Đại lặng lẽ ra về như lúc mà cậu đến. Sam chỉ kịp ngoảnh đầu nhìn ra khi bóng Đại khuất dần. Rồi mê man một chút, Sam chìm dần vào giấc ngủ.
15/ NGÀY CUỐI TUẦN KHÔNG YÊN ỔN
Cuối tuần, một ngày nắng đẹp và tươi rói. Mặt trời dậy sớm hơn mọi ngày và điều đó làm Sam cũng thức giấc sớm. Hôm nay, cô bé có một cái hẹn và cơn ngủ nướng buộc phải kết thúc dù chưa bắt đầu để không bị lỗi hẹn.
Gói ghém hành trang trong một chiếc balo bé màu hồng, Sam cuốc bộ đến đầu cầu Gia Mẫn theo như lời dặn của Đại trước đó.
Sáng, cầu vắng, vài chiếc xe bán hàng rong vội vã đuổi đuôi nhau để kịp giờ mở hàng. Vài cụ già đi tập thể dục về, đi bộ lửng thửng trên cầu. Sam đứng ở đầu cầu, tay bám vào thành cầu và rướn người xuống sông. Gió trên cầu đủ mạnh làm quật tóc Sam, bay rối.
- Sam!
Là tiếng gọi của Đại. Hôm nay, cậu ta trông khác mọi ngày, không áo vest, không cà-vạt, cũng không quần tây đóng thùng, cậu ta trông trẻ trung hơn với chiếc quần jean màu xám và chiếc áo thun hình mặt cười, trên lưng cũng đeo một chiếc ba lô màu đen.
- Hôm nay trông cậu khác thế!
Sam đưa ra nhận xét khi vừa đảo mắt nhìn trang phục của Đại
- Hì, thì mặc cho giống cậu thôi mà. Tớ đoán thể nào cậu cũng mặc jean và thun, thấy tớ tài không?
- Ừm, đi chơi mà, mặc thế này cho tiện, nhưng cậu chưa nói với tớ là chúng ta sẽ đi đâu!
- Đi khám phá thành phố bằng chính đôi chân này!
Nói rồi, Đại chỉ xuống đôi bata màu be, miệng cười tươi tắn.
- Nghe có vẻ hay đấy nhỉ? Thế địa điểm bắt đầu?
- Đi ăn sáng nhá, tớ chưa cho gì vào bụng cả, đói meo, hì.
- Ừm, tớ biết quán này ngon lắm, theo tớ!
Sam dẫn Đại đến một quán hủ tiếu gõ sát chân cầu. Gọi là quán cho oai thế thôi chứ thực ra cũng chỉ có một chiếc xe hủ tiếu, với những chiếc bánh đã cũ đến độ sờn cao su ra. Chủ quán là hai vợ chồng người Quảng, khăn gói và đem theo con cái vào thành phố lập nghiệp. Cả nhà năm miệng ăn đều trông chờ vào chiếc xe hủ tiếu này cả. Sam thích những nơi như thế này, đơn giản, và lại rẻ.
- Sao lại ăn ở đây? Tìm một nhà hàng nào đó đi Sam à!
- Không, cậu cứ nghe tớ, ăn ở đây ngon lắm, tớ là khách quen đấy, mỗi chiều đi học về, nếu thấy buồn hay thấy đói là lại tạt qua đây ăn, ngồi ở dưới ngắm xe cộ chạy nườm nượp trên cầu, cảm giác thấy mình như tách ra khỏi thế giới ấy.
- Sam hôm nay dẫn bạn trai đến ăn đấy à?_chị chủ quán với nước da ngăm đen nở nụ cười niềm nở khi thấy cô bé.
- Dạ….
- Dạ vâng!_Đại cắt lời Sam nhanh chóng và chuộc lỗi ngay sau đó bằng một nụ cười.
- Hai đứa đẹp đôi lắm!_anh chủ quán cũng chọc thêm.
Sam hơi đỏ mặt. Đúng ra, đây là lần đầu tiên Sam rong ruổi trên hè phố không phải một mình, mà là với một cậu con trai. Sam cũng không hiểu tại sao lại đi chơi cùng Đại, chỉ biết rằng mỗi khi ở bên Đại, cô bé có cảm giác thoải mái, sống thật với chính mình.
- Chị ơi, cho một tô thôi nhé!_Đại gọi to.
- Ơ kìa, sao cậu không ăn, cậu bảo là cậu đói mà?
- Hì, tớ đùa đấy, tớ ăn rồi, tớ biết là cậu chưa ăn nên mới rủ cậu đi thôi.
- Cậu…kì lạ thật đấy!
Kết thúc điểm khởi đầu, Sam và Đại tiếp tục cuộc hành trình khám phá thành phố. Cái thành phố to đùng và chậc nghẹt xe cộ, nhà cửa, đường sá, thế mà Sam và Đại cũng đi hết được một vòng, và trời đã nhá nhem tối.
- Cậu! Tớ đói bụng!
Lần này thì Sam là người “thú tội” trước.
- Ừm, lúc sáng cậu dẫn tớ đi ăn rồi, giờ đến lượt tớ dẫn cậu nhé!
….
Hai người bước vào một nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố, với những chiếc thang cuốn uốn quanh nhà hàng, và có thể ngước lên mỏi cổ mà vẫn không thể đếm hết được số tầng của nhà hàng.
- Tớ không thích những nơi như thế này đâu!_Sam hơi nhăn nhó.
- Ấy, lúc sáng tớ đã đi theo cậu, lần này phải theo tớ và để tớ đãi cậu chứ!
Nói rồi, Đại đẩy vai Sam vào nhà hàng, Sam hơi miễn cưỡng, nhưng rồi cũng đi theo Đại vào trong.
Đại chọn một bàn ăn ở tầng thứ mười, nơi đây ngồi nhìn qua cửa kính, có thể thấy được trọn vẹn sự xa hoa tráng lệ của thành phố lúc lên đèn. Phục vụ đem dần ra, toàn những món ăn ngon và đắt tiền. Sam ăn nhưng có vẻ nhát gừng.
Còn Đại, cậu ta không ăn mà chỉ ngồi ngắm Sam.
- Sao cậu không ăn, từ lúc đi chơi tới giờ, tớ chưa thấy cậu ăn gì cả? Cậu thật sự không đói sao?
- Ai bảo với cậu là tớ chưa ăn? Lúc cậu chăm chú đọc sách ở nhà sách, tớ đã tranh thủ đi ăn rồi. Giờ thì tớ chỉ cần ngắm cậu ăn thôi là đủ.
- Ơ…cậu thật sự kì lạ đấy Đại à…
Sam lại bắt đầu có những nghi vấn mới về Đại. Và trong khi hai người đang nói chuyện, thì đột ngột từ ngoài cửa, hai lên lạ mặt đeo kính đen xông vào làm Sam vô cùng hoảng hốt. Sam nhớ mang máng, hình như chính hai người này đã rượt theo Đại vào cái đêm hôm đó. Đại có vẻ bình tĩnh hơn Sam nhưng cũng không giấu được những lo lắng. Rồi rất nhanh sau đó, Đại đeo vào tay một chiếc găng tay trắng và nắm tay Sam chạy xộc ra ngoài. Qua lớp vải mỏng, Sam không còn thấy luồng xung điện đáng sợ ấy nữa, và điều đáng sợ bây giờ là cuộc rượt đuổi của hai tên áo đen kia.
- Cậu chủ! Cậu chủ! Xin cậu hãy về nhà! Phu nhân đang rất mong cậu!!!
Tiếng một tên áo đen cất lên khi đuổi theo sau. Đại quay đầu lại và hét to:
- Khi nào thực hiện xong dự định của ta, ta sẽ tự động trở về, các ngươi đừng bám riết lấy ta nữa, nếu không thì đừng trách ta!
Tiếng bước chân vẫn xồng xộc trên lòng đường, và Đại kéo Sam chạy nhanh nhất có thể. Họ rẽ vào một khúc cua và trốn vào một ngôi nhà hoang gần đấy. Sam thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, răng va vào nhau run run, cô bé sợ, và còn cảm thấy bất an trước lời đối thoại lúc nãy nữa. Tiếng hai tên áo đen vẫn gọi to, mặc cho bọn chó tru tréo ngày một đông hơn. Chúng luẩn quẩn ở đó ít phút rồi sau đó biến mất. Đến lúc này, Sam mới kéo tay Đại ra và vội vã trở về.
- Sam! Nghe tớ giải thích đã! Tớ không phải là người như cậu nghĩ đâu!
- Tớ mặc kệ, tớ không muốn dính dáng gì đến chuyện của cậu để rồi bị rượt đuổi, bị kéo tay đi hết lần này đến lần khác thế đâu! Thật ra thì cậu đã làm gì mà khiến mẹ cậu, phu nhân của ngài Thủ tướng phải sai hai tên vệ sĩ đi bắt cậu về vậy?
- Tớ…tớ không thể giải thích bây giờ được!
- Vậy thì cậu khỏi cần phải giải thích và đừng gặp mặt tớ nữa!
- Sam! Sam à!
Đại gọi với theo, nhưng vô ích, Sam đã bỏ chạy, để mặc Đại lại một mình. Cậu ta có điều gì khó nói đến mức ấy? Và thực sự thì Đại là người như thế nào?!!!
16/ BÀ IKA
Cùng lúc ấy, ở một nơi rất xa, xa tít……
“Bốp! Bốp!”
- Các ngươi toàn là một lũ vô dụng! Ta đã cho các ngươi quá nhiều thời gian, vậy mà tại sao vẫn không đem được Jon về đây hả? Các ngươi có muốn ta rút đi vi mạch của các ngươi không!!!!!!!
Một người phụ nữ trông đầy quyền lực đang nổi trận lôi đình. Bà ta sắc nhọn và rất cương quyết, khuôn mặt luôn tỏ rõ sự căm giận đáng sợ. Tên bà ấy là Ika, mẫu vương của xứ sở Đampon…
- Chúng tôi xin lỗi, thưa phu nhân! Thực sự là chúng tôi đã có thể bắt được cậu chủ bằng tia lửa điện nếu như…
- Nếu như sao?!!!
- Nếu như cậu chủ không đi cùng với một cô gái!
- Các ngươi nói cái gì?????
Vẻ tức giận của bà Ika càng lúc càng đầy thêm
- Jon nó dám đi cùng với con người sao?
- Vâng…thưa phu nhân. Cậu chủ bảo là sau khi hoàn thành xong dự định sẽ tự động về!
- Khốn kiếp! Nó thật là một thằng nhóc cứng đầu! Dự định ư? Các ngươi, bằng mọi giá phải lôi nó về đây cho ta trong thời gian sớm nhất, nghe rõ chưa?
- Vâng! Thưa phu nhân!
- Còn tung tích của thằng Jack, các ngươi điều tra đến đâu rồi?
- Vẫn chưa có một dấu hiệu nào cho thấy Jack đang còn sống thưa phu nhân, và sóng siêu âm của hắn nếu như ở trái đất là rất yếu, vì thế cho nên sẽ rất khó…
- Khốn kiếp! khó thì ta mới sai các ngươi chứ! Các ngươi không làm được thì tự sát luôn đi! Một lũ ăn hại! Ta thật phí sức mới tạo ra một lũ các ngươi!!!
Giọng nói đanh thép và ngùn ngụt tức giận của bà Ika khiến hai tên tay sai đành ngậm ngùi im lặng và lặng lẽ rút lui…….Trong lúc đó, bà ta thốt ra những lời đầy đe dọa:
- Jack! Ta sẽ không để ngươi còn sống mà quay về đâu! Đồ nghiệp chướng khốn kiếp!!!
Jon phải chăng là Đại? Và Đại chính là Jon? Vậy thì tại sao cậu ta phải đổi tên? Vậy thì tại sao cậu ta phải lẩn trốn khỏi sự theo dõi của chính mẹ mình? Và bà Ika thực chất là người thế nào? Jack mà bà ta đang nói đến và căm phẫn kia là ai????
17/ SỰ THẬT
Sam bỏ chạy, để lại Đại một mình đứng nhìn và cố gắng gọi theo. Có lẽ Sam sợ, sợ sự hiểm nguy, sợ một tai họa gì đấy sẽ đến. Cái cảm giác bất an mách bảo cho Sam biết và Sam sợ điều đó vô cùng.
Trời đã tối đen như mực, Sam gọi taxi và về nhà. Một ngày vui nhưng kết thúc quá nhàm chán và đáng sợ, Sam thầm nghĩ.
Căn biệt thự cũng bao phủ một màu tối, đã hơn 12h đêm. Vào cái giờ này, Su và bố có lẽ đã ngon giấc_Sam nghĩ vậy, rồi cô rón rén bước vào phòng. Định đóng cửa lại thì Sam thấy một bóng người vụt lên tầng trên, Sam đinh ninh đôi lát, hình như…đó là Zak! Tại sao cậu ta chưa ngủ? Tại sao cậu ta lại lẻn lên tầng trên vào giờ này? Thôi thúc muốn có được đáp án đã khiến Sam dành chút sức lực cuối cùng để theo dõi Zak…Và cái gì đến cũng phải đến, cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra. Sự thật về tất cả những điều kì lạ và khó hiểu đến từ Zak đã được giải thích từ khoảnh khắc Sam thấy Zak làm hành động đó!!!
Tầng 3, gian phòng kín để vật dụng cũ…
Một cái ổ điện tuy đã cũ nhưng vẫn còn hoạt động…
Và điều đặc biệt là hệ thống điện của tầng 3 tách biệt với căn biệt thự…
Và Zak…đã đưa hai ngón tay của mình luồn vào trong ổ điện. Ngay lập tức, người cậu ta giật liên hồi, nhưng cậu ta vẫn giữ nguyên, và dần gồng mình lên. Cậu ta nghiến răng và gương mặt hằn lên những đau đớn. Thứ ánh sáng quét ra từ trong ổ điện đủ để soi rọi rõ những gì dưới lớp da đang căng phồng của Zak, đó không hề là những mạch máu…mà là những mạch điện tử rất nhỏ đang xẹt lên một cách liên tục. Khắp người cậu ta phát ra một thứ ánh sáng của điện…
Tất cả, tất cả những cái đó, ngay lúc này đang đập vào mắt Sam, rất rõ ràng, trông giống như một chiếc ăng-ten bị sét đánh. Nhưng Sam không còn tâm trí đâu mà liên tưởng đến điều đó nữa, bởi vì, tâm trí cô đã hoàn toàn đóng băng khi thấy Zak trong bộ dạng như thế. Sam chỉ vội nấc lên một tiếng và rồi lịm đi ngay sau đó.
Một nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì,
Nhưng một nửa sự thật thì vẫn chỉ là dối trá…
Sam đã biết sự thật về Zak, nhưng liệu đó có phải là toàn bộ?!
18/ SAM VÀO VIỆN
Sam mở mắt thì thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lạ. Hóa ra cô đã được đưa tới bệnh viện. Đầu vẫn cứ quay cuồng, Sam cố gắng ngồi dậy và dụi mắt để xem ai đang ngồi trước mặt mình_là Zak. Cô bé hốt hoảng, hét lên như thể thấy một sinh vật lạ, tất cả đều là hệ quả của hành động đêm qua của Zak:
- Áaaaaaaaaaaaaaaaaa! Đồ ác quỷ!!! Đồ…đồ không phải là…người!( lúc này Sam chưa biết rõ sự thật về Zak nên cũng không biết phải chửi như thế nào cho…phù hợp! =)). Cút ra khỏi đây mau!!!
Sam ném hết tất cả những gì trên giường về phía Zak. Đáp lại, cậu ta vẫn ngồi thừ người ra.
- Sam! Chị làm cái gì thế! Sao lại đánh anh Zak, chính anh ấy đã bế chị vào đây đấy!_bé Su từ ngoài vào mang theo một bịch cháo.
- Su à, hắn ta là người xấu, em không được tin hắn ta nghe không?
Sam sợ hãi khuyên nhủ em gái mình, mắt vẫn không rời khỏi Zak.
- Chị à, chị bị ốm nên thần kinh cũng có vấn đề phải không? Chị đang lảm nhảm cái gì thế?
- Su! Để cho chị con nghỉ ngơi đi, còn con ra xe chú Kiên chở đi học, Zak đi về nhà, để ta ở đây là được rồi.
Su nghe lời, vội nhắc chị ăn cháo rồi xách cặp đi ra ngoài. Zak bỗng nhiên lên tiếng:
- Tôi-sẽ-chăm-sóc-Sam!
- Ta đã bảo là không cần rồi mà! Cậu đi về đi! Đừng để ta phải nổi điên lên!
- Bố! Bố à! Con sợ cậu ta lắm, bố giải thích tất cả mọi chuyện cho con biết đi! Con biết cậu ta không phải người bình thường, con biết bố đang giấu con, bố mà không nói thì con sẽ nằm lì ở đây và không về nhà đâu!
Chợt có tiếng chuông điện thoại reo lên
- Alo! Tôi nghe đây! Được rồi! Tôi sẽ đến ngay!
- Sam à, bố có cuộc họp khẩn cấp ở viện Hàn lâm. Con nằm ở đây nghỉ ngơi, bố sẽ để Zak ở lại trông chừng con. Tối về, bố sẽ kể cho con nghe mọi chuyện. Giờ bố đi đây!
- Ơ kìa, bố, bố, con không muốn ở lại với cái tên gàn dở này đâu! Bố! Bố!
Tiếng cầu cứu của Sam hoàn toàn vô dụng, bố đã đi mất hút. Trong phòng bệnh giờ chỉ còn hai người: một bệnh nhân và một người chăm sóc bệnh nhân. Sam nhìn chằm chằm vào Zak, vào người Zak, những vi mạch điện phía dưới lớp da của tối hôm qua giờ như hiện hình, Sam hoảng sợ. Lấy chiếc gối chắn phía trước, với tay lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, Sam chĩa thẳng mũi dao nhọn hoắt về phía Zak, giọng hùng hồn tuyên bố:
- Cậu ngồi yên đó cho tôi, cậu mà dám bén mảng lại gần tôi thì đừng trách tôi không báo trước!
Nhưng có vẻ lời đe dọa của Sam không phát huy được tác dụng, bằng chứng là ngay sau câu nói ngồi yên của Sam, Zak đã đứng dậy đi về phía đầu giường và mở nắp hộp cháo.
- Đứng lại! Tôi đã bảo là cậu ngồi yên rồi kia mà! Tôi có dao đấy! Cậu mà không nghe lệnh là tôi đâm đấy!
Zak lấy muỗng và múc cháo, đưa chiếc muỗng kề miệng Sam.
- Á, bố ơi, cứu con, làng nước ơi, cứu con, quỷ thần thiên địa ơi, cứu con!!!
Rồi Sam chợt òa lên khóc nức nở như một đứa trẻ khát sữa. Nhìn thấy cảnh tượng này, chắc hẳn không ai sẽ nghĩ rằng đây lại chính là một đại tiểu thư dịu dàng, e thẹn =))
- Cậu-ăn-đi!
Zak nói nhỏ. Sam chợt nín thinh, chớp mắt hỏi một câu tỉnh queo:
- Chẳng phải cậu định giết tôi sao? Tôi xin cậu đấy!
- Tôi-không-hề-có-ý-định-đó! Tôi-chỉ-muốn-chăm-sóc-cậu-để-bù-lại-những-gì-tôi-bắt-cậu-phải-chứng-kiến-ngày-hôm-qua-thôi!
- Thật vậy sao?_Sam tròn mắt ngạc nhiên_Người như cậu cũng biết đến cái gọi là bù-đắp ư?
- Cậu-mau-ăn-đi!
Nói rồi, Zak đưa muỗng cháo bay thẳng vào miệng Sam khiến cô bé có muốn nói thêm gì nữa cũng chịu (thua)
- Tại sao cậu lại đưa tay vào ổ điện như thế?
Sam hỏi Zak ngay sau khi ăn hết tô cháo.
- Đó- là- cách- để- nuôi- sống- tôi!
- Nuôi sống? Bằng cách dí điện vào người sao?
- Tôi-không-biết. Chỉ-biết-sau-mỗi-lần-được-nạp-điện-tôi-thấy-khỏe-hơn-và-không-còn-thấy-đau-nữa!
- Vậy cậu không ăn gì sao?
- Không!
Sam chợt à lên một tiếng, hóa ra đây chính là lý do mà chưa một lần nào Sam thấy Zak ăn cơm chung với gia đình mình. Sam định bụng, tối về sẽ hỏi bố một cách tường tận hơn.
Ngồi trong phòng, Zak thì vẫn im im như vẻ vốn có, Sam thấy buồn tẻ, hôm nay phải nghỉ học một hôm. Bỗng nhiên, một tiếng “phụt!” phát ra. Sam đỏ mặt tía tai, vội lấy gối che mặt lại rồi bẽn lẽn nhìn Zak. Cậu ta hình như vừa mới thiếp đi, Sam vỗ tay vào ngực, bụng thở phào nhẹ nhõm. Có ai hình dung nổi một đại tiểu thư lúc xấu hổ vì “đánh rắm” sẽ như thế này không nhỉ? =))
Nhưng tiếng đánh rắm lúc nãy chính là dấu hiệu của một vấn đề…hết sức chi là vấn đề :>
Hình như, món cháo không hợp với khẩu vị của Sam, và kết quả là bụng Sam đang “nhảy múa” với giai điệu của “bài ca năm tấn”. Nhưng cái chân tê khiến Sam không cách nào nhấc nổi chân xuống giường được chứ đừng nói chi là đi! Loay hoay một hồi, ôm bụng một hồi…vẫn hết cách! Sam đành phải dùng đến “hạ sách” cuối cùng. Dụi dụi ngón tay út vào lưng Zak, Sam khẽ gọi thầm:
- Này…này!
Zak vẫn cứ ngủ
- N-À-Y!!!!
Giờ thì Zak tỉnh thật, tỉnh như sáo. Cậu ta ngập ngừng:
- Chuyện-gì-thế?
- Tôi…tôi…tôi…
- Cậu-muốn-đi-vệ-sinh-à?
- Hả???Sao cậu biết?
- Ngửi-cái-mùi-cậu-phát-ra-lúc-nãy-là-tôi-biết!
Trời ơi, cậu ta ngủ mà vẫn ngửi được sao! Giờ thì Sam thật sự xấu hổ đến độn thổ đi mất. Có lẽ Zak là người đầu tiên có “may mắn” được nhìn thấy bộ dạng lúng túng và khuôn mặt đỏ như gấc của Sam lúc này, và cũng là người đầu tiên có “vinh dự” nghe được âm thanh phát ra…của Sam như thế :X.
Và thế là…Zak cõng Sam. Lần đầu tiên cậu ta vác một vật nặng như thế trên vai nên bước chân có phần chệnh choạng. Sam cũng hơi lo, nhưng điều quan trọng lúc này là sự sợ hãi lúc đầu mà Sam dành cho Zak có lẽ đã vơi đi phần nào, và sự thật là…Zak là người con trai đầu tiên cõng Sam như thế!
30 phút sau, khi đã đi vệ sinh xong và lại nằm ườn trên giường, Sam lại thỏ thẻ:
- Zak! Tôi thèm ô mai quá, cậu ra chỗ căng tin mua giúp tôi được không?
……..
Và sau khi Zak đi thì Đại đến, trên tay cầm một lẵng hoa quả và một bó hoa hồng.
- Cậu đến đây làm gì?
Sam hơi quạu khi thấy Đại xuất hiện, có lẽ cô vẫn còn giận Đại chuyện hôm qua.
- Tớ đến thăm cậu! Nghe Mây nói cậu bị ốm phải đến bệnh viện, tớ đã rất lo trong suốt buổi học!
- Cám ơn cậu, nhưng tớ ổn rồi, cậu đem đồ về đi!
- Sam à, cậu vẫn còn giận tớ chuyện lúc tối sao?
- Không, tớ không có quyền gì để giận cậu cả, vì cậu chẳng xem tớ là bạn!
- Tớ luôn xem cậu là bạn cơ mà!
- Xem tớ là bạn mà lại giấu tớ những chuyện cần phải biết thế á? Chuyện ấy có ảnh hưởng đến tính mạng của tớ khi đi chơi với cậu đấy!
- Tớ…tớ xin lỗi! Nhưng tớ hứa là sẽ không để bất kì ai làm hại cậu đâu! Tin tớ đi! Tớ thật sự xin lỗi cậu đấy!
Vẻ mặt “thành khẩn” của Đại đã làm Sam có chút xiêu lòng. Và tất nhiên là cô không thể nào giận dai được nữa
- Thôi được rồi, tớ không giận cậu nữa, vậy cậu giải thích cho tớ biết về chuyện hôm qua đi!
- Tớ…tớ…
Đại lại ấp úng không nói được…
- Cậu lại thế rồi, chứng tỏ cậu không xem tớ là bạn!
- Không phải mà….
- Thôi, cậu đừng nói thêm nữa, tớ mệt rồi, có gì nói chuyện sau nhé, tớ nghĩ đã!
Không để cho Đại trả lời, Sam nằm xuống và úp mặt vào tường. Có lẽ cô muốn tránh mặt Đại, ngay lúc này.
- ….Cậu nghỉ đi, tớ về vậy, khi nào cậu khỏe, tớ sẽ giải thích cho cậu nghe, chào cậu…
Đại lặng lẽ ra về như lúc mà cậu đến. Sam chỉ kịp ngoảnh đầu nhìn ra khi bóng Đại khuất dần. Rồi mê man một chút, Sam chìm dần vào giấc ngủ.
Nhưng điều mà Sam băn khoăn nhất là Zak sống ở thế giới loài người nhưng lại không có trái tim, không có cảm xúc, nếu cứ như thế thì cuộc sống của cậu ta sẽ tẻ nhạt và u ám đến chết mất! Và trong giây phút cái suy nghĩ ấy thoáng qua trong đầu, Sam liền nghĩ đến một việc, hay nói đúng hơn đó là một “kế hoạch”_kế hoạch giúp Zak làm- người!
19/ CUỘC VIẾNG THĂM KINH HOÀNG
Sam không mệt, chỉ thấy hơi choáng sau cú sốc vừa rồi, thế nên cô xin bác sĩ cho mình được về sớm. Đang sắp xếp đồ đạc, cô không ngừng càm ràm về cái sự chậm chạp đáng ghét của Zak, khi mà cậu ta đi mua ô mai đã hơn hai tiếng đồng hồ.
Vừa định đem đồ đạc ra khỏi cửa phòng, thì một vị khách đã không mời mà đến.
- Anh đến đây làm gì?
- Ơ hay, anh nghe tin cưng bị ốm nên tức tốc tới đây thăm cưng. Thật tình, anh đã rất lo cưng biết không? Nhỡ như Sam bé bỏng của anh có mệnh hệ gì thì làm sao anh sống nỗi trên cõi đời này nữa…!
- Anh im đi! Tôi vô cùng khỏe mạnh và không cần một người như anh phải đến thăm, anh về cho!
- Ấy ấy! Đã tới đây thăm cưng, cưng lại không cảm ơn mà còn đuổi anh về thế sao? Ít ra cũng phải để anh chở cưng về nhà chứ!
- TÔI KHÔNG CẦN!
Sự bực dọc của Sam nhìn thấy rõ trên khuôn mặt cô.
- Anh cút đi cho tôi!
Đây không phải là lần một, lần hai Sam chửi Uy nghe nặng nề, và Uy cũng không phải chưa bao giờ buông lời đe dọa Sam, nhưng lần này, mọi việc có vẻ xấu hơn…
- Câm mồm ngay cho tao! Mày nghĩ là mày đang đuổi ai thế hả? Mày dám chảnh với tao à? Mày có muốn biết hậu quả ngay bây giờ không?
Và nói là làm, Uy phóng tới chỗ Sam đang đứng, đẩy cô ngã xuống giường và khóa sầm cửa lại. Sam thấy không gian trước mắt mình cũng tối sầm lại từ cái sập cửa ấy.
- Anh làm gì vậy? Bỏ tôi ra, bỏ tôi ra, đồ khốn, anh nghĩ làm thế này là sẽ có được tôi sao? Nó chỉ càng làm tôi thêm căm ghét thêm thôi!
Uy tát vào mặt Sam như cho hả cơn tức, máu từ môi Sam tóe ra. Một khi không có được cái gì bằng thuyết phục thì người ta sẽ chiếm đoạt nó, và Uy lúc này là vậy! Hành động lỗ mãng lúc này đã chứng minh cho cái thói “coi trời bằng vung” của hắn! Đè chặt hai tay Sam xuống giường, hắn ta xé toang hai hàng cúc áo làm chiếc áo Sam đang mặc trở nên nhúm nhó. Sam hoảng loạn và bắt đầu đuối sức, có lẽ cơn sốc hôm qua đã lấy mất đi năng lượng để chống cự lúc này. Và cái lúc…dường như Sam sẽ buông xuôi mọi thứ… thì Zak đã xuất hiện. Cậu ta xuất hiện như một vị cứu tinh, lúc mà Sam cần một ai đó giúp đỡ và che chở nhất! Zak phóng một tia lửa điện từ cổ tay đến chỗ Uy làm cho hắn ta giật giật không ngớt, hắn buông tay Sam ra và bắt đầu cảm thấy nghẹt thở, hai tay co quắp. Nếu như không có tiếng Sam ngăn Zak lại, thì có lẽ cậu ta đã giết đi một mạng người:
- Đủ rồi! Dừng lại đi Zak!!!!!!!!!
Khi dòng điện vừa tắt cũng là lúc tên Uy kịp định thần, tóc hắn cháy xém và dựng đứng lên như vừa mới được vuốt cả một chai keo, hai lỗ mũi và toàn bộ khuôn mặt bảnh bao giờ đen xì không khác gì Bao Công. Hắn kinh ngạc trước sức mạnh vừa rồi của Zak và sợ hãi đến mức đi không nổi mà phải lết ra khỏi phòng, nhưng mắt vẫn khóa cái lườm vào Zak và miệng vẫn sặc mùi “giang hồ”:
- Đợi đấy! Thằng khốn! Tao sẽ trả thù! Tất cả lũ chúng mày!
Sam không còn sức lực đâu mà để ý đến lời hăm dọa ấy nữa, cô vừa phải trải qua những cú sốc liên tiếp mà có nằm mơ cô cũng không bao giờ tưởng tượng được. Người Sam rệu rã, cô khóc xướt mướt như mưa tháng mười, một phần vì hoảng sợ quá mức, một phần vì xấu hổ trước Zak. Zak tiến đến gần, định an ủi, nhưng biết trước hậu quả, cậu ta chỉ ngồi quay lưng lại và khẽ nói:
- Dựa-vào-lưng-tôi-mà-khóc-này!
Và thế là, Sam gục đầu vào lưng Zak, khóc một cách vật vã. Nước mắt cứ ứa ra làm ướt cả một khoảng lưng áo Zak, và vài mạch điện phía sau lớp da bắt đầu nhiễm nước, Zak đau. Nhưng cố nén cái đau, Zak vẫn ngồi vững và Sam vẫn khóc trên cái nền lưng ướt đầm ấy, trong lòng tay kia, Zak vẫn nắm chặt gói ô mai.
20/ LỜI GIẢI THÍCH CỦA BỐ
Sam đã giấu nhẹm về hành động bạo lực vừa rồi của Uy để bố khỏi lo lắng, thay vào đó cô bé bịa ra lý do bị ngã. Cô sợ với tính khí nóng giận của bố mình sẽ dẫn đến những chuyện rắc rối.
“Rầm!”
Ông Vương Bội ném chiếc ghế gỗ về phía Zak và nổi cơn thịnh nộ:
- Ta đã nói gì với cậu hả????????????????????? Ta đã dặn cậu phải ở lại chăm sóc con gái ta, thế mà bây giờ để nó thành thế này à????????????? Ta nuôi cậu được thì ta cũng sẽ giết chết cậu được đấy, nghe rõ chưa!!!!!
Zak cúi gầm mặt, miệng không nói được gì.
- Kìa bố! Không phải lỗi tại Zak, là tại con bảo cậu ấy đi mua ô mai cho con trước, cậu ấy không cố tình bỏ mặc con vậy đâu bố!
Lời giải thích của Sam có phần làm ông Vương Bội nguôi ngoai phần nào, nhưng vẫn chưa thể hết được sự bực dọc, khó chịu:
- Lên phòng ngay cho tôi! Đừng để tôi thấy mặt cậu vào lúc này nữa!
Zak lặng lẽ làm theo. Trước mặt ông Vương, cậu ta kiệm lời hẳn đi, khác xa những lúc nói chuyện với Sam…
Ông Vương dìu Sam lên phòng, và vỗ về con gái:
- Bố xin lỗi! Tại bố mãi lo công việc nên không quan tâm, chăm sóc cho con được đủ đầy, lỗi là tại bố.
- Không đâu bố! Bố đừng tự trách mình, là tại con cả thôi, đôi khi con hơi ương ngạnh và cố chấp vậy mà bố. Nhưng bố ơi, con thực sự muốn biết Zak là người như thế nào ạ?
- Cậu ta không- phải- là- con- người!
Dù đã lờ mờ đoán được điều này, nhưng khi nghe bố nói ra, Sam vẫn không tránh khỏi chút chới với.
- Thế cậu ta…là cái giống gì hả bố?!
- Cậu ta là…người ngoài hành tinh, là một alien!
Dù trí tưởng tượng có phong phú đến mấy thì Sam cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ có một ngày mình được gặp người ngoài hành tinh chứ đừng nói là trò chuyện hay sống chung…hay ngồi trên lưng hắn! Chỉ nghĩ vậy thôi, Sam ớn lạnh trong người.
- Nhưng sao bố biết ạ?
- Bố nhặt được cậu ta ở bìa rừng phía Nam cách thành phố 20km vào một đêm trăng tròn. Trước đây, bố từng có nghiên cứu về sóng siêu âm và xung điện nên đã phát hiện ra trên bản đồ thành phố một nơi có mật hiệu sóng siêu âm và dòng điện rất lớn. Bố đã nghi ngờ và tìm đến đấy, và phát hiện ra cậu ta đang nằm bất động.
Sam chăm chú nghe đến nỗi quên cả việc thở! Câu chuyện của bố lâm ly kì bí không khác gì mấy bộ phim viễn tưởng mà Sam đã từng coi.
- Nhưng cậu ấy có gì khác chúng ta ạ? Và tại sao cậu ấy lại đưa tay vào ổ điện như thế?
- Kết cấu bên trong của Zak thật ra cơ bản là giống với chúng ta, chỉ khác là có một hệ thống mạch điện kết nối với các vi mạch trông giống như là các mạch máu nằm sâu dưới da cậu ta. Và cách duy nhất để duy trì sự sống của cậu ta là phải nạp một lượng điện bằng với lượng điện cậu ta mất đi trong ngày để duy trì sự cân bằng của điện tích.
- Ra là vậy….Thế còn…
- Được rồi! Bố chỉ giải thích đến thế thôi, và có một điều con nên nhớ, cậu ta không giống như chúng ta, cậu ta cũng sẽ không có cảm xúc, vui, buồn, hờn giận, yêu, ghét. Cậu ta chỉ hành xử như một cái máy mà thôi!
- Tại sao hả bố?
- Vì cậu ta…không có trái tim, con gái à?! Nhưng cậu ta có sức mạnh, sức mạnh bắt nguồn từ những dòng điện, và đó là vũ khí lợi hại nhất của cậu ta. Nó sẽ phát huy sức mạnh tối đa khi được phát ra ở cổ tay! Giờ thì con ngủ đi, và thôi tò mò về Zak nữa nhé, và nhớ đây là bí mật, kể cả với em gái con!
- Vâng…
Từng lời kể của bố như vẫn hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Sam. Tất cả cứ như một bộ phim viễn tưởng! Sam không thể nào tin nổi vào mắt mình, rằng cái người ở phòng bên, cái người mình gọi tên bằng Zak kia lại là người của một nơi hoàn toàn khác, không phải khác dân tộc, tôn giáo, quốc gia hay là vùng lãnh thổ mà là khác cả một thế giới, thật quá xa xôi cách biệt! Đó là sự thật, và sự thật dù muốn hay không vẫn phải chấp nhận! Toàn bộ lời giải thích trên của bố đã giúp Sam hiểu rõ những hành động trong thời gian qua của Zak. Nếu lúc đó Sam thấy nó kì quặc khó hiểu thì bây giờ, cô bé đã phần nào thấy nó…bình thường và cũng dần thông cảm với Zak hơn. Nhưng điều mà Sam băn khoăn nhất là Zak sống ở thế giới loài người nhưng lại không có trái tim, không có cảm xúc, nếu cứ như thế thì cuộc sống của cậu ta sẽ tẻ nhạt và u ám đến chết mất! Và trong giây phút cái suy nghĩ ấy thoáng qua trong đầu, Sam liền nghĩ đến một việc, hay nói đúng hơn đó là một “kế hoạch”_kế hoạch giúp Zak làm- người!
21/ TÂM SỰ CỦA ĐẠI
Sáng nay Sam vẫn đến lớp mặc kệ lời khuyên của bố là ở nhà nghỉ ngơi thêm vài hôm nữa. Nhưng Sam vẫn còn bị ám ảnh bởi chuyện hôm qua ở bệnh viện cho nên cô đã dè chừng tên Uy rất nhiều. Cô sợ hắn ta lại giở những hành động khiếm nhã như thế một lần nữa.
Sự có mặt của Sam ở lớp sau một ngày vắng bóng khiến Mây_cô bạn thân hân hoan:
- Sam! Cậu đã khỏe hẳn chưa? Sao không ở nhà nghỉ ngơi thêm tí nữa?
- Ừm, cám ơn cậu, tớ ổn rồi, không đi học chắc tớ nhớ cậu chết mất, hì.
Hai người đang trò chuyện rôm rả thì Đại từ ngoài bước vào, khuôn mặt thoáng thấy nét buồn, nhưng khi thấy sự có mặt của Sam, Đại niềm nở hẳn lên:
- Sam! Cậu khỏe rồi à? Tớ rất vui vì cậu đã đi học trở lại!
- Ừm…
Sam lại nhát gừng. Một khi cô bé nhát gừng như thế có nghĩa là Sam đang giận. Và Đại biết điều đó, và Đại cũng muốn giải thích cho Sam nghe để Sam hiểu, nhưng có lẽ đây chưa phải là lúc_Đại nghĩ vậy. Nhưng sự hời hợt và lạnh lùng của Sam khiến Đại cảm thấy khó chịu trong người, lòng nóng như lửa đốt. Cậu ta chưa từng như thế trước đó…
Tan học,
Sam thay đồng phục trường và vẫn với style đường phố cũ: một chiếc quần jean bụi, một chiếc áo pull tay dài, đôi bata vải cùng chiếc ba lô con. Sam ra về bằng lối sau của trường. Cô muốn tránh mặt Đại, và tránh cả sự hung hãn của tên Uy.
Dọc theo con phố dẫn về nhà, Sam có cảm giác như có ai đó đang theo dõi mình. Cô bé quay lại, chiếc bóng đen mất hút, đi tiếp một đoạn, cảm giác bị bám đuôi lại xuất hiện. Sam bắt đầu thấy hoang mang, không lẽ có ai đó muốn hãm hại mình? Hay bắt cóc mình? Hay trêu ghẹo mình? Hàng loạt suy nghĩ cứ nổ bung ra trong đầu khiến Sam mất bình tĩnh trong đôi lát. Và rồi, trong giây phút đó, Sam cảm nhận có một bàn tay rất cứng bóp nghẹt lấy miệng mình và lôi đi. Sam ú ớ và giãy giụa nhưng sức mạnh của không chỉ một mà là cả nhóm người đã khiến mọi nỗ lực thoát thân của Sam dường như tiêu tùng. Lúc ấy, Sam thấy mắt mình nhoèn đi, khuôn mặt của những kẻ bắt cóc cũng mờ dần, và cô bé ngất, ngất vì sợ hãi. Và câu chuyện sau đó xảy ra như thế nào Sam không hề biết được, chỉ biết lúc Sam vừa tỉnh dậy đã thấy Đại ngồi bên, còn mình thì đang nằm trên một chiếc giường lạ hoắc…
- Sam! Cậu tỉnh rồi à? Không sao chứ?_Đại vồn vã hỏi.
- Tớ…tớ đang ở đâu thế này? Sao cậu lại ở đây?
- Đây là nhà riêng của tớ…
- Sao tớ…tớ lại ở trong nhà cậu? Rõ ràng lúc nãy tớ bị một đám người lạ mặt bắt đi, tớ sợ quá nên ngất đi mất, vậy sao giờ lại ở đây? Cậu giải thích cho tớ hiểu đi!_Sam lúng túng, gãi đầu không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
- Lúc tan học về, tớ đi theo sau cậu, định gọi cậu lại để giải thích cho cậu hiểu, thì bất ngờ tớ thấy đám người lạ mặt lôi cậu đi. Tớ cũng hoảng quá, đành hét lớn và gọi to là cảnh sát đến, thế là bọn chúng sợ quá bỏ chạy luôn, hihi.
- Và sau đó?
- Sau đó thì tớ đưa cậu về đây và đợi cậu tỉnh nè Alien, em yêu anh Phần 6
- Cám ơn cậu…nhưng tớ phải về đây!
Sam hất chiếc chăn dày trên người, leo tọt xuống chiếc giường lớn và xông ra cửa, ánh sáng dịu nhẹ của chùm đèn pha lê phía trên trần vẫn tỏ. Đại níu vai Sam lại:
- Cậu không muốn nghe lời giải thích của tớ sao?
Sam ngoảnh đầu lại….
- Thật ra tớ muốn ra ngoài để lấy vợ!
- Hả???_Sam mở khẩu hình miệng to đến mức đơ cả quai hàm.
- Cậu ngạc nhiên lắm đúng không?
- Ừm! Tại sao lại nghĩ đến chuyện lấy vợ vào lúc này?
- Tớ không muốn bị bố và mẹ áp đặt, tớ không muốn phải lấy một người mà tớ không yêu sau này! Vậy nên tớ muốn thoát ra ngoài và tự đi tìm tình yêu cho mình! Tớ muốn biết yêu một người là như thế nào?
- Nghe cứ như là hành trình tìm kiếm tình yêu đích thực ấy nhỉ?
- Có lẽ là thế…
- Vậy sao cậu không nói thật với bố mẹ cậu mọi chuyện để hai người hiểu cho cậu.
- Vô ích thôi! Bố mẹ tớ vốn đã chẳng xem lời nói của tớ ra gì! Họ luôn muốn quyết định mọi chuyện thay tớ. Nhất là mẹ tớ! Bà là người rất độc đoán!
- Vậy à…Nhưng ít ra…cậu cũng may mắn hơn tớ…Tớ chẳng được nhìn thấy mẹ dù chỉ một lần_giọng Sam nhỏ dần…
- Tớ…xin lỗi.
- Không sao đâu, tớ quen với cảm giác này suốt 17 năm qua rồi…
- Vậy cậu không giận tớ nữa khi nghe tớ giải thích chứ?
- Ừm, có lẽ…
- Vậy cậu giúp tớ được không? Tớ chỉ còn rất ít thời gian trước khi bị mẹ phát hiện ra mọi thứ!
- Tớ? thì giúp gì được cho cậu chứ?
- Giúp tớ tìm ra tình yêu đó! Tìm ra người vợ đó!
- Ý cậu là nhờ vả tớ chuyện mai mối chứ gì? Ối dào, yên tâm đi, tớ có một list nữ sinh xinh đẹp, giỏi giang trong trường đây nè, hì.
- Nhưng…ý tớ không phải thế…
- Hì, cậu ngại à? Tớ biết mà, con trai mà đi nhờ vả con gái chuyện mai mối thì không ngại sao được. Nhưng cậu đừng lo, tớ sẽ giữ bí mật và giúp đỡ cậu nhiệt tình, đồng ý chứ? Giờ thì tớ về đã, không thì bố tớ mắng chết!
Chưa kịp để cho Đại trả lời, Sam vội vàng bước ra cửa. Đại đứng đó, nhìn với ra, Đại không có ý muốn nhờ vả Sam, lại càng không muốn Sam giới thiệu bạn gái cho Đại. Điều Đại muốn lại là một điều khác, và chắc hẳn Sam cũng biết điều đó.
[Quay ngược thời gian, trở về trước đó 30 phút….]
- Các ngươi làm gì thế hả? Thả ngay cô ấy ra cho ta!!!
Đại giận dữ ra lệnh cho nhóm người đang lôi Sam đi.
- Xin lỗi cậu chủ! Nhưng đây là mệnh lệnh của phu nhân! Phu nhân không muốn bất kì con người nào được phép gần gũi cậu chủ!
- Câm mồm ngay cho ta!!!Các ngươi mà còn ngoan cố không thả cô ấy ra thì ta sẽ làm cho vi mạch của các ngươi đứt sạch hết đó, nghe chưa hả???
- Cậu chủ…chúng tôi…
“ Xẹt, xẹt, xẹt….”
Những tia lửa điện phun ra từ cổ tay Đại, đám tay sai ngã gục xuống đất và miệng van lơi không ngớt…
- Lần này ta chỉ cảnh cáo! Nếu còn có lần sau thì đừng trách ta ác! Về nói lại với mẹ là ta sẽ về, nhưng không phải bây giờ, và bảo với bà ấy là đừng phá vỡ kế hoạch của ta, nếu không thì vĩnh viễn bà ấy sẽ không được nhìn thấy con trai mình nữa đâu!!!
Nói rồi, Đại vụt đi, bà Ika đứng ở đó, khuôn mặt càng hiện lên vẻ giận dữ, và chốc sau, người ta thấy một vệt sáng quẹt ngang trên bầu trời, rồi biến mất.
22/ KẾ HOẠCH ĐÁNG YÊU
Kế hoạch giúp cho Zak có cảm xúc như con người là một việc làm Sam phải đau đầu suốt mấy ngày qua. Cậu ta thật sự là một cái máy! Bảo gì làm nấy, hỏi gì nói nấy, và một khi Zak đã im lặng thì không ai có thể bắt cậu ta hé răng được nửa lời. Cũng vì độ “trơ” ấy mà bố không cho phép Zak đi ra ngoài và buộc cậu ta suốt ngày phải quanh quẩn trong nhà.
Hôm nay là ngày nghỉ, và Sam sẽ dành nhiều thời gian để “chăm sóc” Zak
Sau khi ăn sáng xong, Sam lon ton chạy lên phòng tìm Zak. Bố vừa đi dự hội thảo còn bé Su thì đã bỏ đi chơi từ sáng sớm. Nhà chỉ còn có hai người, không, đúng ra là ba người, có cả dì Năm luôn bận bịu trong bếp, ngoài vườn.
(a) CƯỜI NHÉ!
- Zak!
Sam chạy ùa vào phòng Zak và niềm nở hỏi:
- Cậu có muốn tôi giúp cậu không?
- Giúp-gì-cơ?
- Cậu ngồi yên đấy nhé!
Sam nháy mắt, vẻ đầy tinh nghịch. Cô nhớ đến lúc bé, hai chị em cô hay chơi trò chọc lét nhau, cười đến lộn cả ruột và quằn quại vì bị nhột ý chứ! Nghĩ lại, Sam vẫn còn thấy buồn cười nữa mà. “Hà hà, lần này thì ta sẽ thử nghiệm với tên Zak kia, thể nào hắn cũng phải bật cười khanh khách cho coi”. Sam hớn hở với phép thử đầu tiên của mình. Sam đưa ngón tay trỏ lên, dí dí vào sát người Zak, vào nách Zak (cái này là bất đắc dĩ, chứ không phải là lợi dụng đâu nhé:), rồi vào lòng bàn chân của Zak. Mỗi lần di chuyển ngón tay mình, Sam cười toe toét, trong khi đó…Zak thì im bặt, cậu ta chẳng hề tỏ vẻ gì là nhột, hay là thích thú, hay là buồn cười…Khuôn mặt vẫn trơ như đá và miệng vẫn ngậm chặt.
- Cậu-đang-làm-cái-gì-thế?
- Hơ? Sao cậu không cười? Bị chọc lét mà không cười sao? Cười đi chứ! Cười đi nào! Sao không cười hả, tôi mỏi hết cả tay rồi đây này >”<
- Cười-là-gì?!
!@#$%^&*
“Rầm!”. Sam đập giường, toan mắng cho cậu ta một trận, nhưng chợt nghĩ lại: “Phải rồi, cậu ta không phải là con-người, mình phải kiên trì mới được!”
(b) NẾU KHÔNG CƯỜI THÌ KHÓC NHÉ
Sam kéo Zak xuống phòng khách, ngồi xuống sofa đối diện với chiếc LCD màn hình rộng. Sam lục lọi một hồi lâu trong chồng đĩa DVD ngổn ngang trên mặt bàn..
- Á à, cuối cùng cũng tìm thấy! Đảm bảo xem xong phim này cậu sẽ khóc xướt mướt cho coi.
( Vì quả thật trước đó, Sam đã từng xem bộ phim này và tốn hết một bịch khăn giấy để lau nước mắt =))
- Là-gì-thế?
- Phim tình cảm lãng mạn đấy, ‘Trái tim mùa thu” đấy nhé, phim vàng nổi tiếng đấy, hay cực luôn!
Sam ra sức PR cho bộ phim mình sắp mở cũng như tràn đầy hy vọng Zak sẽ khóc, hay ít nhất là có một chút cảm xúc gì đấy, như là buồn hay đồng cảm chẳng hạn…
Và kết quả là…
Khi Sam lại tiếp tục tốn thêm một bịch khăn giấy cho việc lau nước mắt thì kế bên Zak vẫn ngồi đơ như cây cơ, dù mắt vẫn dán chặt vào màn hình và theo dõi từng cử chỉ, hành động, lời nói của nhân vật…nhưng…cậu ta vẫn hoàn toàn không có chút thay đổi nào nơi sắc mặt!
Sam bó tay lần 2!!!
“Sao lại thế nhỉ? Không lẽ hết cách?!”, trong lúc đang rối thì Sam chợt lóe lên một suy nghĩ: “Đúng rồi, đem cậu ta ra ngoài biết đâu sẽ giúp cho cậu ta khá hơn!?”
(c) LÀM NGƯỜI NHÉ!
Sam và Zak đang đứng trên một chiếc cầu vượt, cây cầu bắc ngang qua trục đường giao thông sầm uất nhất thành phố. Từ trên nhìn xuống, từng làn xe nối đuôi nhau vội vã, đếm không xuể. Sam dang rộng hai tay và hét lớn, nhưng tiếng hét của một cô gái bé nhỏ không làm át đi được tiếng còi xe inh ỏi.
- Cậu-làm-gì-thế?_Zak ngạc nhiên hỏi.
- Tôi muốn hét thật to để xả hết khó chịu trong người ra. Cậu biết không, mỗi khi đứng ở vị trí này một mình, tôi thường hay chăm chú nhìn xe cộ đi lại ở dưới, và thích hét thật to hay nói thật to bất cứ cái gì mình muốn mà chẳng ai nghe được gì cả! Và nhiều lúc tôi nghĩ, cuộc sống của con người cũng thật giống những luồng xe cộ dưới kia. Phải chạy thật nhanh để giành được những làn đường đẹp, và nếu như vô tình đứng lại thì ngay lập tức xe khác sẽ vượt mặt và cướp mất cơ hội của cậu. Nó xô bồ, chen chúc và phức tạp vậy đấy! Đôi khi, tôi cứ nghĩ giá mà mình không phải là con người thì biết đâu lại hay? Không có cảm xúc để khỏi phải biết đau buồn, cô đơn, mệt mỏi, có khi đá gỗ như cậu mà lại hay…
Sam quay sang Zak, không biết những lời nói của mình có thẩm thấu đến tai cậu ta không nữa…
- Mặc kệ, cậu không hiểu cũng chẳng sao, dù sao thì có người chịu đứng yên lắng nghe tôi nói là tôi thấy vui rồi!
- Cậu-giúp-tôi-làm-người-nhé!
Và có lẽ, câu nói của Zak vừa rồi đã không phụ bao công sức mà Sam đổ ra suốt một ngày nay…
- Cậu-nói-thật-chứ?!
Không biết vì vui mừng quá hay chăng mà Sam cũng nói chậm từng tiếng một giống Zak luôn =))
- Ừm, tôi-muốn-biết-cảm-giác-của-con-người-là-gì?
- Huraaaaaaaaaaaaaaaaa!!!
Sam gào lên, lần này thì cô bé vui thật sự, và cái sự kiên trì trong kế hoạch giúp Zak làm-người đang dâng lên ngùn ngụt trong đầu Sam!
Tối đó, Sam lại thấy Zak ngồi trên bậc thềm để ngắm trăng. Trăng hôm nay khuyết, và trời cũng lớt thớt vài vệt sao.
- Sao cậu chưa ngủ hả Zak?
- Tôi-không-ngủ-được! Làm-sao-để-tôi-có-thể-có-cảm-xúc-như-cậu-được?
- ….
- Cậu hãy xem trái đất này chính là nhà của cậu, và chúng tôi chính là người thân của cậu, cậu yêu mến người thân của cậu bao nhiêu thì hãy dành chừng đó sự yêu mến cho chúng tôi, cho cuộc sống, cậu sẽ thấy cuộc sống này thật đẹp và cảm xúc trong cậu sẽ bắt đầu trỗi dậy!
- Vậy-làm-sao-để-cười?
- Như thế này này…
Vừa nói, Sam vừa đưa hai ngón tay kéo nhẹ môi của Zak ra, như đang nở một nụ cười.
- Cậu cười trông đẹp trai hơn đấy!
Rồi cô bé mỉm cười, Zak cũng gật gù.
23/ SỰ TIẾN BỘ CỦA ZAK
1 tháng sau,
Zak đang trong giai đoạn hồi phục rất nhanh. Mọi sự cố gắng của Sam đã mang lại những kết quả tốt đẹp. Những buổi đi học về, cô bé luôn dành thời gian để kể chuyện cho Zak nghe, và nói chuyện với Zak, nhờ thế mà Zak đã nói năng lưu loát và không phải phát âm chậm rãi từng tiếng một như trước nữa. Tuy cậu ta vẫn chưa có được những cảm xúc hoàn toàn giống như con người nhưng cậu ta đã thôi cái thói quen ngồi im lặng hàng giờ và cái hội chứng “trơ như đá gỗ” đó nữa. Và cũng vì thế mà Zak trở nên thân thiết với Sam hơn, nói đúng hơn là hai người bây giờ như hai người bạn. Vì chỉ có Sam hiểu được bí mật của Zak nên Sam luôn dành một sự quan tâm và lo lắng đặc biệt tới Zak. Với cái con-người này phải làm cho hắn trở thành con người! (Sam quyết tâm như vậy!). Nhưng cũng chính vì mải mê lo chuyện của Zak mà dạo này Sam ít nói chuyện với Đại hơn, cũng ít đi chơi với Đại mặc dù cậu ta nhiều lần mời mọc, rủ rê Sam. Bé Su cũng bắt đầu đặt ra những nghi vấn trước sự quan tâm và gần gũi của Sam và Zak.
- Chị này, dạo gần đây em thấy chị với anh Zak có vẻ thân nhau quá nhỉ?
Su hỏi khi cả ba bố con đang ăn cơm. Sam đưa mắt nhìn bố rồi nói:
- Tại vì Zak bị mất trí nhớ, chị chỉ đang giúp anh ấy hồi phục thôi.
- Thế á? Thế mà em cứ tưởng là chị với anh ấy là một đôi chứ?!
- Nói bậy không à, em chỉ được cái suy nghĩ lung tung. Thôi ăn cơm đi!
Nhai cơm từ tốn, Sam chợt nghĩ đến câu nói của Su lúc nãy: “Là một đôi ư? Yêu ư? Zak không có những thứ cảm xúc cơ bản thì làm sao có thể yêu được chứ? Nhưng nếu dạy cho cậu ta cách yêu thì cậu ta có thể hình thành những cảm xúc của một con người không nhỉ?…”. Sam băn khoăn về điều đó.
Phòng Sam, 8h tối,
Đang cắm cúi ngồi học bài thì Sam nghe có tiếng chuông điện thoại…
“….”
- Alo?
- Sam à, sao dạo này cậu tránh mặt tớ vậy? Tan học là chẳng thấy cậu đâu nữa. Tớ có nhiều điều muốn nói với cậu mà chẳng lúc nào có cơ hội. Ngày mai, học xong hai tiết thể dục cậu đi với tớ một lát được không?
- Tớ xin lỗi, nhưng có lẽ tớ không đi được, tớ bận rồi, Đại à, để lần khác nhé!
“tút…tút…tút”
Sam cúp máy, trong lòng thấy hơi áy náy. Dẫu sao thì Đại cũng thật sự quan tâm đến Sam, nhưng không hiểu sao Sam muốn tránh mặt Đại, kể từ sau cái đêm hôm đó, khi Sam biết được mục đích của Đại…Đang lan man suy nghĩ thì tiếng nói của Zak cắt ngang:
- Cậu đang làm gì vậy?
- À…tớ…tớ đang học bài.
- Đi học có thú vị không?
- Có chứ! Được tiếp thu những điều mới, có bạn bè, thầy cô, nhưng cũng mệt mỏi vì một đống rắc rối phát sinh đấy!
- Vậy…cậu cho tớ đi học cùng với!
Sam ngớ người, “ừ nhỉ, sao mình lại không nghĩ ra chuyện này chứ? Zak mà đi học thì sẽ dễ hòa đồng với bạn bè hơn, sẽ sớm trở thành con-người hơn! Nhưng mà…cậu ta có học được không nhỉ?” À, tôi quên khuấy chưa nói cho các bạn biết, tuy không có cảm xúc như con người nhưng Zak lại có một bộ não thông minh và nhạy bén hơn con người rất nhiều lần đó, và vì thế nên việc đi học là một điều rất dễ dàng với cậu ta rồi! =))
- Nghe hay đấy! Nhưng để tớ xin phép bố đã nhé!
- ….
- Mà Zak này!
- Sao cơ?
- Cậu có biết yêu là gì không?
- Là gì? Nó là bạn cậu à?
- Hix, cậu nói thế thì tớ chịu rồi. Nghe tớ giải thích nhá! Yêu là khi hai người khác giới có tình cảm với nhau, tình cảm đặc biệt ý. Có nghĩa là họ dành sự quan tâm, lo lắng và sống vì nhau ý. Con người nói nó là một điều kỳ diệu…Cậu hiểu không?
Zak lắc đầu.
- Haiza, cũng phải, đến con người còn chưa hiểu hết về tình yêu, huống hồ gì là cậu chứ_Sam tặc lưỡi.
- Vậy tớ có thể yêu không?
- Được chứ, đẹp trai như cậu chắc chắn nhiều người sẽ thích đấy, khi nào đi học tớ sẽ giới thiệu cho cậu cô bạn thân của tớ, đảm bảo cậu sẽ thích. Giờ thì cậu về phòng đi nhé, tớ phải học bài đã.
Zak lủi thủi bước ra khỏi phòng. Có thể Zak chưa biết tình yêu là gì nhưng rồi…chắc chắn…có một ngày…Zak sẽ hiểu, và cảm nhận trọn vẹn những cảm xúc mà tình yêu đem lại…
24/ ZAK ĐI HỌC
- Không được! Bố không cho phép! Cậu ta không giống như chúng ta và việc để cậu ta tiếp xúc với thế giới loài người là quá nguy hiểm!
Ông Vương Bội tỏ vẻ không đồng ý với lời đề nghị cho Zak được đi học của Sam.
- Nhưng bố à! Cậu ta đang sống ở thế giới loài người, chúng ta phải giúp cậu ta hòa nhập chứ, sao lại cứ ép cậu ta quanh quẩn mãi trong nhà là sao hả bố? Bố à, bố cho Zak đi học đi bố, đi mà bố, bố!
- ….
- Bố à, bố cho Zak đi học đi, chẳng phải lúc trước bố nói Zak có một bộ não siêu việt sao? Người thông minh như thế mà không cho đi học thì phí lắm bố à!
- Thôi được rồi…
- Hoan hô bố, hihi
- Nhưng phải hứa với bố…
- Sao ạ?
- Đừng để cậu ta tiếp xúc với quá nhiều người, và con phải nói cậu ta là anh họ của con từ Mỹ trở về, được chứ?
- Vâng ạ! Con cám ơn bố.
Gương mặt Sam rạng rỡ hẳn lên và đem tin vui đi báo cho Zak biết.
Lúc đó, trong phòng Zak,
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!
Cơn đau lại đến khiến Zak vật vã đến rệu người, tay Zak đấm liên hồi lên tường và những mạch điện trên bàn tay bắt đầu xẹt lửa. Sam hốt hoảng:
- Zak ơi!!!
Sam chỉ biết gọi tên Zak trong bất lực và nghiến răng đứng nhìn khuôn mặt biến dạng của Zak với những nét đau đớn in hằn, và tất cả những mạch điện dưới lớp da cứ cuồn cuộn nổi lên. Cô biết, bây giờ lại gần Zak chỉ làm đau mình mà vẫn không thể giải quyết được gì…Và đợi đến lúc, khi cơn đau qua, khi những mạch điện đã thôi không quét những tia sáng đỏ ngòm và khi sắc mặt Zak đã trở về nguyên trạng thì Sam mới dám lại gần, khẽ lên tiếng:
- Cậu có sao không Zak?
Zak đột nhiên nắm chặt tay Sam, và luồng xung điện đã làm Sam giật mình rút tay ra.
- Tớ xin lỗi! Tớ quên mất là tớ có thể làm hại cậu!
- Không sao đâu, tớ không đau đâu! Tớ báo cho cậu một tin vui nè! Tuần sau cậu sẽ được đi học cùng tớ đấy! hihi.
Và lần đầu tiên trong suốt khoảng thời gian Sam gặp Zak, Zak đã cười, một nụ cười chưa trọn vẹn nhưng ít nhất là đã thể hiện được cảm xúc của Zak ngay lúc này.
Zak mà Sam mới gặp trước đây, chỉ toàn có những đớn đau, và tức giận, và gào thét…tất cả chỉ như một con thú hoang…
Và Zak bây giờ…đã biết cười…đã “sắp” thành-người!!!
25/ LỜI THÚ TỘI
Sam cố tình đi thật nhanh để tránh mặt Đại, có lẽ Sam sợ cái quan hệ “đóng kịch” kia sẽ bị hiện thực hóa.
- Sam à!!!
Có tiếng ai đó gọi, và Sam biết đó là Đại!
- Cậu định tránh mặt tớ mãi như vậy sao? Rốt cuộc thì tớ đã làm gì sai để cậu đối xử như thế với tớ chứ?
- Tớ…tớ…tớ xin lỗi. Đột nhiên tớ thấy sợ…
- Cậu sợ tớ sao?
- Không phải…tớ…
- Tớ thích cậu, Sam à!
Điều mà Sam sợ cuối cùng cũng đến! Sam lúng túng và khuôn mặt đỏ ửng lên trông thấy. Sam quay đi như sợ Đại thấy bộ dạng của mình lúc này:
- Tại sao lại là tớ mà không phải là người khác?
- Cậu hoàn hảo!
- Không, tớ không hoàn hảo, tớ chỉ là một người bình thường!
- Dù cậu bình thường thì tớ vẫn thích cậu!
- Nhưng bây giờ…tớ chưa nghĩ đến điều đó!
- Tớ sẽ chờ, chờ cậu cho tớ câu trả lời! Và trong thời gian đó, chúng ta vẫn sẽ là bạn, Sam nhé!
- Nhưng tớ…
- Không sao đâu, có lâu mấy tớ vẫn chờ…
- …..
Sam tần ngần một hồi lâu, rồi cũng lặng lẽ đi về. Có lẽ lúc này không nên nói gì cả, và một lời từ chối có chăng là quá sớm. Sam thật sự mến Đại, nhưng nó chỉ dừng lại ở mức bạn bè, còn cái xa hơn, Sam chưa bao giờ nghĩ tới. Và vì vậy, Sam muốn nó chỉ mãi mãi là tình bạn…Nhưng sau này, biết phải trả lời với Đại sao đây? Sam khẽ lắc đầu, lúc này lại ước giá như mình không phải…con-người =))
Sam vừa đi khuất, lúc đó, một người phụ nữ đột ngột xuất hiện, vẻ dữ dằn, bà ta quát vào mặt Đại:
- Jon!!! Con đã đi quá xa rồi đấy!
Đó là bà Ika.
- Mẹ xuống đây làm gì? Mẹ về đi!
Đại gằng giọng.
- Ta đã tuyệt đối cấm con tiếp xúc với Trái Đất, với loài người, vậy mà con dám cả gan cãi lại lời ta! Còn không mau theo ta về! Đế vương mà biết được chuyện này thì sẽ giết cả ta và con đấy, con biết không?!
- Mẹ thôi đi, đừng bao giờ nhắc đến con người đó trước mặt con nữa! Từ khi được tạo ra đến giờ, ông ta đâu có bao giờ xem con là con trai ông ta đâu! Ông ta chỉ dành sự quan tâm cho thằng Jack mà thôi!!!!!!
- Kìa Jon! Con đừng nói thế được không! Dẫu sao thì ông ta vẫn là bố con…
- Mẹ về đi! Khi nào thích hợp con sẽ về!
- Con định làm gì ở cái nơi này chứ? Nó không thuộc về con đâu Jon à! Tiếp xúc với loài người là một việc đáng nguyền rủa, con có hiểu không hả?
- Nếu mẹ thương con thì hãy tìm cách che giấu sự biến mất của con, còn con, con có kế hoạch riêng của mình. Và ông ta phải hối hận về những gì đã gây ra cho con!!!
Nói rồi, Đại vụt đi, bà Ika đứng ở đó, khuôn mặt càng hiện lên vẻ giận dữ, và chốc sau, người ta thấy một vệt sáng quẹt ngang trên bầu trời, rồi biến mất.
Chiếc cầu ngắn, nhưng hai bên thành cầu chứa đầy những chiếc ổ khóa đa kiểu dáng, đa màu sắc…Người ta chẳng thể nào đếm hết số lượng ổ khóa trên cầu, cũng như số chìa khóa đã được vứt đi dưới con sông kia, bởi vì nơi đây được lưu truyền rằng, hễ ai yêu nhau khi đem khóa ổ khóa vào thành cầu này và vứt chìa khóa xuống sông thì sẽ bên nhau trọn đời…
26/ SỰ CHUẨN BỊ
Sam dẫn Zak đi mua áo quần và sách vở để chuẩn bị đi học vào tuần sau. Trông cậu ta có vẻ hớn hở và luôn miệng cười. (được đi học mà thích thế nhỉ? Mình thì chán ngấy rồi, hihi). Thật ra thì việc Zak cười có thể giải thích như thế này: sau khi đã cười một lần thì nó sẽ được lưu trong bộ nhớ của Zak và trở thành một phản xạ có điều kiện, và như vậy, khi gặp những trường hợp nào tương tự như thế thì cậu ta sẽ cười. Chỉ mới biết vui, biết cười thôi, còn mấy cái khác thì chưa. Nghĩ cũng tội Sam, huấn luyện cho hơn một tháng trời mà mới chỉ biết cười, mà thôi thế cũng đỡ, còn hơn là cứ đơ đơ vô hồn, hì.
- Cậu vào thử bộ này đi!
Sam giơ bộ áo quần treo trên móc đưa cho Zak. Từ trước tới giờ, ở nhà, Zak toàn mặc quần lửng, áo thun, giờ mới được thấy bộ trang phục lịch sự thế này, cậu ta trông thích thú:
- Bộ quần áo này đẹp nhỉ?
Và lại cười, cứ cười suốt. “Ôi trời, mình muốn phát ngấy đến nụ cười ấy mất thôi. Lúc bảo thì không chịu cười, lúc cười được rồi thì cười suốt, cười cứ như đười ươi ấy”_Sam thầm nghĩ lúc Zak vào thay đồ. Và khi Zak bước ra, Sam đã không khỏi ngạc nhiên. Zak mặc bộ trang phục này trông rất đẹp, rất cuốn hút, có khi đi học đến trường lại thành tâm điểm của sự chú ý cũng nên_Sam tặc lưỡi:
- Đẹp lắm, tớ mà đã lựa là chỉ có đẹp trở lên thôi! Giờ cậu vào thay ra đi, rồi mình đi mua sách nhé!
Thật ra thì chẳng ai biết tuổi của Zak cả (mà người ngoài hành tinh thì có tính tuổi không nhỉ Alien, em yêu anh Phần 8 ), cho nên bố quyết định để Zak đi học cùng lớp Sam cho Sam tiện quản lý cậu ta. Mà đôi lúc Sam nghĩ, đầu óc cậu ta siêu đến thế thì cho đi học Thạc sĩ cũng được ấy chứ Alien, em yêu anh Phần 8
Siêu thị sách,
- Chị ơi, thanh toán giúp em chỗ sách này với ạ! Zak! Cậu đang đọc cái gì đấy?
- Tớ muốn mua thêm cuốn này!
Zak đưa quyển sách với cái tựa: “Điều kỳ diệu của tình yêu” ra trước mặt Sam làm cô bé không khỏi bật cười
- Trời đất! Cậu cũng có hứng thú với mấy loại sách này à?
- Thì lúc trước chẳng phải cậu nói con người bảo tình yêu là một điều kỳ diệu sao? Tớ muốn biết nó kỳ diệu đến mức nào!
- À, ừ, công nhận cậu nhớ dai thật, đã không nhớ thì thôi, chứ đã nhớ thì có bảo cậu quên cũng chịu. Giờ mình về nhà thôi!
Phố đêm, trên con đường dẫn về ngôi biệt thự, những ánh đèn đường vàng vọt hắt những cái bóng méo mó xuống lòng đường, Sam và Zak rảo bước…
- Zak à? Cậu có muốn thử ăn một cái gì đó không?
- Nó rất đau, tớ đã thử rồi!
- Tại sao vậy?
- Khi thức ăn vào người tớ, nó chứa nước và làm nhiễu những mạch điện dưới da tớ và việc đó gây nên một cơn đau nhỏ kéo dài trong vòng vài phút.
- Kinh khủng vậy sao?! Tớ mà không ăn, chắc tớ chết mất! con người mà không được ăn, chắc là đau khổ mà tự vẫn mất thôi, hì.
- Thật à?
- Ừm, mấy đứa bạn tớ vẫn thường hay than thở rằng: “Rõ khổ. Ở đời này khổ nhất là cái sự ăn, nhưng khổ nổi cứ thích khổ để được ăn và cứ thích ăn để cam chịu khổ. Rõ khổ!”. Tóm lại là khổ! Hihi
- Nghe hay nhỉ?
- Ừm, đời là bể khổ mà. Thế nên còn vui sướng ngày nào thì hãy biết hưởng thụ ngày đó, chứ đến lúc khổ thì có muốn sướng cũng chịu.
- Con người rắc rối thật nhỉ?
- Uầy! thì đó là bản chất rồi mà, thế rắc rối vậy thì cậu có muốn làm người không?
- Có chứ! Tớ sẽ là người, là người một cách hoàn chỉnh.
Câu nói của Zak làm Sam vui vui. Zak đã khác xa lúc đầu, bây giờ cậu ấy đã có sức sống và tràn đầy niềm tin. Zak đã bước chân vào thế giới loài người, chỉ mới vài bước đầu tiên ngắn ngủi thôi…nhưng Sam tin là đoạn đường ấy sẽ rất dài. Và liệu rồi Zak có thể bước đi đến cuối đoạn đường đó?!
27/NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC
- Hả? Chị nói thật á? Anh Zak sẽ đi học với chúng ta sao?
- Ừm, nhưng Zak sẽ là anh họ của chúng ta.
- Sao cơ? Không được chị à! Anh Zak phải là người yêu của em cơ, nếu mà là anh họ thì phí lắm!
- Em nữa, biết bao nhiêu người rồi mà cũng không đủ, còn không chịu buông tha cho Zak nữa sao?
- Hì, em đùa tí thôi, chứ em có bạn trai rồi mà, bạn trai em mà nghe được anh ấy giận em chết.
- Phải, chị biết em lúc nào chẳng có bạn trai, mỗi tuần một người chứ gì?
- Chị này! Bây giờ em thay đổi rồi, em sẽ yêu mình anh ấy thôi!
- Trời đất, ai mà làm cho em gái tôi phải thề nguyền sống chết thế?
- Hihi, bí mật, khi nào em sẽ giới thiệu cho chị, mà người này chị cũng biết đó. Thôi em đi ngủ đây!!
“Ai thế nhỉ? Ai mà có vẻ quan trọng với cái con bé thay người yêu như thay áo thế kia nhỉ? Mà lại còn là người quen nữa chứ?”_Sam nghĩ rồi khẽ lắc đầu. Haiza, Sam chịu thua =.=!
……..
Brừm brừm…
Chiếc ô tô nổ máy chở Sam, Su và Zak đi học. Trông Zak rất phấn khởi khi chiếc xe đổ trước cổng trường. Su thì cứ kéo tay Zak lôi xuống xe, trong khi Sam thì hơi chột dạ, cô bé sợ gặp tên Uy vào lúc này.
Và đúng như dự đoán ban đầu của Sam, việc xuất hiện của Zak ngay lập tức đã trở thành tâm điểm và thành đề tài “hot” nhất của trường vào sáng nay. Sự nổi loạn của bầy học sinh nữ trong trường dành cho Zak cũng không khác mấy so với Đại trước đó. Lần đầu tiên thấy nhiều người như thế, với cả ai ai cũng đổ dồn con mắt về phía mình, Zak hơi khép nép và đi sát sau lưng Sam cho đến khi vào lớp.
- Sao mọi người lại nhìn chằm chằm vào tớ như thế hả Sam?
- Ai bảo cậu là người ngoài hành tinh!
- Hả??? (Zak biết ngạc nhiên rồi nè :>)
- Hì, tớ đùa thôi, ai bảo cậu đẹp trai quá làm gì, tớ đoán thể nào bọn nó cũng rần rần thế mà, hì, được hâm mộ như thế là vinh dự lắm đó!
Vừa lúc đó, Mây bước vào lớp trong tâm thế ngỡ ngàng:
- Sam! Ai thế này?
- À, đây là Zak, anh họ tớ, mới từ Mỹ trở về đấy, bây giờ sẽ học chung lớp mình đến cuối năm!
- Thật vậy á?_mắt Mây mở căng hết cỡ, miệng thì cười tươi như hoa và chìa bàn tay ra trước mặt Zak:
- Rất vui vì được làm quen với cậu!
Zak hơi bối rối. Sam hiểu ý nên đành gạt tay Mây xuống và kéo cô bạn ngồi lại bên cạnh mình. Nhiệm vụ của Sam là phải giấu kín thân phận của Zak, mà bàn tay chính là điểm yếu nhất có thể làm tiết lộ mọi việc. Cho nên, Sam rất cẩn trọng trong trường hợp này.
- Zak! Cậu ngồi gần Mây nhé!_Sam nháy mắt.
- Nhưng tớ muốn ngồi đây với cậu…
- Ơ…
- Không sao đâu Sam à, chắc cậu ấy còn lạ đấy, để cậu ấy ngồi gần cậu đi, tớ xuống bàn dưới ngồi cũng được…
Khi Mây đã an tọa ở bàn dưới,
- Zak! Mây là bạn thân nhất của tớ, là người rất tốt, sao cậu cứ tỏ vẻ lạnh lùng với cậu ấy thế?
- Thế cậu muốn tớ phải thế nào?
- Thì niềm nở và vui vẻ lên, chẳng phải cậu thích cười sao? Cười với cậu ấy nhiều nhiều một chút!
- Tớ biết rồi_Zak hơi quạu.
Và lúc đó thì Đại cũng từ ngoài cửa tiến vào,
Cái người ở tấm ảnh cuối album đang ngồi tại đây, ngay trong lớp học này, bên cạnh Sam, và khỏi phải nói Đại đã hốt hoảng đến mức nào! Cậu ta run run tiến lại gần phía Zak khiến cho Sam cũng bất ngờ không kém trước hành động có phần kì lạ này:
- Anh…anh…tại sao anh lại có mặt ở đây?hả????
- Kìa Đại, cậu làm gì thế?, cậu ấy là Zak, là anh họ của tớ bên Mỹ mới về Việt Nam mà!
Zak ngồi yên,
Đại quay sang phía Sam:
- Thật…thật…vậy sao?! Đây là…anh họ của cậu thật chứ?
- Thật mà…cậu làm sao thế? Không được khỏe ở chỗ nào à?
- À…tớ, tớ nhìn nhầm một người quen thôi. Chào người bạn mới nhé!
- Chào cậu!
Đại tiến xuống phía bàn cuối, khuôn mặt vẫn chưa hoàn toàn định thần và đôi mắt vẫn dán chặt vào tấm lưng của Zak ở bàn trên…
“Không lẽ lại giống nhau đến thế?!”_Đại nghĩ thầm.
28/ TỪ CHỐI
Tan học,
Sam đang đi cùng Zak thì đột nhiên, Đại níu tay Sam lại:
- Sam, nói chuyện với tớ một tí được không?
- Ơ..nhưng…còn Zak!
- Cậu để cậu ta về nhà trước không được sao? Cậu ta đâu phải là con nít nữa…
- Nhưng…anh ấy mới ở nước ngoài về nên không thạo đường sá ở đây, tớ sợ anh ấy bị lạc!
- ….
Đại cau có nhìn Zak:
- Vậy cậu ra chỗ kia nói chuyện với tớ một tí, để Zak đứng đây chờ, nhé!
- Không sao đâu, cậu đi đi Sam, tớ đứng đây đợi được mà.
- Ừm, vậy cậu đợi tớ tí nhé! Tớ xong ngay…
…..
- Có chuyện gì vậy Đại?
- Zak…cậu ấy là anh họ của cậu thật à?
- Trời đất, thật mà, sao cậu lại hỏi tớ câu như thế?
- Tại tớ…tớ sợ…cậu ta sẽ cướp mất cậu…
Sam thoáng bối rối…
- Sao cậu lại nghĩ thế?
- Tớ không biết…nhưng…tớ sợ…tớ sợ cậu sẽ bỏ tớ mà đi, tớ sợ cậu sẽ có một người bạn thân khác, mà người đó không phải là tớ. Tớ rất sợ, cậu có biết không Sam?
Những lúc như thế này, trông Đại thật yếu đuối.
- Cậu sao thế? Zak chỉ là anh họ tớ thôi, nhưng tớ cũng xin cậu đừng khiến tớ phải khó xử thêm nữa…tớ…tớ…chỉ xem cậu là bạn mà thôi….
- Nhưng cậu không nhớ là đã tuyên bố trước mặt tên Uy những gì sao?
- Đại à! Tớ xin lỗi, vì lúc đó tớ hoảng quá nên mới nói thế. Nếu cậu cần, tớ có thể tuyên bố lại cho mọi người biết về sự thật!
- Nhưng…tớ…tớ…
- Tớ phải về đây…
- Sam à…
Đại vô tình nắm tay Sam kéo lại,
Và luồng điện đã xẹt qua trong Sam…
- Á!
- Tớ…tớ…xin lỗi.
- Cậu đừng chạm vào tớ…
- Tớ…thích…cậu Sam à!!!
- ….
- ….
- Cám ơn tình cảm mà cậu đã dành cho tớ…nhưng tớ, tớ chưa sẵn sàng…xin lỗi cậu!
Vẫn là tiếng “xin lỗi”, vẫn là sự từ chối trước mọi lời tán tỉnh. Sam vốn là người như vậy.
Đại quay người lại nhìn Sam, mắt long lên và những tia điện đang chạy rần khắp da thịt. Cậu ta thực- sự- tức- giận!!!
…….
- Về thôi Zak!!!
- Cậu ta đã nói những gì với cậu vậy?
- Hơ? Cậu thêm cái tính tò mò từ lúc nào vậy Zak?! Chỉ là chuyện bạn bè thôi mà!
- Cậu ta yêu cậu phải không?
- Cái gì??? Cậu điên à? Cậu thì biết cái gì là yêu chứ?!
- Tớ thấy biểu hiện của cậu ta rất giống những lời sách nói.
- Cái quyển về tình yêu ấy á?
- Ừm!
- Zak, cho tớ xin đi, không phải cái gì trong sách cũng áp dụng vào thực tế được đâu!
29/ ĐÙA
11h kém,
Su vẫn chưa về. Mấy hôm nay Su đi chơi suốt, đêm qua, Sam đợi mãi mà vẫn không thấy con bé về nhà. Sam bắt đầu thấy lo lắng, và định bụng chờ Su về sẽ hỏi cho ra lẽ.
Giờ thì, cô bé đang học bài, và Zak đang ngồi ở bên,
- Mây nói với tớ là cậu được rất nhiều người theo đuổi?
- Cậu tò mò quá đấy!
- Vậy cậu đã yêu ai trong số đó chưa?!
- Ơ hay…
Sam gõ cốc lên đầu Zak rồi bật cười:
- Phạt cậu về cái tội dám tọc mạch chuyện của người khác nè!
- Cậu dám đánh tớ á?
- Hơ, có gì mà không dám chứ! À, nhắc mới nhớ, cái bộ dạng mặc váy của cậu hôm trước trông buồn cười lắm đấy nhé, tiếc là tớ không chụp được ảnh để làm bằng chứng, hihi
- Cậu còn dám đe dọa tớ nữa á?
- Hehe, có giỏi thì cậu bắt tớ đi
Sam bỏ chạy, Zak đuổi theo. Hai người chạy quanh trong căn phòng bé, tiếng cười rộn lên không ngớt. Có thể thấy, từ ngày nhà có Zak, Sam cười nhiều hơn hẳn…
Rồi đột nhiên, Sam vấp té, ngã cái bịch xuống giường, Zak chạy sau cũng theo đó mà ngã xuống…Và Zak đang nằm đè lên Sam trên giường,
Hơi thở của Sam phả vào mặt Zak, Zak nhìn thẳng vào mắt Sam, không chớp.
Ngay sau đó, Sam cảm nhận một luồng điện rất mạnh từ người Zak đập vào người mình, cô bé vội vùng dậy. Cứ bị truyền điện thế này, không khéo vài hôm nữa, Sam thành cái máy phát điện cũng nên =))
- Tớ xin lỗi, tớ không cố ý làm cậu đau!
- Không sao, tớ hiểu mà, lần sau cậu giữ khoảng cách tí là được. Cậu về phòng đi, tớ học thêm tí nữa!
- Ừm…
Sam không ngừng suy nghĩ về ánh mắt của Zak lúc nãy, nó thật sự rất sâu, và thật sự đã nhìn Sam rất lâu. Cái cảm giác đó cứ làm Sam bối rối, phút chốc mặt đã đỏ ửng lên mà không hay. Nó là gì nhỉ?
Zak về phòng, và cũng nghĩ đến hơi thở của Sam, ánh mắt Sam và cơ thể Sam. Trong Zak dần dần hình thành một cảm xúc gì đấy…rất mới mẻ…
….
Sam buồn ngủ đến ríu cả hai mắt, nhưng vẫn cố thức để chờ Su về. Và sự thật là Su đã về rất trễ…
2h45’ sáng…
- Su! Chị thật sự thất vọng về em đấy! Lần này thì em về nhà trễ đến thế này à?
Sam thấy dáng điệu Su vô cùng mệt mỏi, khuôn mặt phờ phạc và đầu tóc, quần áo rối bời, cô càng thêm lo lắng
- Su! Em đã đi đâu thế hả?
- Chị để cho em yên đi!
Su kéo cửa cái rầm. Sam thấy lạ, trước giờ, dù có về trễ thì khi Sam hỏi Su vẫn trả lời, nhưng giờ, con bé lại nạc nộ cô thế sao?!
30/ CÁI ÔM
Trên lớp,
- Sam à, tớ có chuyện này muốn hỏi cậu!_Mây thỏ thẻ với Sam trong giờ ra chơi.
- Chuyện gì thế Mây?
- Zak…cậu ấy…cậu ấy…đã có người yêu chưa?
- Zak á? Chưa chưa, á à, cậu thích Zak đúng không?
Mây ngại ngại, gật đầu.
- Muốn tớ làm bà mối cho chứ gì?
- Hì, nếu được thế thì tốt quá!
- Yên tâm đi, để đấy cho tớ, hihi. Chiều nay nhé, đi học về, tớ sẽ để Zak đứng ở trước cổng trường, cậu ra đấy và đi chơi với cậu ấy nhé!
- Nhưng như vậy có được không? Tớ sợ cậu ấy không thích!
- Đừng lo, cậu ấy nghe lời tớ lắm, hihi.
Và đúng theo kế hoạch, Sam đã để Zak lại một mình trước cổng trường, còn cô thì đi bộ về trước, lần nào cũng thế, Sam thích đi ô tô đến trường và đi bộ về nhà.
Trước cổng trường,
Zak xoay tứ phía để tìm Sam nhưng không thấy, khuôn mặt cậu ấy lộ rõ sự lo lắng.
- Chào Zak!_là tiếng của Mây.
- Chào Mây! Cậu có thấy Sam đâu không? Sao giờ này mà cậu ấy chưa ra?
- À…Sam bảo tớ đến nhắn với cậu là có việc bận nên về trước rồi.
- Vậy sao?Vậy mà cũng không thèm nói với người ta một tiếng!
- Zak à!
- Hả?
- Cậu có rảnh không? Đi chơi với tớ một lát rồi về nhé!
Sau câu nói của Mây, Zak đã đoán ra ngay đây lại là một kế hoạch của Sam:
- Sam bảo cậu làm thế này phải không?
- Ơ…tớ…
- Lần này, tớ sẽ đi với cậu, nhưng lần sau cậu đừng làm như thế nữa nhé, tớ không thích đâu!
Mây hơi ngượng, rồi cũng ậm ừ.
Lúc đó, Sam đeo headphone và để đầu óc chìm vào những bản giao hưởng du dương, cô lại tiếp tục thói quen đi bộ và rong ruổi trên những hè phố cuối ngày. Vẫn như “thông lệ”, Đại đã lặng lẽ theo sau cô bé từ khi mới bước ra cổng trường…
- Sam!Sam!
Đại đập mạnh vào vai Sam. Lôi headphone ra khỏi tai, Sam quay lại:
- Đại à, cậu đừng đi theo tớ như thế nữa được không, tớ cần yên tĩnh một mình
- Sam à, tớ xin lỗi, nhưng tớ thật sự…sắp phải đi khỏi nơi đây rồi…
- Cậu đi đâu cơ?
- Đi đến một nơi rất xa và không biết là bao giờ mới có thể gặp lại cậu, tớ đã rất sợ điều đó nhưng cuối cùng thì nó đã đến! Tớ rất sợ phải mất cậu! Liệu hôm nay, cậu có thể cho tớ…tình yêu của cậu được không? Chỉ một hôm nay thôi! Ngày mai tớ sẽ phải đi rồi….
Đại buồn rầu và khuôn mặt hơi chùng xuống…
- Được rồi, hôm nay, tớ sẽ là người yêu của cậu! Coi như là món quà tớ tặng cậu trước lúc chia tay, nhé!
- Cám ơn cậu rất nhiều!
- Vậy giờ chúng ta đi đâu?
[…]
Cầu tình yêu, 5h chiều,
Gió lộng từng đợt quyện vào nhau, gió mang hơi lạnh và ẩm của dòng sông ngày chiều,
Chiếc cầu ngắn, nhưng hai bên thành cầu chứa đầy những chiếc ổ khóa đa kiểu dáng, đa màu sắc…Người ta chẳng thể nào đếm hết số lượng ổ khóa trên cầu, cũng như số chìa khóa đã được vứt đi dưới con sông kia, bởi vì nơi đây được lưu truyền rằng, hễ ai yêu nhau khi đem khóa ổ khóa vào thành cầu này và vứt chìa khóa xuống sông thì sẽ bên nhau trọn đời…
- Tại sao cậu lại dẫn tớ đến đây?
- Cậu biết đây là đâu chứ?
- Cầu tình yêu…
- Vậy cậu biết truyền thuyết của nó chứ?
- Tớ có nghe nói…
- Ừm, tớ có đem một cái đến đây, và muốn được cùng cậu khóa nó vào chiếc thành cầu kia, cậu đồng ý chứ?
- Nhưng tớ và cậu…
- Chẳng phải cậu đã nói hôm nay sẽ là người yêu của tớ sao…?
- Thôi được rồi, chỉ là việc cỏn con thôi mà…_Sam có vẻ miễn cưỡng, nhưng nghĩ đến việc ngày mai sẽ không thấy Đại nữa, không thấy một người bạn đã là khá thân nữa, cô cũng hơi chạnh lòng, và thấy mình cần phải hoàn thành tốt lời hứa này….
Ngay lúc đó thì…
Zak và Mây cũng đang đi bộ đến cây cầu, Mây đã cố gắng lắm mới kéo Zak được đến đây….Từ phía xa, Zak đã lờ mờ thấy được đó là Sam và Đại….
Sau khi đã khóa xong chiếc ổ khóa, Đại cầm chiếc chìa khóa trên tay, và cả hai đang bám tay vào thành cầu, mắt nhìn ra xa xa.
- Sao cậu không vứt nó đi?_Sam tò mò.
- Tớ sẽ không vứt nó, cậu cho tớ giữ nó như là một kỉ niệm giữa tớ với cậu vậy nhé!
- Ừm…
Và khi Đại quay mặt sang phía Sam thì cũng là lúc Đại thấy được sự có mặt của Mây và Zak trên cây cầu. Ngay lập tức, cậu ta ôm chầm lấy Sam.
- Cậu…cậu làm gì vậy Đại!
- Chỉ một chút thôi! Tớ xin cậu, cho tớ ôm cậu lần cuối này nữa thôi, hãy để những kí ức đẹp về tớ, về Đại mãi mãi đi theo cậu được không? Vì tớ muốn, trong trí nhớ của cậu, tớ sẽ mãi là một người bạn tốt…
Sam định gỡ tay Đại ra, nhưng sau câu nói vừa rồi, cô bé mủi lòng và cứ để cái ôm ấy tiếp diễn…
- Cám ơn cậu, cám ơn cậu đã không đẩy tớ ra…
» Xem Tiếp