watch sexy videos at nza-vids!
Ban dang ghe tham vao trang wap http://truyendochay.sextgem.com/ trang wap truyen teen hay hay nhat moi thoi dai.... o day ban co the tha ho doc truyen teen hay va nhieu nhung tieu thuyet hay tuoi teen .....
chúc các bạn đọc truyện vui vẻ... và hãy ghé thăm wap thường xuyên các bạn nhé
Tìm Trong Trang:
• Truyện Teen Ngắn

Đọc Truyện Teen Ai dắt em qua nỗi đau

Cô không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân khi Hoàng Minh đã có người đàn bà khác.

Sau buổi tiệc cưới của Hoàng Ngân, Tâm Lan và Hoàng Minh đã không còn gặp lại nhau cho tới ngày ra tòa.

Cuộc ly hôn của họ được diễn ra sau một khoảng thời gian rất nhanh kể từ khi Kiều Thanh trở về nước. Đám cưới giữa Kiều Thanh và Hoàng Minh cũng đã được tổ chức nhanh chóng. Không có một giọt sâm banh nào, không có chiếc bánh ga tô tình yêu thắp nến sáng lung linh, không có bài ca du dương, không có lấy một tiếng nhạc và càng không một nụ hôn nồng cháy… chỉ có vài người đến dự và chứng kiến cuộc hôn nhân mới của chú rể Hoàng Minh và cô dâu Kiều Thanh. Bạn bè chẳng có ai… và tất nhiên thời gian buổi lễ diễn ra cũng ngắn hơn rất rất nhiều so với ngày cưới của nhiều năm về trước.

- Tòa tuyên bố, Bé Thảo vẫn do em nuôi. Xin anh và chị Kiều Thanh đừng đến gây phiền toái cho mẹ con em nữa.

- Ừ. – Giọng Hoàng Minh buồn và trầm hẳn. – Nhưng anh vẫn là ba của nó, anh có quyền được tới và đưa nó đi bất cứ lúc nào.

- Tốt thôi! – Giọng Tâm Lan ráo hoảnh, đôi mắt khô không còn một giọt nước mắt. – Hãy nói cho em biết lúc nào anh tới đón con bé. Đừng để em cáu giận hay phải báo công an khi lầm tưởng là nó đã bị bắt cóc.

- Ừ. Anh hiểu. Anh sẽ để lại căn nhà cho em. Nếu có khó khăn gì thì hãy nói cho anh biết, đừng chịu đựng một mình.

- Tùy anh thôi.

Câu nói của Tâm Lan vừa dứt thì Kiều Thanh cũng đon đả bước tới. Ngoài hành lang tòa án, sáu con mắt nhìn nhau không nói câu nào. Họ đứng khá xa nhau, mỗi người một góc, rất cân đối để tạo thành một tam giác đều. Ba con người, ba cảm xúc, ba nỗi niềm. Nhưng nỗi đau của ai dài hơn, sâu hơn thì nào ai biết được. Bởi họ đã đứng rất cân xứng như một sự sắp đặt của Chúa trời từ trước đó…

Tiếng gió hòa tiếng mưa vẫn rít lên âm ỉ ngoài kia. Những tiếng sấm vang rền trời dường như cũng không đủ sức mạnh để xua đi bầu không khí u ám nơi ba người đang đứng. Những chiếc lá rơi rụng cuốn theo chiều gió bay lướt ngang qua mắt họ rồi rơi xuống mặt đất, ướt nhẹp. Những trái tim dường như tê dại hoàn toàn.

- Hoàng Minh! Về thôi anh.

Kiều Thanh lên tiếng sau một hồi im lặng và đứng trơ nhìn nhau. Hoàng Minh gật đầu rồi nhìn về phía Tâm Lan, khuôn mặt cô trắng nhợt rồi chuyển sang tái xanh như không còn một giọt máu, đôi môi khép hờ như đóng băng, không cử động.

- Em ổn đấy chứ? Tâm Lan? – Hoàng Minh gọi tên cô – Tâm Lan?

- Vâng. Ổn. Anh chị về đi, em về công ty luôn đây.

- Nhìn sắc mặt em rất tệ. Em về nghỉ ngơi đi. – Nhưng cô không trả lời, càng không chuyển hướng nhìn về phía anh. - Tâm Lan, nghe anh nói không vậy?

Cô đưa mắt nhìn anh, những câu nói quan tâm, những đường nét trên khuôn mặt tỏ rõ sự lo lắng và đôi bàn tay cứng rắn đang giữ rất chắc đôi vai cô. Cô khẽ nói gì đó, chẳng ai nghe rõ, rồi lại lắc lắc đầu. Kiều Thanh tức giận, kéo mạnh tay Hoàng Minh và thét lên:

- Hai người đang làm cái quái gì thế hả? Anh Minh, đi về đi. Cô ta đã có người đàn ông khác lo lắng rồi, chẳng đến lượt anh đâu.

Bàn tay anh như rơi khỏi đôi vai đang run lẩy bẩy của cô. Anh nhìn Kiều Thanh rồi quay lại nhìn “vợ cũ”:

- Giữ gìn sức khỏe nhé, Tâm Lan.

Kiều Thanh nắm tay anh rất chặt, vội vàng những bước đi… Bàn tay nhỏ bé của Tâm Lan vịn vào hành lang dõi theo hai hình bóng ấy.

Cơn mưa Sài Gòn tầm tã khiến đường ngập nước đến lưng chừng đầu gối. Hàng cây cao lớn và hoa cỏ đều lờ mờ trong làn mưa bao phủ. Có người đàn ông to lớn đang giương cao chiếc ô đủ màu sắc che mưa cho một người đàn bà.

Tâm Lan nhìn theo bóng dáng của chiếc xe lao đi trong màn mưa bịt bùng, kín lối: “Anh… có ấm áp không?”.

Dáng người cô thanh mảnh, run rẩy, đầy buồn bã, cứ ẩn hiện mờ nhạt trong màn mưa mông lung. Trên đường về công ty cách đó không xa, cô khóc mãi. Mưa vẫn rơi lộp độp trên áo mưa… Cả trời đất như phiêu diêu bất định, cả cõi lòng cô như nát tan, vụn vỡ.

Mưa rơi. Mưa thét gào.

“Ai dắt em đi qua nỗi đau?

Ai giúp em lau khô những giọt nước mắt?

Ai cùng em đi hết những chặng đường dài?

Ai sẽ nói cho em biết…

Phía cuối con đường kia, đang có người đứng đợi”.

***

Cô trở thành người cô đơn, những đêm gối chăn đẫm ướt vì nước mắt cũng sẽ chẳng còn. Cô phải tự quyết định về những thay đổi trong cuộc sống của mình vào thời gian tới khi không còn bóng dáng hay sự giúp đỡ của một người đàn ông bên cạnh.

Việc đầu tiên, Tâm Lan phải dọn dẹp sạch sẽ căn nhà mà hai vợ chồng đã dành dụm trong các khoản chi tiêu và được hai bên gia đình giúp đỡ để mua nó. Căn nhà không lớn nhưng đầy đủ đồ dùng phục vụ cuộc sống của hai mẹ con cô. Nó không quá rộng, chỉ có hai phòng ngủ, một phòng khách và căn bếp gọn gàng. Tất cả như đặc mùi ẩm mốc vì suốt thời gian qua, căn bếp không hề nhóm lửa, phòng ngủ chẳng có hơi người, phòng khách cũng không một ai nằm dài trên ghế sô pha để xem ti vi hay nhâm nhi bánh trứng hoặc những đĩa hoa quả tươi. Bên cạnh là vườn hoa và cây cảnh, có vẻ hơi héo hon vì mỗi sáng chẳng còn ai tỉa tót lá vàng, vì mỗi chiều chẳng còn ai tưới nước, bắt sâu. Và những cây hoa cỏ dại đã nhanh chóng lớn ngổng, nhìn khu vườn bỏ hoang giống như một phần của khu rừng nhiệt đới..

- Xem nào… Sau khi làm hết những việc này chắc mình phải giảm vài ký mất thôi.

Tâm Lan thở dài, cô bỗng cảm giác tủi thân hơn bao giờ hết. Lẽ ra ngày cuối tuần như vậy, Hoàng Minh sẽ phải giúp cô kê bàn ghế lại thật ngay ngắn, còn bản thân sẽ pha nước tẩy thơm để lau sàn, chùi rửa bếp núc và lau từng khung cửa sổ. Còn hôm nay, cô sẽ đảm nhiệm hết từng đó việc.

Dáng người yếu ớt của cô cố gắng lắm cũng chỉ đẩy chiếc ghế gỗ dịch chuyển được vài centimet. Rồi cô thở dốc, rất nhọc nhằn. Chán nản, cô chỉ lau sàn và chùi cọ rửa bàn ghế trong phòng khách. Sau đó là mặt bếp ga, chén đĩa và thu dọn rổ rá đựng đồ làm bằng nhựa dẻo nằm ngổn ngang giữa căn phòng.

Quanh đi quẩn lại, cũng mất đến hơn ba giờ đồng hồ, căn phòng mới có vẻ sáng sủa và thơm mát hơn. Những ô cửa sổ được mở tung sau nhiều ngày đóng im ỉm. Ánh nắng, gió sớm mai cũng được lùa vào căn phòng thỏa thích đùa vui và cuốn vơi đi những nỗi u sầu và nước mắt.

Một thời gian khá dài trong ngày giúp cô lấy lại được tinh thần và đứng vững để sẵn sàng đối mặt với những khó khăn về sau.

Thu dọn xong quần áo của cả hai mẹ con vào vali, căn phòng gần như trống hoác. Quần áo của Hoàng Minh, anh đã tự dọn sạch sẽ cách đây vài tháng rồi. Vậy là, ở cái phòng ngủ này, chẳng còn ai muốn níu kéo nữa, nó nằm trơ trọi ở giữa, còn hai người chủ đi về hai phía hai nơi. Chỉ còn tiếng gối chăn, đệm mút hay thú bông… chúng đang cọ xát vào nhau, thì thào âm ỉ…

Tâm Lan ngồi ngẩn ngơ một lúc lâu nghĩ về đêm hôm nào. Ngỡ tưởng cầu vồng ngũ sắc sẽ nối lại sợi dây hạnh phúc vào ngày hôm sau, nhưng cô đã nhắm mắt và cố lờ đi như không hề nhìn thấy. Cô không muốn mang chuyện con cái ra để níu giữ chân anh. Cô không muốn tiếp tục cuộc sống hôn nhân gia đình khi người đàn ông đó đã không còn là chỗ dựa vững chắc và chỉ dành duy nhất cho hai mẹ con cô. Cô không thể đón nhận tình yêu từ một người đàn ông khi nó đã không còn là trọn vẹn. Ai đó đã nói với cô rằng: “Yêu một người không còn yêu bạn giống như ôm một cây xương rồng. Càng siết chặt vòng tay ôm, càng khiến mình bị tổn thương và trái tim rướm máu”. Cũng như những yêu thương chìm trong say đắm đêm nào, cô run rẩy sợ hãi vì linh cảm được sự ra đi vội vã của anh trong những ngày sau…

Khóa lại tất cả các cánh cửa lớn, nhỏ, Tâm Lan nhìn ra khu vườn đang xanh um lên vì cỏ dại. Cô lắc đầu. Cô không muốn đụng tay vào nơi đấy nữa.

Gần mười năm trước.

- Vợ sẽ phải làm sạch khu vườn này.

- Vậy việc của chồng là làm gì? – Cô chống nạnh hai tay tru tréo.

- Tất nhiên là kiểm soát việc vợ làm rồi. Làm không sạch thì làm lại, khi nào sạch mới cho vào ăn cơm.

Hoàng Minh đùa cô. Ánh nắng sớm mai lọt qua kẽ mây hắt xuống khiến đôi má Tâm Lan thêm hây hây đỏ. Cô bặm môi và nhìn anh, ánh mắt chất chứa những yêu thương và cả sự khoan dung, độ lượng:

- Vì chồng, vợ sẽ làm tất cả. Miễn là chồng vui.

Tâm Lan cười nhoẻn miệng và xắn gấu tay áo. Nhanh thoăn thoắt, cô bắt đầu vào công việc. Hoàng Minh đứng ngây ra nhìn người vợ bé bỏng dễ thương. Chỉ là anh đang đùa với cô thôi mà, sao cô không tru tréo thêm lần nữa và hét lên là bất công quá đi cơ chứ. Anh sai rồi, anh vẫn nghĩ cô giống Kiều Thanh, cô ấy sẽ làm nũng và vòi vĩnh để anh phải làm cùng bất kể công việc gì, dù là lớn hay nhỏ, thậm chí là rửa chén bát hoặc giặt quần áo cũng phải làm chung. Còn Tâm Lan thì ngược lại: “Vì chồng, vợ sẽ làm tất cả. Miễn là chồng vui”.

- Vợ ngốc thật đấy. Một mình vợ làm thì ba ngày cũng không xong.

- Ba ngày sao? Nhưng nếu làm cả đêm thì cũng chỉ hơn một ngày là cùng.

Cô lại cười, khuôn mặt bắt đầu lấm tấm mồ hôi và đôi tay nhanh thoăn thoắt cho công việc đang dang dở. Hoàng Minh xúc động trước câu trả lời vô tư nhưng đầy quyết liệt từ đôi môi đáng yêu đấy. Anh ngồi thụp xuống đất, nhìn cô chăm chú.

Tâm Lan là người phụ nữ của cả gia đình và công việc. Nghĩa là cô muốn trở thành người đàn bà hiện đại: muốn thành công trong xã hội, nhưng cũng muốn thành người phụ nữ hoàn hảo biết chăm lo cho gia đình. Vì thế, cô sống vì chồng, vì con và vì tất cả những người cô thương yêu. Cô như một người khờ khạo, cứ tự làm tổn thương mình, cứ tự nhận hết những niềm đau về mình, chỉ để chắp vá những lỗ hỏng hay vết thương lòng của đối phương. Cô khờ khạo hơn khi bỏ lại sau lưng biết bao nhiêu người đàn ông tốt khác chỉ để theo đuổi Hoàng Minh. Và cô còn khờ khạo hơn nữa khi cứ cố sức chiến đấu với người đàn ông có quá khứ chỉ để giành giật lấy tình yêu về phía mình. Cho đến khi lấy nhau, rồi có bé Nguyên Thảo, thì cô cũng chỉ có con người anh, còn tình yêu thì có lẽ mới vừa chạm tới.

- Hôm nay là cuối tuần mà. Em không muốn đi đâu chơi sao?

- Không! – Cô quay lại nhìn nét mặt đơ đứng của chồng, rồi lắc đầu nói.- Nếu anh có công chuyện thì cứ đi đi, em sẽ cố gắng làm nhanh, làm sạch sẽ và đi nấu cơm. Em muốn được ăn chứ không phải bị phạt vì tội lười làm hay làm bẩn.

- Đồ ngốc.

Hoàng Minh lấy tay nhéo lấy chiếc mũi cao tây tây của Tâm Lan. Cô nhăn mặt cười hiền rồi chun chun mũi.

- Vợ biết là chồng rất tốt mà.

- Chồng không bỏ vợ làm một mình bất kì việc gì nữa đâu.

- Không. Những việc gia đình là của vợ, vợ không muốn chồng phải đau đầu hay cãi vã chuyện lặt vặt ở nhà sau một ngày bận rộn ở công ty.

- Vợ sẽ làm hư chồng đấy.

- Trong em, anh vẫn luôn là người đàn ông hoàn hảo nhất.

Hoàng Minh nhìn Tâm Lan, nhìn thẳng vào đôi mắt màu nâu đẹp lạ ấy. Anh đưa những ngón tay của mình mân mê trên làn da mịn màng của cô. Tâm Lan chỉ kịp hét toáng lên:

- Đừng có chơi xấu. Đừng bôi đất và cát lên mặt em như thế chứ?

Hoàng Minh cười vang trước những vết nhăn xuất hiện khi làm nũng trên khuôn mặt của vợ:

- Ơ. Nhìn mặt vợ kìa, chỉ còn thiếu những chiếc ria của một loài mèo nữa thôi.

- Chồng vui à? – Tâm Lan hỏi cộc lốc khi lại bị anh nhắc tới loài mèo.

- Ừ. Nhìn vợ đáng yêu lắm.

- Miễn là chồng vui, thì vẽ gì cũng được hết.

Cô nhìn anh bằng ánh mắt âu yếm, đầy yêu thương… nhưng câu nói của Tâm Lan làm tiếng cười của anh im bặt.

Anh chỉ nói rất khẽ: “Đừng yêu anh nhiều quá, chỉ nên yêu vừa đủ thôi”.

***

Bóng chiều uể oải, cô đứng bần thần một hồi lâu. Bóng dáng cô đổ dài dưới chân. Có rất nhiều điều vốn rất gần gũi với cô bỗng trở nên xa lạ với cô vào lúc này. Bởi mỗi lần cô ra khỏi nhà cùng chiếc vali là đều có Hoàng Minh bên cạnh. Anh không để cô đụng tay chân vào bất cứ công việc gì, kể cả việc lên chiếc xe riêng của gia đình, anh cũng luôn đon đả đóng hoặc mở cửa như kẻ phục tùng và tôn thờ người vợ bé bỏng.

Lần đầu tiên suốt gần chục năm qua, Tâm Lan một thân một mình kéo lê chiếc vali nặng nề ngồi bệt ở ghế đá dưới cổng nhà chờ taxi. Những cánh hoa điệp trải dày như thảm xuống con đường màu vàng úa.

Xung quanh, có vài ba người hàng xóm rỉ tai nhau nói bóng gió. Người thì bênh vực Tâm Lan vì cô ngoan hiền và đạo đức. Người lại ghen ghét và đố kị vì cô vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang. Người lại lắc đầu ngán ngẩm: “Chồng đẹp, chồng tốt là chồng người ta”.

Cô phải chạy trốn thôi. Xung quanh căn nhà này, nơi đâu cũng có bóng dáng người đàn ông đấy, cả người đàn bà mà bản thân cô cũng ghen ghét kia nữa. Nơi đâu cũng có sự nhòm ngó, xỉa xói hay thương hại. Cổ họng cô như nghẹn lại bởi những tổn thương hay sự xúc phạm không đáng có. Tất cả mọi người, tất cả mọi kỷ vật hay khung cảnh xung quanh, chúng đều chạm tới vết thương lòng và dày vò cảm xúc trong lòng cô.

Tâm Lan cần phải rời khỏi con hẻm này. Cô lết chiếc vali đi dọc vỉa hè, qua từng con phố điện sáng trưng với những cây thông, ông già tuyết đã được trang trí cầu kì để chuẩn bị một mùa Noel mới.

Có một người cũng chậm rãi bước theo cô từ phía sau chừng mười mét. Mùa Noel, Tết tây, Tết ta đang ráo riết ùa về. Nhưng liệu những ngày lễ trọng đại trong năm nay có mang điều kỳ diệu nào đến với họ qua những thỉnh cầu nguyện ước chân thành sau nhiều năm tìm kiếm và ngóng đợi hay không?

 

Kiều Thanh tự hỏi, phải chăng tình yêu giữa cô và Hoàng Minh đã hết mặn nồng?

Kiều Thanh lững thững dạo bước trên con phố thưa thớt người. Hôm nay là ngày đầu tiên kể từ khi trở về Việt Nam, cô cảm thấy tinh thần mình thật sự tỉnh táo. Nghĩa là từ sáng tới giờ, cô chưa dùng một giọt rượu nào.

Cô kiếm một chiếc ghế đá giữa công viên và ngồi xuống. Bất giác, cô buột miệng: “Sài Gòn khác Hà Nội nhiều quá!”

Chẳng um tùm cây, chẳng có nổi một cái hồ nước, chẳng nhiều người sống thư thả và hòa mình vào chốn thiên nhiên. Chỉ có vài chậu cây cảnh phải cong mình lớn lên theo những đường uốn éo của bàn tay nghệ nhân. Chỉ có cái hồ nước bé tẹo và sâu chưa tới hai mét với dòng nước đục ngàu tràn đầy lá rụng đang bốc lên mùi hôi thối. Chỉ có những dòng người hối hả ngược xuôi chẳng kể đêm hay ngày vẫn gồng mình lên để vun vén, lo toan cho cuộc sống thêm đầy đủ…

Phải chăng nơi đây không còn thích hợp với cô nữa. Phải chăng năm tháng qua đi, tình yêu của cô và Hoàng Minh đã hết những yêu thương mặn nồng?

Cô nghĩ miên man về quá khứ sai lầm, về thực tại rối rắm và tương lai trống rỗng hoàn toàn. Cô không biết có nên nói với Hoàng Minh rằng, chúng ta sẽ trở ra Hà Nội và làm lại từ đầu như thuở mới yêu nhau? Cô không biết bản thân thích hợp với công việc gì khi đã bước vào độ tuổi trung niên và không có một chút kinh nghiệm?

Kiều Thanh trầm tư suy nghĩ hàng giờ đồng hồ cho đến khi một đứa trẻ độ bốn tuổi đang đứng trước mặt cô và khóc thét lên. Cô vô cùng ngạc nhiên, rồi đưa đôi tay ra ngỏ ý muốn bế thằng bé dỗ dành. Nhưng thằng bé vội co chân chạy về phía một người phụ nữ đang đứng cách đó không xa. Mặt nó mếu máo, nước mắt nước mũi lấm lem. Cô không hiểu lý do gì bèn chạy vội theo người phụ nữ kia kèm theo một mục đích hết sức ngớ ngẩn.

Kiều Thanh chạy đến chỉ cách người phụ nữ kia vài bước chân và thở hồng hộc. Thằng bé tưởng như vừa nín xong lại òa khóc to hơn. Kiều Thanh mở trừng mắt không hiểu lý do vì sao lại thế. Người phụ nữ buột miệng đưa ra lời đề nghị như đang cảnh cáo cô.

- Làm ơn. Hãy tránh xa con trai tôi ra.

- Tôi xin lỗi. Nhưng tôi không làm gì khiến thằng bé phải đau cả!

- Nhưng cô đã làm cho nó sợ.

- Tại sao chứ? Làm ơn hãy nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra đi.

Người phụ nữ cảm thấy ả đàn bà đang đứng trước mặt mình vừa ngu ngốc vừa dữ dằn. Cô ta dửng dưng quay đi trước lời thỉnh cầu của Kiều Thanh rồi tiến lên phía trước, miệng vẫn không ngớt lời dỗ dành thằng bé.

Kiều Thanh chạy nhanh lên phía trước, đầu cô hơi cúi xuống và nước mắt cứ thế trào ra. Kiều Thanh nhỏ nhẹ:

- Làm ơn hãy nói cho tôi biết đi. Vì sao thằng bé lại khóc khi nhìn thấy tôi?

- Cô đã có con chưa? – Người phụ nữ tỏ vẻ thương cảm. Thằng bé đã bớt khóc nhưng vẫn nấc lên trong vòng tay của cô.

- Tôi không thể có con. Nhưng… – Kiều Thanh ngẩng mặt nhìn người phụ nữ xa lạ. Bỗng cô có một cảm giác tin tưởng khi đối diện với chị ta và thật dễ dàng để nói lên ước muốn của mình. – Nhưng tôi rất muốn được chăm sóc và thương yêu những đứa trẻ.

- Cô không thích hợp làm mẹ. Công việc chăm sóc trẻ con dường như không thích hợp với con người cô. – Người phụ nữ thành thật.

- Cô là thầy tướng ư? Liệu con người ta có nên tin vào tướng số không?

- Không! – Người phụ nữ lắc đầu. – Tôi không biết xem tướng. Chỉ là diện mạo của cô không phù hợp với thiên chức của người làm vợ, làm mẹ trong gia đình.

Kiều Thanh chau mày nhìn người phụ nữ quê mùa cục mịch. Cô vốn là người phụ nữ đẹp cơ mà? Chẳng phải đã có biết bao nhiêu gã trai nhìn cô thèm thuồng đến mức xin chết đấy thôi? Nhưng cô vẫn muốn được trò chuyện với người đàn bà này. Đã lâu lắm rồi, cô không còn giao tiếp với những người phụ nữ chân chất mộc mạc như chị ta.

- Xin chị hãy nói tiếp.

- Thằng con trai tôi sợ khi nhìn thấy diện mạo của chị. Dù chị là người phụ nữ đẹp, nhưng vẻ đẹp đó lại thuộc về cuộc sống của những người phụ nữ thượng lưu thích hưởng thụ. Hãy nhìn tôi mà xem, chị sẽ cảm nhận được người mẹ và người phụ nữ khao khát vinh quang thường khác nhau như thế nào.

Kiều Thanh đứng ngây người giữa lối đi công viên. Người phụ nữ và cậu bé cũng vội biến mất sau cuộc trò chuyện không lấy gì làm thích thú.

Một lúc sau, Kiều Thanh chạy ào vào toilet công cộng ở gần đó và xối nước mạnh. Cô vã nước lên mặt. Những móng tay cào lên da mặt kéo bung lớp phấn son dày để nước cuốn trôi đi. Đôi lông mi giả cong dài cũng được tháo ra khỏi mí mắt. Chiếc vòng cổ lấp lánh, đôi khuyên tai dài loằng ngoằng cũng được cô cất vào một ngăn túi xách. Mái tóc vàng nâu xoăn bồng bềnh bị tóm gọn thành búi nhô lên cao ngay đỉnh đầu…

Kiều Thanh ngắm nhìn mình trong gương, làn da trắng xanh, đôi môi nhợt nhạt và quầng mắt thâm đen lại… Trông cô giờ đây hiền lành tới mức tẻ nhạt.

Cái nét ngây thơ, ngờ nghệch trên gương mặt những đứa trẻ mồ côi đi dạo bán vé số, đến nét tươi cười vui vẻ và giọng nói chưa rành của những đứa bé đang níu vào vai áo những bậc phụ huynh vòi mua bong bóng hay kẹo que… đều làm cô tủi thân bật khóc tức tưởi… Hơn lúc nào hết, cô khao khát được gần gũi một đứa trẻ, được ôm ấp chúng, được bón cho nó từng thìa thức ăn hay đưa nó vào bồn tắm và sẵn sàng nghịch ngợm với nó hàng giờ đồng hồ… Hơn tất thảy mọi thứ trên đời, cô ao ước được nhìn đứa bé lớn lên từng ngày và cất tiếng chào ngoan ngoãn hay mở lời xin phép rời khỏi nhà khi muốn đi chơi cùng đám bạn, được thấm cái cảm giác bơ phờ thức trắng đêm trông con với những cơn ho cơn sốt và nằng nặc khóc không chịu ngủ…

Kiều Thanh cắn môi đi tiếp một đoạn đường. Cô đã quyết định…

***

Không khó để nhận ra bé Nguyên Thảo lạc trong đám trẻ con đang vui đùa ngoài sân trường. Kiều Thanh phân vân trong giây lát vì không biết phải tiếp cận với đứa bé kia như thế nào. Đôi mắt tròn to của con bé lộ rõ sự thông minh trời phú và sự khôn ngoan. Điều này phản ánh rõ việc nuôi dạy chu đáo, cẩn trọng của vợ chồng Hoàng Minh trong suốt thời gian qua. Cả cô giáo mầm non của bé Nguyên Thảo nữa… thật khó để cô ta chấp nhận việc có người lạ đưa bé Nguyên Thảo rời khỏi đây một cách dễ dàng…

Nghĩ là làm, Kiều Thanh tiến về phía bé Nguyên Thảo đang chơi. Cô nói rằng mình là người bạn thân thiết của ba Hoàng Minh và cả mẹ Tâm Lan. Bé Thảo nhìn người đàn bà lạ đang quỵ gối xuống trước mặt mình một cách chăm chú. Cô bé giấu đôi tay sau lưng và lùi lại phía sau vài bước. “Con phải biết từ chối nhận quà và không được tiến lại gần người lạ” – Nhớ lại lời mẹ Tâm Lan dặn, bé Nguyên Thảo lắc lắc đầu:

- Mẹ Lan nói con không được nghe lời và đi theo người lạ.

- Ngoan nào, cô là bạn thân của ba Hoàng Minh và cả mẹ Tâm Lan nữa. Cô còn có hình chụp chung với ba Hoàng Minh nè, con có muốn xem không?

Giọng nói của Kiều Thanh chưa bao giờ dịu dàng đến thế. Chút khô cứng rành rọt từng từ của người Bắc, xen lẫn sự ngọt ngào và mềm mỏng của người Nam, giọng cô dịu dàng dễ mến khiến đứa bé 5 tuổi không dễ để chối từ. Bé Nguyên Thảo nhún nhún đôi vai, đầu hơi nghẻo sang bên nhìn vào bức hình mà “người lạ” đang cố chứng minh là “người quen”. Cô bé không sao giấu nổi sự tò mò, vừa muốn xem vừa ra ý cảnh giác. Kiều Thanh vừa bật cười với chính bản thân vì kịp nghĩ mình cũng khá am hiểu tâm lý trẻ thơ, vừa bật cười với sự ngô nghê của những đứa trẻ với vẻ thèm thuồng được dạy dỗ.

- Đừng sợ. Con lại gần đây để xem hình cho rõ nè. Cô có nói dối con đâu nào. Ba Minh đang họp, mẹ Lan phải làm tăng giờ nên mới nhờ cô tới đón con mà.

- Vậy ngoại cũng không tới đón con hả cô?

- Ngoại bị bệnh, con à. Để cô Kiều Thanh đưa con về với ngoại nhé!

Bé Nguyên Thảo bặm môi nhìn sang đám bạn cùng lớp cũng đang tìm đồ xếp vào ba lô khi có người thân chờ ngoài cổng trường. Cô bé cũng tỏ ra lo sợ hôm nay sẽ không có ai tới đón nên cũng gật gật đầu.

Cô giáo trẻ vừa giúp bé Nguyên Thảo đội mũ và đeo ba lô ngay ngắn, vừa nhìn người đàn bà lạ lẫm đang đứng chờ ngoài cổng với vẻ sốt sắng nhìn trước ngó sau.

- Bé Nguyên Thảo. Con có chắc đó là người quen của gia đình con không?

- Con chưa gặp cô ấy bao giờ ạ. Nhưng cô ấy cho con xem hình chụp chung với ba Minh. Mà cô ơi, ngoại con đang bị bệnh nên con phải về nhà ạ.

Cô giáo mỉm cười trước sự hiếu thảo của học trò ngoan nhưng vẫn cảm thấy có điều gì đó bất ổn.

- Thực ra theo quy định, chúng tôi không được phép để người lạ tới đón các cháu. Nhưng trong trường hợp này, chúng tôi có thể thông cảm. Tuy nhiên, phiền cô để lại tên và số điện thoại liên lạc của mình được không ạ? Rất mong cô hợp tác.

Do dự vài giây, Kiều Thanh cũng gật đầu và nhanh chóng đưa bé Nguyên Thảo lên chiếc taxi đang chờ sẵn ở bên kia đường.

 

Bé Nguyên Thảo chỉ ao ước Noel này sẽ được đi chơi với cả ba lẫn mẹ

Hoàn thành xong công việc, Tâm Lan mang một số giấy từ chứng nhận thai sản trình lên phòng giám đốc nhân sự và chuẩn bị về sớm hơn mọi ngày. Cô điện thoại về nhà nói với bà Xuân cứ đi tập thể dục buổi chiều cùng những người già trong khu phố cho thoải mái, cô sẽ tự đón bé Nguyên Thảo và đưa nó đi ăn tối ở ngoài. Bà Xuân dặn hai mẹ con cô nên về nhà sớm bởi thời tiết đang giáp ngày Giáng sinh nên rất lạnh… Tâm Lan chợt thấy sống mũi mình cay cay. Cô vội vã chào bà rồi cúp máy.

Mùa Noel năm nay, cô sẽ ấm áp và hạnh phúc bên những đứa con, người mẹ già và cả gia đình em trai nữa…

Tâm Lan vịn tay vào cổng sắt nhìn đám trẻ con đang chơi đùa ngoài sân trường. Cả tuần nay, việc đưa đón bé Nguyên Thảo đi học cô đều trông cậy cả vào bà Xuân hoặc vợ chồng cậu Lộc. Việc đứng ngắm nhìn con mình vui vẻ nô đùa với đám bạn hay ngồi nghiêm chỉnh trước bàn học nghe cô giáo giảng bài là điều hạnh phúc nhất của những người làm mẹ. Vậy mà thời gian qua, những sai lầm của người lớn đã để ảnh hưởng không nhỏ tới cuộc sống và sự phát triển của đứa bé. Tâm Lan tự trách mình là người mẹ không tốt.

Nhưng Tâm Lan không tài nào tìm thấy bóng dáng bé Nguyên Thảo ở đâu trong đám trẻ mỗi lúc một thưa dần kia? Những bậc phụ huynh vẫn tươi cười vui vẻ sau một ngày làm việc cực nhọc khi được nghe đứa trẻ của mình huyên thuyên nói về việc học và những người bạn của nó.

Một linh cảm xấu bắt đầu len lỏi vào suy nghĩ của cô. Tâm Lan lập tức đẩy cửa để tìm gặp giáo viên chủ nhiệm của con gái. Cô giáo trẻ tỏ ra vô cùng lo lắng khi đã để cho người phụ nữ lạ đón Nguyên Thảo. Chỉ còn lại một mảnh giấy với những dòng chữ ghi vội vàng cùng cái tên và số điện thoại lạ hoắc… Nhưng cô biết, không phải ai khác ngoài Trịnh Kiều Thanh.

Nỗi lo lắng, hoang mang xen lẫn cả sự căm giận như hút kiệt không khí xung quanh nơi cô đang đứng. Cô giáo trẻ vội vàng chạy đi lấy nước lọc và rối rít xin lỗi cô, đồng thời định cầm điện thoại để gọi cho công an nhưng Tâm Lan đã kịp ngăn cản:

- Không sao đâu em. Chị biết người phụ nữ đó là ai. Cô ta là bạn của anh Hoàng Minh. Bé Nguyên Thảo sẽ ổn thôi mà.

- Dạ vâng. Em cũng nghe cô ta nói thế. Cô ta còn cho bé Nguyên Thảo xem bức hình chụp chung với anh Hoàng Minh nữa. Em thật sự xin lỗi chị và gia đình.

- Em đừng quá lo lắng. Gia đình chị biết phải làm gì.

Tâm Lan cố đẩy những linh cảm tồi tệ nhất sang một bên để trấn an cảm xúc của mình. Cô rời khỏi lớp học và tìm điện thoại gọi điện cho Hoàng Minh nói rõ sự việc. Anh yêu cầu cô hãy đứng ở đấy cho đến khi anh tới nơi. Tâm Lan đồng ý và dặn anh không được điện thoại cho bất kỳ người thân nào trong nhà để họ phải lo lắng.

Bóng tối bắt đầu chiếm lĩnh hết không gian. Những dàn điện nhấp nháy, những ông già Noel đỏ rực hay những cây thông cao lớn bắt đầu cất lên những giai điệu vui nhộn mừng năm mới sắp sang. Cơn gió chiều tối muộn thổi cuộn tới khiến Tâm Lan lạnh run rẩy. Cô nép mình dưới gốc thân cây ven đường, miệng không ngừng gọi tên con…

Hoàng Minh quỵ hẳn gối xuống trước mặt nơi cô đang ngồi. Tay anh nâng gương mặt của cô lên thì thầm hỏi:

- Em ổn chứ? Anh xin lỗi.

- Trả con gái lại cho em. Hãy trả bé Nguyên Thảo lại cho em.

Tâm Lan ngẩng đầu nhìn anh. Khuôn mặt cô tái nhợt đi vì lạnh, vì sợ, vì đau. Đôi tay cô nắm chặt lại và đấm thùm thụp vào ngực Hoàng Minh.

- Được rồi. Được rồi. Chúng ta sẽ cùng đi tìm con gái. Đứng lên nào.

Hoàng Minh kéo cô đứng dậy và lên xe. Anh hoàn toàn không nghĩ được Kiều Thanh có thể đưa con bé đi đâu. Điện thoại của cô ta thì hoàn toàn nằm ở ngoài vùng phủ sóng. Anh nghiêng mình nhìn sang Tâm Lam, dường như vẻ mệt mỏi như đã thấm sâu vào cơ thể cô. Làn da nhợt nhạt, đôi mắt trống rỗng vẫn đang cố tìm kiếm hai bên đường. Anh đưa tay kéo cô về phía mình.

- Sẽ không sao đâu. Kiều Thanh sẽ không làm hại con bé đâu. Hãy tin anh!

Tâm Lan im lặng và ngả đầu vào vai anh. Phản ứng yếu ớt của cô lúc này chỉ là những tiếng thở dài.

Lời nói “Hãy tin anh!” làm Tâm Lan bật cười. Nhưng cô còn biết làm gì hơn ngoài điều đó? Bởi vì anh đã từng hứa, anh mãi mãi vẫn là ba của đứa bé cơ mà?

- Nếu con không ăn, con sẽ bị đói, bị bệnh thì sao? Ngoan nào! Nghe lời cô và ăn một chút đi.

Kiều Thanh vẫn ngọt ngào dỗ dành bé Nguyên Thảo nhưng con bé chỉ rơm rớm nước mắt nghĩ khi nghĩ mình đang bị bắt cóc như những đứa bé trên ti vi. “Nhưng người bắt cóc mình không xấu xa và dữ dằn như những người mặc quần áo đen và bịt mặt trên ti vi. Cô ấy còn mua đồ ăn ngon, đồ chơi đẹp cho mình nữa. Cô ấy không bịt miệng mình, không đánh mình, không nhốt mình vào một nhà kho có tiếng chuột kêu và những con gián bẩn thỉu bò lổm ngổm”. Nghĩ vậy, bé Nguyên Thảo thu mình ngồi vào góc phòng, đôi mắt vẫn tròn to và lí nhí ở cổ họng.

- Cô là ai? Sao cô không đưa con về với ngoại? Sao cô lại nói dối con và cả cô giáo nữa?

- Ngoan nào. Từ nay con sẽ ở với cô và ba Minh. Cô sẽ đưa con đi học. Cô sẽ nấu cơm cho con ăn. Bộ con không thích à?

- Thế ai ở với mẹ Lan hả cô?

- Mẹ Lan ở với bà ngoại.

- Không. Con không thích ở với cô. Con ghét cô!

Dứt lời, Nguyên Thảo hất ngược tô bún Kiều Thanh đang đưa tới cho cô bé và đứng dậy bỏ sang chỗ khác ngồi. Nét mặt Kiều Thanh lúc này trở nên dữ tợn hơn bao giờ hết… Nhưng cũng chính lúc đó, hình ảnh hai mẹ con người phụ nữ chiều nay đã giúp cô hiểu được sự dịu dàng, ân cần của người mẹ là như thế nào. Cô tiến đến bên khung cửa sổ, ngồi xuống cạnh con bé. Nó không thèm nhìn cô dù chỉ là một cái liếc xéo sang bên.

- Muộn thế này mà cô không về nhà cô ạ? Mẹ cô sẽ lo lắng và đi tìm cô đó. Nhất định mẹ cô sẽ đánh đòn cô. – Nguyên Thảo hồn nhiên nói. Con bé vẫn không quay sang phía Kiều Thanh ngồi mà chỉ nhìn chằm chằm xuống khung cảnh giáp ngày Noel của thành phố. – Mẹ Tâm Lan của con nhất định đang rất lo lắng. Cả ngoại của con đang bị bệnh phải nằm ở nhà không có ai đi mua thuốc. Rồi thằng Khánh con nhà cậu Lộc không có người chơi cùng nó sẽ khóc cho mà coi.

Nguyên Thảo tỏ ra là đứa bé không biết sợ hãi. Con bé rất can đảm và bản lĩnh. Nó không khóc lóc, không vòi vĩnh như những đứa trẻ khác… những điều này khiến Kiều Thanh có chút bối rối.

- Con không muốn cô làm mẹ của con ư?

- Không. Con có mẹ Tâm Lan và ba Hoàng Minh là đủ rồi ạ.

- Nhưng ba Minh và mẹ con đã chia tay. Cô và ba Minh sẽ cưới nhau trong thời gian tới. Lúc đó, con sẽ ở với ba Minh và con sẽ là con gái của cô.

- Và nếu cô có em bé. Con giống như cô Tấm phải ở với dì ghẻ ạ?

- Cô…

Kiều Thanh ôm chầm bé Nguyên Thảo vào lòng mặc cho nó đang cố giãy giụa và đẩy người cô ra. Cô đang làm việc gì thế này cơ chứ? Cô cho nó ăn ngon, mua đồ chơi đẹp và không nhốt nó lại… Tất cả những điều đó có nghĩa lý gì khi nó đã biết cô bắt cóc nó? Cô không đánh chửi nó mà trái lại, cô còn dỗ dành nó, cô muốn đưa nó đi tắm rửa… Nhưng việc làm đấy đâu thể đánh đổi được việc: “Hãy gọi cô bằng mẹ một lần đi con!” bởi vì cô đâu phải mẹ của nó? Nó đã sắp bước vào lớp một, nó đã biết lo lắng cho người thân, thậm chí nó còn nhắc nhở cô sao không về với mẹ khi trời đã tối… Cô đang làm gì thế này?

- Con ngủ đi không trễ. Sáng sớm mai cô sẽ đưa con về nhà mẹ Tâm Lan.

- Con không tin lời cô nữa. Con biết cô chỉ toàn nói dối con.

Kiều Thanh im lặng. Cô không sinh ra con bé. Cô không nhìn con bé lớn lên mỗi ngày. Từng đêm về, cô không lắng nghe nó kể lể chuyện trường lớp hay đưa nó đi nhà sách mua nhiều truyện cổ tích để đọc trong đêm khuya. Cô không hiểu tính cách của con bé. Cô cũng chưa bao giờ chuẩn bị tâm lý sẵn sàng làm mẹ ngoại trừ cái ước muốn được sở hữu đứa trẻ này. Cô khóc thét lên và chạy vào toilet. Chẳng lẽ cô đứng nguyên đó và khóc để con bé dỗ dành mình như một đứa trẻ hay sao?

Ngay lập tức, Nguyên Thảo cũng rón rén đeo ba lô vào và chạy lại cạy cửa. Nó cố rướn đôi chân lên để với tới ổ khóa. Phải rất khó khăn, con bé mới có thể mở được khóa cửa và chạy thoát. Nguyên Thảo cứ thế chạy hồng hộc theo lối cầu thang bộ. Vừa chạy vừa khóc: “Mẹ Lan ơi!” .

Cô lễ tân hỏi gì Nguyên Thảo cũng không nói. Con bé sợ cô ta sẽ bắt nó để trả lại cho người phụ nữ đang khóc thét lên ở phòng toilet trên lầu. Nguyên Thảo chạy dọc theo con đường Sài Gòn hoa lệ lấp lánh ánh điện và thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn lên các tòa nhà cao ốc… Nó không biết đây là đâu. Nó thấy tòa nhà này thật giống với nơi mà nó từng đến. Nó thấy hàng cây xanh kia cũng khá quen thuộc khi từng chiều ngoại dắt nó đi học về qua đây. Nhưng cửa hàng quần áo này và quán ăn đông đúc người kia lại chẳng gợi cho nó một chút kí ức nào trong trí nhớ. Nó khóc vì biết mình đang bị lạc đường.

Nguyên Thảo nhìn thấy những bà mẹ hay các ông bố dắt trẻ con đi mua sắm dịp Noel về. Những ông già Noel vẫn vui cùng điệu nhảy trước các quầy bán thú bông hay những quán thức ăn đồ uống. Bé Nguyên Thảo khóc tức tưởi rồi ngồi thụp xuống chiếc ghế đá ven đường sau nhiều phút chạy không kịp thở.

- Con muốn mua thêm một chiếc mũ nữa. – Đứa bé gái chừng bằng tuổi nó đang cố vòi vĩnh.

- Mẹ con mình mua hai chiếc mũ là đủ rồi. Đi về thôi con. Trời khuya sẽ lạnh lắm. – Bà mẹ vẫn cố ngăn cản. Không phải vì bà không đủ tiền để mua thêm một chiếc mũ nữa mà bà cảm thấy ngực mình đang đau nhói.

- Con mua mũ cho ba. Noel này con ước ba sẽ về và đưa mẹ con mình cùng đi dạo phố.

Bất ngờ, người mẹ đánh vào mông đứa con một cái rất đau rồi bế bổng bé gái lên và đi về con đường phía trước. Bé Thảo tròn mắt dõi theo rồi quay lại nhìn người bán hàng và những vị khách khác đang ở trước mặt. Con bé mở ba lô lôi ra một ít tiền lẻ cùng những đồng xu đã cũ. Nó đưa cho người bán hàng:

- Chú ơi. Số tiền này có đủ để mua ba chiếc mũ không ạ?

Người bán hàng vội chau mày và nhận lấy một một nắm tiền lẻ từ con bé. Số tiền không đủ nhưng đôi mắt đỏ hoe của con bé khiến anh ta suy nghĩ lại. Dù sao thì anh ta cũng đã bán với giá khá cao cho những vị khách khác nên bây giờ vừa bán vừa tặng cô bé này cũng chẳng sao. Vừa nhận lấy ba chiếc mũ màu đỏ, bé Thảo vừa gặng hỏi:

- Chú ơi! Chú cho con hỏi, con mua mũ rồi thì gặp ông già Noel ở đâu để nói điều ước của mình ạ?

- Ở kia. – Người đàn ông chỉ về phía những anh chàng hóa thân vào vai ông già Noel đang múa hát trước cửa hàng. – Mà không cần đi xa thế đâu con. Phía sau con đang đứng cũng có một ông gia Noel đó.

Bé Thảo ngơ ngác quay người lại. Cô bé nghển cổ lên nhìn. Đó là một ông già Noel cao lớn, cái bụng to béo và bộ râu trắng xóa. Ông già Noel đang đứng ngay phía sau và đưa bàn tay đeo găng màu trắng lên cao vẫy vẫy chào.

Bé Nguyên Thảo chun chun mũi:

- Con chào ông già Noel ạ. Ông có thể giúp con biến điều ước thành sự thật được không?

- Tất nhiên là có. Bởi ông tin con là đứa trẻ ngoan. – Ông cười hiền và từ từ cúi người xuống thấp để con bé dễ chạm được vào bộ râu trắng như cước của mình.

- Hàng tuần con đều nhận được phiếu bé ngoan, ông ạ. – Nguyên Thảo vừa giữ khư khư ba chiếc mũ vừa vui vẻ chuyện trò với ông già Noel.

- Nhưng trước tiên con phải về nhà đã. Trời tối rồi. Trẻ con lang thang ở ngoài đường là rất xấu. – Ông già Noel cười hóm hỉnh và dắt tay con bé tránh xa khỏi đám đông đang chen lấn mua đồ.

- Con bị bắt cóc. Và con đã chạy trốn được để ra đây. Giờ con ước mình sẽ được gặp ngoại, ngoại con đang bị ốm. Nhưng con không nhớ đường về nhà.

- Đi nào. Đừng có khóc…

Bé Thảo ngoan ngoãn nghe theo lời ông già Noel. Con bé tin ông già Noel trong những câu chuyện mà mẹ Tâm Lan thường hay kể là có thật. Nó cũng đang phân vân rằng không biết mình có nên tham lam và ngỏ ý xin ông một lời ước nữa hay không?

 

» Xem Tiếp


Tags:
truye doc hay truyen doc hay
___TruyenDocHay.Sextgem.Com___
S2___Truyện Đọc Hay___S2
sitemap.xml