CHAP 16: Quyết định của Ken
Ken vừa hớn hở chạy ra mở cửa, nhìn thấy bộ dạng Vy Vy, lập tức kinh hãi không nói nên lời. Vy Vy cười toe nhìn cậu, có vẻ hài lòng với chiến lợi phẩm lắm. Mặc dù quần áo của cô lấm lem máu, mặt mũi có đôi chỗ xây xát. Ken há hốc miệng nhìn Vy vy, sau đó lập tức kéo cô vào nhà.
-”Ớ. Ken. Sao vậy? Anh xem, em rất giỏi phải không? Còn bắt được cả Ngao Cẩu nữa này.”
Mặc cho Vy Vy cười toe toét khoe con cún nhỏ với Ken, mặt cậu chàng vẫn hằm hằm. My My đã về nhà từ trước, đang ngồi cùng Avi, thấy bộ dạng Vy Vy không thể thê thảm hơn được thì giật mình đứng dậy.
-”Vy Vy. Cậu sao thế?”
Vy Vy ú ớ, chỉ kịp trao lại con cún cho My My là lại bị Ken lôi tuột vào phòng. Chưa kịp định thần lại, Ken đã hung hăng đá cánh cửa đóng sập vào.
-”Vy Vy.” Ken rít lên trong họng. điệu bộ vô cùng đáng sợ. Vy Vy nhìn mà phát hãi. Chưa bao giờ thấy Ken hung hăng như thế này. Càng ngày cậu ta càng có nhiều điểm làm Vy Vy ngạc nhiên.
-”Ơ… Em làm gì sai hả???”
-”Gặp Cerberus sao không gọi anh???”
-”Gọi? Bằng cách nào?”
-”Tất nhiên là dùng chiếc nhẫn.”
-”Dùng được hả?”
-”VY VY”
Ken gầm lên, đôi mắt long lên. Trước đây đã chỉ cho cô cách gọi Ken bằng chiếc nhẫn rồi. Không phải là không thèm để ý đấy chứ?
-”Giật cả mình. Anh làm gì mà phải gầm lên thế? Lúc trước anh có chỉ cho em sao? Em không nhớ?”
-”Vy Vy? Em thật sự không để ý những lời anh nói??”
Giọng nói của Ken có phần như giận hờn. Vy Vy đột nhiên cảm thấy bối rối. Chẳng biết là Ken đã dặn hay chưa. Chỉ biết là hình như làm Ken giận rồi.
-”Xin lỗi Ken. Lần sau không như thế nữa.” Vy Vy lí nhí hạ giọng. “thế nhưng em cũng trở về an toàn rồi còn gì nữa.”
Ken khe khẽ thở dài. Cậu ôm lấy Vy Vy, dìu lại ngồi trên giường, thủ thỉ vào tai cô.
-”Vy Vy. Em không biết là đã dọa anh sợ chết khiếp rồi sao? Sau này nhất định không để em chịu khổ nữa.”
Trong lòng Vy Vy chợt trào lên luồng cảm xúc ấm nóng. Cô gặp chuyện đương nhiên Ken sẽ lo lắng. Thế nhưng cô chỉ muốn cố gắng hết sức, để sau này có thể đường đường chính chính bên cạnh cậu. Vy Vy vòng tay ra sau gáy Ken, đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ.
-”Chuyện này đương nhiên em rõ hơn ai hết. Thế nhưng chẳng lẽ em không đủ bản lĩnh để anh tin là em có thể tự bảo vệ mình sao?”
-”Tất nhiên là có.” Ken cười khẽ. “Dù sao cũng không tránh khỏi lo lắng cho em.”
-”Vậy được. Sau này em nhất định sẽ chăm chỉ học thêm. Sau này anh có thể không phải lo lắng cho em nữa rồi.”
Ken không biết phải nói lại thế nào với Vy Vy. Cô thực chất không thể hiểu được giới quỷ đáng sợ. Vy Vy là người tốt. E rằng nhiều lúc không thể đấu lại được sự gian xảo của Quỷ.
-”Đời này e là muốn không lo lắng cho em, bảo về em thì anh không thể yên tâm được.”
Vy Vy cười tươi với Ken một cái. Ken đã yêu cô tới mức không thể không lo lắng cho cô mất rồi. Nụ cười của Vy Vy xóa tan đi cảm giác lo lắng trong lòng Ken. Vốn dĩ Ken vẫn biết, Vy Vy nếu chịu học phép của Quỷ, nhất định sẽ trở thành người không thể xem thường. chỉ cần cậu chịu khó truyền dạy cho Vy vy, nhất định sẽ có thể an tâm mang cô đi cùng. Nhìn Vy Vy cười tươi không chút lo âu, Ken cũng chợt mỉm cười. Cậu nhẹ nhàng đặt lên môi Vy Vy một nụ hôn. Bờ môi ấm nóng của Vy Vy lúc đầu cũng có chút ngại ngùng. Ken càng lúc càng mãnh liệt hơn. Cậu từ từ ép Vy Vy nằm xuống. Bờ môi cậu xiết chặt đôi môi Vy Vy, ngấu nghiến, thưởng thức. Vy Vy có chút khó thở, tay cô mân mê tấm lưng rộng của Ken. Một lát sau, Ken buông cô ra, nằm sang một bên, tay còn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Vy Vy đặt lên ngực mình. Vy Vy thở hổn hển, nép mình vào người Ken, tay ôm ấp lấy ngực Ken. Một lát sau, Ken mới nhỏ nhẹ lên tiếng.
-”Vy Vy. Cả đời này em sẽ theo anh chứ?”
-” Tất nhiên rồi.”
-”Kể cả phải từ bỏ nhân gian này?”
Vy Vy im lặng. Một lúc cũng lên tiếng.
-”Ken. Anh đang lo lắng chuyện gì sao? Anh vốn dĩ đã là chồng em. Em không theo chồng em thì theo ai?”
Ken mỉm cười. Chỉ cần câu nói này của Vy Vy.
-”Vy Vy. Anh sắp phải trở về Địa phủ.”
Thân hình Vy Vy đột nhiên cứng đơ. Ken vừa nói là sắp phải trở về địa phủ sao? Chẳng phải là vất vả lắm mới trốn ra được sao? Sao có thể trở về đó chịu chết. Vy Vy sợ hãi lên tiếng
-”Sao phải trở về đó?”
-”Trở về để quản thúc địa ngục.”
-”Thế nhưng…”
-”Vy Vy.” Ken kéo tay Vy Vy lên, đặt một nụ hôn vào đó. “Nếu anh không về, nhất định Quỷ Vương đời tiếp theo sẽ rất ác độc. Quỷ Vương ác độc, chỉ có một nhân gian này chịu thiệt. Cha anh vốn dĩ định xâm chiếm nhân gian. Quỷ Vương đời tiếp theo sẽ phải giúp ông ta thu phục, sau đó sẽ đánh lên Thiên giới. Chuyện này nhất định không thể để xảy ra.”
-”Chẳng phải anh về đó sẽ là chịu chết sao?”
-”Cha anh rất yêu thương anh. Ông tuyệt đối không làm điều gì tổn hại đến anh. Chỉ có điều, độc dược sợ là không tránh được. Anh đang nghĩ cách phá bỏ truyền thống đó đi.”
CHAP 17: Theo anh tới tận cùng.
Vy Vy ngồi bó gối trong phòng. Ken muốn về địa phủ, trước đây không phải là Vy vy chưa từng nghĩ qua. Nhưng không ngờ lại sớm như vậy. Ken muốn cô đi với cậu. Chuyện này thì quả thật Vy Vy có chút lo lắng. Không phải cô không muốn. Chỉ cần đi với Ken, bất chấp đi đâu, cô cũng sẽ theo tới cùng. Thế nhưng sau này đi rồi, chẳng phải không thể làm tròn chữ hiếu với cha mẹ cô sao? Chẳng phải sẽ không gặp được My My với Avi nữa sao?
Vy Vy thở dài. Cửa phòng đột nhiên nhẹ nhàng mở ra. My My cùng mẹ Vy vy bưng theo một đĩa trái cây bước vào, cười với cô. Từ hôm ra tết tới giờ, Vy Vy chỉ ở chơi với Ken vào buổi ngày. 6h tối lại về nhà cô. My My một mình ở với 2 người con trai thì không tiện. Nhà cũng chẳng muốn về. Có về nhà thì bố mẹ cô bé cũng chưa chắc đã về. Thế nên sang nhà Vy Vy ở với cô.
-”Con gái đang có chuyện gì àh?”
Bà Lan cười hồn hậu với cô. Bao năm này bà vẫn vậy. Dù là vợ tài phiệt nổi tiếng nhưng lại không hề như những bà xồn xồn chảnh chọe khác. Mẹ cô rất đẹp. Những lúc cần thiết theo ba cô đi tiệc tùng, bà thường ăn mặc khá giản dị, thế nhưng lại rất quý phái. Ở tuổi 40, sắc đẹp như bà quả là hiếm thấy. Lúc nhỏ Vy Vy có nghe nói, mẹ cô và ba cô lần đầu gặp nhau là ở một gốc cây đại thụ rất đẹp. Vừa nhìn thấy mẹ cô, ba cô đã ngơ ngẩn.
-”Không có gì. Ba về chưa hả mẹ?”
-”Chưa. Ba con gọi về nói phải tiếp khách. Con gái đang có tâm sự gì sao?”
Mẹ cô ngồi xuống bên giường, còn My My chẳng nề hà gì chui luôn vào chăn Vy Vy, cuộn tròn chiếc chăn lại. Vy vy nhìn con bạn mà bật cười.
-”Không có gì đâu. Mẹ đừng lo.”
Bà Lan nghe con gái nói thế cũng im lặng. Trước nay Vy Vy hiếm khi tâm sự với bà. Dù răng cô rất yêu bà. Thế nhưng Vy Vy không phải là dạng người thích tâm sự với người khác. Bà nhìn cũng biết, Vy vy chắc chắn đang có chuyện gì phiền lòng. Thế nhưng bà cũng chỉ cười, dặn dò 2 đứa con gái ngủ nhứ đóng cửa sổ rồi cũng bước ra ngoài.
My My lôi chiếc laptop màu hồng của mình ra, bắt đầu gõ gõ những con chữ. Một lúc sau dường như cũng chán ngán, cô nàng bắt đầu nhấm nháp trái cây.
-”vy vy. Cậu với Ken cãi nhau sao?”
-”Không có.”
-”Vậy sao lúc chiều thấy cậu ta hằm hè vậy?”
-”Àk…” Vy Vy bất giác nhớ lại, mỉm cười. “anh ấy trách tớ gặp Ngao Cẩu cerberus mà không gọi anh ấy.”
-”Ngao Cẩu? Chẳng phải là chó địa ngục sao?”
-”Ừkm.”
-”Vy Vy.” My My kinh hãi nhìn cô. “Vậy sao cậu không nói với tớ? Có làm sao không?”
-”Không sao. Chỉ bị Ken mắng té tát thôi.”
-”Vậy… Con chó nhỏ lúc chiều là…”
-”chính là nó đấy.”
Nhìn Vy vy gật gù, My My tái mét mặt.
-”Mẹ ơi. Có thật không? Tớ đã ôm chó địa ngục trong lòng? Sau này nhất định sẽ kể lại cho con tớ nghe. Mẹ nó rất oai dũng, đã từng ôm cả Ngao Cẩu trong lòng.”
-”Haha” Vy Vy bật cười. “Vậy lúc đó nhớ nói với nó, dì của con còn oai hùng hơn, đã bắt nó ngủ ngon nên mẹ con mới có thể oai như thế.”
-”Vy Vy.” My My cũng bật cười, ném một chiếc gối vào cô. “Nhưng mà chắc không phải vì chuyện này mà thẫn thờ cả người thế chứ?”
-”thực ra, My My này. Ken nói sẽ trở về địa ngục. Còn muốn tớ đi cùng.”
-”Gì chứ? Không phải muốn cậu xuống địa phủ luôn đấy chứ?”
-”Tất nhiên là không. Chỉ tới khi nhốt được Quỷ Vương vào địa lao, xóa bỏ truyền thống của Địa ngục thôi. Thế nhưng, cũng chẳng biết bao giờ mới có thể được. 1 năm, 2 năm, 5 năm, 10 năm? Chuyện này quả thật không thể đoán được.”
-”Vậy… Cậu có định đi không?”
Vy Vy quay sang nhìn con bạn, sau đó cũng trèo lên giường, chui vào chăn bên cạnh cô bé.
-”Theo cậu tớ có nên đi không?”
-”Tất nhiên là tùy theo trái tim cậu thôi. Huống chi Ken cũng rất lợi hại. Nhất định có thể hoàn thành chuyện này sớm.”
Cả tối hôm đó Vy Vy không nói thêm một câu nào nữa. My My vốn suy nghĩ đơn giản. Quỷ Vương nếu có thể đối phó dễ dàng như thế, chắc chắn không phải dễ đối phó. Huống chi là truyền thống xưa này của Quỷ Vương vốn là phải tàn bạo. Chuyện bãi bỏ truyền thống này, nhất định gặp không ít phản đối từ Quỷ giới. Thế nhưng chuyện càng khó khăn, Vy Vy càng không thể bỏ mặc Ken một mình đối phó. Đã quyết định đeo chiếc nhẫn này, Vy vy đã xác định ở bên Ken cả đời. Thốt nhiên, Vy vy khe khẽ mỉm cười. Phải rồi. Chuyện này chẳng phải cô đã xác định từ trước rồi sao? Sao bây giờ còn phải tốn công suy nghĩ. Cả đời này, Vy Vy sẽ theo Ken. Chỉ cần là với Ken, Vy Vy nhật định sẽ theo cậu tới tận cùng.
CHAP 18: Sinh nhật Vy Vy
Ken mấy hôm nay cặm cụ làm thứ gì đó, có vẻ rất bí mật. Cậu chàng nhất định không cho Vy Vy đến nhà. Còn nói là nếu đến chắc chắn sẽ giận Vy Vy đến hết năm. Gò vậy chứ? Đường đường là Ken nổi tiếng lạnh lùng, vậy mà bây giờ cứ như trẻ con. Mấy hôm trước con bám lấy Vy Vy, bây giờ thì đến nhà cũng không cho cô đến.
Sinh nhật Vy Vy đang tới gần. Chỉ mấy ngày nữa thôi là Vy Vy đủ tuổi kết hôn. Chuyện này thật ra trước đây Vy Vy cũng
chẳng quan tâm là bao. Kì thi đại học diễn ra đúng như mong muốn của cô. Chẳng khó khăn gì để Vy Vy có thể hoàn thành được bài thi đúng như ý nguyện. So ra thì đề đại học ũng chẳng thể làm khó được Vy Vy. Thế nhưng chẳng biết cô thi làm gì. Có đậu thì cũng hai tháng nữa là phải đi học. Mà kế hoạch của Ken thì có vẻ rất lâu. Nói tới chuyện kết hôn, không biết là quỷ thì có cần pảhi đăng kí kết hôn hay không nữa. Vy Vy lúc vừa nghe My My thủ thỉ cô bạn với Avi sẽ đăng kí kết hôn đã nhìn cô bé như thể cô bé là người ngoài hành tinh vậy. Thế nhưng nghĩ lại, dù sao 2 người đó cũng là người. Yêu nhau đăng kí kết hôn là đương nhiên.
Gần một tuần rồi Vy Vy chưa gặp Ken. Ba cô đã dặn là nếu rảnh thì ra công ty làm thư kí giúp ba. Vy Vy cũng chẳng có chuyện gì làm, hơn nữa công việc làm thêm của cô cũng mang lại cho cô kha khá kinh nghiệm, thế nên vừa thi xong, Vy Vy đã đến công ty giúp ba cô giải quyết một số chuyện lặt vặt.
-”Con gái.”
Ba Vy Vy tươ cười, gõ cửa phòng thư kí lúc Vy Vy đang đánh máy giúp ba tập tài liệu về công ty. Cô ngẩng lên, cười lại với ba.
-”Dạ?”
-”Sắp sinh nhật rồi. Muốn quà gì để ba còn chuẩn bị?”
-”Hi. Vậy thôi hả ba. Con thì quà gì cũng được. Chỉ cần ba chuẩn bị là con đều thích hết.”
-”Chắc không? E rằng bây giờ chỉ có gói Ken lại tặng con thì con mới thích.”
-”Ba.”
Vy Vy đỏ mặt. Ba cô cười to thành tiếng. Ông bao giờ cũng gần gũi với con gái như vậy. Dù ít khi gặp mặt con gái, thế nhưng tình yêu của ông dành cho cô là vô tận. Chỉ cần có thể làm cô và vợ ông vui, ông nhất định sẽ không nề hà gì.
-”Sao? Ba nói sai sao? Thế ngày một Ken sẽ tới dự tiệc sinh nhật con chứ?”
-”Dạ? ơ…”
Vy Vy khẽ ngập ngừng. mấy hôm nay cô có gặp được Ken đâu. Còn chẳng biết liên lạc với cậu bằng cách gì. Ken đáng ghét, không có điện thoại, đến nhà thì không cho. Cô chẳng biết làm thế nào để báo cho Ken.
-”Sao thế? Con cãi nhau với nó hả?”
-”Dạ không ạk. chỉ là dạo này con không gặp anh ấy thôi.”
-”Vậy sao? Nhưng mà con gái này. Sinh nhật này của con sẽ có thêm giới báo chí tham dự đấy.”
-”Dạ? Sao lại thế ạk?”
-”Chẳng lẽ con định cả đời này không công bố thân phận con gái tài phiệt này sao?”
-”Dạ? Con không có ý đó. Chỉ là…”
-”còn chỉ là gì nữa. Cứ thế đã nhé. Ba về phòng đây. Chút nữa bảo thư kí Kim mang cho ba tách cà phê nhé.”
Ba Vy vy nói xong lập tức chuồn êm ra ngoài, không để cho cô kịp nói thêm gì. Ba cô cũng thật là… Thế nhưng nhắc đến Ken. Mấy ngày không gặp, Vy Vy cứ như là mất hết sức sống vậy. Từ nhớ đâm bực mình. Trước giờ làm gì có chuyện Ken tránh mặt Vy Vy như thế này. Vy Vy vốn dĩ là người không thích tò mò. Thế nhưng như thế này thì quá lắm.
Chiều hôm đó, Vy vy nhất quyết đến nhà Ken hỏi cho ra lẽ. Gì thì gì, cô cũng không thể để mập mờ như thế này được. Vừa đến cửa biệt thự đen, Vy Vy đã hung hăng bấm chuông, tưởng tượng đến cảnh cô mắng Ken té tát ngay khi cậu ta lò dò mặt ra. Thế nhưng đời có mấy khi được như ta toan tính. Chuông vừa kêu một hồi, Vy Vy đã thấy Ken te te bay ra, khuôn mặt bơ phờ như mấy ngày chưa được ngủ.
-”Kun. Mở cửa cho tôi. Tôi phải tìm Ken”
-”Tiểu thư Vy Vy.” Nhìn thấy Vy Vy, Kun có chút ngạc nhiên. “Sao tiểu thư lại ở đây?”
-”Tôi tới tìm Ken. Nhanh nhanh mở cửa cho tôi.”
-”Tiểu thư. Rất xin lỗi. Mấy hôm nay thiếu gia chẳng chịu gặp ai hết.”
-”Sao lại thế?”
-”chuyện này tôi không thể nói.”
-”Kun. Nói cho tôi biết. Có phải Ken gặp chuyện gì không?” Vy vy lo lắng hỏi Kun.
-”Không phải đâu. Thiếu gia có chút chuyện. Thiếu gia xong chuyện sẽ tìm gặp tiểu thư sau.”
-”Không được. Hôm nay tôi nhất định phải gặp Ken. Mở cửa cho tôi.”
-”Tiểu thư. Rất xin lỗi.”
Kun nói xong, quay mặt bay thẳng vào nhà. Vy Vy dứng đó tức xì khói. Ken dám tránh mặt cô sao? Còn không cho cô vào nhà. Không phải là đang hú hí với em nào đấy chứ? Không được. Nhất định cô phải vào. Chỉ là không mở cửa thôi. Có gì to tát cơ chứ. Cô còn có đường khác.
Vy Vy đi quanh quanh biệt thự. Biệt thư gì mà to kinh. Đi mỏi cả chân mà vẫn không nhìn thấy chô nào có thể leo vào. Duy chỉ có một chỗ sau vườn là được rào lại bằng hàng rào sắt. Tuy có hơi cao nhưng vẫn có thể trèo qua. Vy Vy hí hửng mừng thầm. Lão Ken này đánh giá cô thấp quá. Đường đường là nữ quỷ Vy Vy cơ mà. Sao có thể chịu thua cậu dễ dàng như thế. Môi Vy Vy nhếch lên một chút. Sau đó cô xắn xắn tay áo, chuẩn bị trèo lên.
Có một điều Vy Vy không thể ngờ tới. Nơi dễ trèo như thế đương nhiên phải có cảnh giác. Tay Vy Vy vừa chạm vào song sắt, lập tức đã giật phắt ra.
-”Ối AAAAAAAAAAAAAAAAA”
Vy Vy hét ầm lên. Quái gì. Ken đáng ghét. Song sắt mà cũng thủ sẵn điện. Làm cô xém chút mất mạng. Vy Vy nhìn đoạn rào mà tức trào máu. Nhìn thấy mà không thể hành động. Quả thật làm máu Vy Vy phải kiềm chế lắm mới không biến thành khói bốc lên trên đầu.
-”Không cho vào chứ gì. Được lắm Ken. Tôi không thèm vào nữa. Cả đời không vào nữa. Tôi thề!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
Vy Vy cay cú quay đi, nước mắt chảy dài. Cô đưa tay quệt mạnh. Ken đáng ghét, Không cần hắn nữa. Sinh nhật này cô ăn với bạn bè của cô, với báo chí Việt Nam.
Bóng đen ngẩ ngớn lướt qua những ngọn cậy. Ngôi biệt thự sáng bừng những ánh đèn như huyền thoại. Âm nhạc nhẹ nhàng như chào đón những người khách sang trọng bước ra từ những chiếc xe đắt tiền. Vy Vy cùng ba đứng ngoài chào khách. Những người khách giới thượng lưu cứ trầm trồ khen ngợi con gái ngài chủ tịch xinh đẹp tới mê người. Vy Vy thì cứ cười cười. Khuôn mặt chẳng có chút hứng thú. Bạn của cô vẫn chưa tới. My My với Avi đang giúp mj Vy Vy tiếp khách.
-”Này. Có phải chỗ này không?”
-”Hình như thế. Mà…. Sao lại thế?”
Vy Vy đang đứng tiếp một ông khách thì nghe tiếng xì xào. Cô ngước mắt lên nhìn. Cả lớp 12A1 đang đứng lớ xớ ngoài đường, một vài đứa ngóng cổ nhoi vào trong. Vy Vy mỉm cười, chào xã giao ông khách rồi đi qua chỗ bọn bạn.
-”Tới rồi sao không vào? Định cho tớ leo cây hả? chờ mọi người lâu quá đi.”
-”Vy Vy.”
Nhìn thấy Vy Vy, cả bọn há hốc miệng, trợn mắt kinh ngạc.
-”Vy Vy. Phải cậu không đấy?”
-”Vy Vy. Nhà cậu đây hả? Giàu thế này sao?”
-”Vy Vy. Cậu giấu bọn tớ hả? Giàu như này mà cứ làm ra vẻ nhà ta chỉ khá giả thôi thế hả?”
Vy Vy nhìn mấy đứa bạn phụng phịu mặt mà bất giác ngại ngùng.
-”Xin lỗi. Tớ cũng là bất đắc dĩ thôi. Tớ sợ mọi người biết tớ là con gái tài phiệt, đối xử lạnh nhạt với tớ.”
Cả bọn nhìn Vy Vy, tròn mắt đợt hai. Vy Vy cả đời không sợ trời, không sợ đất. Bây giờ lại có vẻ mặt hối lỗi này. Vài đứa con gái cười xòa, mấy tên con trai bước lên phía trước, trịnh trọng.
-”Không sao. Chuyện qua rồi. Vy Vy. Chúc sinh nhật 18 vui vẻ. Chúc mừng cậu đỗ đại học.”
-”Cảm ơn mọi người.”
Vy Vy cười bẽn lẽn. Những món quà xa xỉ. Những thứ đắt tiền nãy giờ Vy vy nhận không ít. Nhưng chẳng có món quà nào làm Vy Vy ấm lòng như món quà này. Bạn bè học với nhau 3 năm rồi. Bây giờ sắp mỗi đứa một nơi. Quả thật nghĩ lại, nhiều khi thấy mình vô tâm với lớp quá.
-”thôi. Mọi người vào đây đi.”
Vy Vy cười tươi với đám bạn. Khách khứa cũng vào nhà gần hết rồi. Tiệc cũng sắp bắt đầu. Không thể thiếu được nhân vật chính. Vy Vy dẫn bọn bạn vào chỗ Avi với My My đang đứng. Sau đó ra cửa ngóng thêm một lượt.
Ngốc nghếch. Vy Vy tự mắng mình. Ken làm gì biết hôm nay là sinh nhật cô chứ? Cô đã báo cho cậu ấy đâu. Mà Ken chắc cũng chẳng quan tâm đâu. Vy Vy đánh một cái vào đầu. Không nghĩ nữa. không thèm quan tâm lão Ken chết tiệt đó nữa. Nhưng nghĩ là nghĩ vậy, trong lòng Vy Vy vẫn trào lên cảm giác thật vọng, nước mắt chực trào trên mi.
-”Kính thưa quý vị khách quý. Hôm nay tôi tổ chức bữa tiệc này, thứ nhất là để kỉ niệm ngày vợ tôi hạ sinh một thiên thần. Thứ 2 là để giới thiệu thiên thần đó của vợ chồng tôi.”
Mọi người đồng loạt vỗ tay. Vy Vy bước lên đứng cạnh ba cô, cố nặn ra một nụ cười.
-”Hôm nay là sinh nhật thứ 18 của tôi. Kính mong quý khách quý có thể vui vẻ hưởng thụ.”
Vy Vy chỉ nói được như thế. Cô chẳng biết nói gì thêm. Trước nay ăn nói vốn không phải là sở trường của cô. Hơn nữa, bây giờ Vy Vy cũng chẳng có tâm trạng mà nói gì hết. Đang mỉm cười một cái, chuẩn bị bước xuống, Vy Vy bỗng nhiên nghe tiếng của một đứa con trai
-”Vy Vy.”
Vy Vy sững người. Cô ngẩng mặt lên nhìn. Chàng trai đó đứng mỉm cười rạng rỡ với Vy Vy. Nước mắt Vy Vy bỗng trào ra. Khuôn mặt đó, khuôn mặt mà cả tuần nay cô mong muốn nhìn thấy, khuôn mặt mà cô vừa giận vừa yêu. Ken đứng đó, nhìn thẳng vào cô. Anh mặc một bộ comle. Sau này Vy Vy mới biết. Lúc đầu Ken chỉ định mặc tông đen như mọi ngày, thế nhưng Kun chẳng biết tìm đâu ra bộ comle này, Ép Ken mặc cho bằng được.
Ken bước đi từng bước thong thả về Vy Vy. Suốt một tuần không nhìn thấy Vy Vy. Cậu nhớ cô đến gần chết. Cậu bước tới, đứng đối diện với Vy Vy, nhìn vào đáy mắt long lanh của cô.
-”Vy Vy. Sinh nhật vui vẻ.”
Vy Vy không nói được câu nào. Ken đã đeo lên cổ Vy Vy một sợi dây. Chiếc cổ cao trắng ngần của Vy Vy như nổi bật với chiếc vòng đính kim cương. Chiếc vòng tinh xảo ánh lên như pha lê trong suốt. Màu chủ đạo là màu của Kim Cương đen và trong trẻo. Vy Vy nhìn chằm chằm vào chiếc vòng, sau đó ngước lên nhìn Ken. Ken đưa tay vuốt lấy những sợi tóc lòa xòa, mỉm cười.
-”Không giận anh chứ? Công sức hơn một tuần của anh đấy.”
-”Vì cái này mà anh không chịu gặp em sao?”
-”Ừk… Thật ra không dám gặp. Anh muốn chú tâm vào chiếc vòng này.”
Ken bối rối vuốt vuốt những sợi tóc của cậu, mặt có phần hơi đỏ. Lúc này Vy Vy mới để ý, xót xa. Đầu ngón tay thuôn dài của Ken mười ngón thì băng lại cả mười bằng urgo. Vy Vy khe khẽ đau lòng, nắm lấy tay cậu, đặt lên đó một nụ hôn ấm. Sau đó, ngước lên nhìn cậu. Ken lúc này cười toe toét. Cậu cúi xuống, hôn lên đôi môi Vy Vy, nhẹ nhàng.
Vy Vy mặc kệ những ánh đèn flash nháy lên lia lịa, mặc kệ mấy đứa con gái lớp cô đưa tay lên bịt miệng, mắt mở to long lanh, mặc kệ luôn cả mẹ cô, ba cô, My My với Avi đang mỉm cười. Ngay lúc này đây, đáy mắt cô chỉ còn lại Ken. Ken rời môi cô, mỉm cười. Bàn tay anh đặt lên eo Vy Vy nóng bỏng. Vy Vy cũng ngày lập tức cười tươi. Bữa tiệc sinh nhật hôm đó cứ như là mơ vậy. Ken cùng Vy Vy đi tiếp khách một lượt, sau đó ba Vy Vy bảo cô đưa bạn sang phò
ng ba cô đã chuẩn bị sẵn. Vy Vy cảm động nhìn ba. Ba cô bao giờ cũng thật chu đáo với cô.
Đám bạn vừa đóng cánh cửa cách âm lại, liền hiện nguyên hình học sinh vừa tốt nghiệp. Cả bọn nhao nhao, đạp phá tưng bừng. Suốt cả buổi, Vy Vy không khép nổi miệng lại. Sinh nhật này là sinh nhật hạnh phúc nhất của Vy Vy. Trước khi đi cùng Ken, những kỉ niệm thế này, quả thật Vy Vy không thể không trân trọng.
Tối hôm đó, lúc bạn bè đã về hết, My My với Avi sớm đã chuyển về ngôi nàh nhỏ xinh xinh của Avi, cũng chàoVy Vy về. Ken ở lại nhà Vy Vy, chuyện phiếm với ba cô. Vy Vy giúp mẹ gọt hoa quả, sau đó cũng cùng mẹ cô ra góp chuyện.
-”Vy Vy. Bao giờ con đi?”
Ba Vy Vy thong thả đưa miếng táo lên miệng, lên tiếng hỏi cô. Vy Vy cứng đơ người. Ken dường như cũng có chút bât ngờ. chỉ có bố mẹ Vy Vy là vẫn tỏ ra như đang nói chuyện vui.
-”Ơ… Sao ba mẹ biết?” Ken lên tiếng
-”chuyện này tất nhiên ba biết. Không phải con định dẫn con gái ba đi mà không báo với nhà sản xuất một tiếng đấy chứ?”
-”Ơ… Dạ không ạk.”
-”Vậy bao giờ 2 đứa đi.”
-”Dạ. chắc cũng khoảng 2 ngày nữa ạk. Mọi chuyện con đã chuẩn bị xong.”
Ba Vy Vy gật gù. Bao năm làm bạn với Quỷ Vương, ông hiểu hắn ta không đơn giản. Nếu là người tốt thì còn tốt hơn cả Chúa. Đã nhiễm độc thì chắc chắn rất mưu mô. Ông quay sang nhìn Vy Vy.
-”con gái. Con có sợ không?”
-”Không thưa ba.”
-”Có chắc sẽ giúp Ken chiến thắng chứ?”
-”Vâng.”
Vy Vy mỉm cười với ba. Ông cũng mỉm cười lại với cô. Con gái ông ông hiểu hơn ai hết. Đứa con gái đầy bản lĩnh mà ông vẫn tự hào. Mẹ Vy Vy nhìn hai ba con, bất chợt nhận ra. Vy Vy. Cô đã thật sự lớn rồi.
CHAP 19: Ra mắt Quỷ Vương
2 ngày sau đó, Vy Vy đã chẩn bị xong mọi thứ. Bố cô hôm nay đã ở nhà để tiễn con gái. Vy Vy mặc dù suốt buổi cứ cười đùa, nói rằng chỉ đi một thời gian thôi, sau đó sẽ về giúp ba quản lí công ty, thế nhưng trong lòng không tránh khỏi đau lòng. Nước mắt cô chỉ chực trào ra. My My thì chẳng thèm nể nả gì, ôm cứng lấy Vy Vy khóc ầm lên. Avi cũng chẳn biết dỗ thế nào, đành để cho cô bé khóc lóc, còn mình thì nói chuyện phiếm với Ken và bố mẹ Vy Vy.
-”Vy Vy.” My My nức nở. “Cậu không ở nhà được sao?”
-”My My thôi nào. Cậu thừa biết tớ đã quyết làm gì là sẽ làm đến cùng mà. Chỉ một thời gian thôi.”
-”Vy Vy. Cậu nhất định phải trở về đấy. Nếu không thì không ai bảo vệ cho tớ hết.”
-”Sao lại không có? Avi cũng rất bản lĩnh mà.”
-”Nếu anh ấy bắt nạt tớ thì ai bảo vệ tớ chứ?”
-”Vậy lúc đó bất chấp thế nào tớ cũng phải về dạy cho cậu ta một bài học.”
My My đang khóc cũng phải bật cười. Vy Vy của cô trước nay rất yêu thương cô, bao giờ cũng bảo vệ cho cô. Lúc nhỏ có lần 2 cô nhóc rủ nhau đi theo đám bạn trong xóm đi hái trộm ổi. Lúc bị phát hiện, chủ nhà xúi ra mấy con chó béc giê, My My thì khóc thét lên, còn Vy Vy thì nắm tay cô chạy biến. Lúc bọn chó đuổi đến nơi, Vy Vy bất chấp có thể bị thương, nắm lấy cây gậy gần đó, đuổi hết bọn chó đi, nhất định không để con nào lại gần My My. Lúc My My học lớp 9, cô bé say nắng một hotboy nổi tiếng đa tình của trường.Vy Vy chỉ dặn My My cẩn thận, thực chất luôn theo dõi anh bạn trai của My My. Lúc biết hắn ta cặp kè với tận mấy em, Vy Vy đã tức giận đến mức kéo cả đàn em đến đánh cho tên kia bò lăn bò càng, nhất định tới già cũng không dám đụng đến My My nữa. Chơi với nhau từ lúc nhỏ, bây giờ cô lại phải xa Vy Vy. Từ lúc nhỏ đến giờ, cô với Vy Vy đi đâu cũng có nhau. Để cho Vy Vy đến chốn địa phủ tăm tối, cô quả thật không nỡ.
-”Cậu có kế hoạch rồi hả?” Avi lãnh đạm rời ánh mắt khỏi My My, quay sang hỏi Ken. Bố mẹ Vy Vy vừa mới sang chỗ 2 cô gái kia.
-”Có rồi.”
-”Chắc thắng không?”
-”Không mấy chắc chắn.”
-”Vậy sao còn dẫn cô ấy đi?”
-”Nếu tôi không dẫn cô ấy cũng sẽ đi.”
-”Vậy… chăm sóc cô ấy cho cẩn thận.”
-”Chuyện này là tất nhiên. Cậu cũng phải chăm sóc My My cho cẩn thận. Sau này sẽ về tìm 2 người.”
-”còn sống hẵng về. My My nhà tôi rất sợ ma.”
Ken bật cười khan một tiếng. Còn sống? Chuyện này cậu cũng chẳng chắc chắn gì. Vốn dĩ lúc đầu, Ken định không mang Vy Vy theo cùng. Thế nhưng Vy Vy không phải hạng người chịu an bài như thế. Hơn nữa, nếu xa cô, Ken cũng chẳng thể yên tâm. Bọn tay chân Quỷ Vương nhất định biết Vy Vy là ai. Nếu muốn uy hiếp Ken tiếp nhận vị trí Quỷ Vương, Vy Vy quả thật là phương án tốt nhất.
8h đêm, trong vườn biệt thự Đen.
Vy Vy, Ken, My My đang bế Cerberus ngủ say trong lòng, Avi, chủ tịch tập đoàn Vương thị và Kun đều ở trong khu vườn đầy u ám.
Vy Vy ngậm ngùi nhìn mẹ cô cố cầm nước mắt. Bao nhiêu năm qua, cô chưa làm được gì cho ba mẹ. Lần này đi chưa chắc đã có ngày về. Vy Vy chỉ có một điều ân hận duy nhất là chưa thể báo đáp ơn nuôi dưỡng của ba mẹ.
-”Vy Vy.” Mẹ cô cười hồn hậu, đưa tay vuốt những sợi tóc còn vương của cô, dặn dò. “Xuống đó nhất định phải cẩn thận, có chuyện gì lập tức phải báo cho ba mẹ biết.”
-”Dạ.” Vy Vy cố nén tiếng nấc. Ken đứng cạnh cô đưa tay xiết chặt lấy bờ vai của cô. Ba cô nhìn thẳng bào Ken
-”Con nhất định phải chăm sóc tốt cho con gái chúng ta. Chúng ta cũng sẽ gặp lại các con sớm thôi.”
-”Vâng thưa ba.”
-”Vy Vy.” My My khe khẽ lên tiếng. Những gì cần nói, cô cũng đã nói với bạn. Thế nhưng trong lòng cô vẫn chưa muốn bạn rời đi. Avi biết ý, mỉm cười nhìn Vy Vy và Ken
-”Đi cẩn thận. Mọi người chờ hai người về.”
Kun khe khẽ nhắc Ken đã đến giờ. Cậu đã sớm báo cho Quỷ Vương về chuyện Ken sắp cùng vợ trở về theo lệnh của thiếu gia. Dù theo hầu Ken theo lệnh Quỷ Vương, thế nhưng xưa nay, Ken vẫn là người cậu khâm phục nhất. Ken khẽ gật đầu. Cậu quay sang nói với mọi người
-”Cũng đã đến giờ rồi. Mọi người trở về đi. Nhất định tôi sẽ dùng cả thân mình bảo vệ Vy Vy.”
Ba mẹ Vy Vy gật đầu nhìn cậu đầy tin tưởng. My My thút thít trong lòng Avi. Vy Vy ngước lên nhìn Ken. Cậu khẽ nhắm mắt lại, lầm rầm đọc thần chú. Cánh cổng đen địa ngục dần dần hiện ra. Cerberus trong tay My My khẽ cựa quậy rồi nhảy xuống đất. Ngao Cẩu dần dần hiện lại nguyên hình. Cánh cổng rít lên rồi mở ra từ từ. Ngao Cẩu quỳ mọp xuống chờ đợi. Ken với Vy Vy hít dài một hơi, cùng nhau bước vào.
Không khí ẩm thấp ập đến mũi Vy Vy. Cô hơi hơi choáng váng, nắm chặt lấy cánh tay Ken. Ken quay sang nhìn cô, khích lệ. Vy Vy mỉm cười đáp lại. Cánh cửa khép lại sau lưng 2 người. Kun cũng đã hiện nguyên hình, thành một chàng trai mặc áo đen, thân hình tuyệt đẹp. Trước nay Vy Vy chưa bao giờ nhìn thấy hình dạng thật của Kun, khe khẽ ngạc nhiên. Ngay sau đó, hình ảnh trước mắt còn làm cô ngạc nhiên hơn gấp bội.
Toàn bộ Ác Quỷ của địa ngục đang quỳ trước cô và Ken. Thái độ hoàn toàn tôn kính. Vy Vy chưa bao giờ tưởng tường được có ngày có người quỳ trước mặt cô. Hơn nữa toàn bộ họ đều là ác quỷ thì hoàn toàn chưa mơ đến bao giờ. Bây giờ đây, cái viễn cảnh mà có cho cô cũng không mơ nổi ấy đang hiển hiện trước mắt cô, hoàn toàn thật, hoàn toàn không phải cô tưởng tượng ra. Vy Vy liếc trộm sang Ken. Cậu chẳng tỏ vẻ gì là ngạc nhiên. Cũng phải thôi. Ken là con trai Quỷ Vương. Chuyện Ác Quỷ quỳ mọp trước cậu là hoàn toàn có lí. Vy Vy nhìn Ken, nỗi sợ hãi dần tan biến. Bàn tay cô cảm nhận được cái xiết chặt của Ken. Cậu kéo cô đi. Hai người cứ thế tới trước mặt đám Ác Quỷ đang cúi đầu kia. Lúc 2 người dừng lại, Chúng đồng loạt hô to.
-”Chào mừng Thái tử và Thái Tử Phi trở về.”
Ken hít một hơi thật sâu. Trở về. Phải rồi. Cậu đã trở về.
Vy Vy cảm nhận được chân mình nhấc bổng khỏi mặt đất. Cô mặc cho Ken đưa mình bay qua đầu bọn ác quỷ. Sau đó 2 người đáp xuống đại sảnh trên lâu đài. Lúc chân Vy Vy chạm đất, Trước mắt cô hiện lên một khung cảnh khá giống như trong những bộ phim cô xem về đại sảnh những lâu đài của phương tây. Những Ác Quỷ nhìn có vẻ cao siêu đang quỳ gối chào đón cô và Ken. Duy chỉ có một người. Người đó ngồi trên ngai vàng. Người đó đang nhìn cô và Ken, ánh mắt mập mờ khó đoán. Ken từ từ dắt Vy Vy tới gần người đó. Vy Vy có thể cảm nhận được cái rùng mình khe khẽ của Ken. Khuôn mặt của Quỷ Vương ngày càng rõ ràng hơn. Khuôn mặt tựa hồ có nét gì đó giống với nét mặt lạnh của Ken. Ánh nhìn sâu thẳm xoáy vào Vy Vy. Khuôn mặt đó không như những gì Vy Vy tưởng tượng. Nó trẻ hơn. Có chút gì đó như ngỗ nghịch, khiêu khích. Quỷ Vương nở một nụ cười với Vy Vy làm cô giật mình. Ken nắm chặt tay Vy Vy hơn, cúi đầu xuống.
-”Thưa Phụ Vương, con đã về.”
-”Con trai. Đây là con dâu ta?”
-”Vâng, thưa phụ vương.”
-”Con gái của Lôi thần?”
Lôi thần? Cái tên vụt qua đầu óc đang hoảng loạn của Vy Vy. Lúc còn nhỏ, cô thường nghe ba cô nói với cô, “Vy Vy. Để Lôi Thần làm ngựa cho con.” ” Vy Vy. Để Lôi Thần tắm cho con.” “Vy Vy. Con là con gái Lôi Thần. Con nhất định phải mạnh mẽ”
Vy Vy gật nhẹ. Cô cúi đầu.
-”Kính chào phụ vương.”
Quỷ Vương chăm chú quan sát Vy Vy. Lôi Thần. Cái tên đó đã lâu ông không còn nhắc đến nữa. Ngày xưa vốn dĩ là bạn thân. Bây giờ đã chỉ còn là người dưng.Còn nhớ trước đây, lúc còn trẻ, ông và ông ấy đã hẹn sẽ làm thông gia. Không ngờ, điều này bây giờ lại trở thành sự thật. Lôi Thần. Trước đây ông và ông ấy vào sinh ra tử. Cả đời này Quỷ Vương chưa bao giờ coi trọng ai, Lôi Thần là ngoại lệ của ông. Thế nhưng bây giờ đã khác. Lôi Thần và Quỷ Vương. 2cái tên bây giờ chỉ còn sự xa lạ.
» Xem Tiếp