watch sexy videos at nza-vids!
Ban dang ghe tham vao trang wap http://truyendochay.sextgem.com/ trang wap truyen teen hay hay nhat moi thoi dai.... o day ban co the tha ho doc truyen teen hay va nhieu nhung tieu thuyet hay tuoi teen .....
chúc các bạn đọc truyện vui vẻ... và hãy ghé thăm wap thường xuyên các bạn nhé
Tìm Trong Trang:
• Truyện Teen Ngắn

Tiểu Thuyết Hay Mãi mãi là bao xa

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 17

 

Không lâu sau đó, vận mệnh lại cùng cô chơi một trò đùa càng hài hước hơn!

Vào một đêm trước khi nộp đơn thi thạc sĩ, chính là lúc mọi người liên hệ với giáo viên hướng dẫn và chọn chuyên ngành nghiên cứu, Lăng Lăng bất an hỏi Vĩnh viễn có xa không: “Em nên chọn ai làm giáo viên hướng dẫn đây?”

“Bạn bè của anh ở đại học T nói tổ đề tài của hiệu trưởng Chu của bọn em cũng tốt.”

“Em biết, nhưng giáo viên tổ đó đều rất khủng, không người nào đồng ý nhận em đâu.”

Anh vỗn dĩ đã dứt dạc đồng ý sẽ giúp Lăng Lăng tìm một giáo viên hướng dẫn tốt, bỗng nhiên lại nói với cô: “Để em theo Dương Lam Hàng, em đồng ý không?”

Cô thiếu chút nữa phun máu mà chết, vội vàng khẳng định lập trường: “Em có chết cũng không chịu!”

“Không cần quyết liệt vậy chứ, cũng đâu phải bắt em cưới anh ta đâu?”

Nhớ tới bản mặt xấu còn hơn Trương Kỳ kia, cô tức muốn ngứa răng: “Em chỉ liếc mắt nhìn hắn thôi đã thấy thực có lỗi với chính mình!!!”

“…”

“Hắn xem thường em như vậy, không có khả năng chịu nhận em đâu.”

“Em sai rồi! Anh ta đồng ý!”

“Không thể nào?!” Hăn ta nghĩ cái gì vậy, tại sao lại đồng ý dạy một sinh viên bị hắn bỡn cợt là không đáng một xu?

A! Một tia sáng lóe lên trong đầu cô: “Liệu có phải tất cả sinh viên đều không chịu nổi tính biến thái của hắn ta nên không có người chịu học với hắn không?

“…”

Thấy anh nãy giờ không nói gì, cô đột nhiên ý thức được mình không nên chỉ nghĩ đến cảm nhận bản thân mà quên mất sự khó xử của anh. Dù sao, cô cũng không phải sinh viên chuyên ngành Vật liệu, thành tích đại học cũng không tốt, lại bị hoãn tốt nghiệp một năm, phàm là giáo viên có lé mắt cũng sẽ không đồng ý nhận cô.

“Ngoài hắn ra không giáo viên nào khác muốn nhận em sao?” Cô thất vọng hỏi.

“Nếu anh nói đúng vậy thì em có cho rằng anh quá vô dụng, cái gì cũng không giúp được em không?”

“Không đâu, em biết anh đã cố hết sức.” Cô rầu rĩ vuốt vuốt tóc, bây giờ không thể đổi chuyên ngành, bởi vì khoa Vật liệu thi đề cấp một, Tin học và Điện đều thi đề cấp hai(*), khác biệt rất lớn. Hơn nữa, lớp phụ đạo Toán cô cũng học xong rồi, cô không có cách nào chỉ trong ba tháng còn lại tự học lý thuyết xác xuất!

Từ nhỏ đến lớn, cô vì nỗ lực mà trả giá không thua kém bất kỳ ai, nhưng số mệnh cố tình thích bắt nạt cô liên tiếp, khiến cho mọi cố gắng của cô cuối cùng đều trở nên vô nghĩa. Vì để có thể thi nghiên cứu sinh, suốt bốn tháng, mỗi ngày từ sáu giờ sáng cô đã đến thư viện chiếm chỗ, học đến khi đóng cửa mới về phòng ngủ, chịu đựng áp lực không ai tưởng tượng nổi, sống một cuộc sống ngày ngày chỉ biết ăn-học-ngủ cô đơn vắng vẻ, để rồi cuối cùng phải đi theo cái loại cấp trên không có nhân tính Dương Lam Hàng này.

Nghĩ đến đó, Lăng Lăng không nhịn được oán thán một câu: “Vận mệnh này của em… cũng bắt nạt người quá đáng đi!!!”

Trong lúc cô đang phiền muộn, trên màn hình xuất hiện một dòng hội thoại “ấm áp”: “Nếu em thật sự không có cách nào chịu được anh ta, anh sẽ giúp em liên hệ với giáo viên hướng dẫn khác… Em yên tâm, chỉ cần có anh ở đây, vận mệnh không có cơ hội bắt nạt em đâu…”

Cô cảm động thiếu chút nữa ôm màn hình khóc hu hu.

Từ khi ba bỏ đi, Lăng Lăng chưa bao giờ hy vọng lại có người đàn ông nào có thể đứng phía trước cô, vì cô che mưa chắn gió. Có được câu nói này, tâm ý này của anh cũng đủ để cô cảm thấy mãn nguyện.

“Không cần đâu!” Cô không muốn lại mang thêm phiền phức cho anh, khiến anh khó xử nên hiên ngang lẫm liệt khẳng khái hy sinh: “Em quyết định theo học tên biến thái kia!”

“Thật chứ?!”

“Vâng! Em muốn cho hắn ta chống mắt lên coi thế nào là nhân tài!”

“Tại sao em lại đáng yêu thế chứ?!”

“Nghe gớm quá!” Lúc cô gõ những lời này, khóe miệng đã cong lên tới mức cực đại, đôi mắt trong veo cơ hồ híp lại thành một đường hẹp…

Con gái nghĩ một đằng nói một nẻo, cô vừa thể hiện điều đó vô cùng nhuần nhuyễn!

“À! Đúng rồi!” Cô nhớ ra một chuyện quan trọng. “Có phải anh đã nói chuyện đâu vào đó với Dương Lam Hàng rồi đúng không? Em có cần đi gặp hắn, tặng hắn chút quà hay mời hắn ăn bữa cơm không?”

“Tặng quà thì miễn, nhưng đề nghị ăn cơm này tốt đó.”

“Quên đi! Ngồi trước mặt hắn em nuốt không trôi!”

Nhắc tới ăn cơm cô mới phát hiện mình cũng đói bụng, thu hết tốc lực bay đến ngăn tủ lấy bịch khoai tây chiên chạy về, vừa mở ra liền cho ngay một miếng vào miệng.

Trên máy tính xuất hiện một hàng chữ: “Đến giờ ăn cơm tối rồi, không cần ăn đồ ăn vặt, đến căn-tin ăn chút gì đó có dinh dưỡng đi…”

“Em biết rồi!” Cô ngoan ngoãn bỏ khoai tây chiên trong tay xuống, vẻ mặt tươi cười ngọt ngào đến say lòng người.

Có một loại tình yêu, không phải nồng cháy oanh oanh liệt liệt như lửa.

Có một loại tình yêu, không có thề thốt bên nhau đến sông cạn đá mòn.

Có một loại tình yêu, giống như phiến lá dập dờn trên khe suối, không quan tâm phương hướng, chỉ nguyện thả mình trôi theo dòng nước.

Lá biết rõ bất cứ lúc nào cũng có thể bị mắc vào một phiến đá giữa dòng, nhưng vẫn hưởng thụ niềm vui chìm chìm nổi nổi trong làn nước trong.

…..

Ngày trước hôm nộp đơn thi nghiên cứu sinh, Lăng Lăng ở trên mạng hỏi Vĩnh viễn có xa không: Dương Lam Hàng phụ trách chuyên ngành gì trong khoa Vật liệu.

Anh đề nghị cô đi gặp giáo viên hướng dẫn, nói chuyện cụ thể về phương hướng nghiên cứu. Nhưng Lăng Lăng nhớ lại thái độ cao cao tại thượng của kẻ nào đó, cảm giác bị mang ra chà đạp dưới chân, nên làm cách nào cũng không thu được dũng khí đối mặt với hắn.

Lăng Lăng một mình đến thư viện nghiên cứu thể thệ tuyển sinh của đại học T mất nguyên buổi sáng, cuối cùng, cô hoàn toàn bị hoa mắt bởi danh sách phân chia chuyên ngành rối rắm như thiên văn của đại học T. Cùng đường, cô đành gọi điện cho Trịnh Minh Hạo, bảo anh ta đến trợ giúp.

Cô gọi liên tục ba lần, điện thoại mới được thông.

“Alô!” Trong điện thoại rất ồn, giọng Trịnh Minh Hạo cũng có chút bất ổn, lẫn cả tiếng thở dốc hổn hển.

“Anh có thời gian không? Em xem không hiểu thể lệ tuyển sinh nên không biết điền đơn đăng ký thế nào cả…”

“Em ở thư viện à?”

“Vâng! Chừng nào thì anh rảnh, qua giúp em…”

Cô còn chưa nói xong, anh ta đã trả lời dứt khoát: “Giờ anh qua đây.”

“Cảm ơn anh!”

Ngắt điện thoại, Lăng Lăng ngồi trên bậc cầu thang, trong lòng cảm thấy một luồng ấm áp xâm nhập.

Từ lúc cô và Uông Đào chia tay, cô chưa từng chủ động liên lạc với Trịnh Minh Hạo, thứ nhất là để tránh làm tổn thương Uông Đào, thứ hai là do Trịnh Minh Hạo rất bận rộn, anh ta không chỉ làm thêm ở công ty mạng mà còn định mở công ty của riêng mình.

Trong những ngày cô vô cùng mệt mỏi và áp lực ấy, bạn bè trên lớp đều bỏ đi, Liên Liên thì yêu đương, yêu như keo như sơn, không thể tách rời. Vì thế, mỗi lần Lăng Lăng cô đơn lạc lõng đều luôn ngồi một mình trên cầu thang, bị cảm giác bất lực khiến người ta khó thở vây bủa, nhất là những khi cô nhớ đến người yêu mà mình không thể với tới, không khí hít vào đều mang hương vị cô đơn tịch mịch.

Cho đến một ngày, Trịnh Minh Hạo vừa lúc đi qua, thấy cô ngồi ngây người ở đầu cầu thang, anh nhìn cô thật lâu rồi yên lặng ngồi xuống bậc thang…

Từ đó về sau, anh thường xuyên đến tìm cô, có đôi khi đem đề thi mẫu cho cô, có khi mang cho cô một ít sô-cô-la hay đồ ăn nhẹ, có khi tìm cô tâm sự, truyền cho cô một ít kỷ xảo dự thi sao cho đỡ tốn sức mà hiệu quả, tỉ như cần học thuộc đề Chính trị nào, đề Toán nào chắc chắn ra, điểm chuẩn môn tiếng Anh là bao nhiêu, điều mấu chốt nhất là: môn chuyên ngành không cần coi một chữ, chỉ lãng phí thời gian! Anh ta còn nói với cô: Thi thạc sĩ không phải để kiểm tra chỉ số thông minh, cái được thi là xem ai chịu được tịch mịch, chống lại được áp lực, quyết không từ bỏ… Ai có thể kiên trì đến cuối cùng thì người đó sẽ thành công!

Bốn tháng gian nan vất vả, là Trịnh Minh Hạo cùng cô trải qua. Cô vô cùng quý trọng phần tình cảm nhẹ nhàng như nước của họ, có lẽ tình yêu sẽ biến chất, nhưng tình bạn của cô và Trịnh Minh Hạo sẽ không thay đổi, chí ít cô sẽ đem những việc anh đã làm từng cái từng cái khắc sâu trong tâm khảm.

********************

Lăng Lăng vừa về lại chỗ ngồi, Trịnh Minh Hạo liền xuất hiện, ngồi lên ghế trống bên cạnh, không hề khách khí cầm ly nước của cô lên, tu một hơi cạn sạch. Anh ta ăn mặc y như trước giờ, trên người mặc chiếc áo thể thao ướt đẫm mồ hôi, bên dưới là quần thể dục màu xanh hơi bạc màu. Trên tóc anh ta không biết là mồ hôi nay nước khoáng, từng giọt từng giọt chảy xuống theo hai bên má đường nét góc cạnh, có một chút trong veo lấp lánh.

Lăng Lăng vội vàng lấy khăn giấy từ trong túi, đưa cho anh ta. Trịnh Minh Hạo cười nhận lấy, lau mồ hôi, mở miệng ra là nói một câu không dọa người sợ chết thì không cam tâm: “Nhớ anh thì cứ nói, không cần phải tìm cớ.”

Lăng Lăng len lén nhìn các sinh viên đang thì thầm khe khẽ chung quanh, nhỏ giọng nói: “Nhỏ thôi! Nhỏ thôi!”

“Ừ!” Anh ta kéo kéo ghế sát vào một chút, khẽ khàng kề vào bên tai cô nói: “Thế này đủ nhỏ chưa?”

Đủ nhỏ, nhỏ đến mức giống như “gian tình”!

Lăng Lăng buồn bực che mặt, đang định giả vờ như không quen biết anh ta thì nghe thấy phía sau có tiếng nữ sinh nhỏ giọng bàn tán: “Bạn gái Trịnh Minh Hạo hả?”

“Hình như vậy, bạn gái anh ấy xinh thật!”

“Không xinh đến mức đó…”

“…”

Xì-căng-đan đều được bịa đặt như vậy sao?!

Trịnh Minh Hạo kéo bàn tay đang che mặt của cô xuống, an ủi cô: “Đừng xấu hổ! Nhớ anh cũng không phải lỗi của em, đều do anh đối với em quá tốt khiến em nhớ mãi không quên…”

Cô hung hăng liếc anh ta một cái, đem thể lệ tuyển sinh để trước mặt anh ta: “Mau giúp em tìm một chuyên ngành tốt coi, phải tranh thủ thời gian! Em thật là không chịu nổi anh mà!”

“Chẳng phải em liên hệ với giáo viên hướng dẫn sao?” Trịnh Minh Hạo tùy tay lật lật tờ thông báo tuyển sinh, hỏi: “Giáo viên hướng dẫn của em không nói cho em phương hướng nghiên cứu của người ta à?”

“Em không đi tìm hắn.” Cô nhìn vẻ mặt không hiểu tình hình của Trịnh Minh Hạo, nhỏ giọng thông báo: “Bởi vì bạn em giúp em liên hệ giáo viên hướng dẫn là Dương Lam Hàng.”

“Cái gì?!” Mức độ kinh ngạc của Trịnh Minh Hạo không khác mấy so với dự đoán của cô, mặt xanh mét sợ hãi, kinh ngạc nói to đến nỗi thu hút sự chú ý của cả chú bảo vệ thư viện.

“Em cũng không ngờ. Các giáo viên khác trong khoa Vật liệu không muốn nhận em, chỉ có Dương Lam Hàng không tìm được sinh viên nên mới nhận.”

“Theo anh được biết, sinh viên muốn theo học anh ta có thể xếp thành hàng dài từ khoa Vật liệu đến cổng đại học T, nhất là nữ sinh… Bạn của em mặt mũi cũng lớn đó.”

“Thật không?” Không hiểu nổi mấy sinh viên kia nghĩ cái gì nữa!

“Anh giúp em liên hệ lại giáo viên khác, em đừng theo anh ta.”

“Tại sao?”

Trịnh Minh Hạo thu hồi ngữ điệu bất cần đời của anh ta, lời nói ra lại không ăn nhập gì: “Em kiên trì chia tay với Uông Đào, hạ quyết tâm thi nghiên cứu sinh khoa Vật liệu không phải là vì Dương Lam Hàng đấy chứ?”

“Tất nhiên không phải, hắn hại em không được tốt nghiệp, em với hắn thù sâu như biển…” Cô hạ giọng nói: “Em quyết định nhẫn nhục vì nghiệp lớn ẩn nấp bên người hắn, tìm cơ hội báo thù rửa hận!”

“Nhẫn nhục? Vì nghiệp lớn?” Câu nói vốn bình thường, từ miệng anh ta nói ra càng nghe càng có nghĩa khác. “Đừng xài mỹ nhân kế, trong lòng Dương Lam Hàng đã có người mình thích rồi.”

Có người mình thích? Cô hơi tò mò không biết đàn ông như Dương Lam Hàng sẽ thích kiểu phụ nữ như thế nào, hẳn là xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, trí tuệ hơn người, thông minh uyên bác độc nhất vô nhị… Hơ? Không đúng, nhất định không xinh đẹp, vừa dốt vừa đần, trời sinh một cặp với anh ta…

Cô lắc lắc đầu, lạc đề rồi. “Đừng lộn xộn, em với anh bàn chính sự đi.”

Trịnh Minh Hạo hít vào một hơi, muốn nói lại thôi.

Anh ta cầm thể lệ tuyển sinh nhìn trái nhìn phải hơn nửa giờ, mới nói: “Theo lẽ thường mà nói, trước khi em chọn chuyên ngành phải nói chuyện với giáo viên hướng dẫn.”

“Em không đi! Anh ta trông xấu òm!” Cô nghiêng người kề sát vách tường, liều mạng lắc đầu.

“Mặt mũi anh ta tuy hơi xấu, nhưng mà con người rất tốt, cũng có phong độ.” Không hiểu tại sao, Trịnh Minh Hạo đem chữ “xấu” nhấn thật mạnh.

“Làm sao anh biết?”

“Bọn anh…” Trịnh Minh Hạo đột nhiên im miệng, chuyển đề tài: “Đi thôi, anh với em đến khoa Vật liệu.”

Nói xong anh ta kéo cánh tay Lăng Lăng đem cô từ trên ghế đứng lên, kéo cô thẳng đến khu nhà khoa Vật liệu, còn giúp cô đến quầy tiếp tân tra số phòng làm việc của Dương Lam Hàng.

“Nhất định phải gặp hắn ư?” Cô đặc biệt căng thẳng, tim treo lơ lửng không biết dựa vào đâu.

Trịnh Minh Hạo đẩy đẩy cô. “Mau đi lên đi, nhân tiện hỏi hỏi anh ta xem môn chuyên ngành có trọng điểm gì không.”

“Vậy còn anh?”

“Anh chờ em ngoài cửa!”

——————————————–

(*) 考数一 (đề cấp 1) hay 考数二 (đề cấp 2) là cách phân chia các nhóm đề thi vào cao học ở Trung Quốc. Hình như có ba cấp là 1, 2, 3, độ khó giảm dần. Chẳng hạn khi thi vào đại học Thanh Hoa, một trường ĐH hàng đầu TQ, thì phần lớn đều yêu cầu thi đề cấp 1.

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 18

Lăng Lăng liều mạng đi lên cầu thang, đứng trước văn phòng Dương Lam Hàng nhẹ nhàng gõ cửa, trong lòng thầm cầu mong hắn ta không có ở đó, đáng tiếc bên trong nhanh chóng truyền ra một giọng nói rất nhẹ: “Mời vào.”

Lăng Lăng lặng lẽ cầm cửa đầy ra một chút, đưa mắt nhìn chung quanh bên trong.

Dương Lam Hàng nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng bàn tay cầm một chiếc tách sứ màu trắng. Không biết cái gì hấp dẫn hắn mà hắn nhìn xem vô cùng chăm chú, lông mi nửa hạ, lông mày khẽ chau, một đôi mắt mang theo u sầu yên tĩnh nhìn xuống dưới lầu một cách đầy ý vị…

Hôm nay hắn mặc một chiếc áo sơ-mi màu xám nhạt, cổ ảo mở hai nút, trong cao nhã có nét tùy hứng.

Ánh mặt trời ban trưa nhảy qua khung cửa chớp màu trắng tinh khiết không vướng bụi trần, đem những tia sáng chói mắt không chút e dè soi lên thân ảnh đứng bên cửa sổ, vẽ lên một đường viền vàng lấp lánh bao lấy thân người, làm toát lên vẻ thâm thúy sâu xa khiến người khác phải suy tư.

Trong lòng cô đột nhiên chùng xuống, theo bản năng dời đi tầm mắt, thầm nghĩ: Một người đàn ông có khí chất đến nỗi ánh sáng ngũ quang thập sắc còn phải làm nền, thật đúng là tội nghiệt!

“Thưa thầy…” Cô đi vào cửa, cung kính chào: “Em chào thầy ạ!”

Tầm mắt anh ta chuyển qua cô, chất lỏng trong tách sứ trắng sóng sánh trên ngón tay trắng trẻo của anh ta, loang loáng màu trà xanh.

Dương Lam Hàng yên lặng nhìn cô, mỗi một biểu hiện, mỗi một động tác nhỏ đều không bỏ qua.

Mà cô, chỉ phát hiện thấy da giày anh ta thật xịn, sáng lên lấp lánh, còn có thể phản chiếu cằm dưới hơi nhọn, sống mũi thẳng tắp của anh ta…

Cơn gió cuối thu thổi qua khe hở cửa chớp, không chịu nổi cô đơn tịch mịch mà thổi tung chồng tài liệu đặt trên bàn làm việc làm phát ra tiếng loạt xoạt nhè nhẹ… Trừ lúc đó ra, phòng làm việc vô cùng yên tĩnh, tĩnh đến nỗi ngay cả tiếng hít thở của hai người đều trở nên rõ ràng.

Lăng Lăng chờ đến khi chân muốn ê ẩm, vụng trộm liếc mắt một cái nhìn Dương Lam Hàng vẫn không có dấu hiệu muốn mở miệng, quyết định tự mình giới thiệu trước một chút: “Em tên là Bạch Lăng Lăng!”

“Tôi biết!” Anh ta cứng nhắc cử động thân mình, đặt tách trà trong tay xuống, thuận tay rút miếng khăn giấy trên bàn lau nước trên ngón tay, rõ ràng đã lau rất sạch nhưng vẫn cúi đầu lau không ngừng…

Lăng Lăng lại có thêm một lý do để chán ghét anh ta: Có bệnh sạch sẽ nghiêm trọng!

“Thực xin lỗi đã quấy rầy thầy, em…” Bình thường trong tình huống như vậy, cô hẳn trước tiên nên nói “Có người bảo em đến đây…” nhưng cô suy nghĩ nửa ngày vẫn không biết phải xưng hô như thế nào với cái người ngoài nickname ra thì cô hoàn toàn không biết gì cả kia, trong lòng chua xót, nhất thời không biết nói gì.

Thấy cô nghẹn lời, Dương Lam Hàng tiếp lời cô còn chưa nói xong: “Có phải vì chuyện nộp đơn ngày mai không?”

Cô sửng sốt một chút, tò mò nhìn về phía vẻ mặt ung dung điềm tĩnh của anh ta. Đề tài thạc sĩ của cô liệu có thể nghiên cứu một chút xem cái đầu này làm từ vật liệu gì không!

Rất có ý nghĩa nha!!!

“Mời em ngồi.” Anh ta chỉ chỉ sô-pha, chờ cô ngồi xuống, anh ta mới kéo ghế qua, ngồi đối diện cô, thậm chí đến dáng ngồi cũng thật tao nhã. “Tại sao em lại chọn tôi làm giáo viên hướng dẫn?”

“Bởi vì mọi người đều nói thầy rất tốt, kiến thức học thuật rất lợi hại.”

Anh ta bỗng nhiên nở nụ cười, cười đến mức khóe miệng cong lên, lộ ra hàm răng đều đặn trắng bóng, nụ cười so với trẻ nhỏ còn trong trẻo hơn.

“Cảm ơn lời khen của em.”

Cô cũng cười theo, nụ cười còn đáng yêu ngây thơ hơn cả anh ta: “Em nói thật đó!”

Xin thứ lỗi cô từ nhỏ đã là học sinh ba tốt, luôn tôn kính thầy giáo.

Tất nhiên, cô sẽ không ngu đến mức nói với sếp tương lai của mình lý do quan trọng nhất là: Bởi vì thầy biến thái, em chán ghét thầy! Nhưng trừ thầy ra không ai chịu nhận em cả!

Dương Lam Hàng cong ngón tay gõ gõ vào môi trên của mình, che lại ý cười nơi khóe miệng, nhưng trong mắt anh ta toát lên thần thái rất sáng lạn: “Tôi vốn nghĩ em có thành kiến với tôi, định đề cử em đến tổ của thầy Chu.”

“Dạ?” Nụ cười của cô có chút cứng đờ, nghe nói thầy Chu khoa Vật liệu nổi tiếng hiền lành.

Hiện tại sửa miệng còn kịp không?

Hình như là không kịp rồi!

Cô cố nén hối hận trong lòng, thấy chết không sờn nói: “Không cần đâu ạ, em đi theo thầy có thể học được nhiều thứ.”

“Nếu như vậy, em chọn chuyên ngành Khoa học Vật liệu đi, môn chuyên ngành chọn loại thứ nhất.

“Vâng, em hiểu rồi, cảm ơn thầy Dương.”

“Ôn thi thế nào rồi? Em có gặp khó khăn gì không?”

Cô vừa chuẩn bị đứng dậy rời đi, nghe thấy câu hỏi này mới sực nhớ ra mục đích chính của mình: “Dạ có một chút… Em vốn không phải chuyên ngành này, môn chuyên ngành với em mà nói rất là khó…” Cô âm thầm quan sát thần sắc anh ta một chút, vừa chạm đến thần thái chính trực liêm khiết tuyệt đối trên người anh ta, câu nói tiếp theo liền bị nuốt ngược trở vào.

“Đề năm nay quả thực có hơi khó.” Dương Lam Hàng nói xong, từ trên bàn cầm lên ba tờ giấy đưa cho cô. Cô tò mò nhìn thoáng qua, trên mặt viết ngay ngắn tên đề mục, đáp án, bao gồm cả phân tích cụ thể.

Có phải cô đang vượt thời gian không gian đến thời đại khác không vậy?! Cái này nhìn hơi giống đề thi nha.

“Đây là đề ôn tập, em cầm về coi kỹ xem, chỗ nào không hiểu có thể đến hỏi tôi bất cứ lúc nào.” Anh ta lại trịnh trọng bổ sung một câu: “Không nên đi hỏi người khác.”

Cô vì muốn xác định phỏng đoán của mình một chút nên khéo léo hỏi: “Em chỉ cần ôn tập cái này là đủ ứng phó với bài thi thạc sĩ sao thầy?”

Anh ta nhìn cô, màu mắt tựa như hoa tulip, trong đen tuyền ánh lên sắc tím thẫm: “Năm nay chắc là đủ…”

Lăng Lăng cảm thấy máu nóng chảy ngược lên đầu, tay cầm bài tập run run không ngớt. Ngoài hưng phấn ra, cô không khỏi bị tập “văn kiện cơ mật” này dọa cho hơi kinh hoảng. Cô tay chân luống cuống nhìn Dương Lam Hàng, trên mặt anh ta vẫn duy trì vẻ ung dung lạnh nhạt như nước.

Đó là lần đầu tiên, cô bắt gặp được sắc tím thẫm lóe lên rồi biến mất trong đôi mắt đen của anh ta, cũng là lần đầu tiên cô nhận ra… Dương Lam Hàng người này thâm sâu không lường được!

Cô căng thẳng thu thập bài tập, đứng lên: “Vậy em đi trước, không quấy rầy không việc của thầy nữa ạ.”

“Em chờ một chút.” Khi cô đi tới cửa, Dương Lam Hàng gọi cô lại: “Thi thạc sĩ áp lực rất lớn sao?”

“Không sao ạ.”

Anh ta nhìn cô, do dự một chút rồi mới nói: “Em so với lúc bảo vệ tốt nghiệp… gầy đi rất nhiều.”

Đề tài này… Lăng Lăng thật sự không tìm được ngôn từ nào để đối đáp.

Cô xấu hổ sờ sờ hai má đang nóng lên của mình, chạm qua mới thấy, đúng là gây đi không ít.

“Không cần tạo cho bản thân áp lực quá lớn, chỉ cần kết quả của em cao hơn điểm chuẩn quy định của trường là được… Không cao hơn điểm chuẩn cũng không quan trọng, trong khoa còn vài chỉ tiêu thạc sĩ kỹ thuật.”

“A.” Cô không biết đáp lại ra sao, suy nghĩ hồi lâu mới bật ra được một câu: “Chào thầy ạ!”

“Chào em.” Anh ta rất ga-lăng giúp cô mở cửa, tiễn cô ra khỏi phòng.

Cô đi đến đầu cầu thang, lúc chuẩn bị đi xuống nhìn thoáng qua thấy anh ta vẫn còn đứng trước cửa, nhìn theo cô rời đi.

Lăng Lăng không cách nào lý giải được lời nói cử chỉ kỳ cục của anh ta, trong lúc mơ hồ đã quên mất dưới chân là cầu thang, liền trượt chân… Cũng may kịp thời vịn lấy thành cầu thang nên không bị ngã xuống.

Cho nên, cô lại bổ sung thêm một lý do chán ghét anh ta: Nói năng hành động không thể hiểu được!

**************************

Vừa đi ra đến cửa khoa Vật liệu, Trịnh Minh Hạo đang đứng dưới tàng cây đã bước nhanh lại, quan tâm hỏi: “Thế nào rồi?”

Cô cẩn thận nhìn xung quanh, thần thần bí bí kề sát vào tai Trịnh Minh Hạo, chìa ra mấy tờ giấy: “Là Dương Lam Hàng cho em, hình như là đề thi năm nay.”

“Ừ!” Trịnh Minh Hạo cẩn thận coi kỹ: “Đáp án chuẩn đều giúp em làm sẵn, bạn của em mặt mũi quả không nhỏ!”

“Tất nhiên rồi!” Cô ngẩng đầu lên, tươi cười vô cùng tự hào: “Anh ấy thực sự là một “khoa học gia” rất xuất sắc, cuộc đời anh ấy là phải theo đuổi giải Nobel.”

“Giải Nobel?! Từ bao giờ em lại chơi với loại bạn bè không bình thường như thế hả?”

“Hứ!” Cô tức giận đánh nhẹ vào ngực: “Anh thì bình thường chắc, anh ngoài hút thuốc, đánh bạc, uống rượu, đá bóng thì còn có thể làm gì?! Anh biết viết hai chữ “lý tưởng” sao?”

“Anh…”

Thấy Trịnh Minh Hạo bị mình đả kích đến nghiến răng nghiến lợi, ra vẻ oán hận đầy người, tâm tình cô vô cùng vui vẻ, ánh mặt trời so với ngày thường còn sáng chói hơn.

Cô lấy lại bài tập: “Anh muốn ăn gì? Em khao!”

“Em đừng tưởng mời anh ăn cơm là có thể bù đắp lại tâm hồn thương tích của anh!”

“Được rồi, bạn học Trịnh Minh Hạo trẻ tuổi đầy hứa hẹn, em phải làm sao để an ủi tâm hồn mong manh của anh đây?”

“Rạp chiếu phim của trường hôm nay có “Tân Tây Du Ký”(*), em bao!”

“Thật hả?!” Hai mắt Lăng Lăng lập tức phát sáng.

“Tân Tây Du Ký”, bộ phim siêu cấp nhảm nhí nhưng siêu cấp cảm động của Châu Tinh Trì này vẫn luôn là phim yêu thích nhất của cô.

Tháng trước Lăng Lăng thấy poster đã cực kỳ vui vẻ, vừa muốn mua vé thì nhận ra đã không còn kịp, buồn bực hết một buổi sáng. Trịnh Minh Hạo đến đưa tài liệu cho cô, thấy cô gục trên bàn không nói tiếng nào, lo lẳng hỏi này hỏi nọ, sau lại nghe nói là vì cô không có xem được “Tân Tây Du Ký” lần thứ tám, thiếu chút nữa phun máu mà chết.

Trịnh Minh Hạo không biết, trong bộ phim kia có một câu thoại vô cùng thâm tình: “Nếu nhất định phải cho mối tình này thêm một kỳ hạn, ta hy vọng sẽ là một vạn năm.” Cô nghe bảy lần thì hết bảy lần đều cảm động muốn khóc.

Cô từng lau nước mắt nói với Liên Liên: “Nếu có chàng trai nào có thể yêu tớ một vạn năm thì dù anh ấy có giống Tôn Ngộ Không cả người đầy lông tớ cũng chấp nhận…”

Liên Liên tức giận đến mức lấy cuốn sách về mạch điện đập vào đầu cô: “Bệnh sợ tình yêu của cậu đúng là hết thuốc chữa rồi! Đây là bệnh, đừng sợ tốn tiền, đi chữa đi!”

*****************************

Quầy bán vé của rạp chiếu phim trường nằm gần căn-tin, lúc Lăng Lăng mua vé thì nghe thấy một giọng khinh khỉnh của bạn học: “Phim từ tám đời rồi mà cứ chiếu đi chiếu lại, thật chán phèo!”

“Tớ rõ ràng nghe nói sẽ chiếu phim “Kim cương” mà…”

“Mấy người trong hội điện ảnh nghĩ cái gì vậy chứ?!”

“…”

…..

Tay Lăng Lăng đang cầm tiền bỗng cứng đờ, quay đầu liếc mắt nhìn Trịnh Minh Hạo đang chờ cô dưới tán cây.

Cô nhớ rõ chủ tịch hội điện ảnh trường có quan hệ rất tốt với Trịnh Minh Hạo.

Cô đã chia tay Uông Đào từ lâu, tại sao anh ta lại đối xử với cô tốt như vậy…

Chẳng lẽ là?

Cô dẹp bỏ ý nghĩ quái dị này ra khỏi đầu, Trịnh Minh Hạo làm sao có khả năng thích cô được chứ.

Xem ra thói tự kỷ này cũng lây truyền nữa.

Mua vé xong, Lăng Lăng vui vẻ cầm hai tấm vé chiếu phim chạy về phía Trịnh Minh Hạo đang đứng dưới tán cây. “Em đã chọn chỗ đẹp nhất…”

Trịnh Minh Hạo không nói gì, ánh mắt xuyên qua cô, nhìn ra phía sau cô.

Cô kinh ngạc quay đầu, Uông Đào cùng Lý Vi đang đứng đằng sau, trên người cũng mặc đồng phục đá bóng giống như Trịnh Minh Hạo.

Cô đứng chết trân một chỗ, toàn thân cứng đờ.

Cơn gió thê lương thổi bay những phiến lá vàng trên cây bạch hoa, rơi trên mái tóc đen nhánh tung bay trong gió của cô rồi chậm rãi trượt xuống…

Trịnh Minh Hạo kéo cánh tay cô: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

“Ơ…”

Cô vừa định cất bước, Uông Đào bỗng nhiên chạy qua đây, tung một cú đấm vào má phải Trịnh Minh Hạo.

Trịnh Minh Hạo nhìn đám đông chung quanh, không nói gì.

Lúc này là giờ cao điểm của căn-tin, bọn họ mặc đồng phục đá bóng của đội mình vốn đã thu hút ánh mắt người khác. Một đấm này của Uông Đào, cơ hồ làm cho mọi sinh viên đều dừng lại bước chân, nhìn về phía họ.

Xấu hổ trong lòng Lăng Lăng bị một đấm mà Uông Đào không hề nể nang thượng lên mặt Trịnh Minh Hạo xóa sạch, cô giận dữ đẩy Uông Đào: “Chúng ta đã chia tay rồi, em kết bạn với ai là tự do của em, anh dựa vào đâu mà đánh người!”

“…”

Uông Đào đối mặt với chất vấn của cô không thể trả lời, quay mặt về phía Trịnh Minh Hạo: “Tớ biết rõ gian lận sẽ bị hủy tư cách lên thẳng thạc sĩ, nhưng mỗi lần thi tớ đều ném bài cho cậu. Cậu đánh nhau với sinh viên trường ngoài, là tớ giúp cậu chặn một nhát dao kia… Trịnh Minh Hạo, tớ là bạn thân nhất của cậu mà cậu lại đối xử với tớ như vậy sao?”

Trịnh Minh Hạo giải thích nói: “Không phải như cậu nghĩ, tớ và cô ấy chỉ là bạn bè bình thường thôi.”

“Bạn bè bình thường? Cậu thích cô ấy, cậu tưởng tớ nhìn không ra sao…”

Mặt Trịnh Minh Hạo biến sắc, nhìn Uông Đào với vẻ không thể tin được.

Lăng Lăng bất giác lùi ra sau một bước, vé xem phim trong lòng bàn tay bị vò nhăn nhúm.

Trịnh Minh Hạo đứng thẳng, nhìn cô không nói gì.

Lăng Lăng khẩn cầu nhìn anh ta, khẩn cầu chờ mong anh ta phủ định lời của Uông Đào.

Nhưng anh ta lại gật đầu, nói với Uông Đào: “Đúng vậy! Tớ yêu cô ấy, so với cậu còn lâu hơn, nhiều hơn…”

———————————

(*) “Tân Tây Du Ký” hay “Đại Thoại Tây Du” (tiếng Anh: A Chinese Odyssey) là một cặp hai phim Hồng Kông của đạo diễn Lưu Trấn Vĩ phỏng theo bộ tiểu thuyết kinh điển Tây du kí của nhà văn Ngô Thừa Ân, cả hai bộ phim đều được công chiếu năm 1995. (Theo Wiki)

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 19

 

Trịnh Minh Hạo yêu cô! Còn lâu hơn Uông Đào, còn sâu sắc hơn Uông Đào?

Nếu không phải chính tai mình nghe thấy thì dù bất kỳ ai nói với cô, cô cũng đều không tin.

Trớ trêu thay, chính cô lại nghe được chân thực rõ ràng!

Rốt cuộc cô đã làm gì?

Nhớ lại khi cô cùng Uông Đào thành đôi, Trịnh Minh Hạo nét cười cô đơn, tim Lăng Lăng đau thắt từng cơn…

Cô thực sự rất muốn ích kỷ cùng Trịnh Minh Hạo tiếp tục làm bạn bè tốt, đón nhận sự quan tâm chăm sóc của anh. Nhưng cô không thể, đã không đáp lại được điều anh muốn, hà cớ gì bắt anh trả giá cho cái anh không đáng phải trả giá!

********************************

Hôm đó, Lăng Lăng cùng Trịnh Minh Hạo ngồi trong nhà ăn cơm Tây, mặt đối mặt, Trịnh Minh Hạo kể cho cô nghe một đoạn chuyện cũ…

Thời Trịnh Minh Hạo học năm ba, đúng là rất ham mê game online.

Trong trò chơi, sau một cuộc thánh chiến đẫm máu, pháp sư tay cầm quyền trượng bạc chỉ còn vài giọt máu, kéo áo bào trắng lặng lẽ đi về phía chân trời thê lương.

Đứng giữa Bích Thiên Huyết, trông xuống những kẻ tranh đoạt chiến lợi phẩm vì sinh tồn, Trịnh Minh Cảm cảm nhận rõ ràng một loại chiến tranh bi thương…

Đây là trò chơi online, là một thế giới ảo còn chân thực hơn bất kỳ thứ gì!

Thoát ra khỏi mạng, Trịnh Minh Hạo mệt mỏi tựa lưng vào ghế ngồi, chớp chớp đôi mắt khô mỏi, hướng tiểu Lý phụ trách quản lý hàng net phất tay hô to: “Tiểu Lý Tử, mang anh chai Coca, anh bù tí máu.”

“Có ngay đây!” Tiểu Lý đưa ly nước chanh đá trên tay cho cô gái ngồi bên xong, lấp tức quay về phía Trịnh Minh Hạo ra dấu OK, bước nhanh đi chỗ khác.

Trịnh Minh Hạo vừa định thu hồi tầm mắt thì đột nhiên bị một cảm giác rung động đặc biệt giữ lại.

Anh thấy cô gái đối diện kia chậm rãi lấy ra một miếng khăn giấy, cẩn thận dùng khăn lau những giọt nước đọng trên ly nước chanh, từng chút từng chút, hết sức cẩn thận, nhưng nước mắt trên mặt cô không ngừng tuôn rơi, không ai vì cô mà lau chúng đi.

“Coca đây!” Tiểu Lý kêu to một tiếng, dọa anh thiếu chút đứng tim. Đưa tay đón lấy chai coca, ánh mắt lại bất giác liếc nhìn người con gái đối diện, đây là lần đầu tiên anh thấy một cô gái khóc yên lặng đến thế, không có ngôn ngữ, không có biểu hiện, chỉ có nước mắt lặng lẽ chảy xuôi.

“Cô em này cũng tốt đúng không? Vừa nhìn đã biết con gái nhà lành! Cô ấy tên là Bạch Lăng Lăng, chuyên ngành Điện tử, năm ba.”

“Vậy à!”

Nếu nói mỹ nữ, anh đã thấy qua rất nhiều. Lúc mới vô năm nhất Trịnh Minh Hạo đã được hưởng thụ hiệu quả thị giác tuyệt vời kiểu đó, anh cũng giống như mấy nam sinh nhàm chán cùng phòng ngủ, chán đến nỗi tự do rảnh rỗi lên mạng tán tỉnh mấy em gái, đến những nơi như khoa Truyền thông hoặc mấy trường ngoại ngữ sẽ thấy mỹ nữ, nhưng sau này gặp càng nhiều gái đẹp, anh dần cảm thấy không còn thú vị, đề tài tán gẫu quanh quẩn chỉ có chuyện trăng hoa trai gái, những nơi lui tới chẳng gì khác ngoài khu mua sắm, khách sạn, rạp chiếu phim, quán bar.

Chỉ có hai chữ “vô vị”!

Còn không bằng cùng mấy thằng bạn chơi bài, đánh mạt chược.

Thế nhưng, nữ sinh có khí chất thanh tân hôm nay bỗng nhiên lại khiến anh có một loại cảm giác đặc biệt – muốn nói về thứ tình yêu “ngu ngốc”.

Cũng như những nam sinh khác, mỗi sáng bảy giờ đứng chờ cô ấy dưới lầu nhà trọ nữ sinh để cùng đi ăn sáng, buổi tối mười giờ lại đứng dưới lầu nhà trọ nữ sinh mà lưu luyến không rời.

Buổi tối tắt đèn cô ấy sẽ gọi điện thoại cho anh, nói nhớ anh.

Cô sẽ xem anh đá bóng, nhìn anh dẫn bóng mà hò hét cổ vũ.

Cô sẽ đưa anh một chiếc khăn quàng cổ, chống lại mọi giá rét trong mùa đông…

Trịnh Minh Hạo càng nghĩ càng cảm thấy cuộc sống như vậy thật thú vị, có vẻ so với game online còn hay ho hơn.

Bàn tay to của tiểu Lý huơ huơ trước mắt anh: “Em có số QQ của cô ấy, nếu muốn nói chuyện thì dùng quyền trượng trao đổi nha.”

“Biến! Anh chú muốn biết QQ của cô ấy còn cần nhờ chú sao!”

“Anh Hạo à, không phải em khinh thường anh! Nếu anh có thể theo cô ấy lấy được số QQ, em đem tài khoản game của em cho anh luôn!”

“Chú chống mắt lên mà coi!”

Trịnh Minh Hạo ung dung đứng dậy, kéo ghế đi về phía đối diện, đặt bên người Lăng Lăng, ngồi xuống.

Lần đầu tiên anh phát hiện cảm giác chính mình hóa ra không tồn tại là như vậy, tư thế anh cool là thế, nhưng người ta đến cả một cái liếc mắt cũng không có!

Trịnh Minh Hạo nhìn lướt qua màn hình máy tính của cô, hơi kinh ngạc – cư nhiên là “tuyển tập truyện cười”!

Đọc truyện cười mà khóc, sở thích kiểu gì vậy?!

Trịnh Minh Hạo dùng ngón trỏ gõ gõ lên bàn trước mặt Lăng Lăng, dùng một giọng tự nhận là có chút lôi cuốn nói: “Đọc truyện cười đến rơi nước mắt, bạn thật sự cũng rất đặc biệt đó!”

Lăng Lăng lạnh lùng nhìn liếc anh một cái rồi quay đầu tiếp tục đọc truyện.

Anh cảm thấy chán, vừa đứng dậy thì tiếng di động của Lăng Lăng vang lên. Cô thở dài, đằng hắng cổ họng rồi mới bắt điện thoại: “Alô?! Mới đó đã nhớ tớ rồi sao?” Giọng điệu của cô nghe thật thoải mái, thật vui vẻ.

“Đi shopping á?!” Cô nhíu mày thực sâu, tay đặt trên con chuột bất giác đưa lên day day trán, vẻ mặt miễn cưỡng, nhưng giọng trả lời không hề nghe ra một chút khó xử: “Vậy à… Cậu ở trong phòng chờ tớ, tớ về tìm cậu ngay đây.”

Cô vịn bàn máy tính đứng lên, đứng yên trong chốc lát rồi mới chậm rãi rời đi.

Nhìn đôi vai gầy yếu của cô, bước chân hỗn loạn, Trịnh Minh Hạo bỗng nảy sinh ý muốn nâng đỡ cảm xúc của cô, cô trông có vẻ thực sự rất mỏng manh yếu đuối, giống như không thể chịu được một chút thương tổn nào…

“Tự ti hả?” Tiếu Lý không biết từ lúc nào lại xuất hiện bên cạnh, nặng nề vỗ vỗ vai anh.

“Tự ti gì?” Trịnh Minh Hạo lạnh lùng trừng mắt liếc cậu ra một cái, “Anh chỉ đang nghĩ – trạng thái tinh thần cô ấy như vậy mà đi shopping không biết có nguy hiểm đến tính mạng không.”

“Anh Hạo, không phải anh thực tình đấy chứ?”

“Đi! Chú ý đến quyền trượng của anh kìa, anh mẹ nó mất ba đêm liền mới đánh ra nó!”

Tiểu Lý cười cười mờ ám, không nói gì nữa.

Từ hôm đó về sau, Trịnh Minh Hạo không gặp lại cô, đôi khi sau mỗi cuộc “thánh chiến” anh sẽ nhìn sang máy tính đối diện kia, nhớ lại làn váy trắng tinh, mái tóc đen mềm mại, cả bóng dáng mỏng manh kia nữa… Nhưng cũng chỉ là đôi khi mà thôi.

Vài ngày sau, khi anh đang ở ngoài cửa khoa Tin học lại gặp được Lăng Lăng lần nữa, tim đột nhiên bị bóp mạnh.

Cô và cô gái có chút nhu nhược đáng thương ở hàng net hoàn toàn khác nhau.

Khi mới gặp ở hàng net, cô trông thực sự rất yếu đuối, giống như không thể chịu được một chút thương tổn, rất cần người che chở và an ủi…

Hôm nay cô cười ngọt ngào kéo cánh tay một cô gái khác, vừa cười vừa tán gẫu, tóc dài mềm mại bay bay trong gió nhẹ, làn váy dài màu trắng tựa như mưa bụi lượn lờ, dịu dàng nhưng vẫn rất tự tin.

Anh như bị ma ám, tin vào một điều anh chưa bao giờ mảy may tin tưởng trước đây – mới gặp đã yêu, gặp lại say lòng!(*)

***************************

Khuya hôm đó, khi Trịnh Minh Hạo đã buồn bực cả đêm ở hàng net trở về phòng ngủ, lão Tam cao to dũng mãnh Lý Vi của phòng bọn họ đang ở trên mạng tán gái, anh ta vừa thấy Trịnh Minh Hạo trở về lập tức bày ra vẻ mặt nhìn thấy đấng cứu thế: “A Hạo, cậu trở về rồi, mau giúp tớ thu phục em gái này đi.”

“Tớ hôm nay bực bội trong người, cậu đi tìm Đào Tử đi.”

“Đào Tử bị đồng hương của nó tìm được kéo đi phòng tự học rồi. Cậu bực bội chuyện gì?”

Trịnh Minh Hạo đặt mình lên giường, nhớ tới quyền trượng bạc anh gian nan khổ ải mới đánh ra được trong trò chơi, tim vẫn còn nhoi nhói đau. “Tam ca, cậu có tin tình yêu sét đánh không?”

“Tin! Nhưng tớ càng tin… tình một đêm hơn!”

“Shit! Cậu có đi học lớp Giáo dục tố chất sinh viên đại học không vậy?” Trịnh Minh Hạo chửi thề một tiếng, xoay người, từ trong túi quần lấy ra một dãy số, trong đầu lại hiện lên nụ cười xinh đẹp dịu dàng của cô, anh nghĩ lúc cô khóc rất đẹp, không thể tưởng tượng nổi khi cô cười còn đẹp hơn!

Nhớ lại đôi vai gầy yếu của cô, bước chân hỗn loạn và cuối cùng là nụ cười xinh đẹp dịu dàng, anh không khỏi cảm thán: “Cậu chưa từng gặp cô ấy, nhìn thấy cô ấy cậu sẽ hiểu được cái gì là tình yêu sét đánh…”

Lão Nhị đang nằm trên giường đọc sách hết hồn ngồi dậy, trợn tròn mắt nhìn anh: “A Hạo, quá nửa đêm rồi, cậu nói tiếng người đi, được không?”

“Được! Hôm nay tớ đã đem quyền trượng đổi lấy số QQ của một nữ sinh.”

Một tiếng rầm vang lên, lão Tứ Cao Nguyên nãy giờ vẫn nằm tầng trên bỗng nhiên hiện thân tại đồng bằng, đứng dậy phủi phủi đất trên người.

“Tứ ca, hôm nay cậu luyện được công phu gì vậy? Di hình hoán ảnh hả?”

Lão Tứ Cao Nguyên nghiến răng nghiến lợi xoa cánh tay. “Rảnh rỗi sinh nông nổi đi đùa kiểu này, cũng may tớ thân thủ linh hoạt…”

“Tớ nói thật đấy.”

“Gì!!”

Trịnh Minh Hạo còn chưa kịp hiểu ra tiếng huýt chói tai kia là vì chuyện gì, chợt nghe Cao Nguyên nói: “Tớ với Tương Lâm rốt cuộc cũng có hi vọng!”

Lý Vi đang trên mạng tán gái còn không quên bổ sung thêm chút thuyết minh: “Nữ sinh ngành mình rốt cuộc cũng chịu để mắt nhìn đến tớ!”

Trịnh Minh Hạo nhíu mày nhìn số QQ trong tay: “Chuyện… chuyện đó có liên hệ trực tiếp với tớ sao?”

Không ai trả lời anh!

Một thời gian sau, trong khi các bạn cùng phòng anh nhiệt huyết sôi sục ngồi bàn luận làm thế nào phân chia mỹ nữ các ngành, trong lòng Trịnh Minh Hạo chỉ mắc mứu một câu hỏi: Tại sao cô ấy lại từ chối add anh vào danh sách bạn bè?

“Mình học ngành Tin học trường đại học T, có thể chat với nhau không, làm quen nhé?”

Đây là lần đầu tiên từ lúc chào đời cho đến nay anh nói chuyện uyển chuyển như thế, kết quả bị từ chối ba lần, thậm chí ngay cả một chữ cũng không hồi âm!

Anh đành phải đem tên họ ra, thể hiện thành ý: “Giới thiệu một chút, mình tên là Trịnh Minh Hạo khoa Tin học.”

Lần này có hồi đáp một câu: “Không biết! Làm ơn đừng quấy rầy!”

“Bạch Lăng Lăng”, cái tên này anh nhớ kỹ, thực sự có cá tính!

———————————–
(*) Câu này nguyên gốc là “Nhất kiến chung tình, tái kiến khuynh tâm”, nhưng mình không thích để Hán Việt nên tạm dịch sang tiếng Việt như trên ^^

Trao lầm tình yêu cho anh – Chương 20

 

Sáng sớm hôm sau, chưa đến tám giờ Trịnh Minh Hạo đã rời khỏi giường mặc quần áo, một chuyện trăm trăm hiếm thấy, Cao Nguyên nằm giường trên cầm đồng hồ báo thức nhìn thoáng qua, nửa tỉnh nửa mơ hỏi: “Cậu nửa đêm nửa hôm lăn qua lăn lại cái gì vậy?”

“Tớ đến lớp.”

“Shit!” Anh ta rống to: “Cậu bệnh nặng rồi!”

“Cậu lo ngủ phần cậu đi!”

Đối với một người chưa bao giờ rời khỏi giường trước giờ ăn trưa như Trịnh Minh Hạo mà nói, tám giờ đi học đương nhiên là chuyện nghìn lẻ một đêm(*)!

Anh sở dĩ dậy sớm như vậy là vì muốn đến phòng lưu trữ hồ sơ xem xem Bạch Lăng Lăng là thần thánh phương nào!

Sau nhiều phen lật tới lật lui, anh cuối cùng cũng tìm được hồ sơ của Bạch Lăng Lăng trong phòng lưu trữ hồ sơ của khoa Điện đại học T, trước đây cô tên là Sử Lăng Lăng, lên trung học, hồ sơ học sinh chuyển đến tỉnh Sơn Đông, đổi tên thành Bạch Lăng Lăng. Trong mục thành viên gia đình chỉ có tên của mẹ cô, họ Bạch.

Không có cha đại khái có ba khả năng, nhưng đến trung học mới sửa thành họ mẹ, khả năng chỉ có một: ba mẹ cô vô cùng hận nhau mà ly hôn.

Lật lại trang đầu xem ảnh chụp, anh dùng ngón tay che đi nụ cười xinh đẹp của cô, mới nhận ra trong ánh mắt cô là lạnh lùng vĩnh cửu.

Có nhưng người dù ở cùng bao nhiêu năm vẫn không có cách nào hiểu biết, có những người chỉ trong nháy mắy đã có thể nhìn thấu.

Trịnh Minh Hạo thực sự trong nháy mắt đã có thể nhìn thấu cô, anh biết cô là loại người đem nụ cười cho người bên cạnh, đem cô đơn tịch mịch giữ lại cho chính mình. Cô sẽ ở trong thời điểm đau khổ nhất mà vẫn giả vờ như không sao cả, cùng bạn bè đi shopping, cũng không muốn những khi rơi lệ có người ở bên chăm sóc, giúp cô lau khô nước mắt, an ủi cô.

Nhưng cô, khi còn chưa kịp biết tình cảm thắm thiết của anh thì đã lựa chọn bạn thân nhất của anh, Uông Đào.

***************************

Với Trịnh Minh Hạo, ngày cứ thế trôi qua, game cứ thế chơi như thường lệ.

Thiếu mất ngân trượng có khả năng nhanh chóng tiếp máu và tấn công mạnh nhất, cũng giống như kiếm khách mà không có kiếm sắc, chờ đợi pháp sư chính là cái chết oanh liệt. Nhìn kẻ khác giẫm đạp lên thi thể pháp sư, điên cuồng cướp lấy trang bị hắn vất vả đánh ra, Trịnh Minh Hạo lần đầu tiên nếm phải mùi vị thất bại.

Anh hiểu được, đây là quy tắc trong thế giới game, ngươi có thể rời đi lúc thắng lợi, để lại tôn nghiêm cho người chết, nhưng ngươi vĩnh viễn đừng nên vọng tưởng người khác sẽ lưu lại tôn nghiêm cho ngươi.

Nhưng anh không hiểu, vì cớ gì tình bạn cũng như vậy, anh có thể ngầm đồng ý để cho bạn chí cốt theo đuổi cô gái mình yêu mến, nhưng bạn của anh lại không thể trong lúc hưởng thụ tình yêu ngọt ngào đừng giẫm đạp lên tình yêu đã chôn vùi của anh.

Đêm hè phiền muộn, khói thuốc tràn ngập phòng ngủ.

Trịnh Minh Hạo và các bạn cùng phòng Lý Vi, Cao Nguyên, Nam Lục, hừng hực sát phạt nhau trên bàn mạt chược, Uông Đào ngồi lì trên giường Trịnh Minh Hạo, cầm điện thoại buôn lời ngon tiếng ngọt không dứt với Lăng Lăng, vẽ ra tương lai tươi sáng của bọn họ.

Lý Vi thực sự buồn nôn không chịu được nữa, đạp Uông Đào một phát: “Cậu đừng có sến vậy được không, tớ van cậu ra dáng nam nhi giùm đi!”

Uông Đào mặt mày hạnh phúc mỉm cười đáp lại anh ta.

“Nói nhiều mấy lời vớ vẩn ấy làm gì chứ! Cậu chỉ cần dẫn cô ấy đi tìm một phòng rồi chậm rãi mà tâm sự!”

Trịnh Minh Hạo vươn tay sờ sờ bao thuốc lá, đã hết từ lâu, cũng giống như trái tim anh đã sớm trống rỗng.

Lý Vi nhìn anh. “A Hạo, cậu trước đây chỉ hút chơi thôi, sao dạo này lại nghiện thuốc càng ngày càng nặng thế hả?”

“Ngày qua ngày mỗi lúc một chán.”

“Tớ thấy em hoa khôi khoa Quản trị kinh doanh kia rất là nhiệt tình nha.”

“Hoa khôi?!” Trịnh Minh Hạo nghĩ mất nửa ngày mà đầu óc vẫn trống không: “Cô nào vậy?”

“Tên Trương Tâm Di, hôm qua còn đến sân bóng cổ vũ cho cậu đó.”

Cao Nguyên nhìn vẻ mặt mờ mịt của anh, cố tình gợi ý một chút: “Chính là em mặc váy ngắn á.”

Trịnh Minh Hạo đang cố gắng nhớ lại xem hôm qua đứng ngoài rìa sân bóng ngoài Bạch Lăng Lăng ra còn có cô gái nào không, chợt nghe thấy Uông Đào kinh ngạc hỏi: “Đây không phải số QQ của Bạch Lăng Lăng sao? A Hạo, làm sao cậu có được QQ của cô ấy vậy?”

Trong phòng ngủ yên lặng dị thường.

Trịnh Minh Hạo không cần ngẩng đầu cũng vẫn có thể cảm giác được sự kinh ngạc của mấy tên ngồi chung quanh.

“Không nhớ rõ thuận miệng hỏi khi nào nữa, coi như rác nên làm mất từ lâu rồi.” Anh thuận miệng trả lời lấy lệ.

“Vậy à!”

Uông Đào không hỏi gì nữa, dọn dẹp trên giường một chút rồi ngủ.

Trịnh Minh Hạo làm như không có chuyện gì tiếp tục ra bài, Lý Vi nhìn Trịnh Minh Hạo, cố ý vô tình cảm thán: “Haiz! Ôi tình yêu, thật là mẹ nó nghiệp chướng!”

Cao Nguyên thuận miệng tiếp một câu: “Haiz! Ôi phụ nữ, thật là mẹ nó tai họa!”

Trịnh Minh Hạo trừng mắt liếc bọn họ một cái, lạnh lùng nói: “Hai tụi bay mỗi đứa ít tạo nghiệt đi một chút, thế giới tất hòa bình!”

…..

Chơi một mạch đến rạng sáng, Trịnh Minh Hạo thua cháy túi không còn một xu thì cả đám mới tan.

Anh một mình ngồi trên thềm cửa sổ ngoài hành lang hóng gió lạnh, nhìn thế giới u ám mờ mịt dần dần sáng lên.

Bỗng nhiên, một điếu thuốc vừa châm xuất hiện trước mắt anh.

“Không phải nói chơi chán rồi sao?” Lý Vi hỏi.

Trịnh Minh Hạo trầm mặc nhận lấy điếu thuốc, hút một hơi thật sâu, vị ni-cô-tin nồng đậm chảy xuôi vào cơ thể, vờn quanh cõi lòng trống rỗng, lấp đầy sự trống trải trong máu.

Không lâu trước đây, khi Uông Đào cùng Lăng Lăng vừa mới bắt đầu, Lý Vi cao hứng hỏi Trịnh Minh Hạo: “Cậu với em QQ xinh đẹp tới đâu rồi?” Anh nhìn liếc qua Uông Đào vẻ mặt tò mò, thản nhiên nói: “Chơi chán rồi.”

Mọi người trong phòng ngủ hẳn nhiên cười một trận, không ai nhắc lại chuyện này nữa.

“Tại sao cậu không nói rõ với Đào Tử?” Lý Vi hỏi.

“Bạch Lăng Lăng cũng không phải bạn gái tớ, tớ dựa vào đâu mà không cho cậu ấy theo đuổi?” Kỳ thật điều quan trọng nhất là, anh cứ tưởng Bạch Lăng Lăng trong lòng đã có người khác, tuyệt đối sẽ không chấp nhận Uông Đào. Không ngờ, tất cả đều ngoài dự đoán của mọi người.

Lý Vi ôm vai Trịnh Minh Hạo. “Ít nhất có thể cạnh tranh công bằng.”

“Quên đi! Với tình tình của tớ, Bạch Lăng Lăng căn bản thấy tớ rất chướng mắt.” Anh biết, cô thích dạng người như Uông Đào, ổn trọng, kiên định, tiến thủ. Anh cũng rất thích, nhưng đáng tiếc tính anh không như vậy.

“Thật không?”

“Tớ hỏi cô ấy có em gái hay không, giới thiệu cho tớ làm bạn gái…”

“Cô ấy nói thế nào?”

“Cô ấy nói: Trịnh Minh Hạo, đừng nói em không có em gái, cho dù có em cũng không đem nó ném vảo hố lửa.”

“Ặc!” Lý mỉm cười. “Đôi mắt của Bạch Lăng Lăng rất đẹp, nhưng mắt nhìn người tại sao lại kém thế chứ?”

Trịnh Minh Hạo cũng cười. “Mắt cô ấy không phải kém! Căn bản là cô ấy không có mắt.”

*******************************

Nghe đến đây, Lăng Lăng rốt cuộc không nhịn được nữa, nói: “Anh đừng nói nữa!”

“Chúng ta…” Cô muốn nói: “Chúng ta sau này không cần gặp nhau nữa.” Lời đã dâng đến bên môi nhưng không thể thốt ra. Một dòng nước mắt chảy xuống.

Lăng Lăng xoay mặt che đi, lại thấy Trịnh Minh Hạo cầm một miếng khăn giấy đưa đến trước mắt cô. “Chỉ là biết anh thích em thôi mà, đâu cần phải kích động đến vậy chứ!”

Lời nói bị anh nói ra với ngữ điệu giấu diếm buồn thương như vậy, càng khiến lòng cô đau đớn.

“Tại sao không nói cho em biết?” Cô cố hết sức ổn định hô hấp, lời nói ra vẫn còn rung rung.

“Nói em biết? Em có thể chấp nhận anh sao?”

“Ít nhất em có thể chia tay với Uông Đào sớm hơn một chút.”

“Anh chỉ muốn biết…” Anh chụp lấy tay cô, bao vây trong lòng bàn tay nóng bỏng của mình: “Em có thể chấp nhận anh không?”

“…” Cô dùng hết sức rút tay về – đây là câu trả lời của cô.

“Vì sao? Chúng ta đã làm bạn bè lâu đến thế, anh đối với em thế nào chắc em cũng biết rõ, tại sao em có thể cho Uông Đào cơ hội mà lại không cho anh cơ hội?”

“Em đã bỏ lỡ một lần, em không thể sai lầm một lần nữa.” Cô đã từng tổn thương Uông Đào, cô không thể lại làm tổn thương Trịnh Minh Hạo.

“Anh với cậu ta không giống nhau, so với cậu ấy anh hiểu em hơn, anh biết em cần gì, anh biết làm thế nào để em được vui vẻ.”

“Anh cũng biết trong lòng em đã yêu người khác rồi!!!”

Ánh mắt cao ngạo của Trịnh Minh Hạo trở nên ảm đạm. “Vậy thì sao? Tất cả đều đã trôi qua, em không thể cả đời sống trong hồi tưởng.”

“Em chưa từng.” Thời điểm này, cô không thể giấu diếm anh thêm nữa, để làm cho anh hết hy vọng, cô quyết định thẳng thắn thành thực nói với anh tất cả. “Bọn em lại cùng với nhau…”

Trịnh Minh Hạo giận dữ bắt lấy tay cô, mười ngón tay bao lấy cổ tay cô thật chặt: “Không thể nào, cho đến giờ anh vẫn chưa từng thấy anh ta!”

“Em cũng chưa bao giờ gặp anh ấy. Chúng em yêu qua mạng…”

“Shit!” Trịnh Minh Hạo chửi thề một tiếng. “Em có lầm không vậy?!”

“Em biết chuyện của mình không thực tế. Em cũng từng thử từ bỏ quên đi, đem anh ấy cho vào blacklist. Nhưng hôm bảo vệ tốt nghiệp đó, anh ấy lại add em… Em căn bản không từ bỏ được, dù đếm bao nhiêu lần số ô vuông trên rèm cửa, em cũng không thể nào quên được anh ấy!”

“Nếu yêu anh ta như vậy, tại sao bọn em không gặp mặt nhau?”

“Anh ấy ở Mỹ.” Cô ngừng một chút, nói: “Anh ấy có giấc mơ của mình, em không muốn anh ấy vì em mà từ bỏ thứ anh ấy kiên trì theo đuổi.”

Bàn tay anh cầm cổ tay cô dần nới lỏng rồi buông ra: “Là cái nhà khoa học biết viết hai chữ “lý tưởng” kia ư?”

“Em xin lỗi, hôm nay em không nên nói anh như thế!” Nếu sớm biết Trịnh Minh Hạo thích cô, cô nhất định sẽ không nói lời tổn thương người khác như vậy.

“Em đối với anh ta chỉ là một dạng ham mê, giống như trước kia anh ham mê game online.”

“Em biết!” Biết rõ sẽ đâm người ta bị thương, Lăng Lăng vẫn cố ý nói ra: “Nhưng em yêu anh ấy…”

Trịnh Minh Hạo nghe vậy, quay mặt đi, hai đấm tay nắm chặt. Cô không thấy được vẻ mặt của anh, nhưng vẫn có thể cảm nhận được những lời này làm anh tổn thương sâu đến bao nhiêu.

Nhưng cô phải làm như thế, cô không thể cho anh cái anh muốn, ngay cả hy vọng cũng không thể cho.

Cô không dám nhìn vẻ mặt Trịnh Minh Hạo nữa, quay đầu nhìn ra con đường nhựa xam xám tang thương ngoài cửa sổ. “Sau này… chúng ta không cần gặp lại nhau.”

“Em!”

“Em đi trước đây!”

Khi cô đứng lên, Trịnh Minh Hạo chắn trước mặt cô: “Ngay cả làm bạn cũng không được sao?”

“Chờ anh gặp được một người con gái khác có thể khiến anh rung động, chúng ta sẽ lại làm bạn bè…”

Lúc Lăng Lăng rời đi không có quay đầu lại, mặc dù cô rất muốn quay đầu nhìn vẻ mặt của Trịnh Minh Hạo, muốn biết liệu anh có đau lòng lắm không!

——————————————————

(*) Ý là “chuyện khó tin”.

» Xem Tiếp


Tags:
truye doc hay truyen doc hay
___TruyenDocHay.Sextgem.Com___
S2___Truyện Đọc Hay___S2
sitemap.xml