watch sexy videos at nza-vids!
Ban dang ghe tham vao trang wap http://truyendochay.sextgem.com/ trang wap truyen teen hay hay nhat moi thoi dai.... o day ban co the tha ho doc truyen teen hay va nhieu nhung tieu thuyet hay tuoi teen .....
chúc các bạn đọc truyện vui vẻ... và hãy ghé thăm wap thường xuyên các bạn nhé
Tìm Trong Trang:
• Truyện Teen Ngắn

Truyện Teen Hay Hãy để anh nói: Anh yêu em

Tối hôm đó, cô không ngủ được liền nghĩ ra cách sang phòng Thần Phông phá phách không cho anh ngủ, mình không ngủ được thì phá cho người ta không ngủ để chơi với mình, một cách rất là độc.
Nhưng kế hoạch phá phách của cô chưa bắt đầu thì đã thất bại thảm hại,chuyện là khi bước qua phòng anh thì chẳng thấy anh đâu, cô định gọi điện thoại cho anh thì chính anh lại là người gọi cho cô trước.
Phong: Em ra bãi biển đi.
Tinh Á: Ra đó làm gì vậy?
Phong: Anh đang ở ngoài đó, em ra nhanh đi.
Tinh Á: Nhưng…..(cô chưa kịp nói hết câu thì anh đã cúp máy).
Cô chạy về phòng thay đồ, mặc thêm một chiếc áo khoác rồi xỏ giày chạy ra biển. Chạy ra rồi nhưng không thấy anh đâu, cô đang lấy điện thoại ra định gọi nhưng một bàn tay đã đặt lên vai cô.
- Anh đây em khỏi gọi.
Cô quay lưng lại, anh đã đứng phía sau cô rồi.- Anh ở đâu ra vậy?
Anh không nói gì chỉ im lặng bịt mắt cô lại rồi dẫn đi, cô thì chẳng biết anh dẫn mình đi đâu nên cứ dò dẫm bước theo anh.
- Anh dẫn em đi đâu vậy? Tự dưng bịt mắt em làm cái gì vậy, oái, anh đâu rồi?- Cô hỏi khi phát hiện anh đã buông tay cô ra từ lúc nào không biết.
- Em đứng im đó, tự tháo khăn bịt mắt ra đi, không được nhúc nhích đâu đó.- Anh nói mà cứ như là ra lệnh vậy á. Cô cũng im lặng làm theo lời anh nói. Sau khi tháo chiếc khăn bịt mắt ra, cô ngạc nhiên khi thấy xung quanh là những cây nến đã thắp và xếp thành hình trái tim. Cảnh này thường có trên phim ảnh và cách thắp nến này cũng không mới, giờ họ thường dùng pháo hoa hay đèn điện gì đó còn anh thì dùng cách cũ.
Anh đứng bên ngoài nhìn cô rồi mỉm cười hạnh phúc. Cô là hạnh phúc của anh, nụ cười của cô là liều thuốc cho tâm hồn anh.
- Anh đã tự tay xếp nến và thắp sáng chúng. Anh nghĩ cái gì mà tự tay mình làm ra sẽ có ý nghĩa hơn, anh hy vọng em sẽ thích.
- Phong………..- Cô ngạc nhiên đến nỗi không nói được lời nào,miệng theo thói quen chỉ thốt ra được một tiếng “Phong”. Cô có đủ tư
cách để nhận tình yêu của người con trai này không?
- Đó là trái tim của anh, luôn nóng bỏng như những ngọn lửa kia, luôn yêu em cuồng nhiệt. Em nói “trái đất tròn nhưng không phải cái gì cũng hoàn hảo”. Anh biết những ngọn nến kia cũng có lúc phải tan chảy hết và không thắp sáng như bây giờ được nữa nhưng tình yêu và trái tim anh dành cho em vẫn luông nóng bỏng và cuồng nhiệt, có thể em sẽ không ở bên anh mãi mãi hay tình yêu em dành cho anh sẽ thay đổi nhưng trái tim anh vẫn yêu em không ngừng nghỉ.- Anh nói.
-……………..- Cô đứng im nghe anh nói, từng giọt nước mắt tranh
nhau trào ra bên ngoài rơi trên bờ má hồng rồi lăn xuống khóe môi. Lần đầu tiên cô khóc vì một người con trai, tình yêu của anh mãi mãi cô sẽ không quên.
- Nếu anh không còn trên thế giới này nữa, anh ước mình sẽ là giọt nước mắt rơi trên má em để mãi mãi rơi vào khóe môi em, anh ước mình là giọt máu để trái tim em bơm đi khắp cơ thể, anh muốn sống trong tim em. Nhưng nếu em là người ra đi trước thì đừng là giọt nước mắt của anh, vì anh không muốn vuột mất em một lần nữa, anh muốn em mãi mãi ở trong tim anh, ở yên trong đó.- Anh tiếp tục nói.
- Em có xứng đáng để anh dành cho thứ tình yêu quý giá đó không? Anh không biết khi yêu một người mà bị tổn thương thì không thể yêu ai được nữa hay sao?- Cô vừa khóc vừa nói.
- Anh biết điều đó nhưng nếu em chỉ yêu bằng trái tim không yêu bằng lí trí thì anh lại chỉ yêu một người, duy nhất một người bằng cả trái
tim lẫn lí trí để rồi sau khi tổn thương anh sẽ không yêu thêm một ai nữa. Tình cảm của anh chỉ trao cho một người, không có người thứ hai
và em là người duy nhất.
- Phong…- Cô chạy tới chỗ anh đứng rồi ôm lấy anh khóc òa lên như một đứa trẻ. Lúc này trông cô thật yếu đuối. Anh cũng ôm lấy cô thật
chặt để cô không rời xa anh.
Hai người họ đến với nhau bằng những lời nói chân thành nhất, tình yêu giữa họ được nuôi lớn bằng cảm xúc của họ mỗi ngày. Tuy trái đất này tròn nhưng không phải cái gì cũng hoàn hảo, liệu tình yêu có đủ cho họ bên nhau hay không?
Đêm hôm đó cô ngủ trong vòng tay ấm áp của anh, khóe môi nở một nụ cười hạnh phúc. Trước giờ cô chưa bao giờ biết đến hạnh phúc là cái gì vì cô chưa từng hạnh phúc. Cô chưa từng hạnh phúc liệu có thể làm cho người ta hạnh phúc hay không? Chúng ta có thể cho người khác cái mà chúng ta không có không?
Sáng hôm sau, cô thức dậy khi anh vẫn còn đang ngủ, anh ôm cô nên cô khó mà rời khỏi giường được. Cô nhẹ nhàng nhấc cánh tay đang đặt trên eo mình ra rồi rời khỏi giường mà không gây ra một tiếng động nào. Đêm qua đúng là cô và anh có ngủ chung nhưng không có làm chuyện gì vượt-quá-giới-hạn cả. Anh cũng biết cách kiểm soát bản thân nên hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra giữa anh và cô. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô thay đồ rồi xuống bếp nấu bữa sáng, nhưng trong tủ lạnh lại không còn thực phẩm nên cô đành đến siêu thị mua. Phong đưa tay qua bên cạnh để ôm lấy cái cơ thể mảnh khảnh kia nhưng lại là một chỗ trống lạnh lẽo, anh giật mình chồm dậy nhưng không thấy cô đâu, anh chạy xuống nhà cũng không có. Anh hoang mang, chẳng lẽ cô bỏ rơi anh sao, mới hôm qua hai người còn hạnh phúc mà. Anh vội vàng chạy lên phòng đánh răng, rửa mặt, thay đồ rồi chạy ra ngoài tìm cô nhưng vừa chạy ra đến cổng thì thấy cô đang hai tay xách hai túi đồ to tướng,anh khẽ thở phào rồi chạy đến xách giúp cô.
- Anh dậy lúc nào thế?
- Anh mới dậy, mà sao em đi không nhắn lại một tiếng là anh cứ tưởng em…- Nói đến đó thì anh dừng lại.
- Tưởng em bỏ anh mà đi chứ gì?- Cô nói trúng phóc vế sau làm anh á khẩu luôn. Thấy anh im lặng như vậy nên cô lại nghĩ ra một cách làm
anh cười. Cô thích nụ cười của anh, nó có cái gì đó thật lòng và đặc biệt hơn đó là nụ cười anh dành tặng riêng cho cô. Vào đến nhà, cô đợi
anh đặt hết đồ ăn lên bàn rồi bất thình lình nhào tới hôn lên môi anh thật nhanh rồi quay ra nấu nướng để anh không thấy khuôn mặt cô đang đỏ dần lên. Anh thì cứ đứng đơ ra, cô đã chủ động hôn anh sao?
Anh cười rồi ôm cô thật chặt nhưng bị cô đẩy ra.- Anh ra chỗ khác để em nấu coi, bộ muốn nhịn đói hả?
- Không cần anh giúp hả?
Cô nhớ lại cái vụ rửa chén có thưởng hôm qua mà ngán ngẩm lắc đầu từ chối ngay.- Thôi, tự em làm được rồi. Nhờ anh thì chỉ có tốn thực
phẩm.
Anh cười rồi ra ngoài bàn ngồi ngắm (mà không biết ngắm cái gì nữa ?o?).
- Oh, giờ anh mới biết quả trứng gà nó không được tròn lắm.- Anh buông ra một câu nghe ngu ngơ dzã man.
- Anh…còn nói được câu nào lọt tai không vậy? Hôm qua thì không phân biệt được đâu là đường đâu là muối, hôm nay thì lại bảo là giờ mới biết trái trứng gà không tròn. Cứ đà này chắc em nổ não quá.- Cô than tận trời xanh.
- Haha, oh, còn cái này mới hay nè, giờ anh mới biết được tỏi khô khác hành khô đó nha, tỏi khô màu trắng còn hành khô màu tím hồng. Haha,mình đúng là thông minh bẩm sinh.- Anh vui như một đứa trẻ đang tìm hiểu về mọi thứ xung quanh vậy.
- Trời ơi! Chắc em điên luôn quá.- Cô nghe anh nói mà muốn nổ tung não luôn.
- Ah, cái gói bột ngọt (mì chính) không phải là đường nè, không ngọt như đường, ủa mà sao lại có màu trắng giống đường với muối, sao mà
phân biệt được nhỉ?
- ……………………- Cô im luôn.(bó tay anh Phong luôn a) Điên thật.
Sau khi ăn xong, cô nhanh tay dọn rửa còn bắt anh lau bàn. Việc lau bàn có vẻ như là anh làm rất tốt, rất thạo. (có tiến bộ)
- Đi tắm biển đi, hai bữa nay chưa được bơi.- Anh khởi xướng – Okay.- Cô nháy mắt nhìn iu chết luôn
Trên bờ biển có rất nhiều đôi tình nhân nhưng chỉ có một đôi nổi bật nhất, cô gái mặc quần short jean màu đen, áo hai dây màu đen mặc bên trong còn đi kèm bên ngoài là chiếc áo sơ-mi màu trắng buộc túm hình cái nơ trước ngực để lộ vòng hai quyến rũ, chàng trai thì mặc quần bơi để lộ thân hình sáu múi chuẩn không phải chỉnh, các chàng trai thì đổ gục trước cô gái xinh đẹp kia còn các cô nàng thì tim đập thình thịch trước chàng trai nam tính đi cạnh cô gái xinh đẹp. Bao nhiêu cô liếc mắt đưa tình thậm chí khoe body với bộ bikini sexy nhưng không được anh ngó đến. Còn các chàng trai cố thể hiện bản thân nhưng cô không quan tâm.
- Anh không thích mấy em sexy kia hả?- Cô chọc
- Gớm, mấy con nhỏ đó chỉ dành cho Bảo Tuấn Nam thôi, anh không ham. Còn em không chơi thử gã nào đó sao?- Anh cũng không chịu thua.
- Sax, người đi bên cạnh em ngắm còn không hết mấy nhóc đó không đủ trình độ để em để mắt. À mà cái người nào đó dám để em để mắt tới gã khác sao?- Cô nói vu vơ nhưng cũng làm anh cảnh tỉnh, anh thách nhầm đối tượng rồi, cô cao tay lắm, anh chơi không lại. Sau khi tắm xong,cả hai người trở về biệt thự nghỉ ngơi. Nếu cứ tiến triển tốt như thế này cô sẽ nhanh khỏi bệnh, anh cũng yên tâm hơn.
Ai biết ngày mai sẽ ra sao, chỉ cần hôm nay như thế là đủ……………………

 

Chương 5: NHẪN ĐÔI.

Sau cái buổi tắm biển hôm qua Thần Phong kiên quyết không cho Tinh Á đi tắm biển nữa, lí do là vì có nhiều “vệ tinh nhân
tạo” vây xung quanh cô nên anh không chịu được. Vì hôm qua chơi nhiều trên biển nên cô hơi mệt nên thức dậy trễ hơn so với thường lệ. Lúc dậy thì không thấy anh đâu, cô ra mở cửa thì lại bị khóa bên ngoài,khẽ thở dài cô quay lại giường ngủ tiếp, chắc anh sợ cô đi lung tung
nên mới khóa cửa nhốt cô trong phòng. Hai ngày rồi cô không đi học cũng không liên lạc gì với Đan chắc Đan giận lắm, nghĩ vậy cô liền mở điện thoại gọi cho Đan. Bên kia không nhấc máy, chắc Đan chưa ngủ dậy hoặc đang bận, cô định tắt thì Đan đã bắt máy.
Đan: Alo
Tinh Á: Cậu làm gì mà giờ mới bắt máy?
Đan: Cậu cũng còn nhớ đến mình sao? Mình tưởng cậu đang vui vầy hạnh phúc bên Triệu thiếu gia quên mất mình rồi.
Tinh Á: Nói vớ vẩn gì thế?
Đan: Cậu không cần giấu đâu, cậu nghỉ học, Thần Phong cũng nghỉ học, cả hai đều cắt liên lạc, đến cả một đứa nhỏ cũng có thể suy luận được là hai người đang ở bên nhau. Sao, sự việc đến đâu rồi? Nam nữ thụ thụ bất tương thân hay hưởng tuần trăng mật rồi?
Tinh Á: Đúng là không gì qua được mắt cậu
Đan: Chuyện, mình là ai chứ?
Tinh Á: Vậy cậu nghĩ bọn mình đến đâu rồi?
Đan: Haha, hỏi chơi thôi chứ mình biết hai người như nam châm hút nhau ấy, tách ra mà được à? Ngủ chung giường cảm giác thế nào? Thần Phong chắc cũng kìm chế giỏi chứ nhỉ?
Tinh Á:(á khẩu tại chỗ)
Đan: Thôi, hai người cứ tiếp tục đi nhé, mọi người không ai có ý kiến gì đâu, chỉ có vài trái tim bị tổn thương thôi, hehe, bye. (cúp máy)
Cô lại tắt nguồn rồi vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân, Đan quả là cái gì cũng biết nhất là mấy cái vụ nam nữ. Do lơ đễnh, cô lại vặn nhầm
cái vòi hoa sen, nước trút xuống đầu làm cô ướt nhẹp mà trong phòng tắm lại không có đồ thành ra cô tắm luôn cho tỉnh táo rồi lấy cái khăn bông to quấn quanh người sau đó mới đi ra, nước từ tóc cô chảy xuống, nhìn quyến rũ vô cùng, cái thân thể mảnh khảnh chỉ có một tấm khăn bông che phủ càng làm cho cô trở nên gợi cảm. Vừa bước đến cái tủ đồ thì Thần Phong bước vào, sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt anh. Nhìn cô lúc này gã nào không chết mê chết mệt thì không phải là đàn ông. Cố kìm nén anh bước lại gần cô rồi lấy cái máy sấy tóc.
- Để anh sấy tóc cho em?
- Ừm. Mà sao anh nhốt em trong phòng vậy? Em có bỏ anh đâu mà giam cầm em vậy chứ, ghét! – Cô vờ giận dỗi kiểu con nít.
- Ai nhốt, ai giam cầm em chứ? Chẳng qua anh muốn dành cho em một bất ngờ thôi.
- Bất ngờ à? Thật không đó?- Cô hoài nghi hỏi lại
- Không tin thì thôi nha.
- Giận à? Anh giận em sao?- Cô ôm lấy anh nũng nịu. Hành động này của cô lại làm anh không thể kìm chế hơn được nữa, anh ôm lấy cái eo nhỏ nhắn kia rồi đè cô xuống giường, đôi môi anh trượt từ môi cô xuống dưới cổ. Cô giật mình đẩy anh ra rồi lấy đồ đi vào nhà tắm, anh cười rồi đi xuống dưới nhà.
Một lúc sau, cô đi xuống dưới nhà thì thấy bàn ăn đã chuẩn bị sẵn, anh kéo ghế ra để cô ngồi vào.
- Anh nhờ đầu bếp chỉ bảo nên làm được bữa ăn này đó. Chắc không ngon lắm đâu nhưng cứ ăn thử nhé.
- Anh có mua thuốc xổ không vậy, em thấy không an toàn.
- Này em chưa thử mà đã chê sao?
- Đùa thôi mà, giờ em ăn đây.- Nói xong cô gắp thức ăn ăn thử. Nuốt xuống bụng thấy không có vấn đề gì nên có thể cho là tạm được. Anh
chăn chú dõi theo sắc mặt của cô.
- Thế nào?
- Tạm được. Đối với một người như anh mà làm được thế này là một kỳ tích đáng nể rồi á.
- Thật à? Haha mình thật là giỏi quá đi.- Anh vênh mặt tự sướng – Giỏi mà không biết phân biệt hành tỏi.- Cô nói làm anh tụt hứng ngay
tại chỗ, lúc sau mới phản đối lại.
- Hôm nay anh phân biệt được hết rồi nhé, em không còn cái chê đâu.
Mai mốt anh sẽ nấu giỏi hơn em.
- Em sẽ đợi. Lúc đó mà dở hơn là có chuyện đó.- Cô đe dọa.
- Ừ, anh sẽ cho em thấy tài nghệ làm đầu bếp của anh.
- Okay, coi chừng nói trước bước không qua đó.
Anh im luôn, mà anh tự tin quá đà rồi, ngu rồi, anh mà giỏi hơn cô thì anh không phải là người.
Cùng lúc đó, tại trường đại học Thánh Huy lại dấy lên tin đồn Âu Tinh Á và Triệu Hồng Quân nghỉ học đi chơi riêng, họ chỉ trích
Tinh Á là đồ lăng nhăng, cua Hồng Quân mà lại đi chơi với Thần Phong, rồi còn có ảnh hai người đang ngồi uống nước dừa nữa. Hồng Quân và Tấn Nam phải dọn dẹp tin đồn trong trường trước khi đến tai Phong, nếu không thì cả trường chết chắc. Bảo Ngọc thì nổi điên lên đi đến tìm Đan hỏi sự thật, Hồng Quân và Tấn Nam cũng đi cùng, trong vụ này Đan là người rõ nhất.
- Chị nói đi, có thật là hai người đó ở với nhau không?- Bảo Ngọc hỏi, đôi mắt đỏ ngầu giận dữ.
- Ảnh có đó, tự hiểu đi.- Đan thản nhiên đáp lại.
- Em đã biết?- Quân và Nam đồng thanh.
- Có chuyện gì mà tôi không biết chứ? Lúc này bọn họ hạnh phúc lắm đấy đừng có chen ngang, để Tinh Á chơi đùa một thời gian cho thỏa thích, chán rồi là cô ấy bỏ thôi, ba cái chuyện yêu đương này đối với bọn tôi chỉ là thay đổi không khí thôi. Haha, tôi đi đây. Yêu càng nhiều là càng đau ấy, nhắn với Phong của mấy người đi nhé. – Nói xong Đan quay lưng đi, vẫn biết là Tinh Á đang thật lòng nhưng chỉ có cách này mới bảo vệ được Tinh Á mà thôi.
“Xin lỗi cậu, mình cũng muốn hai người hạnh phúc nhưng với cái lũ điên loạn này, mình đành phải làm vậy thôi, hy vọng cậu sẽ hiểu”.
“Nếu ở trường mà có tin đồn, chắc chắn Đan sẽ giải quyết êm đẹp, cảm ơn cậu nhiều lắm, cứ làm theo những gì cậu vẫn hay làm nhé, thanks
Đan”.

 

Sau khi ăn sáng xong Thần Phong lại lôi Tinh Á đi chơi ở công viên giải trí. Hôm nay công viên ít trẻ con mà lại có
nhiều đôi tình nhân. Nhưng dù ở trong đám đông thì Thần Phong và Á vẫn rất nổi bật.
- Anh đi mua vé chơi tàu siêu tốc nhé? Em chơi được trò đó không?- Anh hỏi.
- Cái trò trẻ con đó mà anh hỏi em chơi được không à?- Cô cười, đáp lại.
- Vậy em đợi ở đây nha, anh mua vé rồi quay lại liền.- Nói xong anh chạy đến quầy bán vé.
Tinh Á nhìn lên phía chiếc tàu siêu tốc đang lao vù vù trên đầu lượn qua những vòng tròn, dốc ngược các hành khách lên, nhiều người sợ quá hét lên nghe chói cả tai. Mấy cái trò này ngày trước cô cũng chơi với Khiết An đến quen rồi, chẳng còn cảm giác sợ nữa. Nghĩ đến Khiết An, lòng cô thoáng một chút buồn, sau cái vụ đua xe lần trước không thấy động tĩnh gì của An nữa. Mà theo cô biết thì An không phải là con người đơn giản như vậy, chắc hẳn An sẽ không bỏ qua cho cô dễ dàng như thế đâu. Không biết đến bao giờ cô và An nới có thể như trước đây? Có lẽ là không bao giờ?
- Tinh Á làm gì mà em đứng đơ ra vậy?- Thần Phong lay tay cô.
- À, không, em đang suy nghĩ lung tung thôi. Mà anh mua vé rồi hả, mình lên chơi đi.- Vừa nói cô vừa kéo anh đi. Sau khi đưa vé, cô và anh ngồi vào vị trí đầu tiên luôn. Trước đây cô cũng luôn ngồi ở vị trí đầu nhưng người ngồi bên cạnh cô là Khiết An. Cô cứ mãi chìm trong ký ức tươi đẹp cũng với An mà không biết rằng chiếc tàu đang lao vù vù, gió quạt vào mặt mát lạnh, Phong ngồi bên cạnh chăm chú nhìn cô,rõ ràng cô đang có tâm sự mà tại sao lại không nói với anh? Chẳng lẽ cô định tự làm mình tổn thương nữa hay sao? Anh không xứng đáng để cô sẻ chia vui buồn sao?
- Tinh Á……..- Anh gọi cô.
Cô nghe anh gọi nhưng không trả lời, có lẽ cô nên quan tâm đến người bên cạnh cô nhiều hơn là cứ chìm đắm trong cái ký ức tươi đẹp đau lòng đó.
- Hửm? Anh gọi em sao?- Cô quay sang nhìn anh rồi cười.
- Em lại có tâm sự phải không? Không nói với anh được sao?- Phong không nhìn cô nữa.
- Không.
- Em đang nói dối.- Anh khẳng định
- Ừ.
- Tại sao?
- Khi nào thích hợp em sẽ nói với anh, anh đừng hỏi có được không? Em đã hứa với anh là không chịu đựng một mình nữa rồi mà, thế nên tin lời em nói và đừng hỏi có được không anh?
Anh im lặng không trả lời, anh cần phải hiểu cô hơn nữa.
- Giận em sao?- Cô nhướn mày hỏi
- Không, anh giận mình không hiểu em.
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA THẦN PHONG ANH LÀ ĐỒ NGỐC.- Cô hét lên, miệng cười toe toét như thể con người suy tư vừa nãy không phải là cô vậy, ở bên cạnh, anh bật cười rồi cũng hét lên.- TINH Á, EM LÀ CÔ NÀNG XẤU XA
ÍCH KỶ ĐÁNG GHÉT, AAAAAAAAAAAA.
Những người ngồi phía sau đều mắt tròn mắt dẹt nhìn cặp đôi đang hét khí thế kia. Họ không hiểu nổi hai con người kỳ dị đó.
- Em xấu xa, ích kỷ, đáng ghét thật à?- Cô hỏi anh, tay lăm lăm cú đấm tỏ vẻ đe dọa.
- Không, anh nói Tinh Á chứ không nói em?
- Tinh Á là con nhỏ nào chứ? Anh ngoại tình à?
- Ừm, nếu thế thì sao?
- Thì em giết cả hai.
- Vậy tốt cho anh quá luôn, được chết cùng với người mình yêu hahaha.
- Ghét.
- Em không biết rằng con gái nói ghét là yêu sao?
- Vớ vẩn, ai nói với anh vậy chứ?
- Ghét của nào trời trao của ấy, em mà ghét anh thì em còn phải ở bên anh dài dài, kakakakakaka.
- Nằm xuống mà mơ đi. Em thích bỏ rơi anh, anh cản được à?
- Em có bỏ rơi anh, anh cũng không cản đâu, bởi vì anh có Tinh Á mà.
Cô cười, sau đó cô và anh còn chơi nhiều trò hơn nữa. Ở đó có bao nhiêu trò cô cũng đòi chơi hết mới chịu cơ, báo hại anh phải chạy đị mua vé, mua nước tiếp sức cho cô vậy mà cô cứ ỏng ẹo chê bai khiến anh chạy đi đổi, chân tay quay cuồng như chong chóng vậy.
- Mệt không em? Em ăn gì không để anh mua?- Anh lo lắng, sợ cô bị đói rồi lại mệt mặc dù anh mệt gần chết.
- Anh mệt rồi, nghỉ đi, để em phục vụ anh nha.- Cô cười rồi quay lưng đi nhưng đi được vài bước thì thấy choáng váng cả đầu óc, thân thể loạng choạng ngã xuống, Phong nhìn thấy hoảng hốt chạy lại gần đỡ dậy.
Anh vội vã bế cô ra xe rồi phóng về nhà đến nỗi không quan tâm đến đèn đỏ hay cảnh sát giao thông nữa, ngồi trên xe cô thiếp đi, chắc chắn là bị say nắng rồi. Chơi cả ngày như vậy đến thánh thần cũng mệt chứ nói gì người thường. Đến gần tối, anh mới đánh thức cô dậy để ăn cháo và uống thuốc.
- Ưm, em lại hành hạ anh nữa rồi.- Cô xụ mặt đầy vẻ hối lỗi.
- Anh thật sự bó tay với em luôn đó, chơi không biết mệt rồi còn lăn ra ốm nữa chứ?- Anh lắc đầu rồi đút từng muỗng cháo cho cô.
Ăn xong rồi uống thuốc, anh lại sáp lại gần cô, anh vòng tay qua eo cô nhưng cô đã đẩy anh ra, nũng nịu.
- Anh đi pha nước nóng cho em đi, em muốn đi tắm.
- Ừm…- Anh gật đầu rồi đi pha nước tắm cho cô.
Một lúc sau anh đi ra, dìu cô đến cửa phòng tắm.
- Anh định tắm cùng em à?- Cô cười
- À, anh quên, xin lỗi.- Anh nói xong liền quay người đi xuống dưới nhà. Cô mỉm cười rồi bước vào phòng tắm, khóa cửa lại và thả mình trong bồn nước ấm dễ chịu. Thần Phong quả là một người bạn trai rất tốt, anh vì cô mà học nấu ăn, anh vì cô mà pha nước cho cô tắm, đàn ông con trai mấy ai có thể chu đáo đến vậy, nghĩ đến đó cô cảm thấy mình thật hạnh phúc, yêu anh quả là không hối hận………

 

Tắm xong, Tinh Á ra ngoài sấy tóc sau đó leo lên giường trùm mền kín mít từ đầu đến chân, một lúc sau, cô cảm thấy cánh tay quen thuộc của ai kia vươn tới ôm lấy eo mình thật chặt.
- Em trùm mền như vậy sẽ bị ngạt thở đó.- Phong vừa nói vừa kéo mền racho cô dễ thở.
- Em lạnh chứ bộ.- Cô giành mền lại.
- Anh có cấm em không được đắp mền đâu, anh chỉ nói là trùm mền kín mít như vậy sẽ bị ngạt thở thôi, em lạnh thì đắp đến cổ là được rồi.
- Ừm ~.
- Sáng nay em có tâm sự gì đó không thể nói cho anh được sao? Em không nói thì sao anh hiểu em được, không hiểu nhau thì sao mà hạnh phúc.-
Anh ôm cô thật chặt, giọng trầm ấm. Anh nói cũng có logic nhưng cô có thể nói được không? Trước giờ cô chỉ nói với Đan thôi còn anh chẳng lẽ không đáng để cô tin tưởng và sẻ chia buồn vui sao? Yêu nhau mà như thế sao? Yêu nhau mà không tin tưởng nhau, lúc nào cũng giữ kín bí mật cho mình, như vậy có hạnh phúc được không khi mà người này không hiểu người kia và ngược lại? Có lẽ phải nói ra……………
- Anh vẫn nhớ cái người tên là Andy mà lần trước đua xe với chúng ta chứ?- Cô hỏi.
- Andy của bên W hả?
- Ừm, cô ấy và em trước đây là bạn thân. Nhưng tình bạn đó không kéo dài được bao lâu, cô ấy hiểu lầm em và bỏ đi biệt tích, bây giờ gặp lại, tụi em từ bạn thân trở thành kẻ thù……
- Nói chính xác là cô ấy bỏ rơi em trước à, hiểu lầm mà không hòa giải được sao, bạn thân kiểu gì kỳ vậy?
- Chịu thôi, một người quay bước đi một cách lạnh lùng không nghe người kia giải thích, còn người kia thì cứ đứng đó nhìn, miệng lắp bắp không nói được một câu nào ra hồn. Một người đã không còn lắng nghe lời mình nói nữa thì mình có giải thích cũng chẳng thay đổi được gì.
Tổn thương nhau cũng đành chịu.
- Vậy em rút khỏi Eagle là vì không muốn đối đầu với cô ấy nữa?
- Ừm. Đối đầu nhau, anh nghĩ con người có thể làm như vậy với một người từng một thời là bạn thân của mình không? Ai thì em không biết chứ em thì không làm được, em không thể đối đầu với cô ấy, chạy trốn không phải là cách giải quết triệt để nhưng ít ra cũng khiến em và cô ấy không trực tiếp đối đầu nhau để rồi lại nuôi lòng thù hận. Buông tay đôi khi lại là cách tốt nhất.
- Nhưng em không thể chạy trốn mãi được, sẽ có lúc phải đối đầu nhau.
- Nếu cái chết có thể giải quyết tất cả thì em sẽ chọn cái chết.
- Chết không phải là hết đâu, đó là cách ngu xuẩn của những kẻ không có đầu óc, đừng chạy trốn, hãy dũng cảm đối mặt, sau lưng em còn có Đan và bên cạnh em luôn có anh mà, không sao đâu, đừng buồn và cũng đừng suy nghĩ gì hết. Mọi chuyện rồi cũng sẽ kết thúc thôi.- Anh ôm cô như muốn truyền thêm cho cô sức mạnh, lòng tin và tình yêu nữa.- À, trên cổ tay trái của em có hình bướm phượng điệp, anh không hiểu lắm?
- Ai cũng nghĩ là em vẽ lên để chơi vậy thôi nhưng thực sự là để che đi vết sẹo mà chính em đã tự gây ra cho mình. Em mất cha từ năm bốn tuổi, lên sáu tuổi thì bị mẹ bỏ rơi, đến năm mười một tuổi thì bị bạn thân hiểu lầm và lại bị bỏ rơi, tất cả những lần bị bỏ rơi đó đều trúng vào ngay mưa rất to, lúc đó em luôn đầm mình trong mưa cho đến khi bất tỉnh, lâu dần em bị viêm phổi và cũng bị trầm cảm. Có một lần, do bệnh trầm cảm bùng phát, em không kìm chế nỗi bản thân và đã dùng dao rạch cổ tay mình, lúc đó em tưởng mình sẽ chết, cảm giác thấy mình sắp được thăng thiên khiến em cảm thấy nhẹ nhõm nhưng Đan lại xuất
hiện và níu giữ sinh mạng của em, không chết được em đã hận Đan nhưng suốt thời gian sau đó em và Đan trở nên thân thiết, không thể tách rời, Đan hay nói cậu ấy là cái bóng của em cho đến lúc chết, em đã không còn quan tâm đến hai chữ “bạn thân” nữa, chính vì thời gian và sự thấu hiểu đã tạo nên tình bạn của bọn em. Đan nói lúc thấy em nằm trên đường, máu me chảy ra trông kinh khủng hơn mấy gã nghiện ma túy nhiều.
- Đừng bao giờ làm như vậy nữa nhé? Em chết thì em thấy nhẹ nhõm nhưng những người thân, bạn bè xung quanh em họ có thấy nhẹ nhõm không hay là ai cũng cảm thấy mình là người có lỗi vì cái chết của em?
- Ừm……Ah, cái gì kia?- Cô thốt lên khi thấy chiếc hộp nhỏ màu hồng đặt ở trên bàn trang điểm.
- Hửm ~.- Anh quay lại nhìn.- À, là……….- Vừa nói anh vừa lấy cái hộp đó đưa cho cô.
- Cái gì trong này vậy a?- Cô ngồi dậy rồi ngắm ngía.
- Phải mở ra thì mới biết chứ?- Anh cũng ngồi dậy và mở ra cho cô.
Là một cặp nhẫn. Dạng nhẫn bạc cao cấp.
- Cái nhẫn này do anh đặt làm đó, bên trong có khắc tên anh và em. -
Nói xong, anh đeo cho cô cái nhẫn có khắc tên anh ở bên trong rồi nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến, âu yếm.
- Wow, đẹp thật a. Để em đeo cho anh.- Cô cũng đeo cho anh chiếc nhẫn có khắc tên cô rồi mỉm cười hạnh phúc.
Dưới bầu trời đấy sao và trăng, hai chiếc nhẫn bạc sáng lấp lánh như hai vì sao rơi từ trên trời xuống, đáp lên tình yêu của hai
người……….
Tình yêu không cần phải nói ra, chỉ cần hình ảnh của đối phương khắc sâu trong tâm trí và trái tim là đủ……………………….

 

Sáng hôm sau, cô thức dậy thì thấy anh đang loay hoay làm bữa sáng rồi, nhìn anh mặc tạp dề, đầu nghiêng về phía vai,
kẹp điện thoại, tay thì khuấy khuấy đảo đảo.
Phong: Sao? Sôi rồi thì bỏ hành hoa vào à? Tất bếp luôn là ăn được hả?
Có chắc không đó? Lại phải nếm lại lần nữa à?
Anh vừa nói chuyện điện thoại vừa lấy muỗng múc một ít soup lên nếm thử.
Phong: Nó cứ ngọt ngọt thế nào ấy, không cay lắm. Ôi thôi rồi, tôi không bỏ hạt nêm mà lại bỏ nhầm bột ngọt rồi, làm sao đây? Haizzz,
điên thật, ông mau nghĩ cách đi chứ, cô ấy mà dậy thì tôi giết ông đấy. Sao, bỏ thêm muối à? Lỡ mặn thì đổ cả nồi à, ông có đầu óc không
hả? Bỏ hạt nêm cho chắc à, có an toàn không đấy, cô ấy ăn vào mà có bị gì thì ông chuẩn bị cuốn đồ đi là vừa.
Nói xong anh cúp điện thoại luôn, anh đâu biết rằng cô đang đứng xem anh nấu nãy giờ.
- Haha, xong rồi, giờ đi gọi cô ấy dậy thôi.- Anh tháo tạp dề ra treo lên và đứng chôn chân tại chỗ luôn khi thấy cô đang đứng dựa người bên cạnh cửa phòng ăn, đôi mắt chăm chú nhìn anh.
- Ừm, anh nên tắt bếp trước đã.- Cô nhướn mày nói.
Anh quay lại phía sau và hốt hoảng lao đến tắt bếp, sém chút nữa là soup trào hết cả ra ngoài.
- Ăn được rồi chứ?- Cô ngồi xuống ghế, hai tay đặt lên bàn tỏ vẻ chờ đợi nhưng anh không còn can đảm để múc soup cho cô ăn nữa.
- Em dậy sớm thế?- Anh chuyển đề tài.
Thấy anh có vẻ lưỡng lự như vậy, cô đứng lên và đi lại gần bếp, múc một ít soup nếm thử. Anh nhìn cô, nét mặt hiện rõ sự căng thẳng. Nếm
xong, cô mỉm cười bước lại ôm lấy anh.- Anh không cần căng thẳng vậy đâu, soup rất ngon đấy, đôi khi sự nhầm lẫn trong lúc nấu ăn lại tạo ra một hương vị khác lạ cho món ăn đó, người chỉ bảo cho anh không nói với anh điều này à?
- Ăn được sao?- Khuôn mặt anh dường như vừa thoát được thảm họa thật.
- Ăn được.- Cô cười rồi ngồi xuống ghế, tay trái chống cằm, tay phải cầm miếng bánh sandwich lên ăn.- Anh định để em nhai bánh không à?
Nghe cô nói vậy, anh lật đật chạy đi múc soup ra rồi bưng lại bàn, anh không dám tin vào tai mình nữa. Nhầm lẫn mà cũng ngon à, thật đúng là chuyện lạ.
Ăn xong, cô thay đồ rồi đi dạo với anh. Ai nhìn thấy cũng ghen tị, cô và anh nhìn nhau, mỉm cười đầy hạnh phúc, trông họ giông một đôi vợ chồng mới cưới đang đi hưởng tuần trăng mật vậy.^^ Chiếc nhẫn bạc lấp lánh càng thu hút sự quan tâm của những người qua lại.
- Chỗ đó là trung tâm mua sắm đó, chúng ta vào thôi,- Cô kéo anh chạy vào, đúng là con gái, ai cũng thích mua sắm hết. Cô ngồi chọn đồ rồi bắt anh đi thử. Mà anh thì mặc gì cũng đẹp, cũng hợp, khỏi thử cũng biết. Đến lượt anh chọn đồ cho cô thì cô lại kiếm cớ đi mua đồ uống,bảo anh ở đó đợi. Một lúc sau cô quay lại với hai lon nước ngọt và một cái túi nhỏ xíu.
- Em mua cái gì đó?
- Trang sức của con gái, anh hỏi làm gì? Đi thôi, ở đây chán quá.- Cô lại kéo anh đi.
Đi ngang qua công viên, thấy đám đông cô nổi hứng tò mò nên lân la lại hỏi một cô nàng đứng gần.
- Bạn ơi cho mình hỏi, chỗ đó làm gì mà đông vậy?
- À, nhà thiết kế áo cưới nổi tiếng nhất nước ta đang muốn tìm một đôi tình nhân ăn ảnh để làm đại diện cho bộ sưu tập áo cưới mới của cô ấy đó mà. Nhưng mà nãy giờ không đôi nào được chọn cả.
- Ồ, cảm ơn bạn a.- Nói xong cô quay đi đến chỗ Phong bắt anh thử.
- Anh mình chụp thử đi nha. Em thấy cái trò này hay nè.- Cô nũng nịu,đôi mắt long lanh khiến anh dù không muốn cũng phải chiều. (chị Tinh Á
lợi hại thật a!)
Cô và anh vừa bước đến thì chị thiết kế lao đến như tên lửa, mắt sáng lên như người nghèo vớ được túi vàng bạc châu báu vậy.
- Ah, hai em được đó, giúp chị nha.- Chị nói luôn mà không thèm giới thiệu là giúp cái gì, cũng may cô có tìm hiểu trước rồi. Bộ sưu tập
của chị ấy có cả mấy chục bộ, cô và anh thay liên tục đến nỗi đuối luôn, mà công nhận là cái người chụp cũng rất giỏi a, chọn góc chụp
rồi kiểu chụp, blabla, đủ các thứ, chắc phải lên tới mấy trăm tấm ảnh luôn á.
Sau khi chụp ảnh xong, chị thiết kế cảm ơn không ngớt
luôn, lại còn suýt xoa là ăn ảnh rồi đẹp đôi, blabla.
- Em thấy chưa, ai cũng nói chúng ta đẹp đôi hết?- Anh cười rất là mãn nguyện.
- Trời, em mới đẹp còn anh xấu quắc.- Cô nói xong liền nhanh chân chạy ra biển trước mặc cho anh chạy theo sau với cái đầu xì khói.>o<. Anh đẹp trai phong độ thế này mà cô dám bảo xấu sao, cô thật kiêu ngạo quá rồi, phải trị tội mới được. Anh đuổi theo cô rồi cả hai tắm biển luôn.
Hoàng hôn buông xuống, cảnh biển trở nên lãng mạn, hai người tưah vào nhau đẹp như một bức tượng nghệ thuật khắc trên bãi biển thơ mộng này………………..

 

Chương 6: MỸ NHÂN

Kết thúc một tuần nghỉ ngắn, Thần phong và Tinh Á trở về, khi đó thì Đan lại lo xử lí tin đồn vớ vẩn cùng với
những tấm ảnh của Phong và Tinh Á mà một vài cậu ấm cô chiêu nào đó chụp được, vì là nhân vật hot nên tin đồn cũng lan rộng, xử lí cũng không thể hết trong một thời gian ngắn được. Chuyện họ bồ bịch thì cũng không có gì quan trọng nhưng Tinh Á rất ghét cái kiểu ra ngoài đường là bị người ta chỉ trỏ, xoi mói, bàn tán, cô không phải là ngôi sao điện ảnh hay minh tinh màn bạc gì nhưng lại là tâm điểm để người ta nói vào nói ra, cảm giác đó thực sự rất khó chịu.
- Tại sao người đẹp lại phải làm mấy cái vụ đó vậy? Chuyện của họ người đẹp xen vào làm gì cho khổ thân chứ?- Giọng lưỡi này không ai
khác ngoài Bảo Tấn Nam, chắc cả thế giới này có mình anh ta là người có thể nói ra những lời ướt át đó mà không bị ăn tát. Anh ta rảnh rỗi
quá nên mới lượn lờ qua chỗ Đan rồi bắt đầu nói chuyện.
- Tôi không phải người đẹp của anh, người đẹp của anh phải là mấy cô nàng ăn mặc thiếu vải, sexy, đường cong hấp dẫn thậm chí còn lộ hàng kìa.- Đan đốp lại ngay không một chút nể nang, miệng nói, mắt dán vào màn hình máy tính, tay thì thực hiện các thao tác trên bàn phím để gỡ ảnh xuống và xóa lời bình.
- Haiz! Sao em giống Hồng Quân thế? Hai người cứ lôi cái chuyện “tình một đêm” của anh ra nói là sao vậy? Ah, mà giờ tên Quân đó cũng đang lo giải quyết vấn đề của Phong và Tinh Á đó, anh phải công nhận là hai người có cách giết thời gian hay thật. Miệng lưỡi thiên hạ mà bịt được hết thì có mà là thánh thần chứ chẳng phải người.- Bảo Tấn Nam nói,hai tay đút vào túi quần, dáng vẻ nhìn ngứa cả mắt.
- Này, anh hết việc để làm rồi hay sao vậy?- Đan nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu khi có sự xuất hiện của anh ta.
- Chứ em bảo anh phải làm gì bây giờ? Tên Quân đang bận, em cũng vậy luôn, anh biết chơi với ai bây giờ, đi đánh người à hay là đi uống
rượu với ông anh trai của em?
- Tán gái là nghề của anh mà. Sao không tìm đại một cô nào đó rồi vô khách sạn mà tâm sự cho đỡ chán, biết đâu cô ta lại khiến anh vui hơn thì sao?- Đan lại cạnh khóe tiếp.
- Anh không còn hứng thú với mấy cái trò đó nữa. Cô nào cũng giống cô nào, nói ngon nói ngọt một chút là ok ngay, hạng người dễ dãi đó anh ngán đến tận cổ.
- Hưm, nếu không có cái hạng người dễ dãi đó thì lấy ai phục vụ cho nhu cầu của các anh. Mà anh cũng biết ngán sao? Chuyện động trời đây!-
Đan cười nhạt.
- Công nhận em thích cái trò dìm hàng người khác thật.
- Giờ mới biết à?
- Ừ, trước giờ anh không nghĩ em là người như thế. À mà em biết chuyện này chưa?
- Chuyện gì?
- Bảo Ngọc yêu đơn phương Thần Phong.
- Thì cũng có khác gì chuyện anh và Hồng Quân yêu đơn phương Tinh Á đâu, bình thường mà.
- Nhưng mà họ là chị em, em thừa biết chuyện đó mà, yêu cùng một người con trai không trở thành tình địch mới lạ
- Anh và Quân cũng thế thôi.
- Bọn anh có thể nhường nhịn cho nhau nhưng chị em họ có thể nhường nhịn cho nhau không khi mà quyết tâm chinh phục của Bảo Ngọc càng ngày càng cao?
- Ôh, tôi nói Tinh Á yêu Phong lúc nào vậy? Nếu Tinh Á chán rồi thì cô ấy sẽ bỏ thôi, lúc đó Bảo Ngọc có muốn là tình địch cũng không được.
- Nhưng mấy cái tấm hình này trông không có chút gì gọi là vui chơi qua đường cả.
- Người ngoài nhìn vậy thôi chứ kẻ bên trong cuộc mới hiểu được. Sáu năm làm bạn của Tinh Á, chẳng lẽ anh nghĩ tôi không hiểu con người cô ấy sao? Cô ấy không còn lòng tin và sự chân thành nữa đâu mà mong cô ấy yêu Phong thật lòng. Bây giờ chẳng qua là cô ấy đang có hứng thú với trò chơi tình yêu vậy thôi chứ sau này cũng chán à. Nếu giả sử như bây giờ Phong xảy ra chuyện gì chưa chắc cô ấy đã quan tâm đâu.
- Vô tình.
- Phải gọi là tuyệt tình mới đúng.
- Nhưng cho dù có là thế thì bọn anh vẫn quyết tâm chinh phục cô ấy đến cùng đó.
- Tôi không cản nhưng có một lời khuyên. Trèo cao quá khi bị ngã, sẽ RẤT ĐAU.- Đan nói xong liền tắt máy tính rồi bỏ xuống căng-tin mặc cho Nam ngồi đó suy nghĩ.
Lúc đi xuống, Đan vô tình gặp Quân ở đó. Mà cái căng-tin hôm nay đông khủng khiếp, chen chân mãi mới vô được cái quầy bán đồ uống. Mua được một chai nước ngọt có gas thì lại hết cả đường ra, điên thiệt. Cùng lúc đó, Quân lách người đến bên Đan và tìm cách kéo Đan ra khỏi đám người đó.
- Cảm ơn anh. Mà cái lũ điên đó làm cái quái gì mà đông thế không biết, làm tắc nghẽn cả giao thông?
- Em đúng là nóng tính thật, vậy mà vẫn sống yên ổn với Tinh Á công nhận là tài.
- Tinh Á vậy thôi chứ không lạnh như anh nghĩ đâu, đứng trước cô ấy em chỉ là con muỗi thôi.- Đan cười hồn nhiên như cô tiên, khác với những lúc cười nhạt, hung hăng, khó gần.
- Ha, vậy Tinh Á là con gì?
- Dĩ nhiên là con người rồi.
Cả hai cùng cười rồi vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ. Dường như Quân đang thay đổi, có lẽ Tinh Á không thuộc về anh thì hà cớ gì anh phải yêu đơn phương chi cho đau lòng mà biết đâu còn bị thương hại nữa. Anh nên dành tình cảm đó cho một người khác, không phải là Tinh Á.
Trên đường đi, Phong và Tinh Á không khác gì một đôi vợ chồng vừa đi hưởng tuần trăng mật về, cả cô và anh đều cảm thấy
hạnh phúc cứ chọc cười nhau miết. Cô và anh đâu biết rằng có chuyện không hay sắp xảy đến.
Thế giới hạnh phúc ngọt ngào đó có thể bị phá vỡ hay không?………………….

 

Phong dừng xe trước khu chung cư cao cấp, nghĩ đến việc phải xa cô là anh không chịu đựng được. Những ngày qua dù chỉ là
một tuần ngắn ngủi thôi nhưng ở bên cô, anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc, sáng dậy là được ăn sáng cùng cô, đi chơi cùng cô, tối về được
ôm cô trong vòng tay ngủ đến sáng, đối với anh, hạnh phúc là như thế đó.
- Thôi, em vào nhà đây. Anh về cẩn thận.- Cô cười rồi xách đồ, bước xuống xe nhưng anh đã giữ tay cô lại.
- Chỉ có vậy thôi sao? Em nên trả tiền đi taxi chứ?- Anh cười, dáng vẻ đùa cợt.
- Hửm? Em tưởng anh miễn phí.- Cô giả nai đáp lại.
- Miễn phí à? Em đừng có mơ ngủ như thế chứ?- Anh chồm tới.
- Thôi được rồi, em trả là được chứ gì?- Nói xong, cô hôn phớt lên môi anh một cái nhưng anh đời nào chịu chấp nhận “số tiền lẻ” đó, cánh tay anh ôm lấy cô và đùa giỡn đôi môi của cô cho tạm thỏa mãn rồi mới buông tha cho cô. Sau nụ hôn của anh, cô cảm thấy choáng váng cả đầu óc, phải ngồi lại trong xe khoảng năm phút rồi mới lấy lại trạng thái bình thường được. Anh ngồi bên quan sát có đôi chút lo lắng nhưng mấy lần trước cũng vậy, chỉ cần anh hôn cô thì cô đều bị như vậy cả.
- Em không sao chứ?- Anh hỏi.
- Ừm, trước giờ vẫn hay bị vậy mà. Thôi, anh về cẩn thận, em lên nhà nghỉ ngơi đây.
- Mai anh qua đón em đi học nhé?
- Không cần đâu, em đi với Đan.- Nói xong, cô thực hiện động tác mi gió với anh rồi mới quay đi.(cái động tác mi gió mà mấy đứa bé hay làm á, nhìn dễ thương, iu iu).
Lên tới nhà, đập vào mắt cô là cảnh Đan đang chăm chú làm bài tập. Cái chuyện này là hơi bị kỳ à nha, trước giờ làm gì có chuyện Đan ngồi học chăm chú thế này, chắc hôm nay sẽ có mưa to.
- Về rồi à? Mình tưởng hai người đi chơi cả tháng luôn.- Đan nói nhưng mắt không rời khỏi quyển vở, tay không chịu rời xa cây bút.
- Trí tưởng tượng của cậu mà không viết tiểu thuyết thì hơi bị uổng phí một tài năng đó.- Cô khéo léo đáp lại. Ai cũng hiểu câu này là
“đầu óc của Đan không nắm bắt được tình hình thực tế”. Tinh Á đã diễn đạt ý của câu nói rất xuất sắc.
- Đi chơi vui chứ?- Đan không màng đến câu nói của Tinh Á, có lẽ cách nói này đã trở nên quen thuộc mà Đan thì không cần phải suy nghĩ nhiều về cách nói đó của Tinh Á, bạn bè chơi lâu năm nên rất là hiểu nhau a.
- Cậu thấy mình có điểm nào không vui sao? Mấy ngày nay ở đây có chuyện gì vui không vậy?- Cô cười rồi đi lại phía tủ lạnh lấy một ít
nước hoa quả ép ra uống.
- Cậu vui là tốt rồi. Ở đây vẫn bình thường.
- Nhưng theo mình thấy thì cậu không được bình thường, cậu giận mình sao?- Cô lại gần Đan hỏi han.
- Giận gì đâu, chỉ là mình và Bảo Ngọc có xảy ra một chút chuyện không vui thôi.
- Nó làm gì?- Giọng cô bắt đầu trở nên lạnh lẽo.
Đan kể lại đầu đuôi câu chuyện, Tinh Á nghe xong thì không có phản ứng gì.
- Nó là người có lỗi trước nên mình không có gì để trách câu cả, vui lên đi, mình có mua quà cho cậu nè.- Tinh Á lại vui vẻ bình thường, cô
lấy một bộ váy dự tiệc trong giỏ đồ ra đưa cho Đan.
- Ack, cậu mua cái này làm gì thế?- Lần này thì Đan bắt buộc phải rời xa quyển vở và cây bút, hai mắt chăm chú nhìn lên bộ váy trên tay cô.
- Sắp tới là sinh nhật của Hồng Quân nên cậu phải mặc cái này đi dự
chứ? Không lẽ cậu định mặc áo sát nách và quần short à? Ah, quên còn đôi giày cao gót này nữa. Tông xuyệt tông a.
- Ack, ack, phải-mặc-cái-này á?- Khó khăn lắm Đan mới nói được một câu trọn vẹn.
- Sao? Rất đẹp mà!
- Ý mình không phải là xấu hay đẹp mà là…mà là…mình… không quen… mặc.
- Không quen rồi sẽ quen, cậu cứ như vậy nên bị Lôi Vỹ chê hoài, thằng nhóc nói cậu không được nữ tính đó.
- Nó dám nói thế sao? Được, hãy xem Khương Nhã Đan ta đây nữ tính cỡ nào nhé?- Đan hùng hồn tuyên bố.
Nói xong, hai người lăn ra cười. Tối hôm đó, đợi lúc Tinh Á đi ngủ rồi Đan mới lôi laptop ra, gửi email cho bộ ba 16T hỏi thăm tình hình và
“sạc” cho Lôi Vỹ “một trận đại hồng thủy” vì cái tội cả gan bảo Đan không nữ tính, người ta xinh đẹp, quyến rũ thế này mà bảo là không nữ
tính à. Mắt chắc là sole rồi.(ack, chị Đan quyến rũ đến nỗi đánh sái quai hàm người khác vậy mà nữ tính chết liền).
Sáng hôm sau, trong lúc ăn sáng, Đan đã phát hiện ra chiếc nhẫn bạc lấp lánh trên ngón tay áp út của Tinh Á và một màn tra
khảo đã diễn ra.
- Hehehe, cái nhẫn đó từ đâu mà có vậy?
- Nhẫn cặp đó mà.
- Ai mua?
- Phong đặt làm.
- Anh ta tặng cậu ở đâu? Bãi biển lãng mạn hay ở nhà hàng nào đó?
- Tặng trên giường.
- HẢ? CẬU NÓI LẠI MÌNH NGHE XEM NÀO.- Đan hét lên.
- Tặng trên giường.- Tinh Á nhắc lại.
Nghe xong câu đó Đan im luôn và màn tra khảo vụ chiếc nhẫn kết thúc.
Trên đường đến trường, Đan không hé răng hỏi một câu nào nữa, có lẽ Đan bị shock sau khi nghe ba chữ “tặng-trên-giường” mà Tinh Á nói.
Tinh Á đi bên cạnh thì cứ tủm tỉm cười. Đúng là chịu hết nổi luôn a……………………………….

 

Bước đến trường, đập vào mắt Tinh Á và Đan là một đám đông nhốn nháo. Đan cười khẩy rồi kéo Tinh Á đến xem, xem ra hai
nhân vật hot mới về là đã có chuyện hay để xem rồi.
- Mày nói nhăng nói cuội gì vậy hả? Cô ấy yêu ai cũng cần mày cho phép à? Mày là cái thá gì của cô ấy vậy? Ngon thì nói xem nào?- Tiếng quát này có vẻ quen quen, hình như là của Bảo Tấn Nam thì phải?!
- Các người chỉ được cái to mồm. Tất cả chỉ nhờ tiền của và quyền thế của cha mẹ để đi ức hiếp người khác thôi. Không dám đấu tay đôi mà lúc nào cũng chơi cái trò hội đồng, đồ hèn như các người đủ tư cách yêu cô ấy sao? Không biết nhục mặt à?- Tiếng người nào đó đáp lại.
Bảo Tấn Nam nghe thế giơ tay định cho tên đó một cú đấm nhưng Đan đã cản lại. Đám đông hướng mắt về phía cô.
- Bảo thiếu gia đừng nóng, nếu anh ta đã nói vậy thì đợi anh ta phục hồi rồi hai người đấu tay đôi, như vậy sẽ hay hơn.
- Này, chị biết gì hả? Tên này đã xúc phạm anh Phong, anh Quân và anh Nam, không đánh sao được?- Bảo Ngọc chen vô nói thêm.
- Xem ra lời nói của tao không có hiệu lực với mày thì phải.- Đan gằn giọng.
- Ngon thì đánh tôi đi, hôm nay chị tôi về, chị dám đánh à?- Bảo Ngọc vênh mặt khiêu khích.
- Hạ thấp cái mặt xuống đi, mày nghĩ Tinh Á điên hay sao mà đi làm tấm lá chắn cho mày hả? Cô ấy còn bận trăm công nghìn việc, không rảnh để mà chơi với mày đâu. Còn tao thì hôm nay không có hứng thú đánh mày cho nên mày vênh mặt cũng không chọc tức được tao đâu, ranh con ạ.-
Đan cười nhạt sau đó vỗ vai Nam vài cái rồi đi lên lớp.
Khỏi cần nói cũng biết chuyện này có liên quan đến Tinh Á và Thần Phong rồi. Giờ giải lao, cô hẹn anh ra chỗ vườn hoa sau trường nói
chuyện.
- Có chuyện gì mà anh ta xúc phạm cả ba người vậy?- Tinh Á hỏi.
- Anh ta nói anh không xứng đáng với em, còn nói là Quân với Nam chỉ là mấy tên đạo đức giả. Nam nghe vậy nên mới đánh anh ta, mấy tên đàn em cũng nhào vô đánh thay anh và Quân thôi.- Phong trả lời.
- Lãng xẹt. Đúng là chuyện nhảm nhí.- Cô cười nhạt.
Phong tiến lại gần cô, ôm lấy cô định hôn nhưng cô đã đẩy anh ra.- Ở trường, cấm tiếp xúc thân mật.- Nói xong, cô quay lưng đi lên lớp bỏ
lại anh ở đó nhìn theo.
Chiều, tan học, bà nội gọi cô về nhà ăn cơm, từ lúc dọn ra ở riêng, bà không hề biết cô làm gì, sống ra sao. Và hôm nay cũng
có chuyện bà cần cô giúp nên gọi về bàn bạc.
- Cháu chào bà.- Cô bước vào nhà, rồi kính cẩn cúi chào.
- Ah, hôm nay chị về, bà nhớ chị lắm đó, mà sao chị dọn ra ngoài ở vậy? Chị có biết chị đi vắng một chút thôi là đã có người gây chuyện
với em rồi á.- Bảo Ngọc dẻo miệng nói. Từng lời tuôn ra từ miệng nó đều khiến cô buồn ói. Giả tạo đã trở thành phong cách sống của nó
nhưng giả tạo quá lại khiến người ta cảm thấy buồn ói. Đáp lại lời nó chỉ là nụ cười gượng gạo của cô. Trong bữa ăn có nhiều món cô thích
nhưng không hiểu sao cô lại không muốn ăn, chỉ động đũa qua loa rồi thôi.
- Hôm nay gia đình ta mới có dịp ngồi ăn cơm đầy đủ thành viên thế này, cháu phải ăn nhiều vào chứ Tinh Á?- Bà nội nói.
Hai chữ “gia-đình” đối với cô thật lòng mà nói thì nó chỉ còn là một khái niện mờ nhạt. Gia đình mà thế này sao? Gia đình mà người đàn ông trụ cột đã ra đi đến một thế giới khác vĩnh viễn không trở về, người phụ nữ cũng bỏ con để đi tìm hạnh phúc mới, người bà đáng kính lại không quan tâm gì đến hai đứa cháu thiếu hơi ấm tình thương của cha mẹ, người em gái cùng cha khác mẹ lại sống giả tạo và căm ghét cô.
Haha, như vậy gọi là gia đình sao?
- Bà nội, cháu đang rất bận, bà muốn cháu làm gì thì hãy nói đi ạ, cháu sẽ thu xếp công việc để giải quyết.- Cô vào thẳng vấn đề luôn.
- Chị bận lắm sao? Vậy mà em cứ tưởng chị rảnh rỗi để đi chơi a.- Bảo Ngọc nói, giọng điệu nghe ngây thơ thấy sợ nhưng cô nhận ra trong câu nói đó có cái gì đó như là cạnh khóe vậy.
- Ừm, Âu Đình đang đứng trước nguy cơ bị mất nhiều cổ đông, điều đó sẽ gây ảnh hưởng lớn tình hình tài chính của tập đoàn, nếu cứ tiếp tục thế này thì nguy cơ phá sản là điều có thể xảy ra….- Bà nói, gương mặt đầy lo âu.
- Được rồi, cháu sẽ có cách giải quyết.- Cô nói xong liền đứng dậy cúi hào bà rồi quay sang nói với Bảo Ngọc.- Em nghe rõ rồi đấy, bớt tiêu
xài phung phí lại đi.- Nói xong cô bỏ đi. Lại là việc của tập đoàn, tuy đang là sinh viên đại học nhưng cả tập đoàn đều biết đến tài năng
kinh doanh và điều hành tập đoàn của cô.
Trở về nhà, Đan đang ngồi xem phim, thấy sắc mặt cô khác đi, Đan lo lắng.
- Có chuyện gì vậy?
- Âu Đình có thể sẽ bị phá sản.
- HẢ? TẠI SAO?
- Các cổ đông lớn đang rời bỏ Âu Đình vì muốn dồn vốn đầu tư cho tập đoàn khác.
- CÁI QUÁI GÌ VẬY CHỨ?
- Lần này mình phải trực tiếp ra mặt rồi, tạm thời sẽ nghỉ học một thời gian và phải ra nước ngoài.
- Hừ.
- Không sao đâu, mấy vụ này cũng thường thôi.- Cô trấn an Đan.
- Thường cái con khỉ. Tập đoàn Âu Đình là tất cả tâm huyết của ông nội và ba cậu, nếu bị phá sản chẳng phải sẽ có lỗi với hai người đó lắm
sao?
- Ngày nào mình còn sống thì ngày đó Âu Đình còn tồn tại.- Cô nói. tay siết chặt lại.
Cuộc đời cô không biết bao giờ mới được bình yên đây, tình bạn cũng không trọn vẹn, tình thương của cha mẹ thì không có, tình yêu chẳng biết sẽ ra sao, đời sống không thoải mái, lúc nào cũng sống trong tình trạng lo lắng, mệt mỏi………….Cô chỉ là một đứa con gái, bề ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong lại vô cùng trẻ con và yếu đuối. Mới 18 tuổi đầu mà cuộc sống của cô đã căng thẳng và bận rộn đến vậy, liệu sau này cô ấy có được bình yên mà sống không
nữa?!……………………………

 

Chương 7: VẾT THƯƠNG LẠI NHÓI ĐAU.

Hôm sau, trên trang nhất của các tờ báo đều đăng tin “Âu Đình có nguy cơ bị phá sản”. Sự việc chưa ra sao mà đám phóng viên
đã có bài viết gây sốt như vậy chứng tỏ các cổ đông của Âu Đình quyết tâm lật đổ Âu Đình đây mà, xem ra họ đã quên mất sự tồn tại của Tinh Á
rồi, phen này cô không mạnh tay thì không ổn. Đan đến trường một mình bởi vì Tinh Á đang bận giải quyết công việc của tập đoàn nên không thể
đi học được.
Vừa đến trường thì Đan đã thấy Bảo Ngọc đang bị một đám con gái nhà giàu xỉa xói, mọi người thì bàn tán.
- Thôi, lo về bán bớt quần áo đi lấy tiền mà trang trải cuộc sống, tập đoàn sắp phá sản rồi thì đi học làm gì, trường này không dạy con nhà
nghèo đâu.
- Đúng đó, ở đây học chỉ làm bẩn thanh danh trường thôi.
- Tập đoàn phá sản liệu sau này chúng tôi có còn gặp lại cậu không nhỉ Bảo Ngọc?
- Ôh, bà chị gái xinh đẹp của cậu đâu rồi, không dám đến trường hả?
- Bảo Ngọc à, nhan sắc của cậu và chị gái cậu cũng thuộc dạng sắc nước hương trời, nếu Âu Đình sụp đổ, hai người chỉ cần kiếm một đại gia là
sống sung sướng cả đời a.
- Haha, giờ thì đến cả Eagle cũng không cần cậu nữa rồi, cậu thật tội nghiệp! – Ôi, con cún đáng thương quá đi.
- Nhà mình đang tuyển osin đó, cậu vào làm nhé? Haha.
Cả trường bỗng dưng ngừng bàn tán về chuyện tập đoàn Âu Đình vì có một chiếc xe ferrari màu đen bóng loáng tiến vào trường, loại siêu xe này
chỉ có Quân, Phong, Nam mới có thôi, vậy mà giờ lại có một chiếc oách một cô gái xinh đẹp, chiếc áo sơ-mi màu đen đi kèm chiếc quần đùi jean
màu trắng, đôi giày cao gót đính những hạt pha lê cực nhỏ, lấp lánh rất đẹp, tóc uốn nhẹ bồng bềnh thật nữ tính nhưng khuôn mặt lại lạnh
lẽo như băng tuyết vĩnh cửu vậy. Cô tiến lại gần Bảo Ngọc rồi quét tia nhìn lạnh lẽo qua đám tiểu thư đó làm họ cảm thấy lạnh sống lưng.
- Bảo Ngọc, em không cần để ý những gì bọn họ nói, cứ học tập bình thường đi.- Tinh Á lạnh lùng nói với nó sau đó quay qua đám tiểu thư
nhà giàu rồi nở một nụ cười đẹp đến rung động hồn người nhưng họ đâu có biết nụ cười đó có hàm ý gì. Đan bước tới bên cô.- Mình tưởng cậu
không đi học.
- À mình định nghỉ nhưng lại đến vì thấy công việc của Âu Đình cũng không đến mức nghiêm trọng để mình trực tiếp ra tay giải quyết nên lại
đến trường.Bây giờ đám tiểu thư đó mới ngã ngửa, cô gái xinh đẹp này là chị gái của Bảo Ngọc. Âu Đình sắp bị phá sản vậy mà cô vẫn còn bảo là không
nghiêm trọng, thật không hiểu nổi bộ óc thông minh đó đã sắp sẵn kế hoạch nào. Mọi người thắc mắc không hiểu đầu cua tai nheo gì nhưng vẫn
phải lên lớp học, Bảo Ngọc cũng vậy.
- Đan, mọi việc ở đây mình nhờ cậu giải quyết đó, đừng để ai đụng đến Bảo Ngọc, kẻ nào cả gan thì cậu cứ xử thẳng tay, hậu quả để mình giải
quyết.
- Ok, mình đang ngứa ngáy tay chân đây, lâu ngày không khởi động xương cốt thấy khó chịu quá, haha.- Đan cười rồi đi lên lớp.
Tinh Á thì lên phòng hiệu trưởng xin bảo lưu điểm sau đó gọi Phong ra vườn hoa phía sau nói chuyện.
- Tinh Á, chuyện trên mấy tờ báo lá cải đó là thật à? Em ổn chứ?-
Phong lo lắng ôm chầm lấy cô. Thiếu hơi cô là anh không thể chịu nổi được.
- Có lẽ em phải xa anh một thời gian đó.
- Anh không chịu nổi đâu.
- Anh đang mè nheo em đó hả? Sau khi giải quyết hết công việc em sẽ bù đắp cho anh. Được chứ?
- Ừm, anh không giúp gì được cho em, anh thật vô dụng phải không?Đáp lại anh là nụ hôn của cô, cô ôm anh rồi hôn thật lâu khiến anh cảm
thấy ngây ngất, mê muội. Cô rời đi mà anh vẫn còn chìm trong mê say ngọt ngào do nụ hôn cô đem đến, anh chỉ nghe loáng thoáng là “nếu có
chuyện gì đó xảy ra…thì anh vẫn sẽ tha thứ cho em nhé, em không muốn làm vậy đâu nhưng em xin lỗi, mong anh sẽ hiểu cho em…”. Anh không
hiểu ý cô là gì nhưng có vẻ như vụ này có liên quan đến anh. Mặc kệ là có liên quan hay không liên quan, anh chỉ cần cô nhanh chóng giải
quyết công việc rồi trở về bên anh là được rồi, những chuyện khác anh không quan tâm.
- Không biết chuyện này honey xử lí ra sao? Tiếc là chúng ta không
giúp được gì cho honey.- Nghe đến từ “honey” là biết Bảo Tấn Nam nói rồi.
- Các cổ đông lớn đều rời bỏ tập đoàn Âu Đình mà đi góp vốn đầu tư nơi khác, không phá sản thì cũng chịu tổn thất rất lớn, nghe nói bà chủ
tịch (là bà nội của Tinh Á và Bảo Ngọc) đã suy sụp tinh thần rồi đó, bà ấy hình như đang giao toàn quyền cho Tinh Á quyết định hay sao đó?-
Hồng Quân lo lắng.
- Các cổ đông đó góp vốn vào tập đoàn nào vậy?- Phong hỏi.
- Nghe nói là góp vốn vào tập đoàn nhà mình, nhà cậu và nhà Quân.- Bảo Tấn Nam đáp.
Nghe đến đó, cả ba người họ đều giật mình, ngay cả Bảo Tấn Nam cũng bất ngờ với câu trả lời của mình. Giờ thì Phong đã hiểu ý của Tinh Á
trong câu nói “nếu có chuyện gì đó xảy ra thì anh vẫn sẽ tha thứ cho em nhé, em không muốn làm vậy đâu nhưng em xin lỗi, mong anh sẽ hiểu
cho em”. Chắc chắn cô đã biết việc các cổ đông chuyển sang góp vốn vào tập đoàn nhà anh, Quân và Nam nên mới nói như vậy. Trận chiến thương
trường này, anh không muốn đối đầu với cô, hẳn việc cô sắp làm sẽ gây ra một chuyện khác nhưng thực sự bây giờ anh không biết phải làm sao.
- Nếu họ góp vốn vào tập đoàn nhà chúng ta thì chúng ta sẽ phải đối đầu với Tinh Á đó.- Hồng Quân nói, đến cả anh cũng không biết phải làm
gì nữa. Chẳng lẽ phải đối đầu với người con gái mình thầm yêu trộm nhớ sao? Không có cách khác sao?
- Mình sẽ không đối đầu với honey đâu cho dù cô ấy có làm gì tập đoàn nhà mình đi nữa mình cũng kiên quyết không đối đầu với cô ấy đâu.
- Mình cũng vậy, Tinh Á đã chịu quá nhiều đau khổ rồi.- Phong trầm tư nói, anh sẽ từ bỏ tất cả vì tình yêu mà anh dành cho cô, cô là người
con gái anh yêu, anh không muốn nhìn cô khổ sở thêm nữa.
Hồng Quân không nói gì nhưng chắc chắn câu trả lời của anh cũng giống Nam và Phong. Anh không có dũng khí để đối đầu với người con gái ấy.
Đứng bên ngoài, Đan đã tình cờ nghe được hết. Muốn Âu Đình không phá sản Tinh Á phải làm cho những tập đoàn khác không thể nhận nguồn vốn
mới do các cổ đông lớn của Âu Đình góp vào. Kinh doanh đúng là không dễ, phải loại trừ lẫn nhau như vậy thật kinh khủng quá mà khổ nhất là
đối đầu với những người mình yêu thương, tôn trọng. Hẳn là Tinh Á đã phải cứng rắn lắm mới làm được như vậy, trái tim sắt đá đó chắc cũng
đau đớn lắm. Giờ thì Phong đã hiểu tại sao Tinh Á chỉ yêu bằng trái tim không yêu bằng lí trí rồi.
“Ông ơi, ba ơi, con thật sự bất lực, con không thể làm được…con không muốn đối đầu với họ…nhất là với người con yêu, con không có
can đảm, không có dũng khí, con phải làm sao đây?……………….Ông ơi, ba ơi………………………”

 

» Xem Tiếp


Tags:
truye doc hay truyen doc hay
___TruyenDocHay.Sextgem.Com___
S2___Truyện Đọc Hay___S2
sitemap.xml