- Ni ! Hambuger chờ lâu lắm hay thay món khác nha !
- Hơ ! Thôi khỏi … Thấy mặt Ni thẫn thờ , Tường Vy hỏi :
- Sao vậy ? Hôm nay nhìn Ni cứ buồn buồn làm sao ý ! Ni đau ở đâu à ? Có tâm sự gì cứ kể với ” chuyên gia gỡ rối tơ lòng ” này . Nhất là chuyện ” tình yêu ” , bảo đảm bạn sẽ nhẹ nhõm . Bảo mật cực kỳ ! Phục vụ tận tâm ! Cứ nói thử xem .
Ni cười buồn : – Phục Tường Vy thật , lúc nào cũng hăng hái nhiệt tình …
- Nói thật đấy ! Gỡ rối tơ lòng thì Tường Vy này là sở trường đấy ! Tớ còn giới thiệu cho vài cô mình quen nữa . Tuy chưa đến 1 tuần đã đường ai nấy đi … Tường Vy thở dài …. – Sao ? … Tường Vy quay ra , nhìn thấy Ni … khóc nức nở . Tưởng Ni bị làm sao , Tường Vy cuống lên :
- Ni ! Có chuyện gì vậy ? Sao lại khóc ?
Nhưng Ni không nói gì , khóc càng lúc càng to ….
- ” Dì rất mong con gọi dì là mẹ ! ” …
- ” Con luôn xem dì như mẹ ruột con ! Con cũng khao khát được gọi mẹ ! ” …
” Thuê bao hiện không liên lạc được , xin quý khách …” … – Sao nó lại tắt máy nhỉ ? Hay xảy ra chuyện gì rồi ? Con bé chưa bao giờ về trễ. Sáng nay nó đi học ủ rũ , tại các con đấy ! Không yên tâm được , Hải Phương đi tìm Ni đi !
- Mẹ bảo sao ạ ? Con biết nó ở đâu mà tìm !
- Có khi ở trạm xe gần đây , con thử tìm xem !
- Có phải nó bỏ nhà đi đâu mà mẹ lo . Bụng đói khắc nó tự mò về .
- Con nói gì ? … Dì Hoàng Mai cáu : – Hải Phương ! Con chưa sợ bị mẹ trừng phạt à ?
- Con hiểu rồi … để con đi . Đau quá ! Đừng nhéo nữa mà …
- Hết chịu nổi rồi ! – Hải Phương bực dọc đá vào tường – Mình lớn thế này mà cứ xem là trẻ con . Nhưng kể ra đi đâu tìm con bé nhỉ ? Rắc rối ghê ! … Chợt nghĩ đến khu vui chơi cho trẻ em ngày xưa , Hải Phương chạy ra đấy . Quả nhiên Ni đang ngồi ở đó . Thấy mặt mày rầu rĩ của Ni , Hải Phương mắng :
- Ra là ngồi đây ! Trễ thế này còn chưa thèm về . Muốn về muộn thì gọi điện báo , sao khóa di động ?
Nói như thế nhưng Ni vẫn im lặng không nói gì , Hải Phương ngồi xuống chiếc xích đu bên cạnh hạ giọng :
- Im lìm lặng lẽ chẳng giống Ni chút nào . Con gái mà thơ thẩn ở đây … đêm tối khuya khoắt , không sợ sao ?
- Dù sao cũng chỉ là người dưng , đâu liên quan gì đến cậu đâu . Tôi có bị thương hay bị bắt cóc cũng đâu có ảnh hưởng gì đến ai !
- Cô nói gì ? – Hải Phương nhăn mặt
- Bớt đi con bé Ni này đi có là gì …
- Bất mãn với việc bố mẹ phản đối bố mẹ nhận Ni làm con nuôi ?
- Thường ngày Hải Phương và 2 anh ức hiếp thế nào Ni cũng không giận .. còn ngỡ … sẽ có ngày trở thành người nhà … khi dì nhắc đến việc đó , lòng còn mừng lắm . Ai ngờ … Hải Phương ghét tui vậy sao ? Không chịu được việc tôi thành người thân của cậu ? … rồi Ni khóc . Hải Phương gãi đầu :
- Tức quá ! Chẳng phải thế đâu … Không biết phải nói như thế nào nữa … Giải thích sao nhỉ ?
Ni hơi ngạc nhiên vì những câu Hải Phương nói , chưa kịp phản ứng thì Hải Phương kéo tay Ni lại rồi … hôn … – ” nếu thành em gái thì không thể bày tỏ tình cảm được ! ” …
- Vậy là Ni ? … Nhưng Ni im lặng không nói gì … rồi Ni ngất đi . Hải Phương lay mãi nhưng vẫn không thấy Ni tỉnh , không biết phải làm sao , Hải Phương đành cõng Ni về .
- Tệ thật ! Có gì thì nói , sao phải ngất xỉu ? Làm mình ngượng chết đi được ! Hay tại mình nóng vội nói ra ?
- May mẹ không bắt gặp ! … Đặt Ni nằm xuống giường , đắp chăn cẩn thận , trước khi ra khỏi phòng tắt điện , Hải Phương nói nhỏ : – Ranh con lớn nhanh lên …. ” Cạch ” … Hải Phong đi về phòng thì thấy Hải Phương từ phòng Ni ra , Hải Phong hỏi vặn :
- Sao anh vào phòng Ni ?
- Có gì đâu !
- Thế Ni đâu ?
- Ngủ rồi !
- Ni ngủ , anh vào phòng làm gì ?
- Chỉ vào lấy ít thứ thôi !
- Trông anh đáng ngờ lắm !
Bực bội với những câu hỏi không đâu của thằng em . Hải Phương trừng mắt , bấm mạnh vào tường làm nứt 1 mảng rồi quát :
- Im đi ! Đã bảo không có gì đâu ! Bực cả mình ! … Rồi Hải Phương quay lưng bỏ lại Hải Phong đang cau mày suy nghĩ : – ” Vẫn thấy ” nghi ngờ ” ông ấy quá ! Chắc đã xảy ra chuyện gì rồi ! Nhưng nhìn lại bức tường … vẫn thấy sờ sợ ” …
- Hải Phương đây rồi ! Dậy sớm thế ? – Ni cười – Dì đã đi làm ! Cậu thích ăn cơm hay bánh mì ? À quên , hết bánh mì rồi chỉ còn cơm thôi ! …
Hải Phương ngạc nhiên vì thái độ của Ni , Hải Phương dò hỏi Ni :
- Ni ! Ni không nhớ chuyện tối qua ư ? Vờ không biết hay quên thật ? Ni cũng mong tôi vờ như không có chuyện đó ư ? Ghét nhất loại con gái hay điệu bộ … vừa lúc đó Hải Anh đi ra . Ni thì ngơ ngác không hiểu Hải Phương nói gì …
- Ơ chuyện đó … em lại làm gì sai à ? Kể ra tối qua em cũng chẳng hiểu như thế nào nữa ! …
- Hơ ! … gì cơ ? …
- Chỉ nhớ cùng Tường Vy dạo phố đến khuya .Sáng ngủ dậy đã thấy nằm trên giường ….
- Chẳng lẽ Ni bị chứng quên ? – Hải Anh nói chen vào khi nghe cuộc đối thoại của 2 anh em – Khi 1 người không thể nhớ được việc vừa xảy ra thì người ta gọi là trở ngại ký ức . Nếu 1 người vì bị sốc quên mất chuyện đã qua thì chứng quên tâm lý khác biệt với quên do công năng não giảm sút . Thường trở ngại ký ức tương tự với chứng si ngốc do phần não bộ suy thoái hay nhiễm độc rượu nên mất phần ký ức tạm thời . Tối qua Ni có uống bia ?
Hải Phương choáng váng : – ” Bia rượu ? ” …
- Không có đâu ! Tường Vy nói đó không phải là rượu .
- Ngốc lắm , nhiều loại thức uống chứa cồn đấy !
- ” Sao ? Mãi mới thổ lộ được thế mà vì say nên con bé quên sạch ! Lẽ nào lại như thế ? ” … – Này Ni hâm ! Còn đi học mà dám uống nước có cồn ! Tái diễn lần nữa là không tha cho đâu . Từ nay cả đời chớ có cầm ly rượu . Tức thật ! Sao lại quên mất sạch chứ ? …
Hải Anh ngạc nhiên thái độ của Hải Phương liền hỏi : – Anh Hải Phương !
- Gì thế ?
- Giữa anh và Ni đã xảy ra chuyện gì phải không ?
Vừa nghe đến câu đó , Hải Phương giật mình : – Không … đâu có gì ! Chỉ có điều ký ức cô bé tệ quá !
- Thường chứng quên tâm lý – Hải Anh nói thêm – dễ xảy ra khi có chuyện không vui !
- Gì ? Sự việc không vui ?
- Có nghĩa là não bộ tự loại bỏ ức chế những kinh nghiệm không vui !…
Nghe Hải Anh nói vậy , Hải Phương đứng phắt dậy bỏ vào phòng . ” Rầm ” … cánh cửa đóng sập lại bởi sự giận dữ của Hải phương làm Hải Anh giật mình …
- Phản ứng mạnh mẽ ghê ! Đúng là đã có chuyện gì xảy ra ! Chuyện gì nhỉ ? Thắc mắc ghê ! …
- ” Chuyện không vui à ? Không vui đến vậy sao ? Tức chết đi được ! ” … rồi đấm mạnh vào tường …
- Ủa ? Anh Hải Phương ?
- Ờ , y như nổi điên ý ! Làm Mình sợ gần chết !
- Hay có người lăm le cái ghế thủ lĩnh ? Bọn con trai đều thế cả !
- Không hiểu nữa , tuy tớ chưa rõ chuyện gì nhưng sợ thật !
- Chẳng thể trông mặt mà bắt hình dong . Mặt mày vậy mà hay đánh lộn …
- ” Không hiểu thái độ càng dữ dằn hơn với mình ” …. Ni nhớ lại chuyện ở nhà …
- Em làm sanwich anh ăn không ?
Hải Phương không nói gì mà quay đi . Thấy vậy Ni kéo tay nhưng bị Hải Phương hất ra nên Ni bị ngã , rớt hết các thứ xuống đất rồi bỏ đi . Cúi xuống dọn dẹp , Ni lẩm bẩm :
- Làm gì phải thô bạo thế ? Tức thật ! ….
- ” Thường ngày … không quá đáng như vậy ! Dạo này hình như anh Hải Phương ghét mình , không thèm nhìn mình . Ánh mắt đáng sợ khiến mình đứng ngồi không yên . Cứ thế này chắc mình chết vì đứng tim ” …- À vụ Ni kể sao rồi ? Vụ dì nhân nuôi chính thức ấy !
- Dạo này anh Hải Phương cứ không vui nên cả nhà chẳng nhắc việc đó . Mình cũng thấy đâu cần thiết làm thủ tục giấy tờ gì . Vì có được nhận nuôi chính thức cũng đâu khác hoàn cảnh hiện giờ . Điều đó không còn quan trọng . Thích nhất là vì dì xem mình như con gái ! Thế là đủ rồi .
- Phải cố gắng nha Ni , chứ tớ không thích nhìn thấy Ni buồn rầu đâu .
-Cảm ơn Tường Vy
- Ơ … nhìn phía kia kìa Ni !
- Hơ , sao anh ấy lại ở đây ?
- Ni quen anh ta ? Anh ta là ai vậy ? Giới thiệu đi !
Nhìn thấy Ni đi ra Hải Anh liền gọi :
- Ni !
- Anh Hải Anh , sao anh lại đến đây ? Anh tìm Hải Phong à ?
- Không , anh đến tìm Ni , sao Ni không mở di động ? Đứng đây anh … ngại lắm !
Như phát hiện được điều gì , Tường Vy chỉ tay vào Hải Anh :
- Chà , đồng phục trường chuyên ! Em chào anh , em là Tường Vy bạn của Ni … ” nhìn gần đẹp trai thật! “…
Nhưng Hải Anh chẳng thèm để ý đến những lời Tường Vy nói , Hải Anh tiếp tục nói chuyện với Ni …
- Giờ Ni về nhà chưa ? … Ni gật đầu … – Vậy em vể nhà thay áo đi , 6h gặp anh ở lớp học thêm !
- 6h ? Nhưng em phải về nhà chuẩn bị bữa tối .
- Anh đã nhờ người làm rồi , hôm nay Ni khỏi nấu cơm ….
Cuộc đối thoại của 2 anh em Ni làm Tường Vy ” bốc hỏa ” …
- Nè , ỷ đẹp trai có người chào hỏi chẳng thèm trả lời à ? Tuy không biết anh hay ho cỡ nào nhưng như thế quá bất lịch sự !
Hải Anh quay ra , mặt thản nhiên :
- Sao ? Tôi ghét nhất lãng phí thời gian . Vì thế tôi không quan tâm những ai không liên quan đến mình .
Câu nói này tất nhiên làm Tường Vy sốc nặng bởi cách ăn nói và ứng xử của Hải Anh …
- Nói năng thiếu chừng mực quá ! Phép lịch sự cơ bản anh chưa học sao ? Nhưng thôi , mặt mũi dễ nhìn nên bỏ qua cho anh đó . Kể ra thì … anh là dạng con trai Tường Vy thích . Cho làm quen nhé ! …
- ” Không ngờ Tường Vy bạo dạn thật ! ” …
- Tôi không định quen biết cô – Hải Anh thở dài – Làm ơn đừng đeo bám nữa nhé . Hơn nữa tôi cũng đâu rảnh rỗi mất thời gian với trẻ con .
- Trẻ con gì chứ ? – Tường Vy bực bội cự lại – Học cấp 3 cũng chưa phải người lớn . Anh chỉ lớn hơn tôi 2 tuổi thôi . Huống chi , con gái thường khôn sớm hơn con trai .
- Có vẻ cô ra vẻ thông minh ? Thành tích cô thế nào ? Có đứng thứ 10 toàn trường không ? Còn tiếng anh thi TOEFL được bao nhiêu điểm ? Nói chuyện với người nước ngoài được không ? Cô có quan điểm gì về việc bầu cử tổng thống Braxil năm sau và nạn khủng bố hiện nay ? Giờ học sinh phải làm gì để theo kịp bước tiến của thế kỷ 21 ?
Hải Anh hỏi 1 tràng dài câu hỏi làm Tường Vy cứng họng , không nói được câu nào …
- Ghét nhất loại con gái ngu , nghe rõ rồi chứ ? Đừng quên đúng 6h nha Ni !
Rồi Hải Anh quay lưng bước đi . Tường Vy lẩm bẩm :
- Không ngờ tính nết anh ta tệ đến mức này ! Tiếc ! Mặt mũi đẹp thế mà ăn nói thiếu văn hóa !
- Em Hải Phương đấy !
- Cái gì ? Là anh 3 của Ni hả ? Thật khó tin ! Tuy cùng mặt mũi sáng sủa như nhau mà tính cách lại khác nhau . Người anh có nhiều vấn đề mà người em lại là học sinh ưu tú trường chuyên . Nghĩ lại cả 2 đều có 1 điểm tương đồng , đó là TÍNH CÁCH CỰC KỲ KHÓ CHỊU . Thương Ni ghê , phải chịu đựng ngược đãi trong gia đình . Tiếc ghê , anh chàng đó lại là dạng mình thích … nào ngờ tính tình quá chán ! Cứ y như là nấm càng độc màu càng rực rỡ !
- Thế Tường Vy có quen Hải Anh không ? Ni giúp cho !
- Thôi – Tường Vy xua tay – Tường Vy không muốn bị hành như Ni đâu ! Tìm một người bạn bình thường yên ổn còn hơn !
- Đúng đấy ! ….
-” Tuy nói vậy không phải với Tường Vy nhưng hôm nay vui lắm . Vì cuối cùng cũng biết anh Hải Anh ” tủ lạnh ” với tất cả … chứ không phải chỉ riêng mình . Và không phải chỉ ghét mới lạnh nhạt . Giờ mình đã hiểu rồi ! Nhưng vì sao nhỉ ? Phải hẹn ra ngoài như thế ? Nên mặc gì nhỉ ? À , dì vừa mua cho bộ quần áo ! ” …
Ngó qua đồng hồ đã 6h30 Ni Cuống cuồng :
- Chết ! Trễ mất ! Làm sao đây ? Chắc chắn sẽ bị mắng thảm thiết ! …
- nè nhìn bên kia đi , ấn tượng chưa ?
- 1 cặp đẹp đôi ! Nhất là cậu trai khôi ngô !
- Hình như tớ thấy người này trên ti vi rồi đấy , chắc nghệ sĩ !
- Cô bé kia xinh quá ! Chắc người mẫu !
- ” mọi cặp mắt đều đổ dồn về đây . Làm gì cứ nhìn chằm chằm ! ” …
- Hải Phong bảo với các chị hóa trang là muốn xin lỗi Ni nên các chị tự nghĩ cách giúp !
- Hèn chi ! Ngạc nhiên ghê . Đột ngột hóa trang giùm còn chọn trang phục cho mặc … các chị chuyên nghiệp lắm … cứ tưởng biến tôi thành cô bé lọ lem rồi chứ !
- Mà Ni không trang điểm cũng rất xinh !
- Bịa quá !
- Nói thật là Ni xinh lắm … hơn bất kỳ ai … hơn nữa … những cô gái Hải Phong chấm không thể không xinh …
- Những cô gái Hải Phong chọn ?
- ” Mình nói được rồi ! Hay lắm ! Vậy dễ tiến triển hơn rồi ! Tuyệt ! ” … – đúng ! Trong lòng Hải Phong chỉ quý mến mình Ni thôi ! Ni mới là cô bé Hải Phong quý mến nhất !
- ” Tim cứ đập mãi như thế ! Bình tĩnh đi , cậu ta rất đẹp trai , vừa rồi lại nói thế … nghĩa là sao nhỉ ?” … – Hải Phong … đang định nói gì ? Ngày nào cũng toàn hành tôi … Đang trêu đùa nữa hả ? … – ” không thể nào mà có chuyện con người này quý mến mình được ! ” … – Cậu tưởng tôi sẽ sụp bẫy ? Thôi đi , không ai để cậu bỡn cợt mãi đâu !
- Ơ … không phải thế đâu Ni ! Nghe đi mà Ni ! Thật lòng tôi …
- Hơ … kia là … Trịnh Hải Phong sao ?
- Nguy rồi !
- Phải Trịnh Hải Phong ? Tụi này là fan của Hải phong nè .
- Hải Phong thật hả ? Đẹp trai hơn ti vi !
- Nhìn kìa Trịnh Hải Phong trong phim quảng cáo đó . Chắc phải đến xin chữ ký . Ký đi Hải Phong ! …
- ” Nguy quá … nhiều người tụ tập lại rồi ! ” …
- Nè đừng cản đường !
1 fan quá khích đẩy ngã Ni làm Ni choáng váng . Hải Phong thấy vậy liền đẩy fan ra bên , chạy vội vã đến bên Ni , hỏi dồn dập :
- Ni ! Ni có sao không ? Đau chỗ nào không ?
- Hải Phong ! Cô gái đứng bên cạnh anh là ai ?
- Quan hệ thế nào với Hải Phong ? Chẳng lẽ bạn gái ? …
- Không đâu …
Ni chưa kịp nói thì bị Hải Phong chặn lời …
- Đúng ! Đây là bạn gái của Hải Phong ….
” Sững sờ chưa ! Nghe nói Hải Phong có bạn gái ! ” … – Hay lắm ! Không ngờ thằng em lại dám ! …
- Nè Hải Anh ơi cô nhóc sắp về chưa ? Anh sắp chết đói rồi đây !
- Ni chưa về ! Mấy giờ rồi ?
- Trễ thế này nó còn chưa về ! Phải mắng một trận mới được !…
” Tính … tong ” … – ơ về đấy !
Bên ngoài Hải Phong và Ni vẫn thấy ngại ngùng với những chuyện vừa xảy ra …
- Ta vào chứ ?
- Vâng ! …
” Rầm ” .. Giờ là mấy giờ hả ? – Hải Phương mặt hầm hầm , đóng mạnh cửa làm cả Ni lẫn Hải Phong đều giật mình … – Hôm nay chết chắc rồi ! Dạo này bạo lắm ! Không ngoan ngoãn nấu cơm mà đi lung tung ! Chờ nó suýt đói rã ruột . Muốn chết đúng không ?
- Em xin lỗi anh hai … Ni run bần bật , co rúm người .Hải Phương nhìn thấy tóc Ni để kiểu khác thì mắng
- Làm gì tóc tai uốn lọn thế kia ? Không còn nhìn ra ! Tưởng cô là ai ? Chẳng qua chỉ là đứa mồ côi . Không rõ địa vị của mình sao ?
Những câu nói đó như kim xuyên vào lòng dạ của Ni , Ni nắm chặt tay , cúi gằm mặt xuống . Hải Phong chặn lời Hải Phương …
- Đủ rồi anh hai ! Anh đừng nói như thế với Ni nữa !
- Sao ? Hôm nay cậu uống nhầm thuốc à ? Hay thần kinh cậu bị chập ?
- Không phải đâu ! Em yêu Ni ! Nên anh xin đừng nặng lời với Ni như thế nữa ! Em không chịu nổi cảnh Ni bị người khác ức hiếp !
- Cái gì ? … cả Hải Phương lẫn Hải Anh đều sửng sốt …
” Ọc … ọc … ọc ” … – Ơ trào rồi ! … Á nóng quá ! Đau … >”< … – ” tại mình vừa nấu vừa nghĩ vẩn vơ nên mới bị bỏng ! hải phong nói yêu mình … đến giờ vẫn không tin được chuyện này … làm sao đây ? ” …
- Yêu Ni ? Cậu nói cậu để ý Ni ?
- Đúng ! Từ bé em đã rất quý mến Ni , chỉ là không có dịp nói ra !
Hải Anh thì ngồi trầm ngâm : – ” Ai ngờ đối tượng của nó lại là Ni ! Nó đi trước 1 bước rồi ! Vậy càng bực ” … – Thế Ni bảo sao ?
- À vẫn chưa phản ứng gì ! Nhưng em đã thổ lộ với cô bé rồi !
- Ngốc lắm ! Quan trọng là ý nguyện của con người kia chứ ! Một mình cậu có yêu mấy cũng thế thôi ! Hơn nữa đối tượng mà là Ni thì … cậu có nghĩ cho Ni ? Vậy Ni sẽ rất khó xử ! Hơn nữa trong nhà con bé còn phải chịu đủ thứ tội nợ . Cậu nói vậy chỉ khiến nó càng ngượng ngùng , lúng túng !
- Em không biết ! – Hải Phong hét lên – Em mặc kệ điều đó ! Tóm lại em đã bày tỏ với Ni , giờ Ni là bạn gái của em . Các anh cứ mặc kệ em đi .
- Thế là bạn gái cậu rồi ? – Hải Phương trừng mắt – Tỉnh táo lại đi ranh con ! Ni sao là bạn gái cậu được ! Cậu quên rồi đấy à ? Đấy là con nhỏ osin của nhà này . Cậu định 1 mình độc chiếm osin à ? Tôi không cho phép đâu ! Đừng hòng ! …
- Anh hai sao vậy ? Em nói nghiêm túc đấy , em thực lòng rất mến Ni !
- Vậy à ? Trời đất ! thằng em trai tôi khôn lớn rồi , nó đòi có bạn gái nữa chứ ! Chẳng lẽ cậu tưởng đang được khen ? … rồi Hải Phương quay ngoắt đi về phòng trong sự giận dữ : – ” tức thật ! ” …
- ” Em thật lòng thương Ni , anh cứ mặc kệ em đi ! ” … ” rầm … rầm … rầm ” … – Gì vậy ? Tiếng động lớn ghê !
- Tức thật … Hải Phương gia sức đấm vào bao cát … – Sao là mặc kệ chứ ? … ” rầm … rầm … rầm ” …
- Dễ sợ ! Cú đấm đó mà trúng thì mất mạng .
” Roẹt ” … – Trời đất ! Đấm rách cả bao cát
- Huấn luyện viên phát hiện thì thảm lắm … Đã làm hỏng mấy bao cát rồi !
- Hôm nay nhìn hắn dữ dằn quá !
- Không chừng ra can còn mất mạng !
” Bộp ! ” … Hải Phương tháo đôi găng tay , ném xuống đất …
- Tức chết được ! Nếu là người khác thì đấm mấy đấm trút giận . Nhưng giờ mình phải làm sao ? … Hải Phương quát :
- Nè ! Gọi đại ai lên song đấu với tui !
- Ơ … ai cứu tôi với ! Tôi là con trai duy nhất trong nhà !
” Rầm … rầm ” … – Thôi về trước nhé !
- Cầu trời phù hộ cho cậu ta bình yên !
- Hôm qua các cậu nghe gì không ?
- Vụ Hải Phong có bạn gái chắc là tin đồn !
- Tin đấy tớ đi xác minh rồi ! Con bé đó là ai nhỉ ?
- Tớ nói đúng hả Tường Vy ? Chẳng ai phát hiện ra Hải Phong có bồ cả !
- Nếu thật thì tớ không bao giờ tha cho cô ta … Tường Vy đập bàn …
- Mình là 1 fan chung thủy của Hải Phong , sao có thể chấp nhận được chuyện này !
- Ơ không lẽ … Tiểu Trúc và Tường Vy là fan của hải Phong ?
- Không biết à ? Bọn tớ là fan của Hải Phong từ lâu rồi ! Lúc biết Hải Phong cùng lớp với bọn , tớ còn xin đổi lớp đấy !
- ” Làm sao giờ ? Phải làm gì đây ? ” … Ni lo lắng …
- Sao thế Ni ?
- ” Ra Tường Vy thích Hải Phong ! Vốn định tâm sự với Tường Vy , nhưng giờ đâu cách nào mở miệng ” ….
- Ê ! Tìm ra đối tượng là ai chưa ?
- Còn đang rà soát lại , nghe nói cùng công ty nghệ sỹ !
- Đợi bọn mình tra ra hãng tính !
- Đúng ! Tuyệt đối không tha cho nó !
- Vậy các bạn định đối phó ra sao ?
- À trước tiên … phải phá thanh danh của nó . Bịa chuyện đơm đặt để nó không mặt mũi nào ló ra khỏi nhà !
Ni toát mồ hôi lạnh …
- Kế gửi thư hăm dọa khủng bố rồi lên mạng chửi . Đối tượng là nghệ sỹ thì rất hiệu quả !
- Thế nếu đối tượng chỉ là người bình thường ? Nếu không phải nghệ sỹ thì là học sinh bình thường như bọn mình ?
- Không đời nào ! Tớ cá chẳng phải học sinh . Hải Phong chỉ thích những gì đẹp đẽ !
- Đúng … Hải Phong kén chọn dữ lắm ! Nếu là nữ sinh bình thường chắc tớ thất vọng lắm !
- Không phải nghệ sỹ thì càng dễ hành nó ! Sao thế Ni ?
- À … không sao ! … Lúc này Ni cảm thấy rất sợ … – ” sợ quá ! Nếu các bạn biết mình chính là nhân vật đó … chắc chắn không tha cho mình đâu ! Nhớ hồi cấp I bị chế giễu là con mồ côi đến giờ lòng vẫn buồn buồn ” … – Hải Phong tệ hại ! Bảo người ta phải làm sao bây giờ ? … rồi Ni khóc …
- Nhìn kìa , phải Hải Anh không ?
- Đẹp trai ghê , không ngờ gặp ở đây !
- Nghe nói Hải Anh giỏi lắm … rất nhiều trường đại học mời vào học !
- Tuyệt vời , đầu óc thông minh , khuôn mặt khôi ngô … tương lai sán lạn !
- Không được … không thể như thế được – Hải Anh vò đầu , trầm ngâm … – thế này thì giai đoạn 2 phải tăng cường hơn , cứ thế này thì sẽ không thành công ! Tức thật . Hải Phong hại mình phải thay đổi kế hoạch !
- Hải Anh đang làm gì thế ? Có họp đột xuất mà !
- À … tôi đi ngay !
- Cậu làm gì vậy ? Thấy bận bịu suốt ngày . Để xem giúp được gì không … rồi nhìn vào màn hình vi tính … – Gì đây ? Kế hoạch gì đây ? Kế hoạch 5 năm cho Ni ? Nói đi Hải Anh , tò mò quá ! Kế hoạch gì vậy ?
- Tốt nhất cậu không nên biết , nếu không cậu sẽ bị hủy diệt ! … – ” làm sao đây ? Sự việc đã đến nước này thì phải khai chiến toàn diện thôi ! ” …
” Khò …. reng … reng ” … – chết thật ! – Hải Phong vùng dậy – Thiệt tình ! Trễ những 1 giờ …
” Cạch … cộp .. cộp ” … – Ni ! … Đúng là chẳng thể nào có chuyện đến giờ cô bé vẫn chưa đi học ! … Hải Phong nhìn thấy hộp cơm để trên bàn kèm theo lời nhắn … – ” hôm nay vốn định đi học chung , sẽ vui biết mấy ! … cơm hộp … à đúng rồi ! Chẳng hay sao ? Từ nay sẽ ăn trưa cùng Ni , sao mình không nghĩ ra nhỉ ?”..
” Cộp … cộp ” … – ” Thử tìm xem chỗ nào thích hợp ! ” ….
- Hải Phong kìa !
- Thật chẳng dễ để tìm 1 chỗ yên tĩnh !
- Nghỉ trưa rồi ! Ta xuống cantin đi !
- ” Tít … lên sân thượng nhé Ni ! ” … – ” Hải Phong kêu lên sân thượng ? ” …
- Còn làm gì vậy Ni ? Cùng ăn trưa nhé !
- Ừ … được … được !
- Tan học có ai bận không ? Đi dạo phố luôn !
- Hay Ni đi cùng nhé !
- Món này ngon ghê !
- ” Chắc chẳng có gì ! Mình không muốn bị họ phát hiện mối quan hệ … giữa mình và Hải Phong ! ” …
- Hay lắm ! Chính là chỗ này ! Tầm mắt thoáng quá ! Không khí trong lành … tuy hơi lành lạnh … nhưng vì thế mà không ai thèm lên ! … Hải Phong nhìn xuống sân chơi bóng , nơi các học sinh đang chơi bóng … – người y như con kiến !
Hải Phong dựa lưng vào tường đợi Ni nhưng 30 phút … rồi 60 phút … Ni vẫn không lên , mặt Hải Phong đượm buồn …
- Lâu thế Ni ? … sao giờ này còn chưa chịu lên ?…
- Chà ! Tan học rồi !
- Ai trực nhật ?
- Bạn về trước đi , hôm nay tui phải trực nhật !
- Được ! Về nhé !
- Kể ra thì … Ni thở dài … – Trưa nay mình đã xù Hải Phong ! Không biết nên nói gì ! Chắc cậu ấy giận lắm ! Chắc phải đi tìm để giải thích …
” Cộp … cộp ” … – ” Hải Phong ? ” … Ni nhìn thấy Hải Phong đứng ở hành lang lớp , vờ đi qua coi như không biết nhưng …. – Sao Ni không đến ?
- Sao lại gọi đột ngột vậy ? Đã thỏa thuận ở trường là không quen biết mà ! Bị phát hiện thì làm sao ? Lần nào cũng làm người ta khó xử !
- Khó xử ? Tôi chỉ muốn ăn trưa cùng ni thôi mà ! Bộ thế là sai sao ?
- Đúng ! Lần nào cậu cũng chỉ nghĩ đến cậu thôi ! Cậu có nghĩ đến cảm giác của tôi không ? Tôi không muốn vì cậu mà mất hết bạn bè !
- Không phải vậy ! – Hải Phong nắm vai Ni – Chẳng phải đã nói với Ni là …
- Buông ra đi – Ni hất tay Hải Phong – Ngốc lắm ! Bị bắt gặp thì sao ? Tôi sợ các fan của cậu lắm rồi ! Tôi không muốn thay đổi sinh hoạt hiện giờ ! Làm ơn đừng quan tâm tôi được không ? … rồi Ni chạy đi …
- Ni !Chịu đựng nhiều rồi ? Vì mình mà Ni lúng túng … Chỉ muốn ở cạnh nhau thôi mà … cùng ăn trưa … cùng cười nói vô tư với tất cả … chỉ là muốn … Hải Phong đứng lặng lẽ …
- 39,2o … chết thật ! Càng lúc càng nặng … Nguy quá ! Hải Phong dậy , tôi đưa cậu đi bệnh viện !
” Khụ … khụ … khụ ” … – Em không sao mà ! … ” khụ … khụ … khụ ” …
- Còn bảo không ! Cậu sắp chết đến nơi hay cậu bị viêm họng nặng ? Cậu sắp chuẩn bị làm ca sĩ đấy !
- Anh nói đúng … ” khụ … khụ … khụ ” …
- Gì cơ ?
- Anh nói … dù yêu thương mấy … Hải Phong thở nặng nhọc nói … – cũng phải nghĩ đến cảm giác cúa người kia … em suy nghĩ đơn giản quá ! Cứ tưởng bộc lộ lòng mình với người ta là được … không ngờ đem rắc rối đến cho Ni ! Tất cả còn ở phía trước … Ni bảo khó chịu hơn và ghét em hơn … rồi Hải Phong khóc … Hải Anh đứng lặng lẽ …
- Thôi được … cậu ngủ đi … cần gì cứ gọi anh !
” Kẹt … cạch … cộp … cộp ” … – Ya – Hải Anh reo lên – Thích quá ! Hay ! Tóm lại Hải Phong đã bị loại . Mặc dù biết là có lỗi với nó , nhưng biết làm sao …
- Anh … vừa lúc đó thì Ni đi ra khỏi phòng … – Hải Phong sao rồi anh ? Bệnh nặng lắm à ?
- Nó hơi sốt thôi ! Mà sao giờ Ni vẫn chưa đi học ? Đã bảo anh sẽ chăm sóc Hải Phong mà !
- Em nghĩ chắc em cũng hơi quá đáng với cậu ấy . Cậu ấy bệnh 1 phần cũng do em nên em nghĩ có lẽ em …
- Im , đi học ngay , định cúp à ? … Rồi Hải Anh xoa đầu Ni … – Đừng lo , không phải lỗi của em đâu , chẳng liên quan gì đến em nên em đừng lo !
- Tự trách ?
- Đúng , không cần phải trách bản thân mình , bệnh là do nó tự gây ra mà thôi ! Không cần thiết phải ray rứt . Nên em đừng nghĩ vẩn vơ … – ” chăm sóc Hải Phong … lỡ Hải Phong thương hại thông cảm , rồi thành thân hơn … không thể để cho Hải Phong có bất kỳ cơ hội nào ” …
Mấy ngày sau , sức khỏe đỡ hơn nhưng vì công việc nên Hải Phong phải đi ngay …
- Ổn chứ con ? Nhớ giữ gìn sức khỏe nha !
- Mẹ đừng lo
- Này … Hải Phong !
Ni gọi Hải Phong nhưng Hải Phong không nói gì mà quay lưng bước ra khỏi cửa …
” Lễ hội nghệ thuật lần thứ 16 trường … ( chưa nghĩ ra là tên trường gì ) ” …
- Anh ơi thông cảm đi mà ! Em đến đây như vậy rồi , cho em vào đi !
- Đã bảo không có thiệp mời thì không được vào !
- Xin lỗi , trách nhiệm của tụi này là gác cửa !
- Cô nhìn bên kia , cũng 1 đám con gái chờ được vào đấy . Cho cô vào tụi này biết giải quyết sao với họ ?
- Tức thật ! 1 lễ hội thôi mà ! Sao khó quá vậy ? Chẳng lẽ … như thế mới chứng tỏ ăn khách ? Tức ghê ! Tường Vy này không chịu bỏ cuộc đâu ! … Tường Vy móc điện thoại ra , bấm số rồi gọi … – Alo ! Tường Vy đây ! …
- Đây ! Mình đây ! Mau qua đây đi Ni !
- Có chuyện gì gọi mình thế ? … – ” Sao lại gọi đến trường … ? ” …
- Đi ra đây với tớ ! … – Nè em nói mấy anh nghe ! Cô bé này là em của anh Hải Phong đấy !
- ” Hả ? ” …
- Sao ? Cái gì ? Hải Phương là anh …
- Ni có nhìn vẻ mặt mấy anh chàng đó không ? – Tường Vy cười lớn – Hài ơi là hài ! Hải Phương quả là lừng lẫy giang hồ . Biết vậy rủ Ni đi từ đầu !
- Nè ! Rủ người ta đến đây vì chuyện đó hả ? Nếu anh Hải Phương biết thì tui chết chắc !
- Xin lỗi , vì người ta muốn được xem quá ! Lễ hội nghệ thuật của họ lại vào không dễ , không ngờ không cho vào … nên đành phải nhờ Ni giúp !
- Xin chào ! Không ngờ lại gặp ở đây ! Tôi là Bảo Hoàng , đã gặp mặt lần trước ở tiệc kết bạn , nhớ không ?
- Làm sao giờ ? Bị bạn ổng phát hiện !
- Hay quá ! Đê tôi dẫn đường cho …
- Cái thằng ranh Hải Phương … cậu điên à ? Hôm nay họ phải diễn mà cậu đánh như vậy thì phải làm sao ? Bị cậu đánh gẫy xương sao lên sân khấu được ! Tức thật ! Bộ cậu sợ không ai biết cậu là chó điên … ” bốp “… Vĩnh Bảo ngã nhào xuống đất …
- Biết trước là vậy mà !
- Nè cậu có sao không ?
- Hình như gẫy răng , đau quá …
- Một lũ vô dụng ! Ai bảo các cậu không biết trời cao đất dày gì , đi gây sự với tôi . Lên sân khấu hả ? Đừng chọc cười ! Võ vẽ như các cậu mà dám lên sân khấu ! Xì … Đừng có làm mất mặt trường mình !
- Vậy cậu lên đi ! – Vĩnh Bảo chỉ tay về phía Hải Phương – Chỉ tại cậu báo hại tụi này mất 1 người . Cho tụi này biết cậu giỏi cỡ nào , diễn cho tụi này xem đi ! Cậu nhanh nhạy vậy chắc không khó lắm nhỉ ?
- Thưa quý khách quan ! Buổi diễn sắp bắt đầu ! Xin mời quý khách quan đến lễ đường chính … tiếng loa phát thanh báo hiệu …
- Xin mời ! Chỗ này dành cho khách quý ! Còn phục vụ nước uống nữa . Các cô cứ xem đi nhé , tôi đi đây !
- Cảm ơn anh !
- Dạ chào anh !
- Anh ta hay đấy chứ ? Nhìn kỹ cũng rất dễ thương . Vậy mà chơi thân với anh Hải Phương , không tin nổi !
- Anh ấy có vẻ tốt ! Tìm cho bọn mình chỗ tốt thế này mà . Hay ghê !
- Nhìn bên kia xem , con gái đông nghẹt ! Không hiểu tài nào lấy được thiệp !
- Giờ xin bắt đầu lễ hội nghệ thuật lần thứ 16 trường ….
- Lợi hại , có dàn nhạc , vũ kịch và cả những điệu múa thịnh hành nữa …
Trường … tổ chức lễ hội với rất nhiều tiết mục và các thể loại khác nhau ….
- Hay lắm ! Phản ứng của khán giả rất tốt ! Chuẩn bị tiết mục tiếp theo !
- Nhớ điệu múa chưa Hải Phương ? Nếu không tự tin giờ rút vẫn kịp !
- Bỏ cuộc !? Trong từ điển của Trịnh Hải Phương này không có 2 từ ” bỏ cuộc ” … Hải Phương giơ 1 ngón tay lên thách thức …
- Vênh váo nhỉ ?
- Kế tiếp là tiết mục của nhóm EXILE nổi tiếng nhất trường ….
- Bắt đầu rồi !
- Chờ mãi mới được xem nhóm này biểu diễn …
Hải Phương lao ra sân khấu bằng ván trượt đầu tiên , biểu diễn những động tác hiphop rất đẹp mắt ( ngôn ngữ hơi nghèo nên không biết tả thế nào ) . Kế đến là những người trong nhóm bước ra …Ni rất ngỡ ngàng với bài biểu diễn của Hải Phương …
- ” Đây là anh Hải Phương sao ? Khác quá ! ” ….
Đám con gái ở khán đài cổ vũ rất cuồng nhiệt …
- Nhìn xem anh chàng kia là ai . Đẹp trai quá !
- Điển trai quá , nghệ sỹ chăng ?
- Trong EXILE có nhân vật này ? Chưa thấy bao giờ !
- Có lẽ mới gia nhập !
- Lạ vậy Ni , ra anh Hải Phương nhảy giỏi vậy !
- Trong chương trình này đâu có tên anh ấy , đây cũng vậy …
- Bất ngờ ghê , cứ tưởng anh ấy chỉ biết đánh đấm …
- Nè phải Trịnh Hải Phương không ? Sao lại trong đó ? Hắn đâu phải thành viên EXILE …
- Nghe nói hôm qua hắn đánh gẫy tay 1 thành viên của nhóm nên có lẽ vì thế mà hắn phải ra thay …
- Ối chà ! Gãy tay ? Dễ sợ thật …
- Nhìn xem Ni , anh Hải Phương mà phải nhịn anh Bảo Hoàng . Cả 2 thân nhau ghê !
- ” Kể ra thì hôm nay … phát hiện được thêm 1 tính cách nữa của anh Hải Phương ! ” …
- Coi chừng … ” bộp … xoảng ! ” … – Ni ! Có sao không ? Chết ! Làm sao giờ ?
- Dạ không , tại em sơ ý … -” anh Hải Phương sắp mắng mình ! ” ….
- Đừng động vào đó ! Để đó anh dọn dẹp cho , Ni đi rửa tay đi !
Ni rất ngạc nhiên về thái độ của Hải Phương ….
- Nhìn nè …. ” bộp … ♪ … điểm cao nhất ” …. làm ai cũng sửng sốt ….
- Woa ! Tuyệt vời !
- Vậy là điểm cao nhất hả ?
- Tuyệt kỹ chết người , từ này phải cẩn thận hơn mới được !
- Hôm nay vui ghê , tui đưa Tường Vy ra trạm xe , đi trước nhé !
- Chào Ni , chào anh Hải Phương , về trước nhé !
- Bye Tường Vy , bye anh Bảo Hoàng !
- Hừ , bị thằng Bảo Hoàng cho sụp bẫy …. nhưng kể ra hôm nay cũng vui vui !
- ” Sao hôm nay anh Hải Phương trở nên khác vậy nhỉ ? Thái độ cũng vậy , cứ như trở thành 1 người khác vậy ! ” … Ni đăm chiêu suy nghĩ . Đêm đó cả Ni lẫn Hải Phương đều không ngủ được …
- ” Có lẽ lúc trước mình vẫn chưa nhận ra hay có thể là mình không nghĩ đến …. nhưng bây giờ mình đã xác định được … có lẽ …. có lẽ mình đã thích em ấy … anh thích em … Ni ” …
- Alo ? Con Hải Phương đây , có chuyện gì thế mẹ ?
- Nghe đây , có một số chuyện nên mẹ sẽ cắt tiền tiêu vặt của con một thời gian !
- Sao ? Sao mẹ lại làm vậy ?
- Gì chứ ? – Bà Hoàng Mai mắng qua điện thoại – Chẳng phải là tại con sao ? Dạo này con gây ra toàn chuyện không hay . Đã thế còn tiêu xài hoang phí nên mẹ mới phải làm vậy .
- Mẹ !
- Không nói nhiều với con nữa , mẹ cúp máy đây ! … ” Tít ” …
- Khoan đã … mẹ …. Bực mình ghê ! Làm sao đây ? Hay mình đi làm thêm ? … Mà làm nghề gì được nhỉ ? Hay mình làm bồi bàn ở bar ? Cũng không được … mẹ mà biết còn phiền nữa … Hay hỏi lão Bảo Hoàng nhỉ ? …. – Alo ! Tớ đây ! Cậu biết chỗ nào làm thêm không chỉ cho tớ ….
- Nè Tường Vy , tớ nhờ cậu 1 chuyện được không ?
- Ờ … chuyện gì ?
- Chả là tớ muốn kiếm ít tiền để ra ngoài sống tự lập , không muốn dựa dẫm vào các anh ý nữa . Nhưng tớ lại không biết nên làm thêm nghề gì , Tường Vy chỉ tớ được không ?
- Được chứ , gần đây có quán fast food mới mở đang tuyển nhan viên , cậu ra đấy thử xem !
- Vậy sao ? Cảm ơn Tường Vy nha
- Ở đây tuyển nhân viên phải không ạ ? Em thấy ở ngoài đề biển !
- Ừ , em muốn làm hả ?
- Vâng , có chút lý do nên em muốn làm thêm ở đâu đó !
- Em tìm đúng chỗ rồi đấy , bọn anh đang cần người phục vụ quán ! Em được nhận , đi thay đồ đi !
- Mời quý khách vào …. ơ … anh Hải Phương ?
- Sao em lại ở đây ? … Bộ quần áo này ? …. Em làm ở đây sao ?
- Vâng … ” tiêu rồi ! ” …
- Anh là chủ quán phải không ?
- Vâng ! Có chuyện gì không ?
- Tôi thấy ở ngoài đề biển , ở đây tuyển nhân viên phải không ?
- Đúng , nhưng mà đủ nhân viên rồi !
- Có sao đâu , mặt mũi thế này có thể giúp nâng cao doanh thu mà !
- Thôi được , cho cậu làm !
- Hậu quả thế nào em không chịu trách nhiệm đâu !
- Nè , đây là chỗ làm ăn , một khi đã đến đây làm thì đề nghị làm cho nghiêm túc !
- Vâng , vậy bắt đầu luôn được không ?
- Kia có phòng nghỉ , cậu vào thay đồ rồi ra đây !
- Không làm thì nói trước kẻo lại rắc rối !
- Quyết định rồi , tớ làm ! Lát nữa sẽ tính sổ với Ni !
- ” Bị chính anh Hải Phương phát hiện mình làm ở đây ! ” …
- ” Bực ghê , không ngờ Ni lại cũng làm ở đây ! … Khoan ! Ngày nào cũng sát cánh bên Ni … kể ra cũng hay ! Có lẽ đây là dịp may để ở bên Ni ! Tranh thủ lúc này nỗ lực hoàn thiện mối quan hệ với Ni ! ” … – Em đã thay đồng phục xong , giờ em phải làm gì ?
- Mặc vào cậu ta khôi ngô thật !
- Đẹp trai mặc gì cũng ổn !
- Này , anh chàng kia trông oách không ?
- Hình như làm ở đây !
- Tuyệt thật ! Từ nay mình ghé chỗ này luôn !
- Xin hỏi 2 cô gọi món gì chưa ?
- Ơ … vâng … hai cô gái đó như bị hớp hồn khi nhìn thấy Hải Phương …
- Các món cô gọi gồm : Khoai tây chiên , hambuger và 2 lon coca đúng không ạ ? Có ngay , xin hai cô đợi 1 lát !
- Làm sao đây ? Tôi sắp ngất rồi !
- Đẹp trai quá !
- Đi gọi món ăn nữa !
- Tớ cũng vậy !
Loáng 1 cái , khách vào quán tấp nập … vào đông nhất có lẽ là khách nữ . Ai cũng vui vẻ ….
- Bản năng trời sinh , hắn làm người mẫu cho xong !
- Em … dù anh nói thế nào em cũng không bỏ làm thêm ở đấy đâu !
- Sao ?
- Xin lỗi anh Hải Phương … Ni chắp tay …. – Việc nhà hay những việc gì các anh sai bảo em đều hoàn thành . Cho em tiếp tục làm ở đó nha !
- Cần tiền vậy à ? Thích mua gì cứ nói ! Thế tại sao phải đi làm thêm ?
- Ơ … chuyện này … ” làm sao đây ? Mình không thể nói là vì mình muốn sống tự lập ! ” … – là vì em muốn mua quà noel
- Mua quà noel ?
- Xin hãy giúp đỡ những người đồng hương nghèo khó …
- Ủa ? Từ bao giờ không khí noel tràn ngập phố xá vậy ?
- Anh hiểu rồi … nếu vậy thì biết làm sao ? Em thích gì thì cứ làm , anh không can thiệp . Nhưng mẹ biết sẽ lo , cẩn thận đừng để mẹ hay !
- Em sẽ thận trọng mà !
- Thiệt tình ! Con bé này cứ như búp bê mà táo bạo thật !
- Đừng gọi em là búp bê . Em là người , đừng xem em là đồ chơi !
- Giận gì chứ ? Mặt mũi và tính cách y chang búp bê mà !
- Thế anh Hải Phương biết anh giống con gì không ? Anh giống con khủng long bạo chúa hung hăng ăn thịt người … ” khủng long bạo chúa ? chán sống ! ” …
” Ha … ha …. ha ” …. Hải Phương cười , làm Ni rất ngạc nhiên … – ” Khủng long bạo chúa ” , cái tên nghe ” oách ” thật , vậy dùng làm nickname thôi !
- Vậy à ?
- Người khác thường gọi anh là ” đồ tồi ” , ” thằng đểu ” , ” chó điên ” chứ ” khủng long bạo chúa ” thì dễ thương quá !
- …………….
- Chúng ta là ” búp bê ” và ” khủng long bạo chúa ” , xứng đôi ghê !
- Anh cười thấy khác , sao ngày nào anh cũng nhíu mày , cau có ? Anh cười đẹp lắm , em mong anh Hải Phương cười mỗi ngày !
- Dám khen con trai xinh đẹp – Hải Phương ngại ngùng – Không có gì vui sao cười nổi , toàn làm điều chọc giận !
- Nhìn nè – Ni sờ trán Hải Phương – anh cau mày nữa nè , nếu thành nếp nhăn thì sao ?
- Cái gì chứ ? – Hải Phương gạt tay Ni …
- Nên em mới bảo anh đừng nhíu mày – Ni cười ….
- Con bé này thiệt là …. tim Hải phương bất chợt đập rất nhanh … – thế người chọc giận tôi là ai ? Chính là Ni đó . Chính bộ dạng ngơ ngác và chậm hiểu của Ni khiến tôi nổi nóng !
- Anh Hải Phương …
- ” Con bé sao thế nhỉ ? Nó chẳng hiểu tâm tư mình thế nào . Hồi hộp quá , đứng áp sát vậy , không biết phải làm sao ” …
» Xem Tiếp