Hơi thở quen thuộc của người đàn ông ở sau lưng, anh thích ôm lấy cô từ phía sau để ngủ, dường như đã trở thành thói quen. Cho dù ban ngày có không vui vẻ, lúc lên giường mạnh ai nấy ngủ nhưng đến nửa đêm thì tự nhiên lại ôm lấy nhau. Cũng chẳng rõ rốt cuộc là ai chủ động nữa, chỉ thấy ngày hôm sau tỉnh dậy mới phát hiện ra cơ thể cả hai dựa sát nhau, hợp nhất hòa quyện làm một.
Dường như giữa hai người luôn vấn vít một khí chất kỳ lạ.
Dường như, khi cơ thể và tư duy không có sự phòng bị thì anh và cô lại càng hòa hợp. Với tình huống thế này, Thư Quân mơ hồ cảm thấy nguy hiểm, thế nhưng vào lúc này đây lại chẳng tài nào dứt ra được.
Cô không thể bỏ đi.
Kỳ thực cô không có ý định bỏ đi, nhưng suy nghĩ này lần nào cũng đều bị xua đi rất nhanh chóng.
Cô nghĩ, nếu đổi lại là trước đây, dù là mười ngày hay nửa tháng trước đó, bản thân cô sẽ không do dự thế này. Thế nhưng chạng vạng tối nay, trông thấy bóng dáng Châu Tử Hoành đứng bên cửa sổ cô lại cảm thấy khó chịu.
Cô chưa từng có cảm giác thế này, phảng phất nơi nào đó trong lồng ngực bị nắm chặt lấy, tựa như con tim đang đập loạn nhịp mang chút cảm giác lo lắng, yếu đuối mà trước nay chưa từng có.
Cô chưa từng nhớ nhung ai cả, anh là người đầu tiên.
Lúc này nửa đêm canh ba, anh ở sau lưng cô, hơi thở đều đều. Vòng eo của cô bị ôm chặt lấy, bàn tay áp bên thân mình hơi tê tê. Cuối cùng thật sự không nhịn được liền cử động. Kết quả là cô vừa cử động, anh đã tỉnh dậy. Hoặc là vốn dĩ anh không ngủ, bởi lẽ giọng điệu của anh nghe ra rất tỉnh táo: “Định đi đâu vậy?”.
“À…Đâu có.” Cô hú hồn vội vã trả lời nhỏ nhẹ sau đó lại trở mình.
Ánh trăng yếu ớt chiếu xuyên qua khe cửa sổ, rọi vào mặt anh, bóng trăng dày đặc hắt trên sóng mũi cao thẳng nghiêng nghiêng ấy.
Kỳ thực trong công ty Kinh Kỷ không thiếu người điển trai, nhưng Thư Quân vẫn không khỏi không thừa nhận anh là người điển trai nhất mà cô từng gặp. Cho dù hiện nay thị giác bị ảnh hưởng nhưng cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp ngoại hình của anh. Có vài lần, cô thấy anh mò mẫm đi lại trong nhà hay ăn đồ ăn gì đó, vẫn rất phong độ, nho nhã, thanh lịch.
Có lúc không kiềm được cô hỏi anh: “Từ nhỏ anh đã nhậ
n sự giáo dục cao cấp thế nào?”.
Anh không hiểu ý của cô. Mãi đến khi nhận được lời khen của cô, anh mới ung dung nhàn nhã nói: “Ngoại trừ trường tiểu học ra quá trình học tập của anh và em chẳng khác gì nhau cả”. Vẻ mặt chân thành đề nghị: “Em cũng thử nhắm mắt lại có lẽ cũng sẽ phát hiện ra thoát khỏi khó khăn chật vật cũng chẳng phải việc khó khăn gì”.
Kết quả là cô thật sự ngốc nghếch tin vào lời của anh. Nhắm mắt lại liền lật nghiêng chiếc đĩa trên bàn, còn anh nghe những âm thanh bối rối tay chân ấy lại mỉm cười vô cùng thoải mái.
“Em làm anh tỉnh giấc à?” Một lúc sau, Thư Quân thấp giọng hỏi.
“Không có.”
Quả nhiên, anh cũng chẳng ngủ được.
Cô khẽ nhúc nhích cánh tay hơi tê cứng, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Châu Tử Hoành: “Hay là em lấy ly sữa nóng cho anh uống nhé, giúp dễ ngủ”.
“Anh không uống.” Không ngoài dự liệu, Châu Tử Hoành chau chau mày.
Cô biết, anh xưa nay không đụng đến loại thức uống này, đôi khi ăn sáng bức bách quá thì uống thôi, chân mày thì chau lại tựa như bây giờ. Mỗi lần như vậy, Thư Quân cảm thấy anh như đứa trẻ, chỉ có trẻ con mới lộ ra biểu cảm yêu ghét rõ rệt như vậy.
Cô không khỏi mỉm cười: “Nếu anh còn không ngủ, có tin là em véo vào mũi anh không?”.
Kết quả là lời vừa dứt, bàn tay cô liền bị anh nắm chặt lấy, dường như thật sự sợ cô sẽ có hành động gì, anh dễ dàng nắm chặt lấy tay cô, sau đó cười lạnh: “Đổi hình thức khác đi”.
Cô hỏi: “Hình thức nào?”.
Môi anh đặt lên má cô, rồi nhanh chóng tìm thấy bờ môi cô, ngữ khí bình thản tự nhiên: “Cái này”.
Cô sững người, không khỏi cười phá lên.
Từ lúc mới bắt đầu quen nhau cô đã phát hiện người đàn ông này có bản lĩnh đó, có thể thốt lên bất kỳ lời nói bông đùa nào cũng đều lưu loát tựa như bàn luận về thời tiết vậy.
Cô dựa gần anh hơn một chút, khóe môi mơn trớn trên cằm của anh, thì thầm bên tai: “Anh này, để em suy nghĩ…”. Động tác và giọng điệu mơ hồ là thế, dù lúc này không nhìn thấy biểu cảm của cô thì Châu Tử Hoành vẫn có thể cảm nhận được ám hiệu của cô lúc này.
Anh khẽ trừng mắt, bởi lẽ dựa sát vào nhau anh có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng toát ra ở vùng cổ, không giống với mùi sữa tắm dường như là hương thơm của sữa nhưng cũng không quá ngọt ngào ngược lại khiến anh vô cùng thích thú.
“Thư Quân…”. Anh thấp giọng gọi tên cô, ngón tay cô linh hoạt chạy loạn trên vùng cổ anh.
Thật ra từ ngày xảy ra chuyện đến nay, họ tuy sống cùng nhau nhưng rất ít khi có hành động thân mật quá mức.
Thế nhưng tối nay thì khác.
Cô hiếm khi chủ động thế này.
Hơi thở ngọt ngào nhẹ nhàng không ngừng xâm nhập vào thần kinh Châu Tử Hoành, trong bóng tối anh bắt đầu lần mò vầng trán, gò má,vùng cổ và xương quai xanh của cô.
Cứ thế trườn xuống dưới… lòng bàn tay vừa trượt qua những đường cong mềm mại lại tựa như thắp lên một ngọn lửa rạo rực, khiến anh không thể cưỡng lại được.
Anh ngồi dậy, cởi bỏ y phục của cô thuận theo cảm giác.
Thư Quân lúc này mới bừng tỉnh, cô có chút ân hận bởi lẽ hôm nay cô mặc bộ đồ ngủ có cài khuy. Việc cởi ra với Châu Tử Hoành vô cùng phiền toái. Cô mím chặt môi nằm trên giường chờ đợi, cuối cùng vẫn nắm chặt lấy đôi bàn tay lần mò loạn xạ ấy nhân lúc trước khi Châu Tử Hoành mất hết kiên nhẫn chủ động hướng dẫn anh.
“Phiền phức quá!” Anh quả nhiên trách móc.
Cô mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Lần sau em sẽ chú ý”.
Anh không nói gì nữa, chỉ nghiêng người hôn lên vùng ngực của cô.
Đôi môi anh dường như có một ma lực vô hình khiến cô bỗng chốc cảm thấy nhẹ nhàng, run rẩy.
Kỳ thực động tác của anh chẳng phải mềm mại gì thậm chí còn hơi thô bạo gấp rút nữa, thế nhưng lại khiến cô cảm thấy hưng phấn, yêu thích khó tả. Dường như có một khoái cảm lan tỏa, lần theo mạch máu dưới lớp da và dây thần kinh nhanh chóng tuôn chảy đến từng ngóc ngách sâu thẳm nhất trong cơ thể, cháy bùng lên cảm giác ham muốn ngày càng mãnh liệt.
Cô vô tình nhắm mắt lại, ôm chặt lấy bả vai anh.
“Thư Quân.” Anh lại gọi tên cô lần nữa.
Cô chỉ khẽ mơ hồ đáp lại.
Lúc này, môi anh rời khỏi ngực cô. Theo thói quen, cô biết rằng tiếp đó anh sẽ hôn lên phần cổ và môi cô. Thế nên theo tiềm thức cô khẽ ngẩng đầu lên, thở dốc chờ đợi sự âu yếm và mơn trớn.
Thế nhưng hai giây sau, đỉnh đầu anh nặng nề đập vào cằm của cô.
Tựa như một nhát búa đập tan giấc mộng tươi đẹp, cơn đau ở cằm thình lình ập đến khiến Thư Quân bỗng chốc choàng tỉnh trong cơn mê muội. Cô nén nhịn cơn đau không thốt nên lời còn Châu Tử Hoành dường như ngẩn ngơ hồi lâu.
Mọi hoạt động đều dừng lại.
Anh trở mình rời khỏi người cô.
Thư Quân bật chiếc đèn ngủ, ánh đèn chiếu sáng cả phòng nhưng đối với người đàn ông này mà nói chẳng có chút khác biệt gì. Châu Tử Hoành khẽ nhắm nghiền mắt gương mặt trầm mặc đến mức khiến người khác cảm thấy đáng sợ.
Thư Quân do dự trong giây lát mới gọi anh. Giọng cô nhè nhẹ dường như sợ kinh động gì đó, hoặc chỉ là sợ sẽ đụng phải vấn đề cô không mong muốn thảo luận.
Cô gọi một tiếng, Châu Tử Hoành không phản ứng gì, thậm chí da mặt cũng không cử động.
Cô cắn môi, sau một hồi mới mỉm cười như không có chuyện gì. “Đầu anh nhức à?” Đụng mạnh như vậy, báo hại cô suýt cắn vào lưỡi, nghĩ rằng chắc anh cũng chẳng khá hơn.
Châu Tử Hoành vẫn chẳng nói gì.
Cô đưa tay ra sờ trán anh. Lúc này, cuối cùng anh cũng cử động, không nhẹ không mạnh nắm lấy bàn tay cô.
Anh đột nhiên thấp giọng nói: “Nếu như sau này anh không nhìn thấy gì nữa thì làm sao?”.
Cô ngẩn người, để mặc cho anh nắm chặt tay cô, con tim đập mạnh rộn ràng.
Chủ đề này, cô cố ý né tránh cả ngày giờ thì rốt cuộc vẫn bị lôi ra.
Cô cúi đầu nhìn mặt anh, gương mặt đẹp trai hoàn hảo giờ đây dường như đang khoác một lớp băng tuyết mỏng tựa như chiếc mặt nạ che đậy lại tất cả những tâm tư của anh. Cô không biết giờ đây anh đang nghĩ gì, trước đây cũng vậy, cô vẫn thường không hiểu anh, không thể nào nhìn thấu được anh. Cô thậm chí cảm thấy chuyện vừa rồi vừa diễn ra anh vốn dĩ không để tâm đến mình không nhìn thấy gì.
Thế nhưng giờ đây, cô dường như đột nhiên thức tỉnh.
Là cô sai rồi, anh chẳng phải không để tâm mà có lẽ anh càng nôn nóng hơn bất kỳ ai.
Chỉ là vì anh che giấu quá giỏi.
Mãi đến bây giờ, cuối cùng anh mới nói ra nỗi sợ hãi của mình, vậy mà thần sắc trên mặt vẫn lạnh lùng gần như là cứng cỏi.
Anh hỏi cô phải làm sao.
Nhưng mà cô cũng chẳng biết làm thế nào.
Cô lặng lẽ ngồi ngây ra không cử động.
Ánh đèn như những giọt nước nước hắt trên mặt Châu Tử Hoành. Khoảnh khắc này đây, thoạt nhìn thì rõ ràng là lạnh lùng kiên cường nhưng khiến cô cảm thấy anh thật sự yếu đuối vô cùng.
Mà việc này dường như cuối cùng cũng đánh trúng vào con tim vốn dĩ sắp sửa lung lay sụp đổ của cô.
Cô không đắn đo nắm chặt tay của Châu Tử Hoành, gần như chẳng kịp suy nghĩ điều gì liền thốt lên: “Vậy cũng chẳng sao cả. Em sẽ ở bên cạnh anh”. Cô nghĩ, chắc là cô bị trúng tà rồi nên mới hứa hẹn thế này.
Thế nhưng chẳng còn cách nào.
Cô phát hiện ra mình vốn dĩ chẳng thể nào rời khỏi anh lúc này.
Rốt cuộc thì cô vẫn động lòng trước người đàn ông này, cho dù đó là việc trước giờ cô luôn cố gắng né tránh.
Những ngày tháng sau đó trôi qua bình lặng êm dịu như dòng nước.
Trần Mẫn Chi theo lệ cách mấy ngày đến báo cáo công việc một lần, nếu như đụng mặt Thư Quân tại nhà hai người cũng chỉ nói chuyện dăm ba câu.
Giữa phụ nữ với nhau có rất nhiều đề tài để nói, nếu như muốn trở thành bạn bè kỳ thực là việc vô cùng dễ dàng. Sau vài ngày tiếp xúc, Thư Quân phát hiện ra tâm tình người nữ trợ lý này tinh tế, lời lẽ cẩn trọng, thái độ tỉ mỉ từng li từng tí trong công việc.
Cô thật sự rất thích cô ấy.
Đúng dịp có một bộ phim điện ảnh mới, cô lấy tấm vé chiếu ra mắt của công ty cho Trần Mẫn Chi, Trần Mẫn Chi lúc đầu cám ơn không chịu nhận, có phần nuối tiếc nói: “Gần đây công việc nhiều quá, tối nào cũng phải tăng ca, e là không có thời gian để đi”.
“Em cứ làm bán mạng như vậy, bạn trai không trách cứ sao?”
“Em vẫn cô đơn mà.” Trần Mẫn Chi bình thản trả lời.
Về sau Thư Quân kể chuyện này cho Châu Tử Hoành nghe.
“Chuyện cá nhân của nhân viên dưới quyền, anh chưa bao giờ quan tâm ư?”
“Trợ lý Trần rất xuất sắc anh không lo cô ấy không lấy được chồng.”
Cô chậm rãi hớp hai ngụm trà Ô Long Đông Đỉnh, lúc này mới đặt chiếc tách xuống khẽ liếc, nói: “Ngoài công việc xuất sắc ra cô ấy còn phải bao thầu cả chuyện đời tư của Châu Tổng nữa, như là sắp xếp lịch hẹn hay là chọn quà tặng bạn gái chẳng hạn?”.
Châu Tử Hoành bên cạnh nhướng nhướng mày: “Nghe ai nói vậy?”.
“Em tự đoán.” Cô hơi đắc ý.
Kỳ thực đúng là cô đoán bừa. Trần Mẫn Chi đã làm những việc này thì tự khắc sẽ không nói với cô. Chỉ là hôm đó nhìn thấy cô mua một cuốn thực đơn nghiền ngẫm tỉ mỉ, Trần Mẫn Chi chợt nói: “Em thấy tâm trạng Châu Tổng gần đây khá tốt, chắc là vì mối quan hệ với chị”.
“Thế ư? Chị lại chẳng nhận ra.”
“Thật đấy. Em làm với anh ấy đã lâu, gần đây anh ấy cười nhiều hơn rồi.”
“Sao chị thấy chẳng khác trước kia mấy? Em nên biết, có lúc rõ ràng là tức giận nhưng anh ấy vẫn tỏ ra vẻ dễ chịu, thái độ ấy càng kinh khủng hơn cả không cười nữa.”
Về điều này Trần Mẫn Chi dường như rất đồng cảm vì thế mím chặt môi ngấm ngầm thừa nhận.
Thư Quân cúi đầu tiếp tục nghiên cứu thực đơn món ăn, tùy tiện hỏi: “Châu Tử Hoành gần đây không bước ra khỏi cửa, những người bạn gái của anh ấy tìm không được anh ấy, có phải em cũng thay anh ấy ứng phó không?”.
“Chị hỏi dò em hả?” Trần Mẫn Chi phản ứng nhanh nhẹn, khẽ mỉm cười nói: “Câu hỏi này em không trả lời chị được. Bời vì vốn dĩ không hề có”.
Nhưng Thư Quân tin chắc rằng đây chỉ là cái cớ khước từ để Trần Mẫn Chi giữ bí mật. G&N Châu Tử Hoành rốt cuộc lịch sử phong lưu như thế nào, cô đều sớm biết cả rồi.
Vì thế cô cười híp mắt chất vấn: “Có người trợ lý đắc lực như vậy, còn anh thì lại biết dụng người như thế, nhất định là sẽ để năng lực của cô ấy phát huy hết mức đúng không?”.
Châu Tử Hoành đột nhiên thấy đau đầu, cũng chẳng nghe tin tức nữa, day day góc trán, nói: “Anh nhớ hồi trước em chẳng bao giờ đả động
đến vấn đề này”.
“Bởi vì hôm nay em rảnh mà.”
Giọng điệu cố ra vẻ bình thường, kỳ thực Thư Quân ngấm ngầm sợ hãi trong lòng. Có lẽ là do tâm tình của bản thân mình đang diễn ra sự thay đổi nho nhỏ vì vậy mới để tâm xoáy quanh vấn đề này.
Châu Tử Hoành đột nhiên đề nghị: “Nếu như không có gì làm, có thể ra ngoài dạo phố”.
“Đi đâu?”
“Tùy thôi, siêu thị hay trung tâm thương mại gì đó.”
“Anh cần mua đồ gì à?”
“Đâu có. Nhưng anh thấy đây là phương pháp duy nhất ngăn chặn em không ngừng ca thán.”
Thư Quân không nói câu nào, dường như chán nản trừng mắt nhìn người anh trong giây lát. Cuối cùng thay quần áo rồi ra ngoài.
Là ai đã đúc kết rằng, trong thế giới của hai người, người nào là người biểu lộ tình cảm trước thì người đó là kẻ yếu thế?
Lúc này cô cảm thấy câu nói này quả là rất có lý.
Cô sai ở chỗ không nên nhất thời mềm lòng, nói với anh những lời lẽ gần như là hứa hẹn. Đến mức kể từ sau tối qua cô cứ cảm thấy mình đang bị Châu Tử Hoành chèn ép.
Kỳ thực phong cách Châu Tử Hoành xưa nay không thay đổi chút nào, người thay đổi chính là cô.
Có đôi lúc cô giận đến mức không thở được và từng nghĩ đến việc bỏ mặc anh như trước kia nhưng chỉ sau khoảnh khắc lại vô tình giúp đỡ anh làm cái này cái kia, dường như đó đã trở thành một phần của cuộc sống, trở thành bổn phận thường ngày.
CHƯƠNG 11: BIẾN SỐ TÌNH CẢM
Những gì đã thuộc về quá khứ, rốt cuộc phải tốn bao nhiêu thời gian mới lấy lại được?
Ra ngoài dạo phố gần cả buổi chiều mới quay về, xe taxi bị chặn lại trước cổng lớn khu biệt thự không cho phép vào. Thư Quân xuống xe vừa đụng mặt người láng giềng, người phụ nữ quý phái ấy chừng ba mươi tuổi ngồi trong xe thể thao đỏ nhấn còi về phía cô, ló đầu ra cười nói: “Cô Thư, trùng hợp thế, lên xe đi”.
Thư Quân nói lời cảm ơn, cũng chẳng khước từ, bởi lẽ từ đây vào đó cũng mất một đoạn đường rất dài.
Đây là khu dân cư đắt đỏ nhất của thành phố C, được xây dựng dựa vào chiếc hồ nước nhân tạo lớn. Khoảng cách giữa từng căn biệt thự vô cùng thoáng đãng, cây xanh um tùm, có sự thay đổi rõ rệt theo mùa, một năm bốn mùa cũng chẳng thể trông thấy cảnh xơ xác tiêu điều.
Hiện giờ đã vào đầu xuân, chồi non của cây liễu rũ xuống bên hồ, ánh trời chiều xa xa chiếu nghiêng một góc, ánh sáng vàng cam cùng ảo ảnh chiếu ngược trên bề mặt nước hồ xanh biếc trong veo. Cảnh tượng tựa như một bức tranh sơn dầu.
Người phụ nữ láng giềng quý phái vừa thuần thục cho xe vòng sang con đường rậm rạp cây xanh vừa nói chuyện phiếm cùng Thư Quân.
Thật ra họ đã có duyên đụng mặt vài lần, đều là lúc Thư Quân cùng Châu Tử Hoành đi tản bộ. Thư Quân chỉ biết chị họ Tương, bởi vì lần đầu tiên chạm mặt ở khu dân cư, Châu Tử Hoành nhận ra giọng nói của chị, liền gọi: “Chị Tương”.
Đã ở độ tuổi này rồi, lại là chị mà chẳng phải là bà hay là cô.
Sau đó về đến nhà, Châu Tử Hoành mới giải thích: “Chị Tương có mối quan hệ rất tốt với một đối tác làm ăn của anh, tính ra cũng nhiều năm rồi.”.
Anh nói có phần tế nhị, nhưng Thư Quân suy nghĩ, cân nhắc cũng hiểu ra được đôi phần.
Khó trách có tiền thì nhàn rỗi, ra khỏi nhà vài bước chân chị cũng trang điểm rực rỡ, cứ như là đi dạ hội vậy.
Thế nhưng bỏ qua những cái đó thì chị Tương cũng rất hiền lành. Cách ngày chị đều đem điểm tâm sang chia sẻ với Thư Quân, còn hôm nay lại chủ động dừng xe chở cô cùng về.
Thư Quân cảm thấy chị nhất định phải cô đơn lắm. Lớn tuổi vậy rồi mà lại chú trọng nơi ở riêng biệt, ra vào đều phải đi xe, quan hệ láng giềng gần như không qua lại. Còn về là đối tác làm ăn của Châu Tử Hoành, dù gì cô cũng sống ở đây lâu vậy rồi nhưng cũng chưa từng gặp mặt.
Chị Tương rất giỏi giao tiếp, sau khi quan tâm thăm hỏi tình hình đôi mắt của Châu Tử Hoành còn mời Thư Quân khi nào rảnh rỗi nhất định sang nhà chị chơi.
“Chị sống ở đây đã hơn hai năm rồi, quen biết không quá ba người. Nói thật, chẳng thà như lúc nhỏ sống ở căn nhà tập thể, tuy là vừa nhỏ vừa cũ kỹ nhưng ra ra vào vào đều có người, náo nhiệt biết nhường nào.”
Thư Quân cười cười ra ý tán thành, chị Tương rõ ràng vô cùng phấn khởi: “Hay là hôm nào chị xuống bếp, em và anh Châu cùng sang thưởng thức tay nghề chị”.
“Có phiền chị không?”
“Đương nhiên là không.” Chị Tương thái độ thành khẩn: “Chị mong bọn em đến nhà để có thêm tiếng người ấy chứ”.
Xem ra chị thật sự muốn kết bạn. Thư Quân cũng chẳng khách sáo khước từ nữa, thế là hẹn Chủ nhật tuần sau, cô và Châu Tử Hoành sẽ sang nhà chị làm khách.
Đứng tại bậc thềm dõi mắt theo chiếc xe thể thao màu đỏ rẽ ngoặt và mất dạng, Thư Quân lúc này mới lôi chìa khóa ra chuẩn bị mở cửa. Kết quả là tay vừa đưa ra, cửa đã được người bên trong mở ra.
Người mở cửa đương nhiên không phải là Châu Tử Hoành. Anh hiện giờ tựa như vị hoàng đế thời xưa, quần áo đưa tận tay, cơm dâng tận miệng, được kẻ trên người dưới hầu hạ. Vả lại thi thoảng còn châm biếm, chòng ghẹo cô làm niềm vui nữa, chiếc mặt nạ từng mang phong cách đàn ông ga lăng cũng đã mất dần cùng với thị lực của anh.
Vì thế mà, trông thấy người phía sau cửa, Thư Quân không khỏi sững người.
Châu Tử Dương cũng sững người.
Là cô ấy?!
Anh hơi hoài nghi bản thân mình nhìn nhầm, hôm đó người phụ nữ tình cờ thoáng qua bên đường, lúc này lại xuất hiện tại đây!
Anh cúi đầu nhìn chiếc chìa khóa trong tay cô, lông mày không khỏi khẽ cử động, gần như nghiêng nghiêng người theo thói quen như đang nhường đường cho cô.
Nhưng Thư Quân đứng ngay trước cửa không nhúc nhích. Ánh mắt lướt sang gương mặt hao hao với Châu Tử Hoành. Kỳ thực trong lòng đã sớm đoán ra được bảy tám phần. Vì thế nhất thời không biết phải nói gì.
Cô không ngờ sẽ gặp mặt bất kỳ người nào của Châu Gia trong tình huống này.
Cô thậm chí vốn không muốn đụng mặt người nhà hoặc bạn bè Châu Tử Hoành. Bởi lẽ cô chẳng có gì chắc chắn cả, kể cả thái độ của Châu Tử Hoành. Trong thời kỳ vô cùng đặc biệt này, anh dựa dẫm và thân mật với cô chỉ tựa như bong bóng xà phòng mỏng manh, đến khi nhìn thấy ánh sáng rồi thì tất cả sẽ quay về con số không.
Anh hiện giờ giống hệt đứa trẻ cần sự chăm sóc còn cô chính là chiếc gậy của anh.
Nhưng cũng chỉ dừng ở giới hạn đó, khoảnh khắc này không thay thế cho mãi mãi được.
Những ngày tháng gian nan rồi cũng sẽ qua đi, anh rốt cuộc cũng vẫn là Châu Tử Hoành trước đây.
Thư Quân hơi bối rối, cầm chiếc chìa khóa tiến thoái lưỡng nan, thoáng chốc thật sự mong muốn cứ thế xoay người bỏ đi. Kết quả là Châu Tử Dương mở miệng nói trước: “… Chị là bạn của anh hai tôi à?”.
“Cho là vậy.” Câu trả lời Thư Quân đầy ẩn ý.
Hơi thở của Châu Tử Dương thoáng chốc ngưng đọng, nhưng chẳng dễ dàng phát hiện ra. Tiếp đó anh mới bình tĩnh nói: “Vào nhà đi”. Ánh mắt không khỏi lần nữa nhìn chiếc chìa khóa, thần sắc anh thay đổi hơi phức tạp.
Dường như anh lần đầu tiên quên cả lễ nghi giao tiếp, bỏ lại người phụ nữ lần đầu gặp mặt sau lưng còn mình thì không nói lời nào đi lên lầu.
Anh vốn định rời đi, nhưng hiện giờ vì sự xuất hiện của Thư Quân mà đột ngột thay đổi ý định.
Châu Tử Dương đi men theo cầu thang vừa đi vừa suy ngẫm, anh muốn biết anh hai rốt cuộc đang làm gì. Người phụ nữ này cực kỳ giống với Châu Tiểu Mạn ngay cả dáng vẻ ngây người đứng ngay cửa cũng y hệt. Càng tệ hơn nữa là, giọng nói của cô, phong cách của cô còn cả cử chỉ lúc trò chuyện nữa chứ, hoàn toàn là bản sao của Châu Tiểu Mạn.
Trên thế gian này sao lại có chuyện trùng hợp thế này, trùng hợp đến mức anh không khỏi kinh ngạc.
Anh muốn biết, Châu Tử Hoành giữ cô bên cạnh rốt cuộc là để làm gì!.
Thư Quân một mình đợi rất lâu dưới lầu, cũng chẳng thấy trên lầu có động tĩnh gì. Cuối cùng trời dần tối sầm lại, cô mới sực nhớ ra phải nấu cơm. Dù rằng tài nghệ nấu ăn vẫn tồi tệ đến mức bị Châu Tử Hoành ghét bỏ, nhưng trước sau trong nhà cũng vẫn chưa thuê bảo mẫu hay người giúp việc theo giờ nên cô đành nhịn nhục chậm rãi mò mẫm.
Mãi đến một lần Trần Mẫn Chi ở lại dùng cơm, khen ngợi mùi vị món bò phi lê cô làm. Cô vừa sợ vừa mừng xác nhận hết lần này đến lần khác mới miễn cưỡng chấp nhận tin vui mình đã tự học thành tài.
Sự thật chính là thế, bởi lẽ không có tài năng vì thế mà cô chẳng có chút tự tin gì đáng nói trên phương diện này. Huống hồ, Châu Tử Hoành trước nay chỉ biết đả kích cô, cứ nghĩ đến là khiến người khác nhụt chí.
Bốn món ăn đơn giản cùng một món canh được bày trên bàn, Thư Quân đứng dưới cầu thang do dự một hồi, kết quả nghe thấy tiếng động vọng lại từ trên lầu hai.
Châu Tử Dương một mình đi xuống lầu, dường như là không được vui cho lắm, nụ cười càn rỡ bất cần đời trên gương mặt thường ngày cũng đã chẳng thấy nữa. Anh trông thấy Thư Quân, con tim bất giác loạn nhịp.
Thư Quân khẽ nhíu mày, vì thật sự không biết nên nói gì, sau một hồi do dự mới hỏi: “Ở lại dùng cơm luôn?”.
Nói xong cô liền thấy không hợp lý, phảng phất như cô đang tự cho mình thân phận nữ chủ nhà vậy. Thế là, Thư Quân lại nói thêm: “Tôi còn có chút việc phải đi trước, chìa khóa để trên bàn trà”.
Cô vội vàng gạt phắt mối quan hệ, vì thế mà đã sớm có sự chuẩn bị hợp lý, áo khoác ngoài cũng mặc sẵn rồi.
Châu Tử Dương nhất thời không tiếp lời.
Thật ra anh đang hoảng hốt.
Đứng trước mặt đây, dường như là người xưa vô cùng thân thuộc, rõ ràng biết rõ là không cùng một người nhưng anh vẫn không khỏi muốn ngắm nhìn cô thêm một lát. Vầng trán xa lạ ấy, với sức quyến rũ cùng hơi thở quen thuộc như thế, tựa như xoáy nước sâu thẳm không đáy, cứ thế thu hút lôi kéo ánh mắt và suy nghĩ của anh khiến anh chẳng dễ gì rời ra được.
Thế nhưng, bọn họ rõ ràng là hai con người.
Tuy mới chỉ chạm mặt nhau hai lần, nhưng Châu Tử Dương dễ dàng phát hiện ra lớp phòng bị dưới đáy mắt Thư Quân. Có lẽ bản thân anh quá nhạy cảm, hoặc có lẽ do Thư Quân vốn cố ý che đậy. Dường như bắt đầu từ khoảnh khắc tình cờ đụng mặt tại cửa thì cô đã cố tình xa lánh và đề phòng. Hiện giờ lại là dáng vẻ chuẩn bị rời đi bất cứ lúc nào, chẳng giống với bộ dạng đang làm bộ làm tịch.
Cô đang đề phòng điều gì chứ? Anh không hiểu. Chỉ biết là dường như cô không muốn đối mặt với anh. Trên ngườ
i cô dường như đang dựng lên một bức màn không dày cũng không mỏng, dù là nhẹ nhàng tinh tế thì cũng chẳng dễ dàng để người khác tiếp cận.
Đây mới chính là khác biệt của cô và Châu Tiểu Mạn
Châu Tiểu Mạn từ nhỏ đã được Châu gia nhận nuôi, cô con gái nhận được sự bao bọc cưng chiều của người nhà họ Châu, tựa như viên ngọc đang tỏa sáng lấp lánh. Trong hồi ức Châu Tử Dương, cô mãi mãi ngây thơ rạng rỡ, dù là lúc mới bước vào Châu gia cũng chẳng bỡ ngỡ. Sau này lớn lên đối xử với mọi người dịu dàng tựa như làn nước suối trong vắt. Ngay cả ông nội cũng nói, Tiểu Mạn là đứa có tình cảm và mạnh mẽ. Phải biết rằng, ông ngoại đã từng lăn lộn trên chốn thương trường mấy chục năm, ánh mắt sắc nhọn tựa lưỡi dao, đánh giá thế hệ đời sau chưa bao giờ sai cả.
Rốt cuộc vẫn là hai người .
Tiểu Mạn đã mất lâu rồi. Cho dù người khác có giống cô thế nào đi nữa, thì trước sau vẫn là không phải.
Châu Tử Dương từ từ hoàn hồn, biểu cảm cũng thoải mái lên, nói: “Tôi không ăn ở đây. Đồ ăn trông ngon thế này, hy vọng lần sau sẽ có dịp nếm thử”. Nói xong anh gật đầu với cô, khẽ cúi người rồi cất bước rời khỏi căn hộ.
Cánh cửa lơn mở ra rồi đóng lại, trong phòng khách chỉ sót lại một người.
Cô vốn chẳng phải ngốc nghếch, ánh nhìn chăm chú của Châu Tử Dương có chút gì đó kỳ lạ. Kỳ thực có những khoảnh khắc cô đột nhiên nhận thấy ánh mắt đó hơi quen thuộc, dường như đã từng gặp ở đâu đó rồi.
Có lẽ là không lâu trước đây, tiếc là nhất thời không nhớ ra.
Sau một hồi tranh đấu cô mới lên lầu tìm Châu Tử Hoành, oán trách chẳng nặng chẳng nhẹ: “Anh nên nói trước với em ở đây còn có người khác nữa”.
“Nó là em trai anh, không phải người nào khác cả.” Biểu cảm Châu Tử Hoành rất lạnh nhạt, ngồi nghiêm chỉnh tựa lưng vào ghế sau bàn đọc sách. Trước khi cô lên anh dường như vẫn giữ nguyên trạng thái này cũng chẳng rõ là đang suy nghĩ gì nữa.
Thư Quân chau chau mày, quả nhiên cảm thấy anh không hiểu dụng ý những lời mình vừa nói.
“Bởi vì cậu ta là người nhà anh, thế nên phải báo trước với em.”
“Vì sao?”
“Anh thấy sao?”
“Xin lỗi, anh không hiểu.” Ngữ khí của anh vẫn bình thản điềm đạm, không rõ là cảm xúc gì nữa nhưng cô lại thấy hiện giờ anh đang cố ý khiêu khích.
Anh rõ ràng hiểu.
Anh chắc chắn hiểu.
Cô cự tuyệt tiếp xúc với vùng phạm vi của anh, chẳng phải chỉ mới bắt đầu từ hôm nay.
Dù rằng tình hình hiện nay có lẽ có chút thay đổi cô vẫn chưa có sự chuẩn bị. Huống hồ là tất cả mọi thứ hiện giờ chỉ là ảo ảnh, tựa như mặt trời che khuất áng mây trôi, bất cứ lúc nào cũng sẽ tan biến đi.
Thái độ như vậy của Châu Tử Hoành khiến Thư Quân thấy khó hiểu lại hơi giận dữ, cô dứt khoát không nói nhiều nữa, quay đầu bỏ xuống nhà.
Cuối cùng, cô phá lệ một mình ngồi ăn hết bữa tối. Lúc thu dọn bát đũa trên lầu vẫn không có động tĩnh gì. Thế nhưng cô cũng mặc kệ, vặn vòi nước xả ào ào ra sức chùi rửa sạch chiếc đĩa sứ trắng tinh xảo, dường như muốn để nước cuốn trôi đi tất cả tâm tình, cảm xúc khó chịu.
Thật ra cô càng giận bản thân mình hơn nữa.
Đối mặt với người đàn ông này, rõ ràng biết là không lý trí nhưng rốt cuộc cô vẫn đâm đầu vào. Sau đó thì vẫn như trước kia, chẳng thể nào nắm bắt được.
Cô không nắm bắt được anh, không có niềm tin với tương lai của họ mà cô căm ghét cảm giác bất an này.
Tình cảm đầy ắp biến số, e là chẳng có bất kỳ người bình thường nào thích cả.
Cửa sổ sát đất hình vòng cung tuyệt đẹp nghiêng một góc hai trăm bảy mươi độ đang hé mở phân nửa, luồng gió nhẹ cuốn tung rèm cửa sổ lá chớp, len lỏi vào thư phòng lầu hai qua vô vàn khe cửa sổ nhỏ hẹp.
Châu Tử Hoành ngồi rất lâu bên bàn, cuối cùng mò mẫm chiếc đồng hồ để bàn, ấn phím để nghe giờ giấc.
Hai mươi mốt giờ kém năm phút.
Xem ra Thư Quân và anh đã chiến tranh lạnh gần ba tiếng đồng hồ rồi.
Anh nhắm mắt lại, ngón tay day huyệt thái dương, dường như hơi mệt mỏi đứng dậy. Đứng ngay tại chỗ chăm chú hồi lâu anh mới bước đi theo hướng ánh sáng le lói mơ hồ. Thật nhanh, ngón tay anh men theo bức tường mò được công tắc, cánh cửa kính lặng lẽ chậm rãi khép lại dưới sự điều khiển.
Kỳ thực hai ngày nay anh dường như đột nhiên hồi phục lại chút cảm giác ánh sáng. Đương nhiên vẫn chỉ là cảm giác thoáng qua khi có khi không, vẫn là cảm giác vô cùng yếu ớt, đa phần thời gian trước mắt đều chỉ là bóng tối.
Thế nhưng chợt nảy ra ý định ngay cả bản thân anh cũng chẳng cách gì giải thích rõ ràng được, anh cũng chẳng nói ngay với Thư Quân.
Cũng tựa như tối nay, theo lệ anh tắm rửa với sự giúp đỡ của Thư Quân, khi bước ra cô đỡ anh nằm lên giường rồi đọc tin tức kinh tế hôm nay cho anh nghe.
Gần đây, hầu như ngày nào cũng đều vậy cả.
Hơi thở gần ngay bên cổ tựa như làn gió xuân dịu nhẹ, mang chút hương thơm nhẹ nhàng thoang thoảng cùng giọng điệu uyển chuyển du dương. Tâm trạng của anh rất vui, họa hoằn lắm mới khen ngợi cô: “Cứ cho là không ca hát nữa thì đi làm phát thanh viên cũng rất thích hợp đấy”.
Cô mỉm cười đáp trả: “Được anh khen ngợi là vinh hạnh của em rồi”. Khi đọc một mẩu tin khác, cô chợt dừng lại hỏi: “Anh đã nghe ca khúc của em chưa?”.
Kỳ thực là đã nghe rồi, cũng không tồi. Nhưng anh chỉ lắc lắc đầu, nói bâng quơ: “Anh cũng không phải là fan của em, huống hồ anh cũng chẳng thích âm nhạc”.
“Nhưng mà trong album lần này có nhiều bài khá hay. Vừa lúc em có đĩa mẫu nghe thử. Hay là anh nghe trước đi, nghe xong thì cho em chút đánh giá nhé?”
“Nhiệm vụ quan trọng thế cơ à, sao lại tìm anh chứ?”
Anh nhướng mày cố ý chất vấn, cô quả nhiên hơi do dự, giọng điệu mang chút gì đó không cam lòng, than thở nói: “Được thôi, em thừa nhận là, ở một phương diện nào đó anh có tài thưởng thức, thế nên muốn nghe cảm nhận của anh”.
Cô đặt tờ báo xuống đi lấy chiếc đĩa, lục tìm trong túi xách một hồi, rồi đi lại bên giường đưa cho anh: “Ngày mai ở nhà nghe nhé”.
Anh khẽ nheo mắt, ánh sáng và dáng hình trước mặt rất mơ hồ, bóng dáng cô dường như bị một lớp sương mù dày đặc bao phủ lấy, chỉ thấy một bóng hình lờ mờ nhanh nhẹn.
Anh không nhìn rõ tay cô ở đâu, chỉ dựa vào chút cảm giác ánh sáng mơ hồ, bàn tay anh giơ ra chuẩn xác đúng vị trí của cô.
Thư Quân đưa chiếc đĩa vào lòng bàn tay anh rồi ngẩn ra trong giây lát, hét lên kinh ngạc theo tiềm thức: “… Mắt của anh?!”.
Anh tỉnh bơ nghiêng người sờ soạng kệ tủ đầu giường, chậm rãi đặt chiếc đĩa lên đó rồi bình thản hỏi vặn lại: “Mắt của anh làm sao nào?”. Ánh nhìn mờ mịt hướng ngay xuống dưới đất.
Những gì đã thuộc về quá khứ, rốt cuộc phải tốn bao nhiêu thời gian mới lấy lại được?
Khoảng thời gian anh còn sót lại, liệu có đủ không?
“Không sao cả”, ngữ khí cô dường như hơi thấp trầm, “… Vừa rồi cứ ngỡ là anh nhìn thấy chứ!”.
Anh chỉ khẽ nhếch khóe môi, nửa cười hỏi thăm dò: “Hình như em còn nóng lòng hơn cả anh nữa!”
.
Cô không đáp trả, ngừng trong giây lát mới nhắc anh: “Đến giờ rồi, uống thuốc rồi ngủ thôi”.
Cô đi chuẩn bị nước ấm và thuốc, rồi nắm lấy bàn tay anh, đưa từng thứ một cho anh. Tất cả những việc này cô làm rất thành thạo, động tác dịu dàng, so với cá tính bốc đồng trước đây, thì cô lúc này là một hình tượng hoàn toàn tương phản.
Thực tế, kể từ khi anh bị thương cần người chăm sóc đến nay, thì cô dường như thật sự biến thành người khác vậy.
Có lúc cô dìu anh ra ngoài tản bộ, cả đoạn đường luôn nhắc nhở anh cẩn thận chỗ này, chỗ kia cẩn thận, tỉ mỉ chu đáo là thế, tuy rằng hơi càm ràm nhưng anh cũng chẳng thấy phiền hà. Anh nắm tay cô, chầm chậm bước đi từng bước, vì thế mà có đủ thời gian để cảm nhận không khí mới mẻ đầu xuân se se lạnh hòa quyện cùng mùi hương thơm tỏa ra từ đỉnh đầu cô cứ thế thấm sâu vào tận tâm can.
Anh sống ở đây lâu vậy rồi, đây là lần đầu ngửi thấy mùi cỏ non trong làn không khí. Anh chợt cảm thấy, cuộc sống thế này cũng chẳng tệ.
Anh sinh ra trong một gia đình bề thế, tuổi còn trẻ mà đã nắm trong tay tiền tài và địa vị khiến người khác phải trầm trồ ngưỡng mộ, cờ bạc rượu chè trai gái, bất luận là rượu ngon hay gái đẹp thì dường như anh muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Thế mà cuộc sống hiện tại thế này lại khiến anh đột nhiên lưu luyến bịn rịn.
Mà chính trong khoảnh khắc cuộc sống không tồi này, lúc nào cũng có một đôi bàn tay, một người phụ nữ can dự vào. Kỳ thực, anh hơi kinh ngạc rốt cuộc là bắt đầu tự lúc nào mà bản thân anh lại quen với đôi bàn tay của Thư Quân chứ?
Anh nắm lấy tay cô không muốn buông ra.
Anh không muốn bất kỳ điều gì làm phiền nhiễu khoảng khắc cuộc sống lúc này của anh.
Thật ra đây cũng chính là lần đầu tiên, anh không cảm thấy phiền hà với việc bên mình lúc nào cũng có một người phụ nữ .
Đóng cánh cửa sổ lại, Châu Tử Hoành một mình về phòng ngủ. Anh đứng ngay cửa gọi, mãi một lúc sau, bên giường mới vọng lại tiếng đáp trả, rất đơn giản chỉ vỏn vẹn chữ “Ờ”, mà xem chừng cũng không tình nguyện chút nào.
Điều này có gì giống với Tiểu Mạn chứ?
Trong ấn tượng của anh, Tiểu Mạn chưa bao giờ nổi giận với anh, cô thậm chí không khó chịu với bất kỳ ai cả.
Châu Tử Hoành không có ý kiến gì với thái độ của Thư Quân. Trước khi ngủ nói với cô: “Ngày mai ba anh chắc sẽ đích thân đến đấy”.
“Đến thăm anh sao?”
“Còn có chuyện khác nữa.”
“Được thôi.” Thư Quân trầm mặc giây lát, chủ động nói: “Vừa đúng lúc mấy ngày nay công ty em sắp xếp lịch làm việc dày đặc, em muốn dọn về nhà mình cho tiện hơn”.
Châu Từ Hoành chẳng ngăn cản cô, chỉ cử tài xế sáng sớm hôm sau đưa cô về nhà.
Lần này thì Thư Quân không tỏ vẻ đạo đức giả từ chối nữa, bởi lẽ trước đó lúc đi bệnh viện cùng Châu Tử Hoành, cũng do tài xế này phụ trách việc đưa đi đón về. Một anh chàng non choẹt, làm việc cẩn trọng nghiêm túc, lúc lái xe tập trung chăm chú lại kiệm lời đến đáng thương. Có vài lần ngồi ở ghế sau xe, cô đều có ảo giác đang ngồi trên xe không có người. Thư Quân thậm chí hoài nghi rằng cậu ta có lẽ còn chẳng nhìn rõ diện mạo của cô nữa. Đi xe cùng với người thế này, cho dù là người bên cạnh Châu Tử Hoành đi nữa thì những trở ngại trong lòng cô cũng bớt đi chút đỉnh.
Về đến công ty, trợ lý Tiểu Kiều nhanh chóng lấy thông báo mấy ngày v
ừa qua cho cô xem. Xem ra cấp trên quả nhiên đã hạ quyết tâm, có ý muốn nâng đỡ cô, album đầu tay được thúc đẩy kịp thời, chiến dịch quảng bá cũng ngày càng dày đặc.
Thư Quân tìm Nicole, chỉ vào lịch trình trên bảng kế hoạch xác nhận: “Địa điểm buổi họp báo album thay đổi rồi sao? Em nhớ là địa điểm lần này và lần trước thảo luận không giống nhau”.
“Đúng vậy.” Câu trả lời của Nicole lời ít ý nhiều, ngồi sau bàn làm việc nhướng mắt sang nhìn Thư Quân, “Sao thế, có vấn đề gì ư?”.
“Không có.” Thư Quân cầm bảng kế hoạch lặng lẽ bước ra ngoài.
Chỉ là việc này đồng nghĩa với việc cô bắt đầu cất bước quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình dưới con mắt dõi theo của Bùi Thành Vân.
Vài ngày sau đó, với tư cách là bên cung cấp mặt bằng tổ chức, Bùi Thành Vân chủ động gọi điện thoại chúc mừng cô.
“Buổi họp báo còn chưa bắt đầu, hiện giờ nói điều này liệu có sớm quá không?” Liền một lúc phát ra mấy cái thông báo khiến Thư Quân mệt đến mức thở không ra hơi.
“Thành công như thế này có thể xem là vượt cả mong đợi. Nếu không chúc mừng trước chỉ e là đến lúc đó chẳng đến lượt anh đâu!”
“Này này, em là loại người thế sao?” Thư Quân vờ như không hài lòng kháng cự.
Bùi Thành Vân dường như khẽ mỉm cười bên đầu dây điện thoại. “Anh chỉ sợ sau này em ngày càng bận rộn, phải mệt mỏi ứng phó với đủ loại người và sự việc, chứ chẳng có ý gì khác cả đâu.”
“Nói như anh thì, chúng ta nên chọn thời gian tụ tập? Để tránh việc sau này em nổi danh rồi, có muốn tranh thủ thời gian cũng chẳng được.” Cô đang ở trong phòng thay trang phục rộng rãi tĩnh lặng, vì thế mà nói đùa chẳng kiêng nể sợ sệt gì.
“Vậy thì bây giờ đi, thế nào?” Bùi Thành Vân ngẫm nghĩ đề nghị.
“Không thành vấn đề, gọi cả Mạc Mạc và cả Quách Lâm cùng đi luôn, mọi người lâu rồi chẳng gặp nhau.”
Kết quả là điện thoại của Mạc Mạc và Quách Lâm đều gọi không thông, khi đến địa điểm đã hẹn trước, Thư Quân không kiềm được trách móc: “Hai người này làm cái gì vậy, chưa từng thấy bọn họ ăn ý như thế này bao giờ”.
Bùi Thành Vân không có ý kiến chỉ khẽ nhướng mày. “Vậy, giờ sao nào?”
“Em muốn ăn chút gì đó.”
“Đói rồi à?”
“Chưa.” Thư Quân lắc đầu. “Phòng thu âm nóng chết được, em muốn ăn kem.”
Cô nhìn quanh, nhanh chóng trông thấy tiệm Macdonald đối diện bên đường. “Đi thôi, em mời anh.” Cô cười híp mắt đi cùng anh sang bên đường, cặp mắt trắng đen rõ ràng bị ánh đèn xe qua lại chiếu sáng long lanh, tựa như viên pha lê, kẹp trong trời đêm bốn phía đều âm u, duy chỉ có một chỗ lóe sáng rực rỡ.
Bùi Thành Vân nhìn cô, không khỏi cười theo.
“Thật ra anh thay đổi rất nhiều.” Thư Quân chợt nói.
“Thay đổi chỗ nào?”
Ánh đèn giao thông nhấp nhánh thúc giục người đi bộ, họ nhanh chóng sải bước đi băng qua lằn đường.
“Cười nhiều hơn.” Cô suy nghĩ. “Anh trước kia lạnh lùng quá.”
Cụm từ này khiến Bùi Thành Vân khẽ sững người, rồi lại bật cười, “Lúc đó không thích nói không thích cười chỉ vì không biết bắt chuyện với người khác thế nào”. Anh giải thích điềm đạm.
“Thế nhưng quan hệ của chúng ta không tệ mà.” Cô tiện miệng nói.
Anh không để đề tài này tiếp tục nữa, đưa tiền qua bên cửa sổ mua cho cô một cây bánh kem dâu.
“Anh không nhớ nhầm chứ?” Anh nói.
“Không.” Thư Quân khẽ lắc đầu, chẳng hiểu vì sao, trong lòng cô xao xuyến khó hiểu.
Hóa ra anh vẫn còn nhớ.
Cô yêu thích tất cả thức ăn liên quan đến dâu tây. Việc nhỏ nhặt thế này, thời gian lâu như vậy rồi mà anh vẫn không quên.
Cô chẳng rõ việc này có ý nghĩa gì, cũng chẳng muốn suy nghĩ. Chỉ vờ như vô tình liếc nhìn gương mặt ngiêng nghiêng của Bùi Thành Vân bằng ánh mắt còn sót lại nơi khóe mắt, trông thấy thần sắc anh không đổi dường như chẳng định nói gì. Lúc này cô mới âm thầm từ bỏ ý định.
“Anh không mua một cây luôn? Một mình em ăn, ngại chết được.” Cô nói.
“Đàn ông đi trên đường ăn thứ này mới ngượng ấy.” Anh nhìn cô. “Tối vậy rồi còn ăn đồ ngọt sao không béo được nhỉ?”
Kỳ thực cô còn gầy hơn so với lần gặp mặt trước, gương mặt như hóp lại nên càng lộ rõ đôi mắt to sáng lấp lánh, long lanh trong suốt tựa như làn nước có thể tràn ra ngoài bất kỳ lúc nào. Cô như ngọn đèn đứng trong bóng đêm toàn thân đang phát sáng.
Nhưng anh lại mong cô béo lên một chút.
Còn nhớ kỳ nghỉ đông thời đại học, thể trọng của cô tăng lên, cuối cùng khai giảng năm học cô vô cùng phiền não, hệt như những sinh viên nữ cũng thề thốt cai bỏ đồ ngọt. Cuối tuần ngồi trong tiệm KFC vạch ra kế hoạch giảm béo rõ ràng. Anh đặt cốc kem Sundae trước mặt cô, cô kiên quyết lắc đầu chống cự, rồi trỏ vào khuôn mặt nói: “Anh xem đi, nhiều thế này. Đừng hại em nữa!”.
Một tay cô chống cằm, một tay gạt cốc kem Sundae sang một bên. Có thể do hơi ấm lại thêm ánh đèn nữa, làn da cô trắng nõn nà khiến anh thoáng chốc liên tưởng đến một loại hoa quả tươi mọng nước. Nếu nếm thử một miếng, có lẽ còn ngọt hơn bất kỳ loại kem nào trên thế gian này.
Anh bị chính ý nghĩ của bản thân mình làm cho sợ hãi, đó cũng là lần đầu tiên anh nảy sinh cảm giác xao động khác thường với cô.
Sau này, cô thật sự giảm béo thành công, cho đến giờ gương mặt mụ mẫm, béo ú năm đó cũng chẳng thấy nữa.
Thư Quân lại chẳng mấy để tâm, “Vấn đề sức khỏe, vả lại gần đây em cũng khá bận!”.
“Công việc vất vả ư?”
Cô ngẩn người, gật đầu “Ừ”. Châu Tử Hoành xưa nay chỉ tồn tại trong thế giới của riêng cô.
Bùi Thành Vân nhìn cô, lạnh nhạt dặn dò: “Em phải chú ý giữ gìn sức khỏe”.
Cô cười rộ, “Em trả nguyên vẹn câu nói này lại cho anh”.
Bùi Thành Vân khẽ sững người, rồi nói: “Anh vẫn khỏe”.
Giọng điệu của anh vẫn lạnh nhạt, nhưng cô dường như nghiêm túc, dừng bước lại ngắm nhìn anh. Ánh mắt sáng lướt trên gương mặt anh, đường nhân trung khẽ nhíu lại, có hơi hối hận. “Nhắc đến chuyện này mới sực nhớ, thật ra không nên để anh ra ngoài quá trễ thế này. Hay là chúng ta về thôi.” Cô ăn một lèo hết phân nửa cây bánh kem, có ý chuẩn bị ra về.
Đối mặt với sự quan tâm này, Bùi Thành Vân chẳng rõ bản thân anh nên vui hay buồn. Anh đột nhiên hối hận, có lẽ không nên nói chân tướng sự thật cho cô biết. Anh bất đắc dĩ khẽ mỉm cười, kéo lấy cánh tay cô ngăn cô quay đầu bỏ đi.
“Xe của anh đỗ bên kia.” Thư Quân trỏ về về phía sau cứ ngỡ là anh quên.
Anh lại nói: “Anh lại chẳng muốn về nhà giờ này”.
“Vậy anh muốn đi đâu?”
Anh cử động khóe môi, như muốn nói điều gì đó nhưng đã nhanh chóng ngừng lại.
Trên môi cô còn lưu lại vết trắng sữa in của kem trên làn môi đỏ. Anh chẳng kịp suy nghĩ bàn tay đã chìa ra.
Thư Quân dường như giật thót mình, lùi lại theo phản xạ.
Ngón tay thon dài của người đàn ông cứ thế dừng ở không trung, khẽ ngưng đọng trong giây lát. Thư Quân hơi ngượng ngập, hỏi: “Sao thế?”, vừa nhìn theo ánh mắt anh vừa sờ soạng đôi môi của mình, lúc này mới hoảng hốt thức tỉnh.
Bùi Thành Vân gật gù: “Được rồi”. Anh làm như chẳng có chuyện gì cho tay lại vào túi quần, ngưng một lát rồi nói: “Buổi họp báo hôm tới có lẽ anh đang ở thành phố C, thế nên chẳng thể nào có mặt được”.
“Anh phải đi đâu?”
“Công tác.”
“Ờ.” Bởi vì những cử động vừa rồi, Thư Quân đã lùi ra xa một chút nữa. Lúc này cô lại tiến gần anh, nói giọng chân thành: “Chúc anh lên đường thuận buồm xuôi gió”.
Bùi Thành Vân nghe những lời này lại cảm thấy khách sáo xa lạ. Vẻ mặt anh bất giác lạnh lùng.
CHƯƠNG 12: THĂM DÒ LẪN NHAU
Ánh mắt sáng rực rỡ lướt qua bên gò má cô, rõ ràng chỉ hời hợt thoáng qua, nhưng từng chút tâm tư của bản thân dường như đều bị anh dễ dàng nhìn thấu.
Nhằm mục đích đẩy mạnh album đầu tay trong năm nay, buổi họp báo đã được diễn ra đầy ấn tượng. Địa điểm được tổ chức tại sảnh giữa lầu một trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố. Hôm đó, hàng chục công ty thuộc giới truyền thông đều được mời đến tham dự. Các vị cấp trên của công ty cũng đích thân ra mặt, nhằm ủng hộ tinh thần tạo thêm vị thế cho Thư Quân. Với khí thế như vậy rất dễ dàng khiến Thư Quân nổi trội trong số đông người mới vào ngành trong những năm gần đây. Thái độ của công ty rất rõ ràng, một kiểu nâng đỡ, tâng bốc khiến ai cũng ngưỡng mộ.
Bởi lẽ mối quan hệ giữa công ty và giới truyền thông xưa nay luôn tốt đẹp, thêm vào đó là sức ảnh hưởng và những đánh giá tuyệt vời về đĩa đơn trước đây của Thư Quân. Trường quay phỏng vấn náo nhiệt, thân thiện. Theo kịch bản đã được chuẩn bị từ trước, Thư Quân trả lời từng câu hỏi của ký giả, khiêm tốn điềm tĩnh, nụ cười luôn tươi tắn trên gương mặt, cuối chương trình còn mời giới báo chí tham gia buổi tiệc rượu đơn giản của công ty.
Ngày trọng đại đó đã diễn ra vô cùng thuận lợi. Khi chương trình kết thúc, Tiểu Kiều giơ ngón tay cái lên trong phòng hóa trang, không ngớt lời tán dương: “Chị Thư, chị cừ thật!”.
Thư Quân hơi lơ đãng, hồi sau đột nhiên hỏi: “Tiểu Kiều, khi nãy em có mặt suốt tại sân khấu à?”.
“Đâu có, lúc chị trả lời phỏng vấn chị Nicole có việc sai em đi, nên em không có mặt ở đó”. Tiểu Kiều nhìn cô rất lạ, lại hỏi: “Sao thế, chị Thư?”.
“Không có gì.” Thư Quân đứng dậy, bước vào phòng thay đồ với vô vàn tâm sự.
Vừa rồi câu hỏi của một ký giả, là cô nghe nhầm ư?
Chắc là không đâu. Tuy tình hình lúc đó có hơi lộn xộn, vô vàn ánh đèn lóe sáng cứ lách tách nhằm vào cô chớp lóe dữ dội, vả lại nhiều câu hỏi khiến cô chẳng kịp trở tay, nhưng cô chắc chắn là mình không nghe nhầm.
Lẫn trong sự hỗn loạn ấy, có người chợt hỏi: “Cô Thư Quân, nhạc sĩ XX ca ngợi giọng ca của cô rất đặc biệt, tố chất thanh giọng hoàn toàn hòa hợp với phong cách nhạc sĩ huy chương vàng quá cố Sở Thư Thiên. Về điểm này, cô cảm thấy thế nào? Chưa từng hợp tác với ông ta, cô có cảm thấy tiếc không…?”.
Anh trai lấy tên nghệ danh là “Sở Thư Thiên” từng một thời nổi danh trong làng giải trí, lúc anh còn nổi tiếng tựa mặt trời giữa ban ngày đã có vô số ca sĩ lấy làm vinh dự được trình bày ca khúc của anh.
Câu hỏi này công ty không giúp cô chuẩn bị trước, vừa nghe xong, Thư Quân không khỏi sững người.
May mà lúc đó, trong tay cầm bảy, tám chiếc micro, bên cạnh còn có một nhóm ký giả chen lấn, câu hỏi của người đó vẫn chưa hỏi xong thì đã có người khác chen lời vào, vô
tình giúp cô giải vây.
Vì thế mà cô vờ như không nghe thấy, cười thật tươi rồi quay đầu sang hướng khác.
Thật ra cô đã sớm có sự chuẩn bị, đã dấn thân vào giới này thì chẳng tránh khỏi liên quan đến thời kỳ đau khổ cô không muốn nhớ đến trước đây. Cái chết của Thư Thiên là một sự đả kích trầm trọng với cô, thậm chí hồi tưởng lại cô cũng cảm thấy đáng sợ. Vậy mà ở đây chẳng ai để tâm đến cảm nhận của cô. Dẫu cho chẳng ai biết họ là anh em thì cũng chẳng ngần ngại trước mặt cô nhắc đến Thư Thiên.
Dẫu cho anh từng rất nổi danh, huy chương vàng của những huy chương vàng, là cây hái ra tiền của những công ty cạnh tranh. Còn anh trước đây vẫn thường để cô hát thử những ca khúc của anh. Thi thoảng vài lần còn liếc nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên, dường như nhìn một người xa lạ.
Giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó Thư Thiên phát hiện ra tố chất của cô và bản thân anh hòa hợp nhau. Thế nhưng, giới giải trí vất vả là thế, anh coi cô em gái bé bỏng duy nhất là báu vật trong tay, sao nỡ lòng để cô dấn thân vào vũng bùn này chứ?
Nhưng anh đã qua đời rồi, vả lại chính tận mắt cô trông thấy.
Tình cảnh đáng sợ như thế, hàng đêm đã từng giằng xéo, giày vò thần kinh cô.
Từ giây phút đó trở đi, dù rằng cô từng là công chúa cũng đành chẳng còn sự chở che bênh vực, nhanh chóng trưởng thành. Cô từng biết bao lần ngồi bên giường ôm lấy bờ vai run rẩy của mình, khi ngủ cũng chẳng dám tắt đèn chỉ cần nhắm mắt lại là thấy ác mộng. Khi trải qua những việc này, bên cạnh cô chẳng hề có người thân nào. Mạc Mạc cùng Quách Lâm đi thực tập ngoại tỉnh, Bùi Thành Vân đã sớm rời khỏi cuộc sống của cô bặt vô âm tín. Kỳ thực cô vẫn còn nhớ anh, nhưng vẫn ráng gắng gượng kiềm chế bản thân, bướng bỉnh vứt bỏ tất thảy những gì liên quan đến anh ra khỏi thế giới của mình.
Lúc đó cô chẳng thể dựa dẫm vào ai cả, ngay cả tiền sinh sống cũng là cả vấn đề. Tiền gửi tiết kiệm Thư Thiên để lại cô đã rút ra dùng một phần trong trường hợp cấp bách. Tiếp đó cô bắt đầu rải sơ yếu lý lịch khắp nơi. Cô chọn ra rất nhiều doanh nghiệp và công ty, hồ sơ xin việc rải như giăng lưới. Nhưng hồi âm lại hoàn toàn tỷ lệ nghịch. Sau đó thì cô gặp lại Châu Tử Hoành.
Rời khỏi Lệ Giang, Châu Tử Hoành như biến thành người khác. Trong giới thương trường, thân phận và địa vị hô mưa gọi gió của anh chợt xuất hiện ngay trước mắt cô. Tinh thần sôi nổi, tâm điểm chú ý của mọi người khiến cô gần như hoài nghi chuyến đi Lệ Giang lần đó chỉ là giấc mộng.
Còn cô vẫn là một sinh viên mới tốt nghiệp bước vào đời, vừa tìm thấy một công việc chính thức trong đời, lại là trợ lý giám đốc kinh doanh vốn chẳng liên quan gì đến chuyên ngành đã học. Gọi là trợ lý nghe hay là vậy nhưng thật ra chỉ là xã giao tiếp khách mà thôi. Tối đó cô bị khách hàng trút cho say mèm, cả vị giám đốc cũng say túy lúy đến mức bất tỉnh nhân sự. Sau khi tan tiệc, cô loạng choạng bước ra khỏi sảnh bao, kết quả là đụng ngay vào người anh ngoài hàng lang.
Cô gần như rơi vào vòng tay của anh, ngửi thấy mùi hương đặc trưng trên thân thể anh. Đó là mùi hương hòa quyện giữa thuốc lá và nước hoa, mang chút hơi lạnh thấu xương, dường như là một loại thực vật thần bí sinh trưởng vào mùa đông.
Cô hít sâu một hơi, ngước đôi mắt mơ màng chưa kịp trông thấy dáng hình đối phương thì đã chẳng kiểm soát được bản thân nôn thốc ra.
Cô nôn hết cả lên người anh, dạ dày bỗng dưng sôi cuồn cuộn, trong cơn choáng váng cô nghe thấy rất nhiều tiếng động, dường như có người vội vã bước đến nói gì đó, tiếp đó nghe thấy giọng nói lạnh nhạt kinh hoàng từ trên đỉnh đầu vọng sang: “Không có gì”.
Có người đưa cho cô chiếc khăn mùi soa ấm áp, cô đưa khăn lên miệng hít một hơi, lúc này mới sực nhớ ra nói lời xin lỗi.
“Không sao cả.” Vẫn là giọng điệu đó thốt ra từ làn môi mỏng của đối phương, điềm tĩnh đến mức thiếu cả xúc cảm nhưng lại đầy nam tính. “Có cần giúp gì không?”. Anh hỏi.
Cô hơi mơ màng, không xác định được có phải anh đang hỏi mình. Hồi sau mới ý thức được, thế là cô gật đầu bừa, nói: “Em muốn về nhà!”.
Quả nhiên cô được đưa ngay lên xe. Băng ghế sau xe thoải mái ấm áp, trong xe còn có hương thơm nữa, tốt hơn biết bao nhiêu lần chiếc xe của giám đốc. Dư âm rượu vang thật đáng sợ, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, chẳng biết trời đất gì nữa. Mãi đến khi xe đừng mới bị đập dậy, cô miễn cưỡng đến cả mắt cũng chẳng buồn mở, mượn hơi men buông thả bản thân mình.
Đã lâu rồi cô không có bộ dạng thế này. Từ sau cái chết của anh hai, người duy nhất cô có thể làm nũng đã chẳng còn nữa rồi.
Tối hôm đó, đầu óc cô rối bời tựa như chất keo dính, cô chẳng rõ đối phương đã đưa cô đi đâu qua đêm. Cô vốn không để tâm đến, chỉ nắm chặt lấy tay áo của anh, má cô áp sát trước lồng ngực, bỗng dưng có cảm giác xúc động muốn khóc.
Nhưng cô không biết rằng bản thân mình thật sự rơi lệ. Một ngày sau đó rất lâu, Châu Tử Hoành vô tình hỏi: “Lúc đó em khóc à?”.
Cô ngẩn người, tùy tiện tìm lời giải thích khỏa lấp cho qua chuyện.
Cô không muốn nói, thật ra chỉ vì sự cô độc đè nén quá lâu cùng sự xuất hiện vừa đúng lúc của anh, dưới tác dụng mạnh của men rượu khiến cô đột nhiên cảm thấy mình có một chỗ dựa.
Đó là ảo giác.
Nhưng lúc đó cô thà rằng chìm đắm trong thứ ảo giác ấy, cũng mong rằng mãi mãi không phải tỉnh dậy.
Qua đêm trong khách sạn cao cấp khiến cô từ cô gái đã trở thành phụ nữ. Ánh nắng mặt trời buổi ban mai ngày hôm sau chiếu xuống mép giường, cuối cùng cô cũng tỉnh giấc, mở mắt trông thấy người đàn ông nằm ở chiếc gối bên cạnh.
Ban đầu là kinh ngạc, sau đó thì dần dần thuyên giảm và rồi cuối cùng dường như cô nhoẻn nụ cười khó hiểu.
Trùng hợp đến thế…
Hóa ra là anh.
Cơ thể có hơi khó chịu nhưng cô cũng chẳng thấy đau khổ ân hận gì cả. Đêm qua, tuy là cảm giác về đôi môi anh lướt trên làn da của mình cô đã chẳng còn nhớ rõ nữa, nhưng cô lại nhớ rất rõ bản thân mình đã yên tâm ngủ thiếp đi thế nào trong vòng tay của anh.
Đó là người đàn ông cô gặp tại Lê Giang xa xăm, mãi tận bây giờ vẫn là người đàn ông xa lạ. Vậy mà chính vào lúc cô liên tục mất ngủ một thời gian dài, ngủ cùng anh lần đầu tiên khiến cô chẳng còn cảm thấy sợ bóng tối nữa.
Cô suy nghĩ, có lẽ đây chính là ý trời đã định. Trước đây một mình cô chống chọi với những tháng ngày cơ cực, đặc biệt là sau khi nếm trải những mật ngọt, cô hoàn toàn sợ hãi lại bị đánh bật trở lại tình trạng ban đầu. Còn anh, có thể khiến cô rốt cuộc cũng có một đêm ngon giấc.
Vì thế mà cô không muốn rời đi.
Vì thế mà cô nghĩ, có lẽ cứ tiếp tục thế này lại càng hay.
Bạch Hân Vy bước ra khỏi phòng bệnh thì đã chạng vạng tối, cô có một buổi tiệc rất quan trọng, không thể không đi ngay đến nhà hàng.
Trước khi đi, cô ngoái đầu lại nhìn về phía giường bệnh, thấp giọng: “Mấy ngày nay anh muốn ăn gì, em kêu giúp việc mang đến cho anh”.
“Không cần đâu.” Đáp án nằm trong dự liệu của cô.
Cô nói: “Em ở lại đây hai tiếng đồng hồ, sao anh không hỏi xem vì sao em biết?”.
“Việc em muốn biết, muốn giấu cũng chẳng giấu được.”
Cô ngẩn người, chợt mỉm cười, trong con mắt xinh đẹp hạnh nhân ấy dường như điểm một lớp ánh sáng. “Bùi Thành Vân, nói cho cùng thì vẫn là anh hiểu em.” Cô lùi về sau hai bước, lặng lẽ chăm chú nhìn người đang nằm trên giường, khóe môi khẽ vểnh lên: “Bạn trai hiện giờ của em không sánh bằng anh, anh ta chẳng đoán được suy nghĩ tâm tư của em, có lúc quả thật chậm chạp đến phát bực”.
“Em có bạn trai rồi à?” Bùi Thành Vân ngước mắt nhìn cô, giọng điệu vô cùng bình thản, gần như là tàn nhẫn.
Dù gì trước nay anh vẫn vậy, cô đã quen rồi. Cô sớm biết anh chẳng phải là người đàn ông tốt, anh đối xử với cô tàn nhẫn tựa như lưỡi dao vô hình, nhanh chóng không chút thương tiếc cứa vào tình cảm của cô.
Cô cười, nói: “Đúng thế, nhưng anh chẳng bận lòng chút nào, đúng không?”. Ánh mắt chăm chăm nhìn anh, tựa như muốn trông thấy điều gì đó trên gương mặt anh. “Thậm chí anh còn cảm thấy may mắn, bởi lẽ rốt cuộc thì em cũng tìm được người khác.”
Người đàn ông gương mặt trắng bệch ấy nhắm nghiền mắt lại, dường như hơi mỏi mệt, không trả lời cô.
Trên người anh vẫn còn nối những thiết bị theo dõi, những chiếc ống xanh xanh đỏ đỏ tuồn ra từ tấm chăn, đan chéo hỗn loạn vào nhau. Cô ngừng lại, chậm rãi di chuyển ánh nhìn, rồi thở dài, “Bỏ đi, mấy ngày nay anh phải kiểm tra, phải nghỉ ngơi nhiều em không nên nói những lời này với anh!”. Ngón tay thon dài mảnh khảnh khẽ lướt qua vầng trán ấy, cô nói hời hợt: “Em về trước đây, ngày mai rỗi sẽ lại đến”.