Chap 5 : Trả thù ?
“Ta quyết định rồi” – Vy Vy nắm chặt tay,rất vẻ “chiến sĩ anh dũng xung phong ra mặt trận”
“Mi quyết định cái gì ?” Vân Lam đang ngồi trên ghế cắn khoai chiên rôm rốp,vẻ mặt vô cùng hưởng thụ
“Ta sẽ cưa đổ tên Thanh Long (==) đó,sau đó đá hắn ta,cho hắn ta biết thế nào là chọc tới Vy Vy này” – Lửa quyết tâm bừng bừng cháy sáng *lập lòe lập lòe*
“Mi nghĩ hắn IQ bao nhiêu?” – Vân Lam ăn rất nhập tâm,đầu cũng không ngẩng lên
“Hớ ? ” – Cái này thì có liên quan cái gì ?-?
“Hắn ta từ bé đã được tôn là thần đồng,IQ tuyệt đối trên 200,mi nghĩ hắn sẽ sa vào cái trò con nít của mi sao,mà cho dù có chăng nữa,chả biết ai là kẻ bị đùa giỡn đâu” – Vân Lam tặng cô 1 cái nhìn khinh bỉ
“Không dám đâu,thế lỡ EQ (chỉ số cảm xúc) của hắn thấp tè thì sao?” – Cô trề môi cãi cố
“Quên đi,mi có biết là những người bạn gái được hắn may mắn chọn trong chưa đầy 1 tháng á,sẵn sàng làm bất cứ điều gì để có thể ở lại bên cạnh hắn ta không,ta nghĩ mi tốt nhất nên ôm chăn ngủ đi con ạ”
>< Oa oa oa oa !!!!!!! ≥o≤ Cô hận cô hận cô hận !!!!!!!!
Rút cục,mặc cho Vân Lam khuyên ngăn,đe dọa,đòi chém giết,Vy Vy vẫn cố chấp làm theo kế hoạch đã định sẵn,làm 1 kẻ theo đuôi vô cùng mạnh mẽ và dai dẳng (như đỉa ==)
Sáng,cô đem đồ ăn sáng tới tận phòng học của Thanh Phong,đặt cái cộp xuống bàn học ngay trước mặt hắn,còn kèm theo 1 cái thư tình sến chảy nước mà cô đã phải vắt não mới chế ra được
Xin trích dẫn :
Anh Hàn Thanh Phong thân mến,
Em rất mến mộ anh,anh là vầng hào quang soi sáng lối em đi,từ khi nhìn thấy anh,
con đường vốn tăm tối mù mờ của em đã được tiếp thêm ánh sáng
Em không có anh,giống như nhà vệ sinh không có bồn cầu,thịt kho tàu không có hột vịt,tết không có tiền lì xì,đất nước không có nhân dân,như nấu cơm không đổ nước,như cây thiếu nước,như bồn cầu bẩn mà thiếu Vim,như trứng gà mà thiếu mẹ,như…. (xin lược bớt 1 ngàn chữ ==) (nói thật viết xong đọc lại ta cũng bị sự BT của mình làm cho sặc -___- )
Trưa : Mặt dày bám theo hắn ta lên sân thượng đưa cơm cho hắn ăn,bắt hắn ăn cho hết,lôi hết chất xám từ hồi sinh ra đến giờ khơi gợi những câu chuyện để nói
Ví dụ :
“Hôm nay trời đẹp nhỉ?”
“Ờ”
“Không mưa cũng chả nắng”
“…Uhm”
“Í có mấy con kiến đang bò kìa”
“…”
Chiều : bám theo hắn ta về nhà == được rồi cô biết hắn đi xe hơi về nhà chứ không phải đi bộ đến ký túc xá như cô,nhưng cô có thể bám theo hắn ra cổng mà~
Rút cục,người nào đó bị bám cả một ngày cũng cảm thấy rất ×_× cuối cùng cũng bùng nổ :
“Làm gì mà cứ bám lấy tôi là thế nào?” – Lúc này sân trường đã vắng tanh,chỉ còn lại 2 người bọn họ
“Thì tôi đang theo đuổi anh,anh bị ngốc hả? ” – Người nào đó cũng không vừa
“Cô nói ai ngốc,có giỏi thì nói lại lần nữa?” – Nhíu nhíu mày
“Tôi nói anh đấy,anh là đồ ngốc ngốc ngốc ngốc ngốc~~~~~~~” – Người nào đó chọc giận được người kia,cảm thấy vô cùng khoái trá.
“Hàn Thanh Phong là đồ ngốc~ Ha ha ha” – Cô chạy đi,trước khi đi còn quay lại le lưỡi cười lớn với người nào đó
Nụ cười của cô vang vang trong gió,chạm vào sâu trong ánh mắt của một người…Thậm chí người đó còn quên mất việc đuổi theo…
Dường như đâu đây có một trái tim đập lỗi mất vài nhịp…
Chap 6 : Đánh mất
2 tháng trôi qua…
Vy Vy vẫn thế,vẫn bám theo Hàn Thanh Phong để thực hiện kế hoạch của mình.
Nhưng cô không nhận thấy,dường như đó chỉ là một cái cớ.
Không biết từ khi nào và bằng cách nào,cô cảm thấy hạnh phúc khi ở bên cạnh hắn ta.Cảm thấy hạnh phúc khi thấy hắn khẽ nhếch môi vì những câu chuyện ngốc nghếch của cô.Cảm thấy hạnh phúc khi cùng hắn ta trò chuyện.Cảm thấy hạnh phúc…
Cái cảm xúc đó đến rất chậm,thậm chí cô còn không nhận ra,chỉ đến khi cô cảm thấy được tim mình chạy nhanh mất N nhịp khi nhìn thấy gương mặt của hắn ta.
Vậy…cảm xúc này…thật sự là…thích một người sao?
Có chút ngọt ngào,có chút hồi hộp,lại có chút lo lắng…Hóa ra,thích một người có thể kích thích đến như vậy.Trong cuộc đời 18 năm của cô,là lần đầu tiên có nhiều cảm xúc đến như thế.
Bạn nhỏ Vy Vy của chúng ta là một người rất non nớt trong chuyện tình cảm,vì thế khi đã ngẫm ra được là mình thích người-đó,rất không có chí khí mà tránh mặt người ta…
Nhưng chỉ được có 2 ngày,bạn Vy Vy lại bắt đầu nghoe nguẩy không ngừng(==).Nhìn chằm chằm vào điện thoại,mong chờ…”Thi thoảng” tình cờ lên sân thượng,mong nhìn thấy một hình bóng nào đó…..
Đến buổi sáng ngày thứ 3,
Vy Vy dậy từ rất sớm,vệ sinh cá nhân,lục lọi suốt nửa tiếng trong tủ đồ,lôi ra vài cái váy mà N năm rồi chưa mặc,chọn một cái váy trắng tay lỡ,nhìn rất thục nữ rất duyên dáng mà mặc vào.Rồi lục bàn trang điểm của Vân Lam,ra sức kéo cô từ trong chăn ấm ra trang điểm cho mình.
Vân Lam tức giận:
_Mi đi đâu mà đòi trang điểm,không thấy bổn cô nương đang ngủ sao!!!!!!
Vy Vy không đôi co với cô nàng,chỉ ra sức năn nỉ,trưng ra gương mặt cún con tội nghiệp ~…~
Vân Lam bó tay,vừa trang điểm vừa cằn nhằn:
_Có phải mi đi tỏ tình không hả? – Cô chơi với con bé này từ nhỏ,hiển nhiên là hiểu nó,nhắm mắt cũng biết là con bé này đã sa lưới của Hàn Thanh Phong rồi…
Vy Vy cứng người,bị nói trúng tim đen rồi TT^TT.Hôm qua cô gọi cho người-mà-ai-cũng-biết-là-ai đó,nói hôm nay muốn gặp mặt,sau đó sợ quá,vội vàng cúp máy.
Vy Vy là kiểu người trẻ con,đã muốn làm gì thì phải làm cho bằng được,thà cứ tỏ tình rồi bị từ chối phắt đi,còn hơn phải thấp thỏm thế này.
9h sáng,Vy Vy hùng hổ bước ra khỏi ký túc,đến trường,cô hẹn hắn chỗ sân thượng
Đi gần đến nơi,cô bỗng nghe được nơi hành lang có tiếng nói chuyện,giọng này quen lắm nha…
“Em thích anh,có thể cho em một cơ hội được không?” – Chả phải đây là giọng nói của hoa khôi trường mình hay sao.
“Tôi không thích cô,thế thôi,tránh ra cho tôi đi” – Giọng nói mất kiên nhẫn này, là Hàn Thanh Phong !
Lòng cô còn đang vui sướng hỉ hả,lại nghe thấy giọng nói phẫn nộ của hoa khôi :
“Thế tại sao anh lại cho con bé Vy Vy đó cơ hội,nó thì được bám theo anh,được nói chuyện với anh,em có gì không bằng con nhỏ đó chứ!” – Í là đang nói tới cô hả?
“Anh thích con bé đó,phải không?”
Vy Vy đằng sau bức tường,tim đã ngừng hoạt động
“Không…” – Mãi một lúc sau,người đó mới trả lời
Thời gian ngừng lại…
Vy Vy không còn nghe thấy gì nữa,không còn có cảm giác gì nữa rồi…
Anh ấy không thích cô,suốt quãng thời gian cô cố gắng,anh ấy vẫn không thích cô…
Có cảm giác,như tim bị bóp chặt,như có kẻ độc ác nào đó đang cào vào nó vậy…
Chap 7 : Đồ ngốc,anh thích em!
Part 1
Vy Vy không biết mình đã chạy bao lâu,cũng không biết mình đã chạy qua bao nhiêu con đường,cô chỉ biết chân mình rất mỏi,trời thì mưa rất lớn.Ôi ông trời ạ,sao ông cũng khóc thương cho số phận của cô sao?
Cô chạy,chạy mãi,đến khi đôi chân đã không còn chịu đựng được nữa,cô ngồi thụp xuống,khóc như điên.
Tình yêu đầu đời của cô,chết rồi,nó đã chết thật rồi…
************************
“Anh thích con bé đó,phải không?”
“Không…”
“Đến bây giờ tôi vẫn không biết tôi đối với cô ấy là như thế nào,tôi chỉ biết,Vy Vy rất quan trọng đối với tôi,cô tốt nhất đừng làm phiền cô ấy”
***************
Lúc tỉnh dậy,cô đang ở ký túc xá.
Vân Lam ngồi ngủ bên cạnh cô
Làm thế nào cô về nhà được thế nhỉ?
Hôm qua,cô định đi tỏ tình,sau đó…
Stop!!!!!!!!!!!!
Cô sẽ không nghĩ,cũng không dám nghĩ nữa,tim cô đã đau lắm rồi,cô sẽ không để nó vỡ vụn ra luôn đâu.
Dù thế nào đi chăng nữa,vẫn phải bước tiếp!
Cô đang định bước xuống giường,chợt 1 cảm giác choáng váng truyền đến,cô đổ ập xuống giường.
Có lẽ do tiếng động quá mạnh,Vân Lam đang ngủ bên cạnh bỗng tỉnh giấc.
“Ta đau đầu quá” – Đau chết đi được,thân thể thì rã rời
“Sốt cả đêm qua,giờ còn đòi ngồi dậy,mi có não không hả” – Vân Lam tức giận nói
“Hu…ta đau quá hu hu hu hu ” – Cô lao đầu vào lòng con bạn,khóc sướt mướt,nước mắt nước mũi tùm lum
“Mi thôi đi,ta mới mua áo,làm hỏng áo ta bây giờ” – Nói vậy chứ tròng mắt con bé cũng đã ướt tự khi nào
Bạn thân,là kẻ luôn khắc khổ với bạn,nhưng khi bạn khóc,nó sẽ là kẻ duy nhất khóc cùng bạn.
***********
Part 2
Anh sắp phát điên rồi !
Tại vì sao chứ,tại vì sao đã 5 ngày không gọi điện cho anh? Lần hẹn trước,cô cũng không xuất hiện…
Cô ngốc này,chả lẽ làm cho anh nhức đầu cô mới vui vẻ hay sao?
Còn nhớ lần đầu tiên gặp cô,là ở trong trường trên sân thượng đó,cảm giác của anh đầu tiên của anh về cô là : cô gái này,rất ngốc.
Làm gì có người bình thường nhìn thấy người ta đang ngồi trên sân thượng,đầu ngửa ra sau,bộ dáng hưởng thụ,mà lại nghĩ là người đó định tự tử ?
Sau đó,lại có cảm giác,cô gái này,còn rất thú vị.
Những câu chuyện nhỏ hài hước của cô,nụ cười như ánh mặt trời của cô,sưởi ấm trái tim vốn lạnh giá của anh.Ba mẹ anh lúc nào cũng công việc,kể từ khi anh biết nhận thức,đã không thấy họ ở nhà nữa,1 2 tháng mới về 1 lần.Tất cả niềm vui của tuổi nhỏ,anh chưa bao giờ cảm nhận được.
Cho đến khi anh ở bên cạnh cô…
Thậm chí có lúc anh đã nghĩ,anh thích cô gái này hay sao?
Nhưng anh ngay lập tức chối bỏ,bởi vì anh sợ…Anh không sợ cô không thích anh,anh chỉ sợ,cô sẽ không còn bên anh nữa…
Cho đến khi cô ấy thật sự xa lánh anh…
3 ngày đó,đối với anh,giống như là địa ngục,cái cảm xúc mà 20 năm qua anh chưa hề cảm nhận đó,lại đến với anh…Đau khổ…
Thậm chí buổi tối ngày thứ 3 đó,anh đã định hẹn gặp cô.Vậy mà cô lại gọi điện trước.
Anh không thể không thừa nhận,lúc đó anh đã rất vui.
Anh nhận ra,vào ngay khoảnh khắc đó,anh hiểu,anh đã thích cô rồi…
Cô gái ngày hôm đó tỏ tình với anh,anh nói anh không thích cô,là vì anh không muốn cô bị ghét bỏ bởi những nữ sinh,không muốn cô gặp nguy hiểm… Anh đợi,đợi đến lúc anh cho cô 1 thân phận,anh sẽ tuyên bố,anh sẽ có đủ quyền để bảo vệ cô.
Nhưng,anh không hiểu,tại vì sao hôm đó cô lại không tới? Anh tin,không phải cô đùa giỡn,vì giọng cô lúc gọi anh rất nghiêm túc…Rồi giờ đây,cô lại lặn mất tăm.
Anh còn chưa biết phải giải quyết thế nào…bạn của cô lại tìm đến cửa.Cô gái đó anh biết,Vy Vy hay đi cùng cô.Anh còn đang mừng thầm vì biết đâu sẽ tìm được cô,ai dè cô gái ấy lại chửi anh.
Cô ta nói,Vy Vy thích anh.
Não anh vào lúc đó,ngừng hoạt động…Mãi chỉ tua đi tua lại 1 câu,cô ấy,thích anh.
Anh nói,tôi có thể gặp cô ấy được không?
Cô ta hỏi: Tại sao?
Anh trả lời : Vì tôi cũng thích cô ấy.
*************
” Vân Lam,mi dẫn ta đi đâu thế?” – Vy Vy khó hiểu,tự nhiên hôm nay lại ra vẻ thần bí,bịt mắt rồi dẫn cô đi,nói là có quà muốn tặng cô.
“Mi im,ta đang lo cho cái tương lai của mi đó con ạ” – Cách 1 lớp vải vẫn nghe thấy cái thanh âm khủng khiếp,ui~
Vy Vy có đạo đức,im lặng…
Sau 1 lúc lâu,khăn bịt mắt được cởi ra.
Sau khi xoa xoa mắt bị bịt đến mỏi nhừ,cô nhìn quanh quất,phát hiện ra,không thấy Vân Lam.
Mà lại nhìn thấy kẻ mấy ngày nay cô tránh còn không kịp kia.
“Anh…anh…anh…sao lại ở đây ?” – Cô lắp bắp,nói xong mặt cúi gằm xuống,không dám nhìn anh.
“…” – Im lặng,trầm mặc…
Đến Khi Vy Vy không còn chờ được nữa,ngẩng phắc lên nhìn anh,ngay lập tức bị 1 cánh tay vòng qua eo,bị ép phải áp mặt lên một bờ ngực săn chắc (Ta : chảy nước miếng nha ~ Khán giả : im,viết tiếp ! Ta : T____T)
Chưa kịp phản ứng,cằm đã bị 1 bàn tay nắm lấy,đầu cô theo phản xạ bị đẩy lên trên.
Tiếp theo,môi đã bị người ta đoạt lấy.
(hình ảnh hạn chế,đề nghị trẻ em tránh xa X-) )
Anh hôn rất nhẹ nhàng,lúc đầu chỉ là môi với môi cọ xát,tiếp theo,lại cảm thấy chưa đủ,lanh lẹ tách môi cô ra,rất không đứng đắn lấy lưỡi khám phá từng ngóc ngách
Mọi người hỏi Vy Vy thế nào á? Quên đi,lúc này,bạn nhỏ của chúng ta đã thành pho tượng rồi. haizzzzz…
Lúc sau,khi cô đã tựa hồ không thở nỗi,anh mới buông ra.
” Anh…em…anh” – Cô muốn đi treo cổ nha aaaaaaaaaa >___<
Anh thở dài,ôm cô vào lòng,khẽ nói :
“Đồ ngốc,anh thích em”
Vy Vy lần nữa hóa tảng đá *-*
Cô đang mơ sao? Nếu thật thế,cô muốn ngủ luôn đi cũng được $~$
Anh ấy nói thích cô,Hàn Thanh Phong thích cô?
Không tự chủ được,cô véo má mình một cái,đau nha,vậy- không phải mơ ? Sao cô có cảm giác không chân thực…
“Là…là thật sao?” – Cô ngớ ngẩn thật rồi -__-
Anh không nói,lại cúi người xuống,hôn cô.
Chiều muộn,trên đường phản hiện 2 chiếc bóng.
Khoảnh khắc đó,giống như cả thế giới chỉ có 2 người họ,mà như vậy,là đủ.
~~~~~~THE END~~~~~~