Rầm!
Thư nổi giận bừng bừng đập mạnh lên tủ đựng quần áo trong phòng thay đồ.
Cái bọn khốn ấy dám giỡn mặt với nó sao?!
Nửa cuối hiệp một, lão huấn luyện viên khó ưa kia tung ra tảng thịt di động làm một cú bom tấn hoành tráng.
“Kẻ gác cổng” cái khỉ gì chứ, “chó canh cửa” thì có! Tên chết tiệt ấy cậy nhiều thịt giữ khư khư cái bảng rổ đàn áp đối thủ.
Nạn nhân đầu tiên là Phong, gã đã bị tên này đạp mạnh vào chân dẫn đến đầu gối va mạnh xuống sàn, bầm tím hết lên. Dù sao đó trọng tài đã thổi còi tính cho thằng cha đó một lỗi và Phong được quyền ném phạt. Tuy nhiên, do chấn thương nặng không thể tiếp tục thi đấu được nên gã bị đưa ra ngoài sân và việc ném phạt bị huỷ bỏ.
Mất đội trưởng như rắn mất đầu, tiếp đó các cao thủ của đội bóng cũng lần lượt nối gót. Duy bị đấm thâm đen hõm mắt bên phải, Việt bị hất vào hàng ghế đại biểu và vỡ đầu chảy máu không ngừng.
Thư không còn cách nào khác là phải đưa hai người đó ra sân, thay các cầu thủ ở hàng ghế dự bị vào.
Giờ trên sân lẽ ra có bốn linh hồn của đội bóng nhưng giờ đây chỉ còn một người – đó là Nhân.
Dù vậy, cậu ta chơi cứ như một cái bóng trên sân do bị tách ra khỏi anh trai mình, đối đầu với đối thủ nặng kí. Lại thêm, áp lực lớn lao từ phía cây cột chống trời sừng sững kia, sự kiêu ngạo đắc thắng thường ngày dường như bốc hơi hết và quan trọng là cậu ta không đặt một chút niềm tin nào vào đồng đội của mình.
Lúng túng trong cách điều khiển trận đấu, vụng về khi dẫn bóng do hầu hết tất cả các thành viên trường N đều tập chung vào kèm từ mọi phía đã khiến Nhân dễ dàng bị cướp bóng và bị đối thủ thuận lợi ghi điểm.
Tính đến thời điểm hiện tại, hiệp một đã kết thúc, tỉ số là sáu chín – bốn ba và phần thắng nghiêng về phía trường N. Nếu tình trạng này cứ tiếp tục kéo dài đến hết hiệp hai, bên đội Thư có thể thua còn đậm hơn đội bóng quán quân kia.
Nghĩ đến điều đó, Thư nghiến chặt hai hàm lại, điên tiết chử.i rủa một tiếng:
- Thằng khốn ấy! “Kẻ gác cổng” cái cục ấy khô! “Chó gác cửa” thì có!
Các thành viên trong đội trông vẻ mặt tức tối của Thư thì đồng loạt thở dài tự trách:
- Xin lỗi đội trưởng, là chúng tôi kém cỏi!
Thư liếc nhìn về phía Phong đang bó ngối ngồi gục đầu trên ghế, Duy phải che một bên mắt, Việt bị băng bó ở trán đang nằm im thin thít trên ghế, Nhân tựa người vào tường trầm ngâm nhìn xuống mặt đất. Không khí lúc này thật ảm đạm!
Nó hít sâu một hơi, giơ tay lên vỗ vỗ hai bên thái dương:
- Lỗi không phải do mọi người! Là do tôi háo thắng, bất cẩn và thiếu cân nhắc. Cũng là do bọn trường N đưa tảng thịt trôi sông bệnh hoạn kia vào nhằm mục đích tống hết thành phần chủ chốt của chúng ta ra sân, tung hỏa mù làm rối loạn dẫn đến tranh chấp nội bộ, sụt giảm tinh thần chiến đấu của cầu thủ bên ta. Giờ, ngồi trách ai cũng vô dụng, chúng ta phải thay đổi chiến lược!
- Thay đổi chiến lược!?
Mọi người trong phòng nghe vậy liền đồng loạt dồn hết sự chú ý về phía Thư, ngay cả Phong cũng vậy.
Ánh mắt Thư ngạo nghễ nhìn khắp xung quanh một lượt, chắc nịch đáp lại:
- Đúng! Mọi người còn nhớ luật chơi Rombie của game Crossfire chứ?
Tất cả lại không hẹn mà cùng gật đầu.
Nhận thấy vấn đề bản thân đưa ra đã hấp dẫn sự chú ý của những người xung quanh, Thư được thể liến tháo nói tiếp:
- Tình thế chiến đấu của chúng ta bây giờ giống như trận đấu Rombie, một đám người chống lại một con Rombie. Ai bị cào, người đó sẽ quay lại cào những người khác trong đội, dẫn đến tất cả đều liên luỵ và có thể tất cả sẽ trở thành rombie. Các đàn anh, đàn em và các bạn của tôi, đội bóng ta giống như hiệu ứng domino, chỉ cần một người bị chèn ép đền sụp đổ thì tất cả cũng theo đó sụp luôn. Cho nên, nếu ai cảm thấy không đủ sức mạnh để đạp ngã con “chó canh cổng” giữ khư khư cái bảng rổ kia thì đừng nên đánh bom liều chết, hãy chạy về phía đồng đội! Một người cầm trích ghẻ bắn Rôm không chết, nhưng nhiều trích ghẻ thì con Rôm đó sẽ chết không toàn thây! Còn về phần chiến lược, hãy làm theo lời tôi, chúng ta còn một “đứa trẻ ngoan” có thể cứu vớt tình thế lúc này. Dù chơi hay không chơi thì mọi người cũng đã xác định là sẽ thua, đây là một trò tiêu khiển, đừng quá đặt nặng vấn đề thắng thua, cứ chơi đã đời! “Chết vinh còn hơn sống nhục”, ít nhất thì phải đá thằng to xác kia ra khỏi sân! Có rất nhiều cách đá, cách nào cũng cần sự hợp tác của mọi người!
Nhìn vẻ mặt xấu xa đầy đắc ý của Thư, những thành viên trong đội tự nhiên cảm thấy như có trận gió lạnh thổi qua.
Giờ nó đang nắm chặt lòng bàn tay lại, xung quanh hừng hực lửa chiến.
Đội trường của họ thường ngày dễ thương, dễ mến. Nhưng đến khi đụng vào thì sẽ trở nên cực kì nguy hiểm. Có lẽ trường N đã thực chọc giận nó!
Hết thời gian nghỉ, cả đội lại tiếp tục ra sân thi đấu. Cả ba người kia dù bị thương nhưng vẫn ra ngồi ở hàng ghế dự bị để coi trận đấu, và chủ yếu…coi Thư làm sao xoay ngược chiều kim đồng hồ.
“Đứa trẻ ngoan” trong lời nó nói là một tên nhóc lớp mười tên Lâm, cao còn chưa quá mét sáu lăm – nổi tiếng là một con rùa lề mề, ít nói và mờ nhạt. Điều này làm mọi người rất tò mò về tài năng của cậu ta.
Theo như chiến lược của Thư, tên to xác kia đã phạm ba lỗi do đánh trọng thương ba thành viên bên đội nó. Lẽ ra thì tên đó phải sớm bị đưa ra khỏi sân để tránh bị phạm năm lỗi và mất quyền thi đấu trong trận sau.
Nhưng, huấn luyện viên bên đó vẫn đưa gã ra sân thì Thư suy đoán rằng gã chỉ đứng đấy để tạo áp bức chứ sẽ không tham gia vào trận bóng.
- ” Nếu ‘Kẻ gác cổng’ đứng dưới bảng rổ thì tốt nhất là bên ta sẽ không đi về phía bảng rổ nữa! ”
Câu nói này của Thư ban đầu làm ai cũng thấy khó hiểu. Nhưng sau khi ra đến sân bóng thì họ mới hiểu rằng không nhất thiết phải lại gần bảng rổ thì mới ném bóng.
Ném bóng ba điểm – một loại đột kích bảng rổ từ vị trí xa.
Ở hiệp một, hầu như tất cả đều đứng đực ra và trông chờ vào Nhân – niềm hy vọng cuối cùng. Tuy nhiên ở hiệp đấu thứ hai, dường như tất cả đều chơi đơn giản là vì bản thân mình.
Nhân cũng vậy, cậu ta trở nên hăng hái hơn cũng bởi trước trận đấu, Thư đã đứng giậy và hét to ngay lúc cậu vừa bước vào giữa sân:
- Nhân! Ông nhớ những gì tôi đã nói ở quán trà sữa không? Trở thành chính mình vẫn tốt hơn, đừng chơi như cái bóng của “người ta”!
Có thể mọi người không hiểu, nhưng Nhân hiểu. Qua sự thảm bại nặng nề vừa rồi, cậu đã nhận ra bản thân cậu bấy lâu nay toàn lép vế anh trai rồi ra oai và tự cho là mình giỏi. Song sinh là hai chứ không phải một, cho dù có sinh đôi thì vẫn là hai cá thể độc lập, hai cái “tôi” khác nhau. Đã đến lúc phải thoát khỏi bóng ma của anh trai!
Coi bóng rổ là niềm vui, coi trận đấu là giải trí, họ mới nhận ra là khả năng của đội mình hơn đối thủ gấp bội do Thư đòi hỏi không khắt khe trong việc luyện tập nhưng lại nêu cao tính kiên nhẫn. Bởi vậy, tất cả đều gắng gượng đến cùng.
Nhịp độ trận đấu giảm đi rất nhiều, các thành viên đều chơi theo lối một đối một, chậm mà chắc để kèm chặt đối thủ.
Sau một hồi, rốt cuộc thì Nhân cũng tìm ra được yếu điểm bên trường N là còn vụng về trong cách truyền bóng và tầm nhìn hẹp, không biết quan sát thế cục trận đấu.
Lựa sơ hở, cậu ta lập tức không ngần ngại mà truyền cho đồng đội.
Bóng cuối cùng cũng về tay Lâm. Lập tức, mọi người nín thở quan sát từng cử chỉ của cậu nhóc.
Cậu cũng có vẻ rất căng thẳng, cánh tay luống cuống từ từ đưa bóng lên cao. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên má được ánh đèn phản chiếu tỏa ánh sáng lấp lánh.
Soạt.
Bóng rất nhẹ nhàng mà lọt vào khung tròn ngay trước mắt “kẻ gác cổng”. Lâm vẫn còn đứng đấy, ngây người và nhìn những gì khó tin vừa diễn ra. Ngay cả khi các thành viên khác vỗ vai tuyên dương thì vẫn đờ ra.
Cậu đã ném vào!
Lần đầu ném vào khi đứng trước mặt đám đông!
Lâm còn nhớ mùa hè khi mà cậu còn chân ráo chân ướt gia nhập đội bóng. Lúc ấy, cậu rất ngại chơi bóng với bất cứ ai bởi cậu rất xấu hổ với tốc độ của bản thân – cái tốc độ không xứng để chơi bóng rổ.
- ” Cậu nhóc, nhóc muốn thưởng kẹo hay phiếu bé ngoan? ”
Ban đầu, Lâm không nghĩ ra được Thư nói câu này biểu thị điều gì. Nhưng sau này cậu đã hiểu tường tận.
Nếu như ở lớp mẫu giáo, đứng một chỗ và không đi đâu cả sẽ là một đứa trẻ ngoan, nhưng trên sân bóng thì không có chỗ đứng cho một đứa trẻ ngoan!
Thư đã từng bâng quơ ám chỉ với Lâm: ” Không nhất thiết phải điên cuồng mà chạy mới là di chuyển. Nhóc không cần đi đâu xa, hãy để trái bóng làm điều đó thay cho! Nhóc có khả năng ném bóng ba điểm không thua kém ai, đó là điểm mạnh của nhóc! “. Chính do đó mà cậu đã mải miết thực hiện duy nhất một loại động tác: đứng ở vị trí ba điểm, cầm bóng và ném.
Khó khăn sẽ trở nên dễ dàng nếu nó trở thành thói quen.
Cậu đã được công nhận, cậu đã có đồng đội.
Lâm mừng rỡ chạy về phía Thư, xòe bàn tay đưa ra và đồng thời hô lớn:
- Em giờ là người lớn rồi đội trưởng! Người lớn hư, không phải đứa trẻ ngoan!
Thư bật cười đập tay với Lâm, giơ ngón cái lên nháy mắt với cậu nhóc:
- Hehe, ừ thì lớn rồi! Tiếp tục phát huy héng!
Đội Thư khí thế hừng hực dốc toàn lực tăng tốc tấn công nhanh dần, Lâm thì liên tục phát huy thế mạnh ném ba điểm của bản thân khiến “kẻ gác cổng” phải rời bảng rổ đến kèm cậu.
Một người cực lớn đấu tay đôi với một người cực bé thì ai sẽ thắng?
Tất nhiên chưa chắc là người cực lớn. Bởi gã quá cao nên sẽ rất khó quan sát mọi cử động nằm dưới tầm mắt. Nhất là khi gã lại đang chơi cứng nhắc trong nỗi nơm nớp lo sợ bị phạm lỗi.
Chính vì thế, Lâm rất dễ dàng hẫng tay trên của tên to xác đó, bảng rổ lại để trống cho Nhân tự do xoay sở.
Cho đến gần cuối hiệp, tỉ số cách biệt đã rút ngắn còn chín quả, rồi sáu quả.
Tảng thịt trôi sông kia rốt cuộc không khống chế nổi nữa, ngay khi Lâm vừa ném sắp lọt lưới đến nơi thì nhảy lên, vung tay và làm một cú đập ruồi dũng mãnh.
Huýt!
Tuy nhiên, trọng tài đã thổi còi bắt lỗi. Lỗi đập bóng phía trên bảng rổ. Lỗi này rất ít người có thể phạm bởi chẳng mấy ai với qua được cái khung rổ để mà chạm vào bóng.
- Hí hí hí…hí hí…
Thư thấy thế thì sung sướng che miệng cười thâm thuý nhìn lão huấn luyện viên trường N đang cay hộc máu, nghiến răng kèn kẹt.
Mọi việc đều đi theo đúng kế hoạch của Thư. Tên vượn người to xác kia đã phạm bốn lỗi. Ông ta giờ đây chỉ có hai lựa chọn. Một là tiếp tục “kẻ gác cổng” ở lại sân và tiếp tục bị phạm lỗi nữa rồi bị tước quyền thi đấu luôn, dù vậy thì đội Thư vẫn có năm mươi phần trăm cơ hội thắng. Hai là cho gã ra khỏi sân, Lâm ghi điểm tiếp và rồi đội bóng của lão sẽ bị loại, lúc đấy mang “kẻ gác cổng” về trang trí cho vui nhà vui cửa!
Tiến thoái lưỡng nan!
Thư muốn chờ xem lão huấn luyện viên cáo già đó xử lý ra sao!
Thư cứ chìm trong thế giới của những chiến thuật bóng rổ mà chẳng hay biết có một ánh mắt không ngừng dõi theo từng cử chỉ, biểu hiện của mình.
Phong mấy ngày nay giả vờ lơ Thư đi, nhưng thực chất gã không giây nào rời mắt khỏi nó.
Phong cứ nghĩ mãi, không biết nếu một ngày nào đó không có gã ở bên cạnh, Thư có hay không cảm thấy trống trải?
Nhưng sự thật thì sao?
Thư vẫn hoạt bát, vẫn vui vẻ, thậm chí còn trưởng thành và chín chắn hơn. Thư có phải đã cho gã giống như một thói quen? Vì đã là thói quen nên không cần thiết?
Nghĩ đến đó Phong mím chặt môi lại, rũ mắt nhìn xuống sàn.
Vậy, những việc bản thân làm bấy lâu nay chứng tỏ điều gì? Để đổi lấy một thói quen thường trực sao?
* * *
Trong tình thế cấp bách, huấn luyện viên bên trường N quyết định tạm dừng trận đấu để họp kín nội bộ.
Sau một lúc, họ quyết định tiếp tục để “kẻ gác cổng” ở lại sân thi đấu. Sau pha phạm lỗi của gã thì nhóc Lâm được ném phạt một quả, tỉ số rút ngắn còn sáu chín – sáu tư, phần thắng vẫn nghiêng về phía trường N.
Lần này chiến thuật có vẻ thay đồi, các cầu thủ bên phía trường N có vẻ chơi bình tĩnh hơn ban nãy, tất cả đều tập chung kiểm soát chặt chẽ không cho thành viên bên đội Thư tiến thêm bước nào.
Thư phát hiện ra ông huấn luyện viên cáo già ấy đã quyết định không tấn công nữa mà chơi theo chiến thuật phòng thủ an toàn. Nó muốn đập đầu vào tường vì đã quá đắc ý.
Còn cách biệt năm quả nữa, đã thắng đâu mà vội mừng?
Nếu như lão cáo già ấy cứ cho đội chơi theo lối này đến cuối hiệp thì bên Thư sẽ thua chắc! Hơn nữa, nó lại quên mất rằng ngoại trừ tên to xác kia thì cả bốn thành viên còn lại trên sân vẫn nằm trong giới hạn an toàn không phạm lỗi nào hoặc là chỉ mới phạm một hay hai lỗi. Cho nên, nếu như cảm thấy bảng rổ nguy hiểm thì bất cứ thành viên nào cũng có thể thay gã làm “nhiệm vụ”.
Thư quan sát một lượt quanh sân rồi lại nhìn bảng tỉ số giữa hai đội hiện tại, nhìn thời gian chỉ còn năm phút. Khóe môi bỗng dưng cong lên thành một vòng cung tuyệt đẹp.
Không hẳn!
Đã tấn công là phạm lỗi, phạm lỗi thì sẽ có ném phạt. Trừ khi bên đội trường N còn kẻ thứ hai “trâu bò” hơn tên “kẻ gác cổng” kia có thể đánh trọng thương nặng không thể thi đấu tiếp được, chứ nếu không thì dùng ném phạt để gỡ điểm cũng là ý hay!
Chưa kịp để nó suy nghĩ thêm gì, cả hội trường thi đấu giống như cơn sóng ào lên. Những tiếng vỗ tay, tiếng reo hò vang dội cả sân bóng.
Bóng đã vào tay Lâm! Tuy nhiên, các cầu thủ bên trường N lại chuyển hướng sang kèm Lâm và Nhân. Hai người kiểm soát Lâm, hai người kiểm soát Nhân, còn các thành viên còn lại thì để trống.
- Oh?! Phòng thủ an toàn một đối một, nếu bóng vào tay Lâm hoặc Nhân thì tập chung kèm chặt cả hai. Đây là sách lược của lão ta? – Thư đưa ngón tay cái lên vuốt chóp mũi, nhếch môi cười lạnh – Quả là đỉnh cao của một phương pháp…ngu xuẩn!
Chiến lược của lão huấn luyện viên trường N quả đúng như Thư nói, đó là một phương pháp ngu xuẩn, không những thế nó còn rất chủ quan và phiến diện. Bởi ngay sau đó, Lâm đã cầm bóng nhưng không ném, tên nhóc đó đã khom xuống truyền cho một đồng đội đang chạy đến gần mình.
Đồng đội đó nhận được bóng, ngay tức khắc đứng ở vị trí ba điểm ngay cạnh ném thẳng vào rổ trong sự ngỡ ngàng của mọi người – ngoại trừ thành viên đội Thư. Họ đã nhận ra, họ không mạnh, nhưng chẳng qua đối thủ quá yếu.
Tiếng soạt lần nữa vang lên thật êm tai. Tỉ số cách biệt bây giờ còn hai quả.
Lão cáo già kia đã quá khinh thường đội gán mác “dự bị” rồi! Sở dĩ trường quán quân thua là vì họ đã quá tập chung vào những thành phần chủ chốt, họ chơi vì muốn chiến thắng cho nến khi mà các thành phần đó bị đẩy ra khỏi sân thì thế trận của họ đã trở nên bất lực.
Nhưng Thư thì khác, nó yêu cầu sự chăm chỉ luyện tập cho dù có ở trong đội hình chính thức hay không. Do đó, kĩ thuật của mỗi thành viên còn lại trong đội không phải quá tốt nhưng đều đạt yêu cầu. Ít nhất, nếu không bị chắn thì họ có thể ném rổ ở mọi vị trí. Đúng vậy, không ai giám sát, đó là thất sách!
Nó đã không tập chung riêng một ai, mà sát xao chỉ dẫn từng người một. Đơn giản là đam mê, chẳng có gì không làm được!
Thời gian chỉ còn vài phút ngắn ngủi, tình hình chận đấu vẫn còn rất căng thẳng. Giờ thì bên trường N không lơ là bất cứ thành viên nào bên trường Thư nữa.
- Wow!
- Trường kia hình như lần đầu thấy, nhưng chơi cừ quá!
- Tống thằng bự tổ chảng kia ra khỏi sân!
Khán giả gần như, mà không, chính xác là tất cả đã cùng hô hào cổ vũ cho trường Thư. Cái tên trường nó – NAQ – sớm muộn gì cũng trở thành huyền thoại trong các cuộc bóng rổ trung học.
Bóng lại một lần nữa nằm gọn trong tay Lâm trong vài chục giây cuối, cậu nhóc đang đứng bên ngoài vòng tròn. Lần này chỉ có một người cao lớn nhất không phải “kẻ gác cổng” ra kèm, những người khác chú ý phía sau lưng cậu nhóc.
Nhưng không, Lâm không truyền cho ai cả, cậu vươn lên tính ném rổ. Đối thủ kia cũng giơ hai tay lên chắn. Rồi sau đó…
- ĐỘNG TÁC GIẢ??
Cả hội trường như bừng lửa lên. Lâm giơ bóng là động tác giả lừa đối thủ, cậu nhóc cúi xuống, lách qua người tên kia, đứng ngay phía sau lưng – vạch chuẩn của vị trí ba điểm mà ném thực sự. Tên kia còn đang trong tư thế phòng thủ nên không kịp ngăn cậu nhóc lại.
Năm giây…
Bốn giây…
Ba giây…
BỘP!
Huýt!!
Tiếng còi vang lên đúng thời điểm còn khoảng hai giây cuối cùng, nhưng không phải là tiếng còi kết thúc trận đấu, mà là tiếng còi bắt lỗi.
“Kẻ gác cổng” tại giây phút quyết định đó đã không suy nghĩ mà theo bản năng xông lên túm lấy cánh tay trái dùng để đỡ bóng của Lâm, kéo cậu nhóc ngã uỵch xuống sàn.
- A! Chết tiệt!!
Cú đó tuy không quá thô bạo nhưng cũng đủ để cậu hơi sái cánh tay trái.
Thư cùng các đồng đội khác cùng tiến về phía Lâm, vẻ mặt lo lắng hỏi thăm:
- Có sao không?
- Có vẻ không ổn rồi! Phải đưa cậu nhóc ra sân thôi!
Lâm dù đau lắm nhưng vẫn cố nhịn xuống, cậu cắn chặt môi cười yếu ớt:
- Em ổn, một chút này không nhằm nhò gì cả!
Thư nghe vậy hai mày nhíu lại, nó thẳng thừng ngắn lời cậu:
- Không được, sức khỏe là quan trọng nhất, tôi không thể để nhóc ở lại sân thi đấu được nữa! Thua thì thôi!
- Không! Chúng ta còn cách biệt hai quả, với hai quả ném phạt này thì chúng ta sẽ thi tiếp hiệp phụ. Đội chúng ta mạnh hơn họ nhiều, chúng ta sẽ thắng! Vì… – Lấm ngước lên, đưa ngón trỏ ra, tạo hình bàn tay giống khẩu súng, chĩa thẳng vào tên to xác còn đang đứng ngây người kia – …em đã tống “kẻ gác cổng” ra khỏi sân!
- Nhưng…
- Em hồi cấp hai thường xuyên bị bắt nạt, đã từng lên viện bó chân bó tay đủ kiểu. Quả thực, một chút này đối với em chẳng nhằm nhò gì. Nhưng em chưa từng cố gắng vì điều gì. Làm ơn, hãy để em thử cố gắng một lần!
Nhìn vẻ mặt khẩn thiết của Lâm, Thư trầm mặc đứng lên, xoay người bước về phía ghế ngồi ngoài sân:
- Tốt thôi, nếu đó là điều nhóc muốn.
Lâm mỉm cười, dùng tay phải tì xuống mặt đất, đứng dậy và nói với trọng tài:
- Cháu sẽ ném phạt.
Trọng tài suýt nữa thì quên đi nhiệm vụ của chính mình. Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp ông thấy một trận đấu kịch tính đến vậy ở một đất nước vốn không phải cái nôi của bóng rổ. Nếu có thể, ông hy vọng chiến thắng sẽ có mắt nhìn người.
Ở cú ném phạt đầu tiên, mọi người đều hồi hộp nín thở nhìn về phía bảng rổ, phía cậu nhóc có tầm vóc thấp bé.
Lâm cũng rất căng thẳng bởi lúc này đây, cậu chỉ có thể chơi bằng một tay.
Cậu bước đến vị trí ném phạt, ôm trái bóng trên tay hướng tới khung rổ.
Chính cậu cũng không nhớ nổi bản thân đã tập bao nhiêu lần duy chỉ một động tác ném rổ, nó dã thành thói quen ăn sâu trong tiềm thức của cậu.
Ném bằng một tay, tốt thôi mà! Chỉ cần tưởng tượng rằng có cánh tay vô hình đang đỡ. Dù bình thường dùng hai tay để ném, nhưng thực chất tay để ném thực sự chỉ có một, tay còn lại chỉ là đệm đỡ. Không sao cả, đã là thói quên thì sẽ mãi là thói quen!
Lâm hít sâu một hơi, cậu cầm chắc quả bóng đưa lên cao, tưởng tượng mình đang tập như thường ngày, khẽ tung bóng lên không trung.
Bóng bay một đường thẳng vào trong rổ.
Cả sân bóng rạo rực hẳn lên bởi những tiếng hô.
- Oa! Vào rồi!
- Người lùn chơi cừ quá đi mất!
- Giỏi thật đấy! Một quả nữa thôi là thắng rồi!
Điều đó đàng tiếp thêm tinh thần cho Lâm. Cậu cúi xuống nhặt quả bóng thứ hai đặt dưới chân, giơ lên và thực hiện động tác như vừa rồi. Bóng lại thế, bay vút giữa không trung mang phép lạ và hơi thở đến cho trận đấu.
Binh.
Tuy nhiên, bóng đã đập vào khung rổ rồi bật ra ngoài. Những cầu thủ bên trường N thì tranh thủ giữ bóng, còn bên đội Thư thì hy vọng gỡ lại với cú bắt bóng bật bảng.
Huýt!
Nhân đã bắt được bóng, nhưng tiếng còi kết thúc trận đấu thực sự vang lên.
Đội nó đã thua, chỉ với một điểm.
Lâm mệt mỏi run rẩy khuỵ xuống sàn. Cậu đã chơi trò hên xui, cú ném phạt đầu tiên đã may mắn vào được.
Dù vậy, nếu cầm một cây bút chấm liên tục lên tờ giấy trắng, khả năng chấm được hai lần cùng một chỗ là một phần trăm. Và may mắn cũng thế, nó không thể đến lần hai.
Thư đứng lên, nó bước về phía lâm, đưa tay lên xoa đầu cậu:
- Không sao, cậu đã thắng, chúng ta đã thắng, ít nhất là đã thắng chính bản thân mình!
Tại một quán lẩu dân dã, tất cả các thành viên trong đội bóng cùng vây quanh hai chiếc bàn lớn kê sát nhau, ở giữa là nồi lẩu đang sôi sục, xung quanh bày biện rất nhiều đĩa hải sản tươi nguyên đã được thái lát và tẩm gia vị.
Thư cầm cốc nước cô ca giơ lên trên không trung, ra hiệu cho các thành viên trong đội bóng cùng cạn ly:
- Zô nào!
Duy không biết nhảy từ đâu ra, cầm chiếc cốc thuỷ tinh ngay trước mặt Phong cụng ly với nó:
- Nhào zô!!
Thư nhìn lướt từ đầu tới chân Duy. Cậu mặc một chiếc áo kẻ sọc đen trắng, chiếc quần bò thun, mắt đeo kính râm đứng giữa trời tối trông như tên biến thái. Nó ném cho cậu một cái lườm sắc bén:
- Đấu đá gì mà nhào vô ở đây? Hiệp sĩ chột mắt, tưởng cắm rễ ở nhà chứ? Hóa ra vẫn đi à?
Duy đặt cốc xuống, mắt nhìn về phía chân trời xa mặc dầu “chân trời xa” đã bị nóc nhà che khuất. Cậu đưa tay vắt chéo trước lồng ngực, vẻ mặt ngây thơ khó có loại văn nào có thể lột tả:
- Tôi không có mắt, nhưng tôi có trái tim để cảm nhận sự tồn tại của mọi vật xung quanh~
Mấy thành viên trong đội bóng trông bộ dạng này thì da mặt cứ gọi là đóng băng toàn phần. Phong cau mày cầm nắm rau sống bỏ vào miệng Duy:
- Bớt giỡn đi cha nội! Hay ra đứng giữa lòng đường kia mà cảm nhận xe đâm bằng trái tim?
Mọi người nghe vậy cùng cười ồ lên cổ vũ Duy ra lòng đường. Cậu ngồi xuống, khoác tay lên vai Phong, hơi kéo kính xuống, nháy mắt với gã bằng con mắt lành lặn:
- Sao cưng? Bộ không yêu đời được như tôi thì ông ghen à?
Phong hất tay Duy xuống, phủi phủi vai áo:
- Thằng mù vừa mù vừa bệnh!
- Xoăn phải sáo! Ông thì cũng liệt chân phải rồi còn gì, chó chê mèo lắm lông hử?
Hai người đấu võ mồm không ai chịu thua ai làm cả nhóm được dịp xem trò vui.
Hôm đó, sau khi trận đấu kết thúc, trên sân diễn ra hai khung cảnh đối lập cực kì hài hước. Bên thua thì vui như tết đến xuân về, bàn nhau nên đi ăn mừng thất bại vinh quang ở đâu. Bên thắng thì ỉu xìu thở dài cầm khăn lau mồ hôi.
Đội trường Thư còn vênh váo xếp hàng, bước đều đến mép sân, quay lưng lại, đồng thanh hô lên:
- ” Các ông chổng mông vào mặt mấy cưng! ”
Nghĩ lại lúc đó, Thư không nhịn được bật cười. Mấy tên nhóc lớp mười ngồi gần đó thấy nó cứ ngồi ngẩn ra nghĩ vu vơ rồi tự kỉ thì tò mò hỏi han:
- Đội trưởng, nghĩ gì thế?
- Chắc là tưởng tượng cảnh SM cấm trẻ dưới mười tám tuổi.
- Không, chắc là shota*!
- Oé? Chẳng lẽ đội trưởng chúng ta là shotacon*?
(*shota: các bé giai xinh dưới mười sáu tuổi.
*shotacon: fan hâm mộ cuồng nhiệt của các bé ấy)
Thư nhay nhay thái dương, tiện tay rút đũa đập vào đầu từng người vừa nói bậy:
- Mấy đứa chúng bay não không thể sáng được hơn tí nào sao?
Mấy tên nhóc bị đánh, đâm tủi thân xoa đầu, trong bộ óc chứa đầy chất “xám” bắt đầu hình thành tư tưởng: ” Chuẩn rồi! Không phủ nhận là thừa nhận. Đội trưởng là shotacon! ”
Đương lúc đó, Thư đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc. Là Huy không nhầm vào đâu được, hắn cũng với động tác móc túi quen thuộc xong rồi chuồn nhanh bằng cửa sau.
- Xin lỗi, cả đội cứ tiếp tục, tôi ra đây một chút!
Nó vội vàng buông đũa xuống, chạy một mạch theo người đó trước sự ngạc nhiên của những thành viên xung quanh.
Duy nhìn bóng dáng Thư chạy đi rồi lại nhìn Phong cứ ngoái đầu lơ đãng dõi theo. Sau sự cố tại bãi biển, giữa hai người này dường như đã có một bức tường rào ngăn cách.
Ngay sáng kế tiếp ngày xảy ra vụ việc đó, Duy có gọi Thu Minh nói chuyện bên bờ biển. Cậu hỏi nhỏ rốt cuộc có chịu dừng mấy trò lố đó lại hay không.
Minh chỉ cười nhạt và nói: ” Trò lố, thì đó là thú vui của tôi mà! ”
Duy lúc đó rất tức giận, cậu đã túm chặt lấy hai bả vai nhỏ, bảo nhỏ đừng đi quá giới hạn. Dù cậu biết Minh thích mình, cũng đã từng thẳng thắn tỏ tình với mình. Nhưng cậu không thể vì thế mà bỏ qua cho hành động quá đáng đó của nhỏ.
Vẻ mặt Thu Minh sau khi nghe Duy mắng đó là một sự tổn thương. Nhỏ đẩy cậu ra, cười gượng mà hỏi: ” Thì tôi đang giúp ông có cơ hội chen vào giữa quan hệ rạn nứt dần của họ mà? Cậu không phải luôn muốn chen vào giữa họ? Tại sao ông cứ luôn âm thầm đứng bên họ, ngưỡng mộ họ? Tại sao ông không thử cố gắng tự giành lại người mình yêu? Và…tại sao lại là Thư? Là tôi thì không được sao? ”
Duy không biết làm gì hơn là ngây người ra để Minh bỏ đi. Cũng vì thế, nhỏ trở nên trầm ngâm và ít nói, ít cười hơn hẳn.
Thư chạy qua cửa sau ra đến bên ngoài. Phía sau nhà hàng này là một ngõ hẹp có vẻ như khá tối tăm. Nó thấy Huy dựa vào tường ngay kế bên thùng rác, lục ví ra lấy một xấp tiền rồi vứt ví lên mái nhà đối diện.
Trên người hắn mặc một bộ quần áo nhãn hiệu sport, tay đeo găng màu đen.
Nhìn thấy Thư, Huy cầm xấp tiền phe phẩy cười như vô tội:
- Tình cờ quá ta?!
Thư nhướng mày nghi ngờ:
- Có đúng tình cờ?
Hắn cười khẩy một tiếng, bỏ xấp tiền vào túi quần:
- Cũng không hẳn tình cờ. Địa bàn hoạt động của tôi bao trùm cả thành phố này. Nhất là những nhà hàng, quán ăn lớn. Mà thực ra tôi cũng biết chuyện đội bóng đến đây “ăn mừng thất bại”. Trận bóng hôm đó tôi cũng có mặt trên ghế khán giả. Cô em cũng có tư chất làm chỉ huy đấy nhỉ?
Thư túm lấy cổ áo Huy kéo xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn:
- Tôi đã bảo anh có làm gì thì tuỳ nhưng đừng có lởn vởn giở mấy chiêu trò đó trước mặt tôi mà?!
Tuy hành vi của Huy rất nhanh nhẹn và khó có ai phát hiện ra. Nhưng Thư thì không, nó rất rõ từng cử động của hắn đại biểu hắn đang định làm gì tiếp theo dù không xác định được nguyên nhân sâu xa của từng hành động đi chăng nữa.
Đó là một trong những khả năng suy đoán ít ỏi của Thư. Dù vậy, khả năng đó không áp dụng được với Phong.
Phong và Duy là đối tượng khoanh vùng nằm trong đề tài bàn tán sôi nổi của mấy thầy cô.
Ai cũng nói Phong dễ bảo, ngoan ngoãn còn Huy thì sống khép kín và khó dạy. Cả hai người giống như đứng ở hai đầu thái cực. Tuy nhiên, người thực sự cứng đầu và sóng nội tâm lại là Phong.
Bởi thế mà trong khi hơn chục năm trời quen biết mà vẫn chẳng hiểu nổi tư duy và suy nghĩ của Phong nhưng Thư lại mất vỏn vẹn vài lần gặp mặt mà có thể thấu hiểu rất nhiều về con người của Huy.
Hắn là con người có suy nghĩ gì đều cũng đều bộc lộ hết qua hành động. Càng đau đớn lại càng bình thản và luôn tự tạo cho mình một vỏ bọc lạnh nhạt.
Huy nhìn chằm chằm Thư vài giây, sau đó đột nhiên kéo nó áp vào tường.
Hắn cúi xuống, kề sát vào mặt nó, âm thanh đầy mê hoặc khẽ hỏi:
- Vậy thì làm gì nào? Nói tôi coi?
Bụp.
Thư nắm tay, khom lưng dùng lực đấm mạnh vào bụng Huy. Cú đấm này nó không nương tay chút nào. Nhưng không ngờ hắn chỉ ho khụ khụ một tiếng, phủi phủi bụng như thể quả vừa rồi chẳng khác gì muỗi đốt cột điện.
- Đánh thế không nhằm nhò gì đâu! – Huy bĩu môi cầm xấp tiền đưa lên mũi hít hà – Mùi tiền vốn đã thơm, mùi tiền vừa móc được từ túi đứa khác còn thơm hơn!
Nói đoạn, Huy quay phắt người thong thả bước đi.
Cho đến khi quành vào một cái nghách nhỏ, hắn mới gỡ xuống bộ dạng thảnh thơi, chống tay lên tường thở nặng nề:
- Mẹ, đánh đau v.ã.i đạn!
Huy hành nghề ăn cắp vặt lâu năm, cũng từng nhiều lần móc túi của một số tên máu mặt rồi bị đánh cho lên bờ xuống ruộng. Chính vì thế, hắn đã chịu đòn quen. Nếu không, với cú đấm mạnh bạo và chuẩn xác đó, số cơm đã mốc meo trong dạ dày hắn một phát phụt ra ngoài rồi!
Xoay người lại, Huy ôm bụng lên trời cao đầy sao và tự mình nghĩ vẩn vơ: ” Đói, đi kiếm gì ăn! Thiệt tình, có lẽ không nên nhờn với người già và đàn bà! ”
Đi được vài bước, Huy đột nhiên nhớ ra điều gì đó, hắn lôi từ trong ống tay áo một chiếc điện thoại gập vỏ màu tím.
Chiếc điện thoại này hắn vừa móc từ trong túi Thư lúc đẩy nó vào vách tường. Rõ ràng hắn không cố ý nhưng lâu năm trong nghành quen tay cứ chạm vào ai là phải hướng đến chạm vào túi người ta trước nên vô thức không nhớ mình từ lúc nào thì móc cái điện thoại này ra.
Huy lắc đầu cười khổ, mở điện thoại ra bấm một dãy số. Nghe thấy điện thoại mình kêu thì mau tay ấn nút đỏ tắt đi. Sau đó, hắn đứng dưới cây cột điện có lắp đèn sáng chưng ở đầu ngõ và…chụp ảnh tự sướng bằng máy Thư rồi cài làm hình nền.
- Ok, mai trả. Dù sao cũng phải để lại gì đó!
Bỏ điện thoại vào túi, Huy huýt sáo tiếp tục bước đi ra đến tận đường cái.
Về phần Thư, nó cứ ngây người đứng hết nhìn lòng bàn tay mình rồi lại nhìn khúc cua không người.
Thưa đã nhắm giữa bụng mà đánh, hơn nữa cú đánh còn rất mạnh. Thế mà lại không xi nhê tí gì! Chẳng lẽ do nó tự hoang tưởng?
Một giọng nói tếu táo vang lên cắt đứt suy nghĩ của Thư.
Nó ngoái đầu lại nhìn về phía cửa sau của nhà hàng – nơi phát ra tiếng nói.
Duy đứng đó, cậu khoanh tay tựa người vào tường, ánh mắt giống như cười lại như không mà nhìn nó:
- Tưởng làm gì chứa hóa ra đứng đây tự kỉ à?
- Ông… – Thư tò mò hỏi – …đến đây bao lâu rồi?
- Vừa đến. – Cậu nhàn nhạt đáp lại.
Nghe Duy nói thế, Thư giống như trút được một gánh nặng. May mà mới đến, không chứng kiến toàn bộ những chuyện ban nãy!
- Làm chi mà thở hắt ra vậy? Có bí mật gì chưa được bật mí ở đây há?
Thư nhún vai:
- Không có chi!
- Ra..thế, vậy thì vào đi đi không mọi người chờ lâu.
Cậu nhắc nhở Thư rồi nhanh chóng quay lại vào trong. Cậu cố gắng làm vẻ tự nhiên nhất bởi cậu đã nhìn thấy hết những sự vừa diễn ra ở đây. Tuy nhiên, Thư không muốn nói thì cậu không ráng hỏi nhiều làm gì.
Thư cũng theo đó bước vào trong, tiếp tục ăn mừng và đập phá cùng mọi người. Thư hùa theo cả đám đùa giỡn nháo loạn lên như ong vỡ tổ.
Ăn uống nó nê, độ phởn lên cao nên cả đội bóng quyết định đội ngũ F.A cùng nhau xông pha đi trêu những đôi tình nhân đã, đang và sẽ hôn nhau ở ngoài công viên.
Phong và Duy cũng bị ép đi cùng, cả hai người đều không từ chối nhưng đều điềm tĩnh đến đáng sợ, trên môi thi thoảng chỉ hơi nhếch lên một nụ cười nhạt.
Chẳng bao lâu, Duy có vẻ đã nhàm chán, cậu bảo mọi người cứ tiếp tục rồi đón taxi đi về trước.
Phong cũng thở dài ngao ngán nên gọi điện cho tài xế đến đón ở đầu đường D, không quên hỏi Thư có về không.
Thư vội vàng chào tạm biệt mọi người rồi đi cùng gã ra đầu đường chờ xe.
Cả hai cùng im lặng rảo bước, không ai chịu hé ra nửa chữ.
Trời đã tối hẳn. Những ánh vàng từ những cây cột đèn trên đường đi, cộng thêm bóng râm của những tán lá xum xuê rọi xuống lòng đường làm con đường trở nên mờ ám. Cảm giác như không khí này rất thích hợp để gợi lên những tư tưởng không trong sáng, đại loại như giở trò đồi bại hay có thể nói là nơi thích hợp để người ta lôi nhau vào bụi rậm “tâm sự”.
Thư đã nghĩ vẩn vơ như vậy trong giây phút ngắm cảnh vật xung quanh và nó tự nhiên muốn đập đầu vào cột điện vì cái suy nghĩ đó!
Thực ra, Thư muốn nói gì đó với Phong để không khí bớt nặng nề. Tuy nhiên, nó lại chẳng biết nên nói gì lúc này.
Đã mấy ngày qua hai người không có cơ hội đi riêng với nhau như vầy. Phong cũng không sang nhà Thư gọi nó dậy đi học, thậm chí ngồi cùng một bàn mà chẳng thèm ngó ngàng đến nó.
Thư vò vò vạt áo, nó nhỏ giọng lí nhí trong họng hỏi:
- Sao không nói gì?
Phong vẫn cho tay vào túi quần, bình thản bước đi:
- Nói gì?
- Cậu…đang giận sao? – Thư cắn môi, cúi đầu nhìn xuống mặt đất.
- Giận? – Phong tiếp tục nhìn về phía trước, không thèm quay mặt lại – Không có!
- Vậy thì sao không sang nhà tớ?
- Bận.
Thư bĩu môi nhìn phía sau lưng Phong.
Rõ ràng đang giận mà!
Mấy bữa nay, cho dù Thư có làm thế nào thì gã vẫn cứ duy trì bộ dáng lạnh lùng, không quan tâm đến bất cứ việc gì. Điều đó làm Thư càng khó mà nắm bắt được tâm tư của gã!
Phong đột nhiên dừng bước lại, Thư đứng phía sau không để ý mặt đập thẳng lưng gã.
Nó xoa xoa cái mũi bị “dính đòn” sau cú va mạnh vừa rồi, nhăn nhó kêu than:
- Cậu…làm gì mà tự nhiên dừng lại nha?!
Phong quay lại nhìn Thư, nhưng gã trầm mặc vài giây mới chịu mở miệng. Tuy nhiên, đó lại là một câu hỏi không đầu không đuôi:
- Là tớ thì không được sao?
- Huh? – Thư ngố người hỏi lại – Gì mà là cậu thì không được sao?
- Tớ thích một người. Không, là rất yêu, muốn dừng lại không được, muốn không quan tâm cũng không được…
Thư giống như nghe tiếng sét đánh ngang tai. Nó cảm thấy cổ họng nghẹn ứ lại, cả người hơi run lên.
- Rồi…thì sao? – Giọng Thư có vẻ khàn đi.
- Tớ luôn cưng chiều người con gái ấy, bao che cho cổ, luôn muôn trong mắt cô ấy chỉ có tớ. Mọi người suy nghĩ thế nào không quan trọng, tớ rất muốn biết cảm giác của cô ấy đối với tớ. Nhưng tớ sợ bản thân không biết lúc nào đã trở thành không khí xung quanh cô ấy. Không có trọng lượng, rất nhẹ…rất vô hình. Tớ phải làm thế nào? Liệu tớ phải làm sao thì người đó mới dành tình cảm cho tớ?
Dù là trong bóng tối, nhưng Thư vẫn nhận ra vẻ mặt Phong có vẻ rằn vặt, ánh mắt sâu thẳm và yếu đuối.
Đây là lần đầu tiên Thư thấy vẻ mặt đó của gã.
Một sự bất lực, mệt mỏi và…sợ hãi.
Phong vốn rất tự tin, ngạo mạn. Không có gì đối với gã là khó khăn, thậm chí chưa bao giờ biết đến hai từ “lo lắng” hay “thất bại”.
Nhưng lúc này, Phong giống như sắp suy sụp đến nơi.
Thư không biết và cũng không muốn biết “cô ấy” trong lời nói là ai. Nhưng nó cảm thấy như có gì đó nén lại trong lồng ngực khiến nó rất khó chịu.
Nó biết, đó là sự ghanh tị.
Chính điều đó đã khiến Thư trong vô thức bật thốt ra lời khó nghe:
- Người như cậu…ai mà thích nổi kia chứ!!
Nói dứt hơi, nó mới phát hiện ra lời mình vừa nói rất tổn thương người.
Định giải thích lại với Phong, như nào ngờ thấy trong mắt gã có một tia giễu cợt.
- Ra vậy…ừ, tớ hiểu. – Gã rũ mắt xuống, quay gót bước về phía trước.
Những gì định Thư nói ra bỗng dưng ngưng đọng lại không thành lời.
Có lẽ như thế là ích kỉ, nhưng chẳng hiểu sao nó lại không muốn giải thích nữa. Vậy rất xấu, nhưng nó cũng không có ý muốn làm người tốt!
» Xem Tiếp