watch sexy videos at nza-vids!
Ban dang ghe tham vao trang wap http://truyendochay.sextgem.com/ trang wap truyen teen hay hay nhat moi thoi dai.... o day ban co the tha ho doc truyen teen hay va nhieu nhung tieu thuyet hay tuoi teen .....
chúc các bạn đọc truyện vui vẻ... và hãy ghé thăm wap thường xuyên các bạn nhé
Tìm Trong Trang:
• Truyện Teen Ngắn

Truyện Teen Hay chờ em lớn được không ?

“Chị biết là anh ta!” Trên mặt Tiêu Vi tràn đầy căm giận: “Thành, em không cần sợ anh ta, chị bây giờ phải đi mời luật sư, chị không tin thế giới này không có pháp luật…”

“Chị…” Tiêu Thành kéo lại Tiêu Vi đang nổi giận đùng đùng. “An Nặc Hàn, người này không đơn giản.”

“Cho dù không thắng kiện, chị cũng không để anh ta sống những ngày sung sướng.”

Tiêu Thành kéo chặt tay cô ấy, vì dùng sức quá mạnh, tác động đến vết thương, anh ta đau đến nỗi mặt không còn giọt máu. Tiêu Vi không dám cử động nữa, vô cùng khẩn trương hỏi anh ta có chuyện hay không.

“Chị có biết anh ta nói với em cái gì không?” Tiêu Thành nói.

Mạt Mạt ngừng thở nghe anh ta nói tiếp, bỗng nhiên lại có chút sợ hãi nghe câu kế tiếp của anh ta.

“Anh ta cảnh cáo em, nếu như em mà nói một câu không nên nói, anh ta sẽ uy hiếp tính mạng của chị!” Tiêu Thành đột nhiên mỉm cười, nụ của của anh ta còn thiếu sức sống hơn cả khuôn mặt anh: “Anh ta dám tìm người xã hội đen giữa ban ngày ban mặt đánh em, còn có chuyện gì không dám làm nữa?”

Sắc mặt Tiêu Vi nhất thời tái mét, ngón tay lạnh lẽo nắm chặt thành nắm đấm.

“Anh ta thật sự nói như vậy…”

Cô ấy ngồi bệt xuống bên giường, trên khuôn mặt không phải là sự kinh hoàng, cũng không phải sợ hãi, mà lại một loại hoàn toàn tuyệt vọng.

Ngay lúc này, điện thoại di động mới mua của Mạt Mạt reo lên, hai chị em trong phòng bệnh đồng thời nhìn về phía cô.

Cô chẳng kịp nghĩ bất cứ cái gì, vô thức cầm lấy điện thoại chạy về phía cầu thang, dừng lại trong một góc tối không ai trông thấy.

Là điện thoại An Nặc Hàn gọi tới. Sau khi nối máy, hai đầu điện thoại đều im lặng một lúc, hô hấp hai người rõ ràng như vậy, lại xa xôi như thế.

Im lặng vô cùng khiến Mạt Mạt nhớ lại khuôn mặt không hề có chút máu của Tiêu Thành, nhớ tới thần sắc tiều tụy không chịu nổi của Tiêu Vi, cô cũng không muốn trách cứ bất kì ai, lại càng không muốn chỉ trích An Nặc Hàn, thế nhưng bất mãn trong lòng cô, không biết trút ra thế nào.

Cô biết chính mình đã nói rất nhiều điều không nên nói. Cô cũng không cố tình, chẳng qua khi cô nghe thấy tiếng hô hấp của An Nặc Hàn, liền mất đi lý trí nên có. Càng nghe An Nặc Hàn luôn miệng nói Tiêu Thành muốn tổn thương cô, Mạt Mạt thật muốn nói cho anh biết:

Ngoại trừ anh ra không ai có thể làm tổn thương trái tim em, người làm tổn thương em sâu nhất thật ra là anh.

Anh không thương em, vì sao còn đối xử tốt với em như vậy? Không muốn lấy em, vì sao lại lừa gạt em khi em lên bảy?

Vào lúc em ôm hy vọng vô nghĩa, mỗi ngày tha thiết trông mong lớn lên, anh lại ở trước mặt em ôm cô gái khác một cách đương nhiên anh anh em em.

Chờ em, đối với anh, khó như vậy sao!

Cái gì cô cũng chưa từng nói, bởi vì cô cảm thấy An Nặc Hàn đang tức giận, hơn nữa là rất rất tức giận.

Cô không muốn làm anh cáu, vì thế liền nói: “Anh Tiểu An, sau này em sẽ không gặp lại Thành nữa!”

Không nghĩ tới An Nặc Hàn nói với cô không mang theo chút tình cảm nào: “Mạt Mạt, em muốn gặp người nào thì không ai có thể ngăn cản em được.”

Anh đánh Tiêu Thành, anh đe dọa Tiêu Thành, mục đích không phải là sợ Tiêu Thành lừa cô, tổn thương cô.

“Thế nhưng…”

Không đợi cô nói xong, An Nặc Hàn chặn đứng lời cô: “Em vì cậu ta, chết cũng sẵn lòng, ai còn có thể ngăn cản em?”

“Không phải…” Cô vội vàng giải thích: “Em là muốn cứu anh ấy thôi, em không nghĩ tới…”

Trong cuộc điện thoại vượt đại dương vang tới một một tiếng gọi mơ hồ: “An…”

Sau đó, điện thoại liền bị ngắt.

Mạt Mạt đờ đẫn nghe tiếng báo máy bận trong điện thoại, dựa vào vô số lần kinh nghiệm chuyển đổi giờ của cô, hiện nay là sáng sớm ở Anh quốc, một chàng trai và một cô gái vào lúc sáng sớm sẽ làm cái gì? Cô không muốn biết.

Cô chỉ muốn biết vì sao anh phải ngắt điện thoại, dường như cô là người thứ ba vụng trộm, không thể thấy ánh sáng.

Cô giận dữ quay số lần nữa, đối phương đã tắt máy…

Bàn tay cầm điện thoại mất hết sức lực buông thõng xuống, Mạt Mạt tựa lưng vào tường, mỉm cười, lúc này hình như không nên cười.

Thế nhưng cô không dằn lòng được muốn cười nhạo chính bản thân mình!

Trên đời có nhiều chàng trai tốt như vậy, cần gì phải khăng khăng yêu anh ấy? Anh ấy đáng sao?

Cô dâng trọn cả trái tim cho anh, mà anh thì ở bên ngoài chơi bời trăng hoa, sau khi chà đạp trái tim của cô, lại còn chế giễu cô “không có cơ thể khiến người ta có thể yêu”…

“An Nặc Hàn! Anh là một thằng khốn nạn! Tôi Hàn Mạt cho dù cả đời không lấy được ai, cũng không lấy anh!”

Quát tháo xong, Mạt Mạt ngồi xuống giữa cầu thang, ôm chặt lấy ngực.

Lồng ngực rất đau, rất đau. Từng giọt máu đào rơi tí tách tí tách!

Sau đó, ngực không còn đau, máu dường như cũng đã chảy khô. Cô lần theo tay vịn cầu thang đứng dậy, từng bước từng bước đi xuống tầng, rời khỏi bệnh viện.

Ngày thứ ba sau sinh nhật mười lăm, cô thật sự đã trưởng thành!

Mới phát hiện ra, trưởng thành chẳng hay ho gì!

Năm ngày trôi qua, anh không gọi điện lại, cô cũng không muốn nghe giọng nói của anh.

Một chút cũng không muốn!

Sau khi tắm rửa, Mạt Mạt dùng khăn mặt lau khô nước trên người, thay một chiếc váy màu đen, hoa văn tối màu mới mua, lấy lược chải từ trên đỉnh đầu xuống mái tóc ẩm ướt đang bện vào nhau , ánh mắt rơi vào màn hình di động cách đó không xa.

Tóc vướng vào lược, cô dùng thêm sức, tiếp tục chải. Chân tóc bị kéo mạnh đứt đoạn, cô chẳng hề cảm thấy đau, tiếp tục chải.

Đúng lúc, di động reo vang, cô chạy hai bước đến trước tủ cầm điện thoại lên.

Mặt trên hiện lên một dãy số xa lạ, cô có chút chờ đợi nhận máy, bên kia đầu dây truyền đến một giọng nữ nhỏ nhẹ: “Xin hỏi, có phải Hàn Mạt không?”

“Là tôi.” Giọng nói này cô không chỉ từng một lần nghe trong điện thoại, là Tiêu Vi: “Chị tìm tôi có việc gì sao?”

“Tôi có thể nói chuyện với cô không?”

Cô vừa định nói chúng ta không có việc gì để nói, Tiêu Vi rất nhanh bổ sung một câu: “Về Thành.”

“Được.”

Mấy ngày nay, cô rất muốn biết tình trạng thương tích của Tiêu Thành có khá lên chút nào chưa.

Nửa tiếng sau, Mạt Mạt đi trên con đường rải đầy lá cây bạch quả ra khỏi trường học, Tiêu Vi đã chờ cô tại cổng chính.

Mấy ngày không gặp, Tiêu Vi càng hốc hác hơn, quần áo hàng hiệu, đồ trang sức lấp lánh cũng không thể che đậy được vẻ u ám trên khuôn mặt cô ấy. Mạt Mạt vô thức sờ mặt mình, đoán rằng sắc mặt của cô cũng không tốt hơn Tiêu Vi là mấy.

“Có thể tìm một chỗ nào đó ngồi không?”

“Có thể.” Cô đưa Tiêu Vi đi tới quán nước cạnh khuôn viên trường, gọi hai cốc trà sữa nóng, chờ Tiêu Vi mở lời.

Trước khi nói chuyện, Tiêu Vi mỉm cười một chút, cười rất cay đắng: “Chuyện Thành bị đánh cảnh sát đã điều tra rõ rồi.”

Mạt Mạt kinh hãi, cốc trà sữa trong tay bị bóp đến thay đổi hình dạng.

Tiêu Vi bình thản nói: “Cảnh sát nói, ông chủ quán bar của Thành thua rất nhiều tiền trong một sòng bạc, không dậy nổi, lại không muố phải cầm cố cả quán bar đi gán nợ, người phụ trách sòng bạc đã từng thương lượng với ông ta rất nhiều lần, cũng không có kết quả. Thế nên, người của sòng bạc đã mời xã hội đen tới hỗ trợ. Người trong xã hội đen làm việc cũng không tính hậu quả, vì cảnh cáo ông chủ bar, đứt khoán đập tan tành cả quán, làm Thành bị thương…”

Đây là câu chuyện nghìn lẻ một đêm thần thoại nhất mà Mạt Mạt đã từng nghe, hóa ra cảnh sát Australia còn có thể bịa chuyện hơn so với người Hy Lạp.

“Ông chủ quán bar đã xin lỗi Thành, nói ông ta sẵn lòng nhận toàn bộ trách nhiệm, còn nói người của sòng bạc mong muốn trả cho Thành một số tiền khá lớn, coi như bồi thường, khuyên nó có thể đồng ý hòa giải không cần tòa án. Thành ngoại trừ đồng ý không còn lựa chọn nào khác.”

“Thương tích của Thành đã tốt hơn chưa?”

Tiêu Vi lắc đầu, cúi mặt uống một hớp trà nóng, giữa hơi nóng mong manh, trên lông mi của cô ấy đọng lại giọt nước. “Các người vì sao muốn đối xử với nó như thế, vì nó là em tôi sao?”

Mạt Mạt không cách nào trả lời được, trên thực tế, chuyện này cô cũng từng hỏi vô số lần: Vì sao muốn đối xử như thế với Tiêu Thành? Anh ta làm sai cái gì?

Mỗi người đều cho cô một đáp án giống nhau: Bởi vì cậu ta là em trai Tiêu Vi.

“Cô hận Thành, đúng không?” Tiêu Vi hỏi lại cô.

Mạt Mạt lắc đầu, cô không hận, cho dù anh ta là em trai Tiêu Vi, cho dù anh ta vì báo thù cho chị gái mình, cố tình tiếp cận cô, cô cũng không hận anh ta.

Chưa hề đầu tư tình cảm, làm sao có hận?

“Nó thật lòng yêu cô, hôm đó, nó nói những lời đó là có nỗi khổ tâm.”

“Tôi biết…”

Tiêu Vi giương mắt nhìn cô, tiếp tục nói: “Trước kia, Thành đánh giá rất cao thiên phú của cô, cũng bị sự cố chấp của cô với âm nhạc làm cảm động, nhưng nó không muốn dạy cô hát, vì cô đã giành mất bạn trai tôi… Nhưng cô nhiều lần kiên trì, nhiều lần dây dưa. Về sau nó bị cô dây dưa đến phiền, cố tình lừa cô, muốn cô tự thấy khó mà rút lui, từ bỏ suy nghĩ học nhạc với nó. Không ngờ cô lại tìm cả ngày trong nhạc viện. Ngày đó, Thành nói với tôi: Nó muốn dạy cô…”

Mạt Mạt nhớ tới ngày cuối tuần mấy tháng trước, cô đi khắp nơi tìm Tiêu Thành, mệt đến nỗi cạn kiệt cả tinh thần lẫn sức lực.

Ngày đó, nếu cô sớm biết đến quan hệ của Tiêu Thành và Tiêu Vi, tuyệt đối sẽ không ép anh ta. “Nhưng nếu anh ấy nói sớm cho tôi biết, tôi sẽ không cưỡng cầu anh ấy.”

“Thành thích cô thật, nó nói cô là một cô gái có thế giới nội tâm vô cùng phong phú. Nó còn nói cho tôi biết, tình cảm của cô đối với An Nặc Hàn chẳng hề kém tôi, chuyện tình cảm, không có ai đúng ai sai, chỉ có ai thua ai thẳng. Vì chuyện của cô, tôi còn từng cãi nhau với nó không chỉ một lần…”

Tiêu Vi khóc, Mạt Mạt đưa giấy ăn cho cô ta, Tiêu Vi lau nước mắt, tiếp tục nói: “Về sau, tôi phát hiện thấy nó thật lòng yêu cô, nó muốn đem toàn bộ những thứ mình biết dạy cho cô, nó muốn giúp cô quên đi nỗi buồn, sống những ngày thật tốt, hài lòng vui vẻ. Tôi hiểu cảm giác yêu một người, cũng không trách nó thêm nữa.”

“Vì sao muốn nói với tôi những thứ này?”

“Bởi vì…” Tiêu Vi khẩn khoản nắm lấy tay cô: “Thành cần cô, trừ cô ra không ai có thể giúp nó.”

“Cần tôi? Vì sao?”

Bác sĩ nói phổi của nó bị hư tổn, sau này có thể không hát được những âm cao nữa.”

“Cái gì?” Mạt Mạt kinh hãi đánh độ cốc trà nóng trong tay. “Chị nói anh ấy không thể hát được nữa?”

“Cũng không phải nói hoàn toàn không thể, bác sĩ nói: cũng không phải không có khả năng khôi phục. Nhưng Thành không tin, nó nói bác sĩ đang an ủi nó… Trạng thái tâm lý của nó rất kém, tôi lo nó xảy ra chuyện.”

Âm nhạc là tính mạng của Thành, không thể hát, vậy đối với anh ta có nghĩa lý gì?

“Mạt mạt, chỉ có cô mới có thể giúp nó. Cô đi khuyên nó tỉnh táo lại mà đứng lên, đồng ý điều trị… Coi như tôi cầu xin cô, cô nhất định phải giúp nó.”

“Chị yên tâm, tôi sẽ làm.” Mạt Mạt gật đầu. Trong lúc người đàn ông yếu ớt nhất, điều khiến anh ta có thể xây dựng được lòng tin không phải là bố thí, mà là sự coi trọng và mến mộ của người khác đối với anh ta.

Khi Tiêu Vi rời đi, cố ý dặn dò cô: “Đừng để Thành biết tôi đã từng đến tìm cô, nó nhất định sẽ trách tôi… Nó không muốn quấy rầy cô.”

“Tôi sẽ không nói cho anh ấy biết.”

 

Về đến nhà, Mạt Mạt đi tới trước sofa, nói với Hàn Trạc Thần đang đọc báo: “Bố, mai con muốn tới bệnh viện thăm Thành.”

Giọng điệu của cô không phải cầu xin, mà là cương quyết tuyên bố sự thật.

Hàn Trạc Thần nâng mắt nhìn cô, thản nhiên đáp lại cô hai chữ: “Không được!”

Đổi lại là trước đây, Mạt Mạt nhất định sẽ ngẩng đầu lên, bướng bỉnh la hét: “Không cho con đi cũng được, trước hết bố chặt gãy chân con đã.”

Hôm nay cô không muốn lại làm như vậy nữa, bởi vì đó là phương pháp trẻ con mới có thể dùng. Cô đã trưởng thành rồi, học được cách lựa chọn phương pháp trực tiếp nhất, hiệu quả nhất.

“Bố…” Cô từ từ quỳ xuống đất, đầu gối chạm xuống mặt sàn đá hoa cương vừa cứng lại vừa lạnh. “Chuyện của con và anh Tiểu An, bố đừng xen vào nữa!”

“Mạt Mạt?” Hàn Trạc Thần kinh hãi, vươn tay ra với tốc độ nhanh nhất, nâng người cô dậy ôm vào lòng. “Còn làm cái gì vậy?”

Thấy sự thương yêu trong mắt bố mình, cô cũng không thể chịu được nữa, dựa vào trong lồng ngực của ông nghẹn ngào khóc nức nở…

Cô khóc rất lâu, khóc ra toàn bộ sự tủi thân trong lòng, cô nghe được bố cô nói: “Được rồi, được rồi! Con muốn đi thì cứ đi, mỗi ngày đi cũng được, về sau bố không quản cái gì nữa.”

Cô tiếp tục khóc, mãi cho đến khi khóc chẳng còn sức lực, toàn thân mền nhũn ngất trong lòng bố cô…

***

Sau khi tan học ngày hôm sau, lái xe không đợi Mạt Mạt mở lời, đưa cô thẳng đến bệnh viện Thánh Giáo Đường.

Cô mua một bó hoa tươi ở cổng bệnh viện, ôm vào phòng Tiêu Thành.

Trong phòng bệnh, Tiêu Thành ngồi nửa dựa mình vào gối, Tiêu Vi ngồi cạnh anh, đưa nước cho anh uống. Vết thương trên mặt anh cũng đã kết vẩy, băng vải quấn trên tay cũng đã được tháo ra, xem ra vẫn chưa đến xương cốt. Chẳng qua sắc mặt của anh nhợt nhạt, đôi môi khô nước đến tróc hẳn một tầng da.

Tiêu Thành thấy cô, ngạc nhiên nhìn về phía Tiêu Vi, ánh mắt thăm dò tựa như đang hỏi: Là chị bảo cô ấy tới?

Tiêu Vi né tránh ánh mắt dò hỏi của anh, đứng dậy: “Chị đi ra ngoài mua cơm tối, hai người trước tiên cứ trò chuyện một lát.”

Sau khi Tiêu Thành đưa mắt nhìn theo Tiêu Vi rời đi, tầm mắt mới chuyển tới trên mặt Mạt Mạt, trong giọng nói lạnh băng không hề có chứa chút tình cảm: “Cô tới làm gì?”

“Tôi đến thăm anh.” Mạt Mạt cầm hoa tươi trong tay đến cắm vào một chiếc bình hoa bên bệ cửa sổ. “Vết thương của anh có tốt lên không?”

“Tôi đã nói với cô rất rõ ràng, tôi căn bản chưa từng thích cô! Cô còn tới làm gì?”

Mạt Mạt trước đấy đã đoán được anh sẽ có giọng điệu như thế, chẳng hề sợ hãi chút nào, cười nói: “Mặc kệ anh ghét tôi nhiều đến mức nào, anh cũng là thầy giáo dạy nhạc cho tôi, về tình về lý tôi đều cần phải đến thăm anh.”

Nghe thấy hai chữ “âm nhạc”, sắc mặt Tiêu Thành lập tức âm trầm. “Hiện tại đã thấy rồi, cô có thể đi.”

“Được rồi, ngày mai tôi lại quay lại nhìn anh.”

Mạt Mạt vừa mới đi tới cửa, nghe thấy Tiêu Thành lạnh lùng nói: “Không cần thế, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.”

Cô cố gắng hai lần mới tự làm bản thân mình nở nụ cười. “Chờ sau khi anh có thể lại đứng trên sân khấu hát, tôi nhất định sẽ không xuất hiện nữa. Thế nên, nếu anh thật sự không thích nhìn thấy tôi thì cố gắng khiến bản thân khôi phục sức khỏe nhanh một chút.”

Tiêu Thành bị cô làm cho không biết nên nói cái gì.

Cô cười vẫy tay với anh: “Ngày mai tôi lại đến! Mỗi ngày tôi đều sẽ đến!”

Ngày hôm sau, Mạt Mạt sau khi tan học lại đến bệnh viện, lần này Tiêu Vi không ở đấy, Tiêu Thành cho dù không đuổi cô đi, nhưng thái độ lại lạnh lùng hờ hững.

Mạt Mạt đột nhiên nhớ tới cái gì đó, lấy MP3 của mình ra, đút tai nghe vào trong tai anh ta. “Cái này tặng cho anh.”

Trong đó thu mấy bản nhạc piano mẹ cô đàn, nốt nhạc nảy lên tràn trề hy vọng và trông mong đối với cuộc sống. Mỗi lần tâm tình cô không tốt, đều lấy ra nghe, giai điệu kia luôn có thể làm dịu đi toàn bộ đau thương trong lòng cô.

Tiêu Thành tập trung nghe thật lâu, hỏi cô: “Ai đàn vậy?”

“Là mẹ tôi.”

“Khó trách cô có thiên phú về âm nhạc như vậy.”

Cô nói: “Thành, trong tim có âm nhạc, có tình cảm, không cần phải từ trong cổ họng mới có thể biểu đạt được.”

Anh ta không nói gì, đôi mắt sáng quắc có loại u ám cô không cách nào đọc được…

Nửa tháng trôi qua, thời gian Mạt Mạt ở trong bệnh viện càng lúc càng dài, vết thương của Tiêu Thành hồi phục rất nhanh, đã có thể được người dìu đỡ đi qua đi lại trong phòng bệnh.

Một ngày mưa, bên ngoài từng hạt mưa tinh mịn rơi không ngớt. Mạt Mạt ngồi trước cửa sổ chăm chú gọt vỏ lê cho Tiêu Thành, vỏ lê bong ra từng vòng từng vòng, cô nhìn xuống dưới tầng, những chiếc ô đủ loại màu sắc đang đan vào nhau.

“Thành, anh và Tiêu Vi là chị em ruột sao? Vì sao quốc tịch của hai người lại không giống nhau?”

Tiêu Thành suy nghĩ một chút, nói cho cô biết thân thế của anh và Tiêu Vi.

Mẹ ruột của Tiêu Thành và Tiêu Vi họ Tiêu, tên là Tiêu Vũ. Khi bà tuổi còn trẻ không chỉ có dung mạo thoát tục, mà giọng ca so với dung mạo lại càng thêm thoát tục. Từ trong giọng nói run run của Tiêu Thành, Mạt Mạt hoàn toàn cảm giác được sự thương nhớ của Tiêu Thành đối với người mẹ đã mất.

Tiêu Vũ đã từng là một ca sĩ nổi tiếng rất có tên tuổi, giọng hát tựa như âm thanh của tự nhiên chinh phục không kể xiết bao nhiêu người hâm mộ, vào lúc sự nghiệp của ba đang ở đỉnh cao, một dịp tình cờ bà làm quen được một người đàn ông Australia tuổi còn trẻ.

Sự giàu có và huyết thống quý tộc đã khiến người đàn ông kia giơ tay nhấc chân đều tràn đầy sự hấp dẫn.

Cùng rất nhiều cuộc hẹn hò lãng mạn như vậy, bà yêu ông ta, ông ta cũng điên cuồng say đắm giọng hát và sự ý nhị của bà.

Trong tiếng tiếc hận của mọi người, Tiêu Vũ không hề chùn bước, vất bỏ mọi thứ, theo người bà yêu tới Australia.

Ông ta cũng thực hiện lời hứa hẹn, lấy bà làm vợ.

Sau khi kết hôn, trong hai năm họ lần lượt sinh được hai đứa con, một nam một nữ. Bé trai tên là Thành, bé gái tên là Vi…

Chỉ tiếc rằng câu chuyện tình yêu hoàn toàn không vì bước trên thảm hồng mà kết thúc.

Ngày vui chẳng dài, bởi vì khác biệt văn hóa, khác biệt về thân phận địa vị, hôn nhân của họ nảy sinh khủng hoảng, lại vì năm tháng qua đi, vẻ đẹp chẳng còn, tình cảm mãnh liệt cũng nhạt dần, một đoạn tình yêu dị quốc cuối cùng cũng không tránh được kết cục bi kịch.

Sau khi ly hôn, Thành ở lại Australia sống cùng bố anh ta, Vi thì lại đi theo Tiêu Vũ về Trung quốc.

Mấy năm sau, Thành trong lúc vô tình thấy một bức thư, mới biết được rằng cuộc sống của mẹ mình khi về nước cũng không tốt, lần lượt lấy hai người đàn ông khác, cuối cùng vì buồn bực mà bị bệnh không dậy nổi, mãi cho đến khi chết. Mà chị gái sống bên người dượng thì lại nhận hết sự tủi thân.

Khi đó bố Thành đang cùng bã xã trẻ tuổi yêu nhau như keo sơn, sớm quên mất vợ trước và con gái của mình. Nhưng Thành lại vô cùng nhớ nhung chị gái mình, cố ý đi Trung Quốc tìm cô ấy, còn giúp cố xin giúp cô vào một trường tại Australia, để cô tới Australia học đại học.

Về sau Tiêu Vi gặp An Nặc Hàn, cho rằng đã tìm được hoàng tử trong mơ, nhưng lại phát hiện ra hoàng tử đã đính hôn với người khác…

Cô ấy cho rằng không thể ở bên cạnh người đàn ông mình yêu, ít nhất có thể lấy một người yêu mình, ai dè sau khi Jack bị An Nặc Hàn đánh, cũng rời khỏi cô ấy, thậm chí ngay cả một lời dặn dò cũng không có, lén lút về nước.

Vào thời kỳ Tiêu Vi đau khổ nhất, lại có một chàng trai an ủi cô ấy, cho cô ấy hy vọng. Không ngờ, bọn họ vừa mới qua lại không lâu, cô ấy phát hiện ra chàng trai kia trăng hoa thành tính….

Tiêu Vi thật sự không thể chịu đựng được nữa, rời khỏi anh ta.

Về sau, cô gặp một thương nhân lớn hơn cô mười tuổi, vốn tưởng tìm được một bến đậu tốt rồi, không nghĩ tới tên kia đã sớm kết hôn. Từ sau đó, cô ấy hoàn toàn mất hy vọng với đàn ông…

Giọng điệu Tiêu Thành u ám khiến Mạt Mạt sợ hãi tay run lên. Con dao gọt trái cây lệch đi một chút, vừa vặn rạch một đường lên ngón tay, máu đỏ tươi chảy ra từ vết thương.

“Cô không sao chứ?” Tiêu Thành bắt được tay cô, dùng môi hút đi máu tươi trên đầu ngón tay giúp cô. Bờ môi anh ta mềm mại ấp áp giống hệt như bờ môi trong trí nhớ của cô…

Cô theo phản xạ có điều kiện mạnh mẽ rút tay về.

“Mạt Mạt… Nếu về sau tôi vẫn không thể hát…”

Mạt Mạt đoán được vế sau anh ta muốn nói cái gì, không đợi anh ta nói xong, đã giành nói trước: “Bác sĩ nói anh cần thời gian từ từ tu dưỡng, không phải không có khả năng hát lại.”

“…”

“Tôi về trước đây. Ngày mai sẽ quay lại thăm anh!”

Mạt Mạt rời khỏi phòng bệnh, mở ô đi ra khỏi bệnh viện, những hạt mưa nhỏ rơi tí tách dọc theo chiếc ô màu hồng nhạt, như dây chuyền thạch anh đứt đoạn…

Cô nhớ lại một ngày mưa cách đây rất lâu.

Cô che ô đi về phía cạnh biển.

Mưa phùn mờ ảo, nước biển xanh lam, bóng hình cao lớn…

Cô đội ô đi về phía anh, muốn che lại một chút mưa cho anh. Đến gần rồi, cô mới phát hiện ra anh rất cao, cô cố gắng kiễng chân, dùng hết khả năng giơ cao chiếc ô trong tay, cũng không có cách nào che ô qua đỉnh đầu anh.

An Nặc Hàn bị chiếc ô che khuất tầm nhìn, to mò cúi đầu, thấy hình dạng cô chật vật thật buồn cười.

Anh không nhịn được bật cười, cúi người bế bổng cô lên từ bãi biển.

Cô hài lòng, vì độ cao này cô vừa vặn có thể che ô qua đỉnh đầu anh, che cho anh những hạt mưa càng lúc càng nặng hạt. “Anh Tiểu An, trời mưa rồi, sao anh không quay về?”

Anh không trả lời, lắc lắc Mạt mạt trong lòng: “Em lại béo rồi, béo thêm nữa anh không bế nổi em đau!”

“Nhưng mẹ em nói: chỉ có ăn nhiều, không kiêng ăn mới có thể lớn mau một chút.” Cô hơi mâu thuẫn. Là lớn nhanh một chút quan trọng, hay là được anh bế quan trọng đây?

Cô mờ mịt bị vấn đề này quấn quýt đã lâu lắm rồi.

“Vì sao muốn mau lớn?” An Nặc Hàn vừa nắn nắn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, vừa xoa xoa thịt trên cánh tay, bàn tay nhỏ bé: “Hiện tại cũng dễ thương lắm, giống mèo Garfield vậy, một viên thịt.”

Cô rất không hài lòng với cách dùng từ của An Nặc Hàn, hung hăng trừng anh một cái. “Em lớn rồi mới có thể lấy anh!”

“Lấy anh? Vì sao em muốn lấy anh?” An Nặc Hàn cười đến mức đôi mắt híp lại, hàng mày giương cao, so với hoàng tử trong truyện cổ tích còn anh tuấn hơn gấp trăm lần.

Cô buột miệng. “Bởi vì anh còn đẹp hơn cả hoàng tử mà cô bé lọ lem lấy được.”

An Nặc Hàn bật cười xoa bóp khuôn mặt của cô, lại hôn lên khuôn mặt của cô một cái. “Em ấy! Lúc nào mới có thể lớn?”

“Nhanh thôi! Nhanh thôi! Anh chờ em!”

Nét cười của anh càng đậm, ánh mắt phản chiếu hình ảnh trời cao biển xanh trước mặt. “Anh có thể chờ em, thời gian lại không chờ được em… Em sẽ lớn, anh cũng sẽ…”

“Anh chờ em là được, em không quan tâm thời gian không chờ được em!”

“Bé ngốc!”

Giọt mưa men theo viền ô rơi xuống, gặp sóng biển xanh biếc, đẹp như mộng như ảo…

Từ ngày đó trở đi, cô vô cùng thích những ngày mưa, nhất là thích trong ngày mưa để An Nặc Hàn bế cô nhìn cảnh biển trong mưa.

Mạt Mạt lấy ra chiếc di động từ trong túi áo, trên màn hình vẫn không hề nhận được tin báo, cũng không có tin nhắn.

An Nặc Hàn nói cuối tháng anh sẽ trở về, bây giờ đã đầu tháng rồi, ngay cả điện thoại anh cũng chưa từng gọi.

Cô thật sự không có cách nào nhịn thêm nữa, gọi vào số máy của An Nặc Hàn.

“Mạt Mạt…”

 

“Mạt Mạt…”

Nghe được âm thanh đã lâu ngày không thấy, nỗi nhớ như cơn mưa rả rích vây lấy Mạt Mạt, cô cứng người đứng trong mưa, ngay cả làm bất kỳ động tác nhỏ nhặt nào cũng đều sợ nghe sót một tiếng hít thở của anh.

Từ lúc nào mà chỉ một tiếng gọi đối với cô cũng trở nên xa xôi như vậy.

Anh nhè nhẹ hít vào một hơi hỏi: “Dự báo thời tiết nói Victoria* sẽ mưa liên tục bảy mươi hai giờ, em có mang theo ô không đấy?”

* Victoria là một bang nằm tại phía đông nam của Australia

“Dạ…” Nước mắt của cô lăn dài, không phải đau lòng, không phải khổ sở, là một loại chua xót chảy thông trong máu. Anh đang nhớ đến cô, cho dù đang ở một nơi rất xa, rất lâu rồi không liên lạc, trong lòng của anh vẫn đều có một chỗ dành cho cô.

Chính một phần quan tâm này đã trở thành gánh nặng của anh.

Mạt Mạt che miệng, không dám nói lời nào, sợ tiếng khóc của chính mình sẽ truyền đến đầu khác của điện thoại.

“Thời tiết không tốt, khi đi ra ngoài đừng quên mang theo áo khoác.” Anh dặn dò.

Mạt Mạt cố gắng hồi phục lại sự nghẹn ngào, nói: “Không quên…”

Một trận gió mang theo những giọt mưa lạnh buốt quật vào chiếc váy mỏng manh của cô, cô đứng trong mưa càng run rẩy không ngừng.

Trong điện thoại cũng không có âm thanh, tựa như đang chờ cô nói chuyện.

Cô lau đi nước mắt trên khuôn mặt, từ từ hỏi: “Gần đây bận không anh?”

“Không bận, đọc báo, lâu rồi không rảnh như thế.”

“À! Thời gian trước đấy anh mệt mỏi quá rồi, hiếm có mấy ngày nhàn rỗi.” Đúng vậy! Hết bận mọi thứ rồi, khó có mấy ngày hưởng thụ cuộc sống thanh tịnh với cô gái tên Thâm Nhã kia, ngay cả cuộc điện thoại này cô cũng không nên gọi.

“Có cùng bạn bè đi chơi chỗ nào không?” Cô ê ẩm hỏi.

Anh cố ý lảng tránh chủ đề này. “Anh nghe nói Tiêu Thành không thể hát nữa, có đúng không?”

Anh hỏi khiến trái tim cô chìm xuống. “Vì sao anh biết được?”

“Mấy hôm trước anh nghe bố anh nói thế. Ông nói, mỗi ngày em đều đi đến bệnh viện chăm sóc Thành, chẳng quản gió mưa.” Trong giọng nói của An Nặc Hàn mang theo một loại cười cợt kín đáo.

Mạt Mạt lạnh cả sống lưng.

Lái xe phụ trách đưa đón Mạt Mạt thấy cô đi ra, đứng ở trong mưa cầm điện thoại liên tục run rẩy, liền đưa xe đến trước mặt cô.

Lái xe xuống xe, mở cửa xe cho cô.

Cô hơi mỉm cười với người lái xe, ngồi vào trong xe, tiếp tục nói chuyện điện thoại: “Vậy khi nào thì anh trở về?”

“Còn chưa quyết định, anh muốn ở Anh quốc thêm một khoảng thời gian.”

“À!” Cô nghe tiếng khởi động của ô tô, tay lảo đảo, chỉ tay vào di động của mình, ra hiệu lái xe đừng chạy xe, tránh việc cô nghe không rõ tiếng nói trong điện thoại. Người lái xe tắt máy, liếc nhìn vào kính chiếu hậu một cách kỳ quặc.

An Nặc Hàn hỏi cô: “Em muốn anh trở về sao?”

Cô nhớ tới mẹ đã nói: Mạt Mạt, yêu cậu ấy, hãy để cậu lấy lựa chọn cuộc sống cậu ấy muốn, yêu người cậu ấy muốn yêu.

Cô cười cười: “Tự anh quyết định đi. Không nỡ quay về thì cũng đừng quay về.”

“Không nhớ anh à?”

“Bình thường mà, cũng không phải rất nhớ.”

Trong điện thoại vang lên một giọng nữ ngọt ngào. “Anthony…”

Giọng nói thật sự rất ngọt, so sánh với giọng nói mỹ nữ y tá của Tiêu Thành còn ngọt đến ngấy người.

An Nặc Hàn nói: “Mạt Mạt, anh có chút việc, lát nữa gọi lại cho em.”

Mạt Mạt bỗng nhiên không còn hứng thú, từ chối thẳng thừng: “Không cần, anh bận gì thì bận đi, em không quấy rầy anh nữa.”

Cô ngắt điện thoại, nhét vào một bên, cuộn mình vào một góc ghế xe. Rất lạnh, cô khoác chiếc áo để quên trên xe lên vai, chiếc váy ẩm ướt bám vào người, càng lạnh.

Cửa kính xe màu xanh ngọc phản chiếu bóng hình cô, đầu tóc ẩm ướt rối bù, trên mặt còn vương đầy những giọt nước, không biết là mưa hay là nước mắt. Cô lau một chút, đặt vào bên môi nếm rồi nếm, mặn mặn, chát chát.

“Tôi không muốn về nhà…” Cô không muốn để bố mẹ trông thấy hình dạng nhếch nhác này của cô.

Lái xe nghe hiểu ý của cô, đưa cô đi dạo khắp thành phố không có mục đích.

Cô chăm chú quan sát phong cảnh của thành phố.

Những tòa kiến trúc của Victoria trong mưa càng hiện vẻ trầm lặng.

Nhà hát, triển lãm tranh, bảo tàng… trang nhã vươn thẳng trong buổi trời chiều mịt mùng, lặng đọng bên trong là văn hóa cả một thời lịch sử.

Trong lúc vô tình, Mạt Mạt nhìn lướt qua một cửa hàng mặt tiền không lớn, trên bảng hiệu viết: “Tặng quà cho tương lai”

Trên bức tường quét sơn tím có câu quảng cáo đặc biệt: Bạn có thứ gì muốn tặng cho tương lai không?

Phía dưới còn có một chút số chữ nhỏ nhỏ đơn giản: Hãy để tiếc nuối lại cho quá khứ, đừng đưa tiếc nuối tới tương lai!

Những lời này gây tác động cực lớn tới Mạt mạt, cô vội vàng ngồi thẳng, hô lên: “Chờ một chút!”

Người lái xe lấp tức đỗ xe ven đường.

Mạt Mạt xuống xe, mở ô đi vào gian hàng kia, mới biết biết đây là một công ty vô cùng kỳ quái, phụ trách chuyển “thư viết cho tương lai.” Đây là một loại dịch vụ không thường thịnh hành, khách hàng viết thư giao cho nhân viên trong hãng, nhân viên sẽ cất thư lại trong một két sắt, cũng dựa theo yêu cầu “ngày tháng và địa chỉ nhận thư” của khách hàng mà gửi cho “người nhận” khách hàng yêu cầu.

Công ty hứa hẹn: thư nhất định sẽ đưa đến đúng hạn, tuyệt đối sẽ không mất hoặc lỡ hẹn, nếu không công ty sẽ gánh chịu toàn bộ trách nhiệm.

Mức thu phí cũng rất hợp lý, mỗi bức thư giá hai mươi dollar, thời gian tăng thêm một năm, thu thêm phí bảo quản mười dollar.

Nhân viên phục trách tiếp đón Mạt Mạt là một cô gái Australia còn rất trẻ, thuyết minh về công việc vô cùng chuyên nghiệp: “Có một số lời có lẽ hiện tại cô không muốn nói ra, không thể nói ra, như vậy cô có thể viết cho anh ấy hoặc cô ấy trong tương lai.”

Thấy Mạt Mạt có phần xúc động, cô ấy còn nói: “Có một số lời có lẽ sau này cô quên nói, vậy sao không viết xuống bây giờ, chờ một ngày cô quên mất, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm truyền đạt giúp cô!”

“Đừng để bản thân mình giữ lại bất kì sự tiếc nuối nào.”

Một câu nói sau cùng đã mê hoặc Mạt Mạt.

Cô nhất thời xúc động, chọn ra một tờ giấy viết thư thật đẹp trên bàn, nhấc bút viết một đoạn, suy nghĩ một chút rồi vo giấy thành một cục, ném xuống đất, bắt đầu viết lại lần nữa.

Mất bao nhiêu tờ giấy, cuối cùng cô mới viết được một bức thư:

Anh Tiểu An,

Khi anh nhận được bức thư này, em đã qua sinh nhật mười tám tuổi.

Em đã trưởng thành, không cần anh chăm sóc và chiều chuộng.

Em rất vui, anh có thể không cần vì thực hiện lời hứa mà phải lấy em.

Em cũng có thể không cần lại dùng lời nói dối lừa anh nữa.

Em cuối cùng cũng có thể nói cho anh biết: Anh Tiểu An, em yêu anh! Từ lúc còn rất bé rất bé, em đã ao ước tổ chức hôn lễ tại nhà thờ lớn nhất Hy Lạp, dưới sự chúc phúc của Athena đi tới bên cạnh anh…

Anh nói em là một đứa trẻ, không thể nhẹ nhàng mà nói ra lời yêu. Thật ra yêu một người và tuổi tác không liên quan đến nhau. Mười tuổi cũng tốt, hai mươi tuổi cũng tốt, đều không quan trọng, quan trọng là người anh yêu lớn đến đâu.

Khi anh mười tuổi, em là một đứa trẻ sơ sinh, anh đương nhiên không thể yêu em.

Nhưng khi em mười tuổi, anh là một chàng trai rất hấp dẫn.

Thế nên, em vẫn luôn yêu anh.

Mãi cho đến ngày hôm nay em mới nói cho anh biết, vì em không muốn anh vì lời hứa với em, lại một lần nữa bỏ lỡ mất người con gái anh yêu!

Anh Tiểu An, đừng quan tâm đến em, em không hề yêu anh, em sẽ lấy chồng, em sẽ hạnh phúc, em sẽ chăm sóc tốt bản thân, em sẽ sống cuộc sống thật vui vẻ hạnh phúc!

Hứa với em, anh phải thật yêu thương chị Thâm Nhã!

Em gái mãi mãi không lớn trong mắt anh: Hàn Mạt

Cuối cùng, Mạt Mạt viết thời gian và địa điểm lên đầu thư, gập thư lại, bỏ vào trong bì thư, ngoài phong bì viết số di động, địa chỉ gia đình của anh, và ngày tháng nhận thư.

Ngày hôm sau của sinh nhật mười tám tuổi của cô.

***

Trong trung tâm quyền anh, hai người đàn ông lạnh lùng để trần nửa người đứng trên đài, chỉ có lúc này bọn họ mới có thể thể hiện được dã tính sâu trong máu thịt thời còn trẻ.

Mồ hôi được làn không khí tươi mát thổi bay, bốc hơi dưới sự chiếu rọi của ánh sáng tự nhiên.

“Stop!” An Dĩ Phong ngồi bịch xuống ngửa đầu tựa vào dây đài trên võ đài, gấp gáp thở, hưởng thụ một loại thỏa mãn sức lực kiệt quệ. “Không thể đánh tiếp! Loại vận động tiêu hao thể lực này đã không còn thích hợp với chúng ta rồi. Lúc nào rảnh chúng ta nên đi học đánh golf.”

“Nhanh vậy đã không còn sức?” Hàn Trạc Thần cười cười, ngồi xuống bên cạnh An Dĩ Phong, năm ngón tay vuốt mái tóc dính đầy mồ hôi, lộ ra con ngươi đen càng thâm thúy mênh mang.

An Dĩ Phong hơi nhếch khóe miệng, cười xấu xa: “Em còn muốn chừa sức lại về yêu bà xã nhà em!”

“Cậu ấy! Hoàn toàn bị hủy hoại trong tay Tiểu Thần rồi!”

“Mỗi ngày ôm lấy cơ thể mềm mại đi vào trong mơ, trong giấc mơ không hề có mùi máu tanh và chém giết, nếu như cuộc sống này là hủy diệt, vậy em tình nguyện bị hủy diệt một vạn lần.” Nhắc tới Tư Đồ Thần, ánh mắt không đứng đắn của An Dĩ Phong lập tức biến thành dịu dàng say lòng người.

Hàn Trạc Thần lắc đầu: “E rằng ai cũng không nghĩ đến, những lời này sẽ tuôn ra từ miệng An Dĩ Phong cậu.”

Có lẽ thế đi! An Dĩ Phong không hề phủ nhận, cười nhắm mắt lại.

Cuộc sống tại Hongkong với ông mà nói, phảng phất như đã là chuyện của kiếp trước. Hôm nay ông đã mất đi ham muốn với quyền lực và tiền tài. Cùng lắm cũng chỉ thầm nghĩ tích lũy một ít thứ tốt đẹp cho con trai ông, để An Nặc Hàn sống càng thêm tự do thoải mái, không bị bất cứ chuyện gì trói buộc.

Nhớ tới con trai, An Dĩ Phong không nhịn được liếc nhìn Hàn Trạc Thần. Ông rất hiểu Hàn Trạc Thần, một người đàn ông đã trải qua sóng gió, đã chẳng còn biện pháp nào tin tưởng những người khác.

Thế nên, Hàn Trạc Thần một lòng muốn giao sự nghiệp một tay mình gây dựng và con gái bảo bối của ông cho An Nặc Hàn.

An Dĩ Phong ngập ngừng một lát, nói: “Hôm nay Tiểu An có gọi điện cho em, nói nó muốn ở lại Anh quốc.”

“Ừ. Còn gì nữa không?”

“Nó bảo chúng ta đừng nên ngăn cản Mạt Mạt và Tiêu Thành ở bên nhau nữa.” An Dĩ Phong thấy Hàn Trạc Thần không nói gì, tiếp tục nói: “Thần ca, chúng ta đều là người từng trải, chuyện tình cảm không miễn cưỡng được.”

Trước đây, ông cho rằng Mạt Mạt và An Nặc Hàn là có tình cảm, chẳng qua là thời điểm có sai một chút, nảy sinh cảm giác sai lệch. Từ đó ông thổi gió một chút, để hai đứa con có thể trong lúc đó mà nổi lửa.

Hiện nay xem ra ông đã sai rồi. Một người mà ngay cả tình cảm của bản thân cũng không kiểm soát được làm sao có thể đi kiểm soát được tình cảm của người khác.

Hàn Trạc Thần thở dài: “Tôi không thích cái tên Tiêu Thành này.”

“Năm đó, cha vợ của em há lại chỉ không thích em, ông ấy hận không thể băm vằm em ra, nghiền xương thành tro bụi ấy chứ.” An Dĩ Phong nói: “Hiện nay thì sao? Còn không vẫn phải nhận thằng con rể em đây?”

“Phong, cậu cho rằng Tiêu Thành có thể thật lòng với Mạt Mạt sao? Cậu ta là em trai Tiêu Vi…”

Anh Dĩ Phong chặn đứng lời Hàn Trạc Thần: “Anh còn là kẻ thù không đội trời chung với Thiên Thiên đấy!”

Hàn Trạc Thần trầm mặc.

“Tiểu An bảo em nói với anh, chuyện nó hứa với anh nhất định nó sẽ làm. Nhưng trước khi Mạt Mạt mười tám tuổi, xin anh đừng cản trở chuyện cô bé muốn làm. Nó nói: có một số việc phải tự mình nhìn rõ mới có thể cam lòng.”

“Ừ.”

Bởi vì đều yêu phải người không nên yêu, nên trong lòng Hàn Trạc Thần và An Dĩ Phong so với bất kì ai đều hiểu được, yêu là loại tình cảm mù quáng nhất!

Cho dù tận mắt thấy người mình yêu giơ dao lên trước mặt mình, cho dù người mình yêu còng tay mình đưa đến trước cục cảnh sát, họ cũng không oán trách không hối hận.

“Ngu xuẩn” đến nước này, họ làm sao có thể yêu cầu một đứa trẻ hơn mười tuổi có đôi mắt phân tích sự đời!

Bọn họ bảo vệ tình yêu Mạt Mạt quá tốt, không để cô bé trải qua chút mưa gió nào, không để cô bé tiếp xúc với hiện thực xấu xa.

Cuộc sống bao bọc như chân không này ngược lại khiến cho Mạt Mạt quá mức ngây thơ, dễ dàng tin tưởng người khác, cho rằng đàn ông khắp thế giới đều giống như An Nặc Hàn, từ trong thâm tâm yêu thương cô bé, chiều chuộng cô bé.

An Dĩ Phong lấy một chiếc khăn mặt đưa cho Hàn Trạc Thần, nói: “Có thể chờ Mạt Mạt bị Tiêu Thành hoàn toàn tổn thương một lần, cô bé mới có thể cảm nhận được Tiểu An yêu cô bé bao nhiêu.”

“Cũng được, hẳn là nên để Mạt Mạt biết nhân tính có bao nhiêu điều đáng ghê tởm, nếu không thì nó sẽ không thật sự lớn được.”

***

Lại một năm nữa trôi qua.

An Nặc Hàn đã một năm không trở về, anh nói muốn ở bên ngoài trải nghiệm một thời gian, tìm công việc ở Anh quốc. An Dĩ Phong đương nhiên phản đối, đáng tiếc là không có sự phối hợp của Mạt Mạt, ông cũng bó tay với An Nặc Hàn.

Trong một năm này, Tiêu Thành đồng ý trị liệu vật lý dài hạn, vết thương đã khỏi hẳn, mỗi ngày đều luyện tập phát thanh, nhưng mỗi lần hát đến âm cao, thanh âm sẽ chênh vênh.

Mạt Mạt nhìn ra được Tiêu Thành rất khổ sở, nhưng anh ta trước giờ không hề trách cứ cô, ngược lại đều an ủi cô nói: không thể hát cũng không sao, anh còn có thể học sáng tác. Âm nhạc không phải là âm thanh mới có thể biểu đạt.

Anh ta còn hỏi cô: “Chờ anh tốt nghiệp, muốn đi Vienna học nhạc, em đi cùng anh không?”

Mỗi khi đến lúc này, Mạt Mạt đều trầm lặng, cô không dám hứa hẹn bất kỳ điều gì, cô biết rõ không thực hiện lời hứa làm người ta tổn thương thế nào.

Vào giữa hè, những khóm hoa bỉ ngạn trong vườn lại nở rộ cả một vùng.

Mạt Mạt quấn lên mái tóc dài đến thắt lưng, vội vàng bận rộn dọn dẹp phòng của An Nặc Hàn, bồn hoa cúc mới nở đặt bên cạnh bàn, quyển sách anh mới lật được một trang, đặt trên bàn học.

Bệ cửa sổ, bàn học, giá sách… lau đến khi không còn một hạt bụi, trải lên trên giường tấm ga, chiếc chăn cô tỉ mỉ chọn lựa. Sau đó, cô bỏ thứ gì đó của mình vào phòng bên cạnh, bày biện giống như vậy…

Làm xong tất cả mọi thứ, cô ôm chiếc gối mềm mại nằm trên giường anh, nhìn đồng hồ đeo tay.

Ngày mai An Nặc Hàn sẽ trở về, cho dù chỉ là về nghỉ phép. Thế nhưng vừa nghĩ đến có thể nhìn thấy anh, cô liền không nén được trống ngực đập dồn.

Ngày hôm sau, Mạt Mạt sớm tới sân bay, đứng ở nơi gần cửa ra máy bay nhất, nhìn vào trong.

Không ít hành khách vội vàng đi ra va phải cô, cô cười cười xin lỗi người ta.

Một năm không gặp rồi, anh sẽ trông thế nào đây? Lại càng thêm đẹp trai? Hay càng chín chắn hơn?

Anh nhìn thấy cô sẽ mang biểu tình gì? Là thản nhiên chào hỏi cô, hay lại xúc động ôm lấy cô, nói: “Mạt Mạt, anh rất nhớ em!”

Cô nên phản như như thế nào?

Lại nghĩ tiếp, những thứ này đều không quan trọng!

Có thể nhìn thấy anh, cái gì cũng không cần nói không cần làm, cô cũng rất vui vẻ rồi!

Xa xa, bóng mình An Nặc Hàn xuất hiện trước mắt cô.

Anh gầy, đường nét khôi ngô nhu hòa trở nên góc cạnh rõ ràng, đáy mắt bình lặng, không tìm ra sự dịu dàng quen thuộc. Còn có nét cười của anh, lạnh nhạt đến nỗi khiến cô không quen… Toàn bộ sự vui sướng biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là sự hoảng loạn không biết làm thế nào.

Cô không biết nên làm thế nào đối mặt với anh, cũng không nghĩ ra bản thân mình nên nói cái gì.

Đường mắt của họ giao nhau trong không trung. Mạt Mạt nỗ lực muốn nhìn rõ vẻ mặt của anh có phải có kích động và hưng phấn hay không, bất đắc dĩ, đôi mắt bị hơi nước làm mờ, cho dù cô cố gắng thế nào cũng không thấy rõ.

An Nặc Hàn đang đứng trước mặt cô, thả vali xuống, vươn hai tay ra, thản nhiên cười với cô.

Mạt Mạt quăng tất cả mọi thứ ra sau đầu, nhắm mắt lại ôm lấy anh. “Anh Tiểu An!”

Giây phút này cô có một loại ham muốn mãnh liệt, cô muốn ôm anh, không bao giờ buông tay.

Bất kể trong đầu anh nghĩ đến người con gái nào, bất kể anh không muốn thế nào, cô đều không muốn rời khỏi anh.

Anh ôm khuôn mặt của cô, ngón tay lưu luyến trượt qua mái tóc dài, in lên trán cô một nụ hôn thật sâu. “Mạt Mạt, em chẳng thay đổi chút nào!”

Cô mỉm cười, đáp lại anh một nụ hôn thật dài bên má: “Anh Tiểu An, anh cũng không thay đổi!”

An Nặc Hàn buông cô ra, đến ôm hai đôi vợ chồng tới đón anh, từng người một, rồi đưa tay ôm lấy vai Mạt Mạt rời khỏi sân bay.

 

Cũng giống như mỗi lần An Nặc Hàn về nước, người hai nhà đều cùng đi ăn đồ Pháp. Hôm nay còn đặc biệt hơn tình cảnh lần đầu tiên anh về nước, bữa cơm này vô cùng phù hợp với thói quen ẩm thức Pháp – tình cảm, ưu nhã, thanh lạnh.

Mạt Mạt cúi đầu ăn gan ngỗng béo, một câu cũng không nói.

An Nặc Hàn cũng không hề mang vẻ mặt phấn chấn kể về Anh quốc, cả bữa cơm số lần anh nói chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi khi được hỏi về công việc và cuộc sống, câu trả lời của anh luôn luôn ngắn gọn mấy câu. Trong mấy câu ngắn ngủi đó, Mạt Mạt nghe ra được công việc của An Nặc Hàn tại Anh quốc rất không được tốt. Anh đang làm cho một công ty điện, đi lên từ chức vụ kỹ thuật viên thấp nhất, ngoại trừ tăng ca còn phải đi công tác, vất vả mệt nhọc đổi lại chỉ được mấy đồng bảng Anh ít ỏi đến đáng thương.

Được coi là một người ngoại quốc, tại một nơi như Anh quốc, quan niệm phân biệt đẳng cấp rất nghiêm trọng, muốn được khẳng định, đòi hỏi phải nỗ lực trả giá khó có thể tưởng tượng được, nhưng anh vẫn không muốn quay về Australia.

Mạt Mạt nhìn anh, cho dù trên mặt anh rõ ràng hiện lên đường nét khiến anh có mùi vị kiên định và nội liễm của đàn ông, khiến anh càng trở nên mê người, nhưng cô vẫn vì anh mà cảm thấy không đáng. Australia có người trải phẳng cho anh một con đường, tạo cho anh một cuộc sống an nhàn, anh lại tình nguyện sống cuộc sống tại tầng lớp thấp nhất ở Anh quốc, chỉ vì có thể ở bên người anh yêu…

Chẳng lẽ ở bên người mình yêu, dù cuộc sống khổ thế nào cũng vẫn cảm thấy ngọt ngào?

An Nặc Hàn đưa tay nâng ly rượu vang đỏ, ánh mắt vô tình chuyển qua cô, cô lật tức cúi đầu tiếp tục ăn.

Ăn xong cơm tối về nhà, cả gia đình ngồi hàn huyên trong phòng khách một lát, khi mọi người trở về phòng riêng thì đã khuya.

Mạt Mạt trở lại phòng tắm rửa, vừa định đi ngủ, nghe thấy phòng bên cạnh vang đến tiếng gõ bàn phím máy tính, đoán rằng An Nặc Hàn nhất định còn đang làm việc. Cô lưỡng lự thật lâu, đi tới cửa phòng anh, gõ cửa.

Nghe anh nói: “Mời vào.”

Mạt Mạt trước hết ở trước cửa thử nở nụ cười hai lần, mới đẩy cửa ra, thò người đi vào.

An Nặc Hàn ngồi trước máy tính, hàng mày nhíu chặt, thật rõ ràng là đang suy nghĩ vấn đề phức tạp gì đó.

“Anh Tiểu An, anh bận nhiều việc sao?” Cô cẩn thận hỏi.

An Nặc Hàn nâng mắt, hàng mày lập tức giãn ra, nét cười lộ bên môi. “Anh nói bận, em sẽ không vào sao?”

“Em đến giúp anh dọn hành lý, không quấy rầy anh đâu.” Cô chớp chớp đôi mắt to ngây thơ.

“Anh không có hành lý.” Anh nói.

“À!” Cô liếc mắt nhìn chiếc vali, vali lớn thế sao lại không có hành lý.

Thấy khuôn mặt cười Mạt Mạt hơi có chút cứng lại, ánh mắt An Nặc Hàn cũng không che giấu được ý cười. “Trong vali đều là quà tặng em.”

“Thật à?” Cô lập tức chạy vào, trong tích tắc chờ không kịp mà mở vali ra.

Quà tặng rất nhiều, phần lớn đều được gói lại rất đẹp.

Mạt Mạt ngồi xuống tấm thảm trước giường, nghiên cứu tỉ mỉ từng gói quà An Nặc Hàn tặng cô.

Trước hết cô mở một gói quá nhỏ nhất, bên trong là một chiếc dây điện thoại xinh xắn, thiết kế bình thường không có gì đặc sắc, xâu bốn viên thạch anh màu tím thành một chuỗi. Nhưng nhìn cẩn thận, sẽ phát hiện ra dưới khúc xạ của ánh đèn, thạch anh phảng phất như có khắc bốn chữ tiếng Anh M O M O

*Momo là phiên âm của Mạt Mạt trong tiếng Anh.

Mạt Mạt nhìn rất lâu, thấy đôi mắt như bị ánh sáng đâm xuyên, đau.

Cô lại mở ra gói quà lớn nhất, đó là một chiếc gối ôm hình mèo Garfield, lông xù, mềm mại, ôm vào trong ngực còn có mùi vị chỉ mình anh có.

Mạt Mạt từ từ mở ra từng gói từng gói quà, kẹp tóc tuyệt đẹp, ghim cài áo tinh xảo, khăn voan mỏng…

Còn có rất nhiều đồ ăn, chocolate, kẹo, pudding…

Cô đưa từng thứ đồ ăn vào trong miệng, tinh tế nếm vị, mùi vị ngọt ngào dập dờn giữa răng môi.

Khi đặt pudding vào trong miệng, một luồng vị kỳ lạ kích thích đến vị giác của cô, cô lấy hộp bánh ra xem là vị gì, nhưng lại phát hiện ra hạn sử dụng của pudding đã qua nửa tháng rồi.

Mạt Mạt cười ăn hết phần còn lại của bánh pudding

Miếng bánh tuy chất lượng có biến đổi, nhưng mùi vị vẫn thơm mát nồng nàn không tan được, vì cô biết rõ anh không có khả năng mua cho cô đồ ăn hết hạn, trừ khi anh giữ chúng đã lâu lắm rồi, lâu đến nỗi quên mất đã mua khi nào…

Có một loại tình cảm, mang tên là tình thân, không vương sự miễn cưỡng đầy đau đớn, thế nhưng lúc nào cũng đặt một người trong lòng.

Cô ngẩng đầu nhìn An Nặc Hàn, anh còn đang làm việc, trên màn hình máy tính hiện ra những chữ cái và chữ số cô hoàn toàn không hiểu.

“Anh Tiểu An, có phải anh ở Anh quốc rất vất vả không?”

“Đúng.” Anh nhìn màn hình máy tính, trả lời cô.

“Vậy vì sao không trở lại?”

Anh day day trán, nhưng vẫn không nhìn cô. “Anh là đàn ông, anh muốn tất cả đều dựa vào chính mình.”

Cô đã hiểu, anh không muốn tiếp nhận công ty của bố cô. Vì anh muốn tự do, không muốn lại như một cái tượng gỗ bị người ta điều khiển.

Mạch máu vừa sôi trào lại lạnh dần đi.

Mạt Mạt nhoài người bên mép giường, ôm lấy chiếc gối hình mèo Garfield, cố sức hít vào hương vị của anh còn sót lại trên gối ôm.

Hai bên đều không nói gì, yên lặng để thời gian trôi đi.

Không biết tới mấy giờ, An Nặc Hàn ngồi xuống bên người cô, từ sau lưng ôm lấy vai cô. “Thích những thứ này không?”

Cô gật đầu, ôm chiếc gối mèo Garfield cuộn mình vào trong lòng anh, đầu tựa vào bên vai anh. “Vì sao mua nhiều quà cho em vậy?”

“Thói quen mà, thấy cái gì cũng đều muốn mua cho em…” Anh ôm vai cô, hơi thở lướt qua khuôn mặt cô, cơ thể của anh mềm mềm, trái tim như chết đi sống lại đập mạnh mẽ trong lồng ngực, cơ thể dường như được cây tử đằng vây quấn chặt, tránh không được, cắt không xong. Một năm nay, anh bận bịu, giọng nói trong điện thoại cũng lạnh lùng, nhưng trong lòng anh vẫn quan tâm đến cô.

“Anh Tiểu An, em rất nhớ anh.” Vô ý buột miệng, cánh tay cũng không kiểm soát được ôm lấy eo anh, cô ý thức được chính mình xong rồi, cô lại không khống chế được ham muốn muốn ở bên anh.

“…” Anh không nói gì, ngón tay mơn trớn khuôn mặt của cô, vuốt ve tràn đầy quyến luyến rõ ràng như nói cho cô biết: anh cũng rất nhớ cô.

Lòng bàn tay nóng rực lướt qua khuôn mặt cô và cần cổ, rơi vào trên vai cô, cách áo ngủ hơi mỏng, khuấy động cơ thể cô dấy lên sự run rẩy xa lạ.

Ánh đèn trong phòng ngủ vốn không sáng, nay lại càng mờ mờ ảo ảo, khiến cho cô cái gì cũng không nhìn thấy rõ.

“Anh… có người yêu chưa?” Đây là câu nói cô chôn giấu tận đáy lòng, cô cuối cùng cũng đã hỏi ra. Cô không muốn giấu diếm lẫn nhau, lừa gạt nhau, chỉ cần anh thừa nhận, cô sẵn lòng tác thành cho anh, để anh theo đuổi hạnh phúc của chính mình.

An Nặc Hàn hơi suy nghĩ một chút mới đáp: “Không có.”

Nếu anh không cần nghĩ ngợi, cô có thể sẽ tin.

Mạt Mạt lại dò hỏi: “Vậy anh có thích người nào không, nếu có…”

Anh chặn đứng câu nói kế tiếp của cô: “Anh đã nói sẽ chờ em mười tám tuổi đưa em đi Hy Lạp cử hành hôn lễ. Anh nói được thì nhất định sẽ làm được.”

Cô cúi đầu, trong lòng co rút đau đớn đến nỗi không nói nên lời. Khi cô một lòng một dạ muốn lấy anh, anh khó xử như thế, thậm chí đi đến Anh quốc.

Hiện nay khi lòng của cô đã lạnh, sẵn lòng từ bỏ, anh lại cho cô hy vọng.

Anh đột nhiên hỏi cô: “Cậu ta đối với em có tốt không?”

“Dạ?”

“Tiêu Thành đối với em có tốt không?”

Vấn đề này cô chưa bao giờ từng tự hỏi, bị An Nặc Hàn hỏi đến, cô mới nghiêm túc tự hỏi mình. Một năm nay, cô và Thành hầu như mỗi ngày đều gặp mặt, anh ta cũng dịu dàng, anh ta cũng quan tâm đến cô, thế nhưng…

“Em xỏ lỗ tai à? Lại còn bấm tận ba lỗ?” An Nặc Hàn kinh ngạc sờ vành tai của cô, trong giọng nói rõ ràng mang theo sự không hài lòng: “Anh không phải đã nói với em đừng có chơi mấy cái này.”

“…” Cô không dám nói lời nào, tựa như đứa trẻ con làm chuyện xấu bị người lớn bắt được.

“Còn đau không?”

Cô lắc đầu. “Đã sớm không đau rồi.”

Cô nhớ cái ngày xỏ lỗ tai, cô đau đến nỗi phải cắn chặt răng, lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi, Tiêu Thành còn khen cô có cá tính. Khi đó cô liền nhớ đến khi An Nặc Hàn nhìn thấy sẽ nói gì? Có phải sẽ hỏi cô: Có đau hay không?

Anh nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô, luồng nhiệt từ hô hấp của anh ào vào màng tai của cô.

Linh hồn như bị rút mất, trước mắt cô chỉ còn khoảng không.

Ở Australia, con gái tám chín tuổi đã được nhận được sự giáo dục vỡ lòng về giới tính chính quy tại trường học, quá trình và ý nghĩa của * đối với các cô cũng không hề xa lạ. Mạt Mạt từ bé đã ngóng trông lập gia đình năm mười ba tuổi đã từng đọc không ít sách kỹ xảo *, từ lâu đã học thuộc lòng những kỹ xảo trêu chọc người khác giới, lại cũng ngày đêm hy vọng có cơ hội thực hành một chút.

Giờ phút này, đêm khuya không người, trai đơn gái chiếc cùng ngồi bên giường, chàng trai đang ôm cô gái, bờ môi dịu dàng như có như không ma sát bên tai, ám hiệu trực tiếp thế này sao Mạt Mạt có thể không hiểu.

Tay của anh lần trên lưng cô, bờ môi in lên vùng mẫn cảm nhất sau tai cô…

Một luồng nhiệt như được đốt lên từ trong cơ thể, cô không nhịn được khẽ hít vào một hơi.

Cô ôm thật chặt chiếc gối ôm trong tay, vừa muốn chống cự, lại vừa chờ mong, cô hoang mang, cô mâu thuẫn, cô đấu tranh, biểu tình trên mặt biến hóa thay đổi theo biểu tình trong lòng.

Anh bất đắc dĩ thoáng nở nụ cười, buông cô ra. “Đã khuya rồi, về ngủ đi.”

“À!” Cô thầm thở phào nhẹ nhõm, lại thấy mất mát rất nhiều.

Cả một đêm, cô ngơ ngác nhìn con mèo Garfield trong lòng, càng thấy vẻ mặt của mèo Garfield giống cô, ngu ngốc như thế, đần như thế.

Cô xoa nắn khuôn mặt của nó, “Hàn Mạt ơi! Sao mày ngốc nghếch như thế hả! Anh ấy vừa mới về có một ngày, không, mới sáu giờ… Mày đã lại rơi vào rồi!”

Vẻ mặt của mèo Garfield cực kì vô tội.

“Mày phải kiên định, mày phải kiên định đấy!”

***

Chạng vạng ngày hôm sau, Mạt Mạt ngồi yên lặng bên ngoài cửa phòng trị liệu vật lý, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ đeo tay, buổi kiểm tra ngày hôm nay hình như dài hơn so với bất kì ngày nào.

“Cô vội việc gì sao?” Tiêu Vi ngồi bên cạnh cô hỏi.

Cô xấu hổ cười, lắc đầu. “Không có.”

Nói xong lại cúi đầu vô thức nhìn đồng hồ một lần.

“Anh ấy đã về?” Tiêu Vi lại hỏi. “Anh ấy có khỏe không?”

“Rất tốt, gầy hơn trước rất nhiều, vì công việc bận quá.”

Tiêu Vi miễn cưỡng cười một cái. “Mạt Mạt, có đôi khi tôi rất ghen tị với cô. Cô mới mười sáu tuổi, đàn ông bên cạnh đều muốn kết hôn với cô, đàn ông mà tôi gặp… không ai thật sự muốn kết hôn với tôi.”

“Có thể chị còn chưa gặp được.”

“Trước đây tôi từng đọc trên tạp chí có một đoạn viết, đàn ông muốn nhất hai dạng phụ nữ, một là xinh đẹp, hai là có tiền… Xinh đẹp để làm tình nhân, có tiền thì làm vợ.”

Mạt Mạt không nhịn được cau mày nhìn Tiêu Vi, giọng điệu lạnh lùng: “Tôi không biết đàn ông khác nghĩ như thế nào, dù sao An Nặc Hàn tuyệt đối không phải người như thế.”

“Đó là vì cô không hiểu anh ấy.”

“Không ai hiểu anh ấy hơn tôi.” Mạt Mạt thật sự tức giận, lại không tiện nổi cáu trong bệnh viện, đứng dậy lạnh lùng nói: “Chị nói với Thành giúp tôi, bảo tôi có việc đi trước.”

“Mạt Mạt, cô chờ một chút!”

Cô căn bản không nghe, trong phút chốc đi không ngừng bước ra khỏi bệnh viện.

Tiêu Vi luôn đuổi sát phía sau, tới cửa bệnh viện kéo cô lại: “Mạt Mạt, cô chờ một chút! Thành nói có chuyện muốn nói với cô, nó sẽ ra đây nhanh thôi.”

“Buổi tối tôi sẽ liên lạc với anh ấy.”

“Vậy được rồi!” Tiêu Vi buông tay.

Mạt Mạt đi tới trước xe, vừa muốn lên xe, chợt trông thấy chiếc xe dừng bên cạnh đột nhiên khởi động, lao thẳng về phía Tiêu Vi đang đứng. Tiêu Vi sợ đến nỗi cuống quýt lui về sau vào bước, chiếc xe kia xẹt qua vai cô ta.

“Tiêu Vi!” Mạt Mạt vội vàng chạy tới muốn hỏi thăm một chút xem Tiêu Vi có chuyện gì không. Không nghĩ tới, chiếc xe kia lại đột nhiên quay ngược trở lại, lao về phía các cô.

Tốc độ xe quá nhanh, cô không kịp tránh né, cũng quên phải tránh né.

Vài giây đồng hồ ngắn ngủi, Mạt Mạt sợ đến đờ đẫn, cho rằng bản thân mình sẽ bị đâm chết. Chiếc xe kia lại phanh cách hai mét trước các cô, dừng lại. Ngồi trong xe là một người đàn ông đeo kính đen, tóc đen, da vàng, vẻ mặt của ông ta vô cùng bình tĩnh.

Tiếp đó, chiếc xe rẽ rất nhanh, rời khỏi hiện trường.

Không kịp nghĩ ngợi, Mạt Mạt vôi vàng quay người nhìn Tiêu Vi: “Chị không sao chứ?”

Sắc mặt cô ta tái nhợt đứng nguyên tại chỗ, nói: “Tôi nói rồi, cô không hiểu anh ấy!”

 

» Xem Tiếp


Tags:
truye doc hay truyen doc hay
___TruyenDocHay.Sextgem.Com___
S2___Truyện Đọc Hay___S2
sitemap.xml