảm thấy rất ngon, cảm thấy rất sảng khoái,
Có điều, đúng như dự liệu, đến đêm cô lại đau dạ dày, nhưng không ai lo cho cô cả.
Thật buồn bực chính là, cô lại đúng thời kì nguyệt sự. Ở đây ngay cả một quầy bán đồ vặt cũng không có, lại đang đêm, cô phải dùng khăn quấn thành nhiều lớp sau đó mới rời giường đi WC, cô không muốn làm bẩn giường của họ.
(ơ, thế là chị không có thai rồi! Huhu)
Buổi tối đó dường như là buổi tối chật vật nhất trong suốt hai mấy năm qua. Cô nhớ đến bàn tay ấy, cô vươn tay ra muốn chạm vào, nhưng lại trống trơn.
Cô mỉm cười, cười chính mình. Kỳ thực cô biết rõ bên cạnh không có ai, nhưng cô vẫn muốn giơ tay ra tìm kiếm.
Nếu như không đi tìm, cô sẽ không hiểu được, hoá ra thực sự đã mất đi.
Trống trơn, lạnh lẽo, đêm dường như trở nên rất lạnh.
Chương 56: Một tập phim
Thời gian là vô cùng bận rộn. Chuyện này Chương Tâm Dật rất rõ ràng. Nhưng Mạc Tu Lăng dường như gầy không đi ít, không biết là bởi vì công việc hay là vì chuyện gì khác. Chương Tâm Dật tin tưởng nguyên khác hơn, mấy năm nay, cho dù có bận rộn thế nào Mạc Tu Lăng cũng cho mình thời gian.
Chương Tâm Dật làm việc càng nghiêm túc hơn, bởi vì do cô mới sinh con cho nên Mạc Tu Lăng giao cho cô rất ít việc để cô có nhiều thời gian về nhà chăm sóc con. Tuy rằng Mạc Tu Lăng không nói gì nhưng có ông chủ như vậy, cô một chút cũng không dám lười biếng.
Chương Tâm Dật vừa định vào phòng làm việc của Mạc Tu Lăng thì thấy phó tổng giám đốc Vu Phong vội vã đi qua trước mặt cô, ngay cả chào hỏi cô một câu cũng không có. Có điều, Chương Tâm Dật nghĩ rằng anh ta không nhìn thấy mình.
Từ khi Diệp Tư Đình vào Bắc Lâm, không ít đàn ông con trai trong công ty sôi trào hẳn lên. Đương nhiên, Vu Phong là tiêu biểu nhất, cũng là người duy nhất dũng cảm xuất kích.
“Tư Đình, tối nay cô có rảnh không?” Vu Phong dịu dàng hỏi, ánh mắt cũng dịu dàng.
Diệp Tư Đình thu dọn tư liệu trên bàn: “Vu tổng, hiện tại đang là giờ làm việc.”
Diệp Tư Đình là đang nhắc nhở anh ta không muốn công tư lẫn lộn.
Đây chẳng phải là lần đầu tiên Vu Phong gặp trắc trở, cho nên anh ta cũng rất ung dung, chỉnh lại trang phục trên người một chút rồi nói: “Gần đây tất cả mọi người đều bận rộn, hay là tan sở mọi người cũng đi chơi bóng rổ.”
Trong công ty, nhân viên nam chiếm hơn nửa, bọn họ nhàn rỗi lại tổ chức chơi hai đội bóng rổ, thỉnh thoảng sẽ cùng nhau chơi. Đương nhiên sẽ có hình phạt, đội nào thua sẽ trả tiền ăn sau khi đấu.
“Được.” Không ít người tán thành, dù sao gần đây thật là bề bộn nhiều việc.
Vu Phong nhìn Diệp Tư Đình: “Cô có đi không?” Ánh mắt anh ta tràn đầy sự cầu khẩn.
Diệp Tư Đình suy nghĩ một chút, lựa chọn gật đầu, có điều đây là lần đầu tiên cô ta tham gia, không biết anh có đi hay không. Cô ta nhìn về phía phòng làm việc của Mạc Tu Lăng.
Bởi vì Chương Tâm Dật trở về cho nên công việc của Diệp Tư Đình giảm không ít, hiện tại cô ta chỉ có thể tự mình tạo cơ hội.
Gần hết giờ, tất cả mọi người đều hưng phấn, xem ra đều đã kìm nén khá lâu.
Diệp Tư Đình đi tới bên cạnh Chương Tâm Dật: “Chị Chương, chị có đi xem không?”
Kỳ thực, nữ nhân viên trong công ty không lưu tâm đến bóng rổ mà chỉ quan tâm đến một bữa ăn miễn phí.
Chương Tâm Dật lắc đầu: “Chị phải về nhà với con, tiểu quỷ này chỉ cần vài giò không thấy mặt chị là sẽ quấy khóc.”
“Làm mẹ rồi quả nhiên thay đổi.”
Chương Tâm Dật cười mà không nói, cô nhìn phòng làm việc của Mạc Tu Lăng, sau đó đi vào: “Mạc tổng, anh em chuẩn bị đi đánh bóng rổ, anh muốn đi cùng không?”
Kỳ thực, làm thư ký, giác quan thứ sáu của cô luôn phải rất chuẩn, cô biết vợ chồng Mạc Tu Lăng có chuyện cho nên Mạc Tu Lăng mới tâm tình không tốt. Lúc này bảo anh tham gia hoạt động của nhân viên kỳ thực không tồi, tuy rằng trước đây anh cũng không tham gia.
“Không được.” Mạc Tu Lăng lắc đầu: “Tôi mà đi sẽ phá hủy nhã hứng của bọn họ.”
“Sao có thể?” Chương Tâm Dật cười: “Vu tổng mới đến nói cho em biết, bọn họ vừa lúc cần người là trọng tài, chỉ có Mạc tổng mới đảm nhận được. Hơn nữa, anh làm trọng tài nhất định mọi người sẽ phục.”
Mạc Tu Lăng hiểu ý của Chương Tâm Dật, dù sao anh cũng không còn việc gì cho nên đồng ý.
Vì vậy một đám người đi tới câu lạc bộ.
Nhân viên nữ phụ trách đưa nước, còn Mạc Tu Lăng đúng làm đảm nhận trọng tài.
Vu Phong nhìn Mạc Tu Lăng: “Kỳ quái, anh ta không phải luôn không tham gia sao?”
Diệp Tư Đình có chút kỳ quái hỏi: “Vì sao?”
Vu Phong lắc đầu: “Năm đó thành lập hai đội bóng này chính Mạc tổng nói anh ta sẽ không đánh bóng rổ.”
Diệp Tư Đình cả kinh, nhưng cũng không có mở miệng, suốt trận đấu đều nhìn Mạc Tu Lăng.
Mạc Tu Lăng không hứng thú, tới đây cũng là vì muốn đốt thời gian. Diệp Tư Đình nhìn ra tâm tư của anh, lúc nghĩ giữa trận liền đi đến: “Mạc tổng, có thể đáp ứng em một chuyện được hay không?”
“Hử?”
Bọn họ rời khỏi đây, giống như hai đứa trẻ vụng trộm trốn đi.
Tâm tình anh khá hơn: “Nói đi! Muốn tôi đồng ý cái gì?”
“Chỉ cần em nói anh sẽ đáp ứng?”
“Để tôi suy nghĩ đã!” Mạc Tu Lăng cố ý tỏ ra suy nghĩ sâu xa.
Diệp Tư Đình không để cho anh cơ hội: “Ngày hôm nay em là thọ tinh, em lớn nhất.”
Mạc Tu Lăng cười: “Tốt lắm, tôi liều mình làm quân tử.”
Diệp Tư Đình rất thích cảm giác này: “Mạc tổng có thể đi xem phim cùng em không?”
“Thọ tinh lớn nhất.”
Bọn họ cùng nhau đi vào rạp chiếu phim, Diệp Tư Đình cầm trong tay bỏng ngô, sắc mặt của cô ta ửng hồng, Mạc Tu Lăng vẫn nhìn lên màn hình lớn.
Bọn họ chọn xem một bộ phim về thời thanh xuân. Không nổi tiếng lắm nhưng mà hai chữ “thanh xuân” đã đả động đến bọn họ, cho nên không hẹn mà cũng chọn.
Ca khúc dạo đầu rất êm tai, giai điệu nhẹ nhàng, khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa về ca từ.
Chuyện xảy ra trong một thành phố giữa hai người bình thương. Đây là một mối tình thời thanh xuân. Khi nữ chính mười tuổi, nam chính cùng gia đình chuyển tới cạnh nhà nữ chính, từ đó hai người quen biết.
Mạc Tu Lăng chăm chú nhìn màn hình.
Bộ phim chợt xuất hiện một cảnh. Lúc đó nam chính không thích nữ chính mà lại có tình cảm bạn học cùng lớp. Lúc nam chính đứng ở cầu thang đợi cô bạn kia thì cả nữ chính và nữ phụ đều đi xuống.
Lúc nữ chính vừa thấy nam chính, cô không chút do dự mà quyết định. Cô cố ý từ trên cầu thang ngã xuống, vì nam chính có quen nữ chính cho nên anh ta đưa cô đến bệnh viện. Cô gái trên lưng chàng trai khẽ mỉm cười, đầu ngón tay viết lên lưng anh ta một chữ.
Mạc Tu Lăng đột nhiên toàn thân trở nên cứng ngắc, anh nhìn tên bộ phim: “Không kịp hứa hẹn”, nhưng còn có một tên khác là “Người trong lòng”. Mà lúc ấy, nữ chính viết lên lưng chàng trai chính là một chữ “Anh”.
Mọi chuyện tiếp tục phát sinh. Năm đó nam chính không hiểu được ý nghĩa của chữ này, chỉ là anh không thể hẹn hò với bạn nữ kia được nữa. Nữ chính vì bị thương đã xuất hiện một vết sẹo, cô thực không vui,
Chàng trai tốt bụng, ở bên cạnh cô gái.
Cô hỏi anh, nếu như chân cô vẫn khó coi như vậy thì biết làm sao.
Anh liền cho cô một lời hứa hẹn sẽ lấy cô.
Nhưng nhiều năm sau đó, bên người anh đã có một giai nhân. Anh sống một cuộc sống hoàn hảo còn cô vẫn sống trong quá khứ. Một đám cưới thương nghiệp đã khiến họ được ở bên nhau, nhưng anh không yêu cô, mà chỉ một mực lên kế hoạch đào khoét gia sản nhà cô, giúp người yêu mình lấy lại được gia nghiệp. Anh và cô gái kia vẫn ở cùng nhau bí mật, chờ khi gia đình nữ chính điêu đứng, anh liền ly hôn.
Rốt cục, nam chính đã từng bước một lừa nữ chính, khiến cha cô làm ăn thất bại, cuộc sống của cô như rơi từ tầng mây xuống.
Cuối cùng, anh ngả bài: “Chúng ta ly hôn đi!”
Cô không đau lòng, chỉ nhìn anh nói: “Đây là mục đích cuối cùng của anh, do anh từng bước một lên kế hoạch và thực hiện. Anh muốn mang lại hạnh phúc cho người con gái kia.”
Ánh mắt cô trống rỗng, cô nhìn đơn ly hôn, mỉm cười.
Nam chính bắt đầu bất an, trong suốt thời gian qua, anh đã từng dao động, chỉ là cuối cùng vẫn lựa chọn trả thù giúp người yêu.
Cô cầm tờ đơn lên, run run tay ký xuống. Cô hỏi anh: “Anh còn nhớ nhiều năm trước đã từng hứa hẹn với một người con gái, nếu như chân của cô ấy vẫn còn sẹo xấu xí, anh sẽ cưới cô ấy?”
Cô gái chậm rãi xắn ống quần, để lộ ra một vết sẹo.
Sắc mặt anh phức tạp, anh dường như nhớ dường như không.
Giọng nói của cô cũng dường như trống rỗng: “Tôi giúp anh trả lời, anh không hề nhớ.”
Giống như một lời nói có độc, “anh không hề nhớ”, “anh không hề nhớ”.
Bộ phim kết thúc ở đây, cuối cùng cả nữ chính và nữ phụ đều rời khỏi căn phòng, chỉ còn lại một mình nam chính ngây ngốc ngồi ở sô pha. Cuối cùng trên màn ảnh chỉ còn lại khuôn mặt anh, yêu thương xen lẫn đau khổ, một giọt nước mắt lăn xuống.
Bộ phim kết thúc, nhưng đại đa số người xem không hài lòng với kết cục này, một vài người còn si ngốc nhìn màn hình.
Diệp Tư Đình cũng phiền muộn, câu cuối cùng của nữ chính vẫn còn vương vấn trong ngực người xem: “Để tôi giúp anh trả lời, anh không hề nhớ.”
Cuộc sống bi thương nhất chính là điều này, bạn còn nhớ kỹ, nhưng người ta thì đã quên.
Diệp Tư Đình lúc này nhìn Mạc Tu Lăng, ánh mắt anh rất lạ, nhìn không ra anh suy nghĩ cái gì.
“Mạc tổng, anh làm sao vậy?”
Mạc Tu Lăng hồi phục tinh thần lại: “Không.”
Bọn họ và một đám người đi ra khỏi rạp chiếu phim, Diệp Tư Đình không nghĩ đến anh đột nhiên thay đổi.
Mạc Tu Lăng nhìn cô ta nói: “Tôi có chuyện quan trọng, tôi đi trước.”
Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên anh không muốn để cô rời khỏi anh.
Diệp Tư Đình đứng ở đó, tựa hồ nhất thời không thể chấp nhận, lòng cô ta đau đớn.
Mạc Tu Lăng không làm gì, chỉ là về nhà, anh nằm trên sô pha.
Anh nhớ, nhớ kỹ.
Năm ấy, Giang Nhân Ly và Giang Nhân Đình cùng đi học múa ba lê.
Anh đến đó chờ Giang Nhân Đình, nhưng ngẫu nhiên thấy Giang Nhân Ly ngã từ cầu thang xuống. Anh không kịp nghĩ gì vội vàng đến đỡ cô.
Lúc cô ở trên lưng anh viết chữ kia, anh vẫn cho rằng cô viết hai chữ “Bạn”, “tim (lòng)”. Anh còn tưởng cô chưa viết xong, còn tưởng cô chỉ nghịch ngợm.
Không ngờ, không ngờ đó lại là chữ “Anh”.
Anh thật quá ngu xuẩn.
Tay anh nắm gắt gao, tuyệt đối cũng không làm tiêu tan đi một chút khó chịu trong lòng.
Hoá ra, chính là anh tự mình đẩy cô ra xa, khiến cô ngã vào lòng một người con trai khác.
» Xem Tiếp