watch sexy videos at nza-vids!
Ban dang ghe tham vao trang wap http://truyendochay.sextgem.com/ trang wap truyen teen hay hay nhat moi thoi dai.... o day ban co the tha ho doc truyen teen hay va nhieu nhung tieu thuyet hay tuoi teen .....
chúc các bạn đọc truyện vui vẻ... và hãy ghé thăm wap thường xuyên các bạn nhé
Tìm Trong Trang:
• Truyện Teen Ngắn

Đọc Truyện Teen Cô là dân chơi hả

_Aaaa…đau quá, tôi đang ở đâu đây!_Minh ôm đầu rồi tay chân anh vang lên vài tiếng rắc rắc.

_Mày đang ở trong bệnh viện, vừa rồi có người đi đường thấy có vụ ẩu đả rồi nhìn thấy mày nằm dưới đất mình mẩy trầy trụa tùm lum nên người ta đưa mày vô giùm đó!_Bảo nói_mà mày bị ai đánh mà ra nông nổi này đây.

_Hân hân, hân đâu rồi, cô ấy có sau không? Mau đưa tao đến gặp cô ấy ngay đi._Minh bấn loạn như người điên.

_Gì? Chẳng phải mày đưa Hân về nhà rồi sao, thật ra đã xảy ra chuyện gì vậy?_Bảo khó hiểu nói.

_Mau đưa tao gặp Hân nhanh lên, xem cô ấy có bị gì không? Mau lên!!_Minh đang rối nên thành ra bực, nên nạt Bảo luôn.

Không biết thằng bạn muốn làm gì nhưng nó cố sống cố chết đi kiếm Hân, chắc có chuyện xảy ra với nhỏ rồi, mình phải ngăn nó lại mới được.

Cắt ngang dòng suy nghĩ của Bảo là 1 tiếng đập cửa khá mạnh, 2 thân ảnh sắp bốc lửa.

_Zenny hiện giờ ra sao rồi hả?_Hoàng tiếng lại nắm áo Minh kéo lên.

_Bình tĩnh nào Hoàng!_Bảo thấy bạn mình còn mệt mà còn bị Hoàng đánh nữa chắc tiêu luôn quá.

_Cậu mau nói cho chúng tôi biết Hân đang ở đâu mau đi, có chuyện rất quan trọng cần phải xác minh, nếu còn chần chừ nữa thì mặc kệ là bạn bè chúng tôi cũng không nể mặt đâu!_Như lạnh lùng, nhăn chân mày nói.

_Minh không biết gì đâu, các cậu buôn cậu ấy ra đi, khi người ta đưa cậu ấy vào bệnh viện thì chỉ có mình ên cậu ấy thôi, không có ai khác hết!_Bảo giải thích.

Hoàng nghe Bảo nói thế cũng nới lỏng tay ra khỏi cổ áo Minh 1 chút, Minh thì thất thần ngồi ịch xuống giường.

_Vậy bây giờ Hân đang ở đâu ta!_Như vắc óc 1 lúc nói.

_Bị bắt rồi!_Minh nói như đã tìm ra được gì đó.

_BỊ BẮT! Mà ai bắt mới được chứ!_cả bọn hét lên, rồi biết mình thái quá nói dịu giọng lại, nhưng vẫn đồng thanh. ^^!

_Nam, người của anh ta đã đánh tôi và bắt Hân đi._Minh gụt mặt xuống kể mọi chuyện cho tụi nó nghe.

_Cậu bảo vệ Zenny kiểu gì thế hả? Tôi nghĩ cậu thà bỏ mạng chứ không để cô ấy gặp nguy hiểm đấy, vậy mà, giờ còn vác mặt về đây nữa hả? Sao không chết lun đi._núi lửa trên đầu Hoàng lại phun trào, giận quá đá vô tay Minh cái, làm cậu ngã ra phía sau liền. (mô phật)

_Bù là bọn nó nhiều đi, nhưng chẳng lẽ cậu với Hân yếu đến nổi dễ bị hạ gụt như vậy sao._Bảo cũng tức giận lên tiếng.

_Tao không biết, tự nhiên thấy đầu óc mình choáng váng, rồi đứng còn không vững nữa, cả Hân cũng nói với tao như vậy đó, chả biết ăn nhầm cái gì không mà thế đấy!_Minh than thở.

_Chắc là ăn nhầm gì rồi, vì khi về nhà tôi cũng nhức đầu quá à, tại pama con Zenny gọi cho tôi hỏi về tin tức nó, thấy nguy cấp quá nên cũng chạy đi luôn nè!_Như nói mà tay thì bắt đầu xoa xoa 2 thái dương.

_Tui cũng vậy!_thấy mình cũng hơi quá đáng, Hoàng nói chuyện nhỏ nhẹ với mọi người lại.

_Uống nhầm thuốc thì đúng hơn._Bảo nói vừa đủ cho 3 đứa kia nghe thấy.

_Uống nhầm thuốc là sao?_ba đứa vẫn ngu ngơ nhìn Bảo.

_Nếu có ai đó uống nhầm cái gì thì cũng chỉ người đó bị thôi, nhưng cái này là nguyên đám luôn, mà sáng giờ bọn mình đâu có gặp được nhau đâu mà ăn với uống, chỉ có trong buổi tiệc sinh nhật của thằng Minh thôi._Bảo nói ra thật cặn kẽ.

_Nhưng những món ăn đó được chú tao gởi từ Mĩ sang mà, không lẽ mày nghĩ ổng hại cháu mình sao!_Minh phản kháng lại kịch liệt.

_Có thể lắm_Bảo nói tới đó nhìn thấy ánh mắt như viên đạn của Minh thì cười xòa, nói tiếp_nhưng tao nghĩ nguyên nhân đó không chính xác lắm, vì tao để ý thằng Trung nhí nó ghét đồ ngọt nên không ăn bánh kẹo mà khi về chung với tao nó vẫn than chóng mặt đó thôi. Với lại làm thế thì lộ liễu quá, không thích hợp để hại người.

_Ông Bảo này nói cũng có lý ha!_Hoàng nãy giờ nghe Bảo nói găm gắp, không hé nữa lời, giờ mới lên tiếng.

_Vậy cái làm bọn mình bị như vậy là món gì?_Như tò mò hỏi.

_Không phải món ăn mà là thức uống!_Bảo nói chắc chắn.

_Tôi thấy thức uống cũng bình thường mà ta, uống nhiều lắm luôn ấy, mà lúc ngồi giỡn với mấy người có sao đâu à!_Như lại bắt bẻ.

_Những lời Như nói rất đúng, không phải nước trái cây trong nhà Minh, mà là…_Bảo đang nói chuyện thì có đứa nhảy vô mồm anh.

_Chai rượu vang!!!_như bắt được vàng Hoàng đứng lên, chỉ tay lên trời, mặt ngố hết cỡ, mồm to, mắt trợn, trông cậu y chan thằng ngốc không sai 1 li.

_Chính xác!_Bảo, Như, Minh cùng nói.

_Nhưng không lẽ là pà Thanh hại bọn mình sao, dù tui không ưa bả cho lắm nhưng dù sao tui thấy bả chị được cái dễ nghe lời và dễ bị lợi dụng thôi, chứ còn nhiêu thì cũng tốt._Như nói thật lòng.

_Tôi cũng không biết phải là chị ấy không nữa!_Minh nói nhưng không nhìn vào mặt ai cả.

_Là sao?_ai cũng khó hiểu nhìn Minh.

_Vì quà của chị Thanh đã tặng mình hôm qua rồi, nhưng hôm nay lại thêm 1 món nữa, tuy cũng hơi nghi ngờ, nhưng nghĩ chị em sẽ cho quà nhiều hơn nên nghĩ cũng bình thường thôi, nên không nói cho mấy bạn biết, hơ hơ_Minh vừa nói vừa gãi đầu.

_Như vậy mà không bình à, lúc món quà đó được đem vô phòng là tuy nghi nghi rồi, tui đoán là chắc chắn có chuyện gì xảy ra, không ngờ nó đến nhanh đến vậy_Hoàng giả vờ vuốt râu nói.

_Chắc chắn ai đó đã mạo danh chị Thanh để gởi món quà này đến buổi tiệc, và muốn chuốc thuốc tụi mình đây mà, mà đoán không nhầm thì đây là thuốc ngủ hay sao ấy, nãy giờ tôi buồn ngủ quá mà không giám chợp mắt 1 cái_Bảo nói rồi tự đưa mình lên nấc than thiên thần.

_Còn ai vô đây nữa, là ông Nam chứ ai, không hiểu sao cái thằng cha đó cứ bám díu lấy con Zenny hoài thế nhỉ, thiệt là đáng ghét mà._Như nói bằng giọng chanh chua thấy sợ luôn.

_Bây giờ biết hắn ta bắt cóc Hân rồi, tụi mình làm gì nữa đây!_Bảo thấy nãy giờ hơi bị lạt đề nên sự lo lắng cho nó bây giờ của câụ càng tăng lên.

_Phải tìm đến bọn chúng để đòi người chứ sao, còn ở đó hỏi thừa!_Hoàng lại nóng tính nữa rồi.

_Thế cậu tập hợp những người giỏi nhất bên cậu đi, bọn tôi cũng vậy, tôi thấy bọn nó cũng nhiều lắm, tôi dò theo máy của Hân thì biết chỗ bọn nó ngay ấy mà, hẹn 1 lát ở cổng bệnh viện ha!_Minh quyết định nói.

_Nhưng cậu chưa khỏe mà định đi đâu? ở lại đây đi, tụi tôi đi là được rồi._Bảo căn dặn.

_Cậu nghĩ tôi có thể ngồi yên khi người yêu mình đang gặp nạn và bạn bè đang xông vào nơi hiểm nguy sao, tôi không muốn bị coi là kẻ nhát gan đâu._Minh nói nghiêm không ra nghiêm giỡn không ra giỡn làm mấy đứa bạn phải bó tay mà cho theo, nhưng không cho đánh nhiều vì sợ tổn hại đến vết thương.

_________________Ở khu biệt thự bỏ hoang________

_Ưm, ưm,…. Nó cảm nhận cơ thể đang bị 1 vật gì đó đè lên suýt nghẹt thở, nên cố gắng gượng dậy.

_Cưng của anh tỉnh rồi à!_1 bàn tay ấm áp nựng càm nó, nó thấy không rõ khuôn mặt người đó, nhưng giọng nói thì rất quen, không biết nghe ở đâu rồi ka`.

Nó lắc đầu nguậy nguậy cố thấy rõ đối phương, người đó vẫn không xoay chuyển đi đâu, nằm ôm nó, và môi nó đã bị người đó chiếm tiện nghi mất hồi nào không biết, đến khi cơn dục vọng trong người anh ta lớn hơn, đè mạnh xuống kéo dây váy nó chệch sang 1 bên dùng lưỡi liếm lên xuống từ chiếc cổ dài xuống vai, làm nó rùng mình mấy cái. Anh ta tiếp tục hôn môi nó mãnh liệt, giờ nó không còn tâm trí để cảm nhận cảm giác trên mây của anh kia trao cho nó nữa, nó cố chớp mắt lia lịa để nhìn rõ đối phương, a thấy sơ sơ rồi, tóc màu nâu tự nhiên, mái tóc hơi phồng bềnh, anh ta cứ cuối xuống hôn nó thế này làm sao mà thấy hết không mặt được, cố gắng gượng hết mình, đẩy hết sức lực lên vùng răng, cắn mạnh vào.

_Aaaa…khốn kiếp!_tên đó buông nó ra ngay, mặt hầm hầm đi tới bên cạnh nó, nắm lấy tóc nó kéo lên trên không khí, mặt nghênh nghênh nói_Em tưởng được anh thích thì ngon lắm hả, muốn chống đối hả, thì thế này này…_hắn ta lại ôm lấy đầu nó hôn môi nó dữ dội, còn cắn làn môi mềm của nó nữa chứ, làm môi nó bầm dập chảy cả 1 hàng máu tươi, thấy thế hắn ta, giụt đầu nó về chỗ cũ, còn kêu 1 tiếng cốp nữa chứ, chắc bể xọ rồi.

_Chó chết_nó thấy mặt hắn ta rồi, là tên Nam chứ ai, hắn dám làm nó người không ra người ma không ra ma, vì bây giờ kể sơ sơ về tình trạng của nó là, hai tay hai chân đang bị cột ở bốn phía của chiếc bàn, cũng may là quần áo còn yên nguyên, hehe, tuy hơi dơ 1 chút nhưng còn đỡ hơn trụi lũi, đầu tóc bây giờ nó tự nghĩ cũng biết bù xù tới cỡ nào, vì vừa này thằng đê tiện kia vừa nắm lên nắm xuống mà, chắc không còn nguyên vẹn được rồi, cộng thêm khuôn mặt tái nhợt vì bị chụp thuốc mê, đôi môi hồng hào bị cắn cho chảy máu đỏ quét, 1 nữa là khô vì thiếu nước, hjx hjx, mình mà được đưa vô trong mấy cái ngôi nhà ma, chắc được tiền nhiều lắm à, huhuhu….

_Anh bắt em về đây cũng cực khổ lắm à, cho nên chúng ta cần chơi trò gì đó cho giải khuây chút chứ nhỉ?_Nam ngồi chểm chệ trên chiếc ghế xoay, tay mon men cái máy ảnh kỹ thuật số, màu trắng, mắt thì nhìn thẳng vào nó, miệng cười nham nhở.

_Mẹ nó, mày có giỏi thì cởi trói cho tao rồi 2 đứa đánh tay đôi chứ đừng có ở đó mà sủa nhảm nhí nữa, mà cái mồm của mày đưa được rửa sạch sẽ hả? Nếu biết cái mồm của mình thối quá thì đừng có há ra, không thì ô nhiễm không khí trong lành của người ta lắm._nằm trên chiếc bàn 1 lúc, nó cảm thấy tỉnh táo hơn và căm hận Nam hơn, có cơ hội chữi Nam thì phải chữi cho đã chứ, không cần câu nệ gì hết, chữi lộn thì đâu có giai giế gì, kaka.

_Hừ, coi em lớn giọng được bao lâu_Nam nói rồi ngoắc tay ra hiệu cho đàn em vào.

Có 1 người cao cao, trắng trắng, khuôn mặt baby khá quen thuộc dần dần tiến lại chỗ nó. Nó cũng trợn tròn mắt ra bất ngờ nhìn người đối diện.

Ở 1 nơi khác 1 đám người đang tra địa điểm lần mò cùng chiếc điện thoại trên tay, ai nấy đều trầm lặng, khúc đường yên tĩnh đến đáng sợ, mối nguy hiểm đang gần được họ hé lộ.

_Tuấn Anh, em đến rồi sao, Minh và cái Như đến rồi phải không? Họ đâu rồi, em mau mau qua đây cởi trói cho chị, nhanh lên!!_nó hối thúc cậu bằng ánh mắt nghẹn ngào, nhưng đáp lại nó là sự yên lặng, cậu chỉ nhìn nó 1 cái rồi, xoay đi nơi khác, khẽ gụt đầu xuống.

_Em làm gì vậy mau qua đây cởi trói cho chị đi chứ! Tuấn Anh!!_nó thấy thái độ vô tình của Tuấn Anh càng làm cho nó tức giận, thời buổi nào rồi mà còn chậm chạp như vậy nữa chứ, thật bực mình mà.

_Em hãy ngoan ngoãn nằm yên chỗ đó đi, đừng kêu gào chi vô ích thôi, em nhờ vả sai đối tượng rồi._Nam nói rồi vỗ nhẹ lên vai của Tuấn Anh, cậu ta cuối chào, ra vẻ cung kính.

Thì ra là người của Nam, thật đáng ghét mà, không ngờ cậu ta lại đối xử với nó như thế, chả phải nó coi cậu ấy như em trai của mình sao, còn cho nhập bọn vào hội Hải Âu nữa chứ, mọi chuyện là do nó quá nhẹ dạ cả tin, tự mình hại mình, còn than trách ai nữa chứ. Nó nghĩ như thế và xoay mặt đi nơi khác, không muốn nhìn 2 con người đó nữa, nếu gặp chắc kềm lòng không đậu mà nhảy vào đấm ngay vào mặt mỗi người 1 cú quá.

Thấy thái độ của nó như thế, Nam tạm hài lòng, anh thủ thỉ chuyện gì đó vào tai của T.Anh, khi nghe xong sắc mặt T.Anh không được tốt cho lắm, hơi sám xịt lại, nó cảm nhận được điều chẳng lành đây mà.

15’ sau…..

Aaaaa….tránh ra…hức..hức…tránh ra….Minh ơi, cứu mình với, Minh ơi..huhu…huhuhu….hức hức…tránh ra…hức hức… (tiếng la chói lói vang lên từ bên trong căn nhà)

RẦM…..

_Hân ơi, cậu đâu…_Minh và cả bọn xông vào, trên tay cầm 1 ống típ sắt, mình lấm tấm mồ hồi nhể nhãi, dơ có, máu cũng có, miệng nói mắt thì nhìn đảo toàn bộ căn nhà, mắt dán vào 2 con người trước mặt.

Nó bị Nam xé rách toàn bộ quần áo, chỉ còn nội y bên trong, áo ngực gần bị hắn ta lột sạch, tay chân vẫn bị cột chặt, cũng may là họ vào kịp.

Nam thì đang đè lên người nó, táo bạo hôn và ăn đậu hủ của nó, tưởng rằng nãy giờ đã gạo nấu thành cơm rồi, nhưng anh chàng T.Anh này ở bên cạnh chụp hình lại (vì Nam bảo thế mà), mới ôm hôn nó được 1 2 phút thì thằng nh0k đã gọi dậy chỉ cách bấm chụp, chụp những chỗ nào, chụp hướng nào, có cần chụp toàn bộ khuôn mặt Nam luôn không v.v…vì thế mà anh chưa làm xong nhiệm vụ ăn sạch nó, anh hận thằng nh0k này, nó làm thế để kéo dài thời gian chờ bọn kia đến đây mà, đúng là nuôi ong tay áo mà.

_Minh, hức hức…._nước mắt nó giàn dụa, bây giờ nó sợ lắm, nó cũng là con gái mà, trong tình thế như vầy, nó hoảng lắm chứ, thấy được mặt Minh như bắt được vàng, nó không ngừng gọi tên anh.

Minh nắm lấy cổ áo Nam, kéo anh ta ra khỏi người nó.

Bốp.

Nguyên cú đấm vào mặt Nam, làm khuôn mặt đẹp trai rạn ngời mà không chói lóa của anh chàng, in hằn dấu đỏ, môi túa máu, đi đứng lạng chạng, không muốn vững.

_Hơ, mày đến cũng sớm quá chứ!_Nam cố đứng vững, trở lại với khuôn mặt kiêu ngạo được che dấu bấy lâu.

_Không ngờ anh lại chơi những trò đê tiện như vậy._Minh tức giận nói.

_Ở đời mà, sống không vì mình thì trời chu đất diệt đó nghe chưa nh0k!_Nam cười điểu nói.

_Anh hết thuốc chưa rồi!_Minh cũng không biết nói thêm gì nữa, chỉ biết đến gần cỡi trói cho nó.

_Muốn đi ra khỏi đây à, đâu có dễ thế._Nam nói rồi vỗ tay ra hiệu cho bọn đàn em núp ở khắp nơi xông ra chắn cửa, tay cầm mã tấu đứng chờ sẵn.

_Chơi thì chơi! Vô tụi bây_Hoàng nói rồi, kêu bọn đàn em tiếng lên._Minh, cậu còn yếu nên ở lại bảo vệ cho Zenny đi, bọn nầy để tụi tôi lo được rồi.

_Ưhm!_Minh nghe theo, tiếp tục cởi trói cho nó, nó yếu ớt ôm chầm lấy người Minh, tay chân bũn rũn.

Cái mã tấu ở đâu sao lưng Minh chém xuống, nó hoảng hốt la lên, cũng may là có Bảo đá tên đó sang một bên, không cho đụng được đến 2 người, Hoàng thì lo đánh với Nam bằng côn, kêu cốp cốp nghe đến vui tai, còn Như cùng mấy tên đàn em của cô đang ra sức đánh với bọn xã hội đen chính gốc, có vẻ rất khó khăn lắm mới thắng được bọn này, vì số lượng của bọn chúng thật sự quá đông, đánh tên này nằm xuống tên khác lại nhào vô, chả biết khi nào mới hết đây.

Minh thì 1 tay ôm nó, 1 tay dùng ống típ chặn đường đánh của bọn kia, sợ đụng trúng vào nó, còn nó thì không sợ gì chỉ là thấy mình yếu đuối quá, chẳng làm được gì hết, cứ ngồi ỳ đó cho người khác che chở thật là mất mặt quá, nhưng làm nó yêu Minh nhiều hơn, đúng là khi gặp bất trắc mới biết đâu là người bạn tốt, những người đang đánh nhau trước mặt nó đúng là những người bạn hiếm có, khó tìm.

_Đáng ghét, dù tao có bị đánh đến chết cũng không để bọn bây vui vẻ bên nhau đâu_Nam bị Hoàng đánh đến gụt xuống đất, nhưng khi bắt gặp nó và Minh ôm ấp nhau trên chiếc bàn ( người ta đang tự vệ mà), gần đó có 1 cục đá khá lớn, vì khoảng cách giữa anh và chỗ nó cũng không xa, thế là nhắm thẳng vào Minh mà phóng tới.

_Á……..một tiếng la khẽ của người con trai cất lên, anh nằm ịch xuống đất, mắt gần như nhắm lại, đầu chảy máu rất nhiều, miệng anh ú ớ không nên lời, khoảng không chìm vào im lặng không lối thoát.

 

-Hự…
Nó quay lại nhìn…Tuấn Anh nằm đó…Đầu bê bết máu…Nó mặc kệ cái thân thể còn mỗi nội y của mình,mặc kệ cuộc hỗn chiến đang xảy ra,mặc kệ vòg tay bảo vệ của Minh,vội chạy đến bên thằng nhỏ.
_Nhóc…Dậy đi,dậy đi…mi về cùng phe với tên Nam…hành hạ ta…rồi bây h nằm 1 đống như vậy hả???Tỉnh dậy đền tội mau lên-nó nói bằng giọng trách móc mà nước mắt chảy dài
Minh nhìn tình cảnh trước mắt mà lòng quặn đau…nó cũng thích thằng nhỏ lắm chứ…
Minh nhanh chóng cởi chiếc áo khoác ngoài rồi khoác lên mình nó:
_Dính bẩn 1 tí,mặc vào đi,rồi đưa thằng nhỏ vô bịnh viện
Nói rồi Minh liền cầm ống tuýp sắt nhanh nhẹn giáng cho thằng cẩu đánh lén 1 nhát.Nó giúp Minh đỡ Tuấn Anh lên lưng Minh rồi cả 2 vừa đỡ những gậy gộc,ống nước liên tục phang tới,chạy ra khỏi căn nhà cũ kỹ,leo lên chiếc xe hơi màu đen mà cả bọn Minh lúc đi giải cứu nó đã dùng làm phương tiện.
——————————-
Hoàng,Như và Bảo đồng loạt liếc nhìn về phía cánh cửa sập xệ vừa đóng lại.Cả 3 cùng hiểu ra mọi chuyện khi thấy:
-Minh,nó và Tuấn Anh cùng biến mất
-1 tảng đá bể nát nằm kế 1 vũng máu to tướng còn đang lan ra
Tiếp tục chiến đấu…Cả 3 không bận tâm về những việc vừa xảy ra.Vì họ đều đóan ra được nó và Minh đều bình an…
——————————-
Như coi bộ đã đuối sức.Những cú đấm,cú đá tung ra vẫn nhiều nhưng yếu ớt đến mức bọn chuột cống hầu hạ Nam dễ dàng gạt đỡ.Như bị 1 con chuột vung tay tát 1 cái vào mặt sau khi né được hết những đòn đánh của nàng.Như chới với.Nàng té xuống nền đất dơ bẩn,hôi hám vương *** máu và….thây người(ớn…).Thằng chuột cống chưa kịp ăn mừng thì:
_Chết bà mày đê!!!!!
Liền theo đó là 3,4 ống nước sắt đập túi bụi lên lưng,lên mặt của thằng chuột to gan lớn mật đó….(thật sự là ớn qá……>.<)
_Hoàng….chỉ là 1 cái tát thôi mà.Có ăn nhằm gì đâu mà ông phản ứng dữ vậy???
_Tui…Tui chỉ biết bảo vệ Như thôi….Đến cùng…Cho dù chết tại chỗ này…
……………..
_Chiến đi…Nói nhiều quá hà
Như ra hiệu cho Hoàng đỡ dậy.Tiếp tục cuộc chiến với lũ chuột cống hôi hám và dai như đỉa trâu này

Tít…Tít…Tít
Tiếng kêu đều đều của chiếc máy đo nhịp tim Tuấn Anh càng khiến không khí trong căn phòng bệnh thêm nặng nề.Tuấn Anh vừa được cấp cứu xong.Đã qua cơn nguy kịch.Nhưng Tuấn Anh đã chìm vào hôn mê sâu,vẫn phải phẫu thuật.Bác sĩ nói sẽ chia ca phẫu thuật này ra thành nhiều ca.
Minh đã bỏ ra ngòai từ lâu,chắc Minh đang gọi điện thoại cho ai đó.Nó ngồi gục đầu vào chiếc giường bệnh của Tuấn Anh.Nó đang nhớ về những chuyện vừa xảy ra…Nó nhớ lại lúc Nam làm nhục nó…Mọi việc xảy ra quá nhanh…Nó đang đau khổ,lo sợ…và Minh đến.Nó biết ơn Minh lắm!Nếu lúc đó không có Minh đến thì…Nó rùng mình 1 cái…

Từng đợt khí lạnh tỏa ra từ 2 cái máy lạnh cứ vù vù như giông bão luồn qua kẽ áo,xâm nhập làn da trắng muốt của nó ẩn dưới chiếc áo đắt tiền…dính đầy máu(mặc dù bík mình là ng ziết tr nhưg sao tưởng tượng tới chỗ này ớn qá>.<)Nó lại rùng mình 1 cái nữa…

Cảm nhận được có 1 cặp mắt soi mói đang nhìn mình trừng trừng,nó quay ngoắt lại,đưa hai tay lên thủ thế.Minh ngồi đó.Minh ngồi trên chiếc giường bệnh trắng toát thứ hai trong căn phòng,giương đôi mắt buồn bã của hắn,nhìn chằm chằm vào nó.Hình như Minh thậm chí không để tâm đến sự phản ứng của nó.

_Hân có bị làm sao không?
…….
_Không.Nhờ có Minh cứu đó.Cám ơn Minh nha.
Nó tươi cười trả lời,nhẹ nhàng buông thõng 2 cánh tay xuống,tự hỏi Minh ngồi đó từ khi nào?
Minh quay ngoắt mặt đi…Nó hơi bất ngờ….Nó tiến đến gần…định đáp cái mông vàng ngọc của mình xuống ngay cạnh Minh
_ĐỨNG DẬY!
Tiếng la lớn của Minh làm nó giật mình,thay vì đáp cái chảo không dính của mình xuống cái nệm êm ái kia,nó…bay xuống áp chảo xuống sàn.Mặt sàn lạnh ngắt khiến nó nhảy cẩng lên 1 lần nữa.Và nó quyết định ngồi lên mé giường của Tuấn Anh.

_Minh bị sao zạ?Sao hông cho Hân ngồi kế Minh?

Minh nhìn nó chằm chằm muốn lồi 2 con mắt ra luônCứ như thể nó là vật thể lạ từ trên trời bay xuống hay sao á.

_Bây giờ giải thích đi.

_Giải thích cái gì cơ?

_Tất cả!Hân đã nói sẽ giải thích cho tui mà.Tại sao Hân lại có mặt trong cuộc ẩu đã giữa 2 phe dân chơi đứng đầu thành phố?Nói đi!
…………………….

_Tui…Tui cũng không giấu Minh nữa.Nhưng xin Minh,hãy bình tĩnh sau khi nghe câu trả lời của Hân…
……………..Im lặng………..Thật lâu………..

_Tui không phải tên Hân.Tui tên Băng Băng.Tui cũng không phải là một cô gái bình thường.Tui là CHỊ HAI CỦA BĂNG NHÓM HẢI ÂU.Nói đến đây,chắc Minh cũng hiểu ra lý do vì sao tui lại ở đó lúc 2 bên gây sự với nhau rồi chứ?
……………Một khoảng lặng………..Thật lâu…………..

_Như và Hoàng là bạn thân của….Băng.Cả hai đều là người trong nhóm Hải Âu,đúng không?
Nó nhẹ gật đầu….
_Còn chuyện gì mà cô đang giấu tui không?
_Không!Hết rồi.
…………….Lại 1 khoảng lặng……….Thật lâu…………
Minh chậm rãi đứng lên, 2 tay đút túi quần
_Cô là dân chơi hả?
Nó gật đầu………

_Được rồi……Tôi quyết định….

_Chia tay đi.Tôi ko yêu những người như cô.Chưa nói j đến việc cô lại là kẻ thù ko đội trời chung của tôi.Bây giờ..trở lại như trước đi.Gặp nhau ở đâu,là tôi sẽ gọi đàn em chiến với cô tới cùng.Liệu mà tránh.

Nó hơi ngỡ ngàng.Thật sự…..đau quá….Đau thật đó….Đau còn hơn cả khi bị Nam nắm tóc….
—————————–

Được rồi….Lấy lại bình tĩnh……Mình phải nói cái j đó…..Với Minh……..
_Ừm-nó nặn ra một nụ cười mà đến cả Hoài Linh có rặn đến tét mỏ cũng chả ra được-Băng tôn trọng quyết định của Minh.

Minh quay người…bước đi….

Cánh cửa đóng sầm lại….Cái sàn phòng bệnh lạnh ngắt vốn ko sạch sẽ gì mấy, bây giờ còn bị bẩn thêm…..

…..LỆ
AI
…..VỪA….RƠI XUỐNG……..

Nó đưa tay lên bịt miệng….tránh ko để phát ra bất cứ âm thanh nào……Minh đi mất rồi….Đi thật rồi……

Nó lau nước mắt…..Liếc xuống Tuấn Anh…..Chợt nhớ ra điều gì đó….Nó cố lấy lại giọng bình thường,móc phone gọi cho ai đó

_Alô.Chị hai gọi em có gì ạ?
_Thịnh,mau chóng,huy động tất cả đàn em mà băng mình có, điều động tụi nó đến căn nhà bỏ hoang ở đường xxx, số zzz, quận yyy, huyện aaa. Hỗ trợ cho Funny và Tí nị.Nhanh lên!!!
_Rõ!

Cụp….Nó quệt nước mắt còn đọng trên má:
_Đủ rồi.Đừng khóc nữa Băng à.Mày phải tự tin,mạnh mẽ lên, mày là chị hai của băng Hải Âu mà.

Nó vuốt nhẹ khuôn mặt của Tuấn Anh….Tội nghiệp thằng bé….
_Chờ chị nhé Anh…Chị đi trả thù cho em đây….
———————————

_TAXIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII ƠIIIIIIIIIII!!!!!!!!!
Tiếng la chói tai của nó làm mọi người đang đi ngoài đường phải giựt mình bịt tai, rada máy bay bị nhiễu sóng, UFO phải…đáp xuống trái đất tìm hiểu nguyên nhân và nhiều sự kiện đặc biệt khác…..

_Chạy về nhà cháu đi bác xế. Ở…….

_Chú giữ luôn tiền thừa nha chú!
Nói rồi nó chạy vù vào nhà,để lại ông chú tài xế ngất ngây với tờ 500k nó vừa đưa.
_Ô.Con gái.Đi đâu giờ này mới về?Minh sao rồi?Mẹ nghe nó bị gì đó phải vô bịnh viện…..
Nghe tới tên Minh,mắt nó chợt cay cay,nó lắc đầu nguầy nguậy,giờ ko phải là lúc để nghĩ về Minh…
_Mình ơi…Hình như….tui thấy…có cái j trắng trắng….nhớ nãi nó ra đường mặc đồ hồng mà ông?
_Cho phép tui hông ý kiến-ba nó lắc đầu….ông đang tưởng tượng cái trắng trắng mà vợ ông vừa miêu tả có thể là cái j

_Chết tiệt!!!!Tại sao lúc đó mình lại nghe lời con Như mà mua ba cái đầm vớ vẩn này chứ!!! Bực chết được!!!

Nó lục tung mấy cái tủ đựng đồ của nó. Nó muốn tìm bộ nào đó cho ưng ý. Nó muốn 1 bộ đồ trông bụi tí, dễ đấm đá tí.Tay nó tàn nhẫn vò nát bất cứ cái váy nào tay nó vô tình lôi ra.

30′ trôi qa……………….

_ASHHHHHHHHHHH!!!!!!!!!!! Toàn váy là sao thía????

_Í…..

Nó vừa tìm ra cái quần jeans nửa bụi mà nó mua bên Singapor. Nó thích cái quần này lắm, mua về xong thì quăng 1 xó, bi h` mới tìm ra.

_Ui…Em iu của chị, em biến đi đâu đến h này mới lòi ra hử-nó ôm, hun, ngó muốn thủng luôn cái quần(ối zời, quăng con ng ta vô 1 góc như z rùi h` như zầy đây, đúng là….)

5′ trôi qa……….

_Á Á Á Á Á Á Á Á!!!!!

———–Dưới nhà…———-

_Trà thơm quá ông nhểy?

_Ừm

_Á Á Á Á Á Á Á Á!!!!!!

_Ôi, trời hôm nay đẹp quá ông nhểy?

_Ừm.

=>2 ôg bà zà hoàn tòan chả quan tâm tới kon kái j hýt…..kái gia đình này sao màh…….

—————–quay trở lại phòng Băng Băng——————
_Ui ui ui ui. Quần ơi là quần, mi làm ta trễ rùi, ui ui ui, Như với Hoàng mà có chuyện gì thì tao sẽ xé xác mi(mới ôm hun kon ng ta đó h` lại…..)

_Được rùi, ta đã quyết định số phận của nhà mi – Nó chỉ vô cái quần nằm dưới đất, tay cầm…cây kéo…..- BẮT ĐẦU!!!!!

xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt…….

lại 5′ trôi qa……….

_OK! Qúa được!!! – Nó bật ngón tay cái lên, tự sướng trước gương bằng cách khen lấy khen để cái tài thẩm mĩ của mình-cái quần xịn, xì tai là thế, giờ thành ra 1 đống nùi giẻ (xl mọi ng, đây là ý kiến của t/g đối với loại quần bụi bụi ạ) ống quần bị nó cắt tỉa trông thật thương tâm….ui…t/g đây còn tiếc nữa

r…r……r.r…….r(tiếng đt rung đấy các bác ạ)

_Alô.Chị 2 đây.

_……..

_Tốt lắm. Đến đây đón chị đi. Xe chị hết xăng rùi.

_………

_Nhanh lên!!!!!!!!

Cụp….

Nó ngồi phịch xuống giường, đôi mắt thẫn thờ, nó…đang nghĩ gì thế này……

_Her.Sắp đi chiến rùi màh còn nhớ người ta, ha….người ta đã không thích mà….

Cột tóc lên thành búi cho gọn, nó bước đi

_Chờ đó Nam, hận này tôi sẽ trả. Anh hai, trận này,….là dành cho anh. Funny, Tí nị, Bảo…..mọi người chờ tôi….

War start!

_Chạy nhanh lên!!! Wave mà chậm zậy hả??????

Thịnh hét tướng lên trong bộ đàm

_Rõ rồi ạ

_Rõ!

_Nghe rồi ông zà. Được chị hai trọng dụng rùi làm phách hả?

_Ka ka ka. Tên Thịnh này bi giờ ghê quá nhểy?

Lần lượt từng đàn em trong hội Hải Âu đốp chát lại Thịnh.

_ Tụi bây…..

_BÂY GIỜ MẤY ĐỨA CÓ CHẠY NHANH HƠN K HẢ? CÓ BIẾT FUNNY VÀ TÍ NỊ ĐANG BỊ TẤN CÔNG KHÔNG? CHỊ PHANG CHO MỖI ĐỨA 1 CÂY MÃ TẤU BI H`.

_ Ui ui. Chị hai, em nghe rõ rồi ạ==”

_ Tăng tốc ngay đây chị hai……

_Tuân lệnh chị hai…=.=

_CÀY NÁT CÁI ĐƯỜNG NÀY RA CHO CHỊ HAI!!!!!

——————————————————————————–

_Ha…..Ha…..Như….Như có sao không?

Máu chảy dài trên khuôn mặt trắng như baby của Hoàng, hắn thở hồng hộc, nhìn Như đang ngồi dựa vào bức tường cáu bẩn…

_Chờ đi Như, tui sẽ kết thúc chuyện này, nhanh thôi….

Như bị thương nặng, tay nhỏ bị đâm sượt qua bởi 1 con dao sắc bén vô cùng. Nhỏ cắn môi, cố không để lọt ra tiếng rên nào, nhỏ không muốn Hoàng nghe được và lo lắng thêm.

Hoàng trông thấy cảnh đó,…..lẫn trong máu….có những giọt nước mắt của ai….rơi xuống….

R.r……r…………..rrrrrrrrrrrrrr

Bảo nhấc máy

_……..

_Nhưng…….

_………..

_Rõ rồi.

Bảo ái ngại nhìn Như và Hoàng…..

Rút trong túi quần sau ra 1 vật gì trắng trắng, đưa cho Hoàng:

_Chúc may mắn…..Tạm biệt

_Nè nè, ông bỏ tụi tui ở đây đi đâu zậy hã, có phải nam nhi ko??? Chạy à?

_Tùy cậu nghĩ sao thì nghĩ, đừng hận tui.

Bảo quay lưng bước đi, tàn nhẫn lướt qua mặt Như..Không quay đầu lại……

_ Thằng khốn!!!

Hoàng cắn môi cắn lợi soi cái thứ lúc nãy Bảo đưa

_Hơ…..(Ngạc nhiên đây)A…KAKAKAKAKAKAKAKAKA!!!!(cười đểu đây)

Sau một hồi cười như điên, Hoàng quệt dòng máu đang chảy dài trên thái dương:

_Có đồ chơi rồi. Tụi bây chết chắc!!!

Nhanh như chớp, Hoàng phóng đến thằng địch đứng gần nhất.

_A…..

Hắn ngã phịch xuống, máu từ bụng tuôn ra xối xả. Hoàng tiếp tục nhắm đến thằng thứ hai

_Xoẹt!

Máu bắn khắp người Hoàng…(ớn..)

5′ trôi qua………

_Xong rồi…..

RẦM!!!

_Tí nị, Bảo, Funny, 3 người còn sống không????

BỐP

_Éc!!!

_Làm cái trò gì mà bây giờ mới tới hả???

Nó choáng váng…Chiếc giày Allstar vừa rồi đã chọn mặt nó làm điểm tiếp đất…Híc..Thằng Hoàng ác như con chó lác ý…

_Her.Vậy là ít ra em còn sống….Funny đâu?

_Đui cũng phải thấy mờ mờ chớ.Người ta nằm chình ình ngay đây nè – Như mệt mỏi cất tiếng nói móc nói mỉa nó

_Bị thương rùi mà coi bộ còn khỏe như vâm nhểy. Ai cũng còn sống hết. Woa…Mừng quá-Nó chắp 2 tay lại-Tui tưởng 2 người lên bàn thờ mất tiu rồi….Híc..vui thì vui nhưng mà…tiếc quá…Hông có đám ma để ăn rầu…..-Nó lắc đầu, làm như tiếc nuối gì ghê lắm

BỐP

_Ặc! Nè. Tui là chị hai đó!!! Ông là phó bang mà sao gan quá zậy???

Hoàng không nói gì nữa, hắn bế xốc Như lên, giựt phắt đôi giày của mình từ tay nó, chạy nhanh ra ngoài…Ngửi thêm tí không khí nào trong này nữa chắc hắn ngất mất, với cả Như cũng cần phải đi bệnh viện

Đến lúc này, nó mới chịu ngó sơ qua hiện trường

_Ô hô, coi bộ Tí nị đã xử đẹp tụi này rồi…..Xem ra chả còn việc gì để chúng ta làm nữa

Nói tới đây, nó chợt nhớ ra điều gì, hét toáng lên:

_Thịnh, cử người đi lúc soát cả tòa nhà này.Long, đem theo 1 số đàn em, rà kỹ từng tấc đấc ngoài vườn. Tên đầu sỏ chưa chết, phải tìm cho ra hắn trước khi hắn ra khỏi khu vực này. Hắn rất quan trọng, không được giết hắn, phải bắt sống hắn đem về cho chị.Jun, Kang, đi theo chị.Kim và những người còn lại, dọn dẹp sạch sẽ nơi này đi.Đừng để cớm nghi ngờ.

Phân công xong, nó cùng 2 thằng đầu trâu mặt ngựa bước ra ngoài, nhảy lên 3 chiếc xe phân khối lớn.

_THẮNG TIẾN BỆNH VIỆN!!!

_RÕ

_RÕ

———————————————————————

_Bác sĩ. Cấp cứu cho cô bé này với ạ. Cô ta bị thương!!!

Hoàng hớt hải chạy vào bệnh viện, hắn níu lấy cái áo trắng tinh của ông bác sĩ, làm vấy máu lên đó. Hắn khiến cho ông bác sĩ cũng hoảng theo.

5′ náo loạn trôi qua………….

_Cô bé đó không sao rồi. Chỉ cần băng bó và truyền máu thôi. Cần nghỉ ngơi 1 tuần. Còn cậu, cậu mới là người có sao đấy. Xem người ngợm cậu kìa. Cậu làm gì mà 2 người ra nông nổi như vậy hả? Cô Mai, chăm sóc cho cậu ta giúp tôi. Sau đó đưa vào phòng 211.

_Dạ – cô y tá ngoan ngoãn nghe lời.

—————————————————–

_Hai đứa đứng bên ngoài canh cho chị,rõ chưa?

_Dạ-Kang và Jun đồng thanh.

Nó đẩy cánh cửa phòng 211…

_Hô lê mọi ng, tui đem đồ ăn đến cho mọi người nè.

Nó cười tươi như hoa, tay giơ cao ổ bánh mì thịt cho Hoàng, cháo trắng cho Như và một bó hoa Tulip

_Đồ ăn cho tụi tui thì tụi tui nhận, nhưng mà…..đem hoa vô chi zậy bà? – Hoàng nhăn nhó

_Dốt vừa thôi! Ông có thấy cái phòng này nó trắng bóc như heo bị lột sạch lông hôn? Đem hoa vô cắm cho nó có màu sắc tí chớ. Hông lẽ ông định ở trong căn phòng trắng tinh như áo bẩn xài OMO?

_Đc rùi. Tui thua bà luôn đó. Bé mồm lại tí. Ko thấy ở đây có 3 người bị thương cần dưỡng bệnh à?

_Dạ, em biết rùi – Nó thều thào, hai tay khoanh lại – em xin lỗi bác ạ

_Dở hơi…..

_Mi dám…….. – nó trừng mắt, rồi thở dài, nó thở dài tức là nó cho qua chuyện rồi đấy ạ – mà nè, tui quên hỏi ông, Bảo đâu mà sao lúc tui tới thấy có ông với Như thôi zậy?

_Thằng khốn đó á? Hắn sợ quá chạy về trước rồi còn đâu? Nam nhi gì mà hèn hạ chết được.

_Vậy sao? – nó hơi ngạc nhiên trước hành động của Bảo, nhưng rồi lại há mỏ ra hỏi tiếp – mà sao ông xử tụi trâu bò đó nhanh zậy? Tui thừa biết ông giỏi võ, nhưng mà….ông đâu có khỏe tới mức mà cầm cự đấu lại được tụi nó? Đông lắm mà?

_Ơ hơ. Tui mà lị. Để tui kể bà nghe nhá. Tui đang mệt, sắp khụy đến nơi. Thì đột nhiên tui cảm thấy 1 luồng sức mạnh tràn trong người tui. Tóc tui biến thành màu vàng, tay chân tui cuồn cuộn cơ bắp. Tui….

_Để tui đoán nhá: sau đó thì ông tung chưởng KAME JOKO ra,thằng địch bay dính vách. Phớ hơm?

_Ủa… tui tưởng bà đang bất tỉnh nhân sự mà Như – nó há mỏ ra ngó Như trân trân

_J hả? Bị con dao đâm sượt qua thui mà. Làm j tới mức bất tỉnh nhân sự? Ba má bà sanh ra cho bà, tặng cho bà cái não mà giống như để trang trí hay sao ák. Bộ hông biết suy nghĩ hả?

_Xí. Làm như bà hay lắm. Mà Hoàng ơi. Bộ ông tung chưởng thiệt hả? Sao cái chưởng Ka Ko j j đó, tui nghe quen quen Hoàng ơi.

_Lạy cụ. Đến cái này mà còn không biết à? Tên đàn em của bà mới vừa chém gió đấy.Cái vụ tóc vàng j j đó là lúc mấy thằng Xayda biến hình, còn Kame Joko là tuyệt chiu của Sôn gô ku đó.

_Ơ…..Là cái j thía- Nó lỏ mắt ra nhìn Như đang nhăn nhó, Hoàng đang loay hoay tìm cái lỗ nào đó để….chui xuống trốn

 

_Thui thui. Dẹp. Có giải thích đến mấy bà cũng chả hiểu đâu.

_…Xí. Làm như mình hay lắm. Thông minh quá, thông minh đến mức nào chả biết, lại bị 1 thằng tép riu chém trúng, đúng là…..Chỉ giỏi cái mồm

_Hey, lầm rầm **** rủa j tui đó?

_Giề? Tui nói j bà đâu? Bộ làm j xấu xa nên mới cảnh giác hả? – nó bĩu môi đốp lại Như – Mà rốt cuộc ông giở cái trò j lúc đó hả?

_Đơn giản thui. Nhưng mà tui nói cái này ra…sợ mấy bà cười…

_Thì cứ nói đi. Nói ra rùi mới biết chuyện của ông có đủ tố chất hài tới mức làm tụi tui cười được hay ko chớ.

_Hứa ko cười thì tui mới kể.

_Đc rùi. Kể đi cụ.

_Mấy bà hông biết đó thui. Chớ tui xuất thân từ 1 gia đình chuyên trừ yêu, có thể liên lạc với người cõi âm. Tranh thủ lúc tụi kia nghỉ giải lao, tui lấy phấn, í lộn,… lấy máu trên người tui, vẽ vòng tròn pháp thuật, gọi âm binh lên. Thế là tui chả tốn giọt mồ hôi nào mà cũng thắng. Kakakakakaka

…………………………..Im lặng………thiệt là lâu……..

_Nè, Hoàng. Tui nhớ, nhà ông ở trung tâm thành phố. Chớ có ở kế kho đạn đâu mà ông nổ dữ zậy?Mới nghe tới chuyện ông lấy máu vẽ cái j j đó là tui thừa biết ông chém nãi h rầu.

_Ờ ờ. Tui cũng thấy khó tin sao sao á. Bộ nghề của ông là võ sĩ đạo hỡ Hoàng? – nó cũng lên tiếng móc mỉa Hoàng

_Hơ hơ. Tui tưởng tụi mình là bạn. Hóa ra…………

_Thôi ạ. Cho tui xin. Có ra nước mắt đâu mà rặn? Rặn 1 hồi không khéo nó chả ra nước mắt mà phải phiền đến cô lao công thì khổ. Với cả ở đây cũng chả có đồ để mà thay đâu nhá – Cái miệng của con nhỏ Băng này thúi gê cơ

_Ơ hơ. Cụ nghe rõ chưa ạ? Nghe rồi thì đừng có rặn nữa nhá – Như phụ họa

_Hai bà ko tin thì thui. Hứ. Anh hùng chính nghĩa ko cần phải có ng tin. Anh hùng luôn luôn thầm lặng bảo vệ mọi người mà ko cần người ta cảm ơn này nọ – Hắn vênh mặt tự hào

_Anh hùng con khỉ j. Là nhờ con dao bấm trong túi ông chớ đâu. – Như giở tay ra chỉ về cái quần của Hoàng, đúng là có con dao bấm trong ấy thật

_Uả. Tui nhớ lúc ôg vô cứu tui ôg đâu có đem theo đồ chơi đâu? Sao h` lòi ra món này? – Nó giựt phắt con dao, xem xét kỹ lưỡng – Woa, hàng xịn nha, coi nè. Bén muốn chết, mới nhìn thui mà có cảm giác con mắt mình mún đứt làm đôi luôn á. Coi thử đi Như.

Như ngắm ngía con dao 1 hồi, rồi gật đầu đồng ý – Hàng này xịn thiệt đó, coi nè, có khắc chữ bạc ở dưới đây nè. Ai tinh mắt ngó giùm đi. Tui mệt quá, nhìn hông rõ

_Đưa đây – nó giựt con dao(ớn, dao màh làm như đồ chơi hông =, vô mắt thì đừg có màh than), săm soi 1 hồi – Nè, tui thấy được chữ..B……..O….mèn ơi. Ông xài cái kiểu j zậy hả? Máu khô che hết chữ òi, sao đọc?
Nè Như, đoán thử coi tên ai mà có “B” với “O”?

_Để coi…Không phải là nhiều lắm sao?Beo nè, Boo nè, Bio nè, Bao nè,….ơ….

…………..2 đứa con gái nhìn nhau………..
_Như ơi…thêm dấu vô….hình như nó ra cái tên j đó mà…..mình quen lắm á…..

_Bạo…Báo…Bào….Bão…..BẢO????!!!!!!

……………..Nhìn nhau tập 2……….
Nó và Như nhìn về phía Hoàng, nở 1 nụ cười gian và đểu hết mức có thể

_Ơ hay,….2 ng làm j ngó tui muốn lòi 2 con mắt ra zậy? Bộ tui đẹp trai lắm àk?

_Mi…..con dao này là của Bảo đưa mi đúng k? Người ta cho mi mượn dao rùi mới bỏ đi, zậy mà dám kiu người ta là “thằng khốn” hả? Tên này, đánh chết cũng ko chừa cái tật độc mồm độc miệng mà- Nó xáp tới, đá Hoàng tới tấp (vũ phu….hìh như gọi vũ nữ thì đúg hơn)

Hoàng giơ tay lia lịa, gạt bỏ cái chân tàn bạo của nó qua 1 bên.

Như nằm trên giường bênh, nhòm cái điệu bộ con nít của Hoàng, bất giác mỉm cười thật tươi

Hoàng bắt gặp nụ cười và ánh mắt trìu mến của Như đang chiếu tướng hắn,hắn chưa bao h thấy ai cười đẹp như zậy……thế là…..anh ý đơ trong vòng…5 giây….
_BỐP….

_ÉC……..

Nó đưa 2 tay lên bịt miệng,ko ngờ….tên Hoàng đang né đòn ngon trớn tự dưng đứng hình….làm cho cái chân ngà ngọc của nó ko may tiếp đất ngay mặt anh ý…..

Như đẩy cái mền sang 1 bên,nhảy khỏi chiếc giường bệnh,xem xét cái mũi của Hoàng

_Có sao hông Hoàng?Chết cha,lỗ mũi ăn trầu òi….

_Hông sao đâu mà-1 tay bịt mũi,1 tay kia Hoàng đẩy Như sang 1 bên,hắn ko muốn người hắn thích nhìn thấy bộ dạng thảm hại của nó lúc này…-Chết tiệt….chỉ vì ai kia mà mình lãnh trọn nguyên cái chân của con khủng long bạo chúa còn sót lại từ thuở Jura…..-Hắn lầm bầm rủa xả…”ai đó”

_Nè,bỏ tay ra tui coi coi…-Như nhăn mặt,vận nội công,cố cạy 2 bàn tay của Hòag ra…

Nó đứng đó, nhìn thấy Hoàng và Như thân thiết như zậy,tự dưng nó thấy tủi….Nó nhớ lại lúc trước…Nó và Minh cũng đã từng như zậy…đã từng làm cho nhiều người ganh tỵ…..vậy mà bây giờ…tại sao lại ra nông nỗi như vầy chứ? Chỉ vì nó là dân chơi sao? Dân chơi thì đã sao chứ? Nó vẫn học hành đàng hoàng, vân đạt danh hiệu cháu ngoan Bác Hồ đều đều. Tại sao Minh lại phản ứng như zậy chứ? Minh, chính Minh cũng là dân chơi mà? Hông lẽ con gái hông được làm dân chơi sao? Mỗi đứa con gái có 1 cá tính riêng chứ….
Đúng lúc đó….

_R……RRRRR……….RRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRRR RRRRRR

Nó cầm điện thoại,chạy ra hành lang

_ A lô?

_Chị hai,tụi em không tìm thấy người mà chị hai nói.

_Được rồi! Cám ơn mấy đứa. Mọi người đi nghỉ ngơi đi. Làm phiền mọi người quá.
Nó cúp máy.Vậy là Nam đã thoát khỏi căn nhà đó trước khi nó đến….Sổng mất hắn rồi….Nó chua xót nghĩ….bên trong căn phòng,tiếng cười đùa vui vẻ của “cặp kia” làm nó ghen tỵ…Nó quyết ko làm hỏng mất giây phút riêng tư của 2 đứa nó,nó cũng quyết định trả thù cho Tuấn Anh.
_MÌNH CẦN ĐI TÌM NAM. CÀNG SỚM CÀNG TỐT!!!

Nó thò đầu vào phòng bệnh,nói với cặp đôi vui vẻ kia:

_Tui zìa trước nha mọi người

Liếc sang Tuấn Anh vẫn còn nằm hôn mê trên chiếc gường bên cạnh:

_Âu yếm gì thì nhỏ nhỏ thui. Để cho con người ta nghỉ ngơi

Nó nheo nheo mắt nhìn Hoàng và Như.Hoàng cũng ko chịu thua,đốp lại:

_Là con người ta,chứ có phải con bà đâu mà bà làm gì zữ zậy?

Nó lắc đầu, giơ hai tay lên tỏ ý chịu thua,rồi lẳng lặng ra về

Tiếng cười đùa vui vẻ và giọng điệu bỡn cợt của Hoàng vọng ra:

_Thấy tui pro hông Như?

_Vậy là mày để Hân…à ko,Băng ở bệnh viện 1 mình rồi về luôn?

Minh gật đầu.Hắn vừa kể mọi chuyện vừa xảy ra cho Bảo nghe.

_Trời ơi là trời! Minh ơi là Minh! Sao mày ko chịu suy nghĩ vậy hả? Cho dù Băng đã lừa dối mày suốt thời gian qua, dùng tên giả,khuôn mặt giả,nhưng Băng vẫn là Băng. Là chính con người thật của Băng!!!Mày yêu Hân và Hân là Băng thì theo tính chất bắc cầu mày phải yêu Băng chứ!!!

Minh lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế bành,xoa xoa vết thương…trong cuộc đụng độ với băng nhóm của Băng….

Đau…….

_Con bé đó…là chị hai của băng nhóm Hải Âu,là kẻ địch của chúng ta…là dân chơi…..

_Thì đã sao?Thằng đần! Đã yêu ai thì phải yêu cả con đường mà người đó đi! Con gái làm dân chơi như Băng thì có làm sao đâu? Càng mạnh mẽ,càng cá tính hơn chứ. Mày thích con gái có cá tính mà….còn nữa, 2 băng nhóm đã làm bạn với nhau rồi mà

Bảo tức đến sùi bọt mép khi nghe Minh nói:

_Tao biết mày đang làm gì…Mày đang cố bắt tao quay về với con nhỏ đó…Tao xin lỗi..chuyện đó là bất khả thi….

Bảo vò đầu bứt tóc,la hét om sòm….trong khi Minh im lặng suy nghĩ….

Ngày mai…Minh phải đi học….Băng cũng sẽ đi học dưới lớp vỏ là 1 người con gái xấu xí tên Hân…Minh muốn xin lỗi…muốn quen lại với Băng…Nhưng…chuyện đó..như Minh đã nói với Bảo….

BẤT KHẢ THI……

————————————–
Ngày hôm sau……

_Cô xin thông báo với các em.Hôm nay lớp chúng ta có thêm 1 bạn học sinh mới nữa,bạn ấy là học sinh trao đổi tiếng Pháp của trường ta.Các em hãy chào đón bạn ấy thật nồng nhiệt nhé!!!!

Bà cô mê trai nói hăng đến mức nước bọt bay vèo vèo còn hơn cả phi cơ….ớn…..

Phía cánh cửa đang được mở toang, 1 người con trai bước vào,tóc vàng hoe, đúng mốt….

_Bonjour!

Hắn giơ 1 tay lên và chào mọi người

Cả đám con gái trong lớp đập bàn,reo hò vang dội cả 1 cái hành lang, có thêm bà cô mê trai phụ họa

Còn đám con trai thì quay mặt sang chỗ khác,làm ra vẻ như ko qan tâm gì đến cái thằng học sinh trao đổi gì gì đó mới đến

_Thật nhạt nhẽo

_Có j hay đâu chứ

_Mấy đứa con gái cứ làm quá lên

_Đẹp trai cái nỗi j, cứ như con gà mới luộc xong ý

Bla bla bla….

Mỗi chàng có mỗi ý kiến khác nhau.Nhưng chung quy thì xem ra các chàng chẳng ai có cảm tình với cái tên mới đến vì 1 sự thật khó có thể chấp nhận nhưng đây là sự thật:

Tên đó đẹp zai hơn các chàng cùi mía nhà ta

_Charlie Malitan. Cứ gọi tôi là Charlie.

Đám con gái lại hò reo, bà cô thì cầm điện thoại chụp lia chụp lịa. Hiếm có cơ hội dòm trai đẹp miễn phí mừh

Cuối lớp…có 2 người ko quan tâm gì đến mọi chuyện diễn ra…..1 thằng con trai với vẻ mặt lạnh lùng…và 1 đứa con gái xấu xí….

Bà cô xem chừng ngắm zai đẹp như zậy là đã đủ.Hơn nữa,chiến lợi phẩm của bà ta hôm nay coi bộ…ngó đến lòi con mắt cũng ko hết.Với cả…sau này còn được thấy dài dài mà…

Bà zà cười tít mắt,gập cái điện thoại lại,đập bàn hô lớn

_Đủ rồi,đủ rồi các em! À,vì hiện tại lớp chúng ta hơi thiếu chỗ,nên cô đề nghị em Hân đi xuống dưới hàng cuối cùng ngồi nhé…Đúng rồi,chỗ đó đó em, cái bàn kế bên bàn bạn Minh đó.

Quay sang tên người Pháp,bà hỏi

_Charlie,em muốn ngồi đâu?

Tên người Pháp ngó quanh quât 1 hồi,mắt hắn chạm phải Minh….lóe lên 1 cái

Hắn xách cặp,rảo bước đi giữa những cặp mắt ngưỡng mộ có, ganh ghét có. Đến giữa Minh và Hân,hắn quay sang Minh,cười thật tươi

_Bonjour,vous…

Minh giật mình…nãy giờ Minh ko để ý gì hết….Minh quay sang dòm tên người Pháp lúc này đã yên vị kế bên Hân

Ko thể nào, ko thể là cái tên chết tiệt này được…Ko thể…..

 

» Xem Tiếp


Tags:
truye doc hay truyen doc hay
___TruyenDocHay.Sextgem.Com___
S2___Truyện Đọc Hay___S2
sitemap.xml