Chương 9: Sự thay đổi của Conrad
Buổi tối nếu không ngủ được tôi thường lén xuống nhà và đi bơi vài vòng ngoài bể bơi. Tôi sẽ bơi cho đến khi mệt rũ ra mới thôi. Và khi quay trở lại giường ngủ, có thể cơ bắp sẽ hơi nhức mỏi một chút nhưng bù lại tinh thần sảng khoái cực kì. Tôi rất thích cảm giác được cuộn tròn trong chiếc áo tắm màu xanh mềm mại của cô Susannah lúc từ dưới bể bơi đi lên. Sau đó rón rén lên lầu và ngủ vùi trong chăn mặc cho tóc vẫn còn đang ướt nhẹp. Cảm giác đó thật không có gì tuyệt bằng!
Tình cờ vào hai mùa Hè trước, cô Susannah đã phát hiện ra bí mật này của tôi và thỉnh thoảng cô cũng xuống bơi cùng. Mạnh ai người nấy bơi, không ai nói với ai tiếng nào. Nhưng cảm giác có người bơi cùng vẫn vui hơn. Và đó cũng là lần duy nhất trong toàn bộ mùa Hè mà tôi không nhìn thấy cô đội tóc giả.
Khi đó cô đang phải điều trị hóa chất nên lúc nào cũng phải đội tóc giả. Không ai được gặp cô khi cô không đội tóc giả cả, kể cả mẹ. Trước kia tóc cô Susannah đẹp lắm, vừa dài vừa mềm như kẹo bông vậy. Mặc dù bộ tóc giả cô thường đeo cũng đẹp không kém, nó được làm từ tóc người thật và loại chất lượng cao cấp nhất lúc bấy giờ. Sau đợt điều trị hóa chất tóc cô cũng đã mọc trở lại nhưng cô không để dài nữa mà cắt ngắn tới ngang cằm. Đẹp nhưng không giống như xưa. Nhìn cô Susannah bây giờ khó ai có thể hình dung ra cô ngày xưa như thế nào, trong bộ tóc dài trẻ trung đầy sức sống.
Buổi tối đầu tiên ở đây tôi lại trằn trọc không ngủ được. Lần nào cũng vậy, tôi thường phải mất một hai đêm mới quen trở lại với cái giường, mặc dù nó đã gắn bó với tôi từ những mùa Hè đầu tiên. Sau một hồi lật qua lật lại mà vẫn không ngủ được, tôi quyết định đi bơi. Bộ đồ bơi mọi năm hay mặc giờ không còn vừa nữa. Đây sẽ là buổi bơi đêm đầu tiên của tôi mùa Hè năm nay.
Cảm giác bơi một mình về đêm thật là tuyệt. Mọi thứ dường như trở nên rõ ràng hơn. Lắng nghe được từng hơi thở của chính mình khiến tôi cảm thấy bình tĩnh hơn. Nếu có thể, tôi chỉ muốn được tự do bơi lội như thế này suốt cả đêm.
Đang sung sướng bơi qua bơi lại vài vòng trong làn nước mát lịm của mùa Hè, đột nhiên tôi đá phải vật gì đó cưng cứng. Giật mình, tôi vội trồi lên khỏi mặt nước và phát hiện ra mình vừa đụng phải chân của anh Conrad. Anh đang ngồi bên mép bể, hai chân đung đưa dưới nước. Hóa ra anh ngồi quan sát tôi suốt nãy giờ, trên tay phì phèo điếu thuốc lá.
Tôi thụp hẳn người xuống nước, chỉ để lộ mỗi phần đầu – không thể để anh thấy tôi tỏng bộ dạng thế này được. Conrad con ở đó thì tôi còn ngâm mình dưới nước, cho dù phải chết cóng.
“Anh bắt đầu hút thuốc từ khi nào thế?” – tôi lên giọng phê phán – “Mà sao tự dưng anh xuống đây làm gì?”
“Em muốn anh trả lời câu nào trước?” – anh tủm tỉm hỏi.
Tôi rẽ nước tiến về phái anh ngồi, chống hai tay lên thành bể:” Câu thứ hai”
“Anh không ngủ được nên ra ngoài đi dạo” – anh nhún vai thản nhiên nói. Rõ ràng anh ấy đang nói dối. Anh trốn ra đây để hút thuốc cho thoải mái, không bị ai dòm ngó.
“Sao anh biết em ở ngoài này?” – tôi tiếp tục tra hỏi.
“Tối nào em chả ra đây bơi hả Belly. Thiên hạ ai chẳng biết.” – anh vừa cười vừa rít một hơi thuốc dài.
Anh ấy biết tôi vẫn thường hay bơi đêm? Tôi còn cứ đinh ninh đó là bí mật nhỏ của riêng tôi và cô Susannah cơ đấy. Không hiểu anh biết chuyện này bao lâu rồi nhỉ? Những người khác thì sao, không lẽ mọi người đều đã biết hết?
“Biết thế. Thế còn vụ hút thuốc, anh bắt đầu hút thuốc từ khi nào?”
“Anh cũng chẳng để ý nữa. Năm ngoái, chắc thế” – tôi biết thừa anh chỉ đang cô tình chọc tôi thôi chứ làm gì có chuyện không nhớ.
“Anh không nên hút thuốc. Bỏ ngay đi! À mà anh có nghiện không đấy?”
“Khônggg” – anh Conrad ngửa đầu cười phá lên.
“Thế thì bỏ thuốc đi. Cố là được” – tôi thuyết phục Conrad. Một khi anh Conrad mà đã quyết tâm thì không có chuyện gì anh ấy không làm được.
“Nhưng anh không thích”
“Đây không phải chuyện thích hay không thích. Hút thuốc có hại cho sức khỏe của anh”
“Em sẽ cho anh cái gì, nếu anh bỏ thuốc?” – anh giơ điếu thuốc lên, giọng đùa dùa hỏi.
Đột nhiên bầu không khí ở bể bơi bỗng trở nên khác hẳn. Toàn thân tôi như có luồng điện chạy qua, trong một thoáng tôi còn ngỡ mình vừa bọ sét đánh cơ đấy. Buông tay khỏi thành bể, tôi vội bơi giật lùi ra xa. Phải khá lâu sau tôi mới lấ
y lại được tinh thần và tiếp tục câu chuyện còn dang dở:”Chẳng có gì hết. Anh bỏ thuốc thì tốt cho anh chứ sao.”
“Em mói cũng đúng” – anh gật gù đứng dậy, dùng chân dập tắt điếu thuốc – “Chúc em ngủ ngon, Belly”. Đừng ở ngoài này lâu quá. Ai mà biết được biểu đêm sẽ có loài thú dữ nào xuất hiện.”
Cảm giác như bị điện giật bạn nãy đã qua, mọi thứ trở lại bình thường như cũ. Tôi vung tay té nước thật mạnh và chân anh Conrad lúc anh quay lưng dợm bước đi và lẩm bẩm trong bụng một mình: “Đồ dã man!” Nhiều mùa Hè trước, anh Conrad, Jeremiah và anh Steven đã khiến tôi tin lấy tin để rằng ngoài kia có một kẻ sát nhân chuyên giết trẻ con đang lẩn trốn đâu đó quanh đây. Hắn ta đặc biệt thích những cô bé mập mạp, tóc nâu và có mắt màu xanh xám.
“Thế tóm lại là anh có bỏ thuốc hay không đây?” – tôi gào lên gọi với theo.
Anh không hề đáp lại, thay vào đó chỉ vừa đi vừa khúc khích cười. Tôi có thể nhận ra điều đó khi thấy hai vai anh run bần bật lúc quay người đóng cái cổng phía sau sân nhà.
Sau khi chắc chắn là anh Conrad đã đi hẳn, tôi lập tức ngửa hẳn người ra thả mình trên mặt nước. Tôi có thể nghe và cảm nhận được tiếng tim mình đang dập hối hả trong lồng ngực, đặc biệt là trong một đêm khuya tĩnh mịch như thế này. Có gì đó khang khác ở anh Conrad. Ngay trong bữa ăn đầu tiên ở đây tôi đã nhận thấy điều này, trước cả khi anh kể cho tôi nghe về Aubrey. Anh đã thay đổi. Nhưng cái cách anh tác động đến tôi vẫn không hề thay đổi. Cảm giác của tôi đối với anh vẫn y như hồi mùa Hè năm ngoái và các mùa Hè trước đó.
“Belly, con đã gọi cho bố chưa đấy?” – mẹ hỏi
“Chưa ạ”
“Mẹ nghĩ con nên gọi cho bố, báo với bố là mọi thứ ở đây vẫn ổn.”
Tôi đảo mắt một vòng, ngao ngán trả lời:” Con e là bố cũng đang chẳng có mặt ở nhà và lo lắng gì đâu.”
“Thì dù sao cũng nên gọi báo cho bố một tiếng”
“Sao mẹ không bảo anh Steven gọi ý” – tôi cãi bướng.
” Mẹ không bảo anh gọi bởi vì anh và bố sẽ có hai tuần cùng đi thăm thú các trường đại học với nhau. Còn con thì khác, hai bố con sẽ không được gặp nhau cho tới cuối mùa Hè này”
Sao mẹ cứ phải suy nghĩ và lo lắng hộ cho người khác nhiều như thế nhỉ? Mẹ là người duy nhất tôi biết sau khi ly hôn vẫn giữ được mối quan hệ tốt với chồng cũ và cân bằng mọi chuyện.
Mẹ đứng dậy đưa cho tôi cái điện thoại, trước khi rời khỏi phòng:” Gọi cho bố con đi “. Mẹ luôn đi ra khỏi phòng mỗi khi tôi gọi điện cho bố, để hai bố con có thể thoải mái trò chuyện với nhau. Mẹ cứ làm như là tôi có bí mật gì muốn chia sẻ với bố – mà không thể kể trước mặt mẹ – lắm không bằng.
Thay vì bấm máy gọi cho bố, tôi đặt điện thoại trở lại bàn. Đáng ra bố phải là người gọi cho tôi trước, chứ không phải chiều ngược lại. Bố là bố cơ mà, còn tôi mới chỉ là một đứa trẻ con. Nói chung các ông bố không thuộc về căn nhà mùa Hè này. Kể cả bố tôi lẫn chú Fisher. Tất nhiên thỉnh thoảng họ cũng có ghé qua chơi nhưng đây không phải “nhà” của họ. Họ không thuộc về nơi đây. Căn nhà này không có ý nghĩa với họ như chúng tôi, các bà mẹ và đám trẻ con.
Chương 11: Hè năm 9 tuổi
Đám trẻ con tụi tôi đang ngồi chơi bài ngoài hiên, trong khi mẹ và cô Susannah nhâm nhi magaritar và chơi bài riêng với nhau. Mặt Trời bắt đầu lặn dần, chẳng mấy chốc đến giờ hai mẹ đứng dậy và bếp luộc ngô và chiên xúc xích cho bữa tối. Nhưng là lát nữa cơ. Giờ hai mẹ còn đang phải chơi bài đã.
“Cô Laurel, sao cô cứ gọi mẹ cháu là Beck trong khi mọi người gọi mẹ là Susannah cơ mà?” – Jeremiah thắc mắc. Cậu ấy và anh Steven cùng một phe và họ đang thua. Jeremiah vốn không mặn mà lắm với cái trò bài bạc này nên cậu luôn tìm thứ gì đó thú vị hơn để làm, để “buôn”.
“Bởi vì tên thời con gái của mẹ cháu là Beck” – mẹ vừa giải thích vừa phì phèo điếu thuốc lá. Mẹ và cô Susannah thường chỉ hút thuốc mỗi khi gặp nhau, do đó đây có thể coi là một dịp đặc biệt đối với cả hai người họ. Mẹ nói được ngồi hút thuốc cùng cô Susannah khiến mẹ cảm thấy trẻ ra. Mặc cho tôi có phản đối và ngăn cản thế nào đi nữa, mẹ vẫn cứ tiếp tục hút mỗi lần gặp cô Susannah.
“Tên thời con gái là gì ạ?” – Jeremiah hỏi. Anh Steven đập nhẹ vào bộ bài trên tay Jeremiah, yêu cầu cậu ấy tập trung chơi bài nhưng anh chàng cứ lờ đi như không biết.
“Đó là ten của người phụ nữ trước khi lấy chồng chứ sao, đồ con ếch.” – anh Conrad cau có giải thích.
“Đừng gọi em như thế, Conrad” – cô Susannah lập tức lên tiếng, trong khi hai mắt vẫn không rời bộ bài.
“Nhưng tại sao họ lại phải đổi họ?” – Jeremiah hỏi tiếp.
“Không phải ai cũng phải đổi họ, nếu không muốn. Cô không đổi. Tên cô vẫn là Laurel Danne, như trong giấy khai sinh thôi. Thật thú vị đúng không?” – giọng mạ tràn đầy kiêu hãnh. Như thể thấy tự hào vì đã không đổi họ, như cô Susannah – “Tại sao phụ nữ lại phải đổi họ của mình, chỉ vì một người đàn ông? Thật không nên chút nào.”
“Laurel, cậu thôi đi được rồi đấy” – cô Susannah ngửa bài ra trên chiếu – “Ù!”
Mẹ thở dài cái thượt rồi hạ bài xuống. “Mình không thích chơi bài nữa đâu. Chơi cái gì khác đi. Hay là chúng ta rủ bọn nhóc đi câu cá đi.”
“Ha ha … cậu phải quen dần với việc thua bài đi chứ” – cô Susannah cười đắc thắng.
“Mẹ, bọn con không đi câu cá đâu. Bọn con vẫn đang chơi bài mà. Mẹ luôn bị thua bởi vì mẹ hay ăn gian” – tôi phẫn nộ kêu lên. Thứ nhất, anh Conrad đang cùng một phe với tôi. Thứ hai, bọn tôi cầm chắc cái thắng trong tay rồi. Tôi đã cố tình chọn anh về phía phe của mình bởi vì anh luôn là người thắng cuộc. Này nhé, trong bốn đứa, anh là người bơi giỏi nhất, lướt sóng giỏi nhất và lần nào chơi bài cũng toàn thắng.
Thấy vậy, cô Susannah vỗ tay đen đét ra chiều khoái chí: “Laur, con bé đúng là bản sao hồi nhỏ của cậu.”
“Không hề, Belly là con gái của bố nó.” – mẹ vừa nói dứt lời, cả cô và mẹ quay sang nhìn nhau đầy bí hiểm khiến tôi càng suốt ruột muốn biết đó là chuyện gì.
“Là sao hả mẹ?” – tôi gặng hỏi mẹ. Nhưng tôi biết hỏi thế chứ hỏi nữa thì mẹ cũng sẽ không chịu tiết lộ thêm gì đâu. Mẹ là người rất giỏi giữ bí mật. Hơn nữa tôi trông giống bố thật mà, nhất là đôi mắt xếch và cái cằm nhọn không lẫn vào đâu được. Tôi được thừa hưởng từ mẹ đúng đôi tay.
“Con nói đúng, Belly. Lần nào chơi bài mẹ con cũng toàn tìm cách chơi gian lận thôi” – cô Susannah mỉm cười với tôi – “Mấy đứa hãy nhớ, những kẻ gian lận không bao giờ thành công”.
Cô Susannah luôn gọi tôi là con và tôi thích điều đó. Như thể chúng tôi là người một nhà và có cả một tương lai phía trước bên nhau.
Thỉnh thoảng chú Fisher cũng có ghé qua thăm mọi người vào dịp cuối tuần và tuần đầu tháng 8. Chú làm ở ngân hàng do đó không thể xin nghỉ quá nhiều ngày được. Mà thú thực là không có chú Fisher còn vui gấp tỉ. Mỗi lần chú tới Cousins, mặc dù cũng không thường xuyên lắm, là y như rằng đứa nào đứa nấy ngoan hẳn lên, đi đứng cũng chậm rãi khoan thai chứ không chạy uỳnh uỵch khắp nhà như mọi khi. Tất nhiên trừ mẹ và cô Susannah. Điều thú vị là mẹ, chú Fisher và cô Susannah hóa ra cùng học chung trường Đại học và trường của họ bé đến nỗi ai trong trường cũng đều biết nhau hết.
Cô Susannah bảo tôi nên gọi chú Fisher là “Adam” cho thân mật hơn nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn chưa tài nào làm được. Tôi cứ thấy không quen. “Chú Fisher” nghe quen hơn, với cả hai anh em tôi. Tôi nghĩ ở chú toát lên một vẻ đạo mạo khiến người đối diện không thể không gọi chú bằng cái tên đó. Không chỉ trẻ con đâu, kể cả người lớn cũng vậy. Và có lẽ chú cũng thích mọi người gọi chú là Fisher hơn.
Chú thường tới Cousins vào tối thứ Sáu và mọi người sẽ đợi chú cùng ăn tối. Cô Susannah luôn chuẩn bị sẵn đồ uống yêu thích của chú: Gừng và rượu whisky Marker’s Mark. Mẹ trêu cô Susannah sốt sắng cứ như đang chờ người yêu nhưng cô mặc kệ, lờ đi như không nghe thấy gì. Mẹ cũng trêu cả chú Fisher nữa nhưng lập tức bị chú “trả đũa” trêu lại ngay. Có lẽ từ “trêu trọc” dùng ở đây không chuẩn lắm, mà phải là “khích bác” mới đúng. Lúc này họ khích bác, trêu trọc nhau là thế nhưng lúc khác lại cười đùa như không có chuyện gì xảy ra. Điều buồn cười là: Bố mẹ tôi rất hiếm khi to tiếng, cãi vã nhau thế mà cũng chẳng mấy khi mỉm cười với nhau được nhiều như thế.
Chú Fisher khá điển trai, ít nhất cũng điển trai hơn bố tôi nhưng đồng thời chú ý lại có gì đó khó gần hơn bố. Trong mắt tôi dù sao chú cũng không đẹp bằng cô Susannah! Có lẽ bởi vì tôi quá yêu cô Susannah, tình yêu tôi dành cho cô chỉ đứng sau mẹ. Không ai có thể thay thế được vị trí này của cô trong trái tim tôi.Đôi lúc, khi bạn đã yêu quý một người thì dù họ có xấu thế nào đi nữa, trong mắt bạn họ vẫn đẹp hơn hàng triệu triệu lần. Bạn nhìn họ qua một lăng kính hoàn toàn khác với mọi người xung quanh – bạn nhìn họ bằng trái tim và tâm hồn chứ không phải bằng đôi mắt
Lần nào đám tụi tôi xin đi đâu chú Fisher cũng không quên dúi cho một đồng 20 đôla “để mua kem hay cái gì đó ngọt ngọt” và anh Conrad sẽ là người phụ trách việc cầm tiền. Cái gì đó ngọt ngọt. Từ mùa Hè đầu tiên cho đến mùa Hè năm ngoái, luôn luôn là cái gì đó ngọt ngọt. Phải nói anh Conrad rất thần tượng bố. Trong mắt anh, bố là một anh hùng. Từ lâu lắm rồi. Lâu hơn tất thảy bọn chúng tôi gộp lại. Bố đã không còn là anh hùng của lòng tôi khi tôi tình cờ bắt gặp bố tay trong tay với một nghiên cứu sinh do bố hướng dẫn, ngay sau khi chia tay với mẹ. Cô ta thậm chí còn không hề “thuận mắt”.
Để đổ lỗi cho bố về mọi chuyện – từ vụ ly hôn đến vụ chuyển nhà mới – không có gì là khó. Nhưng nếu hỏi tôi trách ai nhất trong câu chuyện đổ vỡ này thì có lẽ là mẹ. Tại sao mẹ có thể to ra bình thản và điềm tĩnh đến như vậy? Ít ra thì bố cũng đã khóc. Ít ra bố cũng tỏ ra đau khổ. Còn mẹ? Tuyệt nhiên không một chút gì hết. Gia đình chúng tôi tan vỡ và mẹ vẫn tiếp tục sống vui vẻ bình thường. Như thế thật không bình thường chút nào!
Một mùa Hè nọ, khi ba mẹ con tôi từ Cousin trở về, bố đã dọn hết đồ đạc của mình ra khỏi nhà – bản in đầu tiên các tác phẩm của nhà văn Hemingways, bộ bàn cờ, chồng đĩa CD của Belly Joel, cùng con mèo cưng Claude. Từ xưa tới nay vẫn quấn bố hơn bất kì ai trong nhà nên bố mang nó theo cũng là đúng. Nhưng dù sao tôi vẫn cảm thấy buồn. Ở một khía cạnh nào đó, sự trống vắng mà Claude đ
ể lại trong căn nhà này còn nhiều hơn cả bố. Đi tới đâu tôi cũng nhìn thấy sự hiện diện của nó, như thể nó mới là chủ nhân thực sự của ngôi nhà này.
Sau đó bố đã đưa tôi đi ăn trưa ở quán Applebee’s và nói lời xin lỗi với tôi: “Bố xin lỗi vì đã mang con Claude đi. Con có nhớ nó nhiều lắm không?” Sau khi rời khỏi nhà bố bắt đầu để râu quai nón. Trông thật chịu. Tôi thấy khó chịu với bộ râu mới của bố; và tôi thấy khó chịu với chính cả bữa trưa này.
“Không ạ” – tôi nhìn chằm chằm vào bát xúp rau trên bàn – “Nó là của bố mà”
Vậy đấy,bố nuôi Claude còn mẹ nuôi anh Steven và tôi. Mọi người đều vui vẻ với sự lựa chọn của mình. Cứ cuối tuần hai anh em tôi sẽ đến ở với bố ở căn hộ bố mớ mua sau khi ly dị. Nhà bố lúc nào cũng như có mùi nấm mốc, mặc dù bố thường xuyên thắm nến hương trong nhà.
Tôi chúa ghét mấy loại nến thơm kiểu đó, và mẹ cũng vậy. Chúng làm tôi hắt xì hơi liên tục. Tôi có cảm giác việc được tự do thắp bất kì loại nến thơm nào tuỳ thích khiến bố cảm thấy độc lập hơn, mới mẻ hơn. Ngay lần đầu tiên tới nhà bố, vừa mở cửa bước vào đã bị cái mùi hương đáng ghét đó xộc ngay vào mũi. Tôi rú lên: “Áaaaa, bố thắp nến thơm đấy à?” Không lẽ vừa mới dọn ra khỏi nhà chưa được bao lâu mà bố đã quên mất vụ tôi bị dị ứng rồi sao?
Mặt đầy ăn năn, bố gật đầu thú nhận là đã đốt chút nến trước khi tôi tới thật. Và bố cũng hứa sẽ không làm như vậy nữa. Nhưng chỉ khi tôi có mặt ở đó thôi. Mặc dù bố đã mở toang cửa cho bay hết mùi nhưng tôi vẫn ngửi thấy chúng.
Nhà của bố có hai phòng ngủ, bố ở phòng chính, còn tôi ở phòng còn lại với một chiếc giường đôi và chăn ga màu hồng. Anh Steven ngủ trên sô-pha ngòi phòng khách – một chỗ ngủ đáng mơ ước, tha hồ xem TV. Trong khi phòng của tôi chẳng có gì ngoài cái giường và cái bàn trang điểm màu trắng mà hầu như tôi không bao giờ đụng tới. Quần áo tôi mang theo tới đây cũng chỉ cần một bên ngăn kéo là đủ, các ngăn còn lại lúc nào cũng trong tình trạng rỗng không. Ngoài ra còn một cái giá sách đầy ự chững cuốn sách bố mua cho tôi. Niềm vui của bố là được tặng sách cho con gái. Bố vẫn luôn hy vọng rằng tôi sẽ giống như bố, yêu thơ ca và thích đọc sách. Tôi thích đọc sách nhưng không phải theo cái cách mà bố kỳ vọng ở tôi. Tôi sẽ không bao giờ có thể ngồi một chỗ ôm quyển sách và miệt mài nghiên cứu để trở thành học giả như bố được. Tôi thích tiểu thuyết, nhưng không phải sách về người thật việc thật. Còn nữa, tôi rất ghét bộ chăn ga gối đệm màu hồng kia. Nếu bố chịu hỏi tôi trước một câu, tôi sẽ nói là màu vàng, chứ không phải là màu hồng.
Nhưng dù sao như thế là bố cũng đã cố gắng lắm rồi. Cố gắng theo cánh của riêng bố. Bố thậm chí đã mua lại một chiếc piano second-hand và loay hoay đặt nó trong phòn ăn , chỉ vì muốn tôi vẫn có thể tập đàn mỗi khi đến đây chơi vào dịp cuối tuần. Có điều bố không hề biết là cái đàn này âm điệu bị sai lệch hết nên dù có muốn thì tôi cũng khó mà tập nổi. Tất nhiên, tôi không nỡ lòng nào nói cho bố biết điều đó.
Đây cũng là một phần lí do tại sao tôi luôn mong ngóng đến mùa Hè. Bởi như thế tôi sẽ không phải đến ở căn hộ bé tẹo buồn tẻ đó với bố. Không phải vì tôi không thích gặp bố. Ngược lại, tôi thương và nhớ bố vô cùng. Có điều đối với tôi căn hộ đó quá bức bối. Giá như tôi có thể gặp bố ở nhà mình thì tốt biết mấy. Căn nhà thực sự của chúng tôi. Giá như mọi chuyện quay lại được như xưa. Vì mẹ đã ở với chúng tôi suốt Hè nếnau khi quay trở về đến lượt bố sẽ đưa anh em tôi đi chơi riêng. Ba bố con tôi thường sẽ bay tới Florida thăm ông bà nội. Mỗi lần như vậy thật không khác gì đày bởi vì bà sẽ tìm mọi cách bắt bố hàn gắn lại với mẹ – người mà bà cưng chiều hơn cả con gái ruột. Mặc dù bố mẹ ly dị cũng đã lâu nhưng cứ hễ lần nào gặp là y như rằng bà sẽ hỏi: “Gần đây con có thường hay nói chuyện với Laurel không?”
Tôi không thích cái cách bà cằn nhằn cử nhử bố như vậy. Chuyện này dù sao cũng không nằm trong tầm kiểm soát của bố. Nói ra thì thật mất mặt nhưng chính mẹ là người đề nghị chia tay trước. Chính mẹ là người làm đơn và đứng ra làm mọi chuyện. Điều này thì tôi có thể khẳng định. Nếu không, bố chắc chắn sẽ vẫn tiếp tục bằng lòng với cuộc sống đều đều trong ngôi nhà hai tầng màu xanh của chúng tôi cùng Claude và những cuốn sách của mình.
Bố có lần đã nói với tôi rằng Winston Churchill từng nói nước Nga là một câu đố, được bao bọc bởi sự thần bí, bên trong một điều bí ẩn. Theo lời bố thì ngài Churchill đáng kính chính là đang nói về mẹ. Đấy là trước khi xảy ra vụ ly dị. Bố nói bằng cái giọng nửa cay đắng, nửa tôn trọng. Ngay cả khi không còn yêu mẹ nữa thì bố vẫn luôn ngưỡng mộ mẹ.
Nếu được lưaj chọn có lẽ bố sẽ muốn được ở bên mẹ suốt đời và cố gắng tìm ra lời giải đáp cho điều bí ẩn mang-tên-Laurel. Giải câu đó luôn là sở trường của bố – một người luôn thích các định lý và học thuyết. X luôn phải bằng với cái gì đó. Không thể chỉ đơn thuần là X.
Trong mắt tôi, mẹ không đến mức bí ẩn như bố nói. Mẹ là mẹ của tôi. Một người mẹ luôn thấu tình đạt lí và tràn đầy tự tin. Trong mắt tôi, đọ bí ẩn của mẹ chỉ giống như một cốc nước trắng. Mẹ biết bản thân muốn gì và không muốn gì. Và điều mẹ không muốn chính là tiếp tục làm người phụ nữ của bố. Tôi cũng không biết đó là do mẹ đã hết yêu bố hay là vì mẹ chư từng yêu bố.
Mỗi khi hai anh em tôi cùng bố đến Florida thăm ông bà nội thì mẹ sẽ tự đi du lichj một mình tới nhưng vùng đất xa xôi như Hungary hay Alaska. Mẹ luôn đi một mình. Mẹ chụp rất nhiều ảnh nhưng tôi chẳng bao giờ xin mẹ cho xem và mẹ cũng chẳng bao giờ hỏi tôi có muốn xem không.
» Xem Tiếp