- ” Chính thái độ ngơ ngác và chậm hiểu của Ni khiến tôi nổi nóng ! “….
- ” Mình bị anh ấy mắng ngu ngốc , ngơ ngác bao lần ! Có thật mình rất ngu ngốc và chậm hiểu ? Anh ấy đâu biết mình đã nỗ lực bao nhiêu chỉ mong các anh đừng ghét bỏ … sao lòng nhói đau thế này ? Thường ngày nghe câu này không sao … nay anh Hải Phương mắng sao thấy buồn vậy ? ” … rồi Ni khóc …
” Tít … tít … 0 messenger ” …. Hải Phong thở dài …
- Kế đến là 1 gương mặt hết sức quen thuộc , từ bé đã xuất hiện trong vô số quảng cáo , phim truyền hình nhiều tập và càng ngày được yêu mến … xin trân trọng giới thiệu với các bạn , Trịnh Hải Phong và ” gió lốc ” …
- Sẵn sàng chưa ? Nào ! …
- Tuyệt quá ! …
- Trịnh Hải Phong ! Trịnh Hải Phong …
- I love Hải Phong ….
- Ni ơi !
- Sao giờ mới đến trường ? Bạn đau à ?
- Mình nói với thầy rồi , thực ra tại ngủ trễ . Hôm qua Hải Phong lần đầu biểu diễn ở Club Music . Mình đã thu lại tiết mục đó và chiếu đi chiếu lại mãi đến sáng mới ngủ . Hải Phong quá tuyệt vời , chỉ có thể hình dung bằng từ ” huyền ảo ” …
- ” Hải Phong lần đầu biểu diễn ? Ra thế , hay quá ! Từ sau hôm đó đến giờ vẫn chưa nói gì ! Xem ra chắc giận lắm , vốn định chúc mừng cậu ấy ! ” …
- Rất vui vì Hải Phong đã là ca sĩ ngôi sao nhưng ở trường không thấy Hải Phong , mình lo lắm ! Lần này bề ngoài Hải Phong thay đổi quá nhiều , có vẻ cao hơn . Trước đó chỉ là 1 cậu bé khôi ngô , giờ đã thành anh chàng đẹp trai rồi …
- Mê Hải phong vậy à ? Từ sáng đến giờ cứ Hải Phong , Hải Phong …
- Đương nhiên ! Có thể nói về Hải Phong cả ngày đó . Nếu không bận thi cuối học kỳ thì mình sẽ chạy đến chỗ tổng dợt xem !
- Nhưng đi chưa chắc đã gặp , định ngủ bờ ngủ bụi trước cổng sao ?
- Các fan phải chuẩn bị tâm lý ngủ ngoài trời … để được gặp thần tượng ! Thậm chí không ngại gối đất nằm sương !
- ” Chẳng hiểu nổi sao các fan lại lăn lộn thế , hơn nữa mê nghệ sĩ đâu được kết quả gì ! ” …
- À anh Bảo Hoàng có nói Ni và anh Hải Phương làm thêm cùng 1 chỗ …
- Ủa … Tường Vy có gặp anh Bảo Hoàng ?
- Ừ , anh Bảo Hoàng cũng ở khu mình nên thỉnh thoảng cũng gặp nhau . Thật ra chỗ làm thêm đó anh Bảo Hoàng giới thiệu hộ … nên anh Hải Phương mới đến đó làm , ổn không Ni ? Ông anh Hải Phương nóng tính đó làm cùng 1 chỗ ổn không ?
- Ờ … không sao , anh Hải Phương tốt lắm !
- Tốt với Ni hả ?
Ni cố gắng lấy tui bột mì ở giá cao nhất nhưng không với tới . Hải Phong quay ra thấy vậy liền tiến lại gần ….
- Để anh lấy cho ! Cẩn thận , nặng lắm đấy … à rác anh đổ rồi , bé khỏi lo !
- ” Lạ thật ! Dạo này anh Hải Phương tử tế ghê ! ” …
- Cho hỏi gọi món gì ạ ?
- À , khoai tây chiên và …
Nét mặt và cử chỉ của Hải Phương đã thu hút sự chú ý của 1 người …
- Sao , đẹp trai chứ ?
- Ơ … một anh chàng người mẫu hiếm có !
- Bạn nói hết sức đúng … và đó còn là dạng con trai mình thích . Đi chơi với anh chàng này thì không sợ thua kém ai hết !
- Ủa Mỹ Dung định làm gì vậy ? Hình như anh ta có bạn gái rồi đó !
- Có bạn gái thì sao ? Ai bị Mỹ Dung hút mà không gục chứ ! Chỉ cần nhắc đến Triệu Mỹ Dung thì bao nhiêu chàng trai phải đổ !
- Cứ ” tập kết ” những anh chàng đẹp trai , hết chịu nổi ! Thích ai thì dùng mọi thủ đoạn cưa cho bằng được , nhưng lại không bao giờ giao du quá 1 tháng !
- À , vì họ ngốc quá nên mình không hài lòng … – ” nhưng anh chàng này đạt yêu cầu , rất thu hút ! Không chỉ gương mặt và phong cách cũng rất đặc biệt ! ” …
- Ối ! …. Ni đi đứng không chú ý nên bị ngã trẹo cả chân …
- Ni …. đứng dậy nổi không ?
- Chân em hơi …
Không để Ni nói hết câu , Hải Phương bế xốc Ni lên …
- Anh ơi … làm gì vậy chứ ? Thả em xuống !
- Ni , đừng cựa quậy , không thì nặng lắm … phiền anh coi giùm chỗ này !
- Được rồi !
Hành động đó càng thu hút sự chú ý của đám con gái vẫn đang bàn tán về Hải Phương …
- Sao ? Đẹp trai quá !
- Trời ạ , mình cũng mong …
- Nhưng con bé đó là ai ? Nó là bạn gái à ?
- Mình quyết định rồi .. bất kể có bạn gái hay không … khóa chặt mục tiêu rồi đấy !
- ” Ơ …. ngại ghê ! ” … Ni đỏ mặt …
- Nào nhúc nhích chân thử xem … Hải phương nắn chân cho Ni …
- Đau quá !
- Hay chân bị trặc ? Ni xin nghỉ đến bệnh viện khám đi !
- Khỏi , không sao . Em nghỉ ngơi 1 lát là khỏi !
- Đừng nói vậy , thật là cô bé vụng về !
- Em xin lỗi anh , em không muốn làm phiền anh nhưng …
- Không phải đâu , ý anh không phải thế … rồi Hải Phương đứng dậy … – xin lỗi , anh hay mắng mỏ Ni . Tính anh luôn nổi nóng , đâu ngờ vì thế em sợ và ngại anh nhưng không phải thế đâu , thực lòng anh không muốn thế … những lời nói buột miệng nói ra đâu cố ý … từ giờ khỏi xin lỗi anh . Chỉ mong em không e ngại anh !
- Anh ….
- Có nghĩa từ nay anh có nói gì em cũng đừng rụt rè , phải can đảm trả lời lại nhé !
Ni rất ngạc nhiên về thái độ và những câu nói của Hải Phương …
- ” Trời ạ , điều gì đang xảy ra đây ? Anh ấy đã hoàn toàn thay đổi ! Có thật là anh Hải Phương không đây ? Hay người ngoài hành tinh nhập vào anh ấy ? ” …
- Tiền lương tháng này của Ni đây , mệt không ?
- Em cảm ơn anh … – ” số tiền lương lần đầu tiên làm ra ! Tim cứ đập dồn dập , vừa vui vừa xúc động ! Hạnh phúc quá ! Thích ghê ” … Ni cười …
- Kiếm được bao nhiêu mà hớn hở thế ? … Cái gì ? Chỉ chừng này thôi à ?
- Xin lỗi , chỗ này lương thấp !
- Không đâu ạ , lần đầu tiên em kiếm được tiền , thế này cũng đủ khiến em vui rồi !
- À … cô bé nói sẽ mua quà noel tặng mọi người mà !
- Em không nói mua cho mọi người . Thôi được , em sẽ tặng anh 1 chiếc vớ thật to . Anh treo nó trên tủ sẽ nhận được nhiều quà !
- Ni vừa nói gì ? Nhắc nhở nhé , tặng 1 chiếc vớ mà xem là quà thì tôi không nhận đâu . Có biết ngoài hàng hiệu ra tôi không nhận gì hết .
- Anh điên à ? Em đâu có nhiều tiền thế ! Vả lại thời đại gì còn tôn sùng hàng hiệu !
- Mở rộng tầm mắt chút đi . Nói chung tôi ghét nhất quà tầm thường , xoàng xĩnh , cứ liệu mà tặng …
- Quà do lòng thành người tặng chứ không phải cưỡng ép , buộc phải tặng !
- Ni , đủ lông cánh rồi nên dám cãi tay đôi hả ? Giỏi !
- Anh vừa bảo em đừng rụt rè nên giờ em không sợ anh nữa !
- Thiệt tình , con bé leo lên đầu mình rồi ! … Hải Phương gãi đầu …
- ” Dạo này anh Hải Phương dễ tính ghê ! … anh Hải Phương thay đổi …mình cũng khác đi ! Trước kia mình luôn ít nói , rụt rè vì sợ bị các anh ấy ghét ! ” …
- Đến đây kết thúc ! Mong các em nghỉ hè cũng ý thức phận sự của học sinh !
- Chà , kết thúc mà kéo dài thêm 30 phút .
- Không bao giờ thầy hiệu trưởng chịu nói ngắn gọn !
- Anh Hải Phương ngoan và nghiêm túc khiến anh Bảo Hoàng rất ngạc nhiên !
- Chà ! Mình cũng bất ngờ vì anh ấy không cãi cọ với khách hàng , mà còn rất hòa thuận với các nhân viên nữa !
- Ni cũng thay đổi nhiều đấy , thấy Ni cởi mở hơn … hăng hái , yêu đời nhìn hay hay …
- ” Tường Vy đã nhận ra những thay đổi khác lạ nơi mình . Nghe nói muốn thay đổi bề ngoài thì tự bản thân phải nỗ lực . Từ khi mình tự tin , tất cả đã khác đi ! ” …
- Cô bé , cho hỏi chút xíu nha !
- Chị hỏi gì ạ ?
- Ờ , nói chút chuyện thôi , cô bé làm thêm chỗ này ?
- Dạ , có gì không ạ ?
” Tách ” … Mỹ Dung bật lửa châm 1 điếu thuốc … cho lên môi rít 1 hơi dài rồi hỏi Ni …
- Tính tôi vốn nóng nảy nên hỏi thẳng cô … cô với Hải Phương quan hệ ra sao ?
- Chị hỏi gì ạ …. Ni ấp úng … – quan hệ là …
- Sao phải ấp úng thế ? Đã nói tính tôi nóng nảy mà ! Hỏi cô có phải đang cặp bồ với Hải Phương ? Chỉ cần cho biết cô có phải bạn gái Hải Phương không …
- Hơ … em đâu phải bạn gái … Ni xua tay …
- Thế à ? Vậy thì tốt ! Tôi đã quan sát , thấy cô khó ưa lắm . Chắc cô cũng nghĩ về tôi như vậy , chúng ta cạnh tranh công bằng nhé ! Tôi là Triệu Mỹ Dung lớp 11A , đã chấm anh Hải Phương rồi , cô chuẩn bị tâm lý đi !
- ” Chấm anh Hải Phương ? Chẳng lẽ chị này thích anh Hải Phương hay mắng mỏ nhà mình ? ” …
- Sao vậy Ni ? Không khỏe à ? Mặt em xanh quá , nếu mệt thì nghỉ đi !
- Dạ em không sao , em vẫn bình thường !
- Thật hả ? Nhưng nhìn mặt em cứ buồn so !
- ” Buồn so ? Những lời chị xinh đẹp đó cứ quanh quẩn trong đầu mình … chẳng lẽ mình bị sốc ? Chị đó thích anh Hải Phương ? ” …
- Kia là Hải Phương phải không ? … Đúng Hải phương rồi , hình như cô gái kia đang xin làm quen . Tên này đào hoa thật !
Ni nhìn qua ô cửa sổ , bất chợt thấy rất buồn …
- Cô nói sao ?
- Có lẽ anh không để ý nhưng thực sự em đã thích anh từ lâu . Giờ em đem hết can đảm ra bày tỏ mong anh đừng từ chối ! Chúng ta thử làm bạn xem sao đã ! ….
- Nào đến rồi Hải Phong ! Ban nãy đã nói hôm nay chỉ ngoại lệ đặc biệt ! Cậu vừa chính thức diễn mà cậu cứ đòi nghỉ trong tuần lễ vàng ! Cậu cứ thế nên …
- Em biết ! Nhưng nghỉ một ngày thôi mà phải làu bàu …
- Ngủ đi , thức 2 gặp lại !
- Em biết rồi , anh về đi … ” kẹt ” …
- Bạn trước đã ? Cô muốn làm bạn tôi ?
- Vâng ! Bước đầu của việc phát triển quan hệ chính là từ nền tảng bạn bè . Trước tiên là phải làm bạn , hợp mới lên bồ bịch . Anh không thấy như vậy sẽ rất hay sao ?
- Thiệt tình … không ngờ tôi lại gặp phải con người quái dị . Bạn là bạn mà bồ thì sao ? Cô tưởng quan hệ cứ y như kẹo mạch nha hay kẹo cao su kéo dài mãi ? Tôi ghét thứ quan hệ không rõ ràng như vậy !
- Tuy vậy nhưng tương lai cũng có thể xảy ra … – ” con người này sao vậy ” … – nên mới xin làm bạn trước !
- Tôi không thích ! Ai lại đi bạn bè gì với bọn con gái ! Nếu muốn tìm người chơi thì cô lầm rồi ! Đến chỗ khác mà tìm đi ! Thiệt tình , người ta đã quá bận ! …
Những câu nói đó làm Mỹ Dung vừa xấu hổ vừa tức giận . Không để ý đến thái độ của Mỹ Dung , Hải Phương quay lưng bước vào quán ….
- ” Ư … sao lại có loại người cư xử đáng ghét như vậy ? Tệ hại ! Đúng là đồ khốn kiếp ! Từ khi sinh ra đến giờ chưa bao giờ mình bị cự tuyệt một cách nặng nề thế này . Danh dự , thể diện , tự trọng mất sạch ” … Mỹ Dung tức tối nắm chặt tay … – ” càng hay , nói chung mình ghét loại đối tượng thu hút dễ dàng . Phải bắt tên này trở thành tù binh của mình . Để hắn phải trả giá đắt về việc xem thường Triệu Mỹ Dung này ! ” …
” Kẹt … phụt ” … – Xin chúc mừng , phải đãi nhé ! Ghen tỵ thật , được 1 cô bé xinh xắn xinh làm quen , chắc thích lắm … Giang Định cười toe toét , nói luyên thuyên nhưng Hải Phương chẳng phản ứng gì , chỉ đáp gọn lỏn 1 cậu :
- Tôi vào thay áo …
- Cậu không cần bí mật thế ! Cả hai nói gì ? Hẹn nhau à ?
- Làm ơn tha cho …
- Có thể bảo cô bé ý giới thiệu bạn cho tớ không ?
- ” Lạ thật … nếu anh ấy có bạn gái … mình phải vui chứ ? Sao thấy buồn vậy ? Lòng cứ cảm giác hụt hẫng ! ” …
- Mệt quá đi ! Lương thấp đáng thương …mà bắt làm nhiều thế ! Nếu không phải tại Bảo Hoàng giới thiệu , anh đã nghỉ rồi . Đói quá ! Bị mùi dầu mỡ ám ảnh đến nỗi không nuốt nổi . Hay về nhà nấu lẩu ? … Hải Phương ngưng nói quay ra nhìn Ni , vẻ mặt cứ như người mất hồn …
- Anh nói em có nghe không ? … Ni không nói gì , Hải phương nổi cáu … – Ni ! Nghe anh nói gì không hả ? Nghĩ gì mà ngơ ngác vậy ?
Đến lúc này Ni giật mình , vội đáp lại :
- Đâu , em có nghe , anh bảo nấu lẩu ? Nhất trí , em sẽ nấu phụ ….
- Oắt con mà cũng có tâm sự , trẻ con thì phải sống đơn giản chứ !
- Em không phải trẻ con !
- Ơ … Hải Phương ngạc nhiên …
- Tuy em thấp bé , mặt mũi như con nít và không biết gì nhiều … nhưng đừng xem em là trẻ con ! Em có suy nghĩ , cũng biết bực bội , cũng bị tổn thương … – ” Chết thật ! Mình nói gì thế này ? Vốn đâu định ” …
- Sao ? – Hải Phương càng ngạc nhiên hơn – Em sao vậy ? Chuyện gì xảy ra vậy ?
- Ni !
Cả 2 quay ra thấy Hải phong …
- Không thấy trễ quá sao Ni ? Giờ này mới về !
- Hải Phong !
- Cho thêm bát nữa !
- Bát thứ 3 rồi !
- Anh cẩn thận , nhai từ từ thôi ! Trễ thế này chưa ăn ?
- Đúng ! Chính là vị này ! So với cơm ký túc xá thì 1 trời 1 vực …
” Cạch ” … – em no rồi !
- Đi tắm rồi ngủ , Hải Phong no rồi thì đi ngủ đi !
- Phải chờ tiêu hóa mới ngủ chứ anh ! … Sao Ni về trễ thế ? Hôm nay chỉ lễ khai giảng , lẽ ra về sớm !
- À … tám với lũ bạn , không ngờ thời gian trôi nhanh thế !
- Thật sao ? Thấy Ni về cùng với Hải Phương , tưởng cả 2 về cùng nhau !
- À tại gặp anh ấy ngoài cửa … – ” việc làm thêm khoan nói Hải Phong hay , có khi cậu ấy sẽ phản đối ” … rồi Ni quay ra rửa bát tiếp …
- Ni ơi !
- Ơi … gì vậy ?
- Dạo này tôi cứ hay suy nghĩ chuyện của Ni ?
- Vì sao thế ?
- Nói thật … có mấy lần định gọi cho Ni … nhưng ngại Ni không thoải mái ! … Hải Phong gãi đầu … – Sao vậy Ni ?
- Sao ?
- Sao ? Cậu vẫn chưa bỏ ý định tấn công Ni ? Tưởng cậu muốn quên đi tâm trạng đó nên mới tập huấn ?
- Nếu dễ dàng bỏ cuộc vậy thì lúc đầu em đâu nói ra ! Em sẽ chờ đến khi Ni để ý sự tồn tại của em . Em tin tằng sẽ có ngày Ni hiểu lòng em !
- ” Ra tên này nghiêm chỉnh … cứ tưởng vui buồn thất thường nó sẽ chóng quên con bé ! ” …
” Cộp … cộp … cộp ” … – Dậy đi Ni , còn ngủ đến bao giờ ? Ngoài trời đẹp lắm , ta đi chơi nào ! … nhưng Ni không có trong phòng …. – ” Chuyện gì thế này ? Chẳng thấy Ni đâu cả ! ” ….
- Ồn ào quá Hải Phong , anh vừa chợp mắt !
- Anh ơi , Ni đi đâu rồi ?
- Ni biến mất ? Hay cô bé mua gì ?
- Hình như đi lâu lắm , phòng sắp xếp gọn gàng …
- Thế còn di động có liên lạc được không ?
- Di động thì không có ai nghe hết , chẳng biết đi đâu …
- Dạo này cô bé hay ra ngoài làm gì nhỉ ? Mấy ngày nay Ni về trễ lắm !
- Anh ơi , anh cả cũng biến đâu mất ! Tối qua họ cùng về hay cùng đi ?
- Lại thế được ? Anh cả và Ni sao ?
- Tức thật , biết vậy gắn thiết bị theo dõi Ni !
- Phạm pháp đó , tưởng cậu là papazzi ? Mà khoan … cô bé tên Tường Vy hình như thân với Ni … ” tách … tách ” … – đây rồi ! Tường Vy lớp 11 , địa chỉ và điện thoại …
- Sao lại lén trộm tư liệu của học sinh ?
- Im đi ! … Tường Vy còn nhớ anh không ? Anh là Hải Anh , anh của Ni đây ! Nhà đang có chuyện gấp mà không liên lạc được với Ni , em biết Ni ở đâu không ? …. Sao ? Nó làm thêm ở tiệm fast food ? Em đọc lại địa chỉ đi . Được , anh biết rồi , cảm ơn em nhé !
- Anh bảo sao ? Ni đi làm thêm ?
- Tường Vy nói Ni làm thêm ở tiệm fast food !
- Đưa em địa chỉ … em đến đó luôn !
- Khoan đã , cậu định đi như vậy à ? Tỉnh táo lại đi , cậu đang là ngôi sao . Không thấy những tờ quảng cáo treo đầy . Cậu muốn bị fan nữ bao vây sao ? Đội mũ mang kính râm mà qua măt được fan sao ?Không nổi đâu , thôi cậu giả gái đi … Hải Anh cười nham hiểm …
- Anh nói cái gì ?
- Chờ 1 tí , tôi sẽ cho cậu biết thực lực bao năm ở lớp học thêm !
- Anh ! … Không chịu đâu … Chết cũng không … Á ! ….
- Ni làm thêm ở đây ?
- Đúng , chính là tiệm này !
- Hải Phong , tôi thấy cậu giả gái rất hợp … Hải Anh lấy tay che miệng cười tủm tỉm …
- Ai hóa trang cho người ta vậy ?
- Thôi đừng cãi cọ , vào đi !
- Xin chào quý khách !
- Mỹ Dung nhìn kìa , đằng kia có 1 cặp đẹp lắm
- Phải đó , cả hai trên trung bình quá xa !
- Cô gái thon cao , thu hút như người mẫu vậy !
- Người mẫu chết sạch rồi ? Chỉ cao là làm người mẫu được ? … – ” tức quá ! Ngoại hình mình luôn lợi thế , sao lại không ổn với Hải Phương ? Cộng thêm những cô xinh xắn kia cứ lượn lờ quanh tiệm này , đến pó tay ! ” …
- Kiểm tra xem khăn giấy và dầu gội có chưa , còn sót gì chưa mua nhỉ ? Sao em không mua siêu thị gần đây mà phải mua ở chỗ hạ giá rất xa ?
- Đương nhiên , vì rẻ hơn rất nhiều mà !
- Tinh thần tiết kiệm đáng nể , nhưng đâu phải tiền của em , sao phải tính toán thế ?
” Thình … thịch ” … – ” Mình sao thế này ? Tự dưng tim cứ ” …
- À , ta mở tiệc noel nhé ! Em thấy sao ?
- Anh ơi em hơi mệt , em về trước nhé … rồi Ni chạy biến đi mất …
- Dạ tiệc noel … Hải Phương khẽ cười … – nếu nói có 2 người chắc cô bé sợ chạy mất ! …
” Rầm ” … – ” Gì chứ ? Đột ngột hỏi thế ? … Trời , mặt nóng ran , tim đập , tay toát mồ hôi … có lẽ nào … mình bị suy tim ? Không được , mình là đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi về , nhỡ ốm thì sao ? Không thể gây rắc rối cho cả nhà ! Lẽ nào đây chỉ là triệu chứng cảm cúm thông thường ? Giờ mình vẫn khỏe thôi ! ” ….
- Đấy … kia là ?
- Xin lỗi, chúng tôi đi mua ít đồ nên về muộn !
- Không sao , vừa rồi cũng không có khách !
- Sao anh hai lại ở đây ? … Hải Phong đứng bật dậy …
- Bọn con gái sẽ phát hiện Hải Phong đấy … Bình tĩnh quan sát thêm chút nữa xem … – ” Chà ! Thật bàng hoàng ! Ra anh hai và Ni làm thêm ở đây ! Chuyện này là sao ? … Cộng thêm … từ họ toát thêm vẻ hòa hợp là sao ?”…
- Nhìn kiểu gì cũng thấy con bé Ni đó gai mắt !
- Đừng lo , nó và Hải Phương đâu phải bồ ! Thứ tầm thường đó sao xứng với Hải Phương !
- Phải đó , nhìn cũng biết không có khả năng này , nghe nói Hải Phương còn từ chối Mỹ Dung !
- Biết mình đẹp trai nên chảnh !
- Cũng phải … tầm nhìn của Hải Phương đâu thấp thế ! Con bé kia dù sao vẫn dưới trung bình !
- Này , thứ con gái xấu xí đó mà dám bắt cá 2 tay , chết cười !
- Có cần tụi mình đập 1 trận cho nó tỉnh ra không ?
Những câu nói của đám bạn Mỹ Dung làm Hải phong nghe thấy rất chướng tai và tức giận , Hải phong đập bàn , mặt hầm hầm tiến đến chỗ đám bạn Mỹ Dung đang ngồi , nhìn Mỹ Dung bằng ánh mắt nảy lửa …
- Cô là ai ?
- Gì ? Tưởng ra sao , hóa ra chỉ là đậu hũ ế . Và còn là loại bốc mùi chua !
- Cô là gì ? Đâu ra ăn nói vênh váo !
- Biết tụi này là ai không mà dám nhiều chuyện ? Có nghe về nhóm bướm đen trường … ( không ghi tên trườnng tránh xúc phạm ^^ ) …
- Bộ định quyết đấu hôm nay ? Thuộc băng nào vậy ?
- Ê … bọn con gái uýnh lộn kìa , mau đến can !
- Quý khách ơi , đây là nơi buôn bán !
- Bướm đen , ruồi đen gì , đừng tụ tập làm chuyện bậy ! Về nhà đọc sách và làm việc nhà đi ! Đồ ranh con !
- Nói sao ? Muốn chết à ?
- Ở đâu ra vậy ? … ” bộp ” … cô gái kia giơ tay định đấm nhưng Hải Phog chụp được , kéo mạnh tay làm cô gái đó bị đau nên kêu lên ….
- Đau quá ! Buông ra đi ! Sắp gãy tay rồi ! …
- Cô hứa không thế nữa tôi mới buông ra …
- Hứa rồi , mau buông ra !
” Vụt ” … – Mấy pà tám này , mau cút hết đi ! Gặp mấy cô thêm lần nữa tôi không tha cho đâu ! Còn việc nữa , đây là … rồi bấu lấy cổ Hải Phương … – bạn trai tôi đó , các cô đừng mơ tưởng nữa !
Chỉ nghe đến câu đó , Mỹ Dung tức tối cầm áo chạy ra khỏi quán …
- Giờ con gái đáng sợ thật !
- Anh chủ tiệm thấy không ? Hải Phương tán lúc nào được cô xinh thế !
- ” Cô nàng đẹp thật … nhưng đang quen anh Hải Phương thật sao ? “…
- Nè , giờ cậu đang đóng vai gì ?
- Anh mới đang đóng vai ai đây ?
- ” Hả ? ” …
- Được rồi , đừng quậy nữa , có gì về nhà nói . Mọi người đang nhìn kìa !
- Anh Hải Anh ? … Ni sửng sốt …. Chưa hết sửng sốt thì chợt Ni nhận ra người con gái kia là Hải Phong …
- Đây là Hải phong à ?
- Tức thật … ngượng quá !
- Đúng là Trịnh Hải phong ? …
- Nói đi chứ anh , chuyện này là sao ? Sao cả hai lại cùng làm thêm 1 chỗ ?
- Này nhóc ! Từ nãy giờ đã giải thích bao lần ! Tiền tiêu vặt bị mẹ ” đóng băng ” , bất đẵc dĩ nên mới phải làm thêm . Chỗ bạn bè giới thiệu , ngẫu nhiên lại cùng nơi Ni làm . Chỉ thế thôi !
- Anh ấy có nỗi khổ tâm nhưng Ni sao lại đột ngột làm thêm ? Có phải vì thiếu tiền /
- Ơ …….
- Ngốc lắm ! Cần cứ nói anh 1 tiếng !
- Tôi có rất nhiều tiền ! Từ bé đã quay quảng cáo nên con số đâu có nhỏ ! Có biết mỗi lần ký hợp đồng là bao nhiêu không ?
- Thằng ranh , chạm đến nỗi đau ! Tỉnh táo lại đi ! …. ” Cốp ” …
- Sao tự nhiên đánh em ? Em nói sai à ?
- Thằng ranh khoe của hả ? Sao cứ nhắc đến chuyện tiền ? Có nhiều tiền vậy cho anh được không ?
- Tiền em kiếm được thì em tiêu , anh cấm được em sao ?
- Thằng nhóc còn cãi !
- Nếu vì Ni thì chẳng sá gì ! Ni thích em sẽ làm tất cả cho Ni vui !
- Hải Phong ….
- ” Vậy là sao ? Chẳng lẽ Hải Phong tuyên bố kiểu đó đã làm Ni xúc động ? ” …
- Cảm động muốn khóc quá ! Cảm ơn Hải Phong ! Đây là câu khen tuyệt nhất từ trước đến giờ ! À cách này không lâu hình như có xem trong phim ….
- Tức ! Tức quá !
- Sao đột ngột thấy thằng nhóc đáng thương ?
- Tình cảnh này gọi là tự đào mồ chôn mình !
- À phải rồi , đợi Ni đi lấy cái này nhé …. Quà tặng Hải phong !
- Cái gì đây ?
- Định để noel mới tặng … nhưng sợ lúc đó cậu bận quá không gặp được . Món quà mừng cậu lần đầu lên sân khấu cũng là quà noel luôn . Nói trước nhé , Ni không giàu để mua những thứ đắt tiền đâu nên đừng hy vọng nhiều . Chỉ là khăn quàng và găng tay thôi . Vốn định tự tay đan nhưng Ni không khéo tay lắm !
- Vì thế Ni đi làm thêm ?
- Thích mua quà bằng chính đồng tiền mình làm ra !
- Ni …. rồi Hải Phong kéo Ni lại ôm vào lòng …. – Yêu Ni nhất ! Hết sức thương mến Ni … rồi cười 1 cách hạnh phúc . Hải Anh mặt đượm buồn . Hải Phương chứng kiến cảnh đó thì vội quay lưng bỏ đi trong sự bực bội …
- Tức thật !
Câu nói đó làm Hải Anh rất ngạc nhiên …
- Xin chào quý khán giả , ngôi sao mới đã đến . Hôm nay chúng tôi đã mời Hải Phong , một thần tượng của lớp fan trẻ . Album đầu tiên của Trịnh Hải Phong đã đứng đầu topteen , bạn cảm giác ra sao ?
- À , lúc đầu cũng không tin lắm . Nhưng rất tuyệt vời , nhờ fan ủng hộ cả
- Dạo này khăn quàng và găng tay Hải Phong đã trở thành trào lưu , Hải Phong có lý do đặc biệt để phục trang thế không ?
- Không có gì đặc biệt , vì đây là món quà rất thích nên thường xuyên sử dụng !
- Quà của bạn gái ?
- Đây là quà của người nhà tặng , thấy thoải mái nên quàng cổ luôn . Quà fan tặng mình cũng rất trân trọng .
- Ngoài sinh hoạt nghệ thuật ra , Hải Phong thích làm gì ?
- Đi học …
- Hả ? Đến trường ?
- Vâng , trước mắt rất muốn trở lại trường học … gặp bạn bè và cũng muốn ngồi trong lớp .
- Nhưng các bạn nghỉ hè , đâu chắc nghĩ thế !
- Không , hễ được ngồi cạnh Hải Phong , học hè sẽ rất vui .
- Kế tiếp xin phát sóng chương trình MTV của Hải Phong …
- Tuyệt vời … love Hải Phong forever … Hải Phong tuyệt quá phải không ? Mình mong sớm được gặp Hải Phong trong trường …
- ” Kể từ đó giọng nói của Hải Phong …cứ quẩn quanh trong đầu mình ” …
- Tụi em đây , anh …
- Gì vậy ? Sao gọi anh ra vội thế ? Còn lôi cô bé này theo !
- Anh thật quá đáng . Lúc gọi điện tìm chỗ Ni làm , anh cứ bảo sẽ tạ ơn !
- Bao nhiêu tiền ? Đưa bao nhiêu thì đủ ?
- Đừng thế , ngồi xuống đã . Nói chung anh nợ em 1 món nợ nên phải hy sinh thôi .
- Biết làm sao , tùy các cô . Hôm nay Ni không đi làm à ?
- Hôm nay em được nghỉ
- Được , vậy hôm nay là gì đây ?
- Ăn pizza , hát karaoke , xem phim …
- Theo anh thì ăn thức ăn nhanh , đi mua sách , ghé siêu thị được không ? Vậy đỡ tốn kém !
- Cho hambuger và khoai tây chiên !
Vị khách đó định nói thêm câu nữa nhưng nhìn thấy khuôn mặt ngẩn ngơ của Hải Phương nên lại thôi …
- Này , cậu giúp Hải Phương mời khách !
- Vâng , thưa ông chủ …
- Cậu ấy dạo này có vẻ lạ …. ngơ ngác sao đó , lạ quá ! …
- ” Với Ni mà mình thật lòng … gì mình cũng tự nguyện … biết làm sao khi đã mến thương rồi … Hải Phong thật thà quá , không ngờ nhóc bộc lộ đơn giản vậy , phục lắm . Cứ tưởng nó còn bé thì khỏi bận tâm . Sao lại là nó ? Sao giờ nhỉ ? Anh em lại thương cùng 1 đối tượng ” …
- Em xin lỗi vì đã làm anh vất vả cả ngày hôm nay …
- Thôi xem như tôi tiện đường hóng gió … Ta tìm chỗ nào ngồi uống nước đi Ni ! … Nào , xin mời . Ý anh …
- Gì hả anh ?
- Ý anh là … Ni nghĩ sao về Hải Phong ?
Ni hơi ngạc nhiên trước câu hỏi của Hải Anh …
- Chẳng phải em cũng biết … Hải Phong rất thương em . Nên em cho nó biết tâm tư em đi !
- Thương ? Vậy mà gọi là thương ? Các anh luôn thế , chê bai ghét bỏ không xem em ra gì … luôn cho em là osin , bắt em vâng lời không điều kiện . Hễ chút gì không vừa ý là mỉa mai , chế giễu . Giờ đột ngột nói mến thương làm sao em tin được . Em chẳng tài nào biết là thật lòng hay giả dối !
- Xem ra bọn anh cư xử rất tệ hại với em . Nếu cố tìm ra lý do … Hải Anh gãi đầu … – là vì bọn anh ngượng vì những chuyện đã qua !
- Ngượng ? Anh nói vậy mà nghe được à ?
- Đúng ,chỉ vì 3 anh em không biết phải làm sao để hòa thuận với em …
- ” Sợ bị thấy lòng mình … nên làm ra vẻ xem thường ? ” …
- Bọn con trai hay ngượng ngùng …. vì thế càng yêu mến càng muốn che đậy tâm trạng đó . Tuy trẻ con nhưng bất đắc dĩ thôi … Ni hãy bỏ qua cho bọn anh nhé !
- Sao chứ ? Tệ hại quá ! Chẳn lẽ câu nói đó bảo em quên đi bi kịch suốt 7 năm ? Như những tổn thương kia chưa hề có … – ” Vì yêu mến em nên hành em ? Ngượng ngùng nên mới bực bội ? Không tin được những lý lẽ này ! Đâu phải ai khác mà là anh chàng ưu tú nhà họ Trịnh ? ” … – anh ơi , nói chung giờ đầu em rối lắm ! Biết Hải Phong thật lòng yêu mến em và thay đổi nhiều , em vui lắm … Nhưng đó không phải là điều em cần . Được bình đẳng như con một nhà , không phải con vịt con xấu xí nhặt về , em muốn trở thành em gái thực sự của các anh . Được Hải Phong và các anh chấp nhận . Em mong em …
- Rất tiếc làm Ni thất vọng … Hải Anh thở dài … – em đừng ôm ấp hy vọng làm gì . Và không phải ghét nên mới phản đối việc em trở thành người nhà . Cả Hải Phong và bọn anh đều không muốn em trở thành em gái ! Vì tụi anh đều thương em và coi em như đối tượng !
Đến lúc này Ni thực sự không nói được lời nào nữa …
- ” Bọn anh không yêu mến em như cô em gái ? Mà xem em như bạn gái , là đối tượng … mình chỉ muốn giữ tình trạng hiện giờ … nhưng hoàn cảnh cứ dồn ép ! Chuyện gì thế này ? Mình chẳng tài nào hiểu nổi . Như mặt đất dưới chân đột nhiên lung lay ! ” …
- Lạnh quá , ghét nhất đến trường mùa đông . Ni , tớ đang có vé liveshow , đi không ? Hôm nay nghỉ đi , đừng làm thêm nữa !
- Biểu diễn ca nhạc ?
- Đúng đó , đi thôi . Tranh thủ lúc này tham quan truyền hình chứ … rồi không đợi Ni nói câu nào , Tường Vy kéo Ni đi …
- Người đông quá ! Những người không có vé đều phải xếp hàng dài . Ni cầm vé này vào .
- Vui ghê ! Lần đầu tiên tham gia hoạt động này . Vừa xem biểu diễn , vừa cổ vũ cho thần tượng mình yêu thích !
- Đừng nhầm đối tượng nhé ! Sai là không được đâu !
- Yên tâm ! Không lú lẫn đến mức đó đâu !
- Vậy là ca khúc ” It”s love ” của Hải Phong sắp dành vị trí topteen !
- Trịnh Hải Phong !
- Tuyệt vời quá Hải Phong !
Bài biểu diễn của Hải Phong làm ai cũng thấy phấn khích . Ni ở dưới cũng cảm thấy ngạc nhiên và ngỡ ngàng …
- ” Sao cậu ấy lại tỏa sáng thế ? Không phải Hải Phong ở nhà mà mình biết ! Đấy là 1 ngôi sao đầy hào quang ” …
- Tuyệt vời !
- Buổi biểu diễn hiện trường đầy sức hút ! Cứ mong khai giảng đến sớm để được gặp Hải Phong trong trường !
- Ủa phải Ni không ?
- Đúng cô bé chúng ta đã trang điểm đấy !
- Ơ … chào các chị !
- Đang nghỉ đông sao không đến chỗ các chị ? Chị sẽ dạy cho cách trang điểm !
- Dạo này các chị bận mà !
- Ừ ! Từ khi Hải Phong nổi tiếng thì bận túi bụi …
Cả 3 mải nói chuyện mà quên mất sự có mặt của Tường Vy …
- Giờ bọn chị về văn phòng , em có đi cùng không ?
- Công việc hôm nay đến đây ngưng , kết thúc xong sẽ gặp Hải Phong …
- ” Hải Phong ? ” …
- Khỏi ạ !
- Được rồi , vậy gặp lại em sau nhé !
- Các chị ấy là ai vậy ? Ni quen người ở đài truyền hình à ?
- À … những chị trợ lý trước kia mình đã gặp !
- Ra thế … chắc Ni biết ước mơ tương lai của tớ ?
- Biết chứ , bạn muốn làm công việc tạo hình …
- Thế nào cũng có ngày tớ tạo hình cho ngôi sao tớ yêu thích .
- Biết rồi , tuyệt lắm . Tớ cũng mong có ước mơ rõ ràng như Tường Vy .
- Hỏi Ni nè , chị trợ lý ấy có phải … là người tạo hình cho Trịnh Hải Phong ?
Ngỡ ngàng giây lát , Ni gật đầu …
- Vậy Ni quen bao lâu rồi ? Và rất thân ?
- À này Tường Vy …
- Đừng chạm vào tôi ! Quá sức thất vọng . Ni biết tôi rất mê Hải Phong mà . Rõ ràng ngày nao tôi cũng nói chuyện về thần tượng Hải Phong . Nhưng Ni cứ thản nhiên , đối xử với tôi như vậy sao ?
- Tường Vy …
- Nhớ lại thì bạn gái của Hải Phong bị đồn trên mạng , chẳng lẽ là Ni ?
- Không phải đâu Tường Vy , tớ không phải bạn gái mà …
- Đừng nói , tôi không muốn gặp hay nói gì với Ni nữa . Ni đáng sợ lắm . Ra vẻ ngây thơ mà là người hai mặt ! Tôi cứ xem Ni là bạn thân nhất , vậy mà Ni chơi tôi 1 vố đau . Từ nay đừng tìm tôi nữa , cũng đừng ra vẻ quen biết . Tôi không thích thấy Ni đâu … rồi Tường Vy không để Ni giải thích mà chạy đi làm Ni cảm thấy mình rất có lỗi …. Ni khóc …
- Lỗi tại mình … không phải như thế đâu mà …. không phải như bạn nghĩ đâu . Tường Vy tốt với mình như vậy … nhưng vì mình không tin tưởng bạn bè nên giấu chuyện mình là con nuôi … Tường Vy là người bạn thân thiết nhất ! …
” Tu … tu ” … – Nước sôi vậy mà không ai nhắc xuống …
Hải Phương cầm lấy ấm nhưng vì không đeo găng nên bị bỏng , hất đổ cả ấm nước . Bị đau nên Hải Phương kêu ầm lên , lúc này Ni mới giật mình quay ra …
- Sao vậy anh ? Anh bị bỏng à ?
- Đau quá ! Cứ như bị dao cạo rách ra !
- Chờ em đi lấy hộp thuốc !
- Đau quá , nhẹ tay chút thôi . Bôi thuốc mà thô bạo vậy sao ? Da ta tôi sắp bị lột sạch đấy
- Phỏng chút xíu thôi mà la như bị chọc tiết . Lúc đánh lộn anh có chú ý đến trầy da gẫy xương đâu !
- Đương nhiên ! Con trai đâu thể nào rên rỉ vì bị trầy trụa đâu . Mà Ni lạ vậy , nghĩ vẩn vơ quên cả bếp gas . Thật lo có ngày em đốt cháy cả nhà này . Phải luôn nhắc nhở mình cẩn thận chứ !
Nhưng Ni vẫn chẳng nói gì làm Hải Phương bất chợt thấy khó chịu …
- Sao ? Có chuyện gì à ? Ý anh là … nếu có gì bực bội em cứ nói ra thì hơn . Cứ để trong lòng cuối cùng chỉ khổ em thôi … và dần dần thành tâm bệnh . Xưa nay anh chưa từng xem em như con nít hoăc xem thường em , chỉ là không biết em sao …
- Anh …. anh có hiểu được nỗi cô độc của trẻ mồ côi không ? Em không hay cho mình là mồ côi nên không thấy hạnh phúc hay đáng thương . Em nghĩ mình sung sướng hơn 1 số người … Nhưng thực tế giờ em thấy rất buồn . Trên đời này chỉ có cha mẹ ruột mới có thể tin cậy em dù em có làm gì , thậm chí mắc sai lầm . Nếu cha mẹ ruột em còn sống … em sẽ không cảm thấy trơ trọi và bất lực như vậy … rồi Ni khóc làm Hải Phương ngỡ ngàng không nói gì ….
- ” Có lẽ nên đến xin lỗi Tường Vy ” … – À , Tường Vy ….
- Tiểu Trúc , xuống cantin với tớ không ?
- Bồ thử loại kem sữa mới ra chưa ?
- Chưa , đấy là loại kem Hải Phong quảng cáo …
- Đúng , để tớ mời bồ nhé !
Cả 2 bỏ đi để lại Ni đứng trơ trọi ….
- Đừng ích kỷ thế Hải Phương , giới thiệu cô bé lần trước cho tôi đi ! Cô bé ý học trường nào ? Chắc người mẫu đúng không ? Từ lúc sinh ra đến giờ tớ chưa thấy ai xinh hơn .
- Làn ơn đi , tớ đã nói bao lần cậu nghe không ? Không phải cô bé mà cậu tưởng tượng đâu , đừng mơ nữa !
- Thế không phải bạn gái cậu ?
- Nói bậy , bạn gái ai ? … – Tức ghê ! Không thể nói nó là trai giả gái , mình phát điên mất . Hải Phong làm sự việc càng lúc càng rối rắm … Hải Phương ngó qua Ni nhưng thấy Ni cứ ngẩn ngơ , Hải Phương kéo tay Ni …
- Làm xong rồi thì nghỉ 1 lát đi , định lau đến bao giờ ? Kiệt sức , ngã bệnh chỉ tổ tốn tiền thuốc …
- Em không sao , anh cứ kệ em ! Đây là chuyện của em , em phải tự thu xếp … – ” Giờ đừng nghĩ gì , phải tập trung vào công việc ” …
- ” Anh có biết nỗi khổ tâm khi thấy mình cô độc ra sao không ? Dù mình có làm gì , có lỗi lầm thế nào nhưng cha mẹ ruột sẽ tin con vô điều kiện và hiểu con nhất … Giá như cha mẹ còn sống thì ” … Bất chợt Hải Phương nghĩ về những điều Ni từng nói …
- Chủ tiệm !
- Chuyện gì thế ?
- Có thể ứng cho em ít lương được không ?
- Ứng lương ? Có chuyện gì xảy ra à ?
- Anh nói gì lạ thế ?
- Bảo Hoàng nói với tôi … cậu là quả bom không hẹn giờ nên chẳng thể biết bao giờ nổ …
- Em không gây ra tai họa gì hết , anh cứ yên tâm … – ” chắc phải may miệng Bảo Hoàng lại ” …
- Để coi nguyên vật liệu đủ chưa … cách làm …. rồi hiểu rồi , làm thử coi xem thế nào … coi bộ cũng khó đây … cũng may lúc đi làm thêm học được ít cách nấu … Ôi ! Suýt nữa thì trúng tay … Chết sắp cháy rồi ! … Tiêu … làm sao chỉnh nhỏ lửa đây …
- Chà! Muốn chợp mắt 1 tí quá … – ” bếp có mùi thức ăn ? Bà bếp không thể nào đến sớm vậy , hay dì về ? ” … vừa bước chân vào bếp Ni đã rất ngạc nhiên vì người đứng trong bếp là Hải Phương ….
- Anh Hải Phương ! Sớm thế anh vào bếp làm gì ? Anh đang làm gì trong bếp vậy ?
- Hay quá ! Xong rồi !
- Ủa ? Đây là cơm nắm mà anh … Cơm nắm ? … Chưa kịp cầm thì đã bị tuột hết …
- Chỉ có … 1 cái hỏng …
- Không chỉ có 1 cái hỏng ? Ở trường có hoạt động gì đặc biệt à ? Sao anh phải làm cơm nắm ? Nếu báo trước em sẽ giúp anh !
- Chuyện này à …. khi quyết định làm anh chỉ nghĩ tới cơm nắm . Anh nhớ tới cha mẹ … khi dã ngoại hoặc hoạt động thể thao …. mẹ thường làm cơm nắm nhưng do mẹ quá bận nên chỉ làm đến hết năm lớp 1 . Anh vẫn còn may mắn vì có những kỷ niệm đó … nhưng Hải Phong và Hải Anh thì không có . Nên anh mới bảo Ni đừng buồn . Có lẽ trước giờ anh đã nói quá nhiều câu làm Ni bị tổn thương nên không có quyền khuyên em . Nhưng chúng ta giờ đã là người nhà … và những người không máu mủ ruột thịt nhưng vẫn xem nhau như người nhà rất nhiều .
- Có nghĩa anh đã chấp nhận em là em gái ? Anh thừa nhận em cũng là thành viên gia đình này ? Thật sao ? Anh chịu xem em như người nhà ?
- Đương nhiên … nếu em không phải người nhà thì là gì ? Chẳng phải ta luôn ở bên nhau và mọi người đều yêu mến em ? Nên em đừng tự dày vò mình nữa !
- Anh !!! Em cảm ơn anh , em sẽ cố gắng , em đã có thêm can đảm . Giờ em chẳng sợ bị rẻ rúng nữa , cũng không thấy mình bị cô độc nữa .
- Em bị rẻ rúng hả ?
- Không phải , chỉ là cãi cọ giữa bạn bè !
- Giỏi lắm , làm anh hú vía . Nhìn thấy em buồn rầu anh lo lắm .
- ” Ơ … lại thế nữa rồi ! Mình luôn bình thường nhưng hễ nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của anh Hải Phương , bất chợt tim mình lại nhói ” …
- Thôi Ni đem cơm hộp và cả cái này đi …
- Ủa ? Gì vậy anh ?
- Tiền tiêu vặt cho em đấy … nói chung anh tạm thời thay mẹ , em dùng số tiền này mua gì ngon ngon ăn với bạn bè , tiện thể đi chơi đâu đó …
- ” Trước kia mình không biết … ra anh Hải Phương tốt thế . Cứ tưởng anh ấy là con người đáng sợ chỉ biết quát tháo … ra trên đời này có những việc không chỉ nên nhìn bề ngoài … trước giờ mình chưa từng hiểu anh ấy ” …
-” Mình thật vô dụng , sống ích kỷ , chỉ nghĩ cho riêng mình … sợ bị tổn thương , vì thế cứ giam bản thân trong vỏ ốc … phải đập vỡ vỏ ốc bên ngoài … từ giờ không lẩn trốn , phải dũng cảm đối diện với vấn đề ! Đối xử thật lòng với nhau không chừng Tường Vy sẽ chấp nhận mình ” … – Tường Vy ơi …
Nhưng Tường Vy quay mặt đi không nói gì làm Ni thấy hơi thất vọng 1 chút . Ni tự nhủ rằng không được bỏ cuộc …
- Trực mệt không ? Để tớ giúp nhé !
- Tránh ra cái coi …
- Hình như họ cãi nhau …
- Từ hồi khai giảng cứ chiến tranh lạnh với nhau …
Đáp lại thái độ nhiệt tình của Ni chỉ là sự lạnh lùng của Tường Vy … Tan học Ni cố gắng gọi nhưng Tường Vy cứ miết bỏ đi . Ni chạy theo kéo tay Tường Vy lại thì Tường Vy hất ra , mặt đằng đằng sát khí nhìn Ni …
- Tránh ra ! Đã bảo không bao giờ nói chuyện với cô nữa . Cô là papazzi hay kẹo siggom ? Sao cứ bám người ta vậy ? Không còn cả tự trọng sao ? Nếu tôi bị rẻ rúng thế thì dù có bị tổn thương hay thế nào … thì cũng không nói chuyện với cô nữa . Nghe đây … may là tôi chưa tiết lộ với các fan nên cô mới được sống bình thường , không bị hành thảm thương … nên đừng tốn công nịnh nọt tôi nữa !
- Mình giờ chẳng sợ bị ức hiếp ! Mình hiểu Tường Vy sẽ không làm thế ! Mình muốn xin lỗi vì mình không muốn mất Tường Vy … với mình , Tường Vy quan trọng hơn bất kỳ ai !
- Dù có nói gì … Tường Vy thở dài … – giờ tôi chẳng muốn nhìn thấy cô nữa . Đấy chính là tính nết của tôi , một khi đã không xem là bạn nữa thì sẽ không thay đổi . Nên đừng trông mong gì hết , hãy cứ sống theo ý mình ! … Nói xong Tường Vy bỏ đi , Ni gọi với theo :
- Mình sẽ chờ Tường Vy ! Tường Vy , mình sẽ chờ đấy , chờ đến khi nào bạn chịu chấp nhận mình ! Nên mong bạn .. mong Tường Vy … tuyệt đối đừng bỏ rơi mình … Xin Tường Vy đấy …
- Cho em về ! Mau lên , cho em về !
- Thấy chưa ! Cậu ấy lại bắt đầu .
- Ngoan được 1 dạo giờ lại quậy
- Xin anh cho em quay lại trường … em muốn về học !
Nhưng ông giám đốc không thèm nghe vì quá bực bội , ông giám đốc liền đeo tai nghe vào để không phải nghe gì nữa . Việc đó càng làm cho Hải Phong nổi cáu …
- Cuối năm ngoái anh đã hứa nếu em đạt giải ngôi sao mới sẽ cho em đi học … đã khai giảng lâu rồi , xem ra chỉ học mấy hôm là tốt nghiệp !
- Rõ ràng cậu biết liveshow và đóng phim bận túi bụi … nếu bỏ lỡ cơ hội này , công sức cả năm qua sẽ uổng phí ! Chẳng lẽ giờ cậu chưa rõ đây là giây phút quan trọng ? Quan trọng là …
- Với em bây giờ … những ngày cuối cấp … hơn cả việc nổi tiếng , hơn cả tên tuổi ngôi sao … quan trọng hơn bất cứ thứ gì ….
- Hải Phong !
- Nhìn kìa ! Mình được xếp cùng lớp với Hải Phong ! Làm sao giờ ? Quá may mắn , mình là lại được xếp cùng lớp với Hải Phong … Chắc Ni vui lắm ? Thế ra tối nào cũng không ngủ được ?
- ” Lần đầu tiên cùng lớp với Hải Phong ? ” …
- Nhưng từ khi khai giảng … Hải Phong chưa đến lớp lần nào . Cùng lớp chắc khó gặp vì Hải Phong còn bận ca hát , đóng phim !
- ” Tường Vy ? ” … Ni nhìn thấy Tường Vy ở hành lang , bất chợt Ni thở dài … – ” cũng may an ủi là … được chung lớp với Tường Vy … nếu chung lớp sẽ có cơ hội giảng hòa ” …
- Đến rồi đó …
- Ơ , kèm kỹ cho tớ !
Mấy học sinh đang đá bóng thì chẳng may bóng bay chệc hướng do 1 học sinh đá quá chân . Bóng đập vỡ cửa sổ , bay về hướng Tường Vy . Thấy nguy hiểm Ni vội đẩy Tường Vy ra và hứng trọn quả bóng đó . Tường Vy bất ngờ bị đẩy ngã , chưa hiểu chuyện gì , quay ra thì thấy Ni đã ngất xỉu , Tường Vy hốt hoảng …
- Ni … tỉnh lại đi … ai giúp giùm ! Mau gọi cô y tế đến !
- Được !
- Ni ! Tỉnh lại đi
- Tránh ra ! Tôi đưa Ni đến phòng y tế …
” Bíp ” … – Chà mình đang rơi vào lúng túng nghiêm trọng ! … Ni nhớ lại lúc Hải Phong hôn mình , bất chợt thấy đỏ mặt … – ” đấy là khuôn mặt con trai mình chưa thấy bao giờ … ngày mai làm sao đối diện với Hải Phong đây ? Thật không cách nào như trước kia …. Hải Phong quá ngốc ! ” …
- Lớp này có 1 con nhỏ tên Ni ?
- Cá biệt đó !
- Tụi nó là fan điên khùng của Hải Phong !
- Chắc nghe tin nên chạy đến đây !
Bất chợt trong lòng Ni dấy lên cảm giác bất an …
- Con nhỏ đóng kịch với Hải Phong là mày ? Nhìn vẻ hiền lành sao không biết thân phận , đi tán tỉnh Hải Phong ? Nói thử xem mày dùng thủ đoạn gì để quyến rũ Hải Phong ?
- Nếu thích Hải Phong … vậy các cô có thể đóng kịch trước mặt Hải phong ? Ào tới gây rối làm gì hả ? Chính vì có mấy cô nên các fan mới bị miệt thị !
- ” Tường Vy ” …
- Tường Vy đừng nhiều chuyện , tụi này không thích con nhỏ này nên cho nó 1 bài học . Không biết luật thì sẽ cho nó mở mắt ra . Luật cấm tiếp cận thần tượng ngôi sao không biết sao ? Dám giở trò với Hải Phong của tụi này ? Tường Vy cũng là fan của Hải Phong nên chắc hiểu ?
- Biết làm sao … rồi lôi ra 1 đống CD và 1 sấp ảnh ( từ đâu nhỉ ) … – đây là VCD quay sinh hoạt Hải Phong và 10 bức ảnh , VCD chưa công bố ! Nói trước nhé , những thứ này trên thị trường không thể mua được đâu !
- Bạn làm gì vậy ? Dùng những thứ này cứu con bé ?
- Không được sao ? Vậy cộng thêm thành tâm của tớ . Thôi nể mặt chút đi , cô bé này là bạn tớ nên tớ sẽ chịu trách nhiệm , được không ?
- Thôi được , nể mặt Tường Vy nên bỏ qua . Nhưng bạn cũng phải nhắc nhở lớp mình , đừng tưởng cùng lớp thì có thể thân mật với Hải Phong . Bị bọn này phát hiện lần nữa thì không xong đâu !
- ” Hung dữ vậy ai dám đến gần Hải phong ! ” …
- Đi !
Đám con gái bỏ đi , còn lại Ni và Tường Vy …
- Tường Vy …
- Xin lỗi Ni ! Những ngày qua … tớ đối xử quá đáng với Ni , cho tớ xin lỗi nhé !
- Không đâu , tớ có lỗi trước ! Tường Vy đừng giận tớ nhé ! Chừng nào Tường Vy nói hết giận tớ mới cười .
- Thua rồi … tớ thua Ni rồi ! Đầu hàng 2 tay luôn đó !
- Tường Vy ơi !!! … rồi Ni cười …
- Cô nhóc … cứ tưởng đơn giản mộc mạc , ai ngờ kiên cường và lỳ vậy , giỏi thật !
- À tớ có chuyện muốn nói …
- Chuyện gì thế ?
- Hải Phong … Hải Phong thật ra … là em của Hải Phương và Hải Anh !
- Sao ? Hải Phong là con út nhà họ Trịnh ?
Ni gật đầu …
- Ngốc ơi là ngốc … rồi vòng tay qua tóm cổ , bá vai Ni … Chuyện này phải cho tớ biết trước chứ ! Tin tuyệt hảo vậy sao giờ mới cho tớ biết ? Giờ tớ chẳng còn ngưỡng mộ hội trưởng fan nữa … Tường Vy cười lớn … – Có thứ này chống lưng thì từ nay bất luận hậu trường hay ký túc xá tớ đều vào tuốt hết ! Ôi .. yêu Ni quá ! Ni nhớ giúp tớ nhé !
- Mình là cứu tinh sao ?
- Dạ chào bác sĩ em đến lấy kết quả khám . Em có bị làm sao không ạ ?
- Không sao đâu , chỉ là do gặp căng thẳng , hay lo nghĩ nên vậy thôi . Thư giãn đầu óc chút là được !
- Vậy à ? May quá ! Thôi chào bác sĩ !
- Vâng !
” Cạch ” … – ” May quá ! Không bị làm sao ! ” … ” reng … reng ” … – Alo ? Ừ lấy kết quả rồi … Không sao , bác sĩ bảo chỉ tại căng thẳng thôi …. À không có gì , tôi có hay suy nghĩ gì đâu .Cảm ơn đã thăm hỏi . Thôi tôi cụp máy nha ! … ” tút … tút ” … đầu dây bên kia …
- Chưa nói hết câu đã cụp máy rồi , chán ghê !
- Cậu nói chuyện với ai thế ?
- À không có gì !
- Chỉ hy vọng cậu đừng quậy nữa …
- Anh Minh Đạt này này …
- Gì ?
- Anh cho em về trường học được không ?
- Sao ? Lại đòi về à ? Không được !
- Đi mà ! Em muốn về giải quyết 1 số chuyện .
- Không được ! Lần trước đã gây chuyện rồi . Không nhân nhượng với cậu nữa .
- Anh Minh Đạt , em nói thật mà . Anh mà không đồng ý thì liveshow sắp tới em sẽ hủy bỏ , không diễn 1 cái gì hết !
- Cậu … đừng có quá đáng !
- Không nói với anh nữa !
- Hừ … bực ghê ! Thôi được , về trường đi !
- Cảm ơn anh … cười nham hiểm .
- Đừng gây chuyện gì là được !
- Nhớ rồi … ” cạch ” … – ” Vui quá ! Lại được gặp Ni rồi ! ” …
- Bây giờ chắc đang tiết 2 , vẫn còn kịp ! … – Thưa cô cho em vào lớp !
- Lâu lâu mới thấy em tới trường nhỉ , thôi vào đi !
- ” Sao hôm nay cậu ấy đến trường nhỉ ? ” …
- A vui quá ! Hải Phong đi học …
- Tuyệt quá !
- Nào trật tự các em ! Tập trung vào đi ! …
” Reng … reng ” … – Nhớ làm đầy đủ các bài tập nha các em !
- Dạ ….
- Ni ! Ra đây nói chuyện với Hải Phong 1 lát được không ?
- Hơ …
Không để Ni nói hết câu , Hải Phong kéo Ni đi trước sự chứng kiến của rất nhiều học sinh , kèm theo cả sự ghen tỵ và tức tối …
- Nè bỏ tay ra … đau quá ! Cậu làm gì vậy ?
- Ni nè … Ni có nghĩ đến tôi không ?
- Sao cơ ? Sao cậu lại hỏi thế ?
- 1 ngày phải diễn đi diễn lại bao nhiêu lần … lúc rảnh tôi vẫn băn khoăn không biết Ni đang làm gì ? Liệu Ni có đang nghĩ đến tôi ? Có ăn đúng giờ không ? Hôm nay đã làm những việc nào ? Tất cả những điều về Ni tôi đều muốn biết … chẳng lẽ lòng Ni không như vậy ? Sao hả Ni ? …
- ……….
- Tọa độ X nếu là 1 thì … phần này rất quan trọng , các em phải nhớ nhé !
- Ni , Ni mặt dày lắm …
- ” Trái tim tôi , đầu óc tôi toàn bị Ni lấp đầy … tôi rất muốn biết Ni nghĩ gì ! ” …. ” Hải Phong bày tỏ rất thẳng thắn . Nhưng sao với những thể hiện đó mình lại không thể đáp lại thẳng thắn như vậy ? …. cứ như lời Hải Phong , mình và Hải Phong suy nghĩ khác nhau ” … Ni trầm ngâm …
- Cô bạn nói thẳng đi , có quan hệ gì với Hải Phong vậy ?
- Tụi này cùng lớp nhưng chưa bao giờ được trò chuyện với cậu ấy !
- Từ lúc nào mà Ni và Hải Phong thân thiết nói được những chuyện riêng tư vậy ?
- Đấy là …
- Họ là bà con …
- Tường Vy …
- Ni và Hải Phong có quan hệ họ hàng . Biết nhất định sẽ xì xầm nên Ni giấu . Bí mật đã lộ thì tớ cho các bạn hay 1 chuyện . Biết nhóm hiphop EXILE nổi tiếng không ? Anh chàng Hải Phương đẹp trai nhất nhóm chính là anh hai của Hải Phong !
- Cái gì ? Thật sao ?
- Hải Phong và Hải Phương trong nhóm EXILE là 2 anh em /
- Đúng ! Nên chúng ta có thể ăn theo mối quan hệ của Ni . Tiện thì trong lễ hội văn hóa này có thể mời EXILE !
- Làm ơn nhé Ni! Tớ luôn là fan nhiệt tình của EXILE !
- Đúng , nhờ ni đấy !
Lúc này Ni thấy rất lúng túng …
- Xin lỗi Ni , mình không nhắc đến anh Hải Phương để Ni phải lúng túng … Vốn định dời sự chú ý của họ đi …
- Không sao , nhờ Tường Vy tớ mới thoát được , cảm ơn Tương Vy ! Nhưng việc biểu diễn trong lễ hội văn hóa liệu có gượng ép quá không ? Liệu anh ấy có đồng ý ?
- Thật ra ước mơ của mình đó . Mình hy vọng được anh ấy biểu diễn lần nữa . Mai tụi mình gặp nhé ! Cứ thử nói với anh Hải Phương xem !
- Được , bye … – ” đi nhờ anh Hải Phương … nhưng dạo này gặp anh Hải Phương mình cứ thấy hơi ngại … không thấy sợ sệt lo lắng nhưng lại thấy ngạt thở ! ” …
- ” Chà , từ hôm đó Hải Phong không liên lạc . Biết là lúc này mình phải gọi trước … an ủi cậu ấy . Chúng ta đang quen nhau mà … trái tim mình ” … ” Cạch ” … Hải Phương bước vào và thấy Ni …. đang tắm . Sững sờ vài giây , Ni ngồi bệt xuống bồn tắm , kêu lên :
- Mẹ ơi !
- Cái gì chứ … Hải Phương đỏ mặt quay mặt đi … – Ranh con sơ ý vậy ? Tắm không khóa cửa ! Đừng hét tướng lên … Có gì xem đâu , thân hình trẻ con , suôn đuột như sân bay đó ai thèm nhìn … hừ … ” Rầm ” …
- “Thân hình trẻ con suôn đuột … câu nói đó làm mình buồn quá … ôi em ghét anh Hải Phương ” …
” Cạch ” … Hải Phương nhớ lại gương mặt Ni lúc đó , bất giác đỏ mặt … – Gì chứ ? … Sao con bé dễ thương thế nhỉ ? Tức thật … cứ thế này thì không biết lúc nào mình mất hết lý trí … tỉnh táo lại đi Hải Phương , mày đừng quên Ni và Hải Phong đang quen nhau đấy … sắp không cầm cự nổi , chắc phải bỏ cuộc thôi ” …
- Ni ngốc lắm ! ” 0 messenger ” … – ” gì chứ ? Đến giờ vẫn chưa gửi mail cho mình ? … Khoan … Hay cô bé ngốc đó cho thế là mối quan hệ cả hai đã kết thúc ? ” … – Các bạn ơi , giờ tớ phải về 1 tí , phiền các bạn nói với quản lý giùm !
- Cái gì ?
- Nè cậu điên à ? Biết bây giờ mấy giờ không ?
- Đừng lo tớ quay lại ngay … ” Cốp ” …
- Cậu đi đâu ? Điên à ? Sáng sớm mai có buổi biểu diễn ngoài trời , chẳng lẽ cậu quên ? Cậu cứ thế này chắc tôi suy kiệt già nua mất !
- Anh thông cảm đi , em quay lại ngay ! Mai đến đảo biểu diễn 3 ngày , 4 đêm mới về …
- Đừng quậy nữa … lôi đi xềnh xệch … – cậu biết hợp đồng này trị giá bao nhiêu không ? Chớ gây thêm rắc rối cho tôi , về ngủ đi !
- Cứu tớ với !
- Tụi này pó tay !
- Mấy người quá đáng lắm ! Không ai hiểu tâm trạng người ta , hèn gì không cách nào quen được bạn gái !
- Chết đi !
- Thằng ranh kia ! Động vào nỗi đau !
- Nhờ anh ?
- Thật ra tại bất đắc dĩ , các bạn em biết anh và em có quan hệ họ hàng nên … hôm lễ hội văn hóa , họ mong em có thể mời anh đến trường biểu diễn … anh từ chối cũng được , em sẽ giải thích với các bạn … em quên anh đã lớp 12 …
- Nếu anh nhận lời em có đồng ý với anh 1 chuyện không ?
- Chuyện gì ạ ?
- …. em chịu chia tay với Hải Phong …
- ………………………
- Nói đùa thôi , tại tôi ghen tỵ nên buột miệng chơi vậy thôi . Tôi đồng ý ! Trưa thứ 7 thì được , cô bé sắp xếp thời gian rồi nói lại với tôi …
- ” chỉ cần em chịu chia tay với Hải Phong ” … – Anh Hải Phương …
- Sao ?
- Không … em chỉ muốn … cảm ơn ! … – ” rất muốn hỏi anh ấy nhưng … làm sao mở miệng nói nổi … vì em là đứa con gái không xứng với Hải Phong ? Vì ước mơ vậy với cô bé mồ côi quá lớn lao ? Sao anh ấy lại … ghen ? Ghen với ai ? Tại sao vậy anh Hải Phương ? ” …
- Hải Phương đồng ý rồi hả ? Thật không ? Anh ấy sẽ đến lễ hội văn hóa ?
- Nhưng trường có cho phép ?.
- Đâu vấn đề gì .. con gái hiệu trưởng trường là fan trong club của Hải Phong . Nói bạn ấy thì vấn đề được giải quyết ngay !
- Ôi mong chờ ngày lễ hội quá !
- Đêm cuối cùng còn lửa trại và vũ hội , nếu mặc trang phục đẹp và nhảy với đối tượng thì tuyệt vời !
- Và còn tiết mục văn nghệ ngẫu hứng bầu chọn vua và hoàng hậu lễ hội !
- Ni ! Tụi mình tham gia tiết mục ngẫu hứng đi !
- Về trang phục cứ yên tâm , mẹ tớ sẽ chuẩn bị cho . Đợi thi xong chúng ta đi chọn vải nhé !
- ” Tiết mục ngẫu hứng … như lần trước … nhóm truyện tranh tổ chức ? Chắc sẽ vui lắm ! … gì chứ ? Sao lại nghĩ tới anh Hải Phương ? Thiệt tình … điên mất thôi ” …
- Các bạn ơi , lịch thi giữa học kỳ có rồi !
- Làm sao giờ ? Đợt thi cử cứ như địa ngục đang chờ !
- Các bạn xem , thời khóa biểu kín cả tuần !
- Quá đáng , vậy đâu còn thời gian chuẩn bị lễ hội !
- Tệ hại ! Nếu lần này thi không được điểm cao thì thảm lắm … A Ni ! Có thể nhờ anh Hải Anh ôn bài cho không ?
- Nhờ anh Hải Anh ?
- Đúng , tuy tính nết khó chịu … nhưng bài tập ôn chắc không vấn đề gì . Đã vậy nhờ anh ấy hướng dẫn giải 1 số đề thi cũ . Nhờ Ni nhé ! …. ( viết đến đây thấy buồn ngủ quá nhưng vẫn phải cố post nốt :[ ) …
- Sao ? Ôn tập thi ? Thường ngày phải lo học chứ , không nên sát kiểm tra mới chạy nước rút ! Em có hiểu thế nào là lo xa ?
- Em biết chứ anh , em cũng chuẩn bị rồi …
- Khoan , ai bảo anh không dạy ? Anh chỉ nói thế thôi , anh sẽ giúp . Trưa mai tan học xong , gặp nhau ở thư viện thành phố .
- Thế … còn lớp học thêm của anh /
- Mai tiết học thêm không đi cũng được … à em định làm thêm đến mấy giờ ? Anh thấy ….
- Làm thêm ?
Cả 2 quay ra thấy bà Hoàng Mai …
- Vậy là sao ? Bọn con đang nói ai đi làm thêm ?
- Dì !
- Mẹ !
- Hai đứa thử nói xem ai đang đi làm thêm ?
- Xin lỗi …
- Dì thấy buồn buồn . Ni chưa bàn với dì đã tự ý đi làm thêm …
- Dì … con xin lỗi dì , sợ dì lo nên mới không nói với dì . Và cũng không phải vì thiếu tiền tiêu vặt nên mới đi làm thêm … chỉ vì muốn tích lũy ít kinh nghiệm xã hội … muốn dùng chính sức mình kiếm ra tiền …
- Chính vì thế dì càng buồn ! Ni có suy nghĩ vậy … chứng tỏ giờ con vẫn xem gia đình này như người ngoài . Nếu là người nhà … con sẽ không ngại phiền phức hay lo gánh vác gì đó . Đó là sai lầm của dì … nên dì cảm thấy buồn quá , dì xin lỗi con …
- Không phải thế đâu ! Lỗi tại con cả , tại con suy nghĩ hời hợt nên mới thế ! Con xin lỗi dì , tha lỗi cho con dì ơi . Rõ ràng con yêu dì thế mà … và con biết dì cũng yêu con , nhưng con lại ngốc thế !
- Ni … rồi 2 dì cháu ôm nhau khóc …
- ” Chúng ta đều ngốc cả … đến giờ mới hiểu trước kia mình ngốc nghếch bao nhiêu . Dùng đủ mọi cách hy vọng được mọi người xem như người thân . Nhưng chính mình lại đóng cửa tâm tư không cho phép ai vào ” …
- Sao ? Đấy … vậy giờ là lúc Ni phải nghỉ chỗ làm thêm ?
- Phải ! Tớ nghĩ quan trọng nhất là học …. cố gắng học rồi tìm tòi phát triển về hướng có ích cho tớ nhất . Nói thật , tớ gạt chỗ làm tuổi tớ nên cũng thấy lo lo . Những ngày qua tớ cũng tích lũy được nhiều kinh nghiệm xem như thu hoạch !
- Cô bạn hiểu ra rồi ! Vậy từ giờ Ni cùng học với tớ nhé . Cùng tập trung lo cho hoạt động lễ hội !
- A đến giờ rồi ! Chạy mau Tường V , anh Hải Anh ghét nhất ai không đúng giờ …
- Xin lỗi anh chờ lâu không ?
- Trễ đến 32 phút 40 giây , chẳng có chút ý thức nào về thời gian . Thản nhiên cướp mất thời gian quý báu của người khác .
- Anh Hải Anh này thật là … đẹp trai vậy đừng nói chuyện gay cấn , phải giữ hình tượng chứ . Phải có phong thái của người đẹp trai , phải giữ hình tượng .
- Cô …
- Hở ?
- Mau lại đây ! Cứ thế này thư viện đóng cửa mất ,
- Tường Vy cừ lắm , lần đầu tớ thấy có người át miệng được anh Hải Anh mà không phải thở hồng hộc .
- Anh ý chỉ nói năng lạnh lùng thôi chứ bụng thì khác đấy . Trước kia những việc ta nhờ anh ấy cứ làu bàu nhưng cuối cùng vẫn làm .
- Sao ? Còn không mau qua đây ?
- Em đến ngay … đi thôi …
Nhìn dáng dấp thư sinh của Hải ANh , ai cũng thấy mến ….
- Đừng chỉ mải lo gạo . Phải vừa nghĩ vừa nhớ . Chỗ này sai rồi . Động từ nhầm với hình dung từ , chưa rành sao ? Nào , từ từ giải lại xem . Mãi mới gặp cô bé ngu thế !
- Quá đáng !
Hải Anh cười … nhìn cảnh đó Ni thầm nghĩ …
- ” Cả hai thân thế từ bao giờ ? Anh Hải Anh và Tường Vy … nhìn kỹ rất xứng …. chắc là mình lại tham lam , sợ anh Hải Anh bị cướp mất … nếu là Tường Vy cũng hay , sẽ hợp với anh Hải Anh . Thường ngày Tường Vy cũng có quan tâm đến anh Hải Anh ” …
- Học thuộc đi ! Khó cũng phải cố . Cả cái này cũng không biết thì nhảy lầu cho xong !
Nói chung mấy ngày ngay phải chịu sự giáo dục nghiêm khắc của Hải Anh , chính vì thế mà qua được kỳ thi dễ dàng . Mình và Tường Vy chắc sẽ điểm cao .
- Hoan hô kỳ thi kiểm tra đáng ghét kết thúc rồi . Điểm lần này chắc sẽ cao vì bài làm lần này làm được hết . Nhờ công anh Hải Anh cả !
- Tường Vy nói thật đi , có phải ái mộ anh Hải Anh rồi không ?
Tường Vy thoáng đỏ mặt …
- Ái mộ ? Anh Hải Anh ? Nói tầm bậy ! Mở miệng là nói sốc người khác , chuyên sát muối lên vết thương . Đó là …. tính nết xấu xa là điều kiện cơ bản của người đẹp trai … nhưng gương mặt đó lại rất hợp với mình … nhưng mình vẫn muốn sống khỏe mạnh . Không muốn … bị áp lực hay chứng viêm loét dạ dày cứ phải ra vào bệnh viện . Nên … minh sẽ không mê anh ấy , rõ ràng vì sẽ thiệt thòi . Óc nghĩ thế nhưng tim không sao kiểm soát được … Không ngừng muốn gặp anh ấy , muốn biết anh ây đang làm gì . Kỳ kiểm tra này … vì muốn được anh ấy khen nên không dám ngủ cố sức học … lúc làm bài đầu chỉ toàn nghĩ về anh ấy …
- ” Tường Vy ” ….
- Xin lỗi giám đốc . Anh đã đưa kế hoạch thế nên thật ngại , sự việc cũng bất đắc dĩ thôi .
- Không sao , tôi mới ngại vì bắt cậu chạy thế . Một thời gian không gặp cậu . Tháng sau lên đường , hơi lưu luyến nhỉ ? À … và …
” Cạch ” … có tiếng bước chân vào cửa …
- Xin lỗi anh , thời gian qua đã làm anh phải bận tâm phiền bực … bởi những cư xử bướng bỉnh của em , xin anh thông cảm !
- Hải Phương …
- Anh hai … Gì vậy ? Đến mà không nói với em ? Thế nào cùng ăn chứ ? Ký hợp đồng phải đòi giá cao nhé ! Hôm nay anh mời ?
- Hải Phong !
- Vậy em về trước !
- Được rồi , đi khỏe nha ! Trước khi ra nước ngoài chắc khó gặp cậu !
- Ra nước ngoài ? Đi đâu ? Du lịch hả ? Anh hai , khoan … Anh định đi như thế sao ? Không cùng đi ăn với em !
- Nhóc … Hải Phương xoa đầu Hải Phong … – Lâu ngày không gặp , cậu lớn hơn … khác hẳn thằng nhóc chạy lon ton trước kia theo tôi …
- Gì chứ ? Đừng cho em là nhóc ! Anh nói cứ như ông già . Kể toàn chuyện ngày xưa . Còn cho là nhóc nữa em sẽ không tha cho đâu ! Chờ mà xem , chẳng bao lâu nữa em sẽ cao hơn anh , lúc đó anh tha hồ mà hối hận !
-Nhóc đừng vênh váo ! Nể tình cậu là em nên không tính sổ cậu . Nếu không phải em trai tôi thì giờ cậu đã nằm trong bệnh viện rồi …. – ” Phải đó Hải Phong , nếu cậu không phải em tôi … thì tôi đã không dễ dàng bỏ cuộc như vậy ! ” … Không nói thêm lời nào , Hải phong bỏ đi …
- ” Anh ấy hơi lạ , khác thường quá ! ” …
- Anh nói sao ? Anh Hải Phương đi du học ?
- Đúng ! Cậu ấy đã quyết định sang Anh . Hình như giờ Hải Phương mới hiểu … nên xin lỗi trước . Không biết chuyện gì xảy ra nhưng cậu ấy có vẻ quyết tâm lắm
- ” Anh Hải Phương đi du học ? Có chuyện gì thế nhỉ ? ” …
- Các anh chuẩn bị xong chưa ? Sắp ra sân khấu !
- Ok ! Cứ để bọn anh lo .
- Tiết mục tiếp theo là màn trình diễn của nhóm nhảy mà mọi người mong đợi . Nhóm EXILE !
- Ra rồi đó !
- Tuyệt vời ! Đẹp quá !
- ” Gì thế nhỉ ? Ni rủ nên mình vui vẻ đến . Không ngờ anh Hải Phương lại lên biểu diễn . Tức thật , bị anh ấy cướp hết fan ” …
- Nhóm EXILE vừa biểu diễn , xin các bạn vỗ tay nhiệt liệt để cảm ơn nhóm đã đến đây ! Kết thúc biểu diễn có đốt lửa trại trên sân vận động và vũ hội …
- Quần áo thay xong chưa Ni ? Mau lên !
- Xấu hổ quá , mặc trang phục này ra ngoài sao được ? Cởi ra được không ?
- Dễ thương quá Ni ! Biết ngay sẽ rất hợp với bạn mà !
Bộ trang phục mà Ni đang mặc là bộ quần áo Trung Quốc chiến đấu thời xưa nhưng được cách điệu ở phần váy , nhìn nữ tính và dễ thương hơn …
- Nào đừng lo , đi thôi ! Chỉ hôm nay mới được làm thế , sau này đâu còn dịp nào ! Nói thật tớ cũng hơi ngượng ngùng nhưng may có ni bên cạnh , đừng bỏ chạy nhé !
- Gì chứ , còn định lôi người ta theo !
- Thế nhé , lễ hội 1 năm 1 lần , chúng ta phải chơi cho đã nhé !
- Hải Anh ! Gió nào thổi cậu đến đây ? Dạo này hơi khác thường đấy , cậu vốn chỉ thích học !
- Em thấy anh mới không định học . Muốn tiến thân vào giới nghệ thuật ? Chắc anh sắp sửa thành Bi Rain đấy !
- Bi Rain gì chứ ? Từ nay sẽ rửa tay gác kiếm . Đây là lần cuối cùng …. Hải Phương quay ra thấy mặt Hải Anh tự dưng rất đỏ , đỏ như trái cà chua vậy … – Sao ? Cậu cũng thích Ni à ?
- Đúng , em thich Ni ! Đã nói với anh em rất thích Ni mà … Hải Anh hét lên …
Vừa lúc đó Ni và Tường Vy cũng đi đến đấy , vô tình nghe được câu nói của Hải Anh . Ni thì ngỡ ngàng còn Tường Vy thì thấy như vừa bị tổn thương liền chạy đi .
- Tường Vy … chờ tớ với … Anh Hải Anh ! Mau đuổi theo đi , Tường Vy bị sốc đó . Tường Vy thích anh mà !
- Ngốc thật … rồi nắm vai Ni … – đã nói rồi ! Anh thích em mà Ni ! Anh thật lòng thích em …
- Anh … không được ! Tuy chúng a không cùng huyết thống nhưng em luôn xem anh Hải Anh là anh trai em . Em cũng rất thích anh nhưng khác , đó không phải tình yêu ! Nên từ nay anh đừng buồn bực vì em nữa !
Khẽ thở dài , Hải Anh bỏ đi …
- Anh Hải Anh …
- Mặc kệ cậu ấy , bây giờ cậu ấy tự biết phải làm gì . Cậu ấy cũng cần có thời gian để bình tĩnh lại !
- Anh Hải Phương …
- Hôm nay nhất định phải diễn chương trình này hả ? Em cần có chuyện giải quyết !
- Cậu nói vô ích ! Kẹt xe thế tôi đang lo trễ , đừng nhiều chuyện nữa !
- Chà …- ” Sao lại ngay lễ hội văn hóa . Ngày mình mong đợi đã lâu . Ngày mình sẽ nhảy với Ni bất kể mọi người nhìn ngó ! ” … – Nè dừng lại ! Em muốn xuống xe !
- Cậu điên à ? Đang trên cầu , cậu định làm gì vậy ?
- Em không đi nữa . Em phải quay về trường …
- Sao ? Đầu cậu có vấn đề à ?
- Em mặc kệ , hôm nay phải xù nhạc hội thôi .
Đóng cửa xe lại , Hải Phong chạy đi …
- Hải Phong , đợi tôi đã !
- ” Mặc kệ fan hâm mộ, mặc kệ cái tiết mục chết tiệt . Giờ mình chỉ muốn ở bên Ni ” …
- ” Chẳng cần nhiều lời nữa , 100 % bị Ni cho rơi ! Không còn cơ hội nào nữa ! Mình bị cô ấy xem như anh ruột nên chẳng thể nói gì ! ” … ” cộp … cộp ” ..
- Hải Anh ngốc ! Vô dụng , biến thái , siêu tự đắc , kiêu ngạo , vênh váo , kiêu ngạo , ma quỷ !
- Sao ? Này ! Biến thái , hạ cấp ? Nè cô bé nói đủ chưa ?
- Nhưng như vậy chẳng sao ! Em quá thích anh Hải Anh giờ không thể nào rút lui . Em phải làm sao … sao cứ là Ni ? Mà lại không thể làm gì Ni ? Sao giờ … em phải làm sao …
Tường Vy ôm mặt khóc còn Hải Anh thì chỉ im lặng …
- Anh chàng đẹp trai ơi , vào tham quan chút !
- Vào chơi tí nhé ! Tụi em có nhiều máy game lắm !
- ” Lạ lùng thật , sao chỉ nhìn dáng anh Hải Phương thôi mà lòng mình lại đau nhói ? Tuy thế nhưng thấy rất thích , lạ lùng ” …
- Ni
- Ơ … anh chuyện gì vậy ?
- Chụp ảnh đi !
- Hoan nghênh quý khách , chụp ảnh uyên ương vào đây !
- Còn sửa hình trên máy tính , để ra những tấm hình đẹp !
- Theo anh ! Ít nhất cũng cho anh kỷ niệm .
- Nào chụp ảnh phải tạo tư thế ….
” Tách ” … – ối chà ! đừng đứng cứng đơ như vậy , phải có tư thế chứ !
- Thế này ạ ? … Ni giơ 2 ngón tay hình chữ V lên …
- Nhà quê thật , kiểu tay chữ V xưa rồi , con nít mẫu giáo còn biết . Ít nhất phải thế này này … Tư thế người mẫu số 1 … tư thế số 2 mặt nghiêng 45 o , mắt mở to … tư thế thứ 3 , như người yêu …
- ” yêu ” … – anh Hải Phương ….
- Ôi đẹp trai quá , chụp thêm mấy tấm nữa nhé !
- Anh cho em xin chữ ký !
” Thình … thịch ” … – ” thì ra thế … giờ mới hiểu , cảm nhận này chính là yêu thương … người mình yêu thương … là anh Hải Phương ! ” …
- Cầm chắc nhé ! Em thích loại kem này không ? Sao thế ? Không thích à ? Vậy để anh đi mua loại khác !
- Không đâu , em cảm ơn … vội vã Ni làm rơi que kem … – em xin lỗi anh … – ” Sao thế ? Ni tưởng tui dư tiền à ? Không ăn thì nói trước ! ” …
- Không sao , may cây của anh vẫn còn nguyên , em có thích thử không ?
” Bộp ” … Ni hất rơi cây kem … – Gì chứ ? Em làm gì vậy ? muốn chết à ? Lãng phí đồ ăn vậy ? không ăn thì nói chứ !
- Anh Hải Phương biết hôm nay anh khác thường lắm không ? Em thích anh Hải Phương thường ngày hay gầm gừ cơ ! … rồi Ni cươi …
- Ni … rồi kéo tay Ni lại ôm …. – Ngốc quá … Đừng cười ngốc nghếch thế ! Mãi mới quyết tâm giờ khó rút lui !
- Anh Hải Phương ?
Hải Phương vội đẩy Ni ra … – Anh xin lỗi …
- Anh …. thật ra em yêu anh đó !
- Hải Phong ?
Hải Phong kịp chứng kiến cảnh đó , cảm thấy rất giận dữ …
- Gì thế này ? Cả hai đang làm gì vậy ? Anh hai nói mau đi ! Anh có ý đồ gì với Ni ? Gian manh quá , rõ ràng em đang quen Ni mà . Trước đó đã thấy anh lạ… đê tiện xấu xa quá , không gọi là anh nữa …
” Bốp ” … – Đừng anh Hải Phương ! … Hải Phong ! Hải Phong có sao không ? Sao vậy anh hai ? Chuyện gì cứ từ từ nói , hở chút là bạo lực !
- Om sòm ! Tại nó chọc tôi ! Chỉ chạm con mồi mà không được săn ! Muốn nhìn thấy tên nhóc điên khùng vậy nên tôi đùa 1 tí cho vui không được sao ?
- ” Tôi đùa ? Chỉ là đang đùa sao ? ” …
- Trước khi đi , hơi chán nên đùa thôi . Yên tâm tôi se biến ngay lập tức , cậu không phải bực bội nữa !
- Đi thì anh đi ngay đi , không ai muốn nhìn thấy anh nữa , sang nước Anh luôn , đừng bao giờ trở về nữa !
- Vậy là sao ? Anh hai đi đâu ?
- Sang Anh du học , nơi cha anh ấy …
- Du học ? Cậu bảo anh hai đi du học ?
- Tất cả tập hợp ở sân vận động , sắp bắt đầu lửa trại ….
- Vũ hội sắp bắt đầu , ta qua chơi đi . Thật ra tôi … xù nhạc hội để quay về đây tham gia lễ hội . Tôi biết không thể làm thế nhưng đâu phải ngày nào cũng có lễ hội . Vì muốn được ở bên Ni …
- Hải Phong … xin lỗi Hải Phong . Chuyện tìm hiểu coi như chưa từng có nhé !
- Sao ? Ni đang đùa à ? Sao lại nói thế ? Vì Hải phong khiến Ni bị áp lực ? Ngày nào Hải Phong cũng bận bịu , không gặp không liên lạc thường xuyên nên Ni giận ? Hay fan của Hải phong quấy nhiễu khiến Ni bị tổn thương ? Nói thử xem chuyện gì làm Ni bực bội , tôi sẽ dẹp hết . Nếu Ni không thích tôi làm ca sĩ thì tôi sẽ bỏ nghề ca hát !
- Không phải thế đâu Hải Phong ơi ! Tôi …. tôi yêu anh Hải Phương !
- Sao ? Ni nói gì ? Ban nãy Ni không nghe sao ? Anh ấy bảo anh ấy đùa … Ni không hiểu sao ?
- Biết …. nhưng tôi yêu anh Hải Phương , dù anh ấy có khinh rẻ thế nào cũng vậy ! Yêu mến anh Hải Phương không vì bất cứ lý do gì !
- Ni …
- Xin lỗi Hải phong … xin lỗi … Ni vừa khóc vừa nói rồi chạy đi . Bỏ lại Hải phong với 1 mớ suy nghĩ hỗn loạn . Vừa lúc đó pháo bông được bắn lên trời …
…
- ” Không thể nào … thật chẳng giống ai , không thể được , sao lại là anh Hải Phương ? Nhất định Ni đang lừa dối tôi . Ni có biết tôi yêu Ni biết bao ! ” … Hải Phong gào lên trong đau đớn … và đã khóc , khóc trong câm lặng . Những giọt nước mắt chảy ngược thấm sâu trong tim làm trái tim Hải Phong vốn tưởng chừng chưa 1 lần bị tổn thương nay phải nhỏ những giọt lệ máu … những giọt lệ của sự đau khổ hòa lẫn tổn thương …
- Hải Phương xong chưa ? Ta lên đường nhé !
- Ơ … mẹ …
” Cộp … cộp ” … – Vì mẹ không yên tâm nên chắc con sang đó không được sinh sự nữa . Giờ con phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình …
- Con biết mà mẹ . Mẹ định làu bàu đến bao giờ nữa ? Con đâu phải trẻ con . xin mẹ đấy !
- Trong mắt mẹ thì dù 30 hay 50 Hải Phương vẫn là trẻ con !
- Ối … mẹ đừng beo thế , đau lắm !
…../