watch sexy videos at nza-vids!
Ban dang ghe tham vao trang wap http://truyendochay.sextgem.com/ trang wap truyen teen hay hay nhat moi thoi dai.... o day ban co the tha ho doc truyen teen hay va nhieu nhung tieu thuyet hay tuoi teen .....
chúc các bạn đọc truyện vui vẻ... và hãy ghé thăm wap thường xuyên các bạn nhé
Tìm Trong Trang:
• Truyện Teen Ngắn

Truyện Teen Hay Ai hiểu được lòng em

Chương 45: Nếu không cách xa

Mạc Tu Lăng và Giang Nhân Đình ở Hồng Kông một tuần. Lúc sắp về cô ta lôi Mạc Tu Lăng đi dạo phố mua đồ, còn hỏi Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà thích cái gì. Mấy vấn đề này Mạc Tu Lăng đều không trả lời được, đành phải tùy tiện mua vài thứ.

Vừa xuống phố hai người bọn họ đã thấy rất nhiều cửa hàng. Hồng Kông không hổ danh là mảnh đất thời thượng, cửa hàng cửa hiệu to nhỏ mọc lên san sát nhau. Mạc Tu Lăng bây giờ mới được lĩnh hội cái gì gọi là phụ nữ, vừa xuống phố trông thấy những cửa hàng này ánh mắt bọn họ đã sáng rực lên.

Cuối cùng, Diệp Tư Đình thu hoạch xong, trong tay xách theo bọc to bọc nhỏ.

Mạc Tu Lăng cũng hai tay dùng cả bốn.

Anh cảm thấy mình may mắn, vì Giang Nhân Ly không ham trò này. Có lẽ là có, nhưng anh tuyệt đối sẽ không phải là người bị hại thế này. Thực ra, cảm giác này cũng không đến nỗi khó chịu như anh tưởng, anh nhìn những thứ cầm trên tay, đột nhiên cảm thấy mình không được chủ động cho lắm.

Giang Nhân Ly mấy ngày nay đều ở chỗ của Tần Ngả Trữ nơi nào, ăn ngủ chuyện trò, cô nói rất nhiều chuyện, nói xong lại quên luôn, cũng chẳng biết mình nói cái gì. Thời gian đó cũng coi như là dễ chịu.

Tần Ngả Trữ cũng không phải là người quá bi thương, cho nên cô cũng không nghĩ quá nhiều đến chuyện đau lòng này. Cô và Giang Nhân Ly thực đúng là đôi bạn trời sinh, đều thích tự do tự tại nói chuyện phiếm. Hai người bọn họ có thể chấp nhận lôi thôi, nhưng tuyệt đốik chấp nhận dơ bẩn.

Tần Ngả Trữ chịu đựng Giang Nhân Ly làm bảo mẫu mấy ngày lúc này mới chợt nhớ ra chuyện quan trọng: “Ông xã cậu lúc nào thì về?”

“Cũng phải hai ba ngày nữa!”

Tần Ngả Trữ đẩy cô: “Vậy mà cậu còn nhàn nhã đi chơi thế này sao?”

“Lẽ nào cậu muốn mình ngồi nhà hoan nghênh sao?”

“Cậu thật chẳng có điểm nào giống người làm vợ cả.”

“Ai bảo mình còn có khí chất tuổi trẻ chứ!”

“Giang Nhân Ly, lúc nào cậu mới thôi khiến mình mắc ói nữa hả?”

Có điều nói tới nói lui, Giang Nhân Ly vẫn trở về nhà. Cũng may, nhà cửa không bụi bặm, cũng không đến nỗi một chút hơi người cũng không có. Chỉ có một chiếc áo bẩn của Mạc Tu Lăng trên sô pha. Cô tự hỏi sao lại quên mất không giặt chiếc áo này, suy nghĩ một lát, cô quyết định mang đến tiệm giặt là.

Vừa mang đến tiệm giặt, cô liền trông thấy xe của Mạc Tu Lăng đang chạy đến. Cô vẫy tay, làm như đang gọi taxi.

Mạc Tu Lăng dừng xe trước mặt cô, đợi cô lên xe mơi mở miệng: “Từ đây về nhà chỉ mất hai phút. Từ khi nào em đã tiết kiệm cả hai phút đồng hồ thế?”

“Chẳng phải anh nói thời gian cũng là tiền bạc sao?”

“Chẳng phải em thích nhất là lãng phí tiền bạc sao?”

“Mạc Tu Lăng, đừng có ra vẻ anh rất hiểu rõ em như thế.” Giang Nhân Ly bĩu môi, “Không phải chỉ là đi nhờ xe thôi sao, anh sao phải đến mức như vậy?”

“Không đến mức, chỉ là mỗi lần dừng xe ở mấy chỗ dốc thế này, cũng phải mất năm hào tiền dầu mỡ.”

Giang Nhân Ly tức giận, cô đưa tay ra xòe trước mặt anh: “Vừa rồi đi giặt áo cho anh, hết một trăm đồng, anh đưa trả em 99 đồng 5 hào. Lộ phí thì thôi đi, em không tính toán với anh.”

Mạc Tu Lăng dường như nghe được truyện cười. Anh đút tay vào túi áo rút ra một vật đưa cho cô: “Nhân tiện trả em lộ phí luôn.”

Giang Nhân Ly bĩu môi. Là một chiếc vòng tay, kiểu dáng không cầu kỳ, nhưng lại có ý nghĩa đặc biệt, có nhiều hình lá phong xếp chồng lên nhau, nhìn không đến nỗi quá đơn điệu. Cô thích đồ trang sức có trong lượng, vòng tay thì thích kết cấu nhiều tầng. Cô tin chắc là Mạc Tu Lăng không biết sở thích của cô, những lại có thể mua thứ rất hợp ý cô. Cô bĩu môi: “Đây là tiền trả của anh sao? Thật là không có thành ý.”

Mạc Tu Lăng nhìn cô, “Em không thích?” Dường như có chút mất mặt, anh phẫn nộ: “Sớm biết vậy đã không mua, thật là mất thời gian tìm.”

Giang Nhân Ly bật cười: “Được rồi được rồi, miễn cưỡng chấp nhận.”

Xuống xe, đi vào trong thang máy trong lòng cô vẫn còn đang mải mê suy nghĩ chuyện chiếc vòng tay, mãi cho đến khi ra khỏi thang máy, cô mở miệng: “Vì sao đột nhiên mua vòng tay cho em?” Trong ánh mắt cô hiện lên vẻ tò mỏ, càng giống như hoài nghi.

“Lại gì nữa?”

“Vô duyên tặng quà, không gian thì cũng là trộm. Anh đã làm gì có lỗi với em, nếu thành khẩn khai báo em sẽ khoan hồng.”

Mạc Tu Lăng cướp lại chiếc vòng: “Đưa anh.”

“A! Không được.” Giang Nhân Ly cười: “Trên này có đính bảy hột xoàn đó. Rất quý.”

“Giang Nhân Ly, em từ bao giờ lại trở nên tầm thường như vậy?”

“Hoá ra anh trước đây vẫn nghĩ em rất tao nhã?”

Mạc Tu Lăng không để ý tới cô. Được rồi, cô thừa nhận, là cô cố ý. Hơn nữa, cái cố ý này hiệu quả cũng không tệ lắm. Chí ít có thể khiến cho tâm tình thoải mái. Thật hiếm có cơ hội như thế này!

Anh tắm rửa xong, cô cho hết quần áo của anh vào máy giặt.

Lúc anh đi ra tóc còn rất ướt và rối, giống như con nhím vậy. Cô cứ như vậy nhìn anh.Thực ra, ngày ngày nhìn thấy người đẹp trai như vậy cũng chẳng khác nào nhìn một người qua đường. Cô nghĩ nếu như Giang Nhân Đình say đắm anh như vậy, thì trên người anh chắc hẳn là phải có mị lực phi thường mới đúng, nhưng vì sao cô chẳng hề phát hiện lấy một chút?

“Đừng có nhìn anh như thế, giống như là nghiên cứu động vật quý hiếm sắp tuyệt chủng vậy.” Mạc Tu Lăng cầm khăn lau đầu.

Cô đi lên trước, ánh mắt hiếu kỳ, “Bạn gái trước của anh diện mạo thế nào?”

Anh khó hiểu nhìn cô: “Muốn tìm người để tự làm nổi bật mình sao?”

“Em chỉ tò mò không biết anh thích kiểu người nào thôi.”

Mạc Tu Lăng ngồi ở sô pha cười: “Anh còn tưởng rằng em sẽ nói chính là kiểu người như em chứ? Em từ bao giờ lại khiêm tốn như thế?”

Cô đá chân anh: “Nói một chút đi. Anh ở trong nước hình như không có dính dáng gì mấy chuyện nam nữ này, lúc ở nước ngoài thì sao? Nghe nói phụ nữ nước ngoài vóc dáng vô cùng nóng bỏng, vô cùng bốc lửa?”

Anh nheo mắt: “Những người anh giao lưu toàn là du học sinh.”

“Hoá ra anh đúng là có bạn gái, hơn nữa lại không chỉ có một người.” Cô cười, ngồi xuống bên cạnh anh: “Mẹ anh nói con trai bà làm gì cũng chỉ nhất nhất một điều, đã thích ai là thích cả đời. Thật đúng là nên ghi âm lời anh lại cho mẹ nghe một chút.”

Mạc Tu Lăng ném chiếc khăn trong tay, sau đó nhìn cô: “Sao giờ em lại quan tâm tới chuyện tình cảm của anh thế?”

“Cũng chỉ là em hiếu kỳ thôi!”

“Anh thấy là em đang buồn chán cực độ thì có.”

“Bọn họ hình dáng thế nào? Tính tình làm sao” Cô vẫn hỏi.

“Chính là như vậy!”

“Như vậy là thế nào?”

Mạc Tu Lăng bị hỏi đến phiền não: “Sớm quên mất hình dáng bọn họ gọi tên thế nào rồi. Em rốt cuộc có chịu đi ngủ hay không?”

Giang Nhân Ly nhìn anh nửa ngày, “Anh cũng không ngủ?”

Anh nhìn cô: “Mấy ngày anh không có ở nhà xem ra em rất thoải mái. Ngay cả thịt trên mặt cũng phúng phính hơn ra.” Anh vừa nói vừa dùng tay véo lên má cô, làm như chứng mình lời mình nới là thật.

Cô lập tức đứng dậy đi soi gương. Đều là do Tần Ngả Trữ, lôi kéo cô ăn quá nhiều.

Anh nhìn bộ dạng cô, khóe miệng khẽ cười, sau đó đi tới ôm cô: “Thực ra như vậy cũng tốt.”

“Ví dụ?”

Anh ôm lấy cô, bế vào trong phòng. Mãi đến khi cô bị đặt ở trên giường, cô mới hiểu được, anh đang ám chỉ cái gì. Cô phiền muộn, tạo phúc cho người khác, rõ ràng là làm tổn hại bản thân.

Giang Nhân Ly nghĩ đến một câu nói: thà rằng để người vì mình mà phục vụ, còn hơn mình phải vì người mà phục vụ.
Chương 46: Được thôi!

Giang Nhân Ly đúng là một người rảnh rỗi. Cho nên bây giờ cô lại bị Giang Thánh Minh gọi về nhà. Có lẽ toàn bộ thế giới này đều đã biết cô chính là một người nhàn nhã.

Diệp Tư Đình đã trở về, mua rất nhiều quà. Đương nhiên có cả phần cho Giang Nhân Ly.

Cô ta đưa cho Giang Nhân Ly một sợi dây chuyền: “Thích không?”

Giang Nhân Ly nhìn sợi dây chuyền không nói gì, nhưng Diệp Tư Đình chau mày: “Mạc phu nhân không vui sao? Đây là do em và Mạc tổng cùng nhau chọn đấy. Anh ấy không phải cũng mua cho chị một chiếc vòng tay sao? Sợi dây chuyền này phối hợp cũng chiếc vòng tay kia rất đẹp đấy.”

Giang Nhân Ly đã hiểu. Tặng quà là giả, chọc giận cô mới là thật.

Bạch Thanh Hà kéo tay Diệp Tư Đình, “Tư Đình sao cứ gọi Mạc phu nhân thế? Nghe rất xa lạ. Con gọi chị đi.”

Giang Thánh Minh cũng gật đầu.

Diệp Tư Đình liên tục lắc đầu, “Mẹ nuôi, ba nuôi, con mỗi ngày đều phải đối mặt Mạc tổng, nên đã quen như vậy rồi.”

Giang Nhân Ly đánh giá sợi dây chuyền, trong lòng thầm nghĩ, Diệp Tư Đình cô ta đâu phải là quen. Chỉ là nếu như gọi cô là chị, thì chẳng phải Mạc Tu Lăng nghiễm nhiên sẽ là anh rể cô ta hay sao? Như vậy đâu phải là ý muốn của cô ta.

Bạch Thanh Hà yêu thương nhìn Diệp Tư Đình, “Đi công tác mới vài ngày, mà đã gầy nhiều như vậy, ở lại đây vài ngày để mẹ tẩm bổ cho con.” Bà ta đảo mắt nhìn Giang Nhân Ly, “Phụ nữ muốn tốt không những không được để bản thân mình khổ cực, hơn nữa còn phải biết hưởng thụ cuộc sống. Nhân Ly, con hình như gần đây béo lên đấy.”

Việc này càng khiến Giang Nhân Ly có thêm quyết tâm giảm béo.

Giang Thánh Minh ho khan một chút: “Ba thấy Nhân Ly so với trước đây tốt hơn rất nhiều, có điều vẫn là gầy, vẫn phải ăn nhiều một chút.”

Giang Nhân Ly không đáp lại câu nào. Thực ra hiện tại cô cũng không béo, chỉ là do mọi người nhìn quen mắt cô không da thịt như trước đây cho nên bây giờ mới có cảm giác cô béo lên. Chính cô cũng cảm thấy phiền muộn.

Diệp Tư Đình kéo Bạch Thanh Hà, “Mẹ nuôi, có cơ hội chúng ta cũng đi Hồng Kông chơi đi, ở đó có rất nhiều thứ hay. Con ở đó mấy ngày đều họp hành, buồn muốn chết. May mà sau đó Mạc tổng đưa con ra ngoài dạo phố. Buồn chán mấy hôm tiêu tan hết cả. Ở đó hàng hóa đều là hàng công ty, mà lại còn rất re. Chúng con ăn rất nhiều đồ ăn vặt, mua rất nhiều thứ. Đến cuối cùng lúc quay về hay tay đều mang rất nhiều đồ, mọi người đi trên đường đều kỳ quái nhìn chúng con.”

Nói xong, Diệp Tư Đình còn cười rộ lên.

Bạch Thanh Hà dường như rất hứng thú, “Tốt vậy sao, nếu có cơ hội đúng là nên đi.”

Diệp Tư Đình gật đầu, “Sau này con có thể làm hướng dẫn viên cho cha mẹ, cha nuôi thấy sao?”

“Không tồi.” Giang Thánh Minh phụ họa.

Giang Nhân Ly nhìn bọn họ dáng vẻ tươi cười, thật đúng là một nhà hoàn thuận vui vẻ.

Cô bị giữ lại ăn trưa, mà Diệp Tư Đình cũng ăn xong sau đó mới về công ty. Diệp Tư Đình lái xe, liên tục bấm còi: “Cần tôi tiễn cô một đoạn đường không?”

“Cảm ơn, không cần.”

Diệp Tư Đình nhìn bên ngoài trời nắng: “Cũng đúng, ánh nắng như vậy thì dù có phơi nắng cũng không ảnh hưởng đến làn da.”

Giang Nhân Ly vào trong xe cô ta: “Giang Nhân Đình, rốt cuộc cô muốn gì?”

Diệp Tư Đình lái xe, vẻ mặt đạm nhiên: “Giang Nhân Ly, đúng là tôi đã đánh giá thấp tính nhẫn nại của cô. Như vậy rồi mà cô vẫn bình tĩnh được.”

“Bằng không cô cho là phải thế nào? Trước mặt cha tôi nháo lên nói cô chính là Giang Nhân Đình sao? Nói với ông tất cả đều là âm mưu của cô sao?” Giang Nhân Ly ánh mắt lạnh lẽo: “Nếu như cha tôi không tin tôi, thì từ nay về sau ông sẽ không nghe tôi nói bất cứ điều gì. Nếu như ông tin tôi thì sao chứ, cô dù sao cũng vẫn là con ông, ông sẽ làm gì cô chứ? Cũng chỉ khiến cho di chúc của ông xuất hiện thêm một cái tên nữa mà thôi. Cho dù là thế nào, cũng đều là có ích cho cô, sao tôi phải làm vậy chứ?”

“Mấy ngày ung dung tự tại vừa rồi cũng không biến cô trở thành kẻ ngốc!”

“Rất xin lỗi, đã không giúp cô được như ý.”

“Giang Nhân Ly, tương lai như thế nào, cả tôi và cô đều không biết trước được. E rằng đến môt ngày nào đó cũng sẽ không thấy cô như bây giờ.” Diệp Tư Đình nửa cười nửa không.

Giang Nhân Ly dáng vẻ tự tin trên nét mặt cô ta: “Diệp Tư Đình, Tư Đình – nhớ mong Mạc Tu Lăng? Cô cho rằng cô làm những việc này có thể khiến tôi phát giận bừa bãi, sau đó khiến cho Mạc Tu Lăng chán ghét tôi sao?”

“Đừng nghĩ như vậy. Chúng tôi cùng đi Hồng Kông là thật, cùng nhau đi dạo phố là thật, anh ấy mua cho cô chiếc vòng tay kia cũng là thật. Cô nói xem, tôi đâu có nói dối?” Diệp Tư Đình cười lạnh mở miệng, “Quên nói với cô, chiếc vòng tay kia chính là do tôi chọn đấy. Cô xem, có phải tôi rất hiểu sở thích của cô không, tôi nghĩ cô nhất định sẽ thích.”

Giang Nhân Ly mím môi nhìn cô ta.

“Giang Nhân Ly, tới nhà cô rồi, cô không xuống sao?”

Giang Nhân Ly xuống xe, thật muốn đá vào xe cô ta một cái. Nhưng cô cảm thấy không thể mất bình tĩnh trước mặt Giang Nhân Đình được. Nhìn Giang Nhân Đình lái xe nghênh ngang đi, trong lòng cô tràn đầy bất bình.

Chưa bao giờ cô cảm thấy khinh bỉ bản thân mình như thế. Có thể Mạc Tu Lăng mắng cô không hề sai, cô chính là mong muốn có một người có thể ơ bên cô, tin tưởng cô, yêu thương cô vô điều kiện. Ích kỷ như vậy làm sao có thể khiến cho người khác hiểu được suy nghĩ trong lòng cô.

Đã bao nhiêu lần xem phim, cô thấy được nam chính vì tin lời nữ phụ mà hiểu lầm nữ chính, đến cuối cùng nam chính mới thấy rõ được sự xấu xa của nữ phụ, rồi sau đó anh ta mới bắt đầu có môt cuộc sống tốt đẹp bên nữ chính.

Giang Nhân Ly rất nhiều lần nghĩ, vì sao cứ phải đến lúc nam chính biết nữ phụ làm rất nhiều chuyện ác, lúc bộ mặt cô ta bị vạch trần, thì anh ta mới tin tưởng nữ chính? Sao cứ lúc đó anh ta mới nói một câu anh ta đối với nữ phụ chỉ là thương hại và trách nhiệm? Thứ tình cảm đó, nếu là Giang Nhân Ly cô thì cô sẽ không cần. Nếu như người đàn ông này yêu cô, thì cho dù cô có làm bất cứ chuyện gì anh cũng sẽ vẫn lựa chọn cô. Dù cho anh không tin cô, nhưng anh cũng sẽ lựa chọn tuyệt đối đứng về phía cô, đó mới là tình yêu thực sự, không có kẻ thứ ba, không có “hắn ta”, cũng không có “cô ta”.

Cô biết suy nghĩ ấy của mình mang theo một chút màu sắc đồng thoại. Hiện thực tìm đâu ra được một người toàn tâm toàn ý như vậy? Nhưng cô biết, cô đã từng có được.

Năm đó Tả Dật Phi nói với cô: “Đừng sợ, có anh ở đây. Nếu như em thích trẻ con vậy thì cứ sinh nó ra, chúng ta sẽ cùng nhau chăm sóc nó. Con em sinh ra cũng chính là con của anh. Có được không?” Cô chỉ cảm thấy mình đã tìm được người lý tưởng nhất để bầu bạn. Chỉ là cuộc đời này, ai có thể hiểu hết được?

Cô đã từng có được một tình yêu như vậy, nhưng rồi lại mất đi.

Có người nói, nếu sẽ mất đi, vậy thì thà rằng chưa từng chiếm được còn hơn. Nhưng Giang Nhân Ly thì khác, đánh mất rồi cô cũng không hối hận. Trong thế giới của cô, mỗi một thứ xuất hiện đều sẽ là một tiền để, sẽ không có gì là xấu hết, mà với cô, nếu có lần thứ hai chuyện tương tự xuất hiện thì cô sẽ có được lựa chọn chính xác hơn.

Cũng có người nói, người yêu mà dễ dàng mất đi thì đó không phải là người yêu của mình. Hay là, người ta chỉ nói những lời này để tự an ủi bản thân? Chí ít thì cô cũng sẽ viện một cái cớ lý tưởng nhất, để khiến cho bản thân mình có thể chân chính từ bỏ.

Cô nhớ tới vẻ mặt kiêu ngạo của Giang Nhân Đình. Cô tự hỏi Giang Nhân Đình dựa vào cái gì mà lại kiêu ngạo như vậy. Hay là, gần đây Mạc Tu Lăng đối xử với cô ta rất giống thời còn trẻ?

Có ai không mong muốn thời thiếu nữ của mình xuất hiện một người con trai như vậy, để sau này có thể được nắm tay nhau đến già?

Giang Nhân Ly day day trán, nếu còn tiếp tục như vậy, cô hẳn sẽ phát điên lên mất.

Cô nằm ở sô pha, lại thêm một buổi chiều “tiền tài” bị cô lãng phí. Nghe thấy ngoài cửa có tiếng động, ngay cả nghiêng đầu ra nhìn cô cũng lười. Cô nhếch miệng: “Ngày hôm qua trở về còn chưa kịp hỏi anh. Chuyến đi Hồng Kông lần này có phải là đi chơi thích lắm không?”

“Ngày nào cũng phải họp, có cái gì chơi mà vui?” Mạc Tu Lăng miệng khô, cầm chiếc cốc đi lấy nước.

Giang Nhân Ly nhìn lên trần nhà, sau đó lấy ra chiếc dây chuyền: “Nghe nói cái này là do anh và người nào đó đi mua.”

Mạc Tu Lăng uống một ngụm nước lớn, sau đó đến gần cô: “Cái gì mà người nào đó? Diệp Tư Đình đó cũng coi như là em gái em.”

“Em không có phúc như vậy.” Cô hạ thấp giọng, sau đó nói vào vấn đề chính: “Anh nói như vậy là thừa nhận rồi sao?”

Mạc Tu Lăng liếc nhìn cô một cái, trong ánh mắt phảng phất ý như không thèm tính toán với cô, ngay cả mở miệng cũng lười. Anh ưu nhã ngồi ở bên cạnh cô, chăm chú lắng nghe cô.

“Mạc Tu Lăng, anh dùng trí nhớ và sự thông minh nghĩ một chút đi, số lần anh cùng em đi dạo phố mua đồ có bao nhiêu?”

Mạc Tu Lăng nhìn cô cả nửa ngày cũng không thèm mở miệng.

Giang Nhân Ly dường như không thế nhìn được cái bộ dạng này của anh: “Em trả lời giúp anh nhé, không có, một lần cũng chưa từng.”

Mạc Tu Lăng rốt cục không hề im lặng nữa: “Mạc phu nhân, sao anh nghe như là em đang ghen?”

Cô cắn răng, đứng dậy lấy áo ngủ đi tắm. Cô không ngờ nói chuyện một hồi lại đi đến cái dạng này. Lẽ nào anh không nên tỏ ra hổ thẹn một chút hay tự kiểm điểm bản thân sao? Vậy mà trái lại chính là cô phải chạy trốn khỏi hiện trường.

Thế giới này, thật quá bất công.

 

Chương 47: Mây đen che khuất mặt trời

Trong lúc Mạc Tu Lăng và Diệp Tư Đình đi khảo sát công trình, Diệp Tư Đình không cẩn thận bị trẹo chân. Công trình này nằm ở nơi hẻo lánh, vùng này lại toàn đất đá, Mạc Tu Lăng phải vừa đi vừa dìu cô ta.

“Thật xin lỗi, lại gây phiền phức cho anh.” Giang Nhân Đình ngại ngùng nói.

Mạc Tu Lăng lắc đầu: “Có gì đâu, chính tôi là ông chủ mà không quan tâm tốt tới nhân viên.”

“Chuyện đó và Mạc tổng đâu có quan hệ gì chứ. Đều là do em không cẩn thận.”

“Nếu là bởi vì không cẩn thận thì không cần phải hổ thẹn như vậy!” Mạc Tu Lăng cười, đỡ cô ta ngồi xuống một bên nghỉ ngơi.

Diệp Tư Đình tuy rằng vẫn mỉm cười, nhưng không che giấu được sắc mặt trắng bệch vì quá đau. Cô ta ngồi trên một tảng đá, Mạc Tu Lăng cảm thấy có chút gì đó không bình thường. Bộ dạng này của Diệp Tư Đình thật khiến anh cảm thấy có chút yêu thường. Anh dường như thấy được hình ảnh bọn họ năm đó đi dã ngoại ở ngoại ô, Giang Nhân Đình rõ ràng bị trật chân rất đau nhưng vẫn chịu đựng tiếp tục đi, thật sự là rất quật cường. Anh thở dài, lúc này mới ngồi xuống, kéo ống quần Diệp Tư Đình lên xem vết thương cho cô ta.

Diệp Tư Đình vốn định ngăn cản anh nhưng lúc này anh ở gần mình như vậy, trong ngực cô ta tim đập thình thịch. Cô ta đưa tay ra nhưng lập tức rút về, muốn ngăn cản cũng không nói lên lời.

Mạc Tu Lăng vừa chạm tay đến cổ chân Diệp Tư Đình, cô ta liền cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, trên người anh mang theo hơi ấm mê luyến quen thuộc. Trong lòng cô ta khẽ kích động, cứ nhìn chằm chằm anh, chỉ vậy thôi cô ta đã cảm thấy thỏa mãn.

Mạc Tu Lăng dùng tay ấn vào cổ chân Diệp Tư Đình, hỏi: “Đau không?”

Cô ta lắc đầu.

Mạc Tu Lăng thở dài: “Phụ nữ không cần phải tỏ ra mạnh mẽ như vậy. Nếu như đau thì nên nói ra. Đã bị thành cái dạng này rồi còn bảo không đau.”

Diệp Tư Đình cúi đầu, điệu bộ mang theo một chút xấu hổ.

Mạc Tu Lăng đứng lên: “Tôi đưa cô đi bệnh viện.”

“Không cần, chỉ là vết thương nhẹ, không cần phiền như vậy…”

“Hầu hết những vết thương lớn đều là từ vết thương nhỏ ma fra, Sở hữu đích đại thương đều là do tiểu thương khiến cho đích, không nên qua loa.” Mạc Tu Lăng kiên trì.

“Thế nhưng…” Diệp Tư Đình còn muốn giằng co.

“Tôi là ông chủ của cô, hẳn là cô nên nghe lời tôi chứ?”

Diệp Tư Đình gật đầu: “Tuân mệnh.” Nói xong, cô ta cũng không nhịn được cười. Bất ngờ, Mạc Tu Lăng vô tư đưa tay lên xoa đầu Diệp Tư Đình.

Cả hai người bọn họ đều sửng sốt.

Hồi lâu, Diệp Tư Đình mới ngượng ngùng hỏi: “Anh lại nghĩ em là cô ấy sao?”

Mạc Tu Lăng thở dài: “Tôi đỡ cô lên xe.”

Diệp Tư Đình gật đầu.

Mạc Tu Lăng kiên trì ngồi đợi Diệp Tư Đình kiểm tra trong bệnh viện. Cũng may, không có vấn đề gì lớn, chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày là khỏi. Điều nay với Diệp Tư Đình mà nói thì chẳng có gì tốt, chỉ khiến cô ta vài ngày không thể được gặp Mạc Tu Lăng.

Mạc Tu Lăng đang cầm gói thuốc trên tay, anh suy nghĩ một lát rồi đưa thuốc cho Diệp Tư Đình nói: “Tôi đột nhiên nhớ tới ở đây có một người quen, tôi đi nói chuyện với anh ta một chút, cô đợi tôi ở đây.”

Diệp Tư Đình gật đầu, cầm lấy gói thuốc dược. Cũng không phải là cô ta hoài nghi gì Mạc Tu Lăng, mà là vẻ mặt của anh có chút đặc biệt cho nên cô ta không kìm lòng được liền đi theo anh. Mặc dù chân rất đau nhưng cô ta vẫn muốn biết anh rốt cuộc là đi gặp ai.

Mạc Tu Lăng đưa Diệp Tư Đình ra khỏi bệnh viện. Cô ta rõ ràng cảm nhận được tâm tình của anh rất tốt. Nhưng trong lòng cô ta còn đang mải suy nghĩ, những câu nói ngắt quãng cô ta nghe được vừa nãy rõ ràng không nhiều nhưng như vậy cũng đủ.

Diệp Tư Đình ngồi trên ghế phụ nhìn Mạc Tu Lăng đang lái xe. Ngón tay thon dài cầm lái, ánh mắt hàm chứa ý cười. Diệp Tư Đình thấy vậy trong lòng dường như cũng cảm thấy dễ chịu hẳn lên. Hoàng hôn đã buông, cô ta nhìn bầu trời, mở miệng thăm dò: “Hôm nay đã phiền Mạc tổng nhiều rồi, có thể để em mời anh đi ăn một bữa được không?”

à vâng, cái tên chap đã nói lên nhiều điều rồi, xin nhắc trước mọi người là cố gắng kiềm chế khi đọc chap này

Cô ta nhớ là lịch trình hôm nay của anh không còn gì nữa. Anh không từ chối, chỉ là đến cuối cùng chính là anh trả tiền. Anh mỉm cười nói, tuy rằng thương nhân khá kéo kiệt nhưng cũng vẫn phải bảo vệ hình ảnh của bản thân, không thể để phụ nữ trả tiền ăn được.

Bên cạnh nhà hàng có một khuôn viên rất rông. Giờ này đã có rất nhiều người tụ tập ở đây. Có những người trung tuổi đang khiêu vũ, có người đi đường vội vã nhìn lên xem màn hình lớn, cũng có những cặp tình nhân ngồi trên ghế đá nói chuyện. Diệp Tư Đình rất hứng thú: “Chúng ta qua đó xem đi!”

Mạc Tu Lăng nở nụ cười: “Bình thường không phát hiện ra trong con người cô lại mang một nét trẻ con như vậy.”

“Như vậy rõ ràng nàng bản thân em còn nhiều điều cần khám phá.”

Mạc Tu Lăng cẩn thận đỡ Diệp Tư Đình. Anh thì lo lắng cho chân cô ta nhưng chính cô ta lại hồn nhiên không để tâm, một mực muốn đi đến bên đài phun nước ở giữa khoảng sân. Bởi vì hôm nay là cuối tuần cho nên vòi phun nước vẫn chưa được mở, nhưng xung quanh bể đã sáng đèn, ngũ sắc lung linh.

“Thật đẹp!”

Mạc Tu Lăng lắc đầu, có thể là đến một lúc nào đó trong cuộc đời người ta sẽ mất đi hứng thú thưởng thức mấy thứ này rồi. Ví dụ như cái lông bông của thời trẻ, cái suy nghĩ bốc đồng,… đều sẽ theo thời gian mà tiêu biến trở thành hư vô. [...]

“Cẩn thận.” Mạc Tu Lăng đỡ lấy Diệp Tư Đình, anh vừa cúi đầu xuống liền chạm đến ánh mắt cô ta. Cảm giác quen thuộc ùa vây lấy anh.

Diệp Tư Đình chỉ vào một chiếc ghế cách đó không xa: “Chúng ta đến đó ngồi đi!”

Mạc Tu Lăng lại dìu Diệp Tư Đình đến đó.

Cô ta ngẩng mặt lên nhìn bầu trời đã tối sầm, dường như nhớ lại chuyện gì vui, con ngươi sáng lên: “Trước đây, em và anh ấy buổi tối hay đến nhưng nơi thế này ngồi nói chuyện phiếm, nói rất nhiều điều bí mật. Chúng em đã có rất nhiều lần nhe vậy, cũng nhau tâm sự, đứng ở một góc độ nào đó mà nói, giữa chúng em cũng rất giống người thân.”

Mạc Tu Lăng khựng lại, anh muốn hút một điếu thuốc nhưng tay đút trong túi áo vẫn nằm yên không rút bao thuốc ra.

Diệp Tư Đình nhìn anh: “Anh có thể nói một chút về người con gái kia không? Người ta đều nói, nếu như hai người không quen biết mà có diện mạo giống nhau thì kiếp trước nhất định là người thân.”

“Tôi không muốn nói chuyện về cô ấy.” Mạc Tu Lăng cúi đầu, thực sự rất muốn rút điếu thuốc ra hút.

Diệp Tư Đình chỉ cười, không hề miễn cưỡng anh. Cô ta sầu não nói: “Ngày này năm ngoái chính là ngày anh ấy xảy ra tai nạn.”

Mạc Tu Lăng cả kinh, nhìn Diệp Tư Đình khó xử.

Cô ta thấp cúi đầu, khí chất thường ngày bỗng nhiên biến mất, trái lại mang theo chút dịu dàng của con gái: “Mạc tổng, em có thể…”

“Cái gì?”

“Có thể ôm anh một cái được không?” Giọng nói của cô ta rất nhỏ, trong mắt ngấn lệ.

Anh vươn tay ra: “Tất nhiên có thể.”

Diệp Tư Đình ngã vào trong lòng anh, nước mắt cuối cùng cũng trào ra. Thân thể cô ta run lên. Không biết đã bao đêm cô nghĩ về anh, tự hỏi không biết giờ này anh đang làm gì, suy nghĩ điều gì, có nhớ tới cô ta hay không, có nhỡ kỹ tên cô ta hay không? Cô ta cúi đầu trong lòng Mạc Tu Lăng, giống như những đôi tình nhân vẫn thường làm, cảm nhận hơi thở ấm áp của anh, nghe tiếng trái tim của anh. Giờ phút này ở trong lòng anh, chính là hình ảnh trong vô vàn giấc mộng của cô ta.

Mạc Tu Lăng có thể cảm nhận được sự kích động của Diệp Tư Đình. Anh đưa tay lên vỗ nhẹ vào lưng cô ta.

Nếu như thời gian có thể dừng lại ở thời khắc này thì cho dù có phải đánh đổi bao nhiêu thứ cô ta cũng nguyện ý.

Cuối cùng cô ta cũng phải ra khỏi lòng anh, giống như khi chuông đồng hồ điểm mười hai giờ đêm thì cô bé lọ lem phải trở về hiện thực. Giấc mộng tan biến, chỉ còn lại nỗi buồn và ham muốn ấm áp.

“Tôi đưa cô về.”

Diệp Tư Đình gật đầu, mang dáng dấp của một đứa trẻ.

 

Chương 48: Ngoài dự tính

Giang Nhân Ly không ngờ sẽ gặp lại Tả Dật Phi lần thứ hai. Khó xử, bối rối…

Lúc Mạc Tu Lăng đưa Diệp Tư Đình về nhà của cô ta, Tả Dật Phi đã nhìn thấy. Giang Nhân Ly ngay cả một cơ hội nói dối cũng không có.

Chiều đó, Giang Nhân Ly nhận được một tin nhắn, nói nếu cô đến sẽ thấy được một màn kịch hay. Cô không phải là người hay nghe tin đồn nhảm nhưng có điều cô lại rất tò mò, hơn nữa tin nhắn kia còn chỉ đích danh Mạc Tu Lăng.

Tả Dật Phi vô tình thấy Giang Nhân Ly, liền lái xe chậm rãi đi theo cô. Anh không ngờ lại bị cô phát hiện. Anh không quá hiếu kỳ cô đi đâu làm gì, chỉ là muốn đi theo cô, nhìn thấy cô, chỉ đơn giản như vậy.

Anh lại càng không ngờ lại trông thấy cảnh kia.

Anh ra khỏi xe, đi đến trước mặt Giang Nhân Ly: “Mạc tổng chỉ là đưa cô gái kia về, như vậy cũng không có nghĩa gì…”

“Em biết.” Giọng nói của cô cứng nhắc.

Anh nhìn vẻ phức tạp trên mặt cô, rất khó mà nghĩ được hai chữ “Em biết” kia có bao nhiêu phần sức lực.

“Có muốn lên trên đó xem không?” Anh nhìn cô.

Cô đứng tại chỗ. Mọi chuyện như vậy, cô làm sao có thể ra mặt đây? Xuất hiện với vẻ mặt ấm ức, hay vẫn thản thiên thanh cao? Những cái này cô không nghĩ được…

Cô lắc đầu, “Sao anh lại ở đây?” Cô không tin chuyện này là trùng hợp, thế giới này đâu có nhiều chuyện ngẫu nhiên như vậy.

Tả Dật Phi xoa mũi: “Vì em ở đây.”

Cô cả kinh. Giọng điệu ấy, ánh mắt ấy, khiến cô giật mình, cảm giác như hồi còn học đại học. Nhưng không phải, tất cả đều đã là quá khứ, nếu bọn họ bây giờ có đứng cùng một chỗ cũng không thể có được cái cảm giác như xưa được nữa, người bạn học này, theo năm tháng trôi đi cũng trở nên mờ nhạt dần.

Cô lên xe anh. Ánh mắt anh nghi hoặc nhìn quanh khu nhà: “Em không chờ một chút sao? Có thể anh ta sẽ xuống ngay thôi.”

Cô khẽ rùng mình, lẽ nào ở đây lạnh như vậy? Thành phố C tuy mùa đông không có tuyết nhưng không có nghĩa là không lạnh. Sao cô phải ở đây chờ đôi tình nhân kia ở trong phòng ấm áp trò chuyện hay làm chuyện gì khác chứ?

“Nếu như em muốn thì có thể ở đây chờ, anh sẽ không chú ý.”

Tả Dật Phi nói xong, sau đó ngồi vào ghế lái xe, cô cũng ngồi vào. Cô vẫn cảm thấy rất lạ, nếu như đi cùng Mạc Tu Lăng, cô tuyệt đối sẽ không ngồi ghế phụ mà ngồi ghế sau, tuyệt đối không tự nhiên như thế này.

Tả Dật Phi quan sát sắc mặt cô. Tuy rằng rất bình thường nhưng rõ ràng anh nhận ra điểm khác biệt.

Cô không nói lời nào, giống như đang suy nghĩ về chuyện gì.

Anh nắm tay cô: “Nhân Ly…”

Giọng anh mang một chút cảm thán, cô quay sang nhìn anh.

“Em yêu anh ta.”

Không phải câu hỏi, rõ ràng là một câu trần thuật sự thật. Anh rất hiểu cô. Nếu như cô không có tình cảm, cô tuyệt đối sẽ không đến đây chứng kiến cảnh này, tuyệt đối không thèm để ý chuyện giữ khoảng cách, cô thà ở nhà ngủ còn hơn lãng phí thời gian vào chuyện này.

Ánh mắt của cô sáng lên: “Anh nói bậy bạ gì đó!” Cô có chút hoảng loạn thu hồi ánh mắt: “Anh đang rất rảnh rỗi sao? Còn có thời gian đi quản chuyện người khác.”

Tả Dật Phi cũng không nói nữa, dường như anh vẫn như trước đây vậy, cô không thích, anh cho tới giờ cũng chưa bao giờ ép buộc cô điều gì.

“Đưa em đi đâu?”

“Chỉ cần không trở về nhà, đâu cũng được.” Giọng nói có chút dỗi, có chút phiền não, có chút khó chịu.

Nếu như cô biết anh đưa cô về nhà anh thì có đánh chết cô cũng không nói những lời kia. Cô vốn định ra về nhưng Tả Dật Phi nói rất có lý: giờ này ở khách sạn hay đi dạo lang thang chắc chắn không an toàn bằng ở đây.

Cô đồng ý không phải vì nguyên nhân ấy, mà là vì chuyện khác…

Cô vừa vào căn hộ của anh đã nhìn chung quanh đánh giá. Anh nhìn cô, dường như hiểu cô nghĩ gì liền giải thích: “Anh ở một mình.”

Cô nhớ tới lần họp lớp trước anh đưa theo một cô gái, không biết tình cảm đã phát triển tới mức độ nào.

Khu nhà này khá thuận tiện, dưới lầu có một vài cửa hàng bách hóa. Cô đi mua một vài thứ cần thiết, lúc trở về Tả Dật Phi đã tắm rửa xong đi ra. Anh cầm khăn mặt lau đầu. Hình ảnh này làm cô sững sờ đứng ngây tại tại chỗ.

“Em làm sao vậy?”

Cô lắc đầu, bây giờ mới phát hiện, hoá ra khí chất trên bọn họ thật giống nhau. Cô nắm chặt tay, không cho phép mình tiếp tục suy nghĩ miên man, không cho phép bản thân nghĩ đến ba chữ Mạc Tu Lăng. Ba chữ này giống như là lời nguyền ruả vậy, lúc nào cũng ở trong đầu cô, bất cứ khi nào cũng có thể xuất hiện.

Cô hoàn toàn tin tưởng Tả Dật Phi, có thể cô cho tới bây giờ đều tin vào con mắt của mình, dù cho cuối cùng chỉ còn lại tiếc nuối.

“Đi ngủ sớm đi, mai anh đưa em về.”

Cô gật đầu, trong lòng có suy nghĩ quái lạ, có chút bất an, có chút bất bình.

Một đêm đó cô mất ngủ, trong đầu tất cả đều là hình ảnh Diệp Tư Đình ngã vào lòng Mạc Tu Lăng. Cô nhiều lần cố gắng xóa bỏ hình ảnh ấy trong đầu nhưng đều không thành công. Cô lật qua lật lại, rốt cục có ngủ được một chút nhưng lại nằm mộng mị. Trong mơ, cô thấy Mạc Tu Lăng kiên trì giảng bài cho Giang Nhân Đình, thấy anh bóc vải đưa cho cô ta ăn, thấy anh trên sân bóng rổ liên tục vẫy tay với cô ta trên khán đài, thấy hai người bọn họ đạp xe đi hóng gió, Giang Nhân Đình ngồi sau ôm lấy lưng anh, cô còn thấy bọn họ ngồi ở cái chòi nhỏ trong khu nhà, cùng nhau ngắm sao…

(ồ, hóa ra Giang Nhân Ly biết hết, chứng kiến hết…)

Những sự kiện chân thực ấy lại một lần nữa quay về trong đầu cô, cô cuối cùng cũng đã hiểu được lý do năm ấy cô buông tay. Bởi vì không có cách nào chiếm được, cho nên đành phải buông tay…

Tả Dật Phi suốt đêm cũng không ngủ ngon, anh rất lo lắng cho cô. Tính khí của cô nhiều khi có lợi nhưng đôi lúc lại không tốt. Những người kiêu ngạo luôn muốn giữ dáng vẻ hoàn mỹ, chỉ là dáng vẻ ấy cần rất nhiều nỗ lực.

Anh đưa cô về nhà, cô vẫn không nói lời nào, cô đang suy nghĩ nên mở miệng với Mạc Tu Lăng như thế nào. Cô không thể chỉ trích anh, nhưng cô cũng không thể làm như chưa thấy gì.

Tả Dật Phi lo lắng cho cô, nhưng anh biết mình không thể nhúng tay, bằng không sẽ càng phức tạp.

“Cảm ơn anh.”

Tả Dật Phi chỉ nhìn cô, “Nhớ kỹ, có chuyện gì cũng có thể gọi điện cho anh, anh mãi mãi sẽ giúp em vô điều kiện.”

(hê, anh Phi lại ghi điểm nữa rồi ^^)

Cô không quay đầu lại, khóe miệng nở một nụ cười buồn vô cớ. Đánh mất chỉ có thể là đánh mất.

Tất cả bao nhiêu tưởng tượng của cô cũng không đúng, bởi vì vốn dĩ Mạc Tu Lăng không có ở nhà. Thậm chí cả nhà vệ sinh cô cũng tìm, anh rõ ràng không hề có ở nhà. Lúc này cô mới cảm thấy mình nghĩ sai, giờ này chắc hẳn anh đã ở công ty rồi, cô còn ở đây tìm cái gì.

Ngày hôm nay dường như là trôi qua một cách khó nhất trong cuộc sống của cô. Sống một ngày bằng một năm, câu thành ngữ thật đúng với cô hiện tại. Cô nhìn đồng hồ lớn trên tường, mỗi phút lại nhìn một lần, đến nỗi thật ngốc nghếch, rất lâu mới hết một giờ. Cả một đêm qua cô đã chật vật mãi mới vượt qua, lúc này cũng vậy.

Cô muốn đi ngủ, không phải muốn, mà cảm giác tỉnh lại dường như đã qua rất lâu rồi.

Cô chẳng bao giờ như lúc này, vô cùng mong muốn trái đất quay nhanh một chút, lập tức đến tối.

Cho nên, cô tự làm mình bận rộn ở chỗ này một việc, chỗ kia một việc, rốt cuộc cũng chạng vạng. Nhưng lúc ấy cô lại muốn thời gian trôi chậm lại một chút. Mâu thuẫn trong lòng khiến cô cảm thấy khó thở.

Cửa phòng khách bị đẩy ra. Cô nhìn thẳng về phía đó.

Mạc Tu Lăng liếc nhìn cô một cái, sau đó bình thản cởi giày, còn đem xếp lại mấy đôi giày để lung tung.

Cô đột nhiên tức nghẹn. Cô ở đây thần hồn nát thần tính mà anh vẫn còn thong dong tự đắc như vậy.

Cô tưởng mở miệng định nói, nhưng cổ họng khô rát. Cô mở tủ lạnh lấy một chai nước nho. Cô không quen uống nước trắng, không có vị gì rất khó nuốt xuống. Thói quen này từng bị Mạc Tu Lăng gọi là thói quen tiểu thư.

Cô thấy anh đang đi về hướng phòng ngủ, cô nhịn được cô lên tiếng: “Chờ chút, hôm qua anh đi đâu?”

Mạc Tu Lăng dừng lại, quay người nhìn cô: “Trước khi hỏi anh, em có thể tự hỏi mình được không?”

Thái độ này?! Cô khẽ cắn môi: “Anh có ý gì?”

“Anh trước giờ luôn nghĩ con người ta lúc nào cũng nghiêm khắc với người khác và dễ dãi với chính mình. Chỉ có điều không nghĩ Giang Nhân Ly em lại đặc biệt hơn.”

“Anh nói rõ ra xem.” Cô cầm chiếc cốc trong tay, nắm tay dùng lực bóp mạnh.

Anh ngồi xuống ghế bên cạnh, nét mặt ung dung: “Xin hỏi Mạc phu nhân một đêm không về đã ở đâu?”

(“Mạc phu nhân”, haizzz, có cần thiết phải nhắc thế không anh?)

Vẻ mặt anh hàm chứa ý cười, tay phải cầm điện thoại di động khẽ di chuyển.

“Mọi chuyện đều phải có trình tự, chí ít anh cũng phải trả lời câu hỏi của em trước.”

Anh xoay tròn chiếc điện thoại, miệng khẽ cười: “Em thật đúng là đã được nuông chiều quá rồi, mất hứng là tùy tiện làm ầm lên với người khác. Bao năm như vậy mà vẫn giữ cái tính tiểu thư đó, em không cảm thấy mình rất quá đáng sao?”

Cô trừng mắt nhìn anh, nói không ra lời. Trong mắt anh, cô là người cố tình gây sự, được nuông chiều đến sinh hư. Cô hít một hơi sâu, chiếc cốc rơi xuống dất, vỡ tan thành vô số mảnh vụn. Cô nén xuống ngấn nước trong mắt, ngồi sụp xuống nhặt mảnh vỡ. Tay vừa đụng phải liền bị chảy máu. Cô khẽ kêu lên một tiếng, ngây ngốc nhìn máu chậm rãi chảy ra từ đầu ngón tay.

Anh đứng dậy đi đến nhưng giữa chừng thì dừng lại, anh nhíu mày.

Cô ngẩng đầu, nhìn anh đứng tại chỗ bất động, trong lòng tức: “Anh không biết sẽ đau sao, còn không mau đi lấy băng gạc.”

Anh cười, vẻ mặt thản nhiên: “Dù sao cũng không phải anh đau.”

Cô ngồi bất động, trong ngực vô cùng khó chịu, càng nghĩ càng khó chịu. Cô đưa tay ra vơ toàn bộ vụn thủy tin vào tay. Cô gắng sức nắm chặt chúng. Mảnh thủy tin đam vào tay, vô số vết thương trên tay cô chảy máu. Nhưng cô không đau nhức, chỉ có nước mắt liên tục rơi.

Anh cấp tốc chạy tới, kéo cô đứng dậy, sau đó mở tay cô ra xem. Thủy tinh chói mắt, còn ánh lên màu hồng chói mắt, nhìn rất đẹp mắt.

Rất nhiều mảnh vụn ghim vào lòng bàn tay cô, anh cẩn thận lấy ra từng mảnh từng mảnh một. Rất đau, thực sự rất đau. Cô ngoảnh đầu đi không nhìn anh. Nước mắt vẫn rơi, nhưng cô không hề phát ra tiếng nức nở.

Anh nhìn cô. Không biết từ đâu anh lấy ra một cái chai. Anh trực tiếp đổ chất lỏng trong đó lên tay cô.

“Anh là đổ đểu.” Cô đau đến toàn thân đều run lên, hóa ra là rượu.

“Tự tạo nghiệp chướng, đáng chết.” Anh trừng mắt liếc cô.

 

» Xem Tiếp


Tags:
truye doc hay truyen doc hay
___TruyenDocHay.Sextgem.Com___
S2___Truyện Đọc Hay___S2
sitemap.xml