Rung rung mi mắt,nó hé dần đôi mắt,đón lấy 1 cơn gió thổi nhẹ,nó hít 1 hơi sảng khoái rồi đứng dậy tiếp tục cuộc dạo bộ trong khuôn viên bệnh viện…Bỗng… bước chân nó sững lại,chùn xuống,mặt tái xám,mắt đen sẫm lại,mọi thứ xung quanh như quay cuồng và sụp đỗ trong phút chốc…Trước mặt nó là… Hùng và Loan,cô ta ôm lấy cánh tay anh,đầu tựa vào vai anh,mỉm cười hạnh phúc…Còn anh,đôi mắt man mác nỗi sầu hướng nhìn về 1 phía mông lung lắm,bước đi lạnh lùng bên cạnh Loan,dường như anh chỉ là 1 cái xác trống rỗng chứa đầy ân hận…
Bất giác nó nép mình vào sau thân cây,2 tay bịt chặt miệng lại ngăn cho nỗi niềm xúc cảm đang trào lên ko tuôn ra ngoài…nó nấc liên hồi,người run liên tục…Trái tim nó se lại,ko hiểu nó thổn thức hay đứa con trong bụng nó đang thổn thức trước người cha tệ bạc của nó…Khi bóng 2 người khuất dáng,nó lẩy bẩy ngồi phịch xuống chiếc ghế đá cạnh gốc cây,bây giờ nó mới để ý rằng đây là bệnh viện nhà họ Hào,nơi Hùng làm việc,nó đến đây 1 lần nên nhất thời ko nhận ra ngay đc… ko gian trở nên yên vắng lạ thường,tịnh đến mức có thể nghe đc tiếng chiếc lá rơi chạm vào mặt đất…Lấy tay gạt đi những giọt nước mắt còn động tren má,khẽ đưa tay đặt lên bụng,tâm trạng nó giờ đây mơ hồ lắm,thời gian qua bên Vũ,anh đem lại cho nó sự ấm áp vững trãi,nhưng nó thể chối bả 1 điều rằng,trái tim của nó vẫn chưa thôi nghĩ về 1 người,ở bên anh nó vẫn thấp thoáng cảm giác day dứt, có lỗi,nó ko thể phân biệt đc đâu mới là người nó yêu…Mọi cảm xúc miên man đang tuôn ra cuốn theo gió thì…
_Mai Trinh…!!!
Một giọng nói quen quen cắt ngang dòng suy nghĩ của nó,nó quay lại,mặt biến sắc,tái xanh nhợt nhạt,môi run lắp bắp ko thốt lên đc,mắt tái dại nhìn người đó đăm đăm….
_Hồng…Hồng…L..o..a…n…Loan…!!! – Môi mấp máy thều thào từng chữ như ko còn hơi sức
Ả nhìn Trinh sắt nhọn,miệng nhếch lên,gương tỏ đầy vẻ chiến thắng…Thoáng thấy bóng ai khiến mặt cô ta hoảng hốt 1 chút nhưng mau chóng lấy lại bình tĩnh,cô ta hất hàm như ra lệnh…
_Tôi có chuyện muốn nói với cô,sang quán cà phê bên kia đường đi…
Cả 2 bước vào 1 quán nước khá sang trọng,đc trng trí rất nhã,nhạc dịu êm mang lại cho khách 1 sự thoải mái thư giãn…Nó nhấp 1 ngụm trà rồi đưa mắt nhìn Hồng Loan…
_Cô có chuyện gì muốn nói với tôi?
Ả buông ly cà phê đá xuống,nhìn nó kiêu ngạo,nụ cười gian trá…
_Tôi và Hùng sẽ tổ chức đám cưới vào cuối tháng này. Anh ấy sẽ lấy tôi vì tôi đã có con với anh ấy…
Như 1 tiếng sét ngang tai,đầu óc nó ong lên,mọi thứ trước mắt như tối sầm lại,mặt trắng bệch cắt ko 1 hột máu,mắt đen sa sầm mờ mịt… “con… con của cô ta và Hùng…anh chấp nhận lấy cô ta vì trách nhiệm mà 1 người đạo lý phải làm,vậy còn nó?…Anh ko có trách nhiệm sao?nó cũng đang mang trong mình giọt máu của anh mà…”…Nó như rơi vào khoản ko bóng tối,trái tim nó nhức vô cùng,nhưng trong tận sâu thăm thẳm,1 tia sáng ấm áp,1 bàn tay vững chắc đang dìu nó bước đi,nó thấy bình yên lạ…. Nó cúi lặng người,nó ko khóc, nó ko thể khóc lúc này…Nó phải mạnh mẽ,nó ko muốn như Hùng,ko thể quyết đoán và đánh mất thứ quan trọng đc nữa…Nó ngước lên nhìn Loan trừng trừng lạnh toát khiến cô ả khẽ rùng mình 1 cái nhưng cũng nhanh chóng lấy lại đc phong thái ngạo nghễ,ả nhếch mép tuôn ra cái giọng chua như chanh ko đường…
_Hôm trước,tôi có thấy cô đi cùng ai đó,trông ko phải hạng xoàng,hay thật,vừa bị Hùng hất bỏ thì đã mồi đc đại gia khác ngay nhỉ,ko biết có phải tại cô giống mẹ ko nhỉ?…- Ả giả vờ thở dài tỏ vẻ nuối tiếc tiếp tục nói – Tội nghiệp cho cô,nhưng cô hãy chấp nhận 1 điều,Hùng đã thuộc về tôi… – 1 tràn cười đắc thắc tuôn ra
…Bốp… 1 cái tát như trời gầm…ả Loan choáng hết mấy phút mới tỉnh lại, gầm lên muốn ăn thua đủ,nhưng khi nhìn lên,1 khuôn mặt lạnh ngắt,đôi mắt hoắc sâu đáng sợ như muốn giết người,ả đứng hình trước ánh mắt bén nhọn của nó,trước giờ nó luôn âm thầm cam chịu,và cũng chính vì thế mà ả mới có đc Hùng…nhưng lúc này…nó thật sự…
_Cô đã thua rồi,cô mới là kẻ thua cuộc – nó nhếch mép cười khinh mỉa,giọng nói như đóng băng
_Mày…mày …nói… cái gì? – Ả biến sắc đột ngột,hết tím tái vì giận lại chuyển sang xanh nhợt sợ hãi rồi biến thành trắng bệch như ai tạt 1 gáo nước lạnh vào mặt…miệng lắp bắp ko thành lời
Nó cười,1 nụ cười của kẻ chiến thắng,nhưng nhìn vô cùng dễ sợ…Nó chóng tay lên bàn,mắt xoáy vào tâm can ả…
_Cô nghĩ cô có đc Hùng ư?Đúng,cô có anh ta,nhưng đó ko phải là cái xác sao? Cô nghĩ chỉ cần để anh ta bên cạnh cô thì coi như đã giữ đc anh ta sao?cô chắc sẽ hạnh phúc khi chung sống với 1 cái xác rỗng tuyếch, cô sẽ hạnh phúc thật ko,khi mà người nằm bên cô hằng đêm mà trái tim và tâm trí người đó lại hướng về 1 cô gái khác…Cô cam chịu ko? – Từng lời từng chữ của nó đâm thẳng vào Loan trúng tâm ả…Mặt ả lúc này ngệch ra ko 1 chút sắc thái
_Đây là những gì cô muốn,cô có đc anh ấy,mẹ anh ta thỏa lòng với cô con dâu…Nhưng mọi thứ chỉ là 1 vở kịch ko hơn ko kém…tất cả sẽ đau khổ và dằn vặt,đó là cái giá mà các người tự chuốc lấy…Cô thật sự thảm hại Hồng Loan ạ!!! – giọng nói lạnh buốt pha chút giễu cợt lẫn thương hại
Nó bước đi thẳng,để lại đằng sau nó 1 kẻ chiến bại…Ả ngồi đó,ly cà phê tan gần hết đá,nhưng vẫn ngồi lặng…Ả là 1 người mưu mô xảo trá,những gì ả muốn đều phải có đc bất chấp mội thủ đoạn…nhưng sau tất cả…ả lại trắng tay…và bậy giờ…ả là 1 kẻ đáng thương… Còn anh,kẻ phả bội,anh đã có đc những gì mình muốn,sự nghiệp,tiền tài,nhưng cái giá cho suốt đời này của là sự đau khổ dằn vặt,hạnh phúc vĩnh viễn ko còn nữa…
Vừa bước ra khỏi quán,nước mắt nó chậc trào,nỗi đau thương quằn xé trong lòng,đau cho mối tình tan vỡ 1 thời,thương cho đứa con tội nghiệp…Nó cảm thấy choáng,mọi thứ vừa qua thoảng như cơn ác mộng,chớp mắt nó đã tan biến nhưng để lại những cảm giác sợ hãi,ân hận,tiếc nuối và… đau thương…Nó loạng choạng đi về hướng bệnh viện thì…
_Mai Trinh!!!!!
Một giọng hét kinh hãi xé vạn vật…mọi thứ tối sầm lại…1 giọng ai đó quen thuộc nhỏ dần,nhỏ dần trong cơn nghẹn ngào…
Tránh ra…cấp cứu….
Những tiếng ồn ào phá vỡ cả ko gian yên tĩnh của bệnh viện…Vũ ôm thân hình đầy máu của nó chạy vào,miệng ko ngừng thét lên,mặt anh tái xanh như tàu lá chuối…đặt nó nằm lên chiếc cán đẩy đến phòng cấp cứu,trái tim anh 1 lần nữa vì nó ngừng đập,nước giàn giụa,miệng ko thôi gọi tên nó… Cánh cửa phòng cấp cứ đóng lại…anh tựa người vào tường trượt dài xuống đất,đôi tay còn lấm máu ôm lấy đầu,mắt mũi ngập trong biển nước,hình ảnh chiếc xe du lịch 15 chỗ lao vút đến,tiếng thắng xe như xé nát lòng anh,thân hình nó bay lên rồi đỗ sầm xuống mặt đường,và chìm vào vũng máu,anh đau đớn trách chính mình …đáng lẽ anh phải đến nhanh hơn,sau khi nói chuyện với bác sĩ xong anh tìm nó khắp nơi nhưng ko thấy,điện thoại cũng ko bắt,Vũ hớt hãi tìm nó,anh như xới tung cả cái khuôn viên bệnh viện,thấp thoáng thấy nó bước ra khỏi quán café bên kia đường,anh thở phào nhẹ nhõm chạy đến nơi thì…
…Ở 1 góc phòng cấp cứu…1 chiếc bóng lặng lẽ chờ đợi trong sự dằn vặt…
………
—————–
_Hùng…Hùng…- Rầm – Sau tiếng gọi hớt hãi là cái đẩy cửa thô bạo của Quân…
_Này,cậu làm gì hớt hãi vậy,cái gì thì từ từ – Vừa nói nhưng mắt Hùng vẫn ko rời khỏi tập hồ sơ
_Tri..nh…Mai…Trinh…Mai trinh – Quân thở hồng hộc
Tập hồ sơ trên tay Hùng rơi xuống đất…
_Cậu…cậu vừa nói gì? –Hùng nắm lấy quân lắp bắp hỏi
_Trinh…cô ấy bị tai nạn đang ở phòng cấp cứu – Quân thở dốc cố nói
_Cậu…cậu nói gì?…cậu chắc là cô ấy chứ? – Hùng trắng mặt trợn mắt vằn sọc đỏ hoe như gầm lên…
_Chính tôi đưa cô ấy vào phòng cấp cứu,có vẻ nghiêm trọng lắm,cô ấy mất nhiều máu lắm…
Quân chưa kịp nói hết câu Hùng đã bổ nhào ra cửa cắm đầu chạy như chết đến phòng cấp cứu…Hùng đứng lặng trước cửa phòng cấp cứu,lòng bồi hồi như đánh mất 1 thứ gì đó rất quan trọng…Vũ cứ cúi gầm mặt chìm trong nỗi lo lắng tột cùng mà ko để ý đến sự xuất hiện của Hùng… Bỗng cánh cửa phòng cấp cứu bật mở…1 vị bác sĩ với cái nét trầm trầm,vẻ mặt đầy nỗi buồn phiền…
_Ai là người thân của bệnh nhân?
Vũ bật dậy chưa kịp nói gì thì thấy Hùng chạy đến níu lấy vị bác sĩ,vừa lo lắng,vừa ngạc nhiên,Vũ nhìn Hùng đăm đăm đầy vẻ nghi hoặc…
_Bác sĩ cô ấy sao rồi ạ? – Hùng khẩn thiết hỏi bác sĩ
_Cô ấy đã qua cơn nguy hiểm,nhưng… – Vị bác sĩ bỏ lửng câu nói khiến Hùng và Vũ ko khỏi lo lắng…
_Đứa bé ko còn nữa – Vị bác sĩ nói với giọng trầm buồn
Vũ thở nhẹ nhõm khi biết Trinh ổn,nhưng lòng quặn nhói đau khi biết đứa con nó ko còn… Hùng trợn mắt nhìn bác sĩ ko thốt nên lời…
_Đứa… bé…đứa bé…Bác sĩ,ngài nói gì thế ?- Hùng ngẹn lại,khó khăn nói từng câu
_Cậu ko biết cô ấy có thai sao? – Vị bác sĩ ngạc nhiên hỏi
Hùng chôn chân bất thần đứng nguyên đó,miệng lắp bắp như người điên…
_Sao?…Trinh…Trinh có con với mình sao?…sao có thể…Trời ơi…
Vũ giật mình khi nghe Hùng nói…
_Mày là Hùng,người đã phản bội Trinh? – Vũ gằn lên giận dữ
Lúc này Hùng mới biết sự có mặt của Vũ,chưa kịp thốt nên lời nào thì…Bốp…Hùng huỵch xuống,máu rỉ ra khóe miệng….chưa định hình đc gì thì đã lãnh thêm cú bồi nữa từ Vũ,xẩy xẩm mặt mày,Hùng nằm dưới đất miệng vẫn rầm rì…
_Mày…là …ai? Sao…
Vũ nắm xốc cổ áo Hùng ấn vào tường,mọi tức giận dồn về đôi mắt anh đỏ hoe,đôi tay vo thành nắm đấm nổi cả gân xanh…
_Mày có biết Trinh vì mày đã đau khổ đến nhường nào ko?đồ kn… -Vũ gầm lên,giơ tay đấm cho Hùng phát nữa thì bị chặn lại
_Đủ rồi – Quân chạy đến giữ Vũ lại – Đây là bệnh viện
Vũ hạ tay quay đi ko quên 1 ánh mắt chết chóc và lời cảnh cáo…
_Mày tránh xa cô ấy ra…Nếu ko tao sẽ cho gia đình mày ko còn đất dung thân…
Hùng tuột dần dần xuống sàn,nước mắt trào ra…
_Phải…tại tôi…
Nó mê man đã hơn 3 ngày vẫy chưa tỉnh,Vũ lo lắng mất ăn mất ngủ,chỉ mới 3 ngày mà nhìn anh hốc hác,bơ phờ đến đáng thương,đôi mắt sâu trũng thâm quầng vì mất ngủ…
…Cạch…
_Vũ con,con về nghỉ 1 chút đi,mẹ canh Trinh cho,3 ngày nay con ko ăn ko ngủ đc gì rồi – Bà Khang bước vào xót xa nhìn con trai
Vũ ko đáp,chỉ nắm lấy tay Trinh nhìn nó chằm chằm…Bỗng…
….Tút…tút…..tút…..
Chiếc may đo nhịp tim ngã sang màu cam rồi những đường biểu đồ lên xuống 1 cách yếu ớt như báo hiệu 1 điềm chẳng lành….Vũ hoảng hốt thét gầm lên…..
_Bác sĩ…Bác sĩ đâu…..Bác sĩ
Sau tiếng gầm giận dữ hốt hoảng của Vũ,bác sĩ đến đặt chiếc ống nghe lên tim nó,mắt ông ko giấu đc sự lo lắng
_Cấp cứu,mang máy trợ tim,máy sốc tim đến đây….- Bác sĩ ra lệnh 1 cách gấp rút
_Cô ấy sao thế hả? – Vũ xốc cổ áo vị bác sĩ lên quát ầm ĩ
_Cậu bình tĩnh,cô ấy đang lâm vào tình trạng hôn mê,tim có phần suy yếu,đây là lúc quyết định,sống hay chết là còn tùy thuộc vào ý chí của bệnh nhân…- Vị bác sĩ run giọng nói sợ hãi trước cơn thịnh nộ của Vũ
_Ko ko thể nào…Trinh,em mau tỉnh lại đi,tỉnh lại nhìn anh đi,em ko đc chết,anh cấm em bỏ anh đi 1 lần nữa,em nghe ko hả… – Vũ nắm lấy đôi vai Trinh lắc mạnh người nó
_Xin cậu bình tĩnh tránh sang cho chúng tôi hỗ trợ -1 y tá đến nói
_Bình tĩnh đi con,sẽ ko sao mà – Bà khang khóc nghẹn ngào ôm lấy Vũ
—————–
Miên man trong cơn mê,nó thấy nó chạy mãi,1 giọng nói gọi nó,và nó cứ vậy mà chạy theo,chạy đến mệt nhoài nó ngã xuống,xung quanh âm u mịt mờ,màu trắng hòa vào màu đen tạo ra 1 ko gian màu xám…màu xám… màu của sự chết chóc…từ phía đằng xa 1 đứa trẻ đáng yêu chạy đến ôm lấy cổ nó,1 vòng tay yêu thương và gắn bó,đứa trẻ cười vang,tiếng cười trong vắt…đứa bé gọi nó là “mẹ”…Nó ngạc nhiên nhìn đứa bé,đứa mang nét giống nó,đôi mắt long lanh sắc sảo,đôi môi nhỏ chúm chím,nó cảm thấy đứa bé thân thương lắm…
_Mẹ,con yêu mẹ lắm…Bây giờ con phải đi đây,tạm biệt mẹ – Đứa bé ôm nó rồi hôn lên má nó
_Con đi đâu? – Nó hỏi
Đứa bé ko nói gì,chỉ cười tủm tỉm rồi buông tay nó ra chạy về phía trước…1 người phụ nữ hiện ra với gương mặt lạnh lùng,đôi mắt băng giá,nhưng môi lại nở 1 nụ cười thật ấm…Đó là…mẹ nó…Đứa bé chạy đến bên mẹ nó,mẹ nó nắm lấy tay đứa bé mỉm cười,đứa bé vẫy tay chào nó…
_Mẹ ơi,con đi đây
_Ko,con đừng đi,mẹ đi cùng con – Nước mắt nó lã chả tuôn rơi từ lúc nào ko hay
Nó toan đứng dậy bước về phía mẹ và con nó thì mẹ nó nhíu mà,giơ tay ra hiệu nó ko đực bước qua đây,bà ngắm nhìn nó rồi mỉm cười triều mến nói…
_Trinh,con lớn nhiều rồi,con thật xinh đẹp,bây giờ con chưa thể đi cùng chúng ta đc,mẹ sẽ chăm sóc con con,hãy sống hạnh phúc nhé con gái của mẹ…
_Ko,đừng bỏ con,con mệt lắm rồi,con khổ lắm mẹ ơi,đừng bỏ con,hãy cho con theo mẹ,mẹ ơi – Nó khóc nức nở
Nó bước 1 bước về phía mẹ nó thì bổng,1 bàn tay ấm áp nắm giữ nó lại,1 giọng nói thương quen vang lên não nùng… “Trinh,tỉnh lại đi em,anh xin em…Hãy tỉnh lại đi,anh sẽ bảo vệ em suốt cuộc đời này…”,tiếng nói thiết tha van xin nó…Phía bên kia,mẹ nó mỉm cười cả 2 chợt biến mất
_Mẹ,chúng ta sẽ sớm gặp lại… – giọng đứa bé thoảng qua rồi vụt mất theo gió
——————–
_Trinh,tỉnh lại đi em,anh xin em…Tỉnh lại đi – Vũ nắm lấy bán tay Trinh thổn thức trong vô vọng….
_Bệnh nhân đang có chiều hướng tốt thưa bác sĩ – 1 y tá mừng rỡ nói với bác sĩ
Nó khẽ động đậy,đôi mắt nhíu lại nhấp nháy,1 đường sáng màu trắng chạy ngang mi mắt,rồi ánh sáng tràn vào khiến đôi mắt đã lặn trong bóng tối khá lâu vội nhắm lại,rồi lại từ từ hé ra dần dần,nhẹ nhàng…1 khuôn mặt mờ mờ quen thuộc thoáng nét âu lo ngày 1 rõ dần…Vũ mỉm cười nhìn Trinh mừng rỡ,những giọt nước mắt lo lắng chưa vơi hết thì những giọt nước mắt khác tiếp tục đổ xuống vì vui mừng…Nó nhìn Vũ,đưa bàn tay yếu ớt vuốt lên mặt Vũ,gạt đi những xúc cảm đang nhòe đi trên khuôn mặt xanh xao,nó nở 1 nụ thật nhẹ,nhưng bỗng chốc vụt tắt ngay,nó đưa tay lên sờ vào bụng,mặt tái đi,đôi mắt hiện lên sự hoảng loạn…
_Con…con tôi đâu?…tại…tại sao?
Khuôn mặt đang rạng rỡ niềm vui của Vũ bỗng sầm lại,anh quay đi như tránh ánh mắt đau đớn dò hỏi của nó
_Con tôi đâu…sao ko ai trả lời tôi hết vậy? – Nó bắt đầu gào lên
Nó dùng hết chút sức lực còn lại siết chặt đôi tay ngồi dậy,đôi môi tím tái mím chặt vào nhau,mấy cô y tá vội chạy đến đỡ nó thì bị nó vùng vằn như điên loạn…
_Tránh ra…con tôi đâu…trả con lại cho tôi…các người tránh xa tôi ra – Nó gào lên thảm thiết,nước mắt giàn giụa
Vũ chạy đến ôm lấy nó nào lòng,nó giẫy giụa đẩy Vũ ra nhưng ko đc,nó đã kiệt sức và vòng tay Vũ quá chắc…
_Anh xin lỗi đã ko bảo vệ đc em và con em… – Vũ nấc lên siết chặt lấy nó
Nó buông xuôi tất cả,nước mắt cứ giàn ra như đê vỡ,đôi mắt mờ đen tối tâm…tối tâm…cả linh hồn…
…..
Mấy ngày nay nó cứ nằm trên giường bệnh,mắt hướng về 1 phía ko định như vô vọng tìm kiếm thứ gì đó,chốc chốc nước mắt lại ứa ra thấm đẫm cả gối…mặt nó hốc hác,đôi mắt trũng sâu ,đen thâm mệt mỏi…
_Em dậy rồi à?…em ăn chút gì nhé? – Vũ từ ngoài bước vào nhìn thấy nó đang ngồi thẫn thờ ,ăn chút gì nhé…
Nó lắc đầu thay cho câu trả lời,gần cả tuần nay nó trầm lặng hẳn,ko nói ko rằn,nó tự đóng mình vào 1 khối băng lạnh lẽo,làm trái tim Vũ cũng thống khổ theo…
…Cạch… Tiếng mở cửa lôi nó về thực tại…Nó nhìn người đi vào mà ko khỏi ngạc nhiên…
_Chị Tuyết… – Nó kêu lên
Tuyết rơm rớm nước mắt chạy đến ôm nó nức nở…
_Trời ơi!!! Em của tôi,sao em lại ra nông nổi này?
Nó ôm chầm lấy chị khóc như 1 đứa con nít xa mẹ lâu ngày,bao nhiêu nỗi đau vơi bớt đi trong vòng tay dịu dàng của chị
_Chị…em nhớ chị…
Từ ngoài của 1 người nữa bước vào khiến nó ngưng khóc và căng tròn mắt ra nhìn chằm chằm ngạc nhiên…
_Anh…Duy…
Nó hết nhìn Duy lại xoay qua nhìn chị nó,lúc này 2 anh chị nhìn nhau mỉm cười,nụ cười Duy ko còn lạnh lẽo nữa,mà trông anh có vẻ gì khác hẳn,người anh ko còn toát lên vẻ lạnh lùng nữa,anh biết quan tâm và mỉm cười…Nó như hiểu đc chuyện,nắm nhẹ tay Tuyết nó thì thầm…
_Chị,em mừng cho chị…
Tuyết ôm nó,cô cũng xúc độnh ko kém…
_Em à,phải cố gắng lên,mọi chuyện sẽ qua thôi em,chị nghe Vũ kể lại hết rồi…em hãy cố gắng vượt qua nổi đau má sống tiếp ngen em – Buông nó ra,Tuyết lấy tay quẹt đi những giọt nước mắt của nó – Mau chóng bình phục nhé,3 tháng nữa là đám cưới chị đấy,nhất định em phải là phù dâu đẹp nhất đó
Nó lại đc 1 phen bất ngờ nữa,nước mắt lại trào ra,nó chỉ biết siết lấy đôi tay chị thay cho lời nói…Tuyết nhìn nó mỉm cười,xoa đầu nó…
_Giờ anh chị phải đi đây,ngày mai chị sẽ vào thăm em…ráng ăn chút gì nhé,ko đc bướng nữa đấy – Tuyết chào nó đi ko quên dặn dò
Bóng cặp tình nhân khuất sau cánh cửa…nó mới bình tâm,suy tư gì đó quay sang nhìn Vũ,mới có mấy ngày mà trông anh gầy hẳn đi,như cái nét phong độ,đỉnh đạc và gương mặt anh tú kia ko bị lu mờ…Lúc này,nó thấy thương anh vô cùng,phải chăng nó đã làm anh khổ quá nhiều…
_Anh!!! Em muốn đi dạo …
Thấy nó nói chuyện,anh vui thấy rõ,mắt sáng lên như đứa trẻ…
_Em ăn ít cháo này rồi anh lấy xe lăn đưa em ra khuôn viên bệnh viện hóng mát nhé…
Nó gật đầu…
_Em sẽ ăn,nhưng ko cần phải ngồi xe đâu,em tự đi đc,anh đừng lo
Nó đáp rồi ngoan ngoãn ngồi ăn từng muỗng cháo Vũ đút cho…ăn xong,anh dìu nó bước xuống giường,đôi chân lâu ngày ko hoạt động vừa chạm đất đã khụy xuống,cộng với vết thương sau tai nạn làm nó nhăn mặt vì đau,nó nép vào người Vũ bước từng bước thật nhẹ…
Ko khí hăn hắt của cuối thu huyện vào gió mang ko kí vừa âm ấp vừa dịu mát…Tâm trí nó ổn định hơn…đầu nó nhẹ bỗng,sự ra đi của tình yêu nhỏ bé của nó 1 lần nữa siết vỡ trái tim nó,nhưng phải chăng đó cũng là sự dứt khoát về mối tình giữa nó và Hùng…Nó nghĩ đến đứa bé trong bụng của Loan…Nhưng dường như nó đã ko còn cảm thấy oán trách anh nữa…tình yêu của anh nhẹ tựa lông hồng và vụt bay tan biến từ bao giờ…nó an tâm dựa vào đôi vai vững chắc của người đang bên cạnh nó…
Từ khi biết câu chuyện “vui” ấy, em đã thôi không sợ chia tay
Nước mắt rơi em nào đâu hay, tan giấc mơ trong em bao ngày
Thầm biết phải nói giã từ vì trái tim xẻ đôi nơi khác
Giờ em đâu còn cần đứng cạnh anh…
Một người đau, sẽ tốt hơn là cả ba người. Sẽ tốt hơn là đến khi lạnh lùng anh quay bước đi
Nỗi đau ấy, có lúc em sẽ cố quên được người
Chỉ là sẽ thôi nhắc tên anh trong câu chuyện về sau…
Một người đau, sẽ tốt hơn là cả ba người, sẽ tốt hơn là đến khi bàng hoàng chia hai lối đi
Tháng năm ấy,sẽ khắc ghi vào đáy sâu lòng này
Người hỡi hãy cứ xem em như một cơn say nắng
Trong đời anh.
Hình ảnh 2 người hạnh phúc ở cạnh nhau dưới tán cây xanh mát đã thu hết vào ánh mắt ko phải chỉ 1 người mà là 3 người… 1 cho kẻ thua cuộc…1 cho người ân hận…và 1 cho…nỗi lòng lo lắng…. 3 người 3 tâm trạng 3 suy nghĩ khác nhau nhưng có 1 điểm chung là đối tượng cho tâm trạng đó,suy nghĩ đó là cặp đôi kia…
———
Lại 1 đêm nó giật mình thức giấc bởi những giấc mộng dở dang về 1 niềm nhớ nhung,mất mác,mỗi lần như vậy gối nó lúc nào cũng thấm đầy nước mắt…Nó ko biết đã ngủ từ lúc nào,nó chỉ nhớ nó đang ngồi cùng Vũ trên chiếc ghế đá trong khuôn viên bệnh viện…có lẽ anh đã bế nó về phòng…Nó đứng dây đi chầm chậm từng bước về phía phòng vệ sinh thì khựng lại ở cánh cửa ra vào chưa đóng hết,qua ke cửa,nó thấy Vũ đang nói chuyện cùng mẹ anh – Bà Khang,nét mặt Vũ thoáng vẻ tức giận,bà Khang nhắc đến tên nó,nó nép sát hơn vào cửa để nghe xem họ đang nói gì…
_Con à!!! Hãy từ bỏ đi,con biết rồi mà… Trinh nó là… – Bà Khang xót xa nhìn Vũ nói bằng giọng pha chút giận dữ
_Ko,con ko muốn nghe mẹ nói nữa,mẹ đi đi – Vũ hét lên cắt ngang lời bà Khang,anh ngồi phịch xuống đất lấy tay ôm lấy đầu
Nó run rẩy lấy tay bịt chặt miệng ko cho tiếng nấc nghẹn ngào đang cố tuôn ra,tai nó ù đi,đầu bắt đầu choáng vì ngợp…thế nhưng từ lời nói của bà Khang lại cứ ập vào tai nó trở những nhát dao cứa vào tim nó…
_Con và trinh ko đc đến với nhau…Con có biết nó chính là…
Nó gục xuống sàn,mọi thứ xung quanh dần tối sầm lại…1 bí mật đau lòng đã đc mở ra…
_Trinh…Trinh,tỉnh lại đi em… – Vũ thấy nó hơi cử động,anh gọi nó trong lo lắng
…..
Sau khi nói chuyện với mẹ xong,vừa bước vào phòng anh bàng hoàng khi thấy Trinh nằm bất động dưới sàn…Anh sợ hãi đỡ nó lên,mặt anh buồn thăm thẳm,có lẽ anh biết nó đã nghe đc tất cả câu chuyện mẹ anh nói…Anh ôm nó vào lòng nói rất nhỏ bên tai nó…
_Em đừng buồn…đó ko phải là lỗi của em…anh sẽ bảo vệ em…
…
Nó đã tỉnh,nhưng mặc cho Vũ cầu xin,lay nó dậy nó cũng bỏ ngoài tai,mắt nó nhắm nghiền,nó ko muốn mở mắt ra,nó ko muốn đối diện với anh… Vì nó và anh giờ đây là… kẻ thù của nhau…
Nó nhắm chặt đôi mắt để ko cho nước mắt tuôn trào…Vũ nhìn thấy nó tỉnh lại anh cũng nhẹ nhõm bớt nỗi âu lo,nhưng anh cũng ko thôi xót xa…Anh biết nó đau…nhưng anh mới là người đau hơn cả…vì anh là người đứng giữa 2 ngã đường…1 chữ hiếu…1 chữ tình…
Nó xoay mặt đi ko nhìn anh để che đậy những giọt nước mắt đang tuôn trào ko thôi…Từng lời nói của bà Khang lại ùa về….
————
_Con ko thể đến với Trinh đc…vì…cô ta là… con của người đàn bà đó…Người đã từng làm tan nát cái nhà này đó, con hiểu ko?
Bà rớm nước mắt khơi lại bí mật đau thương mà bà hằn chôn giấu….
………….
Trên 1 con đường vắng tênh,1 chiếc xe hơ gia đình chở gia đình ấm cúng đang lướt chậm rãi trên con đường tối vang tiếng cười của đứa trẻ thì………két ttttttttttttttttttttttttt…….Rầm… 2 chiếc xe nghiến nhau vụn nát,tất cả ngập trong 1 biển máu đỏ,tiếng khóc của đứa trả cất lên xé nát góc đường đen kịt…
………
_Ôi!!! Họ ra đi để lại đứa con gái này thế nào đây
_Tội nghiệp con bé
_Mới 15t mà đã mồ côi cha lẫn mẹ rồi,thật tội nghiệp…
….
Những tiếng nói rầm ran,thương hại k thể lau khô những giọt nước mắt đau khổ và sự mất mác to lớn với 1 cô bé…
———
_Ông bà ngoại của con đã ra đi để lại mẹ 1 mình như vậy…Mẹ tưởng chừng như cuộc đời đã kết thúc thì… – Bà Khang nghẹn ngào trong tiếng nấc quá đầy tang thương
———
_Cháu đi với chú…Chú là bạn thân của ba mẹ cháu,từ nay ta sẽ thương yêu,lo cho con ko thua gì ba mẹ con…
1 bàn tay to lớn chìa ra cứu vớt 1 linh hồn nhỏ dại…
…..
———
_Và mẹ đã đã lớn lên trong vòng tay che chở của người cha nuôi đó cho đến ngày mẹ gặp ba con – Bà vẫn nghẹn ngào…
———
_Thưa ba con đi học mới về…Ơ!!!nhà có khách à?
_Ngoan!! Con đến đây chào bác Khang đi,đây là bạn thân của ba…Còn đây là con trai bác Khang
_Chào em
Cậu bé có khuôn mặt đầy vẻ cuốn hút,khôi ngô và ấm áp đã làm trái tim 1 cô nhóc rung rinh,bồi hồi ngay từ ánh nhìn đầu tiên
_Này anh Khang,tôi thấy con bé nhà tôi có vẻ thích thằng con trai ông đấy?
_Ồ!! Tôi cũng thấy thằng con tôi ko có gì là ghét con gái anh,hay chúng ta kết xui gia luôn đi,dù gì thằng con của tôi gần 25t đầu rồi,con bé nhà anh cũng lớn rồi,thiếu nữa 18 chứ ít gì nữa
Tiếng 2 người dàn ông cười vang cho 1 mở đầu đầy màu hồng…
——
_Mẹ đã yêu ba con rất nhiều,yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên,ba mẹ yêu nhau hơn 2 năm,nhưng mẹ thật sự ko biết rằng chỉ mình mẹ là yêu ba con thôi…cho đến ngày…
——
_Này mày nhìn ở quầy bar kìa…
Một cô gái có mái tóc dài hơi xoăn,khuôn mặt lạnh như tiền,đôi mắt cơ hồ băng giá với cái dáng người quyến rũ hút hết hồn những ai nhìn vào nó…
_Nè,nè,cậu chủ nhà họ Khang…nhìn gì mà đứng hình thế??
_Tôi mời em 1 ly nhé
Cô gái băng giá cười nhếch lên,đưa điếu thuốc lên đôi môi căng mộng,phả ra 1 làn khói mong manh…
_Anh nghĩ mời tôi đc bao nhiêu?
_Nè nè,người đẹp,đừng coi thường anh này nhé,giới thiệu với người đẹp,cậu chủ nhà họ Khang giàu có nhất nhì ở cái đất Sài Thành này nhé
_Mày biến đi… – Xin lỗi em,thằng bạn anh sỗ sàng quá…
Cô gái cười mỉm lạnh lùng…
_Hôm khác,hôm nay tôi ko có hứng tiếp khách
Cô bước đi để lại phía sau 1 trái tim lỗi nhịp trong làn khói thuốc…
——-
_Cái ngày mẹ đã gặp mẹ Trinh…
——-
_Ba ơi con đi học về rồi ạ…
Trái tim 1 đứa con gái bỗng quặn thắt lại khi thấy người cha mà nó kính yêu bấy lâu đang hôn 1 cô gái…1 cô gái có mái tóc dài hơi xoăn và 1 sắc thái lạnh đến thấu xương…
_Em sao vậy? sao đứng thẫn thờ ở đây? – Anh chàng từ phía sau đi đến vỗ nhẹ hỏi
Cặp tình nhân buông vội nhau ra khi nghe thấy tiếng động…
_Ơ cô là… – Cậu chàng ngạc nhiên
_Ủa? Cháu mới đến hả Khang… Giới thiệu với 2 con đây là…Mai Trinh… Từ nay cô ấy sẽ
sống ở đây cùng chúng ta…
——
_Mọi thứ đã thay đổi khi cô ta xuất hiện,và mẹ biết… ba con đã thay đổi…ánh mắt ba con luôn hướng về người đó,nó phảng phất đau buồn khi thấy ông ngoại bên cạnh cô ta…Nhưng dường như cô ấy ko màn đến ba con trái cô ta đã trao hết cho ngoại,ông ngoại con tuy hơn cô ấy gần 10t nhưng có vẻ như tuổi tác ko ngăn đc họ…mẹ cũng chỉ ngậm ngùi cầu phúc cho họ… đến 1 ngày… mẹ bước vào nhà thấy ba con đang ngồi ở phòng kế bên phòng ngủ của ngoại con,mặt ba con tối sầm,nỗi đau ko biết bắt nguồn từ đâu vò xé ba con….
——–
_Anh,anh sao vậy? – Cô gái bước vào căn phòng tối đặt tay lên chàng trai hỏi
Bất ngờ,anh chàng lôi tuột cô gái xuống hôn ngấu nghiến….
——-
_Mẹ đã tưởng đó là hạnh phúc mà ông trời ban tặng…cho đến khi nghe thấy 1 tiếng rên thật khẽ phát ra từ phòng kế bê,phòng của ngoại con…thì mẹ đã hiểu… Nhưng mẹ ko thể để mất ba con…trái tim và tình yêu của mẹ dành cho ba con quá mù quán…dù đúng hay sai…mẹ cũng mặc kệ tất cả…
——-
_ Tôi muốn tuần sau sẽ tổ chức đám cưới trước khi cái thai lớn hơn,ông Khang nhỉ
_Haiz,tôi thật ko ngờ thằng con tôi lại…
_Ôi!! Chuyện vui mà ông bạn,đừng thế chứ
….1 cô gái hạnh phúc sánh bước bên người mà cô yêu nhất…
——-
_Vậy là nhờ có con mà mẹ đã có đc ba con…nhưng mẹ đã sai…đó ko phải là hạnh phúc… Ở bên mẹ,nhưng trái tim và linh hồn của ông ấy luôn hướng về người con gái khác… mẹ đã đau đớn…nước mắt dường như cạn kiệt hết… cho đến cái ngày định mệnh ấy…
——–
_Á aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Một tiếng thét vang trời rồi bỗng im bặt…
———
_Mẹ bước vào…trước mắt là 1 cảnh tượng hãi hùng,máu me bê bết ngập cả căn phòng,2 người đang nằm gục trên sàn đó chính là ông ngoại con,còn cô ta …Mai Trinh…con dao còn cầm trên tay đã nhuộm đỏ thấm… Ngày cô ta lãnh án tù chung thân củng là ngày tang của ông ngoại con…dù ông con ko phải cha ruột của mẹ,nhưng đối với mẹ,ông ấy là người duy nhất mẹ kính trọng và yêu thương nhất…vì vậy…mẹ ko bao giờ tha thứ cho cô ta…Ngày cô ấy đi,ba con suy sụp 1 thời gian dài,mẹ khổ sở với từng đêm dằn vặt trong nước mắt…cô ta ra đi…và mang theo 2 con người mà mẹ yêu thương nhất… Mẹ căm hận cô ta…Con và Trinh…ko thể đến đc với nhau… Mẹ ko muốn con phải đau đớn như vậy nữa…mẹ ko thể để cô ta đến con cô ta lần lượt tước đi những người mà mẹ yêu thương nhất – Bà Khang nghẹn ngào,đay nghiến trong từng lời của hồi ức đau xót …
………
…..Một bí mật đau thương….Trong căn phòng bệnh u tối,nó thổn thức với nỗi đau mà bà Khang phải chịu… và đau thương cho nỗi đau của mối tình giữa nó và Vũ…. Trái tim của nó đã ko thể thở đc nữa rồi,đau..đau quá… đau như bị hàng nghìn mũi kim châm vào…hơi thở bỗng yếu dần,mắt nặng trĩu tối sầm… Tất cả chìm trong ko gian đen tối…cô quạnh…1 đường thẳng chạy dài trên chiếc máy đo nhịp tim….
Cơ thể nó nảy lên mỗi khi vị bác sĩ ấn chiếc mát sốc tim vào người nó…nhưng tín hiệu vẫn chưa có chút tiến triển…
….
Mê man trong cơn mơ…Nó thấy người nó nhẹ tênh,dưới chân nó là làn mây mỏng nhẹ xốp…1 ánh sáng chói mắt khiến nó nheo mắt lại…trong ánh sáng,2 người hiện dần lên…là mẹ nó và con nó…
_Mẹ,tại sao? Tại sao lại như vậy?… Tại sao mẹ lại ác đến như vậy?…
Bà nhìn Trinh với ánh mắt sầu bi…
_Trinh,mẹ xin lỗi con…
Nó lấy tay bịt chặt tai lại…khóc nấc lên…
_Ko,con ko muốn nghe,con mệt mỏi lắm rồi,con ko muốn trở về nữa…
Mẹ nó buồn bã nhìn nó…
_Con chưa thể chết đc,con phải sống tiếp…hãy sống tiếp…ta biết con sẽ vượt qua đc tất cả…
Nói rồi mẹ nó vụt mất…nó bị lôi tuột vào 1 hố đen sâu thăm thẳm…
——
_Thưa bác sĩ,tim đã đặp trờ lại…
Mọi người trong phòng trút 1 hơi thở nhẹ nhõm…Vị bác sĩ bước ra nhìn Vũ đang run rẩy,mặt tái dại trắng như tuyết lắc đầu tỏ vẻ khó chịu
_Sao lại để bệnh nhân bị kích động mạnh như vậy,cũng may là cứ kịp,nếu ko thì…- vị bác sĩ thở hắt 1 cái dảo bước đi
Vũ bước vào ngồi cạnh giường,nắm lấy tay nó…anh cứ thế ngồi nhìn nó lặng thinh…
…….
Buổi sáng bừng tỉnh sau 1 đêm dài,những tia nắng gõ lên cửa sổ,nhưng ko đợi sự cho phép của chủ nhân căn phòng,chúng cứ thế ùa vào đậu lên hàng mi cong vút…Nó nheo mắt từ từ mở ra,trầm ngâm nhìn ra khung cửa sổ đang ngập nắng vàng…Một ngày mới bắt đầu,nó vẫn còn sống sao? Nó mệt mỏi,người nó như bụ rút sạch sinh lực,nó xoan đầu lại,cảm giác như ai đang ghì lấy tay nó,rảo mắt nhìn lại,thấy Vũ đang nắm lấy tay nó,đầu gục lên giường ngủ mê mệt,có lẽ mấy ngày nay anh đã vất vả rất nhiều vì nó…Vậy mà,hết mẹ nó làm mẹ anh khổ,giờ lại đến nó… nó thật sự…thật sự…cảm thấy tội lỗi…nước mắt dâng lên lúc nào ko biết rồi cứ thế xô ra…
Vũ thấy động thì choàng tỉnh,thấy nó đang nhìn anh…anh mừng rỡ siết chặt tay nó,đôi mắt bừng lên,nhìn anh lòng nó siết quặn hơn,nỗi day dứt khôn nguôi dày vò trái tim mong manh…Nó tránh ánh mắt của anh như kẻ tội đồ đang lẫn trốn…mọi thứ xung quanh nhuốm màu buồn thảm cô đặc lại rồi đóng thành từng cục đè lên tất cả các giác quan nhạy cảm nhất của 1 con người
…Cạch…
Tiếng mở cửa phá tan cái ko khí ngộp ngạc đó,Tuyết và Duy bước vào,mặt chị hằn đầy nỗi lo lắng cho đứa em gái của mình khi nó trải qua 2 cuộc thập tử nhất sinh…Nó thấy chị thì trở mình gượng dậy,nhẹ mỉm cười trấn an…
_Em sao rồi? thấy đỡ nhiều chưa? Sao phải ra nông nỗi này thế,thật khổ cho em chị quá? – Tuyết vuốt tóc nó quặn lòng run giọng nói
…Thấu hiểu cho tấm lòng chị,nó lòe nhòe nước mắt…mỉm cười…cất tiếng thì…
_Ư…ư…ư
_Sao?em nói gì? Em sao vậy,trả lời chị xem? – Tuyết hốt hoảng khi thấy điều gì đó khác thường ở nó…
_Ư…ư…a…a…a..ư..m
Nó mở to đôi mắt vằn đỏ,nó ko thể cất thành tiếng,dường như có thứ gì đó đang chặn ở cổ họng,nó ko thể thốt lên dc tiếng nào,hoàng loạn…nước mắt nhả ra sợ hãi,nó như bấn điên lên ko còn làm chủ đc chính mình nữa,nó huơ tay đánh đổ mọi thứ xung quanh,mắt mở to căng lên,mặt tái đi,đôi tay ôm lấy đầu lắc nguòy nguậy như mong ước rằng đi chỉ là 1 cơn ác mộng…Giọng nó thống thiết gào lên như bật hết niềm đau mà ông trời bắt nó phải chịu quá nhiều…Tuyết ôm lấy nó vỗ về,nó vẫn khóc… khóc nức nở tưởng như bao nhiêu nước mắt của mười mấy năm kiềm nén nay trổ ra hết…
_Cô ấy bị sốc tâm lý quá nặng,các dây thần kinh bị ức chế, nên mất khả năng nói tạm thời … – Vị bác sĩ xem xét tình hình cho nó xong lắc đầu nói
_Bệnh này chữa đc ko bác sĩ? – Vũ báu lấy vai bác sĩ dằn từng tiếng…
_Anh bình tĩnh,bệnh có thể chữa,nhưng nhanh hay chậm là ở bệnh nhân,có thể 1 tuần,1 tháng,1 năm…còn nếu… bệnh nhân ko muốn thì có thể vĩnh viễn cũng… – Bác sĩ bỏ lửng giữa chừng cũng đủ cho mọi người hiểu…
Vũ đau đớn ngã khụy xuống…Tuyết khóc nức nở trong vòng tay Duy…. Thương cho nó,số phận thật nghiệt ngã,cứ dày xéo lên thân xác 1 người con gái mong manh…Số phận đúng là quá độc ác… quá tàn nhẫn…
……
Trời vần những cơn gió mạnh,mây kết cục xám xịt giăng kín bầu trời,những chiếc lá xơ xác bị cơn gió giận dữ quét phăn xào xạc,cảnh tượng báo hiệu 1 cơn giông đang sắp ập đến…
Gió quật tấm rèn cửa sổ phòng bệnh lất phất,tóc nó tung bay mặc sức vờn với gió rối lên…đôi mắt mịt mờ hướng nhìn vô hạn định đỏ hoe,sưng mộng…khuôn mặt tái nhợt,xanh xao…lạnh lùng…đôi môi khô nức như đất ruộng mùa hạ cằn cỏi do thiếu nước…
Vũ mở cửa bước vào nhìn nó mỉm cười ,nụ cười của anh thật mệt mỏi,khuôn mặt xanh xao ko thua gì nó,nhìn anh như vậy nó lại đau hơn…nó càng ngày càng trầm lặng hơn,đến cả Tuyết mà nó cũng ko nhìn…nó 1 lần nữa tự bọc mình vào 1 chiếc hộp làm bằng băng lạnh lẽo,cô đơn…
_Em ăn chút cháo nhé,mấy ngày nay em ko chịu ăn gì cả… – Vũ ân cần đến bên nó
Nó ko nói,chỉ lặng im ngồi nhìn về phí khoảng trời xa xôi…Vũ cũng chỉ còn biết ngồi nhìn nó mà chạnh lòng đau nhói…
_Bác sĩ nói em đã khá hơn nhiều rồi,anh sẽ đưa em về nhà và cho mời bác sĩ đến chăm sóc cho em…
…..
Sau khi làm thủ tục xuất viện,Vũ đưa nó về nhà,đặt nó lên giường… nó đưa mắt nhìn anh rồi đẩy tay anh ra như muốn nói rằng nó muốn ở 1 mình…anh lặng lẽ bước ra khỏi phòng và cứ vậy ngồi nhìn ra khung cửa sổ bằng kính to lớn…nó ngắm khung trời chiều ta đang bị bóng đêm lấn dần,những tia nắng ham chơi đang cố bám víu trên tán lá cũng vụt tan dần,những ngôi sao kéo nhau điểm xuyến cho màn đem đen đặc quạnh… nó vẫn ngồi chìm vào bóng tối….
_Thưa cậu chủ… Ông bà chủ đến – Giọng ông quản gia trầm trầm nói với Vũ…
Anh mệt mỏi lê bước xuống phòng khách…Ông bà Khang đang ngồi tựa ngường trên chiếc ghế sopha bọc nhung đỏ tinh tế…đôi mắt bà Khang vẫn còn hoen đỏ,có lẽ bà buồn và khóc thay cho những gì mà Vũ đang phải chịu đựng về tình yêu thù hận,và vì bà quá thương con…Ông Khang cũng trầm ngâm,gương mặt ông ko 1 biểu hiện cảm xúc nào…
_Con chào ba mẹ…Ba mẹ đến vào giờ này có việc gì ko ạ? – Vũ lễ phép
_Mẹ và ba đến bệnh viện xem con thế nào thì người ta bảo con đã đưa cô ta về… – Bà nói với giọng pha màu tức giận – Vũ à… Con ko hiểu những gì mẹ nói hay là con cố tình ko hiểu…Tại sao cứ phải khổ sở vì cô ta như vậy hả con,con nhìn lại con đi,hốc hác,tiều tụy,hay là con muốn giống như ba con hả??- Bà thét lên giận dữ – Mẹ con cô ta đúng là hồ ly mà…Con có nghe mẹ ko?…con và Trinh ko thể… – Bà khẩn thiết nói với Vũ
_Mẹ thôi đi… – Vũ hét lên cắt ngang lời mẹ anh – Mẹ,chuyện đã qua rồi,tại sao mẹ cứ mãi thù hận trong lòng như vậy,Trinh đã thay mẹ cô ấy gánh biết bao nhiêu khổ sở vậy vẫn chưa rửa hết nỗi căm phẫn trong mẽ hay sao?… Con yêu Trinh,và con sẽ lấy cô ấy,bảo vệ cô ấy suốt đời,sẽ ko ai ngăn cản đc con,cho dù là mẹ… – Vũ khổ sở nấc trong thổn thức,đôi mắt hằn lên những vằn sọc đỏ ngâu
_Con…sao …sao con dám …nói thế…
Bà Khang run rẫy trước từng lời nói của Vũ,bà nghẹn ngào rồi ngã khụy xuống ngất đi…Ông Khang đang ngồi trầm lặng vội chạy đến đõ vợ mình,mặt ông xanh mét lo sợ,ông lay bà ko ngơi,gọi tên bà trong sự sợ hãi…
_Bác sĩ…Vũ…gọi bác sĩ cho mẹ con nhanh lên…
….
Bà Khang nằm yên vị trên chiếc giường…Ông Khang và Vũ lo lắng đứng cạnh giường nhìn bà
_Bác sĩ,vợ tôi thế nào rồi ? – Ông Khang quay sang hỏi bác sĩ
_Bà nhà chỉ bị ngất do kích động quá thôi,1 chút nữa sẽ tỉnh lại,mọi người đừng quá lo lắng – Bác sĩ thu chiếc ống nghe lại rồi ôn tồn đáp…
Ông Khang và Vũ thở phào nhẹ nhõm…Anh quay bước mỏi mệt trở về phòng…gieo mình trên chiếc ghế salon hướng ra cửa sổ,nhấp 1 ngụm rượu nồng nồng cay đắng,anh nhìn ánh trăng đang dát bạc 1 khung trời,bóng tối nuốt trọn thân người rã rời của anh…đặt ly rượu xuống bàn,trút 1 hơi thở dài ko làm lòng anh vơi nỗi đau chồng chất hỗn độn trong lòng…
Cánh cửa phòng anh nhẹ mở,1 bóng người bước đến gần….
Chương cuối
Ông Khang đặt 1 bàn tay lên vai anh rồi ngồi xuống bên cạnh,ông tự rót cho mình 1 ly rượu đầy,uống cạn rồi đánh 1 tiếng thở thườn thượt đến nao lòng…giọng ông trầm ngâm…
_Có lẽ ba cũng có 1 phần lỗi lầm ko nhỏ trong chuyện này,ba đã yêu mẹ con bé Trinh đến mù lòa mà ko hề nhận ra rằng bên cạnh ba luôn có 1 tình yêu chân thành là mẹ con…Ba đã sống trong quá khứ quá lâu mà ko hay biết mẹ con đã khổ sở đến thế nào…Ba thật sự có lỗi với mẹ con…trong phút chốc nhìn mẹ con ngã xuống,trái tim ba như bị bóp nghẹt,ba sợ mẹ con sẽ bỏ ba mà đi,bây giờ ba mới hiểu,ko phải ba bảo vệ mẹ con,mà chính ba luôn dựa vào mẹ con,và thật sự bậy giờ ba mới nhận ra rằng tình yêu ta dành cho mẹ Trinh đã chết theo cái ngày cô ấy bước vào chấn song tội lỗi,ta yêu mẹ con nhiều hơn…
Ông Khang mỉm 1 nụ cười tự đáy lòng như tự cười cho sự ngu muội của mình bấy lâu…Vũ nhìn ba ko khỏi xúc động…
Trong căng phòng tối tĩnh mịt,2 bóng người…2 người đan ông…2 nỗi lòng…đc gỡ bỏ…và có biết đâu…phía sau cánh cửa phòng…cón người chìm trong hạnh phúc khi nghe từng lời tâm sự giữa 2 người đàn ông mà bà luôn yêu thương…
Ở 1 căn phòng khác…1 người vẫn còn chìm trong nỗi đau và sự dằn vặt,ánh trăng leo lắt chứng soi cho cõi lòng khô cạn đang nứt ra từng mảng…
…Cạch…
Bà Khang mở cửa phòng nó bước vào,nó ngẩng lên nhìn bà,đáy mắt chứa đầy sự sợ hãi,nó run lên,quay đi tránh mặt bà…Bà Khang đến gần ngồi ở mép giường,nó run lên từng cung bậc khi bà cứ lặng ngồi nhìn nó…Bỗng…bà Khang nắm lấy tay nó…1 nụ cười thật hiền như lần đầu nó gặp bà ở nhà hàng,đôi mắt lòa mờ vì nước mắt,gương mặt nhân từ đến ấm áp… Nó ngạc nhiên nhìn bà…. đôi mắt căng mộng lên…
_Ta xin lỗi,ta thật ngu ngốc khi ngăn cấm 2 con đến với nhau,ta đã quá sai lầm khi gán cho con những tội lỗi mà ko phải con gây ra,trong sự thù hận,ta quên mất rằng ta đang có thứ gì quan trọng nhất… – Nói đoạn…bà đưa tay vuốt lên khuôn mặt xang gầy của nó,bàn tay bà thật mát và mềm mại như đang xoa vào nỗi đau khiến trái tim nó tìm lại dần nhịp đập… – Ta thật sự xin lỗi con,từ nay hãy sống thật hạnh phúc con nhé… – Bà ôm lấy nó vào lòng,vòng tay ấm ko phải của 1 người đàn ông bảo vệ nó như Vũ,mà là vòng tay chở che của 1 người mẹ…đó là thứ nó thiếu thốn nhất từ khi nó sinh ra…đôi môi mấp máy…giọng nó ngẹn lại như đang muốn bật tung cái thứ cản trở nó nơi cổ họng…
_M…ẹ…mẹ…mẹ…
Bà Khang vui mừng nhìn nó,ôm siết lấy nó,nước mắt bà trào dâng …
_Ôi,con…con gái của mẹ… – Ông ơi…Vũ ơi,con Trinh nói đc rồi… – Bà hét lên trong niềm hạnh phúc…
———–
2 tháng sau…
_Chị,chị đẹp quá,chị là cô dâu đẹp nhất – Nó phụng phịu ôm lấy tuyết cười thật tươi
_Em đấy,chừng nào mới cho chị uống rượu mừng đây hả – Tuyết cười cốc nhẹ nó…
_Nhanh thui mà…hhihihi – Nó trêu Tuyết cười thật tươi
Hôm nay trông nó như công chúa bước ra từ truyện cổ tích trong chiếc váy của phù dâu trắng hồng xếp tầng nhẹ bồng…
_2 công chúa xong chưa!!! Ôi,2 đứa xinh đẹp quá… – Bà Khang bước vào cười nói
_Cháu chào bác,cháu cám ơn bác đã đến dự lễ cưới của cháu… – Tuyết nắm tay bà Khang dịu dàng nói…
_Thật là,người trong nhà cả mà còn khách sáo,cháu là chị con bé trinh thì cũng như là con gái bác rồi… – Bà Khang hiền từ nắm tay Tuyết nói
_Mọi người xong cả chưa? – Duy từ ngoài mở cửa bước vào…
Anh sững sờ nhìn Tuyết ko chớp mắt… Nó thấy thế trêu luôn Duy
_Hehehe!!! Vợ đẹp quá nhìn sắp rớt con mắt ra rồi kìa …
_Em đó,còn ko mau cho bọn anh uống rượu mừng đi,còn bé bỏng gì đâu hả? – Duy ngượng chín mặt cốc nó 1 cái
_ Thôi,thôi…ko nói nhiều,chú rể ra ngoài đợi đi
Nó vừa nói vừa đẩy Duy ra… thì…
_um…ẹo… – Cái gì đó dâng lên,mọi thứ trong bao tử nó biểu tình kéo hết ra ngoài,Nó chạy vội vào nhà vệ sinh khiến bà Khang và Tuyết cũng lo lắng bước vào theo…
_Em sao vậy? – Tuyết lo lắng hỏi
_Con ko sao chứ? – Bà Khang cũng ko yên
_Dạ,con ko sao,dạo gần đây hay thế,chắc tại khó tiêu… – Nó vừa thở hồng hộc vừa trả lời
Tuyết và bà Khang cười cười nhìn nhau…ánh mắt sáng lên…
_Trinh,tháng này con…có chưa? – Bà Khang cười thật tươi hỏi nó
_Dạ,hình như trễ 2 tuần rồi…
Tuyết bật cười giòn tan…Nó ngẩng ngơ rồi bỗng giật mình…
_Ko lẽ ko lẽ…
_Hihihi,chúc mừng em…- Tuyết cười nhìn nó
……………
Trong tiếng tiếng chuông nhà thờ ngân vang…niềm vui huyện vào nhau nhân đôi…những cánh chim trắng mang theo tất cả nỗi buồn đau bay vút lên trong tiếng cười và niềm hạnh phúc….
Trong mỗi chúng ta ai cũng có 1 con đường riêng và đôi khi ta lạc bước vào 1 lối ngỏ ko lối thoát,chỉ có thể quay lại bước ra khỏi nó để tìm lấy hạnh phúc…người ta gọi nó là… Hẻm cụt….
************** The End **************