Và từ từ hai người chìm dần vào giấc ngủ, không có biên giới, không có xung đột, chỉ có sự gắn bó và thân thiết của hai người bạn….rất thân! Liệu tình cảm đó có dừng lại ở mức ấy?!
31/ NƯỚC MẮT…
Zak…và Mây đã chứng kiến tất cả…cảnh tượng ấy…cái ôm ấy…
Và Zak…vụt chạy…bỏ lại tiếng gọi chới với từ phía sau của Mây:
- Kìa! Zak! Zak! Cậu bỏ chạy đi đâu thế?
Tiếp sau tiếng gọi của Mây là cái quay đầu đột ngột của Sam. Và dường như đã hiểu ra mọi chuyện, Sam đẩy Đại ra và đuổi theo Zak…Cuối cùng thì cái ôm cũng không được trọn vẹn…
Zak chạy rất nhanh, tâm trí rối bời…cậu ta cũng không biết là mình đang nghĩ gì…chỉ biết là thấy rất đau, rất đau, đau ở một chỗ nào đó trong cơ thể mình…Cơn đau đó không dữ dội như lúc Zak gồng mình với những dòng điện, nhưng nó âm ỉ khiến Zak khó chịu vô cùng…Chưa bao giờ Zak thấy cơ thể mình rã rời như thế. Nó bây giờ giống như một cái máy đã quá hạn sử dụng…
- Zak! Đứng lại không hả? Cậu làm gì mà chạy nhanh thế???
Tiếng gọi của Sam làm Zak càng căng thẳng hơn. Zak sợ thấy Sam lúc này! Và rồi lại tiếp tục chạy!
Chạy một đoạn dài…
Và Zak thấy biển hiện ra trước mắt mình, một bãi cát dài cùng những con sóng đêm vỗ vào bờ nghe đến nao lòng….
Không thể chạy được nữa…
Zak ngồi gục xuống….
Sam thở dốc khi phải đuổi theo Zak một khoảng quá xa…
Dồn sức, Sam thều thào hỏi Zak:
- Cậu bị làm sao thế hả Zak? Có biết là tôi lo cho cậu lắm không hả?
- Cậu thôi đi! Cậu là đồ giả dối! Con người toàn là một đồ giả dối!
- Cậu nói cái gì????
- Chẳng phải cậu đã lừa tớ, để tớ lại với Mây để cậu được tự do tự tại với người yêu của cậu sao?
- …..
- Cậu làm tớ đau lắm….
Và rồi…thứ cảm xúc mới đã thành hình trong Zak…nỗi buồn…và có cả…nước mắt!
Zak đã khóc sau khi phát ra câu nói ấy…Từng giọt nhỏ thôi, nhưng cứ trào ra ở khóe mắt nhiễm gió biển. Zak thấy mắt mình cay điếng…..
Và Sam cũng vậy, vì mắt Sam cũng đã ngấn lệ tự lúc nào…
Sóng biển, căng từng đợt và dội ầm gào thét…gió cũng đầy thêm trên nền trời lạnh vắng…
- Zak à, tớ xin lỗi cậu…nhưng tớ với Đại không phải như cậu nghĩ đâu…chúng tớ chỉ là…
- Cậu im đi! Lại định lừa dối tớ thêm nữa sao? Tất cả những gì tớ chứng kiến còn chưa đủ hay sao?
- Đó chỉ là một hiểu lầm mà thôi! Thật ra…ngày mai Đại phải đi rồi…nên tớ…tớ mới đi chơi cùng cậu ấy….Và cậu ấy ôm tớ, bảo tớ đừng buông ra…Là bạn bè, lúc cậu ấy cần tớ như thế, chẳng lẽ tớ lại bỏ mặc sao? Cậu có hiểu không?
- Tớ xin lỗi, nhưng tớ không phải là con người như các cậu, tớ không hiểu những chuyện phức tạp đó, tớ chỉ biết là cậu đã lừa dối tớ, và tớ rất buồn…
- Zak à! Cậu đã biết buồn, cậu đã biết khóc rồi!!! Tớ vui quá!!!
- Cái gì? Tớ khóc, tớ buồn mà cậu vui sao?
- Không…ý tớ là, cậu đã có thêm cảm xúc mới của con người rồi…
Và Zak ngẫm lại, thấy đúng là như thế thật, bằng chứng là giọt nước mắt vẫn còn nằm lại trên khóe mi…
Sam tiến tới, đặt tay lên mắt Zak
- Cậu định làm gì?
- Yên nào, để tớ lau nước mắt cho cậu, xem thử nước mắt của người ngoài hành tinh có khác gì với nước mắt của con người không.
Và khi tay Sam đặt lên khóe mắt Zak, cậu nhìn cô một cách âu yếm. Sam đáp lại bằng một cái nhìn cũng trìu mến, thiết tha…
Bỗng, trước biển mênh mang, lạnh ngắt, cả Zak và Sam thấy lòng mình ấm áp lạ thường… Phải chăng là ngọn lửa của yêu thương đã được nhen nhóm? Phải chăng hơi ấm tình người đã được thắp lên, sưởi ấm hai tâm hồn lạnh vắng trước biển…
Và rồi, chính cái giây phút Zak và Sam cảm nhận được hơi ấm đang ngập đầy trong lòng ấy đã mở ra không biết bao nhiêu câu chuyện sau này…vui có, buồn có, hạnh phúc cũng có và cũng không thiếu những đau thương…..
32/ SỰ HOẢNG LOẠN CỦA SU
Sam dìu Zak về nhà, có lẽ vì cái lạnh của biển và cả cái đau trong lòng nên Zak hơi mệt. Thật ra thì Sam có thể chạm vào người Zak được vì sự tiếp xúc ở phía ngoài da không tạo ra những dòng điện truyền vào Sam, nhưng Zak lại không thể dùng bàn tay của mình để chạm vào Sam, vì điều đó sẽ gây đau đớn cho cô bé. ( Lực điện mạnh nhất của Zak nằm ở cổ tay và bàn tay!)
Đặt Zak nằm xuống giường, Sam cũng ngồi cạnh bên ngơi nghỉ. Cô bé cũng cảm thấy mệt mỏi, tranh thủ ngắm nhìn gương mặt của Zak lúc này, nhớ lại nụ cười hiền, nhớ lại cả giọt nước mắt lăn dài trên má Zak lúc nãy, Sam lại thấy vui trong lòng. Zak nằm trước mặt Sam bây giờ đã thật sự là người rồi! Đã biết vui thì cười, biết buồn thì khóc, biết giận hờn, biết trách móc…Cô khẽ đưa tay chạm vào khuôn mặt đẹp tựa thiên thần của Zak, cảm thấy nó ấm và đáng yêu vô cùng, rồi nhẹ đặt một nụ hôn lên trán Zak…
- Chúc cậu ngủ ngon! :*
Sam thấy tim mình nao nao…
Vừa định bước về phòng, Sam nghe thấy tiếng khóc thút thít từ phòng Su phát ra. Gõ cửa bước vào, Sam thấy Su ôm mặt khóc nức nở, nước mắt làm ướt đầm cả một khoảng gối…
- Su! Em bị làm sao thế? Em đau ở đâu à? Để chị gọi bác sĩ nhé!
- Tôi không cần!!! Chị đi ra ngay cho tôi, biến ra ngay lập tức!!!!
Và sự thật thì Sam chưa bao giờ thấy em gái nổi nóng với mình như thế trước đây!
- Su à? Em giận chị chuyện gì sao? Có gì thì em phải nói chị mới biết được chứ?
- Tôi nói chị đi ra, tôi không muốn nhìn thấy mặt chị nữa!!!
Và rồi Sam cũng lẳng lặng kéo cửa đi ra, trong lòng đầy những nghi vấn, tại sao một đứa lạc quan và vui vẻ như Su lại có lúc khó hiểu như thế này?!
….
Su đã như thế suốt một tuần nay, không đi học, không chịu tiếp xúc với bất kì ai và đôi khi lại hét toáng lên như thể nhìn thấy một cái gì đấy khủng khiếp lắm. Sam đã rất lo và báo cho bố. Nhưng bố đi công tác vẫn chưa về và một mình cô phải xoay xở.
Nhưng đến cả bác sĩ cũng bị Su tống ra ngoài, chậc, hết cách thật rồi!
- Tớ buồn quá!_Sam than thở.
- Không sao đâu, cậu đừng quá lo lắng, tớ nghĩ Su sẽ trở lại bình thường ngay thôi.
- Không đâu, con bé đã hơn một tuần nay như thế rồi, cậu có cách nào giúp tớ không Zak? Hay là…
- Là gì?
- Cậu vào an ủi con bé giúp tớ! Biết đâu thấy cậu nó lại muốn nói chuyện cũng nên, chẳng phải lúc cậu mới đến, nó đã rất vui đấy sao?
- Nhưng tớ…tớ chỉ quen nói chuyện với một mình cậu thôi, nói chuyện với Su tớ không quen, lại không biết cách an ủi…
- Không sao, cậu cứ thật bình tĩnh, lắng nghe những gì nó nói và cho nó mượn bờ vai lúc nó cần. Zak à! Cậu giúp tớ nhé!
- …Ừm, để tớ thử xem sao…
….
Su đã không đuổi Zak ra, và Zak đã ở lại trong đó, khá lâu. Sam cũng không nghe tiếng Su la hét nữa, cô thầm cảm ơn Zak, “đúng là cậu ta giỏi thật!”.
33/ LỜI ĐE DỌA
Su đã đỡ hơn, nhưng vẫn chưa chịu đến lớp, cho nên hôm nay, chỉ có Zak và Sam đi học. Từ ngày Đại biến mất, đôi lúc Sam thấy hơi buồn, cô nghĩ mình nợ Đại một cái ôm trọn vẹn và cô cũng tiếc cho một tình bạn đẹp…Đại đến đột ngột và đi cũng đột ngột, chẳng ai hay biết bất cứ thông tin gì về cậu ta cả…
Gần vào cửa lớp, tên Uy cùng bọn đàn em đã đứng chực sẵn. Kể từ hôm Uy bị Zak làm cho hồn vía bay tá hỏa thì đến nay, hắn có phần nào e dè với Zak hơn, nhưng ngôn ngữ mà hắn phát ra vẫn sặc mùi giang hồ. Bằng chứng là hôm nay, dù thấy có Zak đi bên cạnh Sam thì hắn vẫn vênh váo và buông những lời lẽ không mấy “tốt đẹp”:
- Chào Sam của anh, cưng dạo này trông ốm thế?
Sam ngó lơ, lúc này cũng chẳng rỗi hơi rỗi sức đâu mà đấu khẩu với hắn nữa, thà nhắm mắt làm ngơ cho xong chuyện, nhưng Uy vẫn cứng đầu cứng cổ:
- À, chắc tại lo lắng cho cô em gái của cưng nhiều quá chứ gì?
Nói tới đây thì Sam có muốn cũng không thể làm ngơ được nữa rồi, tại sao hắn lại biết? rốt cuộc thì hắn có nhúng tay vào trong vụ này không? Câu nói của hắn quả thật ẩn chứa những hành động hết sức mờ ám.
- Anh nói thế là có ý gì? Sao anh lại biết chuyện đó?
- Haha, thường thôi cô em à, anh đây không muốn biết thì thôi, chứ đã muốn thì đến size áo lót của cưng anh cũng tìm cho ra, haha.
- Đồ trơ trẽn!
- Haha, cô em càng chửi, anh lại càng thích, cứ cứng đầu thêm như thế một tí nữa đi, rồi cũng sắp đến lúc cưng phải ngoan ngoãn làm con mèo mun của anh thôi, Sam à! Thằng Đại biến rồi, bây giờ cưng là của anh, bye cưng!
- Thằng kia…mày nói gì đấy hả?_Zak đã bắt đầu nổi nóng.
- Há, thằng chó như mày mà cũng dám chõ mũi vào chuyện của tao với Sam à? Tao nói cho mày biết nhá, tao không sợ mày như lần trước nữa đâu đấy, nhìn đàn em của tao đi rồi câm mồm mà biết điều cư xử với tao, nhá!!!
- Mày…
Khi Zak định vung tay lên và cho tên Uy nếm chút mùi điện giật thì Sam đã kịp cản tay cậu ta lại…
- Đừng! Zak! Đừng phí sức với hạng người này, ta vào lớp thôi!
Tên Uy hầm hầm:
- Được lắm, ở đó mà kiêu căng đi, nay mai thì sẽ biết Vũ Phong Uy này lợi hại tới mức nào! Tụi bây, đi!
……..
- Sao cậu không để tớ cho hắn một phát!
- Cậu điên à? Đây là trường học đấy! Cậu muốn thân phận của cậu bị lộ sao? Tên Uy là một con cáo già, cậu đừng động vào hắn ta mà chuốc thêm rắc rối, tớ đã gặp quá nhiều rắc rối với hắn rồi!
Thấy Sam lo lắng, Zak cũng không yên lòng….
34/ GIẬN
Tan học,
- Zak này!
- Sao cơ?
- Cậu có biết âm nhạc là gì không?
- Tớ không biết.
- Nó là một phần không thể thiếu của con người đấy, và đặc biệt nó là cuộc sống của tớ!
- Thật vậy sao? Nó có kỳ diệu như tình yêu không?
- Còn hơn cả tình yêu ấy chứ, âm nhạc xóa bỏ mọi khoảng cách không gian và thời gian, ngôn ngữ và dân tộc để gắn kết mọi trái tim đồng cảm lại với nhau. Tuy chưa bao giờ gặp mặt nhau nhưng họ có thể hiểu nhau chỉ thông qua một giai điệu, một bài hát! Thật tuyệt phải không?
- Ừm, cậu thích nó đến thế à?
- Tất nhiên rồi, mơ ước của tớ là một ngày nào đó sẽ được một anh chàng ga lăng, tốt bụng, đem chiếc ghita bé xinh đánh một bài hát ngọt ngào và tỏ tình với tớ, hihi, nghe sến quá nhỉ?
Khi mà Sam tủm tỉm che miệng cười thì Zak vẫn nhìn chằm chằm vào Sam như chưa hiểu cô bé đang nói gì…
- Mệt cậu quá! Làm gì mà nhìn tớ dữ vậy? Tớ đùa thôi, chỉ là đùa nên cậu đừng tin nhé!
- ….
- À…tớ có ý này!
- Gì vậy Sam?
- Cậu có muốn đi học ghita với tớ không? Cuối tuần tớ sẽ đi, đi chung nhé!
- Nghe hay đấy! Tớ sẽ đi cùng cậu!
Rồi Sam gắn chiếc headphone còn lại vào tai Zak, hai người đi bộ dưới hàng cây xòa bóng. Tiếng nhạc trong veo cất lên dội vào tai làm Zak hơi bỡ ngỡ. Nhưng càng nghe, Zak lại càng thấy hay và cũng muốn mình được hát…..
Về nhà,
- Anh Zak, vào phòng với Su đi!
Đấy là tiếng gọi của Su khi vừa thấy Zak và Sam về đến nhà. Su thậm chí còn không thèm nhìn mặt Sam đến một lần…Sam vui vì thấy Su đã ổn hơn trước, nhưng lại thấy buồn vì sự xa lánh của Su, và lại còn thấy buồn vì……..
- Anh Zak, tối nay anh ngủ đây với Su nhé!
- Sao lại thế được, anh có phòng của anh, Su có phòng của Su, mỗi người sẽ ngủ ở phòng của mình!
- Nhưng Su sợ lắm anh Zak à, Su sợ mỗi đêm khi giật mình mở mắt mà chỉ thấy có một mình, cô đơn và đáng sợ lắm, anh biết không?
- Nhưng anh…
- Anh đừng từ chối mà….
Nói rồi, Su vồ đến ôm sau lưng Zak, chưa kịp phản xạ thì Zak đã thấy eo mình nằm gọn trong vòng tay Su….
- Anh mà từ chối là Su khóc thật đấy, khóc to lắm đấy….
- Thôi được rồi, Su đừng khóc, tối nay anh sẽ ngủ ở đây, nhưng là dưới sàn, nhé!
- Ôi, Su cám ơn anh! Alien, em yêu anh Phần 9
Và Sam thấy mình như bị bỏ rơi,
- Tên Zak này, đúng là đồ dễ dãi mà, chẳng lẽ có đứa con gái nào rủ ngủ cùng là cũng gật đầu cái rụp thế sao, đúng là có là người trong hành tinh hay là người ngoài hành tinh đi nữa thì bản chất đàn ông con trai các người cũng chẳng thể nào thay đổi!_Sam làu bàu một mình trong phòng.
- Cậu đang làm gì đấy?_là tiếng của Zak.
- Làm gì thì mặc xác tớ, cậu quan tâm làm gì, đi mà chăm sóc cho ai kia đi!
- Ơ cái cậu này, chẳng phải chính cậu đã bảo tớ sang phòng nói chuyện với Su còn gì, sao giờ lại tỏ vẻ bực bội với tớ? Không lẽ, cậu đang…đang…có biểu hiện giống như trong sách nói?
- Biểu hiện cái đầu cậu ấy! Toàn nhảm nhí!
- À, đúng rồi, cậu đang ghen, đang ghen phải không?:)
- Hâm à? Tớ mà thèm, xí.
- Ờ, vậy thì thôi, tối nay tớ sang phòng ngủ cùng Su, cậu đồng ý chứ?_Zak cố tình trêu ngươi ( không ngờ người ngoài hành tinh mà cũng nguy hiểm thật Alien, em yêu anh Phần 9 )
- Cậu đi ra đi! Muốn làm gì thì làm!
Sam ném con gấu bông ra cửa, chỗ Zak đang đứng rồi hậm hực thả mình cái rầm xuống giường. “ Phải rồi, tại mình cả, tại mày cả Sam à, ai bảo mày bảo Zak sang an ủi, gần gũi Su để rồi giờ này mày đi trách người ta, mày đúng là hâm có tổ chức, Sam à!”, vừa nghĩ, Sam vừa cú lên đầu mình mấy cái. Chắc là đau lắm đấy, nhưng mà cô bé chẳng có biểu hiện gì, đúng hơn là tại đang mải mê nghĩ đến chuyện của Zak. Cái hành động này là kì lạ quá thể đáng với Sam từ trước đến giờ, Sam cũng không hiểu sao mình lại hành xử như thế, chỉ biết là khi thấy Zak gần gũi với một ai thì cô bé lại bực mình lên như vậy. Vậy mà lúc trước, còn giới thiệu Zak cho Mây nữa chứ, đúng là dối lòng mà, hì hì.
Và suốt đêm hôm đó, các bạn có biết được bộ dạng của Sam buồn cười như thế nào không? =))
Cô đã chẳng chợp mắt được lấy một lần mà cứ vài phút lại rón rén mở cửa phòng Su rình rập nhất cử nhất động của hai người. Cứ chạy đi, rồi chạy về, “hành trình” kéo dài đến gần sáng…Trong khi Zak và Su đã đánh được một giấc no say ( tất nhiên là Su nằm trên giường, Zak nằm dưới sàn) thì Sam lại…mất ngủ trầm trọng. Bằng chứng là…..
- Sam! Mắt cậu sao thâm thế? Đêm qua không ngủ được à?_Mây lò dò hỏi thăm.
- Ừ, tớ…tớ bị mất ngủ.
- Trời đất, trước giờ cậu có thế đâu, nhớ giữ sức khỏe đấy, không là nhan sắc nó hao mòn đi đấy, hihi.
- Ừm, tớ biết rồi, cám ơn cậu nhé.
Zak ngồi bên tủm tỉm cười.
“ Cười cái đầu cậu ấy, vì ai mà tôi mới ra nông nỗi này chứ!”, Sam cau có nhìn Zak và thầm nghĩ.
“ Tớ biết là cậu vì tớ mà, cậu còn giấu nữa, cậu quan tâm đến tớ, đúng không?”, Zak cũng nhìn Sam và thầm nghĩ.
Họ đọc được suy nghĩ của nhau à?! Siêu ghê =))
……
35/ NGỦ CHUNG
- Sam! Cậu giận tớ chuyện hôm qua sang ngủ phòng Su à?
- Hơ, tớ đâu có rảnh, cậu ngủ ở đâu mặc xác cậu, ngủ trên cây, dưới gầm cầu, trong tủ hay trong nhà vệ sinh cũng chả liên can đến tớ, tớ chả quan tâm!
- Tớ ngủ ở đâu cũng mặc kệ, đúng không?
- Tất nhiên rồi!
Tối đó, tại phòng Sam,
- Cậu ôm gối sang đây làm gì? Nhầm phòng rồi, phòng Su đối diện kia kìa.
- Tối nay, tớ ngủ ở phòng cậu!
- Cậu hâm á?! Tớ đâu có yêu cầu?
- Chẳng phải cậu bảo tớ ngủ ở đâu cũng mặc sao, thế thì tớ ngủ ở đây, trong phòng này, mặc xác tớ!!! =))
- Cậu…cậu…cậu càng ngày càng được lắm đó Zak. Được thôi, nếu thích thì cậu cứ tự nhiên, nằm dưới sàn thì cũng chả ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới!
- Ai bảo với cậu tớ nằm dưới sàn?
- Hơ? Không lẽ trên giường? Đừng đùa với tớ, không ổn đâu đấy! Tớ mà nổi khùng lên là cậu hết đường sống đấy nhá!
- Tớ không đùa, tớ sẽ nằm trên giường, mặc xác tớ, cậu nằm ở đâu thì…mặc xác cậu. Chúng ta cứ…mặc xác nhau đi, thế nhé!
Sam cứng lưỡi, vò đầu bức tai trông mà tội nghiệp. “Không ngờ có ngày, học trò dám cãi lạ sư phụ, biết thế, đừng dạy cho hắn ta biết quá nhiều thứ, giờ thì hắn “khôn” hơn mình rồi, huhu, đúng là không có cái dại nào bằng cái dại nào =.=!”
Đêm, tình hình lúc này:
Chiếc giường được chia làm hai phần:
Phần bên trái của Zak,
phần bên phải của Sam,
ở giữa là biên giới bằng…gấu bông.
Sam mặc bộ đồ ngủ màu hồng hình Pucca.
“Hôm qua thức trắng đêm mai phục rồi nên đêm hôm nay phải ngủ bù thôi, quyết tâm xóa bỏ quầng thâm trên mắt”, nghĩ vậy, Sam vừa nằm xuống giường là lăn ra ngủ say như chết. Zak thì ngược lại, nằm dưới sàn bên phòng Su dù lạnh nhưng vẫn ngon giấc thì bên này, chăn ấm nệm êm nhưng vẫn không tài nào chợp mắt được. Mắt cậu cứ mở thao láo nhìn trên trần nhà, và được một lúc thì quay sang nhìn Sam.
Lúc Sam ngủ trông đáng yêu đến lạ. Đôi mi rậm dài chốc chốc rẽ rung lên, và khuôn miệng chúm chím lại càng thêm dễ thương. Cô ngủ, hiền như một nàng công chúa. Zak say mê ngắm đến quên cả việc ngủ…Và rồi cái thói ngủ “thẳng dò thẳng cẳng” của Sam đã “phát huy công hiệu” vào lúc này, khi cô nàng đã chìm sâu vào giấc ngủ thì có thánh Ala cũng không lôi nàng dậy được. Nàng giãy giụa một hồi, đạp chăn văng tung tóe và cái “biên giới gấu bông” trong nháy mắt đã bị nàng “san bằng”. Và tình hình lúc này rất chi là…tình hình! Sam quay người sang ôm vào bụng Zak, chân thì gác lên người Zak, mặt áp sát vào hông Zak. Dù tư thế rất chi là kì lạ, nhưng chắc là rất thoải mái cho nên nàng ta vẫn ngủ say…như chết. Hà hà, chính mình vạch ra ranh giới rồi cũng chính mình xóa bỏ nó, Sam mà tỉnh dậy chắc là xấu hổ đến chín mặt mất
Và rất may là chỉ khoảng mười lăm phút sau, không hiểu là đã gặp ác mộng hay có linh tính mách bảo mà Sam chợt mở mắt, tỉnh như sáo. Và lúc này “hiện trường” đã được phơi bày…….
- Á!!!!!!!
Sam gào lên và nhảy ngay xuống giường:
- Cậu…cậu…tớ…tớ…Tớ có làm gì quá đáng không thế?
- Haiza, giờ tớ mới biết cậu có nhiều tật xấu khi ngủ thế đấy!
- Hả??? Cậu biết những gì? Khai ra mau!!! Không là tớ xử đẹp cậu luôn đó!!!
- À thì đại loại là…ngáy to, nghiến răng, chắp lưỡi, nói mớ, tự nhiên quá xá và còn nhiều cái khác tớ chưa tiện khám phá!
Khỏi phải nói điệu bộ của Sam lúc này như thế nào, “xí hổ quá đi mất, mất hình tượng quá đi mất, trời ơi, chắc mình lấy gối mà đập đầu tự tử cho rồi, biết thể nào cũng thành ra thế này mà, hix”
- Cậu…cậu thấy tớ thế mà không đẩy tớ ra, còn để yên như thế làm gì rồi giờ nói móc tớ, hả??? Cậu muốn hạ thấp danh dự của tớ phải hông? Cậu…cậu đi về phòng đi!!!
Sam giận rồi, dễ giận thật đấy!
- Cậu đang giận tớ đấy à?
- Xí!!! Ai thèm!!!
- Tớ nói đùa thôi…Khi cậu ngủ trông…rất đẹp!
- Xí!!! Lại khen đểu tớ chứ gì? Đây không dễ bị mắc lừa đâu nhá!!!
- Không! Tớ nói thật! Tớ mãi ngắm cậu mà quên cả ngủ đây nè!
Ngại rồi :”>
Sam tỏ vẻ e thẹn (cái này mới giống tiểu thư chứ Alien, em yêu anh Phần 9 ) và nhỏ giọng dần:
- Cậu nói thật chứ?
- Thật mà…cậu cho tớ cái cảm giác đó nhé!
- Cảm giác gì cơ?
- Cảm giác được cậu ôm và gác chân lên người tớ ấy!
Trời đất! Có ai như Zak không? Bị đè nguyên cái chân nặng bỏ xừ mà thích, gặp mình là mình hất bay ra từ lâu rồ.
- Tớ…tớ…
- Cậu sao thế?
- Tớ ngại
- Có gì mà ngại? Cậu với tớ mà ngại à? Mà chẳng nhẽ cậu không định ngủ mà thức tới sáng luôn sao? Tớ cũng chưa ngủ được miếng nào đâu đấy! Giờ thì lại đây nào!
Zak kéo tay Sam lại giường, cậu quên mất là mình vừa làm cô bé đau bởi luồng điện ở cổ tay.
- Tớ xin lỗi! Tớ lại quên mất rồi!
- Không sao đâu! Tớ chịu được mà! Tớ sẽ tập quen với dòng điện đó để cậu có thể nắm tay tớ! Tớ muốn tất cả mọi thứ của cậu đều thật bình thường…!
- Cám ơn cậu, Sam à! Cậu thật tốt với tớ…
- Thôi, đi ngủ nhé, tớ buồn ngủ rồi, cậu ráng mà chịu đựng sức nặng của chân tớ đấy, sáng dậy mà không nhúc nhích được là không được đổ thừa cho tớ đâu, chính cậu bảo tớ làm thế đấy!
- Tớ biết mà, đi ngủ thôi……
Và từ từ hai người chìm dần vào giấc ngủ, không có biên giới, không có xung đột, chỉ có sự gắn bó và thân thiết của hai người bạn….rất thân! Liệu tình cảm đó có dừng lại ở mức ấy?!
Cánh cửa phòng sập lại, căn phòng tối om, Sam cũng không bật điện, và ngồi khóc thầm. “Xin lỗi!”_lời mà Sam nói lúc này chỉ có thể là xin lỗi mà thôi!!!
36/ TRÒ BỈ ỔI CỦA UY
Cuối tuần rồi!!!
Và cứ “như một thói quen”, đây sẽ là khoảng thời gian “sung sướng” đáng quý để Sam được dịp “nướng” chín trên chiếc giường thân yêu. Ôi chao, Sam yêu những ngày cuối tuần, yêu cái khoảnh khắc mà khi mở mắt dậy là đã thấy mặt trời ở trên cao tít (chắc tầm 10h, 11h) chứ không phải là đang hé dạng như những ngày đi học.
Nhưng!!! Cái sự sung sướng ấy đã bị kìm hãm lại bởi Zak!!!
- Sam! Sam! Dậy đi nào, cậu hư quá đấy!
- Để cho tớ ngủ thêm tí nữa thôi, tí nữa thôi mà. Xin cậu đấy, đi mà, mà…
Mắt thì vẫn cứ nhắm tịt mà miệng thì cứ lẩm bẩm, trông Sam cứ như người bị “lên đồng” =))
- Thế cậu không định đi học ghita à? Cậu bảo hôm nay đi mà?
Và câu nói công hiệu thật, Sam bật dậy, tỉnh queo.
- Ừ nhỉ, tớ quên mất! Cám ơn cậu, cậu mà không nhắc chắc thầy dạy ghita đến khóc tức tưởi khi phải chờ đợi tớ mất, hihi.
………..
Lớp học ghita,
Thầy dạy ghita là một ông giáo già, tóc đã bạc phơ nhưng đôi tai và đôi tay vẫn còn rất nhanh nhẹn và nhuần nhuyễn. Phòng học bé cỏn con, chỉ chừng vài chục mét vuông, nhưng bị chiếm hết một khoảng bởi những chiếc ghita, cũ có, mới có, đủ sắc màu và hình dáng…
- Chào các em, khi đã xác định học môn này thì các em phải có sự yêu mến, kiên trì và thường xuyên luyện tập. Thời gian đầu, các đầu ngón tay sẽ bị phồng lên và đau nhức, nhưng khi đã quen rồi thì sẽ không có gì khó khăn nữa……Chúng ta bắt đầu học những nốt cơ bản nhé!
Ra về, Zak và Sam đang đi trên đường,
- Cậu thấy sao, Zak? Thú vị không?
- Ừm, rất thú vị, tớ rất thích nghe tiếng ngân của ghita. Tớ sẽ chăm chỉ luyện tập…
- Ừm, tớ cũng thích, nhưng…
- Nhưng sao?
- Tớ đau tay quá.
Zak cầm tay Sam và khẽ thổi nhẹ vào những đầu ngón tay đang tấy đỏ. Sam chịu đựng, một phần vì cơn đau do việc tập ghita, một phần vì dòng điện truyền từ tay Zak. Sam đã gắng là sẽ thích nghi với nó, dù có đau, nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng.
- Cậu đỡ đau chưa?
- Ừm…tớ đỡ rồi, cám ơn cậu nhé!
…….
- Chào em yêu, chủ nhật mà cũng siêng ra ngoài nhỉ?
Không biết đánh hơi thế nào mà tên Uy lại xuất hiện ở đây, trên chiếc Audi màu da cam chói mắt.
- Anh theo dõi chúng tôi đấy à?
- Ấy, ấy, sao lại nghĩ xấu cho anh như thế! Anh tình cờ đi ngang qua thì thấy cưng nên dừng lại hỏi thăm thế thôi.
- Cám ơn! Chúng ta đi thôi Zak!
- Ấy, khoan đã nào, sao cứ thấy anh là cưng bỏ chạy thế, anh có ăn thịt cưng đâu. Bây giờ, anh có chuyện nghiêm túc muốn nói với cưng đây!
- Tôi chả có việc quái gì phải nói với anh cả!
- Ái chà chà, lại nóng vội rồi, em cứ bình tĩnh và nghĩ kĩ lại đi, sẽ có rất nhiều chuyện cần phải nói đấy! Em còn đang rất tò mò về cái chuyện tại sao em gái bé bỏng của mình lại thành ra như thế mà, đúng không?
- Anh…anh biết những gì? Anh nói đi!
- Cưng muốn biết thì lên xe với anh, chỉ mình cưng thôi.
- Không được, tớ sẽ đi với cậu!_Zak hùng hổ.
- Zak, cậu về trước đi, tớ đi một lát rồi về sau.
- Nhưng…
- Không nhưng gì cả, cậu về trước đi!
Tên Uy đứng đó mở cửa sẵn, hai người vào trong xe, chiếc xe chạy mất hút. Bực bội, Zak đá vỏ lon nước ngọt nằm cheo queo trên mặt đường khiến nó lăn lông lốc. Cậu hậm hực đi về nhà…
……….
Crazy Bar,
Chủ nhật, khách đông nườm nượp, từng đôi tình nhân quấn lấy nhau như sam, những loại bia rượu đắt tiền nằm chật kín trên mặt bàn, và tất nhiên không thể thiếu tiếng nhạc đinh tai nhức óc…
- Anh đưa tôi đến đây làm gì? Tôi chỉ muốn biết sự thật về em gái tôi thôi!
- Ấy, cứ thư giãn tí đã, anh có cái này rất hay cho cưng xem đây!
- Là gì thì anh nói ra ngay đi, trước khi tôi còn kịp giữ bình tĩnh!
- Ok, cưng nóng vội quá, không kiên nhẫn mà uống với anh cốc bia được à, uống vào để còn giữ bình tĩnh mà xem món quà anh tặng cưng chứ!
- Rắc rối quá, anh không nói thì tôi về!
Uy chìa ra trước mặt Sam chiếc Ipad, trên màn hình hiện lên một video- không tên!
- Nhấn play đi, và tận hưởng, cưng nhé!
Uy cười nhếch mép, trông vẻ hắn ta lúc này mà Sam chỉ muốn đập ngay chiếc Ipad vào mặt hắn. Rồi kiên nhẫn nhất có thể, Sam ấn play và………..
Sam không thể tin nổi vào mắt mình nữa, cô chỉ xem đến không quá một phút và kinh sợ đến mức đánh rơi cả chiếc Ipad xuống sàn, tiếng nhạc như nổi lên to hơn, và dội hơn.
- Đồ bỉ ổi!!! Đồ chó!!! Mày đã làm gì em gái tao thế này, hả??? Đồ vô liêm sỉ, đồ mất nhân tính!!! Mày có biết là nó chỉ mới 16 tuổi không hả???
Sam thật sự căm phẫn, uất ức, cô dồn mọi sức lực và đánh tới tấp vào người của tên Uy. Đáp lại, hắn ta vẫn bình chân như vại, và chốc chốc lại nhấc cốc bia lên, cho một ngụm vào miệng, cười khoái chí.( Khốn nạn thật!)
- Mày làm gì tao cũng được! Tại sao lại là em gái tao! Tại sao! Tại sao!!!
- Anh đã cảnh cáo cưng ngay từ đầu rồi còn gì! Có cái gì mà Vũ Phong Uy này muốn mà không được đâu chứ! Thế mà sao? Cưng quá cứng đầu, và còn sỉ nhục anh trước bao nhiêu người! Làm sao anh có thể làm ngơ cho qua được. Đấy là tại cưng! Em gái cưng thành ra thế này tất cả là tại cưng! Tại sự cứng đầu và cố chấp của cưng đã hại em gái cưng đấy thôi!
- Không! Không! Không phải như thế! Mày nói dối!!! Tất cả chỉ là màn kịch mày dựng lên để lừa tao thôi đúng không???
- Haha, anh đã muốn thì chỉ có thật trở lên thôi, không có chút dối trá nào đâu cưng à, cái video này quay HD hẳn hoi đấy. Nếu mà anh buồn, anh up lên Youtube hay một trang mạng nổi tiếng nào đấy thì sao nhỉ? Chà chà, chắc em gái yêu quý kiêm nhị tiểu thư nhà họ Vương sẽ nổi tiếng như cồn khắp cả nước cho mà xem!
- Anh…anh…không được làm như thế!!! Tôi xin anh… xin anh… anh bảo tôi làm gì cũng được… chỉ xin anh… đừng up nó lên… xin anh… đừng làm mất đi danh dự của em gái tôi nữa… nó đã quá đau buồn mấy tuần nay rồi! Xin anh!!!
Sam hạ mình và quỳ xuống van lơi Uy, giọng nhỏ dần và ngắt quãng. Hết cách rồi! Và chỉ còn cách duy nhất này để cứu sống danh dự và cuộc đời của đứa em gái cô mà thôi, mặc dù, cô căm ghét cái kẻ ngồi trước mặt mình đến tận xương tủy!
- Haha, phải như thế mới là Sam của anh chứ! Lúc nào em cũng như thế này thì anh đâu đã phải nóng tính như thế kia, mà công nhận, em gái em “ngon” thật, chị gái nó chắc còn…hơn nữa nhỉ? Hahahaha!!!
- Anh……………
Sam cắn chặt môi, nhìn tên Uy với đôi mắt hình viên đạn, không phải là đạn bình thường mà là đạn đại bác, vì cô ước dạt lúc này có thể xé xác tên khốn nạn kia ra thành trăm ngàn mảnh cho hả hê cơn tức, nhưng bây giờ, cô đang bị khống chế và thất thế trong tay hắn.
- Anh muốn tôi phải làm những gì? Nói thẳng ra đi, đừng vòng vo tam quốc nữa!
- Cưng cũng biết điều đấy nhỉ! Đơn giản thôi, anh muốn cưng làm người yêu của anh!
Sam nhắm nghiền mắt lại, mặc cho nước mắt thi nhau rơi dài trên hai gò má nóng hổi, cô phải nén tủi nhục, phải quẳng đi cái gọi là danh dự ngay lúc này…để cứu em gái cô. Và Sam khẽ gật đầu, trong lòng than khóc xót xa.
- Tốt lắm! Làm bạn gái anh thì cưng sẽ không chịu thiệt thòi đâu! Ngoan ngoãn nghe lời anh thì cô em gái bé bỏng của em sẽ không phải chịu đau khổ đâu, haha.
Tiếng cười hả hê của tên Uy làm Sam chết lặng. Có khôn ngoan tới đâu thì Sam cũng không nghĩ hắn ta lại dám giở cái trò bẩn thỉu này, với chính em gái mình. Và bây giờ, Sam thật sự thấm thía những lời đe dọa của tên Uy lúc trước, hắn quả thật là một tay cáo già, và Sam đã dính bẫy! Dù muốn dù không, cô cũng phải “miễn cưỡng” làm bạn gái của hắn, cô mủi lòng và cam chịu vì cô nghĩ đến hình ảnh khóc than, gào thét của Su. Và trong lòng Sam cũng ngập đầy những day dứt, cô cứ xoay vần trong cái suy nghĩ tội lỗi rằng: chính mình là người đã hại Su!
37/ SỰ THAY ĐỔI KHÔNG MONG ĐỢI
Sam đi đến tận khuya mới về, người nồng nặc mùi bia rượu, mùi của chốn ăn chơi và trác táng. Uy đã ép Sam ở lại bar, và tham gia vào cuộc vui xa hoa của hắn cùng đồng bọn. Toàn là một lũ cậu ấm cô chiêu ăn không ngồi rồi, phá hoại tiền bạc của cha mẹ, toàn là một lũ thuộc tầng lớp “thượng lưu”, coi trời bằng vung, coi tiền như cỏ rác và coi danh dự của người khác như một…miếng giẻ lau! Trước đây, Sam căm ghét và nguyền rủa bọn chúng bao nhiêu thì bây giờ cô phải chịu đựng hạ mình để có thể ngồi bên bọn chúng, nghe tiếng cười đùa ríu rít của bọn chúng, nghe những phát ngôn bẩn bựa của bọn chúng và phải cố gắng nuốt từng ngụm bia đắng chát vì tên Uy và bạn bè của hắn yêu cầu. Lúc ấy, Sam ước mình có thể chết đi mà thôi….
Zak thấy Sam say xỉn, cảnh tượng không khác gì Su của lúc trước. Dìu Sam vào phòng, Zak luôn miệng hỏi:
- Cậu đi đâu mà giờ mới về hả? Lại còn uống bia rượu nữa là sao? Trước đây cậu đâu có như thế?
Chập choạng trong cơn say và nỗi buồn, Sam cáu quắt:
- Buông tớ ra! Mặc xác tớ! Tớ muốn làm gì là quyền của tớ! Cậu là cái gì mà lên giọng với tớ!
- Cậu sao thế?!!
Rồi Sam khóc, khóc thé lên, Sam bấu víu vào lưng Zak mà khóc, cô hận, hận tên Uy, kẻ đã phá đời em gái cô, kẻ đã khống chế cô và bắt cô phải phục tùng, cô buồn, buồn vì tình cảm với Zak mới vừa chớm nở thì đã phải lụi tàn…
- Zak!!! Tha lỗi cho tớ! Tớ không còn cách nào khác! Zak, tớ xin lỗi, tớ xin lỗi, xin lỗi cậu rất nhiều…..
Than khóc được một lúc thì Sam cũng gục lên vai Zak mà ngủ thiếp đi. Khuôn mặt bệ rạc của cô bé lúc này làm Zak không khỏi đau lòng….
Không biết, rồi ngày mai, chuyện gì sẽ xảy ra nữa đây!!!
………..
Sam sang phòng Su, cô bé đang ngủ, trên khuôn mặt vẫn hằn lên những nỗi đau và sợ hãi. Hơn ai hết, Sam hiểu những gì Su phải chịu đựng và trải qua. Thật quá khủng khiếp và ghê rợn! Sam nhìn em gái mà khuôn miệng cứ bậm chặt….
- Chị vào đây làm gì! Đi ra ngay cho tôi!!! Tôi ghét chị, tôi không muốn nhìn thấy mặt chị nữa, cút ra, cút ra!!!
Su hất tung chăn gối và la gào như người điên
- Su! Su! Em bình tĩnh lại, bình tĩnh nghe chị nói! Chị đã biết hết mọi chuyện rồi! Chị hiểu những gì em đang phải chịu đựng!
- Chị thì biết cái gì chứ!!!
- Chị biết, chị biết tên Uy….
- Chị im đi!!!!!!!
- Không! Su à, em phải nghe chị nói! Em phải biết đối diện với sự thật! Em cứ như thế này mãi thì có giải quyết gì được không hả???
- Huhu, vậy thì em phải làm sao đây hả chị? Em sợ lắm, em sợ hắn lắm…Chị cứu em với, em không muốn, không muốn đâu chị ơi…..
- Được rồi, chị nhất định sẽ cứu em! Em yên tâm, và đừng nghĩ ngợi gì đến tên khốn ấy nữa! Em phải quên hết đi và bắt đầu lại từ đầu, em phải sống, sống thật vui vẻ để chứng minh cho hắn thấy em không hề yếu đuối! Tin chị, chị hứa là hắn ta sẽ không đụng đến em thêm một lần nào nữa đâu! Nghe chị, ngày mai đi học lại em nhé! Bạn bè em hỏi thăm chị nhiều lắm rồi….
Su quẹt ngang nước mắt, ánh mắt buồn nhưng đã bớt chênh vênh. Cô bé đã bớt sợ, đã có chút niềm tin sau lời an ủi của chị gái. Nhưng Su đâu biết rằng niềm tin đó lại được đánh đổi bằng chính “hạnh phúc” của chị gái cô……..
………
Hôm nay Su đã trở lại với trường học. Zak vô vùng ngạc nhiên vì sự biến chuyển này, và rất vui.
- Zak, cậu đi với bé Su đến trường trước nhé, tớ có việc bận nên lát nữa đến sau! Chăm sóc nó ở trường giúp tớ nhé!
- Nhưng cậu đi đâu?
- Đó không phải việc của cậu!
Zak và Su đến trường trước. Nhưng khi đến lớp đã khá lâu mà vẫn chưa thấy Sam đến, Zak lo lắng và chạy ra trước cổng trường để chờ….
Và……
Trước cổng trường lúc này là một chiếc Camry màu café mới cóng. Từ trong xe, Uy bước ra với vẻ mặt nghênh ngang vốn có. Nhưng điều đó sẽ chẳng làm Zak phải bất ngờ nếu như từ chiếc cửa mở ra bên kia, Sam không lộ diện với một bộ dạng hoàn toàn khác, khác đến đáng sợ!!!
Bộ đồng phục đơn giản đã bị “cải biến” thành một thứ trang phục “bắt mắt”, bụi bặm. Mái tóc dài thẳng mượt bị thay thế bởi những lọn tóc uốn màu nâu trông vô cùng sành điệu, và một kiểu make-up cực đậm đã khiến cho tất cả những ai quen mặt Sam nhất cũng không tránh khỏi cú sốc 1phút! Và khỏi phải nói thì chúng ta cũng biết Zak đã phải sốc đến mức nào! Kinh khủng hơn nữa là, Sam choàng tay Uy đầy vẻ âu yếm và thản nhiên lướt qua mặt Zak mà không có chút phản ứng nào……Zak đứng hình trong mấy phút liền, và cú sốc này có lẽ có thể sánh ngang với dòng điện cực mạnh quét qua người Zak lúc nạp năng lượng!
- Sam….Cậu làm cái gì thế hả? Có phải là Sam mà tớ biết không thế? Sao cậu lại đi với hắn ta? Chẳng phải hôm qua cậu còn chửi rủa hắn đấy sao!!!Sam! Sam…
Zak đuổi theo, mong nhận được lời giải thích cho hành động kì quặc vừa rồi của Sam. Nhưng thay vì lời giải thích thì lại là một câu nói vô tình, mà chỉ cần nghe một lần thôi đã đủ làm mọi thứ cảm- giác- người hình thành trong Zak mau chóng bị sụp đổ:
- Xin lỗi, nhưng đây mới chính là style của tôi, và Uy mới chính là người xứng đáng nhất với tôi! Cậu đừng chỏ mũi vào chuyện của tôi nữa!
Chỉ như thế thôi, và Sam lướt đi. Câu nói vừa dứt, khóe môi của Sam cũng vừa như tê dại. Đau!!! Zak giơ tay lên định cho tên Uy kia một bài học, rồi như có cái gì đó ngăn lại, Zak giũ tay xuống, khóc không thành tiếng. Zak chưa bao giờ nghĩ Sam có thể đối xử với mình như thế!!!
Chắc hẳn, cái cử chỉ thân mật vừa rồi của Sam và Uy sẽ là chủ để “hot” nhất của cái trường này trong thời gian sắp tới!!!
[15p trước, khi Sam đang ngồi trên ô tô của Uy]
- Cưng cũng thương em gái mình gớm nhỉ? Trông cưng như thế này có phải cá tính hơn không? Haha
- …….
- Cưng sao thế? Đi với anh đến trường mà cứ im lặng thế là không được! Chúng ta là người yêu, mà người yêu thì phải thân mật và quấn quýt với nhau chứ.
- Tôi không làm được!
- Cái gì? Không làm được? Ok, tốt thôi, trong cặp anh đang có chiếc Ipad với những thước phim vô cùng sinh động, lát nữa đến trường, chắc…anh phải cho một vài đứa xem giải khuây thôi…
- Anh……..!!!
- Sao hả cưng?
- Tôi biết rồi, tôi sẽ nghe lời anh……
- Phải thế chứ, người yêu của anh ngoan quá cơ, hahaha!!!
38/ VAI DIỄN
Tan học,
- Sam! Tớ muốn nói chuyện nghiêm túc với cậu! Tớ biết cậu không phải là người như thế!
- Bỏ tay ra! Cậu thì biết gì về tôi chứ! Đây mới chính là con người thật của tôi đấy! Tôi không tốt bụng và hiền lành như cậu tưởng đâu!
- Sam à, tớ biết cậu phải có lý do gì mới làm như thế mà! Cậu nói cho tớ nghe đi! Tớ sẽ giúp cậu!
- Cái gì? Giúp á? Cậu thì giúp được gì cho tôi chứ?! Đến cả việc làm người bình thường cậu còn chưa làm được thì cậu giúp cái quái gì được cho tôi? Hả???
- Ý cậu là sao?
- Sao là sao? Cậu vẫn chưa hiểu à? Cậu nghĩ là một người ngoài hành tinh như cậu cũng có đủ cái tư cách để có tình yêu của một con người sao? Cậu nghĩ là tôi có thể đi yêu một cái thứ kì quái và khác người như cậu được ư? Cậu lầm to rồi đấy Zak à, tôi chỉ thương hại và tội nghiệp cậu thôi!!!!!!
Sam vừa nói cái gì vậy? Những lời nói ấy thật quá tàn nhẫn, nó làm tan nát tất cả những gì đẹp đẽ về tình yêu, về thế giới loài người đang dần lớn lên trong Zak. Nó như một cái tát đầy đau đớn, đập vào mặt Zak, khiến Zak xót đến vô cùng…Zak vẫn nhìn Sam, nhưng không phải bằng ánh mắt trìu mến mà là ánh mắt của sự căm phẫn:
- Con người các cậu toàn là đồ dối trá!!!!!!!!!!!!
Và Zak bỏ chạy. Phải rồi, không thể đứng đó trước mặt Sam thêm một giây phút nào nữa, khi mà Zak đã quá đau bởi những lời phỉ báng kia, khi mà tên Uy đang tiến lại gần và đưa khuôn mặt kệch cỡm của hắn ra để trêu tức Zak…..
- Lên xe nào, em yêu!
Uy hôn nhẹ vào má Sam và mở cửa xe. Khuôn mặt Sam nóng bừng, không được và không dám kháng cự lại hành động vừa rồi của Uy (chứ bình thường là Uy đã có thể mắm môi mắm lợi với Sam rồi!!). Cô nuốt uất ức vào trong, lẳng lặng ngồi vào xe…
“Xin lỗi Zak, xin lỗi cậu hàng vạn lần vì những câu nói vô tình của tớ lúc nãy. Tớ buộc lòng phải hành xử như thế để cậu quên tớ đi và đến với em gái tớ. Nó cần cậu hơn tớ vào lúc này, và tớ cũng không thể đáp lại tình cảm của cậu khi mà tương lai của em gái tớ đang nằm trong tay của tên Uy. Tớ yêu cậu, nhưng có lẽ tớ phải chôn vùi tình cảm ấy đi thôi!!! Xin lỗi Zak!!! Tha lỗi cho tớ!!!”
Khẽ nhắm đôi mi thật lâu, hai hàng nước mắt trượt dài……Sam nén lòng.
…….
- Không!!!!!!!!! Tại sao, tại sao cậu lại nói với tớ những lời cay đắng như thế!!! Tớ đã cố gắng hết mình vì cậu, vì cái mong muốn được làm một người hoàn toàn bình thường, có cảm xúc để được yêu cậu và được cậu yêu. Vậy mà tại sao cậu lại nỡ lòng nào đẩy tớ ra xa để đi với một người khác? Tớ không xứng với cậu vì tớ không phải là con người sao?
Tiếng thét của Zak như xé lòng hòa vào tiếng sóng vỗ ào ạt, trước không gian bao la của biển cả. Zak đứng đó, chỉ có một mình…Zak nhớ, chỉ mới đây thôi, Zak và Sam, tại bờ cát này, Zak đã khóc vì Sam và Sam đã vui mừng biết bao vì điều đó. Và Zak cứ ngây ngô nghĩ rằng tình yêu thật giản đơn là như thế! Nhưng lầm rồi Zak ạ, “hạnh phúc tưởng như” thường mong manh. Cuộc sống con người cũng như tình yêu vậy, phức tạp và nhiều đớn đau lắm, Zak có chịu đựng nổi không? Và Zak có hiểu được Sam phải cố tình nói ra những lời dối lòng như thế để làm gì không? Tất nhiên là Zak không biết, và cuộc sống là vậy, nếu như tất cả đều rõ ràng và rạch ròi thì còn đâu là cuộc sống nữa! Bất ngờ và kịch tính, mờ ảo và lắm đớn đau, đó là bản chất của cuộc đời, của thế giới loài người!!!
Sam lại tiếp tục những cuộc vui thâu đêm cùng Uy. Trang phục, tóc tai, cử chỉ, điệu bộ, tất cả đều không phải là Sam lúc trước nữa!!! Sam như một con ve sầu lột xác, nhưng con ve đó lại vô cùng đớn đau khi việc lột xác kia lại là một sự ép buộc! Nhiều lúc Sam nghĩ mình đã buông xuôi, mình đã hư hỏng thật rồi, nhưng Sam không có lựa chọn nào khác, không có con đường nào khác để đi. Sam chịu đựng được tất cả, tất cả những lời bàn ra tán vào, những câu nói móc, châm chọc của học sinh trong trường, bởi vì việc Sam và Uy là một cặp giống như “một chấn động” lớn trong lịch sử của Diamond. Nhưng cô thật sự cảm thấy tội lỗi và đáng trách khi nhìn thấy thái độ của Zak dành cho mình. Zak thôi không trách móc, không hỏi han, không nhắc nhở và kéo Sam ra khỏi vũng lầy này nữa, Zak im lặng và xem Sam như một người vô hình. Điều đó càng làm Sam day dứt hơn!
“Có lẽ cậu ghét tớ thật rồi….Đến với Su sẽ tốt hơn cho cậu…Hạnh phúc nhé!”_mỗi lần nhìn thấy bóng Zak thoáng qua, suy nghĩ kia lại chập chờn trong đầu Sam.
……..
- Chị Sam!!! Sao chị lại làm như thế? Sao chị lại hành động dại dột như thế? Em biết là tên chó kia đã lấy em ra để uy hiếp chị. Chị đừng sợ hắn nữa, cứ để hắn thích làm gì thì làm. Quay về sống thật với con người chị như trước kia đi, em thật sự buồn khi thấy chị như thế này đấy Sam à!!!
- Không đâu Su! Chị tự nguyện, không ai ép buộc chị cả, chị thích sống như thế, sống là để hưởng thụ, và Uy cho chị nhiều thứ! Còn nhiệm vụ của em, là phải sống thật tốt, biết chưa?
- Chị điên rồi, chẳng lẽ chị không nhớ là…hắn ta đã làm gì với em sao? Hắn ta có thể làm thế với em được thì hắn cũng có thể làm thế với chị được đấy!!!
- Em yên tâm, Uy nghe lời chị lắm, anh ấy không dám động đến chị đâu!!!
- Em không ngờ chị lại là người như thế đấy!!! Chị làm em thất vọng quá!!!
“Rầm!!!”
Cánh cửa phòng sập lại, căn phòng tối om, Sam cũng không bật điện, và ngồi khóc thầm. “Xin lỗi!”_lời mà Sam nói lúc này chỉ có thể là xin lỗi mà thôi!!!
và cái gì đến thì sẽ đến, nụ hôn lần này thật sự dài và ấm, hai khuôn mặt áp vào nhau và hơi thở nồng nàn lan tỏa. Giây phút này, họ đã thuộc về nhau……
39/ HỒI KẾT CỦA VỞ KỊCH
Hôm nay là sinh nhật Uy, sinh nhật của đại công tử tập đoàn KS, một sự kiện lớn của cả thành phố!!! Bởi vì cái thói thích khoe khoang và tự mãn của Uy, nên tiệc sinh nhật của hắn ta cũng phải khác người. Địa điểm tổ chức là khách sạn năm sao lớn nhất thành phố. Và thiệp mời thì được Uy phân phát như…hàng cứu trợ!!! Có nghĩa là hắn mời toàn bộ học sinh trong trường, kể cả những người mà hắn chưa từng biết mặt cũng như chưa từng nói chuyện. Hắn là một người lắm chiêu trò, và nghĩ ra mọi thứ để thỏa mãn cho thói ăn chơi của mình.
Và trước uy danh to đùng của tập đoàn KS cùng vị thiếu gia nổi tiếng quậy phá, học sinh trong trường buộc lòng phải đi dự tiệc dù chẳng sung sướng gì, trong đó có cả Zak và Su.
Khi tất cả đang cười nói vui vẻ và thưởng thức những món ăn lạ mắt trên bàn tiệc buffet cùng tiếng piano du dương thì tên Uy xuất hiện. Hắn trông “hoành tráng” như một vị bá tước của những thập niên 90. Tất nhiên là tiếng vỗ tay vang lên không ngớt (dù ghét thì cũng ráng mà vỗ, ai bảo đây là khách sạn nhà hắn, vệ sĩ thì đứng vây quanh như kiến). Hắn trịnh trọng phát biểu:
- Cám ơn tất cả mọi người đã có mặt tại đây hôm nay để tham gia buổi tiệc sinh nhật của tôi!!! Và trong ngày vui này, Vũ Phong Uy tôi đây cũng xin giới thiệu bạn gái chính thức của mình. Đây là cô gái mà tôi đã bỏ thời gian đeo đuổi lâu nhất và cũng là cô gái xinh đẹp nhất của buổi tiệc ngày hôm nay!!! Vương Tiểu Sam!!!
Câu nói của Uy vừa dứt, Sam từ trong bước ra, đẹp lộng lẫy như một nàng công chúa với chiếc váy xòe màu trắng muốt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Sam và ngay lập tức, tên Uy hôn nhẹ vào má Sam làm không khí buổi tiệc như sôi nổi hơn, mọi người ồ lên thích thú. Vài lời bàn tán đã bắt đầu xôn xao:
- Ê mày, tao cứ tưởng con Sam không yêu ông Uy, ai ngờ giả bộ cao giá, thế mà cũng bày đặt chảnh chọe, từ chối!
- Ừ, đúng là giỏi đóng kịch mà, trước đây còn tuyên bố đi với Đại, giờ Đại chuyển trường rồi là cặp ngay với anh Uy. Hãm thật!
- Mấy người….
Là Zak! Cậu định lại răn đe cho mấy cái miệng bà tám kia một bài học thì Su theo sau đã kịp cản lại. Zak buồn, buồn vô hạn. Ngước mắt lên nhìn Sam âu yếm bên một người con trai khác, không phải là mình, Zak xót đau vô cùng, rồi cậu với tay lấy ly sampanh, và nốc cạn. Su nhìn thái độ của Zak thì biết là cậu ấy đang buồn, nhưng cô cũng chợt quay đi, tìm một ly sampanh khác, cô muốn…giữ Zak bên mình….
Sam cầm ly rượu trên tay mà mắt thì không ngừng quay đảo để tìm kiếm bóng hình của một người dưới đám đông ồn ào kia. Và Sam đã thấy Zak đứng đó, uống cạn một hơi và đưa mắt về phía mình…Hai người cách nhau chỉ vài bước chân nhưng khoảng cách trong lòng thì như xa xôi vô định. Chúng ta thấy nhau, nhưng…chúng ta không thể đến được với nhau….Còn gì buồn thảm hơn?!
Sam quay đi, cô nhớ đến lời của tên Uy trước lúc bữa tiệc bắt đầu: “Nếu cưng muốn anh giải thoát cho cưng cũng như em gái cưng thì hôm nay phải tuyệt đối ngoan ngoãn và nghe lời anh. Hết hôm nay nữa thôi, từ ngày mai, cưng và em gái mình sẽ được tự do, anh chơi như thế là đủ rồi!”
“Cố gắng chịu đựng và đóng giả thêm tối nay nữa thôi, ngày mai, mình sẽ trở về là chính mình, và ngày mai mình sẽ về lại bên Zak, bên Su”. Nghĩ thế, Sam vui trong lòng, bao nhiêu công sức đổ ra cuối cùng cũng có ngày hôm nay, ngày Sam được giải-thoát!
Liệu mọi việc có suôn sẻ?
11h hơn, tiệc tàn, mọi người đổ xô ra về, Zak dìu Su về trong tình trạng hơi say, lúc nãy Su có uống một chút rượu. Zak một phần cũng bị nhức đầu vì chưa quen với việc uống các thức uống có cồn.
Uy lôi Sam vào một căn phòng sang trọng ( phòng VIP) trong khách sạn vừa rồi, người hắn cũng đã ngà ngà.
- Anh làm cái gì thế? Bỏ tay tôi ra, bỏ ra!
Hắn đẩy mạnh, Sam ngã xuống giường
- Anh…anh muốn gì?_Sam bắt đầu sợ sệt…
Hắn đưa mặt áp sát vào tai Sam, hơi thở nồng nặc mùi rượu:
- Anh muốn gì thì cưng biết mà!
Hắn lại cười, một nụ cười lọc lõi.
- Không, không!!!
Sam vội nhoài người bỏ chạy thì bị hắn kéo lại. Và cửa thì đã khóa từ khi mới vào phòng.
- Chẳng phải anh đã nói với cưng lúc bắt đầu bữa tiệc rồi sao? Rằng hôm nay cưng phải ngoan ngoãn nghe lời anh. Chỉ đêm nay nữa thôi, chiều anh nhé!
- Anh…anh là đồ khốn nạn, anh hại đời em gái tôi còn chưa đủ hay sao mà giờ lại muốn làm thế với tôi hả???
- Haha, em gái cưng ấy à? Cái đó là do thằng đàn em của anh nó làm đấy chứ, anh đã kịp làm gì đâu. Mà em gái cưng thì làm sao bằng cưng được, hoa khôi của Diamond cơ mà.
- Anh đừng hòng!!! Có chết tôi cũng không chấp nhận đâu!!! Cứu tôi! Cứu tôi với!!
- Haha, đây là khách sạn nhà anh, cưng có gào thét đến mai thì cũng vô ích thôi. Cưng yêu em gái lắm cơ mà, không lẽ chỉ một lần này mà cũng không hy sinh vì em gái được sao? Anh muốn có cưng thì đã có từ lâu rồi, nhưng anh muốn cưng tự nguyện cơ. Cái gì tự nguyện thì nó cũng thích hơn là ép buộc, đúng không cưng?haha.
- Đúng là đồ mặt người dạ thú! Tao nguyền rủa cho mày chết không toàn thây!!!
- Con chó này!!! “Bốp! Bốp!’”
- Á………
- Mày tưởng là tao không dám làm gì mày à? Mày tưởng là có cái thằng chó hôm trước sẽ đến cứu mày à? Tao đã nói năng nhẹ nhàng mà mày không nghe thì mày đừng trách tao ác!!!
Hắn xông vào Sam như một con thú điên…………..
Một lần nữa…Sam cần sự giúp đỡ…..
Sam cần Zak……vì Sam quá cô đơn và yếu đuối……
“Zak ơi! Cứu tớ với! Zak ơi! Tớ cần cậu! Zak ơi!!!!!!”
“Rầm!”
“Chíu chíu!!!”
“Xẹt xẹt xẹt xẹt”
!@#$%^&*!!!
Tên Uy nằm bất tỉnh trên sàn nhà, người cháy đen như con mực vừa được nướng chín trên lò, còn style tóc thì vô cùng hoang dã.
Phải!
Zak đã đến và cứu Sam kịp thời….
Khỏi phải nói Sam vui mừng như thế nào! Nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn hằn lên trên khuôn mặt. Sam ôm chầm lấy Zak, cái ôm thật chặt như sợ Zak lại chạy mất thêm một lần nữa. Vì lúc này, Sam cần Zak hơn bao giờ hết, và Zak cũng vậy…
- Zak!!! Tớ xin lỗi, và cám ơn cậu, không có cậu chắc tớ chết mất!
- Người xin lỗi là tớ mới đúng! Tớ đã không hiểu cậu và còn nghĩ oan cho cậu, tất cả chỉ vì cứu Su…….Nhưng lần sau, có chuyện gì đi chăng nữa thì cũng phải nói cho tớ, tớ sẽ cùng cậu giải quyết, dù khó khăn đến mấy, đừng tự chuốc lấy đau khổ một mình mình, biết không?
- ……Tớ biết rồi…Nhưng sao cậu biết là tớ làm thế là vì Su?
- Lúc nãy, khi ra về, Su có hơi say và đã kể hết cho tớ nghe. Vừa nghe xong, tớ đoán là có chuyện chẳng lành nên đã tức tốc quay lại đây. Và rất may là…
- Tớ cám ơn cậu! Cám ơn cậu đã vì tớ mà chạy đến đây, cám ơn cậu đã không bỏ rơi tớ khi mà tớ dành lời nói nặng nề để hắt hủi cậu. Tớ xấu xa quá, ích kỷ qu..
“Chụt!”
Sam trố mắt nhìn Zak.
- Cậu vừa làm cái gì thế?_Sam ngẩn tò te.
- Hôn cậu!
- Sao…sao cậu biết?
- Sách dạy thế!
- Trời ạ! Cậu lúc nào cũng sách dạy thế này, sách dạy thế kia…Lần sau không được như thế nữa đâu đấy!
- Hì, tớ biết rồi! Lần sau phải hỏi ý kiến cậu trước khi hôn phải không?
- Cái cậu này, láu cá thật đấy, chết với tớ bây giờ!!!
- Thôi nào tiểu thư, tôi đang cõng cô trên lưng đấy, tôi chết với cô hay là cô chết với tôi đây!hihi
Đấy là một nụ hôn phớt, nhẹ thôi nhưng đủ để làm cả hai trái tim phải xao xuyến…Và một luồng điện rất êm chạy lan trong người Zak, cậu bắt đầu thấy nơi ngực trái có một cái gì đấy đang cử động. Sam ghì chặt vai Zak….Con đường về nhà sao hôm nay ngắn lạ, mới đi mà đã hết cái vèo, phải chăng cảm giác được tựa người trên một tấm lưng ấm làm Sam chỉ muốn giây phút ấy mãi ngừng trôi, để Sam mãi là của Zak và Zak mãi là của Sam……..Nhưng liệu rồi,…có thể lã mãi mãi được chăng?!
40/ SU ĐI XA
Zak cõng Sam về đến nhà thì đã không thấy Su đâu cả, chỉ thấy một tờ giấy với vài dòng chữ viết vội để trên giường Sam
“ Chị Sam, anh Zak!
Em có lỗi với cả hai người! Em đã ích kỷ giữ anh Zak cho riêng mình, đã ích kỷ để mặc người chị duy nhất của mình đi vào nơi nguy hiểm. Nhưng em biết, anh chị thuộc về nhau, và em không có chỗ đứng trong đấy! Việc xảy ra với Uy là sai lầm, là hậu quả em phải nhận lấy trong suốt thời gian ăn chơi, phá hoại. Có lẽ, em cần thời gian để bình tâm trở lại, để có thêm niềm tin. Sau khi đã ổn, em sẽ quay lại tìm hai người. Em sang Mỹ chỗ phân viện nghiên cứu của bố bên này nên anh chị đừng lo lắng! Chúc anh chị hạnh phúc. Hai người yêu nhau mà không nói với nhau, đó là sai lầm lớn nhất đấy! Đừng để mắc thêm một sai lầm nào nữa nhé! Tạm biệt anh chị!”
Gấp mẩu giấy của Su lại, Sam và Zak nhìn nhau khẽ gật đầu mỉm cười. Tuy không nói gì nhưng hai người họ biết nụ cười và cái gật đầu kia có ý nghĩa gì…và họ mãn nguyện vì điều đó….
- Zak à!
- Sao thế Sam?
- Tối nay ở lại phòng tớ nhé! Cho tớ mượn cái lưng của cậu một đêm thôi…
- Làm gì?
- Ngốc ạ, thì để ôm chứ để làm gì, mấy con gấu bông kia tớ ôm chán cả rồi, con gấu bông này to hơn, thích hơn nè, hihi.
Nói rồi, Sam bấu hai tay vào mặt Zak, làm ra vẻ nũng nịu, trông dí dỏm không chịu được =))
41/
Bố mải mê với công việc bên Mỹ chưa về, Su cũng theo bố sang đấy, căn nhà rộng lớn chỉ còn lại có hai người, đôi khi Sam cứ nghĩ đùa rằng nó như một cái tổ ấm của Sam và Zak, vì suốt ngày hai người cứ quấn quýt bên nhau, trên trường cũng như đi học về, rồi còn ở lớp học ghita nữa. Hai người cứ như hình với bóng, không thể tách rời. Họ thân thiết đến mức mà chỉ xa nhau tầm một tiếng thôi là đã thấy nao nao trong lòng. Quên chưa thông báo một tin vui với các bạn là tên Uy vào cái đêm hôm ấy, trong bộ dạng te tua tởm lợm, đã bị cánh paparazi nán lại ở buổi tiệc sinh nhật chộp được và tung lên mạng. Khỏi phải nói cu cậu đã xấu hổ tới mức nào, và vài ngày sau đó, người ta đồn rằng đại thiếu gia của KS đã lên đường sang Anh du học!!! Thật là một chuyện đáng mừng! Tên Uy đi rồi, chẳng còn ai cản đường và quấy rối Sam nữa. Có thể nói, cuộc sống của cô bé lúc này đầy bình yên, được sống bên người mình yêu thương, được quan tâm mỗi ngày, Sam cảm thấy mình là một người vô cùng may mắn…Sam cũng nói thật với Mây về chuyện Zak không phải là anh họ của mình, Mây hơi buồn nhưng thấy Sam và Zak như vậy, cô cũng mỉm cười chúc phúc cho hai người.
Cơn đau của Zak cứ lâu lâu lại tái phát. Mỗi lúc nhìn Zak đau đớn, lòng Sam cũng đầy xót xa, cô chỉ mong Zak đừng đau nữa và trở lại như bình thường mà thôi.
Mấy hôm nay Sam hay mơ những giấc mơ kì lạ, có lúc Sam phải bật dậy vì giấc mơ quá khủng khiếp. Và cô lại càng lo hơn khi giấc mơ ấy diễn ra không chỉ một, hai lần. Sam mơ Zak buông tay mình ra để trở về với thế giới của cậu ấy, Zak không thuộc về thế giới này và cậu ấy có thể đi bất cứ lúc nào. Sam yêu Zak nhưng Sam sợ, sợ sẽ không được ở bên Zak đến cuối cùng, sợ tình yêu đó sẽ bị dở dang, sợ một thế lực huyền bí nào đó sẽ đem Zak rời xa Sam, sợ…sợ…nhiều thứ. Bí mật về thân thế, về lai lịch của Zak vẫn đang là một ẩn số chưa có lời giải đáp, nhưng sự thật là lúc này, Sam chỉ mong mãi mãi không bao giờ biết được đáp án để mãi mãi giữ Zak lại bên mình…..Ích kỷ trong tình yêu là một điều khôn ngoan…Nhưng…cái gì đến sẽ đến, định mệnh vốn dĩ là vậy và bất cứ ai cũng không thể đổi thay được nó…Chúng ta chỉ trông mong định mệnh đó êm ái hay cay nghiệt, hạnh phúc hay khổ đau mà thôi……..
42/MÓN QUÀ BẨT NGỜ
Dạo này Zak siêng năng tập đánh ghita. Những lúc Sam ngủ khì thì Zak ôm đàn lên sân thượng vừa đàn, vừa hát một mình. Lúc đầu thấy khó nên nản, nhưng về sau, do quyết tâm cao độ nên Zak lao vào luyện tập không ngừng. Cả hát nữa, Zak lúc đầu còn phải nói chuyện từng tiếng một chậm rãi, nhưng cũng dần dần cải thiện khả năng nói, rồi dần dần biết hát một vài câu vu vơ, và bây giờ là cả bài. Siêng năng là thế, nhưng Zak giấu nhẹm, không cho Sam biết. Trước mặt Sam, cậu giả vờ tỏ vẻ hờ hững, hay không có hứng thú. Tại lớp học ghita, khi Sam chăm chú nghe giảng thì cậu lại ngủ gật. Nói là ngủ chứ thực chất là nhắm mắt thôi, và tai thì lắng nghe rất kĩ từng lời thầy dạy. Tất cả, tất cả đó là chuẩn bị cho một kế hoạch rất hoành tráng mà Zak đã ấp ủ suốt thời gian qua, kể từ khi bắt đầu học ghita. ( Các bạn có biết đó là kế hoạch gì không? Chỗ Sam trò chuyện với Zak về việc đi học ghita đấy? Không nhớ à? Thế thì đọc tiếp vậy =))
……..
Hôm nay là sinh nhật Sam rồi ^^!
Zak biết được điều đó vì lúc trước tình cờ thấy được tấm thẻ học sinh của Sam. Và thế là Zak giả vờ bị ốm và nghỉ học (còn phải ở nhà mà chuẩn bị kế hoạch nữa chứ :>)
Đi học một mình, Sam vừa buồn, vừa thấy tủi tủi. Chắc là tại giận Zak vô tâm, không thèm để ý sinh nhật của mình, nên khi đến lớp Sam xụ mặt xuống, ngồi im một chỗ. Mặc dù có rất nhiều lời chúc và rất nhiều quà từ bạn bè, từ “fansboy”, nhưng cô bé vẫn thấy hụt hẫng và thấy thiếu thiếu một cái gì đó.
“Tên Zak đáng ghét này, vô tâm nó cũng vừa thôi chứ, đến sinh nhật mình thì lại nghỉ học, một câu chúc cũng không có, tí nữa về giận cho biết mặt”_Sam vừa đi về vừa nghĩ, trên xe ô tô chất đầy quà, mà chủ nhân của nó thì chẳng vui tẹo nào..
……
Mở cửa bước vào nhà, Sam thấy im ắng kinh khủng. Cũng phải, bố và Su đi rồi, nhà còn ai nhớ đến sinh nhật Sam nữa đâu chứ, ôi thôi là buồn. Sam xách cặp vào phòng, sau đó sang phòng Zak hỏi thăm tình hình sức khỏe. Mang tiếng là hỏi thăm chứ thực chất là đi “thăm dò tình hình” đây mà, hihi.
Nhưng khi đẩy cửa bước vào, Sam thấy căn phòng trống không. Ngạc nhiên, Sam gọi lớn:
- Zak! Zak! Cậu đi đâu rồi thế? Zak!
Vẫn im lặng. Sam hơi hoảng thì đột nhiên trước mặt cô bé hiện lên những chùm đèn nhấp nháy nhỏ xíu vắt dọc theo thành cầu thang từ tầng 2 dẫn đến tầng 3, rồi từ tầng 3 dẫn lên sân thượng. Sam tò mò và lần theo. Vừa lên đến sân thượng, Sam không khỏi ngỡ ngàng với những gì đang hiện ra ở trước mắt mình. Mắt chữ O, miệng chữ A, Sam thấy lòng mình hân hoan lạ. Một trăm ngọn nến lung linh xếp thành hình trái tim thật to, những cánh hoa hồng thơm lựng trải đầy lối đi, dẫn đến tâm trái tim là một chiếc ghế gỗ cao cao màu trắng. Và chàng trai đội chiếc mũ phớt màu kem đang ôm cây ghita màu xanh nước biển nhìn Sam cười hiền hòa_ấy chính là Zak.
Chưa để cho Sam kịp nói lời nào, Zak ngân lên một tiếng đàn, và say sưa hát, ca khúc mà cậu luyện tập suốt thời gian qua. Sam đứng yên và chăm chú lắng nghe, miệng cười chúm chím, lúm đồng tiền hiện lên trông thấy rõ…
“Ngày không em không lung linh nắng trên con đường.
Dòng người lướt qua riêng anh ngẩn ngơ miên man.
Và em hỡi có biết tim anh vấn vương bóng hình đợi mong.
Nhưng anh nín lặng không dám chạy đến bên em.
Vì ngại em hững hờ hay vì sợ làm em xốn xang.
Ngày không em quán vắng không vang tiếng đàn.
Ngày không em sắc thắm hoa phai nhạt màu nhớ em.
Em nơi chốn nào anh miên man nỗi nhớ không nguôi.
Lòng anh khát khao sẻ chia buồn vui cùng em.
Vì nếu em cần một bờ vai êm.
Nếu em cần những phút bình yên.
Anh sẽ đến ngồi kề bên em.
Khi em khóc giọt nước mắt chứa chan.
Dẫu phong ba anh sẽ đến với em.
Cho dù không làm em cười.
Anh sẽ đến để được khóc cùng em.
Vì khi em cười nụ cười long lanh.
Con tim anh hạnh phúc rạng ngời.
Anh sẽ đến như bao lần.
Để mình cùng tựa vào vai nhau….”
……
“Bản tình ca đầu tiên”_một lời tỏ tình đáng yêu và ngọt ngào. Sam đã từng nói với Zak trước đây rằng cô ước có một anh chàng lãng tử sẽ ôm đàn ghita hát cho cô nghe và tỏ tình với cô. Zak đã rất nhớ và đã ấp ủ lời tỏ tình ấy, đến giây phút này…Từng ca từ, từng tiếng đàn quyện vào nhau, thật chặt, thật điệu, thật tuyệt…
Sam giữ chặt môi vì xúc động và nước mắt đã rơi, nước mắt của niềm hạnh phúc…
- Tớ không phải là người, nên tớ không dám hứa mình sẽ là người đàn ông hoàn hảo của cậu…Nhưng tớ hứa một điều rằng: dù tớ có là cái gì đi chăng nữa thì tớ vẫn yêu cậu, nhiều hơn hôm qua và tha thiết hơn ngày mai…Tớ muốn nói với cậu rằng: TỚ YÊU CẬU!
Đặt chiếc đàn xuống thềm hoa hồng, Zak tiến lại chỗ Sam, trên tay cầm một chiếc nhẫn..
- Tớ không biết tặng gì, nhưng sách bảo là nên tặng nhẫn để khóa chặt cậu lại, nên tớ đã mua nhẫn, đừng bảo tớ ngốc nhé, cũng không phải tớ vô tình đâu, tớ muốn dành cho cậu một bất ngờ, chúc mừng sinh nhật cậu!
Vừa nói, Zak vừa nắm lấy tay Sam và từ từ luồn chiếc nhẫn vào một cách nhẹ nhàng.
- Zak à, tớ…tớ vui lắm!
Sam ôm chặt Zak, giữ giây phút tuyệt vời này mãi mãi ở lại trong tim. Cô biết, trọn vẹn tình yêu này, cảm xúc này và cuộc đời này, mình đã trao nguyên cho Zak. Cô chẳng bao giờ nghĩ, mình sẽ yêu một ai đó không phải là “người”, nhưng chính tình yêu, chính sức mạnh của tình yêu đã phá vỡ những khoảng cách và khác biệt ấy để cảm hóa Zak, để giúp Sam nhận ra những dư vị ngọt ngào và êm ái nhất….Tình yêu thật tuyệt vời!!!
Và ngay lúc này đây, dù có nép sát vào Zak, dù bị những luồng điện nhỏ xuyên qua người, Sam vẫn không thấy đau, không thấy buốt, vì người đang ôm trọn lấy cô là người mà cô yêu, yêu chân thành!
Zak cuối xuống, Sam nhướn người lên, và cái gì đến thì sẽ đến, nụ hôn lần này thật sự dài và ấm, hai khuôn mặt áp vào nhau và hơi thở nồng nàn lan tỏa. Giây phút này, họ đã thuộc về nhau……
» Xem Tiếp